Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 91: Hoàng Thượng, Nô Tỳ Không Có Liêm Sỉ - Bí Mật Về Thân Thế
Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:35
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Gào thét một lúc lâu, trong phòng vẫn ai thèm đáp lời, tình hình vẻ quyết tâm lấy mạng nàng, vì thế, cô nàng nào đó nghiến chặt răng, gào tiếp: “Hoàng thượng, bổng lộc ba tháng tới nô tỳ cũng cho ngài hết!”
Nghe nàng gào thét thế , đều cảm thấy bịt tai , dám cò kè mặc cả với Hoàng thượng, nàng điên ?! Hạ Đông Mai trắng bệch mặt mũi, tất cả đều nàng dọa đến choáng váng.
Hoàng Phủ Hoài Hàn trong ngự thư phòng mấy lời cũng liên tục lạnh!
lúc , một bóng mảnh mai màu trắng mặc áo gấm vóc, khí chất cao quý phi phàm, xuất hiện tại cửa Ngự thư phòng, đắng lưng là đám cung nhân. Nhìn tình hình cửa, nàng khẽ : “Các ngươi cứ từ từ , bản cung khuyên nhủ Hoàng thượng!”
“Vâng, Mai phi nương nương!” Đám thị vệ đều cung kính cúi đầu Mai phi nương nương Ngự thư phòng. Hai năm , nàng là duy nhất thể ngự thư phòng mà cần chờ truyền, hai năm vẫn .
Tô Cẩm Bình nhướng mày qua, nhận ngay là giúp ở lãnh cung ngày . Bộ dạng của nàng hôm nay với điên ngày hôm là hai khác ! Ẩn giấu sâu thật! Có điều, cô gái cũng tệ lắm, sắp trở thành Hoàng hậu cũng là nàng ? Xem , mắt của tên cẩu Hoàng đế cũng đến mức tệ hết t.h.u.ố.c chữa! Nàng nghĩ theo đang bước điện.
Vừa Ngự thư phòng, Nam Cung Ninh Hinh thấy ngay khuôn mặt đầy giận dữ của , nàng cong môi khẽ, bước nhanh vài bước đến, cúi hành lễ: “Thần tham kiến Hoàng thượng!”
“Hinh nhi, lên !” Vừa thấy nàng, sự tức giận mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn mới bớt một chút.
Nàng từ từ dậy, thong thả bước đến bên cạnh , lên tiếng khuyên nhủ: “Hoàng thượng, bây giờ nàng vẫn thể c.h.ế.t !” Nụ xinh ánh lên trong mắt như khuyên Hoàng Phủ Hoài Hàn tìm lý trí.
Khóe môi lạnh như băng cong lên, lạnh một tiếng: “Đương nhiên trẫm bây giờ nàng thể c.h.ế.t , chẳng qua trẫm , với nàng thì cái mạng nhỏ của nàng trị giá mấy tháng bổng lộc thôi!”
Nghe , sắc mặt Nam Cung Ninh Hinh cứng , lẳng lặng sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, chỉ thấy sắc mặt vẫn lạnh lùng, môi mỏng khẽ nhếch lên, vẻ giận dữ, nhưng trong mắt chứa đầy vẻ hứng thú và cợt, lẽ, là nụ mà chính cũng phát hiện . Tim nàng thoáng đập thịch một cái, một suy nghĩ mà nàng dám ngờ tới bất giác nổi lên trong lòng, khi cửa, trong mắt nàng thoáng hiện lên tia sáng lạnh!
Tiểu Lâm t.ử một bên thầm lau mồ hôi lạnh, dường như cũng ngờ Hoàng thượng sẽ suy nghĩ như , thấy Nam Cung Ninh Hinh tiếp tục khuyên can nữa, liền bước ngoài truyền lệnh, với đám thị vệ : “Kéo xuống !”
“Vâng!” Đám thị vệ lĩnh mệnh, tiến lên, lúc Tô Cẩm Bình gào to hơn: “Hoàng thượng, bổng lộc nửa năm, nửa năm…”
“Một năm, , hai năm!!!” Cô nàng nào đó rơi lệ đầy mặt, chỉ lao trong Ngự thư phòng lôi tên Hoàng Thế Nhân mà băm vằm thành trăm nghìn mảnh: “Mẹ kiếp, bà đây công cả đời cho ngươi ?”
“Vậy thì trẫm còn thể cân nhắc một chút!” Tiếng dứt, cửa Ngự thư phòng liền mở , khuôn mặt của Hoàng Phủ Hoài Hàn xuất hiện mặt nàng. Hắn ngờ, hóa trong lòng cô gái , cũng lúc mạng quan trọng hơn bạc.
Hắn rằng vì Tô Cẩm Bình nghĩ tối nay nàng sẽ thu thập hành trang để chạy trốn, cần tiền của tên cẩu hoàng đế nữa, chứ điên mới công cho .
“Hoàng thượng, ngài nhất định cân nhắc cho thật kỹ càng, ngài xem, nô tỳ thông minh cơ trí như thế, nhanh nhẹn tài năng như , nếu ngài c.h.é.m nô tỳ thì thật sự đáng tiếc!” Cô nàng nào đó dốc sức ‘chào hàng’ chính với đối phương.
“Soạt!” một tiếng, một tờ giấy ném mặt Tô Cẩm Bình, chính là phong thư cảnh cáo của nàng. Giọng lạnh như băng của vị hoàng đế nào đó vang lên: “Tô Cẩm Bình, sự thông minh tài giỏi của ngươi là dùng để hạ nhục trẫm đúng ?”
Cứ tưởng rằng thể thấy sắc mặt bối rối của nàng, ai ngờ cô nàng nào đó vẻ mơ hồ hỏi: “Sao Hoàng thượng thế ạ? Nô tỳ căn bản tờ giấy , cũng thư cảnh cáo gì cho ngài ?” Mẹ kiếp, mặc kệ, cứ giữ mạng tính !
Lúc , Nam Cung Ninh Hinh cũng bước theo ngoài, thấy tờ giấy mặt đất, nàng nhặt lên , mi tâm cũng nảy lên vài cái, ánh mắt Tô Cẩm Bình xuất hiện vẻ quái dị.
“Ý ngươi là, lá thư cảnh cáo do ngươi ? Đây là do Thiển Ức thị tỳ của ngươi đưa tới đấy!” Người phụ nữ c.h.ế.t tiệt , coi là tên ngốc ?
Vốn nàng mà, nhưng cũng thể là Thiển Ức nàng . Bỗng, trong đầu Tô Cẩm Bình chợt lóe lên, nhớ đến hình ảnh Hoàng Phủ Vũ kéo mặt nạ da xuống đêm qua, đó mặt đầy vẻ thâm trầm : “Hoàng thượng, lẽ đeo mặt nạ da giả mạo thị nữ của nô tỳ, đó gửi lá thư cho ngài, mục đích là diệt trừ nô tỳ, một luôn trung thành tận tụy với Hoàng thượng đấy ạ! Nếu ngài trúng kế chẳng là trúng bẫy của tiểu nhân ? Ngài nên rằng, dung mạo của nô tỳ xinh thế , dáng vẻ thanh nhã, trong cung bao nhiêu đố kỵ nô tỳ. Vì thế nên bọn họ hành vi thế cũng là bình thường thôi! Ngài nghĩ mà xem, hôm đó trời tối như , nếu đeo mặt nạ da thì Tiểu Lâm t.ử công công nhận ạ?!”
Nói xong, Tô Cẩm Bình cũng kìm mà vỗ tay khen ! Lý giải quá !
“Rầm rầm rầm!” Tiếng vài ngã nhào xuống đất vang lên, ngay cả luôn cao ngạo đoan trang như Nam Cung Ninh Hinh cũng kinh hãi há miệng , vẻ mặt thể tin nổi. Dung mạo xinh ? Dáng vẻ thanh nhã? là dung mạo của nàng xinh , nhưng cái dáng vẻ nịnh nọt thế thì lấy thanh nhã? Còn nữa… ai tự khen như nàng ?!
Hoàng Phủ Hoài Hàn và Tiểu Lâm t.ử quen với thái độ của nàng, mà khóe miệng vẫn thể run lên vài cái! Nàng cung cấp đầy đủ hết cả suy tính, quá trình và động cơ hại nàng! Nếu nàng đến quan ở Hình bộ thì thật đáng tiếc! , Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chẳng dễ lừa gạt, hừ lạnh một tiếng : “Ồ? Nếu lá thứ chút quan hệ nào với ngươi thì ngươi đây là thư cảnh cáo cho trẫm? Đây là giấu đầu lòi đuôi ?”
Hắn dứt lời, cô nàng nào đó lập tức bày vẻ mặt “ngươi là đồ con lợn ngu ngốc” : “Hoàng thượng, lúc nãy nô tỳ ? Nô tỳ thông minh cơ trí, nhanh nhẹn tài năng, thể đoán nội dung lá thư thì cũng gì kỳ quái ?”
“…” Khóe miệng vị Hoàng đế nào đó co rút mạnh, ngay cả Nam Cung Ninh Hinh cũng mang vẻ mặt như gặp ma.
Hắn nghiến răng : “Tô Cẩm Bình, ngươi thông minh cơ trí, nhanh nhẹn tài năng như thế, ngươi đoán bữa trưa hôm nay trẫm ăn gì ?” Trẫm xem ngươi còn thể khoác lác đến mức nào?!
“Hoàng thượng, về mấy chuyện như bữa trưa nọ, chỉ dựa thông minh mà thể đoán . chỉ cần hiểu sơ qua về thiên cơ, cũng thể phán đoán một phần! Nói xong, cô nàng nào đó vẻ như thầy bói, đưa tay bấm vài đốt ngón tay, trong ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn, nàng buồn phiền : “Hoàng thượng, thật khéo, hiện giờ các thần tiên đều nghỉ ăn trưa hết , nên thể cảm ứng với nô tỳ, nhưng mà…”
Vừa thấy sắc mặt đối phương tối dần , nàng vội tiếp: “ mà, vẫn còn một tiểu tiên đồng gác ngay cửa thiên giới. Tiếc là tu vi của quá thấp nên tiên đoán đầy đủ, chỉ với nô tỳ rằng, những món hôm nay Hoàng thượng ăn đều là sơn hào hải vị, chỉ thiếu một thứ---” nàng cố tình kéo dài cuối câu.
“Thiếu cái gì?” Ba hoa , tiếp tục ba hoa cho trẫm .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Tôm hầm gạch cua!” Mặt nàng lộ nụ thô bỉ, nhẹ nhàng bốn chữ, đó, sắc mặt Hoàng đế lập tức trở nên vô cùng khó coi, chắc nhớ đến đống xương !!!
Cô nàng nào đó cũng quên rèn sắt khi còn nóng, tiếp: “Không nô tỳ đoán đúng ? Hoàng thượng, ngài xem, nô tỳ thông minh cơ trí như thế, còn coi thiên cơ, g.i.ế.c nô tỳ đáng tiếc! Ngài thấy đúng ?”
“Phì!” Nam Cung Ninh Hinh bên cạnh phì : “Tiểu cung nữ, e là ngươi tính toán sai , Hoàng thượng thích ăn nhất là tôm hầm gạch cua!” Nàng và Hoàng thượng là thanh mai trúc mã, Hoàng thượng ăn món ăn đó mấy chục năm, thành thói quen luôn , thể nào từ bỏ .
Ai ngờ, Nam Cung Ninh Hinh dứt lời cảm thấy nhiệt độ xung quanh giảm xuống mấy độ, Tiểu Lâm t.ử bên cạnh điên cuồng nháy mắt với nàng, hiện giờ Hoàng thượng còn thích ăn tôm hầm gạch cua nữa chứ. Từ khi xảy chuyện , bây giờ chỉ cần thấy tên món là buồn nôn !
Đang lúc yên lặng, một viên quan mặc quan phục màu đỏ, thêu cây tùng xanh bước tới, trình một quyển sổ con lên cho Hoàng Phủ Hoài Hàn, : “Hoàng thượng, thứ cho đại điển lập hậu chuẩn , mời ngài xem qua!”
Hắn đưa tay nhận lấy quyển sổ con , lạnh lùng Tô Cẩm Bình một lúc lâu, đột ngột : “Tô Cẩm Bình, ngươi thông minh hiểu thiên cơ như , thì ngươi cũng , phụ Tô Niệm Hoa của ngươi hiện nay tống giam vì tội mưu phản chứ?”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ ạ. Mấy ngày , nô tỳ bấm độn, gần đây phụ kiếp nạn. Nếu thể vượt qua, chính là vạn , nhưng nếu thể thì là t.ử kiếp. nô tỳ thấy, chòm đế vương sáng lấp lánh, xung quanh tuy mấy đám mây đen, nhưng cũng hai chòm tướng, và ba đám tường vân bảo hộ, nên cũng lường là phụ thể vượt qua kiếp nạn . Đây là trời , nô tỳ cũng bất lực!” Nói xong, nàng còn vẻ tiếc nuối lắc đầu.
Mấy lời khiến cung nhân ở cửa đều sửng sốt, ngay cả Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng tin vài phần. Hai chòm tướng là Hoàng Phủ Vũ và Nam Cung Liệt ? Còn ba đám tường vân , cũng chính là Hoàng Phủ Dạ, Hoàng Phủ Dật và Nam Cung Ninh Hinh. Nếu Tô Niệm Hoa mưu phản thành công thì đúng là vạn , nàng thực sự thiên cơ đấy chứ? Bỗng chợt nhớ tới ngày nàng Hách Liên Dung Nhược hãm hại, nàng cũng bộc lộ dị thuật, chẳng lẽ… hàng trăm nghìn suy đoán lướt qua đầu Hoàng Phủ Hoài Hàn, đôi mắt tím đậm cũng như dòng xoáy ngầm mặt hồ tĩnh lặng.
Tô Cẩm Bình thầm trộm, chẳng qua là một sự việc theo thuật ngữ vẻ chuyên nghiệp của thầy tướng thôi, mà Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng gạt, xem nàng thể đổi nghề quốc sư !
Một lúc lâu , ánh mắt lạnh lùng nổi sóng của Hoàng Phủ Hoài Hàn mới dần bình tĩnh , lạnh : “Dù là thế, thì tội mưu phản cũng là tội tru di cửu tộc, ngươi nghĩ ngươi thể bình yên vô sự ?”
“Chắc chắn là Hoàng thượng thể thấy sự trung thành của nô tỳ nên cũng tuyệt đối trách tội sang nô tỳ !” Tô Cẩm Bình đáp. Cho đến hôm nay Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng xử lý nàng, nhưng nàng tin rằng, các đại thần chắc chắn sẽ ngừng thúc giục. Điều cũng chứng minh rằng, Hoàng Phủ Hoài Hàn tìm lý do để phản bác họ, nếu , nàng sớm tống giam giống những . Nếu , nàng cần gì lo lắng?
“Hừ!” Hắn hừ lạnh, : “Ngươi hề lo lắng cho sự an nguy của trong Tô gia chút nào ?”
“Đương nhiên là nô tỳ lo chứ. Nô tỳ lo đến mức cả đêm ngủ !” Nàng chỉ đúng hai câu, cũng lười đến vấn đề . là cả đêm nàng ngủ, điều, trong đầu chỉ nghĩ đến một trăm lượng bạc thôi.
Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng với ánh mắt thâm trầm, nhất thời đoán trong lòng nàng đang nghĩ gì, chỉ lẳng lặng nàng, cho đến tận khi Nam Cung Ninh Hinh bên cạnh lên tiếng nhắc nhở: “Hoàng thượng.”
Một tiếng gọi nhẹ nhàng mới khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn thu thần trí của , cầm tấu chương trong tay bước Ngự thư phòng. Trước khi , còn quên : “Tô Cẩm Bình, đừng quên, mạng của ngươi, là dùng bổng lộc cả đời đổi lấy!” Dứt lời, nhanh chân bước , để Tô Cẩm Bình nhe răng trợn mắt phía .
Nam Cung Ninh Hinh trầm ngâm Tô Cẩm Bình, trong lòng vô cùng u ám. Dựa những gì nàng thấy, thì tình cảm của Hoàng thượng dành cho nàng hề đơn giản! Ngoài cuộc tỉnh táo, trong cuộc u mê, Hoàng thượng hiểu, nhưng nàng ngoài thấy rõ ràng. Nàng thể chấp nhận chuyện Hoàng thượng yêu nàng, nhưng thể chấp nhận Hoàng thượng yêu khác! Tia sáng lạnh lóe lên trong đáy mắt. lúc , Tô Cẩm Bình lên tiếng: “Mai phi nương nương, đa tạ cô hai giúp đỡ!” Tuy hôm nay nàng giúp nàng, nhưng vẫn ân tình.
Nam Cung Ninh Hinh sửng sốt, lập tức : “Nếu Tô cô nương nhớ hai bản cung giúp đỡ, Bản cung sai chuyện gì, xin Tô cô nương lượng thứ!” Nàng để một câu ý tứ thâm sâu như , chờ Tô Cẩm Bình đáp , xoay về tẩm cung của .
Tô Cẩm Bình vẫn tại chỗ, khó hiểu theo bóng nàng , trong đầu thầm ngẫm nghĩ, sai chuyện gì?!
Hạ Đông Mai lau mồ hôi lạnh trán, tiến lên : “Được , Tô Cẩm Bình, cô đừng mấy chuyện nguy hiểm như thế nữa. Không bổng lộc chỉ là chuyện nhỏ, mạng mới là quan trọng nhất. Mau ngoan ngoãn mà quét sân !”
“Quét quét cái con khỉ ! Ta về đây, cô cứ từ từ mà quét!” Mẹ kiếp, tiền công , ai thèm quét sân cho tên cẩu hoàng đế chứ!
Nói xong, ánh mắt trợn trừng trân trối của Hạ Đông Mai, nàng vác chổi nghênh ngang rời !
Mang vẻ mặt tức giận, nàng về cung Cảnh Nhân. Tức c.h.ế.t nàng mất, đòi một trăm lượng bạc thì chớ, còn chịu thiệt to như , bạc của nửa đời cũng mất sạch! Bây giờ thì còn ở đây gì chứ? mà, đôi mắt phượng nheo , đảo quanh một vòng, chợt thấy xung quanh tẩm cung của ám vệ cấm vệ đều nhiều thêm vài phần. Xem Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng định trốn khỏi cung nên phòng nàng. Có điều, Tô Cẩm Bình lạnh, phòng một lúc, phòng cả đời! Dù thế nào cũng sẽ cơ hội để nàng trốn khỏi cung thôi!
***
Đại điển lập hậu hừng hực khí thế khởi hành.
Ngày hôm đó, Tô Cẩm Bình là nhất đẳng cung nữ quét tước, ngày trọng đại như , đương nhiên là nàng tham gia --- quét rác!
Dưới sự hướng dẫn của Hồng Phong, nàng cùng đám Hạ Đông Mai đến nơi đó, giả vờ giả vịt cầm chổi quét sân, vờ vờ vịt vịt quơ chổi vài cái. Hồng Phong một bên bộ dạng của nàng, chỉ lắc đầu!
Không bao lâu , Hoàng Phủ Hoài Hàn mặc long bào màu vàng sáng, cùng Nam Cung Ninh Hinh mặc phượng bào vàng sáng bước đến. Phía hai là đám cung nhân, nam khí phách phi phàm, nữ diễm lệ cao quý, điệu bộ đúng là trai tài gái sắc. Y phục họ đều may từ tơ vàng chỉ bạc, váy dài như mây bay, thoải mái tôn quý, đầu gài trâm vàng, ngọc quý khiến Tô Cẩm Bình chằm chằm mà rớt nước miếng! Giàu thật, giàu thật!!! Nàng mải đến mức quên cả gọn sang một bên…
Vì thế, liền thấy đài cao trang nghiêm, các văn võ bá quan, thị vệ cung nhân đều gọn sang một bên, chỉ duy nhất một cô gái mặc y phục cung nữ màu vàng nhạt cầm chổi ngơ ngác giữa cầu tháng! Hoàng Phủ Hoài Hàn thấy nàng, gân xanh thái dương nảy lên, cô nàng c.h.ế.t tiệt , cả đại điển lập hậu mà cũng khiến tức c.h.ế.t ?
Hạ Đông Mai bên cạnh sợ đến trắng bệch mặt mũi, nhanh tay kéo tay áo Tô Cẩm Bình. Lúc Tô Cẩm Bình mới kịp phản ứng, vội vọt sang một bên. Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn dịu . Hoàng Phủ Dạ và Thượng Quan Cẩn Duệ một bên cũng thầm thở phào một .
lùi bên cạnh, Tô Cẩm Bình cảm thấy cực kỳ khó chịu, vì nàng cảm giác một con muỗi đang c.ắ.n nàng. Mẹ kiếp, sắp mùa đông đến nơi mà vẫn còn muỗi là ?! Càng về nàng càng thấy ngữa, đưa tay gãi vài cái, nhưng tình hình hiện giờ quá nghiêm túc, dù là ai chăng nữa thì cũng dám động đậy chút nào, cho nên, nàng vô cùng bực bội, chỉ nhẹ nhàng uốn éo vài cái, nhưng vẫn ngứa chịu nổi.
Thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn và Nam Cung Ninh Hinh dần qua mặt , nàng c.ắ.n chặt răng, cố nén cảm giác gãi vài cái . Có điều, ngay lúc đó, tiếng muỗi “vo ve” vang lên bên tai nàng khiến nàng yên. Ông tổ nhà mày, ở đây nhiều như , mày cần c.ắ.n một bà mày hả?!!!!
cố tình, con muỗi như thù với nàng , tiếp tục c.ắ.n nàng cái nữa! Bàn tay tay áo rộng giật giật, thực sự xé xác con muỗi đáng c.h.ế.t , nhưng tình hình hiện nay thực sự quá nghiêm túc, nàng hiểu rõ rằng nếu nàng thật sự cử động, sẽ gặp kết cục bi thương đến mức nào! Vì thế, nàng nghiến chặt răng, nhịn xuống!
Quan tư nghi đài cao hết đoạn khấn đến đoạn khấn khác, đương nhiên đều là văn cổ. Tô Cẩm Bình căn bản hiểu một câu nào, mà tiếng vo ve c.h.ế.t tiệt vẫn quanh quẩn bên tai nàng. Đã , đó nàng còn hoa hoa lệ lệ c.ắ.n tiếp một cái nữa! Cố c.ắ.n răng, cố an ủi chính , , chỉ là c.ắ.n vài cái thôi mà, nên tức giận, nên tức giận, chờ nghi thức xong thì con muỗi sẽ mặt. Vừa tự an ủi c.ắ.n răng thật chặt, nàng còn cảm giác như nàng c.ắ.n sắp gãy răng luôn !
Mà vì , bên tai Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn tiếng khấn của Quan tư nghi, nhưng đôi mắt thường liếc về phía Tô Cẩm Bình. Biểu hiện lạ thường đương nhiên thoát ánh mắt của Nam Cung Ninh Hinh, trong mắt nàng thoáng hiện lên vẻ phức tạp, hai năm, hai năm trong lãnh cung, rốt cuộc nàng bỏ lỡ bao nhiêu?
Hắn liếc mắt thấy mặt Tô Cẩm Bình thường lộ vẻ khổ sở, là vì lập hậu chứ? Nghĩ , hiểu trong lòng hí hửng, nhưng dần dần bình tĩnh , trong lòng cũng rối như tơ vò, phản ứng của nàng thì liên quan gì đến chứ, hí hửng cái gì?
Mà Tô Cẩm Bình lúc , thì dùng khóe mắt uy h.i.ế.p con muỗi đáng ghét , lửa giận trong lòng lên tới đỉnh điểm! Ngay cả tên cẩu Hoàng đế Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng cũng dễ dàng tha thứ như , thế mà giờ thì một con muỗi cũng dám liên tục khiêu chiến cực hạn của nàng. Nắm tay nàng siết chặt , đáy mắt cũng xuất hiện vẻ cáu kỉnh.
Chỉ tiếc là, con muỗi điều chút nào, c.ắ.n thêm một cái nữa! Vì thế, Tô Cẩm Bình bùng cháy. Nàng đầu, con muỗi liền điên cuồng chạy trốn. Ngay đó, cây chổi bay từ tay Tô Cẩm Bình, tiếng hét to vang lên: “Bà thịt mày!!!”
Con muỗi chạy trốn thành, cây chổi lao mạnh mẽ đập . Chỉ là, cây chổi chịu lực tác động lớn từ lửa giận của Tô Cẩm Bình, vì thế khi đập trúng con muỗi, nó còn bay một đoạn dài, cuối cùng đập một bộ xiêm y màu vàng sáng, đó rơi xuống đất!
Yên tĩnh! Khắp nơi đều yên tĩnh, yên tĩnh đến mức cả thấy tiếng thở! Mà khi cây chổi rơi xuống đất, vẫn còn để một vết bẩn khổng lồ bộ y phục màu vàng sáng , trong vết bẩn, còn t.h.i t.h.ể của con muỗi nọ!
Cô nàng nào đó đương nhiên cũng cây chổi của gây họa lớn, chính xác thì chính nàng gây họa lớn . Nàng sợ hãi từ vết bẩn lên , thấy ngay gương mặt khó coi của Nam Cung Ninh Hinh, a… nàng hiện giờ sẽ coi là gì đây? Đánh Hoàng Hậu ?!!! Trong mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn thoáng hiện lên vẻ kỳ quái mà chính cũng phát hiện , con gái bất mãn vì phong Hinh nhi Hoàng Hậu, nên mới ném chổi Hinh nhi ? Còn cả câu to gan “bà đây thịt ngươi” nữa chứ…
ở đại điển lập hậu ngang nhiên đ.á.n.h Hoàng hậu, cũng là tội c.h.ế.t! Hắn đang định lên tiếng…
Giọng của Thượng Quan Cẩn Duệ vang lên: “Hoàng thượng, hôm nay là đại điển lập hậu, cung nữ phạm , xin ngài tạm thời cho giải , chờ nghi thức thành xử lý cũng muộn!”
“ thế, Hoàng , hôm nay là ngày vui của Hoàng tẩu, nếu g.i.ế.c , dính m.á.u tanh sẽ là điềm !” Hoàng Phủ Dạ cũng lên tiếng đúng lúc, đôi mắt hoa đào đa tình Tô Cẩm Bình với vẻ trách móc, vì nàng chuyện thế , cần mạng nữa ?!
Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thấy lý, khẽ gật đầu. Không hiểu trong lòng thầm thở phào một , đáy mắt lập tức xuất hiện tia sáng lạnh, : “Người , dẫn tiện tỳ cho trẫm, giam đại lao, ngày mai trừng phạt!”
“Vâng!” Một đội cấm vệ quân tiến lên bắt , Tô Cẩm Bình cũng hiện nay thời điểm để phát huy sự “thông minh cơ trí” nên ngoan ngoãn theo đám cấm vệ quân , để Hạ Đông Mai đó lo lắng theo. Ôi, cô hỏi Tô Cẩm Bình thích Hoàng thượng , Tô Cẩm Bình còn thừa nhận. Hôm nay thì , còn kìm chế đ.á.n.h Hoàng hậu nữa, nàng c.h.ế.t chắc còn gì?!
Vì thế, cả kiếp lẫn kiếp , hai sống, đây là đầu tiên Tô Cẩm Bình đẩy nhà tù, hơn nữa, là vì một con muỗi!
“Vào !” Đến cửa thiên lao, thị vệ đẩy nàng trong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-91-hoang-thuong-no-ty-khong-co-liem-si-bi-mat-ve-than-the.html.]
Nhìn nhà tù ẩm ướt, còn thỉnh thoảng chuột chạy qua, Tô Cẩm Bình mím môi, cảm giác ầm lên. Tuy nàng sợ chuột gián gì đó, nhưng chỗ thật sự ghê tởm! Còn tệ hơn gấp bao nhiêu xóm nghèo mà nàng ở kiếp .
Sau khi , nàng tìm một nơi sạch sẽ một chút xuống, đầu liền thấy ngay ở phòng giam bên cạnh. Người đó mặc áo tù nhân màu trắng, tóc rối tung xõa xuống mặt, quen mắt, hình như chính là cha trời ơi đất hỡi của nàng!
Cùng lúc nàng sang thì Tô Niệm Hoa cũng ngẩng đầu về phía bên , lão hít sâu một , : “Không ngờ con cũng vẫn đây!” Lão vốn đang thấy lạ, trong Tô gia đây hết, chỉ nàng . Giờ đáp án , Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn chịu buông tha cho nàng.
Tô Cẩm Bình lão phản ứng gì, cũng đáp lời. Dù đối phương là cha của chủ nhân thể , nhưng khi nàng xuyên đến đây, từng thấy một chút quan tâm nào của một cha dành cho con gái từ ông . Thậm chí, lão còn hạ độc, dùng Thiển Ức để uy h.i.ế.p . Lúc Thiển Ức cũng , những ngày tháng của nàng ở phủ Thừa tướng cũng chẳng gì, vì thế, đáng để nàng tôn trọng.
Thấy nàng đáp lời, Tô Niệm Hoa khẽ : “Lúc , lão phu đối xử với con , nhưng con gặp lão phu cũng sẽ cung kính gọi một tiếng phụ . Vậy mà cung, chỉ vài tháng ngắn ngủi, con còn đến lão phu nữa !”
Lão , Tô Cẩm Bình khẽ một tiếng, vẫn đáp, nhưng cũng cảm thấy xót xa cho chủ nhân thể , một cha như !
Tô Niệm Hoa hề tức giận chút nào vì tiếng nhạo của nàng, lẽ cũng gặp nạn lớn, nên đối với chuyện gì cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Lão dựa tường phòng giam, lên nóc phòng đầy mạng nhện, giọng già nua trầm trầm vang lên: “Chắc là con hận lắm, ba con trai, mười một con gái, đối xử với bọn chúng tệ, ít thì cũng thiếu cơm ăn áo mặc, nhưng chỉ riêng với con, chẳng hề quan tâm, ngay cả đám hạ nhân cũng dám ức h.i.ế.p con, con vì ?”
Nói xong, lão đột ngột đầu Tô Cẩm Bình, dường như đang một đáng thương cũng đáng thương giống lão .
“Ông thì cứ .” Vì thì liên quan gì đến nàng, lão mặc lão. Có điều, hiện giờ cũng quá nhàm chán, nếu lão thì coi như một câu chuyện cổ cũng tệ, nàng đoán lẽ là và mẫu của thể chút ân oán gì đây!
“Ha ha… quả nhiên là đổi !” Lão , tiếp: “Vì ? Vì con là con gái !”
“Cái gì?!” Chuyện thực sự khiến Tô Cẩm Bình giật , sang lão. Nàng cứ nghĩ là vì ân oán , nhưng ngờ còn lý do . Nếu nàng là con gái của lão, thì là của ai? Sẽ giống mấy cuốn tiểu thuyết c.h.ế.t tiệt, khi xuyên còn mang gánh nặng gia tộc gì đó chứ? Vừa nghĩ nàng lạnh cả !
Tô Niệm Hoa thấy nàng giật , cũng như lão dự đoán , chỉ hư tiếp tục , mặt đầy vẻ thâm tình, như đang hoài niệm điều gì: “Năm đó, mẫu con mang theo con, cùng chạy trốn đến Đông Lăng. Khi đó đang đuổi g.i.ế.c. Ta rõ phận hai đơn giản, nhưng vẫn giúp đỡ hai con con. Con , mẫu của con cũng như con, dung mạo của hai gần như là giống như đúc. Chỉ một điều khác con là bà một đôi mắt màu xanh thẳm, còn hơn cả trời xanh vài phần.”
“Sau đó, ông yêu bà ?” Nhìn dáng vẻ của lão, nàng thể đoán vài phần.
“ thế, yêu bà . Con, quả nhiên cũng thông minh y như mẫu của con. Vì sự an của cô, bà thể nương nhờ . Dù bà cam tâm tình nguyện, nhưng vẫn nạp bà . Ta cũng hỏi mẫu con về thế của hai , nhưng mẫu con cũng . Bà chỉ với rằng, bà tên là Mộ Vân. Sau đó, hỏi nữa. Lúc đó, con cũng bốn tuổi, chỉ với bên ngoài, rằng mẫu con là thất nuôi ở ngoài, nên cũng đều nghĩ con là con gái của .” Nói xong, lão đầu sang sắc mặt Tô Cẩm Bình.
Quả thật Tô Cẩm Bình cũng cảm thấy kỳ quái, nếu , tức là chủ nhân cũ của thể cũng ? Dù bốn tuổi là lớn lắm, nhưng cũng còn nhỏ nữa.
Thấy vẻ nghi hoặc mặt nàng, lão liền tiếp: “Chắc là con kỳ quái vì con một chút ấn tượng nào ? Vì năm , khi con theo mẫu tới đây, thì con mất ký ức , nên con mới coi như phụ ruột thịt của . Ta đổi xử với con, cũng vô cùng . Mẫu con là lương thiện, hiền lành, gây chuyện với khác bao giờ. Vì sự an của mẫu con, thậm chí còn xua đuổi hết các cơ của , tìm lý do vi phạm thất xuất chi điều để bỏ vợ cả, chỉ vì sợ họ hại mẫu con. cuối cùng, mẫu con vẫn c.h.ế.t.” Nói xong, mặt Tô Niệm Hoa dần hiện lên cảm xúc bi thương.
Tô Cẩm Bình , bỗng sinh ít cảm giác thiết với mẫu của thể , một phụ nữ hiền lành lương thiện, sẵn sàng vì con gái mà trả giá nhiều như , thực sự đáng để kính nể: “Mẫu c.h.ế.t như thế nào?”
“C.h.ế.t thế nào ? Đều là tại Chi Doãn hại!” Sắc mặt lão bỗng trở nên kích động, nhưng thấy Tô Cẩm Bình nghi hoặc lão, lão dần bình tĩnh , tiếp: “Chi Doãn, là tên của tiên hoàng! Ta và là kết nghĩa, hơn một tuổi, nên là nghĩa của . Chúng từ nhỏ cùng lớn lên, hầu như gì giấu diếm . Hắn Hoàng đế, liền giúp tranh đấu giành thiên hạ. Cuối cùng, là Vua, là Tướng, nhưng dù Hoàng đế, chúng vẫn gọi bằng tên. Khi đó, chúng cũng từng mưu đồ thống nhất thiên hạ, thậm chí đ.á.n.h bại Nam Nhạc, khiến Nam Nhạc hoàng đưa Bách Lý Kinh Hồng năm chỉ mới tám tuổi tới con tin. Tất cả đều dựa kế hoạch của chúng . mà, từ ngày đó, tất cả đều đổi, đổi hết!”
Nói đến đây, lão dừng một chút, khí phách mặt cũng biến mất, chỉ còn vẻ chán chường, suy sụp: “Ngày , tới tìm , vô tình thấy mẫu con, lập tức giống y như lúc . Chỉ liếc một cái thể tự kiềm chế.”
“Thị của phủ tướng thể cung ?” Tô Cẩm Bình lên tiếng, là câu hỏi, cũng là khẳng định.
“ thế, thể cung , hơn nữa, Chi Doãn và , là quân thần, cũng là . Hắn cũng nhất định đoạt thương, nên giấu kín chuyện đáy lòng. Chỉ là, cuối cùng, tất cả chuyện Nạp Lan Tuyết . Nạp Lan Tuyết chính là đẻ của Hoàng Phủ Hoài Hàn, Hoàng hậu năm đó! Bà yêu Chi Doãn sâu đậm, khi chuyện , liền bày kế kéo khỏi phủ mấy tháng, đó phái sát hại mẫu con. Chờ khi phát hiện chuyện , về, thì muộn .” Đây là nỗi tiếc nuối lớn nhất của cả cuộc đời lão.
Tô Cẩm Bình vốn mang tâm trạng một chuyện cổ, nhưng vì , trong lòng thoáng đau nhói, trong đầu cũng như hiện lên một bóng dáng mơ hồ khiến nàng cảm thấy vô cùng mật. Nàng khẽ c.ắ.n môi, hỏi: “Sau đó thì ?”
“Sau đó ? Sau đó Chi Doãn rõ ràng việc là do Nạp Lan Tuyết , nhưng vẫn lập con trai bà Thái tử, nhưng cũng tìm lý do để biếm Nạp Lan Tuyết lãnh cung. Có điều, thể cam lòng chứ? Mộ Vân là phụ nữ duy nhất mà yêu đời , một kẻ liên quan hại c.h.ế.t, Mộ Vân c.h.ế.t , mà Nạp Lan Tuyết vẫn còn sống, dù c.h.ế.t cũng cam lòng! Sau đó, điên cuồng trả thù, suốt năm năm, gia tộc Nạp Lan khổng lồ từng bước một hủy diệt trong tay . Sau khi Mộ Vân qua đời, cắt bào đoạn nghĩa với Chi Doãn, từ đó về dứt tình !” Lão nghiến răng .
Tô Cẩm Bình giễu cợt: “ đó, sự ham mê quyền thế che mờ mắt ?”
Tô Niệm Hoa chỉ chậm rãi lắc đầu khổ: “Ham mê quyền thế ? Trong lòng Tô Niệm Hoa , quyền thế là gì chứ? Nếu thật sự ham , thì năm đó giúp Chi Doãn tranh đấu giành thiên hạ, mà tự đoạt ngôi Hoàng đế .”
Thấy nàng lộ vẻ nghi hoặc, dường như thể hiểu nổi, Tô Niệm Hoa tiếp: “Chắc là con hiểu , khi ánh mắt con thù hận che mờ, thì bất cứ ai cũng thành kẻ thù hết. Ta Chi Doãn c.h.ế.t, Nạp Lan Tuyết c.h.ế.t, cũng Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t. Ta cũng tiêu diệt cả giang sơn của họ Hoàng Phủ, để chôn cùng Mộ Vân của !” Nói xong, giọng điệu lão cũng trở nên kích động.
Thời khắc , Tô Cẩm Bình chợt cảm thấy kỹ đàn ông trung niên mặt một nữa, chính lão giúp giành lấy giang sơn, cuối cùng đích hủy diệt nó, lý do, là vì phụ nữ yêu thương. Nghĩ , sự ghét bỏ vốn trong lòng nàng dành cho lão cũng tiêu tan ít.
“Chi Doãn đang nghĩ gì, nhưng vì áy náy, nên vẻ thấy những hành động của . Sau khi Mộ Vân qua đời bao lâu thì chính cũng c.h.ế.t vì đau buồn. Huynh duy nhất của cả cuộc đời , cứ mà c.h.ế.t …” Tuy lão với vẻ thản nhiên, nhưng trong đáy mắt thoáng lấp lánh bóng nước.
Tô Cẩm Bình lẳng lặng dựa tường, ở phòng giam bên dáng vẻ lão, nàng chỉ cúi đầu hít sâu một : “Tạo hóa trêu chọc lòng !”
“ thế, là do tạo hóa trêu chọc lòng . Con ? Thực mấy năm nay cũng mệt mỏi, mệt mỏi từ lâu . Dù thật sự thể , thật sự hủy giang sơn Đông Lăng, hủy tất cả thứ liên quan đến Chi Doãn và Nạp Lan Tuyết, thì mẫu con cũng thể về nữa. Ta thể , bốn mươi vạn đại quân tiến kinh thành, Hoàng Phủ Hoài Hàn gì ?! Ta cũng thu tin tình báo, hôm Hoàng Phủ Hoài Hàn tới lãnh cung, nhưng chờ nữa, rốt cuộc thể chờ nữa. Mộ Vân mười hai năm , ngay cả Chi Doãn cũng mười năm để ở bên bà , con xem, cứ bình yên mà sống thế chứ? Sống lâu một ngày, với mà , cũng là tra tấn!” Lão hít một thật sâu, cả như già ít, cũng thoải mái hơn nhiều.
Lão sang Tô Cẩm Bình, tiếp: “Con , con và mẫu con giống như đúc. Cũng vì thật sự giống như đúc, nên mới sợ thấy con, thậm chí… là hận con! Hận con vì là con gái , vì là con gái của và Mộ Vân! Ta cũng ghen đến phát điên, ghen với đàn ông mà mẫu con thực sự yêu . Ghen với phụ ruột của con, dù là ai!” Cũng vì thế, mà lão nhiều chuyện cực đoan.
“Cả đời , mà nhiều nhất, là Cẩm Thu. Ta rõ con bé kiêu ngạo phách lối, nhưng tâm tư đơn thuần, nếu cung chắc chắn khó thể sinh tồn . vì sự thù hận của , vẫn đẩy con bé cung. Khi đó, con bé lén lút hẹn non thề biển với Trần T.ử Hề, con trai thứ của nhà Binh Bộ thượng thư, nhưng thể phụng chiếu cung, bắt đầu bày mưu tính kế trong thâm cung đại viện . Sau khi con bé tiến cung bao lâu, thì Trần T.ử Hề liền bệnh mà c.h.ế.t, kể từ đó, giữa con bé và , còn tình cha con nữa. Nếu năm đó, tác thành cho hai đứa, thì hiện giờ, dù gặp nạn, con bé cũng vẫn sống yên với yêu, thể vì nghiệp lớn của mà c.h.ế.t trong tay Hoàng Phủ Hoài Hàn chứ.”
Nói đến đây, lão hít sâu một : “Vậy mà, cũng vì sự ích kỷ của , dùng mẫu của con bé gây áp lực cho con bé, mới khiến con bé thể phối hợp với ở rong cung, cuối cùng con bày kế mà đ.á.n.h mất tính mạng. Chỉ là, hiện giờ đến kết cục , thì lẽ với trong nhà họ Tô !”
Tô Cẩm Bình xong cũng vẫn giữ im lặng, gì. Nàng ngờ Tô Cẩm Thu khiến chán ghét còn quá khứ và sự bất đắc dĩ như . Nếu nàng , lẽ nàng sẽ hạ thủ nặng như thế.
Tô Niệm Hoa vẫn tự tiếp: “Người già , cũng nhiều hơn. Con cứ coi như đang một lão già lải nhải . Cuộc đời , thời gian khiến hoài niệm nhất, chính là lúc cùng luyện kiếm với Chi Doãn. Lúc đó, chúng nấu rượu luận bàn về thiên hạ, cuộc sống tùy ý phóng khoáng bao nhiêu! Chi Doãn là một nhân vật trí dũng kiệt xuất, cuối cùng, c.h.ế.t vì sự áy náy đối với và với Mộ Vân! mà, cũng là mà hận nhất đời . Nếu vì , Mộ Vân sẽ c.h.ế.t… Còn mẫu con, nghĩ sẽ nhanh chóng tới bên bà .”
Tô Cẩm Bình giống như thấy một câu chuyện cổ, cảm thấy câu chuyện quan hệ vô cùng rối rắm với nàng, khiến trong lòng nàng cảm giác cuồn cuộn như phong ba bão táp, liền chậm rãi nhắm mắt .
“Mộ của mẫu con trong vườn đào ở phía Tây kinh thành. Ta để bất cứ kẻ nào đến quấy rầy sự thanh tịnh của mẫu con, nên mấy năm nay ngay cả con cũng . hiện giờ tống giam, còn cơ hội nào đến tế bái bà nữa. Nếu con thể ngoài, đông chí hàng năm, nhớ thắp nén nhang cho mẫu con.” Tô Niệm Hoa lên tiếng nhờ cậy.
Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, mẫu , đáng để nàng tôn trọng! mà, nếu như lão , thì rốt cuộc nàng là ai?
Sau đó, bộ nhà tù tĩnh lặng.
Mãi cho đến gần nửa đêm, Tô Niệm Hoa bỗng mở mắt , bóng đen ở chỗ tối nhanh chóng rời . Trên mặt lão lộ nụ mừng rỡ, trong thiên lao đều là của Hoàng Phủ Hoài Hàn, mấy lời của lão, đương nhiên cũng vì cho Hoàng Phủ Hoài Hàn , chỉ hy vọng… thể giữ mạng của Tô Cẩm Bình. Con bé con gái , coi như của Tô gia, cũng nên lão liên lụy! Lão sang, khuôn mặt Tô Cẩm Bình, dường như thấy Mộ Vân của mười bốn năm . Lão khẽ cong môi , Mộ Vân, lẽ đây là chuyện cuối cùng thể vì nàng…
…
Nghe ám vệ bẩm báo, Hoàng Phủ Hoài Hàn khẽ nhướng đôi mày rậm, trong đôi mắt màu tím đậm tràn ngập ánh sáng lạnh! Hắn vốn cố ý giam Tô Cẩm Bình đại lao, còn phân phó nhốt ngay bên cạnh Tô Niệm Hoa, mục đích là vì kích thích tình cảm cha con của bọn họ, như sẽ tác dụng lớn với kế hoạch tiếp theo của , ai ngờ nhận kết quả lớn như !
Thì cái c.h.ế.t của phụ hoàng đều là vì mẫu Tô Cẩm Bình, mà mẫu hậu tự treo cổ ở lãnh cung mấy năm đó, cũng tránh khỏi liên quan đến chuyện ! Hai bàn tay tay áo bào rộng thùng thình siết chặt . Bảo , bảo mẫu hậu từng với , đời đừng yêu ai, nếu sẽ là vạn kiếp bất phục. Bảo , bảo khi phụ hoàng lâm chung, Tô Niệm Hoa đơn giản như nghĩ, nếu thể, chỉ hy vọng thể tha cho lão một mạng!
Hắn hít sâu một , cảm thấy cảm xúc trong lòng vô cùng hỗn loạn, đối với phụ nữ tên Mộ Vân , thể rõ là đồng tình oán hận! Đôi mắt lạnh nhắm chặt , một lúc lâu chợt mở , dòng thác đáy mắt biến mất, tất cả những chuyện qua liên quan gì đến . Những gì , chính là Hoàng đế thật , bảo vệ giang sơn Đông Lăng, thành tâm nguyện thống nhất thiên hạ!
----bamholyland.com----
“Điện hạ, Tô Cẩm Bình Hoàng Phủ Hoài Hàn bắt giam thiên lao, trong thiên lao phòng thủ nghiêm ngặt, vì sợ đ.á.n.h động trong cung nên của chúng lẻn .” Diệt quỳ gối mặt Bách Lý Kinh Hồng, bẩm báo.
Bách Lý Kinh Hồng , đôi môi mỏng nhếch lên. Hắn đương nhiên rõ Hoàng Phủ Hoài Hàn đang tính toán điều gì. Giam nàng thiên lao, chỉ đơn giản là để cho nàng lựa chọn giữa và nhà của nàng thôi.
“Diệt, bản cung coi là của ngươi ?” Hắn nhẹ nhàng cất tiếng hỏi, giọng thanh lãnh như sương.
Diệt kinh hãi, hiểu rõ vì điện hạ hỏi vấn đề , nhưng đến lúc hiểu , liền kiên định đáp: “ ! Điện hạ và các đều là của thuộc hạ!”
“Vậy, nếu một ngày nào đó, ngươi yêu một con gái, khác dùng tính mạng của bản cung và Vẫn để uy h.i.ế.p ngươi g.i.ế.c nàng, ngươi g.i.ế.c ?” Hói xong, chính cũng cảm thấy thật buồn , tìm đáp án, dùng cách để đoán suy nghĩ của nàng.
“Có!” Hắn đáp chút do dự! Trong lòng , sự an nguy của điện hạ mới là quan trọng nhất, dù thế nào cũng thể vì một con gái mà bỏ mặc điện hạ để ý !
, sẽ là như thế! Dù yêu, thì vì của cũng thể g.i.ế.c , huống chi, hiện nay nàng đối với , vẫn còn là yêu, chỉ là thích. Nếu , quyết đoán hạ thủ sẽ dễ dàng hơn một chút ?
Dần dần, Diệt cũng đoán manh mối chuyện , bỗng ngẩng đầu : “Điện hạ, nếu thì Tô Cẩm Bình thể giữ !”
Bách Lý Kinh Hồng như , để ý tới lời của . Một lúc lâu , đáy đôi mắt xám bạc thoáng xuất hiện vẻ tự giễu, thản nhiên : “Ngày mai, nếu nàng g.i.ế.c , các ngươi ngăn cản.” Dùng mạng của , để đổi lấy mạng của mà nàng quan tâm nhất, cũng coi như vì nàng mà c.h.ế.t. Chuyện đối với mà thì dường như cũng thể coi là một điều may mắn. Chỉ tiếc là, nếu thật sự như , sẽ thể cùng nàng đến hết quãng đời còn nữa.
“Điện hạ!” Diệt lớn tiếng gọi, mặt đầy vẻ đồng ý.
Sắc mặt vẫn cao ngạo, lạnh lùng chút đổi, giọng thanh lạnh mang theo vẻ kiên quyết thể chối từ: “Đây là mệnh lệnh!”
…
Sáng sớm hôm , Tô Cẩm Bình tỉnh từ trong giấc mộng, liền thị vệ tới dẫn , xem bắt nàng trừng trị. Cũng thời khắc , Tô Niệm Hoa bừng tỉnh, ngay khi Tô Cẩm Bình khác áp tải qua cửa phòng giam của lão, lão đột nhiên như phát điên lao tới cửa, cầm tay Tô Cẩm Bình: “Con gái, con nhất định cứu phụ , khi ngoài, con nhất định cầu xin Hoàng thượng, hả?”
Sắc mặt Tô Cẩm Bình vốn chút cảm xúc nào, khi chạm vật gì đó tay, mặt nàng thoáng biến đổi, đó khẽ gật đầu theo đám thị vệ ngoài…
Trên tay nàng là thứ gì đó mà Tô Niệm Hoa đưa cho, nàng cúi đầu lén qua, vật đó giống như một sợi dây chuyền mặt ngọc màu xanh da trời, lấp lánh sáng. Liếc thị vệ bên cạnh, nàng lẳng lặng cất sợi dây trong tay áo.
Lúc nàng khẽ gật đầu, chẳng qua vì đối phương dùng giọng nhỏ nhất với nàng một câu: “Thứ liên quan đến thế của con. Còn nữa, vì mẫu con, con cố gắng sống sót. Phải sống thật !” Dù vì tên “Mộ Vân” , thì nàng cũng sẽ cố gắng sống sót, vì chính , mà vì… !
Ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu nàng, sự u ám đáy lòng cũng tản ít nhiều. Quả nhiên, mỗi ngày đều là một ngày mới! , nhớ đến chuyện hôm qua, trong lòng bất an, chắc chắn tên cẩu hoàng đế sẽ khiến khốn đốn!
Nàng nghĩ dẫn đến Ngự thư phòng. Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng sớm nghiêm mặt chờ nàng. Lúc thấy Tô Cẩm Bình, đáy mắt thoáng xuất hiện vẻ phức tạp, nhưng chỉ chợt lóe lên biến mất. Hắn dậy, chậm rãi bước đến mặt Tô Cẩm Bình.
“Tô Cẩm Bình, ngươi dám đ.á.n.h Hoàng hậu, thử xem trẫm nên phạt ngươi thế nào?” Giọng lạnh như băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên đỉnh đầu nàng.
Đánh thì đ.á.n.h , còn gì nữa? Hơn nữa, bà đây cố tình , là vì con muỗi c.h.ế.t tiệt mà: “Nô tỳ tùy ý Hoàng thượng xử lý.”
Tùy xử trí ? Người phụ nữ còn lúc ngoan ngoãn thế ? Hắn tiếp: “Hôm qua trẫm bàn bạc với Hoàng hậu, ngươi chúng những gì ?” Giọng càng trở nên nguy hiểm hơn, thậm chí còn thoáng sát ý.
Đồ điên! Vợ chồng các ngươi cái gì thì : “Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ !” Có gần đây đầu óc Hoàng Phủ Hoài Hàn kẹp cửa ? Lại hỏi vấn đề nhược não ?!
“Hay là, trẫm trục xuất ngươi khỏi cung ?” Giọng lạnh lùng cảm xúc gì, thật là đang thử phản ứng của đối phương.
“Nô tỳ cảm tạ đại ơn đại đức của Hoàng thượng, hẹn gặp !” Ôi chà, thể thấy tên cẩu hoàng đế nhà ngươi, thật sự quá hạnh phúc!
Nhìn thấy bộ dạng vui mừng mặt của nàng, trong tim bỗng cảm thấy vô cùng khó chịu, hôm qua thấy nàng phản ứng như , còn thoáng nghĩ là vì . tình huống hiện giờ, chứng tỏ chắc chắn nghĩ nhiều quá ! mà, câu vọt miệng hề qua đầu óc suy nghĩ: “Có điều, trẫm đổi ý , phạt tỳ nữ của trẫm thì thế nào hả?” Sau khi hỏi xong, chính cũng ngẩn cả , hỏi một câu thế chứ?
Thiếp tỳ nữ ? Ngươi sợ bà đây lén con chim nhỏ của ngươi ? “Hoàng thượng, ngài cất nhắc nô tỳ đến chứ?” Mẹ kiếp, nếu xuyên , thể đừng uất ức thế ? Dù thể xuyên thành Hoàng đế, thì cũng cần xuyên thành cung nữ chịu đủ kiểu ức h.i.ế.p thế chứ?!
“Nếu trẫm nhất định cất nhắc ngươi như thì ?” Giọng lạnh lùng vẫn vang lên đỉnh đầu.
“Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ vốn liêm sỉ, nếu ngài nhất định cất nhắc nô tỳ như , nếu nô tỳ chuyện gì đó bằng cầm thú với Hoàng thượng tuấn phóng khoáng , thì lúc đó, xin ngài nhất định tha thứ cho nô tỳ!” Làm tỳ nữ cho ngươi ? Ngươi nghĩ cũng quá đấy!!!
Quyển 1