Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 9:.2
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cẩm Bình nổi nữa, cầm lá thư trong tay. Tuy kiếp ít theo đuổi cô, nhưng đơn giản đều là xe đắt tiền hoa tươi, nàng từng nhận thư tình bao giờ, chỉ vì thời trung học tất cả đều khinh thường nàng, đó sát thủ, nên từng trải nghiệm qua tiết mục thư tình của nam sinh ngây thơ trong vườn trường. Hiện giờ thích thư tình cho , nàng cảm thấy mặt nóng lên, tai cũng dần ửng đỏ.
Thật , nàng là kiếp nhiều thư tình cho nàng, nhưng nàng tên là gì, vì thế đều đặt ở cửa nhà nàng rời . Mà bình thường đại đa thời gian nàng đều ở ngoài nhiệm vụ, vì thế mấy lá thư tình đó đều yêu vật thấy lúc ngoài. Nhặt mấy lá thư tình nhận chỉ gửi, yêu vật đương nhiên coi thư tình đó là cho . Vì thế…
Tô Cẩm Bình lá thư tay, kìm khẽ mắng một câu: “Cái tên thích vẻ!” Mặt nóng bừng lên.
Hai thấy nàng vẻ đỏ mặt, đều kìm ôm bụng ầm lên. Không ngờ cô nương cũng lúc thẹn thùng! Tô Cẩm Bình lườm hai một cái, mở lá thư , chữ trong thư , mỗi đuôi chữ đều mang theo cảm giác phóng khoáng, thoạt vô cùng thư thái, nhưng mà… nàng một chữ bẻ đôi !!!
Nàng hổ đưa lá thư cho Linh nhi: “Cô cho !”
Linh nhi ngẩn một chút, tuy khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn : “Hữu mỹ nhân hề, kiến chi bất vong. Nhất nhật bất kiến hề, tư chi như cuồng. Phượng phi cao tường hề, tứ hải cầu hoàng. Vô nại giai nhân hề, bất tại đông tường. Tương cầm đại ngữ hề, liêu tả trung tràng. Hà nhật kiến hứa hề, úy ngã bàng hoàng.”
(*) Dịch nghĩa: Có mỹ nhân gặp chẳng quên. Một ngày gặp, nhớ điên cuồng. Phượng bay cao, khắp bốn biển tìm bạn. Không ngờ giai nhân chẳng ở tường Đông. Dùng thơ lời , đôi điều tâm sự. Sao chẳng cho gặp an ủi lòng .
Hai câu cuối cùng , xem ý tứ mà điện hạ biểu đạt trong lá thư chính là câu cuối cùng “ chẳng cho gặp an ủi lòng ”.
Hiên Viên Dĩ Mạch : “Cô nương, xem điện hạ gặp ngài, ngài cho mời ngài một !”
Linh nhi cũng kìm liền lên tiếng giúp điện hạ nhà : “ thế, cô nương, nhiều ngày nay gặp, điện hạ nhớ ngài đến mức uống, cơm ăn!”
“Trà uống, cơm ăn ? Nghe cô cứ như thấy tận mắt nhỉ!” Nàng lườm hai họ một cái, lá thư , phun bốn chữ: “Không thành ý!”
Nói xong, nàng bước phòng trong, để hai bốn mắt , thành ý ? Điện hạ thức suốt cả đêm mà cô nương vẫn thấy thành ý ư?
“Có lẽ cô nương hài lòng việc điện hạ trực tiếp dùng câu của tiền bối.” Hiên Viên Dĩ Mạch đoán.
Linh nhi cũng thầm tỏ vẻ đồng ý, vì thế liền truyền mấy lời về bên .
Chỉ một lát , Trương mama ở bên Trần thị tới, thấy hai bọn họ liền cất tiếng hỏi: “Cô nương nhà các ngươi ?”
“Có việc gì ?” Nghe tới, Tô Cẩm Bình vén rèm bước .
Trương mama đáp: “Vâng, Đại công t.ử phủ Trấn quốc công mở yến tiệc, chiêu đãi các tài t.ử giai nhân thế gia, cùng tới để ngâm thơ đối từ, luận bàn cầm kỳ thi họa. Phu nhân sai tới để hỏi biểu tiểu thư một chút, xem cô ?” Trên thiệp mời của phủ Mộ Dung nhắc tới biểu tiểu thư, nếu hình như khó , nhưng giữa biểu tiểu thư và Mộ Dung Song của phủ Mộ Dung dường như chút thù hận, nếu thì Trần thị cũng miễn cưỡng.
“Đi chứ! Sao ! Bà về báo với cữu mẫu, ngày mai sẽ cùng nhóm biểu tỷ biểu .” Mộ Dung Phong gửi chiến cho nàng, thể nhận . Có điều, mục đích của đối phương chắc chắn chỉ là so tài cầm kỳ thi họa , nhất định còn âm mưu khác chờ đợi .
“Nếu , sẽ về bẩm với phu nhân!” Trương mama xong liền lui ngoài.
Bà bao lâu, Vân Lãnh Ngưng đến, thấy nàng liền cất lời chào: “Biểu .”
“Nhị biểu tỷ tới chuyện gì ?” Tô Cẩm Bình nàng .
Vân Lãnh Ngưng nàng, sắc mặt nghiêm trọng, nghĩ tới chuyện ca ca với , nàng càng cảm thấy thấu biểu : “Biểu , chuyện Mộ Dung Song liên quan đến thì . phụ và ca ca cũng mấy ngày thường cải trang thành công t.ử ngoài, những phái theo các cuối cùng cũng đều mất dấu, nên rõ . Chuyện hiểu lắm, cũng quản nhiều, nhưng cứ cảm thấy yến hội của Mộ Dung Phong là nhằm về phía , nếu thể , đừng là hơn.”
“Nhị biểu tỷ quan tâm , Cẩm nhi hiểu rõ. mà, việc tới trốn cũng , nhị biểu tỷ cũng đừng do, Mộ Dung Phong giỏi bày mưu tính kế, thì Thượng Quan Cẩm cũng quả hồng mềm, sẽ chuyện gì .” Tô Cẩm Bình đáp, nàng vốn ngoài sẽ phát hiện, chỉ là rõ ai phát hiện , ngờ là cữu cữu và biểu của , xem của Vân gia đều đơn giản!
“Nếu , cũng nhiều lời nữa. Chỉ tới đây nhắc nhở một chút, ưu thế lớn nhất của Mộ Dung Song là giỏi múa, tuy hiện giờ xảy việc nhưng cũng dám chắc ngày mai ả sẽ mặt dày so tài múa với để hạ nhục . Muội vẫn nên chuẩn một chút thì hơn.” Đây mới là mục đích nàng tới đây.
“Cẩm nhi hiểu mà, đa tạ nhị biểu tỷ nhắc nhở!” Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, trong mắt đầy vẻ chân thành, thực sự coi mặt là bằng hữu.
…
Cuối cùng, Mộ Dung Song lóc động lòng Đại hoàng tử, nhờ Hoàng hậu cầu xin, cưới ả về tiểu phủ Đại hoàng tử, còn gả , nên bây giờ vẫn chờ ở phủ Trấn quốc công. Phủ Trấn quốc công tỏ vẻ chờ một tháng nữa hôn sự đến, gả ả ngoài xong, ả và phủ Mộ Dung sẽ còn chút quan hệ nào nữa.
…
Phủ Trấn quốc công,
Mộ Dung Việt bớt giận, mới kiên nhẫn hỏi Mộ Dung Song rốt cuộc xảy chuyện gì. Dù con gái lão thích Bách Lý Kinh Hồng lão , chắc chắn sẽ quan hệ bất chính với Bách Lý Hề mới đúng.
Mộ Dung Song kể hết chuyện từ đầu tới cuối, đó còn đưa cả tờ giấy mờ hết chữ . Mộ Dung Phong cầm lên mũi ngửi, hiểu ngay chuyện gì, liền hừ lạnh: “Phụ , mực lá thư vấn đề. Khi con ngoài du ngoạn dùng mực của con mực phun chữ thể nhạt , nếu như , thì chuyện đều do bày kế hết, hơn nữa, chắc chắn thể thoát quan hệ với Tam hoàng tử.” Nếu , dấu ấn lá thư mà ở ? Chỉ tiếc là nhạt mất, nên bọn họ cũng thể tố cáo Tam hoàng t.ử , chỉ thể nuốt giận lòng.
Mộ Dung Song thể tin nổi: “Sao thế , nhất định là Kinh Hồng ca ca, chỉ vì tiện nhân hại , Kinh Hồng ca ca đối xử với như thế , thể nào, chắc chắn thể!”
“Muội vẫn cứ u mê chịu tỉnh táo ?” Mộ Dung Phong lạnh lùng ả, trong mắt đầy vẻ thất vọng.
Bỗng nhiên, Mộ Dung Hoa khẽ nhíu mày, cũng giao lá thư trong n.g.ự.c cho : “Đại ca, xem, lá thư cũng bằng mực của con mực ?” Thật sự kỳ quái, ngày khi nhận lá thư , hưng phấn tới thanh lâu nhưng về, thầm nghĩ nếu Phượng Ca gửi cho lá thư như , thì mấy ngày nữa tới cũng . Ai ngờ hôm đến, tuy nàng vẫn ôn hòa với nhưng căn bản lá thư ở , chờ khi lấy cho nàng xem, thì chữ bên mờ hết.
Mộ Dung Phong nhíu mày, xem qua một lượt, đầu : “Sao thế ?”
Mộ Dung Hoa cũng kể chuyện hôm đó, càng , mặt Mộ Dung Việt và Mộ Dung Phong càng xanh mét, Mộ Dung Hạo tức đến mức đ.ấ.m một quyền xuống bàn, , gài bẫy chỉ tiểu , mà còn cả lão Nhị nữa! Nếu vì Đại hoàng t.ử xen , thì hiện giờ sẽ chỉ thiệt hại Mộ Dung Song, mà là chuyện loạn luân. Đừng đến chuyện giữ hai , ngay cả Mộ Dung gia bọn họ cũng sẽ trở thành tiêu điểm cho đời nhạo báng, cửa nhất nên trùm túi giấy lên đầu thôi! là tâm địa tàn độc!!!
Nghĩ thông suốt chuyện, Mộ Dung Hoa bắt đầu run sợ, ngờ chỉ tới thanh lâu một mà suýt nữa đ.á.n.h mất mạng sống!
“Hừ, ngày mai sẽ khiến ả mặt! Ta ả còn thể diện để ở Nam Nhạc nữa!” Mộ Dung Phong nghiến răng , khuôn mặt tuấn đen đến cùng cực. Ở Nam Nhạc , trừ Thượng Quan Cẩm sống c.h.ế.t , gì còn ai dám đối đầu với Mộ Dung gia bọn họ.
…
Đến tối, Trần thị phái đưa xiêm y mặc trong yến hội ngày mai tới, Tô Cẩm Bình chỉ lướt qua để tâm nữa. Nàng giường, suy nghĩ xem Mộ Dung Phong định xuất chiêu gì?!
lúc , Hiên Viên Dĩ Mạch gõ cửa bước , đưa một tờ giấy trong tay cho Tô Cẩm Bình: “Cô nương, đây là thành phẩm mà điện hạ suy nghĩ nguyên cả ngày hôm nay!” Rốt cuộc điện hạ sợ cây chổi lông vịt đó tới mức nào chứ, nhớ thì cứ chạy tới là , còn đổi các kiểu tự giày vò .
Tô Cẩm Bình nhận tờ giấy , trong lòng chợt xuất hiện chút mong chờ mà chính nàng phát hiện thấy. Nàng mở tờ giấy, đó là một bức họa, trong vườn đầy hoa lê, một nam một nữ cây, thanh niên co một chân lên, cánh tay đặt đầu gối, khẽ nhắm hai mắt , lẳng lặng dựa cây, còn cô gái đặt hai tay đầu, vắt chân chữ ngũ bất nhã. Hoa bay đầy trời, trời cao còn lộ vầng trăng sáng, chiếu mặt hai , sắc mặt thanh niên lãnh đạm, cô gái vẻ đang chuyện. Hình ảnh , chính là cảnh tượng nàng cố tình kéo ngắm trăng ở Đông Lăng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-9-2.html.]
Bên cạnh bức tranh ba chữ: Ta nhớ nàng.
Chỉ ba chữ, nhưng động lòng hơn cả bài thơ tình Phượng Cầu Hoàng nhiều. Ai bảo tên lãng mạn chứ, đây là dễ hiểu ?! Đương nhiên, đây chỉ là cảm nhận của một Tô Cẩm Bình, khi nàng thấy ba chữ , trong lòng nàng thấy ngọt ngào, nhưng Dĩ Mạch và Linh nhi ở bên cạnh đều run run khóe miệng, điện hạ thật đúng là… Viết ba chữ đó, chẳng lẽ thêm vài câu dễ ? Có điều, khi thấy nụ môi Tô Cẩm Bình, hai đều hẹn mà cùng ôm trán, xem cô nương quen với tính cách điện hạ , quen thì các cô còn gì chứ?
“Cô nương, điện hạ bảo chúng truyền bốn chữ: “Đủ thành ý ?”” Nếu đủ thì triệu kiến ngài , thuộc hạ như bọn họ sắp chịu nổi !
“Không đủ!” Nàng giảo hoạt, gấp gọn bức tranh , nhét n.g.ự.c như giữ bảo bối, đó chui tọt trong chăn nhanh như chớp.
Hai sang , phản ứng của cô nương, vẫn là chê bai đủ thành ý ?
…
Hôm , nàng xiêm y Trần thị đưa tới cửa. Vừa ngoài va một cô gái ngược chiều. Ban đầu cô gái ‘xin ’, nhưng ngẩng đầu lên, thấy Tô Cẩm Bình, trong mắt nàng thoáng xuất hiện vẻ kinh hoàng, giống như trong lòng tật, vội vàng cáo từ chạy mất.
Tô Cẩm Bình nhíu mày theo bóng nàng , trong lòng dâng lên cảm giác bất an: “Nàng là ai?”
“Là Tam tiểu thư Vân Lam của chi thứ hai, nhị phu nhân Mộ Dung thị là ruột của Trấn quốc công, nhưng là do thất sinh , cho nên ở Mộ Dung gia cũng sung sướng gì. Hai nhà liên hôn chẳng qua chỉ vẻ bề ngoài thôi.” Linh nhi lập tức thông tin của Vân Lam .
Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu cùng Linh nhi chính sảnh. Hôm nay ít tới, xem tất cả các tiểu thư trong phủ đều , Vân Lam cũng ở đó. Tô Cẩm Bình liếc mắt sang, đối phương thấy ánh mắt nàng, sợ hãi đầu , trong đáy mắt còn hiện lên vẻ day dứt.
Tô Cẩm Bình lạnh một tiếng, cửa cùng các biểu tỷ sự sắp xếp của Trần thị.
Đến phủ Trấn quốc công, ít các công tử, tiểu thư đều tới. Mộ Dung Phong cũng tự ở cửa đón tiếp . Vừa thấy Tô Cẩm Bình, ánh mắt hai giao , tia lửa văng tứ tung! Sau đó, trong mắt họ đồng thời hiện lên nụ lạnh: “Thượng Quan cô nương, đa tạ cô tới dự!”
“Mộ Dung công t.ử ưu ái, thể đến!” Nàng đáp .
Không lâu , bốn phía đều vang lên tiếng hít khí lạnh, khí như ngưng đọng . Tô Cẩm Bình cần đầu cũng ngay con hồ ly lẳng lơ tới, mỗi xuất hiện đều khiến kinh dộng. khác với lúc , thần sắc của hôm nay vẻ tiều tụy, là kết quả của mấy đêm ngủ. Tô Cẩm Bình liếc một cái, nhíu đôi mày thanh tú, thật ngờ thể ngốc đến mức thức trắng một đêm nữa để suy nghĩ cái ‘thành ý’ , khiến nàng đau lòng và hối hận.
Hắn đến, đôi mắt sáng như trăng đương nhiên dán nàng, chỉ trong khoảnh khắc, ánh mắt còn bóng dáng nào khác nữa. Đến hôm nay mới thật sự hiểu , cái gì gọi là một ngày gặp tựa ba thu!
Mộ Dung Phong đón , liền bắt đầu thăm hỏi. Bách Lý Nghị như cố ý, cứ kéo Bách Lý Kinh Hồng hỏi cái cái nọ, cho về phía Tô Cẩm Bình, dây dưa đến mức khiến Bách Lý Kinh Hồng bổ cho một chưởng.
Khách mời tới đủ, Mộ Dung Phong : “Đa tạ chư vị nể mặt tới tham dự yến hội của tại hạ. Hôm nay chỉ bình thơ đối từ, nhạc hát múa, hy vọng sẽ thoải mái!” Nói xong, chỉ đài cao ở cách đó xa, tiếp: “Đó là sân khấu mà tại hạ sai hạ nhân , các vị tiểu thư bằng lòng phô diễn khả năng múa của ?”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Ca ca, để !” Mấy lời là do Mộ Dung Song , khi ả xuất hiện, đều chán ghét nhíu mày, nhưng vì e ngại Đại Hoàng t.ử bên cạnh ả nên cũng khó gì.
Mộ Dung Phong cũng nhíu mày, xem mấy cao hứng, nhưng vẫn đáp: “Muội múa thì múa !”
Hắn dứt lời, Mộ Dung Song liền y phục. Những khác đều vị trí của , thong dong lên sân khấu. Các cô nương hiểu vì cô nàng còn mặt mũi mà ngoài, còn đám thanh niên, vì kỹ thuật múa của Mộ Dung Song nổi bật, cho nên ngoài vẻ châm biếm còn chút mong chờ.
Tô Cẩm Bình xuống vị trí của , lên đài cao suy nghĩ, chợt cảm giác bên cạnh, đầu sang, ai khác chính là Bách Lý Kinh Hồng. Nàng kỳ quái, Bách Lý Nghị kìm chân ? Nàng đảo mắt về phía Bách Lý Nghị, thấy tuy vẫn tỏ trấn tĩnh, nhưng rõ ràng đang nhẫn nhịn điều gì đó, xem là dùng vũ lực. Khóe miệng nàng khẽ co rút thu mắt .
Giọng thanh lãnh lập tức vang lên bên tai: “Nhớ nàng”. Nói xong, mặt ửng hồng, rằng để chính miệng câu đó cần bao nhiêu dũng khí.
Tô Cẩm Bình thấy liền , ngờ cũng tự câu đó. Nụ khiến màu đỏ mặt càng đậm hơn, y như quả táo chín, quyến rũ lao tới c.ắ.n một miếng.
Ánh mắt ghen ghét của các cô nương bên cạnh nhanh chóng rơi xuống Tô Cẩm Bình. Tam điện hạ đến chỉ cô gái , giờ còn kiêng dè gì bên cạnh nàng , các nàng thể ghen tị! Nghĩ , khăn tay trong tay các nàng suýt vò nát.
Mộ Dung Phong và Mộ Dung Hạo ở cách đó xa lạnh họ: “Đại ca, chắc chắn vấn đề gì chứ?”
“Yên tâm, lát nàng sẽ mặt!” Gài bẫy của Mộ Dung gia bọn họ thê t.h.ả.m như , trả giá đắt . Vân Lam là biểu của , cũng vẫn luôn ái mộ , nên mới thể mượn tay nàng chuyện .
Lúc , Mộ Dung Song mặc váy màu lam xuất hiện đài trong ánh mắt phức tạp của . Nhạc công bên cạnh tấu nhạc lên, cơ thể Mộ Dung Song lập tức uốn éo tùy theo điệu nhạc, giai điệu nhẹ nhàng, hợp với kỹ thuật múa lộng lẫy nhu hòa của ả. Mỗi động tác, mỗi cái xoay đều lộ vẻ mềm mại của tứ chi ả , kỹ thuật múa như tỏa màu sắc, các thanh niên đều tỏ vẻ vui sướng thưởng thức điệu mua của ả, chỉ duy nhất ánh mắt của Bách Lý Kinh Hồng từng lên đài một nào, chỉ thỉnh thoảng liếc mắt bên cạnh .
Cảm nhận ánh mắt bên cạnh, Tô Cẩm Bình nhỏ giọng trêu tức: “Mọi đều đang xem múa, gì?”
Hắn dừng một chút, đôi môi mỏng phun bốn chữ lạnh tanh: “Nàng, hơn ả.” Nói xong vội đầu , chỉ để Tô Cẩm Bình thấy một bên tai đỏ lên của .
Bàn về diện mạo, Tô Cẩm Bình và Mộ Dung Song phân biệt cao thấp, hơn nữa, hiện giờ Mộ Dung Song đang múa, nàng chỉ , ai hơn cũng dễ dàng phân biệt chứ? Nàng lườm một cái: “Từ bao giờ mà cũng học cái miệng hoa mép dẻo ?”
Nghe nàng , tuy sắc mặt biến hóa gì, nhưng ánh mắt chút chán nản. Một lúc lâu cũng lên tiếng nữa, xem thật sự tức giận.
Tô Cẩm Bình gì, thầm lắc đầu, nổi hứng bướng bỉnh !
Điệu múa của Mộ Dung Song kết thúc, vốn định vỗ tay nhưng nhớ tới hành vi của con gái , họ giơ tay lên vỗ tiếp , cuối cùng, nhờ Đại hoàng t.ử vỗ tay , mới thể phối hợp một chút. Tiếng vỗ tay dừng , ánh mắt sắc như d.a.o của Mộ Dung Song lập tức b.ắ.n về phía Tô Cẩm Bình: “Ngươi, dám lên múa một điệu ?” Ca ca cho động tay động chân y phục của nàng, chắc chắn sẽ khiến nàng mất mặt!
Quả nhiên tới ! Tô Cẩm Bình khẽ , đặt chiếc khăn tay xuống: “Có gì dám?”
Vân Lãnh Ngưng sai lấy y phục múa, bình thường ở những yến hội thế , việc so tài múa là chuyện thường , nên họ luôn chuẩn y phục sẵn sàng. Trần thị cũng chuẩn cho Tô Cẩm Bình một bộ, khi bộ xiêm y đó đưa , Tô Cẩm Bình như như liếc Vân Lam một cái, thấy đầu nàng dường như càng cúi thấp hơn, vẻ sợ hãi điều gì đó. Môi nàng cong lên lạnh, né tránh một cách kỳ quái!
Tô Cẩm Bình y phục xong liền bước lên đài ánh mắt chờ mong của . Nhạc vang lên, khóe môi Mộ Dung Phong nở nụ tà ác, chỉ cần con gái đó bắt đầu múa, y phục nàng lập tức sẽ rã và rơi xuống, hơn nữa, vải của bộ xiêm y , còn rắc cả xuân dược, quần áo rơi xuống, động d.ụ.c sân khấu… Hắn tin nàng còn mặt mũi mà ở Nam Nhạc!
Bách Lý Kinh Hồng một bên thấy nụ của , sắc mặt đổi nhưng trong đôi mắt xám bạc hiện lên sát ý…
Quyển 2