Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 90:: Gặp Lại Bạn Cũ
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bên trong T.ử Trúc Lâm chỉ còn một Nam Cung Cẩm đang mặc tang phục màu trắng và vẫn đang núp trong chỗ tối, nàng bỗng nhiên : “Vẫn!” “Nương nương!” Vẫn nhảy ngoài, quỳ một chân đất.
Nam Cung Cẩm bộ dạng kính cẩn của một chút1rồi : “Không cần khẩn trương, chỉ với ngươi, tuổi của ngươi cũng còn nhỏ, cho nên ngươi cũng tìm cơ hội mà kết hôn . Nếu gặp cô nương thích hợp thì cưới luôn , cũng cần dãi nắng dầm mưa theo nữa!”
Nàng8vừa xong, sắc mặt Vẫn trắng bệch, quỳ xuống : “Chủ nhân, thuộc hạ nhận ngài là chủ nhân, cả cuộc đời sẽ theo ngài! Nếu ngài đuổi thuộc hạ , thuộc hạ nguyện ý c.h.ế.t ở chỗ !”
Thấy kích động như thế, Nam Cung Cẩm lập2tức cảm thấy là lạ. Nàng kỳ quái, trong đôi mắt phượng hiện lên vẻ dò xét, ánh mắt khiến Vẫn cảm thấy bản tìm chỗ che ở trong đôi mắt , bí mật che giấu mấy năm nay cũng hầu như là nhìn4thấu! Nhớ tới lời của Hoàng thượng, rõ ràng, nếu như Hoàng hậu nương nương thấu tâm tư của thì chỉ còn con đường c.h.ế.t, lập tức cả tuôn mồ hôi lạnh!
, cũng may là Nam Cung Cẩm chỉ trong chốc lát thu hồi ánh mắt của , để ý lắm : “Tùy ngươi thôi!” Nói xong, nàng giơ tay kéo một cái. Tang phục từ rớt xuống, còn nàng biến thành bộ dạng một công t.ử thế gia, hai tay chắp lưng, bên ngoài rừng trúc. Trận pháp phệ hồn cuối cùng là do ai bày , nàng nhất định điều tra rõ ràng!
Vô Ưu Lão Nhân giúp bọn họ, cho nên là ông , thì chỉ còn một . Trận bày ở Nguyên Dương Linh, dĩ nhiên tình nghi nhất chính là Mộ Dung Thiên Thu. Dù thì nơi đó cách nơi hai quân giao chiến gần, nhưng nàng chứng cứ, cho nên thể kết luận tùy tiện .
Cho dù là Bách Lý Kinh Hồng, cho tới hôm nay cũng điều tra là ai chuyện , tay, đúng là dụng tâm lương khổ, che giấu dấu vết vô cùng . Mà bản lĩnh che giấu dấu vết như thế, trong thiên hạ cũng chỉ rải rác mấy , cho nên là đến Tây Võ, cũng thuận tiện để điều tra rõ ràng chuyện cuối cùng do Mộ Dung Thiên Thu !
Vừa mới khỏi T.ử Trúc Lâm, nàng thấy một đàn ông áo đỏ chắp tay lưng, lưng về phía T.ử Trúc Lâm, hiển nhiên là đang chờ nàng . Nàng sửng sốt một chút, thấy bóng lưng , nàng đoán đối phương là ai, chỉ điều là nàng tiến Tây Võ, mà phát hiện... dễ như trở bàn tay ?
Nghe thấy tiếng bước chân của nàng, đối phương cũng , thấy nàng, trong mắt khó nén sự vui mừng: “Thừa tướng đại nhân, quả nhiên là !”
Hắn xong câu , mặt Nam Cung Cẩm hiện lên sự hổ, còn Mị Văn Dạ cũng cảm thấy tắt tiếng. Hiện nay, mới là Thừa tướng Tây Võ, mà gọi là thiên hạ nhất mỹ tướng Yến Kinh Hồng, là chuyện của quá khứ .
Mi đại nhân ở chỗ chờ ?” Nam Cung Cẩm thiện, nàng tự nhiên là nhớ rõ lúc đắc tội Mộ Dung Thiên Thu, mặt để ý đến chuyện sinh t.ử của bản mà nguyện ý giúp nàng một tay. dù thì hiện nay thời cuộc khác xưa, là Thừa tướng cao cao tại thượng của Tây Võ, mà bản cũng là Tây Võ, thứ đều lấy Tây Võ đầu. Đối với một phản bội Tây Võ như , sẽ thái độ thế nào, quả thật cũng .
Còn Vẫn trong chỗ tối lẳng lặng nắm chặt kiểm trong tay, chuẩn sẵn sàng nếu là phe bọn họ, sẽ c.h.é.m g.i.ế.c ngay lập tức!
“Huynh tin ?” Ẩn vẻ mặt của Mị Văn Dạ, đáy mắt một tia tổn thương.
Nam Cung Cảm bỗng nhiên vô cùng thành thật: “Nếu là nửa năm , sẽ tin chút do dự!” Thế nhưng bây giờ...
Mị Văn Dạ gật đầu, nàng ý nghĩ như thế, thể hiểu . Bản là Thừa tướng Tây Võ, hiện nay Nam Nhạc và Tây Võ khai chiến, nếu bắt giữ Hoàng hậu Nam Nhạc ở đây, với , sẽ bao nhiêu chỗ ở Tây Võ, tự nhiên cần , đừng là nàng tin , đổi một góc độ khác, là nàng, cũng chắc thể tin tưởng .
Trầm ngâm cân nhắc một lát, : “Theo ý của , phận và địa vị của chúng hôm nay đổi nhiều, nhưng trong mắt , vẻn vẹn nửa năm, tình cảm đổi chút nào!”
Nam Cung Cẩm thể, cũng tiếp, chỉ dùng cặp mắt phượng lấp lánh thật kỹ , xem xem lời của chân thực đến mức nào. , đối phương trong mắt nàng, ngoại trừ thẳng thắn , nàng thấy bất cứ điều gì khác. Dần dần, sự hoài nghi trong lòng nàng cũng vơi một chút, nhưng chỉ thở dài : “Huynh tội gì thế , nếu để Văn Dạ gặp , đừng là sự nghiệp của hủy, mà ngay cả tính mạng cũng thể an !”
“Kẻ sĩ c.h.ế.t vì tri kỷ!” Mị Văn Dạ tùy ý mà , chỉ là ẩn giấu một ... Kẻ sĩ c.h.ế.t vì tri kỷ, vì ngưỡng mộ hồng nhan mà sống! Lời mà , chỉ sợ là bằng hữu cũng nữa .
Kẻ sĩ c.h.ế.t vì tri kỷ! Câu , Nam Cung Cẩm thấy trong vô cuốn sách ở kiếp , ngờ, một ngày, với một câu như thế, tri kỷ... Đột nhiên, nàng nhớ tới . Lòng cũng d.a.o động một chút, nàng đàn ông mặt : “Mời bằng ngẫu nhiên gặp , nếu bằng hữu gặp , thì cũng ăn một bữa cơm !”
Nàng xong, trong mắt Mị Văn Dạ hiện lên sự vui mừng, bởi vì câu biểu thị đối phương tín nhiệm , “Soạt!” một tiếng, mở cây quạt xếp trêu chọc: “Quán rượu để cho Yến chọn, để tránh mai phục bên trong, gây bất lợi cho Yến !” Lần mặt Nam Cung Cẩm hiện lên chút hổ, rõ ràng tên Mị Văn Dạ đang châm chọc tiểu nhân! Mình chọn thì chọn: “Theo , Tây Võ gần đây khách sạn Bồng Lai, ăn buôn bán náo nhiệt. Tổ yến, vi cá, bào ngư, thậm chí là các loại sơn hào hải vị, cái gì cũng , chúng đến đó ăn !” Nhân tiện thị sát một chút sản nghiệp của nàng.
Trong lòng Mị Văn Dạ bất đắc dĩ, khách sạn chỉ là cần gì cũng , hơn nữa còn đều là trận phẩm thượng đẳng. Tỉ như tổ yến, rẻ thì tới một lượng bạc, nhưng đắt thể lên tới mười lượng vàng, mà khách sạn , bộ tổ yến đều là mười lượng vàng! Có thể nơi đó là khách sạn quý tộc trong những nhà hàng quý tộc! Cho dù là quý tộc hoàng tôn, bình thường cũng tới nơi đó ăn, thứ nhất, thật sự là quá mức xa hoa, để cho vị long ỷ mà thì khó tránh khỏi . Thứ hai, bình thường cũng chịu sự bổ dưỡng như thế.
, nếu như giàu nhất Tây Võ như Mị Văn Dạ đây ăn nổi, thì bộ Tây Võ cũng ai thể ăn nổi. Mị Văn Dạ gật nhẹ đầu: “Yến thật sự là thần thông quảng đại, ở mãi tận Nam Nhạc cũng tình hình nhà hàng khách sạn ở kinh thành Tây Võ phát triển đến mức độ nào, bản quan tự nhận bằng! Đi thôi!”
Nói xong, liền dẫn đường. Còn Nam Cung Cẩm thì lặng lẽ nhíu mày một cái, câu của Mị Văn Dạ, ý tứ thể hiểu thêm là, xem cần chú ý hơn, nếu thì chuyện nàng là chủ bí mật của khách sạn , sẽ bại lộ!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Cảm giác bầu khí lưng trở nên nặng nề hẳn lên, Mị Văn Dạ bất đắc dĩ đầu nàng: “Yến cần lo lắng, tại hạ chỉ nhắc nhở chuyện chú ý một chút thôi, nếu để bố trí tại mắt ở kinh thành Tây Võ, bọn nhất định sẽ nghĩ trăm phương ngàn kế để trừ bỏ!”
Thấy chân thành như , lúc Nam Cung Cẩm mới nở nụ : “Là do quá mức thần hồn nát thần tính !” Nói xong, nàng liền theo .
Mị Văn Dạ thì cho là như thế, cặp mắt hoa đào nhẹ nhàng quét nàng một chút, rõ những ngày qua nàng nhất định là vô cùng căng thẳng, cho nên mới thần hồn nát thần tính như thế, khe khẽ thở dài. Năm đó ở Tây Võ, bốn bọn tùy ý đến thế nào chứ! Nghĩ , liền : “Đã là bằng hữu gặp , thì thả lỏng tâm trạng một chút !”.
“Ừm!” Nam Cung Cẩm gật nhẹ đầu giỡn sang chuyện khác, “Ông chủ của khách sạn thật thú vị, mở một nhà hàng giàu sổi đến thế!” Nói lơ đãng, nhưng thực tránh thoát chuyện nàng liên quan đến nhà hàng trong mắt Mị Văn Dạ. Mị Văn Dạ sững sờ, hiểu rõ lắm mà : “Giàu sổi là gì?”
“Giàu nổi, chính là kẻ tiền! Đương nhiên, là một kẻ cực kỳ nhiều tiền!” Nam Cung Cẩm lập tức vô cùng bỉ ổi, tiếp tục bổ sung, “Kẻ tiền ăn cơm, chính là chỉ chọn món thích, quan tâm giá tiền nhiều ít, loại , gọi là giàu . còn một loại giàu nữa, khi bọn nhà hàng, liền hô to một tiếng, gọi tất cả những món ăn đáng giá nhất đưa lên, đó chính là giàu sôi khoe của!”
Mị Văn Dạ gật đầu khẽ, coi như hiểu ý nàng, sự khác giữa giàu và giàu sôi, cũng đơn giản chỉ là chuyện dùng tiền một cách lý trí thôi. Cẩn thận suy nghĩ lời của Nam Cung Cẩm, gật đầu tán thưởng : “Tâm tư ông chủ cũng đúng là tài tình!”
Ra ngoài ăn một bữa cơm, đắt lắm thì cũng vượt quá mười lạng vàng, nhưng khách sạn Bồng Lai là khách sạn quý tộc trong những khách sạn quý tộc, cho dù tăng giá lên đến mức phi lý, vượt qua giá trị nguyên bản đến mấy thì cũng ai là đúng, ngược , những giàu đều là thích sĩ diện, đều sẽ chạy theo như vịt, cảm thấy dùng cơm trong đó sẽ cao quý hơn nhiều. Ngay cả tâm lý như thế của khách hàng mà cũng thể nắm , ông chủ nếu thể để cho Mị gia bọn họ sử dụng...
“Văn Dạ ý chiêu hiền đại sĩ ?” Cùng là thương nhân, vẻ mặt của , Nam Cung Cẩm liền thể hiểu suy nghĩ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-90-gap-lai-ban-cu.html.]
Mị Văn Dạ lộ vẻ mặt hổ, khuôn mặt tuấn mỹ hiện lên vẻ mất tự nhiên, ngờ một tự xưng là một lòng sâu như đối phương dễ dàng như trở bàn tay mà thấu tâm tư như thế. “ thế, thực sự là từ sớm đây suy nghĩ như thế. Lúc khách sạn Bồng Lai mới xây, cũng để ý, phụ càng ông chủ khách sạn ngốc. Chúng quan hệ lâu dài với các nhà quý tộc lớn, tự nhiên là hiểu rõ. Rất nhiều quý tộc thì gọn gàng đẽ, nhưng thực ở bên trong vô cùng keo kiệt, một văn tiền cũng tính toán rõ ràng, nếu mở một nhà hàng như thế, chỉ sợ là thể giăng lưới bắt chim ở cửa, tới mấy ngày là đóng cửa. đối phương kinh doanh vô cùng náo nhiệt, mặc dù lượng khách nhiều, nhưng mỗi đến đó, đều thu lợi tức tương đối khá, thể so sánh với mười một quán rượu của Mị gia! Chỉ kiếm tiền của giàu , quả thật là một ý tưởng !”
Nghe Mị Văn Dạ càng càng hứng thú đối với khách sạn Bồng Lai, Nam Cung Cẩm cũng hồi hộp một chút, trong lòng thầm thấy may mắn vì hôm nay tới đây. Mị gia là long đầu trong ngành thương nghiệp Tây Võ, vốn liếng hùng hậu, nếu khiến cho Mị gia chĩa đầu mầu nhà hàng của , thì những sản nghiệp nàng lưu Tây Võ nhiều như thế, cuối cùng đều sẽ bất tri bất giác biến thành bọt biển! nàng tới đây, tự nhiên tình hình sẽ khác !
“Văn Dạ , một lời khuyên!” Nam Cung Cẩm . Nụ vô cùng xinh , thể là Mị Văn Dạ từ khi sinh ít thấy, nhưng vì , thấy nàng diễm lệ đến quá mức thế , cảm giác như sắp tính kết “Mời Yến !”
“Mọi thứ, cần quá , cũng cần quá mức. Phải rằng, tài trong thiên hạ là đếm hết, khách sạn Bồng Lai , cho dù nhất thời cực thịnh, là một đời cực thịnh thì như thế nào? Chỉ là một cái khách sạn Bồng Lai, thể tranh đấu với Mị gia là long đầu hạng nhất trong giới kinh thương ở kinh thành ? Mị gia hiện nay là nhà đầu trong việc kinh doanh thương mại ở kinh thành, trong tay bộ ngành muối đường của Tây Võ, càng một Thừa tướng thiếu niên đẽ. Danh tiếng Mị gia đủ , nếu còn tiếp tục khuếch trương, sợ là sẽ kinh động đến vị long ỷ !”.
Mặc dù Nam Cung Cẩm tư tâm, nhưng những lời cũng đúng là vì cho Mị Văn Dạ, cây của Mị gia đủ cao lớn , đủ để thu hút nhiều ngọn gió đến . Nếu Mị gia là thương nhân, là tầng lớp thấp nhất trong sĩ nông công thương, lực lượng chính trị cường đại hậu thuẫn, mà lập nghiệp bằng kinh thương. Rất nhiều quý tộc cho rằng siêu phàm, khinh thường lo lắng tới một thế gia thương nhân, thì Mị gia ở Tây Võ trở thành một Vân gia Nam Nhạc thứ hai !
Cho nên, nếu như Mị Văn Dạ tiếp thu ý kiến của , thể nghi ngờ rằng hai bên đều lợi, cũng coi như là một giao dịch công bằng. Chỉ điều, thu lợi ích đầu tiên là Nam Cung Cẩm, còn ảnh hưởng sâu xa thì Mị Văn Dạ mới là lợi lớn nhất.
Nàng xong, Mị Văn Dạ cũng thoáng trầm tư, ánh mắt Nam Cung Cẩm tăng thêm nhiều sự khâm phục: “Khi là Thừa tướng, nhiều nhấn mạnh, cho triều đình cân bằng, cũng chỉ cách giữ sự cân bằng trong triều đình, mới thể đảm bảo an cho hai bên, nhưng ngờ là trong chuyện kinh doanh cũng quan trọng như thể: Huynh đúng, Mị gia hiện nay giàu nhất thiên hạ, tất cả đều Mị gia giàu , nhưng tiền ở nơi nào, chỉ sợ đây chính là nguyên nhân mà bọn chúng ý đổ chĩa mũi giáo về phía chúng , nếu như tiếp tục phô trương mà thu mua khách sạn Bồng Lai tay, như thể phiền phức sẽ lớn!”
Nam Cung Cẩm gật đầu trong lòng thầm trẻ nhỏ dễ dạy! Mị Văn Dạ xem như là nhân tài kiệt xuất trong lứa thanh niên tài tuấn, nếu ở thời hiện đại, đây tuyệt đối là phú giáp một phương. Nếu như ở quốc gia chủ nghĩa tư bản, chừng còn thể leo lên tới vị trí tổng thống, nhưng nơi là cổ đại, chính trị và kinh tế liên quan với lớn, mà Hoàng gia là nắm ưu thế, bởi vì bọn quân đội. Thương nhân đối mặt với Hoàng gia, là chỗ phản kích, cho nên nếu những Hoàng gia nổi lên ý đồ ...
“Huynh hiểu là ! Ta vốn cho là bộ Tây Võ, ngoại trừ Mộ Dung Thiên Thu và Linh Nhi thì nào nguyện ý thấy xuất hiện ở đây, ngờ còn . Nếu tới đây, nào vì giàu quá mà chém, thì chỉ thể thở dài một tiếng mà thôi!” Nam Cung Cẩm gật gù cảm thán!
Lời chắc cho Mị Văn Dạ khẽ một tiếng: “Huynh lo lắng ai thanh toán cho ? Còn nữa, nếu như đoán sai, ông chủ khách sạn Bồng Lai hẳn là giao tình đơn giản với !”
“Hả, vì thế?” Sự lo lắng nàng biểu hiện rõ ràng như thế ?
“Nếu như thế, chịu cho những chuyện ? Mị Văn Dạ cũng tự mà!” Mị Văn Dạ lắc đầu, trong mắt mang theo một tia tự giễu, nếu như thế, chỉ sợ tù, nàng cũng lười với . Hơn nữa, thương nhân, cần ánh mắt độc đáo và nhất định sắc bén, càng hiểu rõ đạo lý đối nhân xử thế, nếu như suy nghĩ của Nam Cung Cẩm thì sản nghiệp Mị gia trong tay cũng thỏa long đầu nhiều năm như .
Nam Cung Cẩm đầu tiên thì gật đầu, lắc đầu, đó thì vỗ vai : “Huynh sai, ông chủ khách sạn Bồng Lai là của , cũng giống như ! Đểu là , nhưng đừng nghĩ tàn khốc như thế, mặc như bận tâm lo lắng gì. nghĩ xem, đời ai thể cho ăn chực một cách khẳng khái như , thực cũng coi như một tên giàu sổi, thể bằng hữu với một tên giàu sổi, vô cùng cao hứng. Cho nên vô cùng lưu ý tới chuyện sinh t.ử của , bởi vì sinh t.ử của ở một mức độ nào đó còn liên quan đến túi tiền của !”
Bộ dạng thâm trầm và nghiêm túc chọc cho Mị Văn Dạ ha ha, thấy nàng giống như lúc , e dè gì khoác vai , ý trong mắt nhiều hơn một chút: “Người là của , mà Mị Văn Dạ cũng là của , những động đến khách sạn Bồng Lai, mà còn giúp đỡ thật nhiều mới đúng!” “À, chuyện cũng cần thiết!” Như thể sẽ khiến nàng cảm giác nợ ân tình đấy!
Mị Văn Dạ lắc đầu, khẽ : “Đây cũng vì , mà vì Mị gia chúng ! Khách sạn Bồng Lai , hiện nay là nhà hàng nổi tiếng nhất kinh thành, nếu Mị gia chúng chống đỡ phía , chỉ cần Mị gia ngã, sẽ khiến nó trường thịnh suy! Như thế, sự chú ý của tất cả đều sẽ hướng tới cái nhất nhà hàng , cây to của Mị gia sẽ chú ý đến! Còn khách sạn Bồng Lai, cho dù kinh doanh đến chăng nữa, thì chẳng qua cũng chỉ là một cái khách sạn, sự uy h.i.ế.p khiến Hoàng thượng tay diệt trừ, như thể chẳng ? Mị gia ẩn giấu , còn khách sạn Bồng Lai thì so họa sát , ở một mức độ nào đó, cũng thể là đảm bảo ai , chẳng cả hai bên đều cùng lợi ?”
Nói như thế cũng sai, nhưng Nam Cung Cẩm vẫn cảm thấy gượng ép! Gia nghiệp của Mị gia lớn, chỉ là một cái khách sạn Bồng Lai, thể cướp danh tiếng của Mị gia ? Đây rõ ràng là giảm tránh để giúp đỡ thôi! Thấy đối phương đến mức , Nam Cung Cẩm khổ : “Văn Dạ đúng là dụng tâm lượng khổ!”
Lời như là đang về những gì Mị Văn Dạ mới , nhưng cả hai đều hiểu , đây thật là đang đến chuyện tránh việc tay hỗ trợ. Mị Văn Dạ để ý lắm mà : “Có thể khiến cho Yến tốn ít miệng lưỡi để giúp, ông chủ tuyệt đối giao tình với Yến ít, Yến nhận Mị Văn Dạ là , chút chuyện nên , cũng là tất lẽ dĩ ngẫu thôi!”
Lần mà Nam Cung Cẩm từ chối, chính là nhận là ! Nam Cung Cẩm gật nhẹ đầu, lời cảm ơn: “Thế thì cảm tạ Văn Dạ cho chút thể diện !” Hai chuyện vui vẻ. Trên đường , Nam Cung Cẩm ở đầu phố, do dự hồi lâu chọn mộ hiệu may . Để Mị Văn Dạ chờ nàng ở bên ngoài. Không bao lâu , nàng liền , đổi một trang phục phụ nữ, những từng gặp qua Yển Kinh Hồng ở kinh thành quá nhiều, nhưng cứ mặc nam trang rêu rao khắp nơi, thì thể nhận , thế sẽ liên lụy tới Mị Văn Dạ.
Mị Văn Dạ thấy nàng từ trong hiệu may , hô hấp của tự chủ mà ngưng một chút, trong đầu đột nhiên nhớ tới lúc ở thanh lâu, nhớ tới nháy mắt động tâm với nàng khi đặt nàng lên giường, đồng thời cũng cảm thấy tim đập nhanh vô cùng, phi thường lợi hại, gần như là nhảy khỏi lồng ngực, đây là cảm giác từng , quan hệ với nhiều phụ nữ, như Nam Cung Cẩm cũng , nhưng, từng kích động như ngày hôm nay.
Nam Cung Cấm tới mặt , thấy ánh mắt nóng rực, nhíu mày, buồn bực : “Huynh chằm chằm thể gì? Còn mau trả tiền!” Kể cả trả tiền cũng cần nàng như thế chứ?
Nàng quát cho thần trí Bị Văn Da trở , cảm thấy là sống từng năm , hẳn từng mất mặt như thế, con gái nhà đến thất thần. Nếu như truyền ngoài, hai tên Lãnh Vũ Tàn và Mạnh Hạo Nhiên chừng sẽ chế giễu c.h.ế.t mất! Lại còn là một cô gái hề sự thục nữ của con gái như thế , cho nên vội vàng móc bạc trong tay áo thanh toán, đó ngoài.
Tiểu nhị hiệu may nuốt một chút nước bọt, hai : “Nếu nhầm, đó chính là Thừa tướng đại nhân, nhất công t.ử ăn chơi của Tây Võ chúng , đúng ?”
“Bốp!” một tiếng, ông chủ đập một tay đầu : “Thừa tướng đại nhân là ngươi thể tùy tiện bàn tán ? Ngươi một trăm cái đầu cũng đủ để chém! Còn mau ngậm mồm , lo việc cho cẩn thận!” Đệ nhất công t.ử quấn là áo lụa của Tây Võ thì sai, nhưng cho dù mấy quan quyền quý cũng chỉ dám bàn tán với , ai c.h.ế.t mà chứ?
Ông chủ tuy miệng thế, nhưng mà cả nửa vươn khỏi quẩy, kéo dài cái cổ ngoài. Thừa tướng đại nhân bản chất lăng nhăng, cả thiên hạ đều , nhưng từng thấy cô gái nào hòa nhã đến thế, mà cô gái còn gào thét với nữa.
Tiểu nhị sờ lên đầu , cảm thấy chút là lạ: “Ông chủ, ngài cảm thấy cô gái chút quen thuộc ?” Hắn cảm giác như là thấy cô gái ở nơi nào đó.
Ông chủ đ.á.n.h một cái nữa gáy : “Nhìn quen mắt cái rắm! Làm việc của ngươi ! Ta tất cả các mỹ nữ đường đều quen mắt, nhưng ngươi, lạ mắt!” Tiểu nhị sờ lên đầu, dám suy nghĩ nhiều nữa...
Quyển 4