Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 91:: Bạch Hồ
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta ngờ, Yến mặc nữ trang ... tầm thường như thế !” Mị Văn Dạ cân nhắc câu chữ .
Nam Cung Cẩm để ý lắm, trang phục nàng lựa chọn là váy ngắn con gái mặc, mà là trang phục cực kỳ nhẹ nhàng, lợi1cho việc hành tẩu giang hồ. Nàng tùy ý vung vẩy vạt áo tự ca ngợi: “Nhìn tư thế hiên ngang, đoạt hồn khác ?”
“Phì... Ha ha ha...” Lâu như , đức hạnh vẫn rắm thối như cũ.
Trong lúc , hai tới khách sạn Bồng Lai,8tên chưởng quỹ ngoài cổng trông thấy Nam Cung Cẩm thì giật nảy , nhưng cũng biểu lộ cái gì, chỉ coi như , để cho bọn họ . Ngược , một tên tiểu nhị nuốt một ngụm nước bọt, thẩm trong lòng, nếu để cho Hoàng thượng Hoàng2hậu ở đây ăn cơm với một đàn ông khác, sẽ thế nào...
Đi nha gian, Nam Cung Cẩm đặt m.ô.n.g xuống, nghênh ngang cầm lấy thực đơn gọi món. Nhìn bộ dạng của nàng, Mị Văn Dạ : “Vẫn như lúc , chút nữ tính4nào!” Cử chỉ thô lỗ, còn hơn cả đàn ông. Nam Cung Cẩm ngước mắt, lườm hẳn một cái: “Đi ăn cơm với ngươi, nếu coi là con gái thì !” Đã là , tự nhiên coi thành đàn ông mới đúng. Mị Văn Dạ lắc đầu to, từ chối cho ý kiến.
Gọi đồ ăn xong, trong phòng trở nên yên tĩnh, Mị Văn Dạ quanh một chút, gian phòng hệ thống cách âm thật , nên nhỏ: “Ta thể hỏi một câu, nàng đến Tây Vẽ gì ?” “An táng một vị bằng hữu, điều tra một việc! Cho nên bữa cơm ăn xong, chúng sẽ từ biệt , tương lai mà cơ hội thì gặp !” Lựa chọn ăn cơm với , một là vì khách sạn của , hai là cũng đến giờ ăn cơm, gặp bạn cũ, thì ăn một bữa cơm cũng . Cũng coi như là thời gian nhàn hạ khó .
Mị Văn Dạ gật đầu, tiếp tục : “Điều tra chuyện gì? Ta cũng thể giúp nàng một tay!” Hắn xong, đôi mắt sắc bén của Nam Cung Cẩm quét tới , ánh mắt vô cùng lạnh lẽo. Bị ánh mắt quét qua, Mị Văn Dạ khẽ một tiếng, vội vàng lắc đầu : “Được ! Được ! Ta hỏi nữa!” Hắn , ngày ăn khép nép và thận trọng thế đấy.
“Cũng là thể cho ! Chỉ là khó xử. Bằng hữu của hại c.h.ế.t, nhưng hiện nay, là ai, là Tây Võ là Đông Lăng! cho dù là bên nào, đều tự tay g.i.ế.c kẻ thù!” Nói xong, nàng mạnh mẽ bóp cái ly trong tay, suýt nữa bóp mạnh quá mà vỡ cả ly.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quay kinh thành Tây Võ, thứ nhất là hoài niệm thời gian ở cùng với T.ử Mạch và Nhược Tịch, hiện nay các nàng đều còn ở đây, mà nếu như vì đối phó với Bách Lý Kinh Hồng và nàng thì nàng cũng quyết để liên lụy tới T.ử Mạch, thù , nàng thể báo? Chiến tranh quốc gia, một khi nổ , khi đ.á.n.h đến hơn mười năm cũng thể, nàng ngại hiện nay ám sát thủ lĩnh của một quốc gia nào đó, lợi cho Nam Nhạc và cũng thể báo thù cho T.ử Mạch.
Mị Văn Dạ trở nên yên lặng, theo như cách mới , kẻ thù của nàng là Hoàng thượng, thì sẽ là Đông Lăng Hoàng! “ đầu mối ?”
“Phía Nam Nhạc điều tra tin tức, một đám xuất hiện, nhưng khi tìm tung tích, chỉ tìm một cửa mật đạo, khi của chúng xuống đó xem xét, mật đạo đó đ.á.n.h sập, là thông hướng nào! vẻ như là thông hướng Tây Võ !” Mục đích của bọn chúng là nhắm Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm, nếu như Nam Nhạc Hoàng và Nam Nhạc Hoàng hậu đều c.h.ế.t, tuyệt đối sẽ khiến cho Nam Nhạc phẫn hận ngập trời, đến lúc đó Nam Nhạc phản kích điên cuồng, sẽ tiện nghi cho một nước khác. Cho nên là mấy chuyện hủy thi diệt tích hoặc là gắp lửa bỏ tay cực kỳ dễ phát sinh ở thời điểm .
Lúc , Mị Văn Dạ cảm giác cổ họng nghẹn , cảm thấy sâu sắc rằng nên hỏi tới vấn đề . Hiện nay hỏi tới , nên thể để ý đến, nhưng Thừa tướng Tây Võ, là một quân nhân Tây Võ yêu nước, thực sự là... “Vậy nàng định điều tra thế nào?” “Tự nhiên là điều tra Kiềm Châu!” Phía Kiềm Châu chính là Thiệu Dương. Cho nên Kiềm Châu hiện nay chính là nơi Mộ Dung Thiên Thu đóng quân.
“Chuyện thể !” Mị Văn Dạ lên tán đồng, “Như thế quá nguy hiểm, nếu phát hiện, hậu quả khó mà lường ! Mà đường cửa ải trùng điệp, quân doanh trong địa càng trong quân trú đóng, cho dù chuyện thật sự do Tây Vô , cũng chỉ mấy quyền cao chức trọng , sẽ để lộ cho ngoài ! Nàng điều tra như thế thì thể điều tra cái gì?”
Nam Cung Cẩm lắc đầu: “ , c.h.ế.t là bằng hữu của , thể để ý đến!” Mấy ngày nay, nàng hầu như là khó mà nghỉ ngơi , chỉ cần nhắm mắt , sẽ lập tức trông thấy cô gái đơn thuần gọi nàng “Cẩm tỷ tỷ”, hơn nữa còn một đôi mắt phượng hẹp dài nàng đẩy khẩn cầu, cầu nàng hỗ trợ chăm sóc nha đầu . Thế nhưng cuối cùng, liên lụy đến nàng!
Đây là chuyện tranh đấu giữa các quốc gia, đây chỉ là ân oán cá nhân, cho nên nàng oan uổng cho ai hết, nhưng hung thủ, nhất định trả giá đắt!
Thế nhưng Mị Văn Dạ thấy thế, vẫn cảm thấy hoảng hốt. Hành động như thế thật sự là quá mức mạo hiểm, cứ như thế mà hành động, thì cho dù võ công cao thâm tới , mấy chục vạn ánh mắt giám thị, cũng khó thể lẻn , gì đến chuyện trở ! Sau khi trầm ngâm hồi lâu, giống như hạ quyết tâm, ngước mặt, vô cùng nặng nề: “Ta giúp nàng!”
“Huynh giúp ?” Nam Cung Cẩm cho thoáng kinh ngạc. Nếu như để hai bọn họ cấu kết với , thì chỉ liên lụy tới một Mị Văn Dạ mà còn liên lụy đến cả nhà của . Giao tình của hai bọn họ còn tới mức đúng ?
“Ừm! Ta giúp nàng, nếu chỉ một nàng, đừng là tới quân doanh, ngay cả đến Kiềm Châu cũng khó !” Dù thì hiện nay đang chiến loạn, vì phòng ngừa gian tế trộn , mỗi địa phương đều kiểm tra nghiêm ngặt. Lúc đoàn Nam Cung Cấm tiến , nếu cái quan tài thì cũng khả năng tiến tùy tiện như thế.
Nam Cung Cẩm cảm thấy thể nợ món ăn tinh to lớn thế , Mị Văn Dạ nhận nàng cự tuyệt, nên vội vàng khi nàng cự tuyệt: “Ta qua , kẻ sĩ c.h.ế.t vì tri kỷ! Hơn nữa, cũng gì, chẳng qua chỉ là mượn chuyến công vụ tìm Hoàng thượng thận bẩm mà thôi, mang theo năng gã tùy tùng sai vặt là ! Cho nên nàng nhất định bình an, nếu cũng nàng liên lụy!” Ngược còn tâm trạng giỡn,
Tâm trạng của Nam Cung Cẩm càng nặng nề hơn, nàng thấy quan hệ của bọn họ chẳng qua là còn tới mức phó thác sinh t.ử cho , đối phương tuyệt đối lý do gì vì nàng mà đến mức độ , chỉ việc trợ giúp cho sản nghiệp của vững ở Tây Võ là ân huệ lớn với ! nàng vẫn gật đầu, trong lòng quyết định, chờ về thu xếp đồ đạc, sẽ .
Sau khi nhất trí sơ bộ với , hai cùng dùng cơm, cùng ăn vui vẻ, tâm trạng phần khá hơn, Mị Văn Dạ thanh toán tiền xong, liền trở về thu dọn đồ đạc, để Nam Cung Cẩm ở nơi chờ . Hắn một lá thư cho sự phụ của , Dương đại học sĩ đương triều, thông báo chuyến của . đến khi trở khách sạn Bồng Lai, bàn chỉ còn một phong thư.
“Văn Dạ , hảo hữu chí giao như , đó là may mắn của , nhưng thể vì ân oán cá nhân mà liên lụy tới ? Huynh tương lai tươi sáng, nên vì mà mất . tâm ý của , xin khắc sâu trong lòng, vĩnh viễn in hằn trong tâm trí . Trân trọng!”
Một trang giấy thật mỏng, Mị Văn Dạ cẩm trong tay, mà nổi. Cuối cùng vẫn hiểu rõ nàng, vốn cho rằng nàng xưa nay một hai, cho nên khi đáp ứng, nhất định sẽ như thế, mới yên tâm về. nàng liên lụy khác, cho dù ngay cả dối nàng cũng dùng đến. Chẳng qua là giúp nàng mà thôi, nàng cự tuyệt ngoài ngàn dặm, cuối cùng vẫn là chính yêu cẩu xa vời!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-91-bach-ho.html.]
, ngày qua ngày, thừa nhận và thể thừa nhận là vì nhớ nàng? Một năm quen , nàng , cuộc sống của trôi qua cũng tẻ nhạt vô vị, mà vây trong sự vô vị đó cũng chỉ một mà thôi, cho tới bây giờ nàng cũng từng để ý. Đi tới bên cửa sổ, chắp tay xuống , ngay cả hình bóng nàng cũng thấy, hiển nhiên là nàng lâu. Mị Văn Dạ cảm thấy trong tim thất vọng và mất mát...
Thật lâu , một tên tiểu nhị tiến đến, bóng lưng vị công t.ử : “Thừa tướng đại nhân, cô nương nãy khi , cơ hội, sẽ còn đến Tây Vô tìm ngài ăn chực!”
Hắn xong, vẻ lo lắng trong lòng Mị Văn Dạ trong nháy mắt quét sạch, hóa nhớ nhung nàng vì câu ngày đó nàng : “Người bình thường ăn chực, còn đáp ứng đấy, đây là vinh hạnh của !” Lúc chỉ cảm thấy nàng bịa chuyện, khoác mà thôi, cũng để ở trong lòng, đến hôm nay mới , thật sự là như thế.
Thôi , lắc lắc cây quạt, phong tao một tiếng, tìm thú vui... Nam Cung Cẩm phi điên cuồng đường, khắp nơi ở Tây Võ đều là sản nghiệp của nàng, bình yên tiềm nhập cũng khó. Ngược , nếu cùng Mị Văn Dạ mới là cực kỳ bất tiện. , còn tới Kiềm Châu, vẫn đang đường từ Mạnh Chiều tới Kiềm Châu, nàng thấy một đội nhân mã từ phía tới. Bọn mặc quân trang, hiển nhiên đều từ Kiềm Châu tới, mà phương hướng bọn , cũng đúng là kinh thành.
Ở giữa đoàn một chiếc xe ngựa, xe ngựa đó to, chiếm trọn vẹn một nửa con đường, dân chúng xung quanh đều né tránh. Nam Cung Cẩm nhíu mày chiếc xe , tình hình các quốc gia hiện nay căng thẳng như thế. Mộ Dung Thiên Thu sai gióng trống khua chiêng vận chuyển thứ , chắc chắn thứ nhất định thể coi thường! Đã như thế, thì càng đó là thứ gì!
Đội xe tới mặt nàng, nàng vội vàng dắt ngựa sang bên cạnh, cúi đầu xuống, để tránh phát hiện . Sau khi đoàn xe qua, nàng tỏ vẻ hết sức tò mò, vỗ vỗ bên cạnh : “Ngươi trong đó chứa thứ gì ? Thần thần bí bí như thế, bảo bối gì ?” Người bên cạnh Nam Cung Cẩm vỗ vỗ vốn , nhưng vẻ hiếu kỳ của nàng, mà dáng vẻ xung quanh cũng vô cùng chờ đợi, tất cả đều hiếu kỳ, khiến cho lập tức cảm thấy đều , mà , đó sẽ là chuyện mặt mũi! Thế là, ha ha chuyện : “ là bảo bối đấy, chất nhi đang tòng quân trong quân đội , là mấy ngày nay Hoàng thượng phát hiện một con bạch hổ, linh tính, Hoàng thượng thấy yêu thích, tự dẫn theo hai vạn binh mã xâm nhập Kỳ Sơn mới thể bắt !”
Kỳ Sơn là một tòa sơn mạch ở Kiềm Châu, địa thế hiểm yếu, khó khó , tuyệt đối chỉ mấy ngày là thể tới . Theo như lời , thì trận pháp phệ hồn hẳn là do Mộ Dung Thiên Thu bày , bởi vì căn bản là thời gian, Nam Cung Cẩm đang suy nghĩ thì xung quanh một chút, xác định là quan binh thì mới tiếp tục tiếp: “Hắc hắc, còn một chút, thực con bạch hồ , chính là Hoàng thượng bắt !”
Con là loài động vật ưa thích những chuyện buôn dưa lê ngoài lề, bất luận là đàn ông phụ nữ, nhất là những chuyện về thương vị giả như Mộ Dung Thiên Thu, tự nhiên đều cảm thấy hứng thú. Thế là đều vểnh tai, , chờ tiếp.
“Đứa cháu cũng theo tới Kỳ Sơn bắt bạch hồ, khi bắt , thấy Hoàng thượng hỏi Nội Thị Giám đại nhân một câu, nguyên văn là “Yển khanh lúc ở bữa tiệc ngắm sen năm đó, là vô cùng thích bạch hổ, trẫm nhớ nhầm ? Nội Thị Giám đại nhân đúng , Hoàng thượng liền sai đưa con vật tới kinh thành, nửa điểm tổn thương...”
Câu kế tiếp, Nam Cung Cẩm cảm thấy nổi nữa. Chuyện nàng đương nhiên nhớ kỹ, tại bữa tiệc ngắm sen đó, Mộ Dung Thiên Thu tặng một con Hải Đông Thanh cực phẩm, cánh một vòng lông vũ màu vàng, vô cùng quý giá. Hắn hỏi , vốn là nàng , vì thể bán ít tiền, nhưng khi hỏi lời , các đại thần xung quanh đều nàng vô cùng ghen ghét, lúc nàng còn vững triều đình, cho nên dám tùy tiện đắc tội văn võ triều đình, cho nên từ chối.
Nàng cũng thuận miệng một câu, con vật nàng thích là bạch hổ. Bạch hổ cực kỳ trân quý, cũng khác biệt với tuyết hồ một màu trắng tinh, nó hiếm hoi giống như con chồn màu xanh da trời mà lúc nàng và Mộc Nguyệt Kỳ săn , là như con Hải Đồng Thanh cực phẩm , cho nên nàng cũng chỉ là thuận miệng mà một chút. Mộ Dung Thiên Thu : “Có cơ hội, trẫm nhất định sẽ bắt một con cho Yển khanh.” Sau đó sai nướng con Hải Đông Thanh để ăn, còn cái gì mà nếu Yến khanh thích thì cũng còn giá trị gì mà tồn tại.
Chuyện bắt bạch hồ cho nàng, cho tới bây giờ, nàng cũng chỉ nghĩ là đối phương tùy tiện mà thôi, nhưng ngờ, hai bọn họ đến tình trạng thế mà vẫn còn nhớ rõ chuyện .
Rất nhanh, hỏi một câu; “ mà, nhưng mà Thừa tướng đại nhân ... Không, là Thừa tướng tiền nhiệm, là mất tích ? Còn lời đồn Hoàng hậu Nam Nhạc...”
“Suyt! Mấy chuyện chúng thể ? Hoàng thượng thế, tự nhiên là đạo lý của ngài! Yến Thừa tướng cũng phúc khí, năm đó Hoàng thượng đối xử với y như thế, bây giờ , Hoàng thượng vẫn còn nhớ tới y, cũng Yến Thừa tướng đang suy nghĩ gì, tại rời khỏi Tây Võ... Nghe Hoàng thượng vì con bạch hồ thương tổn nên ngài còn thương nhẹ...”
Nam Cung Cẩm xong, nắm dây cương ngựa . Mộ Dung Thiên Thu bắt bạch hồ, thì chuyện trận pháp phệ hồn chỉ thể là Hoàng Phủ Hoài Hàn ! Nàng cũng cần mạo hiểm Kiểm Châu nữa. Sau lưng nàng truyền tới tiếng thổn thức của dân chúng, họ hiểu là vì Hoàng thượng đối xử với Thừa tướng đại nhân như thế, giọng điệu bọn họ còn chút trào phúng Yến Kinh Hồng .
Bọn họ hiểu hành động của Mộ Dung Thiên Thu, nhưng Nam Cung Cẩm thể hiểu . Mộ Dung Thiên Thu , lúc thích, sẽ nâng lên trời. Khiển ngươi ảo giác rằng tất cả thứ đời đều vì ngươi, chỉ một ngươi là nhân vật chính, nhưng đến khi chán ghét, những vinh quang, sự sủng ái cưng chiều sẽ thu hồi trong phút chốc, đồng thời cũng sẽ lưu chút tình cảm nào.
Nếu hiểu tính cách của , Nam Cung Cẩm còn nghĩ thích đến cỡ nào. Chỉ điều, hứng thú của đối với kéo dài quả thật là quá dài một chút, như giống như bình thường, nguyên nhân lẽ là do đạt mà thôi...
Quyển 4