Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 93: Tiểu Hồng Hồng, Có Phải Huynh Nghèo Đến Phát Điên Rồi Không?
Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:37
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thiếu chủ, đêm qua trong thiên lao, của chúng tra , Tô Niệm Hoa cho Tô Cẩm Bình nàng con gái của !” Một hắc y nhân bàn bẩm báo, trong thiên lao đương nhiên cũng tuyến tình báo của bọn họ, nên tin cũng khó gì.
Người đàn ông mặc áo lam , nụ nhã nhặn khuôn mặt vẫn hề đổi, chỉ cầm cây bút lông sói trong tay, chậm rãi vẽ. Nghe xong, chỉ khẽ gật đầu, : “Biết , Tô Niệm Hoa vẫn phận thật sự của Tô Cẩm Bình đúng ?” Tin tức lúc mà tuyến tình báo truyền đến, thì hình như là .
“ thế!” Hắc y nhân xong còn quên liếc mắt con gái mặc xiêm y màu tím cạnh Thượng Quan Cẩn Duệ. Thiếu chủ hề kiêng dè gì con gái , như thật sự an ? Dù nàng cũng là con gái của trung thần Đông Lăng.
“Được , ngươi lui !” Hắn phân phó, bức tranh sơn thủy thành hơn một nửa .
Hắc y nhân tiếp: “Thiếu chủ, còn chuyện nữa…” tuy bịt mặt nhưng cũng thể thấy do dự.
“Chuyện gì?” Hắn cũng ngẩng đầu lên, nét bút hề ngừng chút nào.
“Hôm nay Tô Cẩm Bình Hoàng thượng hạ lệnh đ.á.n.h hai mươi trượng, đó, tuy Tam hoàng t.ử Nam Nhạc giúp đỡ, nhưng vẫn đ.á.n.h hơn mười trượng, thương tích vẻ nhẹ!” Hắc y nhân cúi đầu thật nhanh.
“Cái gì?” Một tiếng thảng thốt vang lên từ miệng , bàn tay cầm bút cũng bất giác trượt một chút, bức tranh mà chủ nhân tỉ mỉ vẽ cả ngày trời cứ thế hủy hoại, giọng điệu đầy vẻ lo lắng: “Vậy hiện giờ Cẩm Cẩm thế nào?”
“Tam Hoàng t.ử Nam Nhạc tới thăm, cũng bôi thuốc, hình như gì đáng ngại nữa ạ.” Hắc y nhân tiếp.
Thượng Quan Cẩn Duệ , mặt cũng lộ vẻ thoải mái, ngươc , nụ dịu dàng máy móc môi còn vẻ trầm xuống: “Lui xuống , nếu Cẩm Cẩm gặp chuyện thế , nhớ về bẩm báo sớm một chút.”
Hắc y nhân đáp: “Vâng!” biến mất khỏi phòng.
Mộc Nguyệt Kỳ bên cạnh sắc mặt như , mấy định lên tiếng thôi, nhưng lúc vẫn kìm , : “Công tử, rốt cuộc Tô Cẩm Bình là gì của ?” Nàng nên hỏi, nhưng nàng vẫn nhịn , sự quan tâm mà công t.ử dành cho con gái đó, thực sự là quá mức.
Thượng Quan Cẩn Duệ nàng hỏi liền thu nụ , gương mặt dịu dàng như ngọc xuất hiện thần sắc là vui là cảm thán, nhưng chứa đựng vẻ vui sướng rõ rệt, cuối cùng, nhả ba chữ: “Vị hôn thê!”
Nghe thế, Mộc Nguyệt Kỳ lùi về phía từng bước, sắc mặt thoáng trắng bệch…
…
Sáng sớm, khi Tô Cẩm Bình tỉnh dậy, bên giường còn thấy tung tích của , chỉ còn mùi hương tuyết liên nhàn nhạt bay trong trung, cảm giác đau đớn m.ô.n.g dường như cũng giảm một nửa, xem , t.h.u.ố.c đó quả là t.h.u.ố.c .
“Tiểu thư, tỉnh ?” Thiển Ức tập tễnh bước phòng, hôm qua cô tỏ thoải mái chẳng qua là cố gắng gượng thôi, dùng d.ư.ợ.c của Dạ vương điện hạ tuy cũng khá hơn nhiều , nhưng vẫn còn đau lắm.
Vừa thấy Thiển Ức, mặt Tô Cẩm Bình thoáng xuất hiện vẻ áy náy, nếu do nàng lỗ mãng, thì liên lụy đến Thiển Ức cũng chịu một trượng cùng . Hơn nữa, chỉ cần nhớ tới hôm qua cô đỡ một trượng , trong lòng Tô Cẩm Bình cảm thấy ấm áp đến lạ kỳ. Nàng chăm chú khuôn mặt nhỏ nhắn của cô , rõ ràng từng từ một: “Thiển Ức, kể từ ngày hôm nay trở , Tô Cẩm Bình thịt để ăn thì tuyệt đối sẽ để em húp canh!” Hồi nàng cũng chỉ hứa hẹn với một “yêu vật” như !
“Vâng!” Thiển Ức hì hì bước tới, xem thương thế của nàng.
“ , Thiển Ức, vết thương của em bôi t.h.u.ố.c ?” Đêm qua khi nàng bôi t.h.u.ố.c xong, cảm giác lành lạnh tê tê thoải mái, vì thế khiến nàng ngủ quên mất cho nên mới kịp hỏi tình hình vết thương của cô .
Thiển Ức , mặt thoáng xuất hiện sắc thái kỳ quái, cuối cùng, ánh mắt đầy nghi vấn của Tô Cẩm Bình, cô đành : “Tiểu thư, tối hôm qua, khi Tam hoàng t.ử Nam Nhạc đang ở đây, Dạ vương điện hạ cũng tới, điều, thấy hai chuyện liền rời . Có vẻ như là vốn tới để đưa t.h.u.ố.c cho , đó đưa t.h.u.ố.c cho nô tỳ.”
Nghe cô , Tô Cẩm Bình trầm mặc. Xem , lời của nàng hôm qua cũng thỏa đáng lắm, đối xử với nàng cũng ít. Bỗng nhiên, trong đầu nàng vang lên một giọng thanh lạnh: “Ta là đối xử với nàng nhất ? Cuộc đời , lẽ nàng sẽ gặp nhiều , lẽ bọn họ đều đối xử với nàng . , nàng tin rằng, ở bên nàng tới cuối cùng, nhất định là .”
Khuôn mặt của cô nàng nào đó lập tức ửng đỏ lên, kiếp, tên mà mấy câu như thế. Nàng chỉ nhớ trong lúc mơ mơ màng màng, hình như thấy, giọng điệu nhanh chậm, chất giọng nhẹ nặng, mờ mờ ảo ảo như khúc nhạc tiên, nhưng mà… thể tự mồm câu đó ? Tuyệt đối thể! Nói cách khác, chuyện chỉ một cách giải thích duy nhất --- là vì nàng mấy câu như thế, nên mới mộng xuân thôi!
“Tiểu thư, đang nghĩ gì ?” Thấy mặt Tô Cẩm Bình đỏ bừng lên, ánh mắt còn đảo khắp nơi, Thiển Ức kìm liền hỏi.
“Khụ khụ…” Nàng hổ ho khan vài tiếng, vẻ bình tĩnh đáp: “Không gì!” Nàng thể cho Thiển Ức nàng đang nghĩ đến giấc mộng xuân đêm qua ?!
…
Trong ngự thư phòng,
Ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu lạnh lùng vết thương cánh tay , từng tia sáng chợt lóe lên trong đáy mắt, cho đến tận bây giờ, vẫn hiểu nổi vì lúc bỏ qua tất cả mà lao tới cứu nàng.
Thấy chằm chằm vết thương đến tận trưa, Tiểu Lâm t.ử kỳ quái : “Hoàng thượng, vết thương của ngài khó chịu ? Có cần truyền thái y tới đổi d.ư.ợ.c ạ?”
Hắn đè nén tâm trạng xuống, lạnh giọng đáp: “Không cần.” Không vết thương khó chịu, mà là trong lòng . Sau chuyện hôm qua, sự tức giận của cũng tiêu tan, cảm thấy chán nản lạ kỳ vì hôm qua thật sự xuống tay đ.á.n.h nàng, nhưng nguyên nhân vì chán nản thì đến giờ cũng hiểu nổi, cũng mơ mơ hồ hồ y như chuyện nguyên nhân vì hôm qua bỏ qua tất cả để cứu nàng ! Trong một khoảnh khắc, dường như thể thấy đáp án, nhưng bên ngoài đáp án một lớp sương mù m.ô.n.g mông lung lung bao quanh khiến rõ .
Cuối cùng, ánh mắt tím đậm chợt lóe lên, đó lý giải tất cả những chuyện thành: vì con gái thể chuyện gì , nếu kế hoạch của sẽ thể thực hiện. Có điều, khi suy nghĩ xuất hiện trong đầu, chính cũng cảm thấy gượng ép. Đang mải suy nghĩ, một hắc y nhân xuất hiện ngay giữa điện, quỳ một gối xuống đất : “Bệ hạ, tra lai lịch của đám thích khách hôm . Là đám thuộc hạ còn sót của Tô Niệm Hoa. Còn thích khách hôm qua gõ Chung Minh Đỉnh, thì tuy thuộc hạ tra cụ thể là ai, nhưng tất cả chỉ hướng về một , là vị ở Lê viên .”
Quả nhiên là ! Bàn tay đặt long án nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn, hai mươi năm , quốc sư Đông Lăng phán rằng bản mệnh cách thống nhất thiên hạ, là rồng ngự chín tầng trời, nhưng cùng mang mệnh cách giống như thế, còn một nữa, chính là vị Tam Hoàng t.ử Nam Nhạc “tài chấn tứ quốc, diễm kinh cửu châu”, Bách Lý Kinh Hồng! Cũng vì nguyên nhân đó, mà phụ hoàng mới huy động binh lực cả nước tấn công Nam Nhạc. khi hai nước giao chiến, hai nước còn cũng như hổ rình mồi, chờ ngư ông đắc lợi. Cuối cùng, trong trận chiến , Nam Nhạc gửi quốc thư cầu hòa, phụ hoàng lấy Bách Lý Kinh Hồng điều kiện, đồng ý thư cầu hòa của Nam Nhạc.
Mười sáu năm nay, Bách Lý Kinh Hồng cứ lẳng lặng ở trong hoàng cung Đông Lăng như , lúc còn khinh thường , chỉ là một mù thì năng lực gì chứ? khi kế vị, tính cách càng ngày càng cẩn thận, trầm tĩnh hơn, sớm qua cái tuổi non dại bảo thủ , đồng thời cũng một nữa xem xét kỹ Bách Lý Kinh Hồng, phát hiện đối phương hề một sơ hở nào cả, ngày ngày ngoan ngoãn ở trong Lê viên, trải qua những ngày tháng quá thanh nhàn, nhưng mà… sơ hở, thật mới là sơ hở lớn nhất!!!
“Biết , lui xuống .” Trước đó vài ngày, Dật phái đến truyền lời dặn cẩn thận , tuy lúc đó bản cũng phòng , nhưng phòng đến tận mức . Không ngờ đôi phương thể sai phái gõ Chung Minh Đỉnh ngay mắt ! Bách Lý Kinh Hồng, xem trẫm ngươi ! Trận chiến , ai thắng ai thua? Ta và ngươi, cứ chờ xem!!!
Nghĩ , sang phân phó Tiểu Lâm tử: “Truyền Tô Cẩm Bình!”
“Vâng!” Tiểu Lâm t.ử lĩnh mệnh rời , trong lòng vô cùng thông cảm với Tô Cẩm Bình. Nàng thật đáng thương, đ.á.n.h , giờ xuống giường mà Hoàng thượng triệu kiến lúc nữa.
Khi Tô Cẩm Bình thái giám truyền lời những lời , khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn thể hiện cảm xúc vô cùng “hòa nhã”, đầu với thái giám bằng giọng điệu vô cùng “ôn hòa”: “Phiền vị công công về với Hoàng thượng, là nô tỳ gặp !”
“Hả?” Công công sợ đến mức trợn mắt nghẹn lời, tròng mắt còn suýt rơi cả ngoài. Gã thể mấy lời với Hoàng thượng ? Nếu , chỉ e rằng Tô Cẩm Bình còn Hoàng thượng trừng phạt, thì cái mạng nhỏ của !
Thiển Ức cũng sợ trắng bệch cả mặt mũi: “Tiểu thư, linh tinh gì thế? Hoàng thượng là mà chúng gặp thì thể gặp ?” Vừa cô nháy mắt với Tô Cẩm Bình, hy vọng đối phương thể hiểu như chẳng khác nào tự sát.
Nhận ánh mắt của cô , Tô Cẩm Bình thầm nghĩ, dù đ.á.n.h một chút cũng chẳng , nhưng nếu phiền đến Thiển Ức thì . Vì thế, nàng hít sâu mấy , tiếp với thái giám truyền lệnh : “Vị công công , xin ngài nhắn với Hoàng thượng, hiện giờ nô tỳ đánh, tiện hoạt động, hơn nữa, hình tượng của Hoàng thượng quá sáng chói, nô tỳ chỉ sợ khi gặp sẽ kìm mà so sánh hình tượng thô bỉ của với một phen, cuối cùng kìm mà tự sát vì hổ, hoặc là mấy hành động gì đó bất kính đối với Hoàng thượng, như thì nô tỳ dù c.h.ế.t muôn cũng thoát hết tội. Vì , vì sự an nguy của quốc gia, vì thiên thu muôn đời của Đông Lăng, nô tỳ nhất định thể gặp Hoàng thượng , xin công côn bẩm báo chi tiết nỗi lo âu của nô tỳ với Hoàng thượng!”
Hả… còn như nữa ? Công công Tô Cẩm Bình một lúc lâu, vẻ chột từ sắc mặt nàng, nhưng cả buổi cũng chỉ thấy vả trung thành, thành khẩn, thẳng thắn đến vô hạn của nàng! Vì thế, khi do dự một lúc, thái giám đành ngẩn ngơ gãi đầu gãi tai về phục mệnh!
Thiển Ức há hốc mồm theo bóng tiểu thái giám , tên ngốc tới cảnh giới nào mới thể tiểu như nhà cho đầu óc mơ hồ như chứ?! cô cũng khỏi thầm hỏi , nếu vì ở bên tiểu thư lâu như , vô cùng thấu hiểu tính nết của tiểu thư, thì cô cũng sẽ gạt như ? Cô Tô Cẩm Bình: “Tiểu thư, nô tỳ nghĩ, dù mấy lời đến tai Hoàng thượng, thì ngài vẫn nhất định gặp đấy!”
“Ta !” Tên cẩu Hoàng đế cũng dễ chuyện.
“Đã còn…” mấy lời đắc tội Hoàng thượng nữa?!
Đôi môi đỏ mọng cong lên nở nụ gian tà: “Ta còn , xong mấy lời , chắc chắn sẽ tức đến giơ chân! Ta chẳng qua chỉ đơn thuần là chọc tức c.h.ế.t thôi mà!” Lại dám đ.á.n.h bà, dù thể báo thù, thì bà cũng khiến ngươi tức tối đến cùng cực mới !
“…” thế thì cô còn gì đây?!
Quả nhiên, Tô Cẩm Bình hề đoán sai, khi Hoàng Phủ Hoài Hàn tiểu thái giám bẩm báo, đúng là tức giận đến xanh mét mặt, mà tiểu thái giám , thì kéo xuống đ.á.n.h mấy chục trượng ánh mắt đầy cảm thông của chỉ trích của Tiểu Lâm tử. Tiểu Lâm t.ử sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, : “Hoàng thượng, là nô tài phái truyền?”
Hoàng Phủ Hoài Hàn , lạnh: “Lại phái tới truyền, nếu nàng vẫn chịu đến, thì bắt Thiển Ức đến đây!”
“Vâng!” Tiểu Lâm t.ử lập tức ngoài phân phó.
Tô Cẩm Bình thảnh thơi sấp giường: “Thiển Ức, em nghĩ, bây giờ tên cẩu hoàng đế tức đến hộc m.á.u ?”
Thiển Ức gượng , trong nụ còn chứa đầy vẻ bất an và gượng gạo, đó run giọng : “Có… lẽ ạ!” Hoàng thượng mà tức hộc máu, thì e rằng các nàng cũng sẽ kết cục !
Ngay đó, ngoài cửa vang lên tiếng vài tiểu thái giám tới, là ban nãy nữa, gã cao giọng : “Tô Cẩm Bình, Hoàng thượng truyền ngươi yết kiến!”
“Xin công công chuyển lời với Hoàng thượng, nô tỳ…”
“Hoàng thượng , nếu ngươi , thì để thị tỳ của ngươi tới cũng !” Không chờ nàng xong, thái giám liền đáp lời một cách máy móc, ý cò kè mặc cả Tô Cẩm Bình tiếp mấy lời tầm bậy nữa.
Nàng nghiến chặt răng, tình nguyện dậy, thì ! Hắn ăn !!!
Vì thế, cô nàng nào đó bước thấp bước cao bước ngoài ánh mắt lo lắng và cảm động của Thiển Ức. Đến cửa Ngự thư phòng quen thuộc, nàng với Hạ Đông Mai đang cửa, xem như chào hỏi, đó bước sự dẫn đường của đám thái giám. Vừa bước , nàng cảm nhận một ánh mắt lạnh lùng đầy áp lực gắn chặt , chắc là dó chọc giận! Cô nàng nào đó thầm khẩy trong lòng, quỳ xuống : “Nô tỳ bái kiến Hoàng thượng, ngô hoàng bách tuế bách tuế bách bách tuế!” (trăm tuổi)
Nàng dứt lời, nhiệt độ thoáng giảm xuống đến mức đóng băng! Ánh mắt lạnh đầy giận dữ của Hoàng Phủ Hoài Hàn như phun lửa! Từ xưa đến nay, Hoàng đế nào xưng tụng là vạn tuổi? Cô nàng c.h.ế.t tiệt thành “trăm tuổi”: “Tô Cẩm Bình, ngươi… ngươi sống nữa ? Dám nguyền rủa trẫm!”
“Hoàng thượng, nô tỳ dám nguyền rủa ngài?” Cô nàng nào đó vẻ mơ hồ hiểu.
Lần thì chính Tiểu Lâm t.ử cũng nổi, bước tới : “Người khác thấy Hoàng thượng đều hô to vạn tuế, ngươi là bách tuế?”
“À? Thì là ?!” Tô Cẩm Bình ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh xắn chút cung kính nào với Hoàng Phủ Hoài Hàn, ngay cả vẻ mặt giả vờ giả vịt thường ngày cũng dẹp bỏ hết, thái độ cho là đúng, đáp: “Hoàng thượng, xin ngài thực sự suy nghĩ cầu thị một chút , đời ai sống đến một vạn tuổi chứ? Có thể sống đến một trăm tuổi là ngài cũng nên mừng thầm . Nô tỳ hiểu rõ đạo lý , ngài cũng hiểu, mà đám đại thần ngày ngày tung hô vạn tuế cũng hiểu, nhưng bọn họ vẫn ngày ngày lừa gạt ngài như , đây chính là biểu hiện bất trung. Hơn nữa, thực sự sống vạn năm là , cũng chẳng là chân long thiên tử, mà là con rùa đen đáy biển sâu. Vì thế, bọn họ chỉ lừa gạt ngài, mà còn nh.ụ.c m.ạ ngài nữa. Chỉ mỗi nô tỳ là trung thành với ngài, dám vạch trần sai của thiên hạ, để thật với ngài. Ngài nhất định khen ngợi nô tỳ thật nhiều mới đúng chứ!” Hô ngươi trăm tuổi là cho ngươi thể diện , nếu vì cái mạng nhỏ của , thì thật sự hô ngươi mười tuổi cho xong!
Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn co giật, thể , con gái c.h.ế.t tiệt thật sự giỏi hươu vượn! mà: “Hừ, cho dù đa phần ai sống quá một trăm tuổi, nhưng cũng ít sống qua một trăm. Ví dụ như Tô lão thái gia hiện nay đang ở trong ngục, qua cửa ải cuối năm nay cũng một trăm . Ý ngươi là mạng trẫm thể dài hơn mạng lão ?”
Hắn điều chẳng qua vì nhắc nhở Tô Cẩm Bình, của Tô gia hiện giờ đều đang nhốt trong đại lao, nhưng Tô Cẩm Bình như hiểu ám chỉ điều gì, chỉ đáp: “Hoàng thượng cũng , nếu qua cửa ải cuối năm thì là một trăm tuổi, nhưng của Tô gia cũng sắp Hoàng thượng xử trảm cả , chỉ sợ ông nội thể sống qua cửa ải cuối năm , nên là, một trăm tuổi , ông nội vẫn sống qua !”
“Ngươi!!!” Hoàng Phủ Hoài Hàn nhất thời á khẩu. Hắn ngờ khi xong câu , mặt cô nàng thể hiện một chút cảm xúc khác thường nào, còn giống như đang đến chuyện chẳng liên quan gì đến , thái độ hời hợt chẳng ! Hắn lạnh tiếp: “Vậy nếu trẫm may mắn sống qua một trăm tuổi thì ?”
“Vậy chứng tỏ Hoàng thượng thể sống nữa, chờ đến khi ngài một trăm tuổi mà vẫn về trời, xin Hoàng thượng nhất định tự sát một mới thể sống thêm một trăm tuổi nữa!” Tô Cẩm Bình bừa đến tung trời.
Nghe nàng thốt hết lời , mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn chọc tức đến tái mét, giờ cũng lười mấy câu vô nghĩa với nàng, vì thêm gì nữa, thì bản cũng sẽ tức đến c.h.ế.t tươi tại chỗ mất! Hắn hừ lạnh, đó nghiến răng : “Tô Cẩm Bình, Tô gia đang giam trong thiên lao, là con cháu Tô gia, ngươi hề cứu họ chút nào ? Dù vì họ, thì thế nào ngươi cũng nên cứu ông nội và cha ngươi chứ? Bọn họ dù cũng là trưởng bối của ngươi!” Nếu Tô Cẩm Bình cứu, thì là bất hiếu! Từ đến nay, con gái giả nhân giả nghĩa, tuyệt đối sẽ mang danh bất hiếu mặt !
“Khởi bẩm Hoàng thượng, thật sự là phụ phạm tội quá lớn, nô tỳ cũng nghĩ cách cứu ông, nhưng đúng là lực bất tòng tâm!” Đám thì liên quan cái lông gì đến nàng, tuy chuyện với Tô Niệm Hoa hết nửa đêm, ấn tượng của nàng với đàn ông đó đổi ít nhiều, nhưng điều cũng thể khiến nàng thèm để ý đến mạng của mà cứu , bởi vì… nếu lão tâm tư riêng, thì đến cuối cùng cũng giao giải d.ư.ợ.c của Thiển Ức đây? Hiện giờ Tô Niệm Hoa cũng thể nào độc của Thiển Ức giải , thẳng là vẫn hy vọng nàng thể cứu lão vì Thiển Ức.
Khóe miệng run lên, dường như dự đoán là nàng sẽ những lời như thế. Hắn cứ nghĩ rằng, tuy Tô Cẩm Bình là con gái của Tô Niệm Hoa, nhưng gì nàng cũng sống ở Tô gia nhiều năm như , dù cũng chút tình cảm, nhưng nàng hề bận tâm đến: “Vậy nếu cho ngươi một cơ hội để cứu bọn họ thì ?”
“Vậy thì còn xem là cơ hội thế nào. Hoàng thượng nhất định đừng là dùng mạng của để đổi. Ngài nên rằng cha và ông nội cũng lớn tuổi , sống bao nhiêu năm nữa, nhưng nô tỳ thì còn trẻ, chắc chắn bọn họ sẽ tình nguyện giữ cơ hội sống sót cho một thanh xuân hào hoa phong nhã như nô tỳ. Nô tỳ là đứa con hiếu nghĩa hiếm thế gian, nhất định cũng sẽ lời ông nội và phụ đại nhân, sống thật phần bọn họ!” Tô Cẩm Bình hề tỏ hổ, ngang nhiên .
Chân vị hoàng đế nào đó trượt , suýt thì ngã nhào xuống! Đây là đầu tiên thấy một tham sống sợ c.h.ế.t mà còn với giọng điệu hiên ngang nghĩa khí như thế. Tiểu Lâm t.ử thì cảm thấy mắt đen , cảm giác như sắp ngất!
Hắn lạnh mặt Tô Cẩm Bình một lúc lâu, mới tiếp: “Nếu trẫm ngươi lấy mạng của Bách Lý Kinh Hồng để đổi mạng của bọn họ thì ?”
“Vậy thì ngài đừng nên mơ nữa, chắc chắn Bách Lý Kinh Hồng đồng ý !” Nàng dễ dàng đáp , xong còn chớp chớp đôi mắt to , dáng vẻ tỏ ngây thơ.
Hoàng Phủ Hoài Hàn trượt chân, khó khăn lắm mới vững . Chắc chắn Bách Lý Kinh Hồng đồng ý ? Cô nàng hiểu tiếng , cố tình giả ngây giả ngô? “Tô Cẩm Bình, trẫm tin ngươi hiểu rõ ý trẫm!”
“Hoàng thượng, nô tỳ hiểu ý ngài mà. Ngài nô tỳ cầu xin Bách Lý Kinh Hồng tự sát, để đổi lấy tính mạng bao nhiêu nhà nô tỳ, chỉ là, tuy quan hệ của nô tỳ và Bách Lý Kinh Hồng tồi, nhưng cũng chẳng quen, thể lấy mạng của để đổi mạng cả nhà nô tỳ chứ?” Nàng tiếp tục giả ngu, thì ầm ĩ cả nửa ngày, mục đích của tên cẩu hoàng đế chính là điều kiện ?! Tô Cẩm Bình cũng nhanh chóng ý thức , nếu tiếp tục tỏ thái độ bất hợp tác, thì đối với Hoàng Phủ Hoài Hàn mà , nàng mất giá trị lợi dụng, nếu còn giá trị lợi dụng, thì t.ử kỳ của cũng đến!
Nghe nàng , khuôn mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn đầy vẻ tàn độc, bổ một chưởng c.h.ế.t tươi con gái đang giả ngây giả dại mặt đây. nhanh chóng trấn tĩnh , Tô Cẩm Bình, hừ lạnh : “Tô Cẩm Bình, trẫm ý gì, trong lòng ngươi hiểu rõ ràng. Quay về mà nghĩ cho kỹ xem nên chọn lựa thế nào. Nhớ kỹ, ngươi chỉ ba ngày để suy nghĩ. Đến lúc đó, trẫm xem ngươi mạng của Bách Lý Kinh Hồng mạng của già trẻ lớn bé Tô gia và chính ngươi? Đương nhiên còn cả mạng của Thiển Ức nữa. Nếu ngươi đồng ý, thậm chí còn thể mang theo cả Hạ Đông Mai!”
Khi Hoàng Phủ Hoài Hàn nhắc đến Thiển Ức và Hạ Đông Mai, trong đáy mắt Tô Cẩm Bình thoáng hiện lên sát ý. Thiển Ức là bảo vệ, Tô Cẩm Bình nàng thể cần mạng của chính , nhưng thể buông tha cho mạng của Thiển Ức. bảo nàng vì Thiển Ức mà g.i.ế.c , thì nàng cũng thể ! Hạ Đông Mai cũng là hiếm trong cung , vì nàng mà cầu xin ít , cũng đối xử với nàng thật lòng.
Sự do dự của nàng đương nhiên tránh đôi mắt tím lạnh lùng sâu thẳm như hồ nước , một tia sáng lóe lên, đó lạnh lùng với Tô Cẩm Bình: “Quay về nghĩ cho kỹ , ba ngày trẫm câu trả lời!”
“Nô tỳ tuân mệnh!” Nàng nheo mắt phượng, chậm rãi lên, đế vương cao quý mặt , trong lòng chỉ nghĩ ---- là trong vòng ba ngày ám sát tên cẩu hoàng đế ? À, ý tưởng tồi, tối nay thương lượng với tiểu Hồng Hồng một chút ! Nghĩ thế, nàng còn gật đầu như thật, đó rời khỏi ngự thư phòng ánh mắt đầy khó hiểu của Hoàng Phủ Hoài Hàn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-93-tieu-hong-hong-co-phai-huynh-ngheo-den-phat-dien-roi-khong.html.]
Chờ nàng , Nam Cung Ninh Hinh chậm rãi bước tới mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhẹ nhàng : “Hoàng thượng, ngài nghĩ sẽ tác dụng ?” Tô Cẩm Bình là duy nhất thể đến gần Bách Lý Kinh Hồng, cho nên, trừ nàng , quả thật thể chọn nào hơn. bằng trực giác của phụ nữ, nàng thể , tuy ngoài mặt Tô Cẩm Bình thể hiện quá nhiều tình cảm với Bách Lý Kinh Hồng, nhưng giấu tình cảm sâu trong lòng, yêu Bách Lý Kinh Hồng , thì thể vì khác mà g.i.ế.c đối phương?
“Không .” Giọng lạnh lùng đầu tiên mang theo vẻ chắc chắn, đây là đầu tiên thể thấu một như , thấu nàng rốt cuộc thực lực thế nào, thấu suy nghĩ trong lòng nàng. Mỗi khi cho là sắp thấy rõ, thì sẽ xảy chuyện gì đó loạn hết cả cái của , vì thế, cũng nắm chắc rốt cuộc Tô Cẩm Bình uy h.i.ế.p .
Bỗng, trầm giọng : “Dù tác dụng , thì đây đều là cách duy nhất!” Không ai thể đến gần Bách Lý Kinh Hồng, cũng thể ám sát . Nếu ngang nhiên g.i.ế.c , chắc chắn sẽ để chuyện phơi ngoài ánh sáng. Dù bí mật đến , cũng sẽ truyền ngoài. Đến lúc đó, Đông Lăng và Nam Nhạc khai chiến, lợi sẽ là Bắc Minh và Tây Võ! Lần Mộ Dung Thiên Thu bí mật đến Đông Lăng với ý liên , cũng là sớm ý tranh giành thiên hạ. Nếu và Nam Nhạc trở mặt với , sẽ cao hứng đến mức nào. Vì thế, để Tô Cẩm Bình lẳng lặng diệt trừ Bách Lý Kinh Hồng là biện pháp duy nhất hiện nay!
…
“Điện hạ, hôm nay Hoàng Phủ Hoài Hàn cho truyền Tô Cẩm Bình, dáng vẻ của Tô Cẩm Bình, thì hình như Hoàng Phủ Hoài Hàn điều kiện của !” Diệt quỳ một gối xuống đất bẩm báo.
“Ừ.” Hắn thản nhiên đáp, đó, khỏi khẽ hít sâu một .
Hắn và nàng, cuối cùng cũng đến bước , về cá nhân, thì nàng khó xử vì , nhưng nhiều hơn nữa, là cảm giác câu trả lời của nàng, trong lòng nàng rốt cuộc nặng nhẹ !
“Điện hạ, thứ cho thuộc hạ thẳng, Tô Cẩm Bình tuyệt đối sẽ vì ngài mà buông tha cho mạng của già trẻ lớn bé của Tô gia và cả mạng của nàng nữa.” Người phụ nữ đó, theo nàng nhiều ngày nay, cũng thấu hiểu nàng, yêu tiền hơn mạng, tham sống sợ c.h.ế.t, đối với điện hạ nhà cũng lúc gần lúc xa, là thật lòng giả dối, nếu thể vì điện hạ mà cần mạng sống nữa thì mới là lạ!
Hắn , rèm mi dài như lông vũ khẽ run rẩy, giấu vẻ xót xa trong đáy mắt, đó lãnh đạm : “Bản cung, !” Hắn , nhưng nếu giữa nàng và nhất định một c.h.ế.t , thì hy vọng đó là !
Theo bao nhiêu năm, từ sắc mặt , Diệt đương nhiên cũng nhanh chóng hiểu suy nghĩ của . Vẻ mặt vốn cung kính giờ biến thành chỉ hận rèn sắt thành thép! Điện hạ thật đúng là…
…
Quay về cung Cảnh Nhân, Tô Cẩm Bình hết chuyện từ đầu đến cuối cho Thiển Ức . Nói xong, nàng luôn miệng mắng c.h.ử.i Hoàng Phủ Hoài Hàn, tên cẩu hoàng đế c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm, chính bản lĩnh g.i.ế.c , uy h.i.ế.p khác, c.h.ế.t luôn chứ?!
Thiển Ức lo lắng hỏi: “Tiểu thư, định thế nào?” Sẽ thật sự cần mạng của mấy bọn họ, là g.i.ế.c Tam hoàng t.ử Nam Nhạc?
“Thiển Ức, em sợ ?” Bỗng nhiên, nàng chăm chú cô, trong mắt đầy vẻ tự tin, như bảo Thiển Ức tin tưởng .
Nghe nàng hỏi, Thiển Ức sắc mặt nghiêm nghị của nàng, khẽ lắc đầu: “Tiểu thư, nô tỳ sợ! Chỉ cần thể ở bên tiểu thư, dù là sống c.h.ế.t, nô tỳ cũng sợ!”
“Rất ! Không hổ là của Tô Cẩm Bình !” Tô Cẩm Bình tán thưởng: “Còn về chuyện bây giờ, thì còn đang nghĩ. Tối nay sẽ bàn bạc với một chút, xem kế sách nào vẹn cả đôi bên !” Nàng trực tiếp g.i.ế.c tên cẩu hoàng đế , nhưng nàng cũng hiểu rõ, tên cẩu hoàng đế đó võ công cao như , nếu thật sự g.i.ế.c , thể nào kinh động đến những khác, đến lúc đó, thì chính nàng cũng chạy thoát .
“Vâng, ạ!” Thiển Ức gật đầu, đương nhiên cũng nàng “” là ai!
Đột nhiên, Tô Cẩm Bình kinh hãi nhíu đôi mày thanh tú Thiển Ức: “Em nghĩ vì tên cẩu Hoàng đế mạng của tiểu Hồng Hồng nhà chúng ?” Bách Lý Kinh Hồng Đông Lăng, thể nào tranh cướp ngôi vị hoàng đế với . Hơn nữa, tuy võ công cao cường, nhưng mù hai mắt, dù Hoàng Phủ Hoài Hàn thống nhất thiên hạ, thì Bách Lý Kinh Hồng cũng thể tạo sức ép gì cho . Vậy mà còn mưu mô khó lường g.i.ế.c , thậm chí còn tiếc thả cha từ trời rơi xuống của nàng để điều kiện với nàng, như nguyên nhân là ở ?
Vấn đề cũng khiến Thiển Ức á khẩu, đúng , Tam hoàng t.ử Nam Nhạc gây trở ngại gì cho Hoàng thượng ? Vì Hoàng thượng g.i.ế.c ngài ? Nghĩ , cô hoang mang gãi đầu, phán đoán: “Không là Tam hoàng t.ử Nam Nhạc thứ gì mà chúng chứ?”
“Ví dụ như là… bản đồ kho báu ?” Tô Cẩm Bình bật dậy, ánh mắt như phát những tia sáng lấp lánh ánh vàng! Không trong tiểu thuyết, các vị Hoàng đế đều giữ bản đồ kho báu ? Chẳng lẽ trong tay tên đó thực sự thứ ?! Ngay đó, nàng kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết “ui da…” cơn đau đớn m.ô.n.g khiến nàng lập tức ngoan ngoan ngoãn ngoãn sấp xuống giường.
Sau gáy Thiển Ức chảy xuống vài vạch đen, dù thật sự cái thứ bản đồ kho báu gì đó , thì tiểu thư cũng cần kích động đến chứ? Nghĩ cô vội bước tới: “Tiểu thư, đừng cử động loạn nữa, coi chừng m.ô.n.g của !”
“Không , Thiển Ức, em tìm cho một con d.a.o đến đây!” Tô Cẩm Bình phân phó vô cùng thật lòng.
“Làm… gì ạ?” Chẳng lẽ vì bạc của Tam hoàng t.ử Nam Nhạc, nên mới quyết định g.i.ế.c cướp của ?
Tô Cẩm Bình gian xảo: “Tối nay trộm bản đồ kho báu!” Tuy thật , nhưng nàng nhất định xem một cái mới , nếu thì chính nàng cũng c.h.ế.t cam lòng!
Cô thị tỳ nào đó run rẩy khóe môi, gì, : “ mà tiểu thư, trộm bản đồ kho báu cũng cần d.a.o ạ?”
“Em thấy tên trộm nào nửa đêm ngoài trộm đồ mà mang theo dụng cụ ? Chúng tìm thứ gì khác, nên mang theo một con d.a.o thôi là !” Tô Cẩm Bình đáp.
“…” Tuy thực sự còn gì để với cách giải thích của tiểu thư nhà , nhưng dù tìm một con d.a.o vẫn còn hơn g.i.ế.c cướp của đúng ? “Nô tỳ ạ, nô tỳ tìm giúp !”
----bamholyland.com----
Tối đến, Tô Cẩm Bình sấp giường đợi mãi, nhưng cũng thấy tên đến. Nàng vốn nghĩ rằng đang thương, sẽ đến thăm nhiều hơn vài . Nếu là ngày thường, nhất định nàng sẽ vui một chút, nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt, ngày mà nàng trộm tấm bản đồ kho báu ‘ thể tồn tại’ , vì thế, sự buồn bực đáy lòng cũng nhanh chóng tấm bản đồ kho báu ‘sắp rơi tay’ xua tan hết.
nàng rằng, đến vì quan tâm đến thương thế của nàng, mà là vì đoán đêm nay nàng sẽ tới Lê viên tìm . Mục đích, đương nhiên là vì mạng của . Nếu đều luôn gặp , thì đến nàng gì khác ?
Chờ khi vầng trăng nhỏ xuất hiện đám mây, xác định chắc chắn sẽ đến, Tô Cẩm Bình mới dậy khỏi giường, đương nhiên, bất cẩn chạm tới miệng vết thương của nàng khiến nàng đau đến nhe răng trợn mắt. Mẹ kiếp, mỗi dính đến bạc là nàng kích động quá độ! Nàng lên, tìm mấy sợi dây buộc gọn gàng cổ tay áo và ống quần , cho cơ thể nhẹ nhàng hơn một chút, đó cầm con d.a.o mà Thiển Ức tìm cho, nở nụ thô bỉ chầm chậm cửa trong ánh mắt quái dị của Thiển Ức.
Tránh thị vệ tuần tra, lẻn Lê viên, đến gần phòng, nàng nấp sang bên cạnh lén lút sờ soạng leo qua cửa sổ nhà.
Tô Cẩm Bình nhón chân, nhẹ nhàng rơi xuống đất, đó khom lưng, một bước, hai bước, ba bước… về phía chiếc tủ . vài bước, nàng bỗng dừng khựng bất động, vì cổ tay nàng rơi lòng bàn tay của khác. Nàng khó khăn nuốt nước miếng một cái, đầu , trong lòng thầm rủa, kiếp, nhanh như phát hiện , quả nhiên là cơ thể còn rèn luyện nhiều, ngay cả một nửa trạng thái nhất của cơ thể cũ cũng đạt nữa!
Mắt phượng đảo qua, dung nhan tuyệt thế xuất trần của . Hắn hôm nay thoạt khác với thường ngày. Vẫn như thế, vẫn mang khí chất xuất trần như thế, nhưng dường như hôm nay càng hơn, càng xuất trần hơn nữa! Thời khắc nay, hoa lê trong vườn như đều bay tán loạn lưng , khiến cho thoạt như sắp cưỡi mây bay theo gió , thanh nhã như tơ, thật mê hồn . Trong đôi mắt như ánh trăng say lòng thoáng ý tứ thâm sâu, khi thấy con d.a.o tay nàng, đáy mắt thoáng lướt qua vẻ tự giễu khó thể nhận , đó trở về với sự lãnh đạm đến vô cùng, cô độc tịch mịch cùng trời đất.
Hắn lẳng lặng mắt nàng, cũng thấu vẻ hổ mặt nàng, đôi môi mỏng như cánh hoa khẽ nhếch lên, nhẹ nhàng nhả vài từ: “Nàng tới, là vì gì?” Dứt lời, buông bàn tay đang chế ngự nàng , thản nhiên nàng, mái tóc đen buông xõa một nửa, nhẹ nhàng bay trong căn phòng tối đen, tạo cảm giác cô đơn hiu quạnh đến vô hạn. Nàng mạng ? Nàng , thể cho?
Tô Cẩm Bình , liền nghịch nghịch con d.a.o nhỏ trong tay, mấy chữ ‘bản đồ kho báu’ đến bên miệng, thốt , nhưng từ từ nén xuống. Thử nghĩ một cách khác, nếu là nàng, thì dù thích Bách Lý Kinh Hồng đến mấy, cũng sẽ giao bản đồ cho , cho nên, bên cũng như , đối phương cũng sẽ thể giao bản đồ cho . Vì thế, nếu bây giờ , chắc chắn sẽ đ.á.n.h rắn động cỏ! Vì thế, càng thể !
Nàng rằng, đây chỉ là suy nghĩ của coi của nặng hơn như nàng thôi!
Nhìn dung nhan nhợt nhạt của , còn cả cảm giác hiu quạnh như giấc mộng bay theo gió , vô cùng thờ ơ, giống như thèm để ý đến bất cứ điều gì cả, đôi mắt phượng của Tô Cẩm Bình bỗng xuất hiện vẻ trêu tức: “Muốn gì ? Ta mà , đều cho ?” Chà, thử một chút , luôn vẻ chẳng cần gì cả, chừng cho nàng thật chứ?!
“Chỉ cần nàng , chỉ cần thể.” Giọng thanh lạnh vang lên, gương mặt như ngọc như mấy chữ “ hề bận tâm” .
Nhìn dáng vẻ lợn c.h.ế.t sợ nước sôi (sống c.h.ế.t mặc bay) của , Tô Cẩm Bình nổi hứng đùa giỡn, khóe môi cong lên nụ gian tà: “Muốn , cho ?”
Nàng dứt lời, gương mặt luôn lạnh lùng của xuất hiện vẻ kinh ngạc rõ rệt, cưng , đôi mắt xám bạc như xuất hiện những dòng xoáy ngược, xoay tròn từng vòng từng vọng, tỏa sáng lấp lánh trong đêm tối, y như lấy cắp vầng trăng sáng bầu trời đêm, thu hết cả những tia sáng của ánh trăng. Sau đó, hề lên tiếng, mà bế thốc lên…
“Này !!! Buông !!! Bà chỉ đùa chút thôi mà! Làm m.á.u hài hước, hài hước, đùa chứ! Này !” Giọng kinh hãi của Tô Cẩm Bình vang lên, ngờ thật! Mẹ kiếp, bà đấy đến để trộm tiền mà?!!!
ngay khi đang hét ầm ĩ, thì cơ thể của nàng đặt lên giường. Ngay lập tức, đôi môi mỏng phủ lên đôi môi đỏ mọng ngừng kêu lên vì sợ hãi của nàng, mang theo mùi hương tuyết liên nồng đậm cùng với cảm giác lạnh lẽo như băng, khiến lòng như mê như say. Trong đôi mắt xám bạc thoáng , vẻ lòng với phản ứng kinh hãi của nàng, trái tim sắp nhảy bật khỏi lồng n.g.ự.c giờ về chỗ cũ. Chỉ trời mới sợ hãi như thế nào. Không sợ c.h.ế.t, mà sợ là nơi nàng vứt bỏ. Nụ hôn triền miên kéo dài, đầu lưỡi lành lạnh như băng xâm nhập miệng nàng, nuốt lấy từng chút từng chút một mùi vị ngọt ngào của nàng, giống như nếm thử hết sự của nàng, ghi nhớ hết hương vị của nàng.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Mẹ kiếp! Huynh cút ngay!” Vừa tìm thấy thời cơ, nàng lập tức dùng tay đẩy mạnh , hiểu trong đáy lòng hốt hoảng. Dù nàng trải qua nhiều việc, nhưng đúng là chỉ duy nhất việc đó nàng nếm trải bao giờ. Nếu tên thật… khụ khụ… bây giờ nàng còn chuẩn mà!!!
Sau khi đẩy , chỉ nhẹ nhàng nàng, hai cánh tay khuỵu xuống, đặt ở hai bên nàng, cũng để giữ một chút cách giữa hai . Đôi mắt tiêu cự chăm chú ngắm dung nhan của nàng, đáy mắt chất chứa tình cảm thâm sâu, gương mặt vẫn lãnh đạm như , cho đến khi Tô Cẩm Bình cảm thấy mất tự nhiên vì chằm chằm, mới nhẹ giọng : “Nói cho , rốt cuộc vì nàng tới đây?”
Có lẽ, nàng thật sự lấy tính mạng của , chỉ là tự đấu nổi, cho nên… Cũng lẽ, là bất chợt đổi ý. dù là lý do nào, thì cũng điều mà đủ dũng khí để chấp nhận.
“Ta thể rằng ?” Nếu , thì đời nàng sẽ vô duyên với tấm bản đồ kho báu mất! Hắn nhất định sẽ giấu kín phòng trừ nàng.
Hắn , trái tim cũng dần chìm xuống, đôi môi mỏng như cánh hoa cong lên, giọng nhẹ nhàng như hư : “Nếu… là… nhất định thì ? Mặc dù…” Mặc dù đáp án đó là đáp án mà thể chấp nhận. Ban đầu còn mấy bận tâm, nhưng thời khắc , vô cùng kiên trì, , bức thiết trọng lượng của trong lòng nàng, dù kết quả như mong , nhưng ít nhất, cũng thể vị trí của trong lòng nàng.
Tô Cẩm Bình thấy hai chữ cuối cùng của , vì thế chỉ chớp chớp đôi mắt to , khẽ c.ắ.n môi nhắm mắt dám : “Nếu thật sự thì ?” Chưa tới chuyện vô duyên với bản đồ kho báu, dù lý do đó, thì nàng cũng thể ngang nhiên mà với rằng: cố tình tới để trộm tiền của , đúng ?
Khuôn mặt lãnh đạm, và cả đáy mắt bắt đầu nhuộm vẻ tức giận đến tái mét . Là sự hoảng sợ khi thể thăm dò câu trả lời, cũng là cảm thấy lo lắng vì thể xác định . Cuối cùng, đôi môi mỏng như cánh hoa cong lên một nụ gian tà, kết hợp với gương mặt thờ ơ , vẻ hài hòa đến thần kỳ, giọng nhàn nhạt như ánh trăng vang lên: “Thật sự ?”
Hỏi xong, ngón tay thon dài nhẹ đặt đai lưng bên hông nàng, khẽ kéo một cái. Sau đó, Tô Cẩm Bình cũng cảm giác áo ngoài của mở tung bốn phía. Nàng hoảng hốt mở to mắt, ôm n.g.ự.c , đầy đề phòng, nàng còn dáng vẻ vô sỉ như chứ? Đầu lưỡi nàng cũng như cứng : “Không… …”
Ngay lập tức, nàng cảm nhận ngay một bàn tay lạnh lẽo nhẹ nhàng di chuyển cách một lớp trung y bụng nàng, lên đến chỗ khuy áo, giọng nhàn nhạt bay tới: “Thật sự , hả?” Tiếng hả kéo dài thật dài, mang theo sự quyến rũ đến vô cùng, cả phần uy h.i.ế.p trí mạng. Sau khi xong, chính cũng giật , từ khi nào mà học cách như thế ?
“Bách Lý Kinh Hồng, buông tay cho bà…” Vừa gầm lên, nàng cảm thấy thắt lưng trung y của mở nốt. Vì thế, Tô Cẩm Bình ấm ức vội sửa : “Ta , noi!!!” Lệ rơi chan chứa… luôn cao ngạo mà lạnh lùng thanh khiết ? Không là tiên giáng trần ? Không là ngạo kiều ? Không là khô khan ? Sao hôm nay đột ngột biến hình thế ?
Hắn liền thu bàn tay đang móc áo nàng, thản nhiên : “Vậy !”
Tô Cẩm Bình hùng hổ nghiêm mặt một lúc lâu, mày nhíu chặt như thể kẹp c.h.ế.t một con muỗi, đó, cất lời mang ba phần thăm dò, ba phần chán nản, ba phần tức giận và một phần chờ mong: “Thật … tới để trộm tiền!”
“Phì…” Hắn kìm liền bật , nụ xinh như hoa lê tung bay, tươi như hoa đào nở rộ, cứ một lúc lâu, lâu đến mức Tô Cẩm Bình còn nghi hoặc hôm nay đ.á.n.h tráo , thì mới dừng , hỏi: “Sao nàng nghĩ ở chỗ của tiền?”
Ánh mắt xám bạc đảo qua bài trí trong phòng, tuy hư hỏng, nhưng cũng chẳng khác là bao, nàng thể nghĩ rằng ở đây tiền?
Nàng bực bội dùng một tay đẩy , đó vội vàng kéo vạt áo , mặt nóng bừng lên, khỉ thật, mất mặt c.h.ế.t ! Trộm tiền bắt tại trận , còn dùng chuyện để uy h.i.ế.p nữa! Nàng cuống cuồng thắt đai lưng, hít sâu mấy mới với : “Còn tại cái tên cẩu hoàng đế lấy mạng của và Thiển Ức để uy h.i.ế.p lấy mạng . Huynh xem, trừ khuôn mặt thì gì ưu điểm gì khác, tính tình lập dị kỳ quái. Vì thế, nên mới nghĩ tự dưng Hoàng Phủ Hoài Hàn mạng cái gì? Hay là… Tiểu Hồng Hồng yêu ơi, thành thật khai , một tấm bản đồ kho báu ?”
Nói đến câu cuối cùng, giọng điệu của nàng bỗng cao hẳn lên, liên tục nháy mắt, liếc ngang, mặt đầy vẻ nịnh bợ, ngữ điệu vô cùng đáng khinh!
Nghe nàng nhận xét về như , khóe môi co rút, trừ gương mặt , ưu điểm gì khác ? Chẳng qua là tính cách của lãnh đạm thôi mà, đến mức ‘lập dị kỳ quái’ chứ? Câu cuối cùng bằng giọng điệu cao vút khiến cả khóe mắt cũng co giật theo. Hắn im lặng một lúc lâu mới thể thản nhiên đáp: “Không .”
“Ta ngay chắc chắn sẽ chịu mà!” Nàng bĩu môi, vẻ “ đoán mà”.
Thấy nàng vẻ mất hứng, cũng tin , khẽ thành tiếng: “Ha ha… thật sự mà!”
“Không thật ?” Tô Cẩm Bình nhướng mày, mặt đầy vẻ tin.
Hắn dừng một chút, cũng thật lòng : “Thật! Nàng thấy lừa nàng bao giờ ?”
“Đương nhiên là lừa , vì bình thường căn bản câu nào , mà lừa .” Tô Cẩm Bình cho là đúng, tiếp tục kéo dài giọng hỏi : “Thật ???”
“Thật!” Hắn bắt đầu cảm giác thể duy trì nổi vẻ lãnh đạm mặt nữa, cũng bắt đầu hiểu vì Hoàng Phủ Hoài Hàn luôn nàng chọc giận đến giơ chân.
“Ta tin !” Nói câu , nhưng Tô Cẩm Bình chán nản hẳn. Thì bản đồ kho báu, hại nàng mừng hụt!
Thấy nàng uể oải như , khỏi phì : “Nàng thích bạc đến thế ?”
“Đương nhiên , vì bạc là bạc mà. Tất nhiên là còn thích vàng hơn! Huynh mà, thật là vì nghèo quen , nên mới cảm giác gì. Chứ nếu một ngày nào đó, thấy quốc khố của Hoàng Phủ Hoài Hàn , nó chứ, chắc chắn sẽ lập tức phát hiện sự đáng quý của sinh mệnh, sự xán lạn của ánh mặt trời, niềm hạnh phúc của đời …” Nói dến đây, Tô Cẩm Bình bật dậy giường, cái m.ô.n.g phạt trượng dường như cũng còn đau đớn nữa, nàng trong phòng, giơ tay chỉ thẳng lên trời, bộ dạng như đại thi hào đang ngâm thơ, mặt đầy hy vọng.
Bách Lý Kinh Hồng nàng mà chảy xuống vài vạch đen đầu. Hắn nghèo quen ? Khóe miệng co rút tiếp. Còn Tô Cẩm Bình, khi mang bộ mặt đầy khao khát giảng một hồi, tiếc nuối lắc đầu: “Chỉ tiếc là tên Hoàng Phủ Hoài Hàn nhân phẩm, nếu , chỉ vì cái quốc khố đầy bạc của , thì cũng nhất định gả cho Hoàng hậu gì đó, rảnh rỗi quốc khố lăn lộn cho sướng, ha ha ha…” Tình cảnh đó, chỉ cần nghĩ thôi thấy vô cùng !
Nàng dứt lời, sắc mặt thoáng lạnh , nhiệt độ khí xung quanh cũng giảm hẳn xuống, giảm đến khi Tô Cẩm Bình kinh ngạc , mới lãnh đạm : “Thật , cũng nhiều tiền.” Chỉ là tiền thôi mà, Bách Lý Kinh Hồng thể kém Hoàng Phủ Hoài Hàn chứ?
“Huynh gì?” Tô Cẩm Bình trợn trừng hai mắt thể tin nổi, tới mặt , ánh mắt chăm chú hiểu của , nàng đưa bàn tay thon dài như ngọc , đặt lên trán , hỏi: “Tiểu Hồng Hồng, nghèo đến phát điên ?”
Quyển 1