Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 94: Nàng, Có Bằng Lòng Theo Ta Không?
Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghèo đến phát điên ư? Khóe miệng giật giật, đó, ánh mắt chăm chú đầy ngạc nhiên của Tô Cẩm Bình, chậm rãi dậy tới tủ, mở cánh cửa .
Phong và Tu ở ngoài cửa hẹn mà cùng vỗ bộp một cái trán ! Điện hạ định gì đây? Khoe của ? Có bao nhiêu cô gái tự dâng lên tận cửa, Mộ Dung Song, Hoàng Phủ Dung Nhạc, nào mà là thiên kim tài nữ, nhưng điện hạ nhà họ còn chướng mắt, trúng một hứng thú gì với , bây giờ thậm chí còn dùng tiền để tự nâng cao giá trị bản nữa. Điện hạ uất ức tới mức nào đây!!!
Thấy mở tủ , Tô Cẩm Bình nghi hoặc bước qua: “Huynh định gì…” Mới một nửa, những lời còn bộ đều nuốt thẳng xuống bụng!
Nàng thấy cái gì đây? Thật cũng chẳng gì, chỉ mấy miếng ngọc bội thôi mà, mỗi miếng đều tỏa những ánh sáng kỳ dị. Nàng vội đưa tay cầm một miếng , bàn tay nhỏ bé còn run rẩy vuốt ve, nét mặt càng lúc càng thô bỉ. Vàng giá, ngọc vô giá, vì thế, kiếp nàng nghiên cứu nhiều nhất là loại bảo bối . Mà mấy miếng ngọc xinh thoạt vẻ mộc mạc trong tủ của , chắc chắn là giá trị liên thành, chỉ cần tùy tiện cầm một miếng, thì ở hiện đại cũng giá từ ba nghìn vạn tệ trở lên ! Từ đến giờ Bách Lý Kinh Hồng quen đeo ngọc bội, mấy thứu đều do đám Phong và Tu chuẩn , dùng đến nên cũng chỉ tùy tiện ném đây.
Tô Cẩm Bình cảm giác tim đang đập lên bình bịch, sắp nảy lên đến tận cổ họng. Nàng liếc mắt thoáng tủ, trong đó vẫn còn hơn mười miếng nữa. Lẳng lặng nuốt nước miếng xuống, nàng cũng lắp bắp: “Cái… cái đó… tiểu Hồng Hồng…”
“Ừm?” Chỉ một tiếng phát từ miệng , chờ câu tiếp theo của nàng.
Thật Tô Cẩm Bình nhiều như , thì tặng cho một miếng , nhưng ấp úng nửa ngày cũng thể hổ mà . Ngượng c.h.ế.t , nàng định xin tiền thế? Nếu yêu vật mà ở đây, chắc chắn sẽ : Cậu cũng lúc thấy bạc mà thấy ngượng ngùng ?
“Không đủ ?” Giọng nhàn nhạt truyền tới, đó tự tiếp: “Hình như cũng thiếu một chút.” Ngay lập tức, chầm chậm nhẹ nhàng bước đến bên tủ quần áo bên cạnh, vận nội lực, nhẹ nhàng đẩy, tủ quần áo đẩy sang bên cạnh, một gian phòng nhỏ hiện ngay mắt Tô Cẩm Bình.
Giờ thì Phong và Tu đều điên luôn! Điện hạ , giá trị của lão nhân gia ngày thật sự tụt xuống thấp đến mức như thế ? Xin ngài mà, van xin ngài đừng kích thích chúng thuộc hạ như thế nữa ?!
Tiếng gào thét trong lòng họ đương nhiên thể rơi tai Bách Lý Kinh Hồng. Tô Cẩm Bình lướt qua gian phòng nhỏ, bên trong bài trí cũng đơn giản, vàng vàng xanh xanh rực rỡ như nàng nghĩ, mà là ánh sáng óng ánh nhàn nhạt của ngọc, ngay cả sàn nhà cũng đều do ngọc thạch quý báu tạo . Cả căn phòng bao phủ trong thứ ánh sáng ấm áp lóng lánh, hình như là dùng thủy tinh đúc thành, lấp lánh lấp lánh, sáng tuyệt trần, cực kỳ phù hợp với phong cách của . Kỳ lạ nhất là khối gì đó tỏa sáng lấp lánh bàn, hơn nữa còn to.
Tô Cẩm Bình quên ngay bên cạnh còn một trai tuyệt thế, vội vọt tới vật thể tỏa sáng to bằng nắm tay , chỉ thấy nó khảm lên chiếc bàn thủy tinh , nhưng thể phát những tia sáng lạ kỳ. Tô Cẩm Bình đầu , trong đầu giờ trống rỗng, lắp bắp hỏi: “Chẳng lẽ… chẳng lẽ… đây là kim cương ?”
Mẹ kiếp, một cara thôi cũng đáng giá đến thể tả nổi , mà khối mặt đây, to thế thì là bao nhiêu cara?! Người , phụ nữ luôn thể kháng cự sức quyến rũ của kim cương, mà nhất là với một con gái của nặng hơn như Tô Cẩm Bình thì càng cần nhiều!
“Kim cương?” Hắn trầm giọng hỏi , trong giọng mang theo vẻ mơ hồ, dường như từng thấy từ , đó, trong ánh mắt vui sướng và mong chờ của Tô Cẩm Bình, chậm rãi : “Thật từng thấy cái tên kim cương gì đó bao giờ, nhưng mà thứ , gọi là đá kim cang, rắn chắc, dường như gì là nó thể cắt .”
“Ai you! Đá kim cang là kim cương ?!” Ai cũng tên khoa học của kim cương là đá kim cang mà! Hơn nữa, độ cứng của nó xếp ở vị trí đầu tiên trong các nguyên tố, tốc độ ăn mòn cũng chậm nhất, hình như bao nhiêu năm nó cũng chịu quá nhiều tác dụng của hóa học, vì nên mới câu “Kim cương là vĩnh cửu, một viên lưu truyền vĩnh viễn.”
“Ai you?” Nghe thấy hai chữ , da đầu như run lên, cũng kìm thầm tự hỏi trong lòng, liệu để nàng thấy mấy thứ rốt cuộc đúng ? Hình như nàng… kích động quá độ thì !
Tô Cẩm Bình chảy nước miếng, khối kim cương khổng lồ một lúc, lâu lâu mới vô cùng nỡ lôi ánh mắt của về, hỏi : “Thứ nhiều ?”
“Thứ cũng ít, nhưng mà một khối lớn như thì khắp thiên hạ cũng chỉ năm khối, trong đó ba khối ở trong tay .” Đối với đám Hoàng Phủ Hoài Hàn thì thứ còn giá trị thực tế bằng vàng, vì thế bọn họ cũng tốn thời gian tiền bạc tìm, nhưng khác. Hắn thừa thời gian và tiền bạc để tìm. Vì mưu đoạt vị, chỉ cần đầu óc, còn cần cả thủ đoạn, mấy thứ như tiền bạc nọ thì tuyệt đối thể . Vì thế, tài sản của Dạ Mạc sơn trang sớm nhiều gấp mấy một quốc khố .
Nhiều tiền quá! Quá nhiều tiền!!! Ánh mắt hâm mộ và ghen tị của Tô Cẩm Bình quét khắp , nước miếng vẫn dâng lên trong miệng, cảm xúc tuôn trào như bao phủ lấy nàng, cuối cùng, ánh mắt kinh ngạc của ai đó , nàng từ từ hỏi: “Tiểu Hồng Hồng, … quan hệ của hai chúng ?”
“Ừ!” Giọng thản nhiên như thường ngày nhưng mang theo chút ý mà chính cũng phát hiện .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“À… chuyện đó…” tới đây, nàng tự chủ nuốt nước miếng một chút, đá lông nheo với thô bỉ, tiếp: “Vậy… ngại chia cho một chút bạc của ? Thật cũng chẳng cần bao nhiêu, gỡ khối kim cương là , , đương nhiên là nếu để ý, thì cũng thể tặng cho cả mấy miếng ngọc ngoài nữa. À, cây bút, nghiên mực hình như cũng tệ, chiếc ghế thì to quá, mang theo tiện lắm, chà, còn nữa…”
Giờ thì Phong và Tu bắt đầu ôm đầu ầm lên! Ông trời ơi, đây là đương gia chủ mẫu của bọn họ mà do chính điện hạ nhà bọn họ chọn tới chọn lui mười mấy năm mới chọn đây ? Ôi trời ơi, phạm tội nghiệt gì mà thế chứ?!
Tô Cẩm Bình ba la bô lô chỉ đám bảo vật một hồi, cũng quên luôn cả chủ nhân của chúng lên tận chín tầng mây. Vì thế, sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng sa sầm xuống, thời khắc , thực sự hối hận vì cho nàng xem mấy thứ , vì lúc khi tới đây, trong mắt nàng luôn chỉ một , nhưng hiện giờ dường như còn sự tồn tại của nữa !
Mà Tô Cẩm Bình ba hoa đến nửa ngày, cuối cùng cũng thể lôi đầu óc trở về, hỏi tiếp: “Nói thật , trừ mấy thứ , còn giấu bạc ở chỗ khác nữa ?” Hắn mới , tới ba khối kim cương to như , nhưng ở đây chỉ một khối, còn hai khối khác hẳn là giấu ở nơi khác chứ?
Hắn khẽ gật đầu, . Trong ánh mắt xám bạc nhuộm chút tức giận, nhưng cô nàng nào đó thấy bạc là cao hứng đến đần cả hề nhận , chỉ mải mê vui vẻ một : “Này, thể chia cho một ít ?”
“Không .” Chỉ hai chữ phun khỏi miệng , thanh lãnh cao ngạo, lãnh đạm như núi xa, hề lưu nửa phần thương lượng cho Tô Cẩm Bình.
Vì thế, khuôn mặt xinh xắn của cô nàng thô bỉ đang vuốt ve bảo bối nào đó thoáng tái mét, mặt đầy vẻ tức tối với : “Nếu ý định chia chỗ bạc cho , thì còn cho xem gì? Không là cố tình mất ngủ đêm nay ?”
“Tài sản, chỉ thể giao cho phu nhân.” Một vài chữ nhẹ nhàng bay , đầu , khuôn mặt nhuộm màu ửng hồng.
Hắn dứt lời, Phong và Tu đang lóc vô cùng thương tâm bỗng nín thở tập trung ngóng, chờ xem tình hình tiếp tục phát triển. Thì điện hạ đột nhiên khoe của thế , là vì cầu hôn ? Chà, thế thì còn !
“Phu nhân của là ai?” Nàng hung hung hãn hãn hỏi, nàng cướp phu nhân của ! Nói xong, nàng chợt dừng , còn phu nhân ? Nghĩ , Tô Cẩm Bình liền đen mặt hỏi: “Không là đến cái cô nàng cần lau dử mắt Mộ Dung Song chứ?”
“…” Cần lau dử mắt ? khiến khó hiểu hơn là, nàng nghĩ đến Mộ Dung Song? Trầm ngâm một lúc, mới mở miệng nhắc một sự thật: “Ta từ hôn với ả !”
Vì thế, Tô Cẩm Bình rút não nửa ngày cuối cùng cũng hiểu , khi im lặng một lúc lâu, đôi mắt phương chằm chằm đàn ông tuyệt sắc mặt chớp mắt. Khuôn mặt của vẫn lãnh đạm như , nhưng ánh mắt chăm chú của nàng, mặt dần dần đỏ bừng lên vì mất tự nhiên, còn vẻ hổ, đôi mắt xám bạc tuy vẫn tiêu cự, nhưng đảo loạn vòng quanh, vô cùng ngượng ngùng.
Sau đó, cô nàng nào đó vòng hai tay ngực, như như , hỏi đầy vẻ trêu tức: “Bách Lý Kinh Hồng, là đang cầu hôn đấy chứ?”
“Nếu… nếu thì ? Nàng, bằng lòng theo ?” Gương mặt như ngọc sớm đỏ hồng như ánh nắng chiều nơi chân trời, nhưng vẫn cố trấn định nàng, bàn tay tay áo bào siết chặt , đầy vẻ lo lắng.
“Thật lòng mà , thì đối xử với , cũng thích , cầu hôn , dường như cũng lý do gì mà đồng ý, hơn nữa, còn giàu như nữa. mà, một hiện thực chúng cần rõ, đó là, giữa và , chỉ tình cảm gắn kết, còn hiểu rõ lẫn . Quả thật, tình yêu là nền móng của hôn nhân, chúng nền móng, nhưng dùng cái gì để bảo đảm cho cả đời?” Trên phương diện tình cảm, thật Tô Cẩm Bình là một lý trí, tuy thỉnh thoảng nàng mơ hồ, nhưng cái gì cần rõ, thì nàng vô cùng nghiêm túc!
Nghe nàng , ngẩn , như là ngờ nàng còn thể suy nghĩ như . Ở thời đại , đều là nam nữ ái mộ , hoặc là môn đăng hộ đối thì thể ở bên ? Dần dần cũng hồi phục tinh thần: “Cỏ lau dai như lụa, phiến đá chuyển dời. Dù cho nàng cỏ lau, thì cũng nguyện phiến đá!” Nói xong, mặt của đỏ hồng như m.ô.n.g của sinh vật nào đó. Lúc , dù đ.á.n.h c.h.ế.t , cũng mấy lời .
Phong và Tu cảm giác như hô hấp của ngừng , điện hạ mà cũng thể với những lời như thế, đúng thật là…
Hắn dứt lời, Tô Cẩm Bình trầm mặc. Nàng vẫn quên nơi là nơi nào, là cổ đại mà ai cũng tam thê tứ . Đối phương, là hoàng tộc, theo nàng thấy thì xem còn dã tâm tranh đoạt thiên hạ, nếu ở bên , thì thứ mà cuối cùng nàng , sẽ chỉ là đấu đá ngừng, thậm chí cả tình yêu cũng duy nhất. Cho đến khi khí xung quanh như ngưng đọng , yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng thở của , Tô Cẩm Bình mới nhấn mạnh từng từ một: “Ta, tuyệt đối sẽ chung chồng với khác, thể đáp ứng ?” Giọng mạnh mẽ, rõ ràng, nàng thể tranh đoạt thiên hạ, mưu toan quyền thế vì , nhưng chỉ duy nhất điểm , là sự kiêu ngạo của nàng mà ai thể xâm phạm, cũng là tôn nghiêm của phụ nữ hiện đại, là đường ranh giới cuối cùng mà nàng bảo vệ!
Điều khiến cả Phong và Tu đều xông thẳng ngoài, đùa cái quái gì thế, điện hạ là sẽ bước lên ngai vàng, từ xưa đến nay, Hoàng đế nào mà tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần? Bọn họ đang xông lên tiếng, nhưng vị điện hạ tiền đồ nhà bọn họ lên tiếng đồng ý mất ---
“Có thể!” Một chữ nhẹ nhàng bay , đập mạnh lòng Phong và Tu khiến bọn họ cảm giác như sắp phát điên !
Bách Lý Kinh Hồng thản nhiên, nàng thể yêu cầu như thế, cũng lấy gì kỳ lạ, vì bình thường tuy nàng tỏ đắn một chút, nhưng thể sự kiêu ngạo từ trong cốt cách. Hơn nữa, mẫu phi từng với : “Hồng nhi, chớ tham lam phú quý thế gian, nếu thể một yêu thương , bên đến tận lúc bạc đầu, mới thực sự là may mắn.” Mẫu phi cũng , năm xưa bà hiều điều , nên mới khổ cả đời, hối hận cả đời, dặn tuyệt đối thể dẫm lên vết xe đổ của bà.
“Nhớ rõ những gì , nếu , sẽ tự tay chấm dứt tính mạng của !” Nàng thẳng mặt , từng chữ từng chữ một, giọng điệu tàn nhẫn chút lưu tình, thẳng cho đối phương , hề đùa. Cuộc đời của Tô Cẩm Bình nàng, chấp nhận sự phản bội! Người phản bội --- c.h.ế.t!!!
Hắn , khẽ nở nụ , tươi như trăm hoa đua nở, rạng rỡ như cánh hoa đào: “Được!” Ngừng một chút, : “Vậy, nàng đồng ý ?”
Nhìn bộ dạng xán lạn của điện hạ nhà , khóe miệng Phong co rút, lệ rơi đầy mặt đầu sang của : “Huynh sắc mặt của điện hạ hiện giờ , đó là cao hứng ?” Đường đường là Hoàng t.ử một nước, dùng tài sản giàu nhất nước cùng với lời hứa trọn kiếp một đôi để cầu hôn một cung nữ, thành công còn cao hứng đến mức như ?
“Hình như là thế!” Giọng của Tu cũng mang theo vẻ nức nở.
Hai , ôm đầu ầm lên, điện hạ xong thật !!!
Nghe hỏi như , nàng đáp: “Đồng ý!” Nàng còn lý do gì để mà đồng ý chứ? Hai yêu là vốn nên ở bên ? Hơn nữa, còn thể đáp ứng điều kiện như còn gì. Nàng ngừng một chút tiếp: “Này, nếu đồng ý , tài sản của …” Nói tới câu , nét mặt đang nghiêm túc trở nên thô bỉ.
“Đương nhiên là xin nương t.ử vui lòng nhận cho.” Nói xong, bước tới vài bước, kéo nàng phòng ngoài, động tác dứt khoát, để cho nàng kịp phản ứng.
Tô Cẩm Bình lộ nụ bỉ ổi, cách bài trí trong phòng tượng trưng cho sự giàu , còn kịp phản ứng gì kéo ngoài, khiến nàng hoảng hốt hỏi: “Bách Lý Kinh Hồng, gì đó?”
Tiếng kêu kinh hãi vang lên, bỗng ngừng tay, vẻ mặt kinh ngạc đầu , lẳng lặng nàng, bên cạnh khuôn mặt xinh với góc cạnh duyên dáng ập mắt Tô Cẩm Bình, rèm mi dài như lông vũ nhẹ nhàng chớp một cái, như đang suy nghĩ gì đó, chậm rãi với Tô Cẩm Bình: “Nương tử, là nên ngủ cùng phu quân ?”
“Chúng còn thành !!!” Tô Cẩm Bình to giọng phản bác, điên !!! Chưa thành thì ngủ cùng cái lông gì chứ?
Nhìn cô nàng y như con mèo xù lông, cúi đầu khẽ thành tiếng: “Nên là, nương t.ử chỉ cần ngủ cùng vi phu là , sẽ cố gắng gì cả.”
“Không !” Đùa cái khỉ gì thế, là nàng khác , nhưng hai những lời tình tứ âu yếm như , giờ lập tức phát triển đến mức leo lên giường, thật sự hổ!!!
Hắn nhắm mắt ngơ, dùng nội lực chế ngự cổ tay nàng, đoạt lấy cơ hội phản kháng của nàng, kéo nàng tiếp, giọng thanh lãnh vang lên ở phía : “Nương tử, lên giường vi phu sẽ cho nàng những nơi giấu bạc khác ở .”
C.h.ế.t tiệt! Tô Cẩm Bình kìm thầm c.h.ử.i to một tiếng trong lòng! Đây là dùng điểm yếu của để uy h.i.ế.p ? Vì thế, sự phản kháng vốn vô cùng kiên định, dần dần cũng yếu , để mặc kéo lên giường. Gương mặt lãnh đạm của Bách Lý Kinh Hồng thoáng ánh lên nụ khẽ, vô cùng sung sướng.
Phong và Tu hẹn mà cùng lau nước mắt nơi khóe mắt. Nhìn tình cảnh , bọn họ mừng thầm, may quá, điện hạ vẫn ăn sạch, vẫn còn chút tôn nghiêm của đàn ông, tuy rằng, tôn nghiêm dùng bạc để đối lấy.
Tô Cẩm Bình theo , tới, tới, càng càng cảm thấy , bóng trắng như tuyết đằng , hiểu nàng như thoáng thấy lưng chín cái đuôi hồ ly đang vẫy vẫy. thế, là một cái đuôi, mà là chín cái!!! Rõ ràng là một con hồ ly chín đuôi tâm địa gian xảo thâm độc. Trong lòng nàng lập tức cũng thấy chột , ôi trời ơi, nàng cảm giác lừa thế nhỉ? Cứ như là bước cái bẫy mà giăng sẵn !!!
Chờ đến khi nàng kịp phản ứng , thì nàng cũng trong lòng . Vẫn là cảm xúc lành lạnh như băng, vẫn là mùi hương tuyết liên thơm ngát xộc mũi, vẫn là gương mặt tuyệt trần khiến chảy m.á.u mũi mặt, nhưng nàng cảm thấy bên cạnh gì đó khác với bình thường, chà, điều gì khác nhỉ? Có cảm giác như là… bộ mặt thật lộ !!!
Nàng còn đang mải suy nghĩ, cánh tay lưng bỗng siết chặt , bên tai vang lên giọng thanh lạnh của : “Đang nghĩ gì thế?” Rõ ràng là câu hỏi, nhưng vẫn bình thản như hồ nước một gợn sóng.
“Đang nghĩ là, bình thường đều khô khan ? Sao hôm nay đột nhiên tình cảm như thế chứ?” Tô Cẩm Bình thẳng thắn suy nghĩ trong lòng .
“…” Hắn co rút khóe miệng, nhất thời á khẩu! Khô khan? Tình cảm? Hắn đáp mấy lời của nàng thế nào, nên trả lời nữa, chỉ nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể nàng, chậm rãi nhắm đôi mắt xám bạc tinh tường như ánh trăng . Hắn vẫn nhớ rõ, những ngày , khi nàng cho là gì với , cũng cùng ngủ với như thế , ấm áp, cảm giác ấm áp thoải mái như hôm nay . Dòng m.á.u trong cơ thể cũng như dần ấm lên, nếu thể, cứ ôm nàng mãi như thế , cả đời buông tay…
Thấy lời nào, Tô Cẩm Bình bĩu môi, khô khan ! “Này, Hoàng Phủ Hoài Hàn g.i.ế.c , bây giờ? Nếu g.i.ế.c , sẽ lấy mạng và Thiển Ức.” Đây thực sự là một vấn đề.
Hắn , rèm mi dài run lên, một lúc lâu mới nhẹ nhàng hỏi: “Vậy nàng định thế nào?”
“Ta định g.i.ế.c , điều, nếu thực sự g.i.ế.c cái tên đoản thọ đó, lẽ cũng sẽ trả cả mạng của !” Vấn đề thật sự nghiêm túc, nàng hề c.h.ế.t cùng với tên cẩu hoàng đế đó chút nào.
Đoản thọ ? Hắn giật giật khóe môi, đó thản nhiên : “Yên tâm, nàng sẽ ! Đêm mai sẽ đưa nàng khỏi cung. Còn những của Tô gia thì…” Cướp thiên lao khó, nhưng trong phạm vi của Đông Lăng, cướp thiên lao còn đảm bảo để Hoàng Phủ Hoài Hàn tìm , thì quá khó khăn. Dù , Hoàng Phủ Hoài Hàn thể đối thủ của thì tuyệt đối cũng là dễ ứng phó.
“Người của Tô gia, thể cứu thì cứu, cứu thì thôi. Dù cũng nhiều tình cảm lắm với bọn họ.” Trong giọng của Tô Cẩm Bình mang theo vẻ bận tâm, tất cả đều là do Tô Niệm Hoa gieo gió gặt bão, liên quan gì đến Tô Cẩm Bình nàng cả.
Không nhiều tình cảm lắm? Nghe nàng , khẽ nhíu mày, bất chợt mở mắt , khó hiểu nàng: “Ông , là phụ của nàng ?”
“Có thời gian sẽ cho !” Không nàng , mà lai lịch của nàng thực sự quá ly kỳ, hơn nữa, dù nàng đến từ thế giới khác, thì phận nàng lẽ cũng chẳng đơn giản gì, chừng còn liên quan đến cả ân oán vương triều, thể thì cố gắng vẫn hơn.
Nghe câu , cũng hỏi nữa, chỉ ôm chặt nàng hơn. Hắn nàng cho , nhưng cũng tin rằng, sẽ một ngày nàng bằng lòng cho . Hắn cũng tin rằng, ngày đó sẽ quá xa.
Bỗng nhiên, Tô Cẩm Bình ngẩng đầu hỏi: “Chàng ngày mai sẽ đưa khỏi cung ? Chàng chuẩn ?”
Hắn khẽ , chậm rãi gật đầu. Kế hoạch ban đầu của là thừa dịp lễ xuân thu ngày mai, nơi nơi đều ồn ào hỗn loạn, sẽ rời khỏi Đông Lăng. Mật đạo trong phòng cũng đào đến Tây Giao kinh thành, bên là mê cung dày đặc, nếu bản đồ nhất định sẽ thể tìm đường . Cả tuyến đường và hành trình lên kế hoạch thỏa, , thì dù là Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thể giữ . Thế cục bên phía Nam Nhạc khống chế hơn một nửa, chỉ chờ về. Bày mưu tính kế suốt mấy chục năm nay, rốt cuộc cũng chờ tới ngày hôm nay, nhưng trong lòng thoáng thấy bất an, còn sự bất an đến từ thì cũng rõ lắm.
Tô Cẩm Bình nghĩ nhiều như , vì nàng cũng hiểu rõ đàn ông bên cạnh đây thực lực đến , cũng rõ năng lực thực sự của Hoàng Phủ Hoài Hàn cao đến , nên hỏi tiếp nữa. Nàng ngáp dài một cái, hỏi tiếp: “Vậy khi xuất cung, sẽ ?”
“Theo về Nam Nhạc.” Hắn trả lời ngắn gọn dứt khoát, chút do dự nào.
Tô Cẩm Bình hùng hổ nghiêm mặt : “Ta đồng ý ? Ta còn đồng ý mà tự tiện quyết định . Ta cho , Tô Cẩm Bình là khí phách, đồng ý Nam Nhạc thì đừng ai nghĩ đến chuyện bắt !” Hắn nàng về Nam Nhạc cùng thì nàng theo ? Hắn nghĩ nàng quá chính kiến !!!
Hắn nàng , liền trầm ngâm, một lúc lâu cũng gì. Cho đến khi Tô Cẩm Bình nghĩ sẽ nữa, thì đôi môi mỏng bỗng phun vài chữ: “Chỗ bạc còn của , đều ở Nam Nhạc. Còn nhiều hơn quốc khố của Hoàng Phủ Hoài Hàn nhiều, nàng thật sự theo ?”
“Ai you! Đi chứ, !” Tô Cẩm Bình thoáng kích động vô cùng, bạc nhiều hơn cả quốc khố của Hoàng Phủ Hoài Hàn ? Nếu nàng thì đúng là đầu kẹp cửa ! “Vừa chỉ tùy tiện thôi mà. Dù vì nhiều bạc như , thì cũng nỡ bỏ tiểu Hồng Hồng chứ!” Tô Cẩm Bình thầm phỉ nhổ chính , mấy câu , chính nàng còn thấy buồn nôn, nhưng vì bạc dù buồn nôn một chút cũng chẳng hết.
“Ha ha…” Hắn trầm giọng thành tiếng, tuy câu cuối cùng của nàng phần thật, nhưng vẫn cảm thấy sung sướng đến khó tả. Cười xong, nhẹ nhàng nhắm mắt , ôm nàng, bình yên ngủ.
Nghe tiếng của , vẫn nhẹ nhàng êm tai như lúc mới quen, nhưng mang theo ít thở của trần thế, Tô Cẩm Bình cũng cong môi , nhắm mắt ngủ.
Phong đè thấp giọng, đầu đầy vạch đen : “Hoàng t.ử phi thực sự khí phách nhỉ!” Ban đầu còn nghiêm nghị, chính khí khí phách, điện hạ tới tiền một cái là chẳng thấy khí phách nữa!
Cằm Tu rơi thẳng xuống đất: “Ta cũng thấy thế!”
----bamholyland.com----
Cung Cảnh Nhân, mái nhà, Tô Cẩm Bình ngửa bầu trời hoàng cung, bên cạnh nàng là Thiển Ức: “Tối qua bàn bạc thỏa với , đêm nay chúng sẽ xuất cung.”
Thiển Ức , khẽ gật đầu, nắm tay siết chặt , chút cảm giác lo lắng, nhưng cảm giác mong chờ còn nhiều hơn. Bỗng nhớ tới một chuyện, cô liền hỏi: “Tiểu thư, gần đây xảy một chuyện lớn, ?”
“Chuyện lớn gì?” nàng chỉ một chuyện lớn duy nhất, đó là đ.á.n.h mông, hơn nữa, đến giờ vẫn còn đau.
“Dật vương điện hạ lễ xuân thu sẽ tham gia đại hội Võ lâm, mà hôm qua ngài đưa cho Dật vương phi một thanh ngọc như ý nữa!” Thiển Ức hết một mạch.
Tô Cẩm Bình khó hiểu cô: “Ngọc như ý thì ? Chẳng lẽ thanh ngọc như ý đó đáng giá ?”
Sau gáy Thiển Ức xuất hiện một vạch đen to, đáng giá ? Sao tiểu thư nghĩ cái gì cũng thành tiền thế? “Tiểu thư, chẳng lẽ nếu vương tôn quý tộc mà đưa ngọc như ý cho vợ của là ý gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-94-nang-co-bang-long-theo-ta-khong.html.]
“Có ý gì?” Tô Cẩm Bình đầu sang, cảm thấy hứng thú, vì ấn tượng của nàng đối với hai vợ chồng họ cũng tệ lắm.
“Nếu đưa ngọc như ý, đầu tiên là con gái vẫn còn trong sạch, đó cũng là tỏ ý tình nguyện tặng cả tiền bạc châu báu của , để tỏ vẻ kính trọng tuyệt đối với vợ đó. Mà ý nghĩa lớn nhất đó là đồng ý để đối phương tái giá.” Thiển Ức thật nhanh thở dài: “Dật vương phi thật, trăm nghìn năm qua, cũng chỉ hai con gái tôn vinh như .”
Tô Cẩm Bình lườm cô một cái đồng ý: “Không là thành bỏ vợ ? Có gì chứ?”
“Không!” Sắc mặt Thiển Ức bỗng nghiêm túc hẳn, sang : “Tiểu thư, rằng, phủ vương bao nhiêu tài sản, mà Dật vương phi thanh ngọc như ý , ắt sẽ vô đàn ông đổ xô . Hơn nữa, đây bỏ vợ. Bỏ vợ tức là vợ đó phạm bảy điều cấm kỵ nên bỏ, bỏ sẽ còn ai cần nữa. tặng ngọc như ý, là để rằng cô gái hiền lương thục đức, mà đàn ông tự cảm thấy xứng với đối phương, mới đẩy cô gái đó lên địa vị cực kỳ cao, phủ Dật vương cũng sẽ trở thành nhà đẻ mới của Dật vương phi, như , xuất còn cao quý hơn ban đầu nhiều! Tiểu thư, nghĩ mà xem, so với việc gả cho một thương sống cả đời, thì chi bằng một xuất hơn để gả cho khác sẽ hơn nhiều ?” Đi theo Tô Cẩm Bình lâu ngày, tư tưởng của cô cũng thoáng hơn nhiều.
“Không ngờ còn ý nghĩa nữa!” Tô Cẩm Bình cảm thán, theo nàng nghĩ, cổ đại tượng trưng cho phong kiến, cũng còn chuyện tiến bộ như ! Hoàng Phủ Dật cũng tệ, thích nhưng cũng quên tính toán tiền đồ cho .
“Tiếc là…” Thiển Ức khẽ lắc đầu.
Tô Cẩm Bình sang cô: “Tiếc cái gì?”
“Tiếc là Dật vương phi đập nát thanh ngọc như ý đó mặt , còn cứng rắn đ.â.m đầu cửa phủ Dật vương đến vỡ đầu chảy máu, là phụ nữ thờ hai chồng, bảo nàng tái giá, chi bằng để nàng c.h.ế.t ở ngay phủ Dật vương để bảo thanh danh của .” Nói xong, Thiển Ức vẻ tôn kính, cảm thán, sắc mặt phức tạp.
Nghe cô , Tô Cẩm Bình khẽ , con gái đó thật sự bản lĩnh, điều, thật tim Hoàng Phủ Dật cũng mềm, ầm ĩ , dù thế nào cũng sẽ suy nghĩ đó thứ hai nữa. Dù tương tương ái với Bạch Tịch Nguyệt, thì ít cũng sẽ tôn trọng nàng . “Quả nhiên lúc lầm nàng.” Nàng cất tiếng thở dài, nỗi lòng bay lên tận chín tầng mây.
Nhìn bầu trời trong xanh, từng đám mây trắng gió thổi tan , biến đổi thành các hình dạng khác , khiến Tô Cẩm Bình chợt nhớ tới một câu đậm chất thơ mà nàng ở kiếp , sang Thiển Ức hỏi: “Thiển Ức, em nghĩ nếu gió, mây buồn ?”
“Dạ?” Gì cơ ạ? Gió với mây thì cái gì mà buồn chứ? Tô Cẩm Bình chớp mắt, cô gãi đầu một lúc đáp: “Tiểu thư, nô tỳ cũng !”
“Ha ha ha… thật cũng .” Nàng trầm giọng thở dài, nghĩ đến những ngày tháng mà đến nơi , với Thiển Ức: “ rằng, nếu tiểu nha đầu lắm điều nhà em, thì nhất định sẽ buồn!”
“Tiểu thư, đang khen em chê em thế?!” Thiển Ức mím môi đầu , vẻ vô cùng mất hứng.
“Ha ha ha… , đừng giận mà, trêu em nữa.” Tô Cẩm Bình khanh khách.
Thiển Ức : “Tiểu thư, nô tỳ , ở , nô tỳ ở đó!”
Tô Cẩm Bình khẽ cảm thán: “Có điều, thật lòng thì, đến khi sắp rời , cũng cảm thấy luyến tiếc hoàng cung .” Lấy Hoàng Phủ Hoài Hàn cầm đầu, ở nơi cũng ít kẻ tiện nhân, nhưng như Hồng Phong cô cô Hạ Đông Mai cũng khiến nàng nỡ xa.
Thiển Ức bĩu môi: “Có gì mà tiếc ạ? Cả đám nương nương , đáng ghét c.h.ế.t , lúc nào cũng gây phiền phức cho , rời cung sẽ bao giờ gặp họ nữa.”
Tô Cẩm Bình , đang định gì đó, thì chợt thấy vài thái giám về phía cung của , liền nữa, đưa tay kéo Thiển Ức dậy, nhảy xuống .
Đám thái giám thấy các nàng nhảy từ mái nhà xuống cũng giật kinh hãi, điều họ nhanh chóng bình tĩnh , với Tô Cẩm Bình: “Tô Cẩm Bình, Hoàng hậu nương nương truyền ngươi tới yết kiến!”
Hoàng hậu ? Nam Cung Ninh Hinh tìm nàng gì? Thiển Ức bất giác nắm lấy tay áo Tô Cẩm Bình, đêm nay chuẩn trốn ngoài , Hoàng hậu nương nương cho truyền tiểu thư, sẽ xảy chuyện gì bất trắc chứ?
“Được, ngay.” Tô Cẩm Bình cho Thiển Ức một ánh mắt trấn an, đó theo tiểu thái giám .
Đi theo đám tới cung Phi Phương, tuy vẫn là cung điện lúc , nhưng cách bài trí bên trong đổi hết, từng món đồ đều là báu vật quý, bộc lộ hết sự trọng thị của Hoàng Phủ Hoài Hàn đối với vị hoàng hậu mới của . Đãi ngộ đó tuyệt đối là cùng một mức độ với Hách Liên Dung Nhược.
Bước phòng, nàng thấy ngay Nam Cung Ninh Hinh đang ở phượng tọa, phượng bào đoan trang mà cao quý, so với vẻ ngạo nghễ thường ngày, thì hôm nay nàng còn thêm phần uy nghiêm. Thấy Tô Cẩm Bình , nàng liền lên tiếng phân phó hạ nhân xung quanh: “Lui hết ngoài cho bản cung!”
“Vâng, Hoàng hậu nương nương!” Đám cung nhân cúi hành lễ lui ngoài, khi còn quên đóng cửa .
Đôi mắt phượng của Tô Cẩm Bình thoáng toát tia sáng lạnh, trong chỗ tối của điện vẫn còn một , hơn nữa, với khí thế từ đó, thể nhận đó năng lực của một sát thủ! Chờ lui hết, Tô Cẩm Bình cũng quanh co lòng vòng, ngẩng đầu Nam Cung Ninh Hinh: “Sao hả? Hoàng hậu nương nương lấy mạng ?”
Nam Cung Ninh Hinh ngẩn , hiểu nàng thế ý gì, thấy vẻ lạnh lùng trong mắt nàng, nàng nghĩ một chút mới chợt hiểu , liền : “Cô nghĩ nhiều quá , trong điện chỉ là mà cha phái tới để bảo vệ . Bản cung cũng nghĩ đến chuyện g.i.ế.c cô!” Thật , dù nàng g.i.ế.c, thì g.i.ế.c xong năng thế nào với Hoàng thượng đây?!
Nghe nàng , sát khí mặt Tô Cẩm Bình mới dịu , : “Nếu , nương nương tìm nô tỳ đến chuyện gì?” Đối với Nam Cung Ninh Hinh, nàng thích cũng ghét, nhưng đề phòng.
“Nếu bản cung đoán nhầm, thì chắc chắn cô sẽ theo Hoàng thượng mà g.i.ế.c Bách Lý Kinh Hồng, ?” Tuy là hỏi, nhưng mặt nàng mang vẻ dự đoán .
Nói chuyện với thông minh, Tô Cẩm Bình cũng lười đường vòng, chỉ lạnh lùng đáp: “Nương nương thánh minh.” Lời vẻ cung kính nhưng trong giọng điệu hề chút cung kính nào.
Nam Cung Ninh Hinh cũng tức giận, dậy khỏi phượng tọa, bước thong thả từng bước từ đài cao xuống, đến mặt Tô Cẩm Bình, bốn mắt . Một lúc lâu , Nam Cung Ninh Hinh mới : “Vì bản cung cũng là phụ nữ, nên bản cung thể hiểu suy nghĩ của cô. Nếu bản cung đoán nhầm, ngày mai cũng là ngày cô chuẩn rời khỏi hoàng cung!”
Nói tới đây, Tô Cẩm Bình vụt đưa tay , túm lấy cổ họng Nam Cung Ninh Hinh. Tô Cẩm Bình nàng bao giờ là , nếu uy h.i.ế.p tính mạng của nàng, thì nàng hề ngại lấy mạng của đối phương để cam đoan mạng sống của một chút nào cả. Người trong chỗ tối thấy dường như cũng lao , Nam Cung Ninh Hinh chỉ chậm rãi , cổ của nàng ở trong tay Tô Cẩm Bình, mặt chút vẻ hoảng hốt nào: “Yên tâm, mục đích của là ngăn cản cô. cô rằng, ngày mai là lễ xuân thu, cũng là ngày lễ khai quốc của Đông Lăng vài chục năm . Nếu cô ắt sẽ chọn ngày mai, điều , đoán , chắc chắn Hoàng thượng cũng đoán .”
Nghe nàng , Tô Cẩm Bình mới thu tay : “Nên là?” Giọng lạnh như băng, khuôn mặt cũng lạnh đến đáng sợ.
“Ngày mai nhất định Hoàng thượng sẽ tăng cường phòng thủ, vì thế, đêm mai, ngay cả cửa cung Cảnh Nhân cô cũng sẽ thể bước . Trừ khi, bản cung lừa đám thị vệ giúp cô.” Nam Cung Ninh Hinh chậm rãi .
Mắt phượng nheo , hỏi: “Điều kiện của cô?” Hai cũng chẳng quen, còn mấy đụng chạm lớn nhỏ, nàng trách nhiệm nghĩa vụ giúp .
“Điều kiện ? Không , chẳng qua, là xem như cô thiếu bản cung một ân tình!” Giọng điệu vẫn cao ngạo, đôi mắt Tô Cẩm Bình chớp mắt.
Nàng nghĩ ngợi một chút, nếu tính như , thì xem nàng cũng thiệt thòi gì, mà lời Nam Cung Ninh Hinh cũng lý, nếu ngày mai , ắt tới Lê viên, nhưng ngay cả cung Cảnh Nhân còn , thì thể trốn chứ? Hơn nữa, nàng còn đưa cả Thiển Ức , mà ân tình , Tô Cẩm Bình nàng cũng nhất định trả, cứ tùy theo sức mà là .
“Tốt nhất là cô nên đồng ý , vì nếu bản cung đoán nhầm, thì tối nay mà cô chút biểu hiện lạ nào, chắc chắn Hoàng thượng sẽ hạ sát chiêu.” Đêm qua Tô Cẩm Bình Lê viên nhưng về mà chuyện gì xảy , sự lựa chọn của nàng quá rõ ràng.
“Vậy nô tỳ tạ ơn Hoàng hậu nương nương!” Lời chính là đồng ý. Nói xong, chờ nàng đáp , nàng liền rời .
Chờ Tô Cẩm Bình khuất, một đàn ông mặc áo đen bịt mặt bước từ hậu điện, chỉ để lộ một đôi mắt sáng, mày kiếm, là một mỹ nam. Hắn chậm rãi bước đến bên Nam Cung Ninh Hinh hỏi: “Đại tiểu thư, nàng thật sự giúp Tô Cẩm Bình ?”
“ thế, chỉ cần nàng còn ở hoàng cung, thì lòng Hoàng thượng sẽ rối loạn nữa. Mà nếu bản cung g.i.ế.c nàng, với thủ của nàng, thể nào kinh động đến Hoàng thượng. Đến lúc đó, Hoàng thượng cũng sẽ oán hận bản cung. nếu giúp Hoàng thượng ngăn cản nàng, tuy Hoàng thượng luôn g.i.ế.c nàng, nhưng bản cung tin rằng, nếu thật sự tới thời khắc đó, quyết định của Hoàng thượng, chắc chắn sẽ là hạ thủ!!!” Nàng hiểu Hoàng thượng hơn bất cứ ai khác. Hoàng thượng đối xử với con gái đó quá đặc biệt, cho tới giờ, Hoàng thượng cũng từng dùng ánh mắt mà Tô Cẩm Bình để bất cứ một ai khác. Vì thế, chỉ cách giúp Tô Cẩm Bình rời , thì mới là biện pháp nhất đối với nàng .
Người đàn ông bịt mặt khó hiểu: “Nếu thế thì nàng cứ trực tiếp giúp nàng là , còn công khai? Giờ nàng cho truyền nàng , với sự thông thái của Hoàng thượng, chắc chắn sẽ nghi ngờ đến nương nương thôi.”
“Bản cung vẫn cảm thấy nàng đơn giản, để nàng thiếu bản cung một ân tình, phòng lúc bất trắc vẫn hơn. Hơn nữa, dù cho truyền nàng tới , thì Hoàng thượng cũng đều sẽ nghi ngờ bản cung.” Người đàn ông mà nàng yêu, quá đa nghi, cũng quá nhạy bén.
“Nếu Đại tiểu thư quyết định , thì thuộc hạ cũng sẽ thêm gì nữa.” Người đàn ông bịt mặt xong liền lui . Đi mấy bước, giọng của Nam Cung Ninh Hinh truyền tới: “Cảnh Chi, thật cần theo bản cung như , với danh tiếng nhất tài t.ử kinh thành của ba năm , chắc chắn thể tiền đồ xán lạn, hơn nữa…”
Vừa tới đây, đối phương ngắt lời nàng: “Đại tiểu thư, đây là quyết định của thuộc hạ, xin nàng đừng can thiệp!” Cũng giống nàng lúc tiến cung vì Hoàng Phủ Hoài Hàn , rõ Hoàng Phủ Hoài Hàn yêu nhưng nàng vẫn tới, còn , khác gì ? Một chữ ‘tình’ , luôn là bất do kỷ!
Nam Cung Ninh Hinh bóng lưng cứng đờ của , khẽ thở dài : “Huynh tội gì như thế?!”
“Vậy còn Đại tiểu thư?” Câu hỏi phát một lúc lâu cũng câu trả lời, tự giễu tiếp tục bước , để lưng một ánh mắt chứa đầy vẻ theo…
…
Ra khỏi cung Phi Phượng, Tô Cẩm Bình thẳng về phía cung Cảnh Nhân. Giờ là giữa trưa, sắp đến giờ ăn cơm, nhưng vì nàng cứ thấy bất an, hơn nữa, thêm vài bước, sự bất an càng nặng thêm.
Nàng vội vàng về cung Cảnh Nhân, tới cửa lớn tiếng gọi: “Thiển Ức! Thiển Ức!” Gọi một lúc lâu cũng thấy ai trả lời, nàng nghĩ, cô lấy cơm chứ?
Tô Cẩm Bình bước tới bên giường, xuống, nhưng nóng ruột vô cùng khiến nàng yên liền dậy cửa, cũng thẳng về hướng các nàng lấy cơm. Vừa bước cửa nàng gặp ngay Hạ Đông Mai. Nhìn thấy nàng, Hạ Đông Mai : “Tô Cẩm Bình, mấy ngày nay thấy cô tới quét sân!”
“Ừ, cô thấy Thiển Ức ?” Nàng nhíu mày trong nhà, cũng thấy bóng Thiển Ức , đường cũng tìm thấy cô .
“Thiển Ức? Là tiểu cung nữ ngày đó đỡ đòn giúp cô khi cô đ.á.n.h ?” Hạ Đông Mai cũng dám chắc Thiển Ức là nào.
Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu: “Ừ, đúng , cô thấy cô ?”
“Vừa khi tới đây, thấy hai tiểu thái giám đưa cô , vội vội vàng vàng về phía ngự hoa viên, điều, hai tiểu thái giám lạ, giống trong cung. Ta còn bọn họ một lúc lâu nữa.” Hạ Đông Mai đáp.
Nghe cô , Tô Cẩm Bình cảm thấy , thấy sắc mặt nàng kỳ quái, Hạ Đông Mai cũng : “Hay là để tìm giúp cô?”
“Ừ!” Dứt lời, hai liền về phía ngự hoa viên. Dọc đường , cung nhân nhỏ giọng ca thán: “Đáng thương quá!”
“ thế, Tam vương phi hạ thủ quá độc ác! Cũng cung nữ phạm gì nữa, ôi…” một khác lên tiếng.
Tô Cẩm Bình càng càng thấy hoảng hốt, Tam vương phi là Quân Lâm Mộng ? Nàng và ả va chạm nhỏ, chẳng lẽ gây phiền phức cho nàng, nên mới tìm Thiển Ức ? Nhìn thấu sự bất an của nàng, Hạ Đông Mai kìm liền nắm lấy tay nàng: “Yên tâm, !”
bây giờ Tô Cẩm Bình còn mấy lời . Nàng cầm lấy tay Hạ Đông Mai, nhanh chóng lắc lao , khiến Hạ Đông Mai sợ đến mức suýt kêu thành tiếng, chỉ một lát , hai đến ngự hoa viên. Mùi m.á.u tanh thoang thoảng xông mũi, ao sen một chiếc cầu hình vòng cung, mà chính giữa cây cầu đó, vết m.á.u nhưng nào bên cạnh cả. Mấy cung nữ ở bên thành cầu đang chỉ trỏ thứ gì, còn mấy tiểu thái giám đang vớt gì đó nước.
Hạ Đông Mai nhạy cảm cảm giác đầu ngón tay Tô Cẩm Bình run lên. Nàng buông tay Hạ Đông Mai , vội xông lên, đẩy đám cung nữ: “Các ngươi đang cái gì?”
Đám cung nữ đẩy còn mất hứng, nhưng thấy đẩy là Tô Cẩm Bình, liền dám hé răng nữa. Tô Cẩm Bình từ cầu xuống, chỉ thấy một bóng màu xanh nhạt nổi mặt nước, hô hấp của nàng như ngừng , bàn tay tay áo bào cũng ngừng run rẩy, mà mấy tiểu thái giám , đúng là đang vớt thi thể. Họ kéo t.h.i t.h.ể của cô lên, Tô Cẩm Bình cũng chỉ từ xa , dám bước tới, thậm chí còn cảm giác chân run lên.
, ánh mắt phượng của nàng thể thấy rõ, tiểu thái giám lật t.h.i t.h.ể lên, gương mặt nhỏ nhắn xanh tím đến mức biến dạng của Thiển Ức liền lộ , tóc xõa vắt ngang mặt, khóe môi còn vương vết máu. Chân Tô Cẩm Bình mềm nhũn, suýt ngã nhào xuống đất. Hà Đông Mai lo lắng đỡ nàng. Tô Cẩm Bình đẩy cô , run rẩy bước thẳng đến mặt Thiển Ức, xổm xuống, gào ầm ĩ như tưởng tượng, mà ngược , nàng bình tĩnh, bình tĩnh như gặp chuyện may là của .
Có điều, Hoàng Phủ Dạ ở cách đó xa thể cảm nhận lửa giận và sự oán hận của nàng lên tới cực hạn. Hắn vốn tiến cung để tham gia đại tiệc lễ xuân thu đêm nay, nhưng bỗng thấy đám hạ nhân bàn tàn về chuyện một cung nữ tên Thiển Ức xảy chuyện, nên mới qua xem. Hắn bước vài bước đến bên Tô Cẩm Bình, xổm xuống, gương mặt đầy giận dữ của nàng, nhất thời dám lên tiếng gọi nàng.
“Là ai ?” Giọng lạnh băng như ma quỷ đến từ địa ngục.
“Tiểu Cẩm Cẩm…”
“Là ai ?” nàng lặp , ánh mắt đỏ tươi ngước lên, thái giám và cung nữ xung quanh, “Nếu để hỏi thứ ba, bộ các ngươi sẽ c.h.ế.t!”
Dứt lời, nàng tháo cây trâm gỗ đầu xuống, nhanh tay b.ắ.n , đ.â.m c.h.ế.t thẳng một con chim đang bay bầu trời. Không chỉ là đ.â.m xuyên qua c.h.ế.t, mà đầu con chim đó nứt toác , vô cùng tanh m.á.u và kinh khủng! Đám cung nhân vội run rẩy : “Không , lúc chúng chỉ thấy Tam vương phi đ.á.n.h cô , khi đ.á.n.h xong, Tam vương phi liền rời , chúng cũng dám đỡ cô , nên về hết, nhưng bao lâu là cung nữ nhảy xuống hồ tự tử.”
Nhảy xuống hồ ? Thiển Ức tuyệt đối thể tự nhảy xuống hồ! “Người Thiển Ức nhảy xuống hồ là ai?” Nàng lạnh lùng tên thái giám .
“Có… vài cung nữ đều thấy, là thấy cô ngã từ cầu xuống, tư thế cô ngã cũng giống đẩy, nhưng lúc ai bên cạnh cô cả.” Ánh mắt nàng khiến tiểu thái giám sợ hãi đến mức chuyện cũng lưu loát.
“Hiện giờ Tam vương phi ở ?” Tô Cẩm Bình nghiêm mặt hỏi.
Tiểu thái giám dám trả lời, chỉ hướng mắt về phía điện Đằng Long…
“Tiểu Cẩm Cẩm, nàng bình tĩnh một chút.” Nhìn đôi mắt càng lúc càng đỏ của nàng, Hoàng Phủ Dạ kìm liền cất lời khuyên nhủ.
“Bình tĩnh ?” Nàng đầu dung nhan tuyệt mỹ của : “Huynh bảo bình tĩnh thế nào? Nếu hoàng của xảy chuyện, bình tĩnh ? Mới , cô còn ngắm trời xanh mây trắng cùng mái nhà, giờ cô c.h.ế.t , vẫn còn sống, bảo bình cái gì tĩnh chứ?” Hơn nữa, chính nàng gián tiếp hại c.h.ế.t cô , nàng bình tĩnh thế nào đây?
“Tiểu Cẩm Cẩm, nhưng mà…” mà Quân Lâm Mộng là công chúa Bắc Minh, chắc chắn thể trách phạt ả vì một cung nhân nhỏ bé .
Móng tay dài của Tô Cẩm Bình cắm sâu lòng bàn tay, m.á.u đỏ chảy từ tay nàng xuống đất, trong mắt như lấp lánh gì đó, nhưng vẫn vỡ òa . Hoàng Phủ Dạ đưa tay ôm lấy bả vai nàng: “Tiểu Cẩm Cẩm, thì !” Nàng kìm nén như khiến cũng thấy chịu nổi.
Tô Cẩm Bình lạnh lùng đẩy : “Ta sẽ ! Trước khi báo thù cho Thiển Ức, tuyệt đối sẽ !” Nói xong, nàng dậy về phía điện Đằng Long.
“Tiểu Cẩm Cẩm, nàng ?” Giọng lo lắng của Hoàng Phủ Dạ vang lên.
“Đi báo thù! Xử lý hậu sự của Thiển Ức giúp !” Nàng bước từng bước một, kiên định mà quyết liệt!
---o0o---
Lời ngoài lề: Ngày mai sẽ xuất cung! Ngày mai sẽ xuất cung! Ngày mai sẽ xuất cung!!!
Quyển 1