Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 9:.1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ triều, trong hoàng cung đầy tiếng chim hót và hương hoa thơm ngát, nhưng vị chủ nhân của hoàng cung toát luồng khí lạnh như băng, thẳng về phía ngự thư phòng. Tiểu Lâm t.ử bên cạnh luôn cẩn thận quan sát sắc mặt của . Mấy ngày nay Hoàng thượng bình thường, luôn bất chợt xuất thần, ngay cả hôm nay khi lên triều, của Đại Lý tự tấu Tô Niệm Hoa vì trốn tội mà tự sát trung ngục, hồn Hoàng thượng cũng như bay đến chân trời hề thấy, đến khi Dạ vương điện hạ ho khan vài tiếng mới hồi phục tinh thần.
Hoàng Phủ Hoài Hàn thẳng một đường, chợt một lõi lê lăn đến chân . Hoàng Phủ Hoài Hàn dừng bước, nhíu mày lõi lê , chợt nhớ gì đó, trong đôi mắt lạnh thoáng hiện lên vẻ oán hận cùng với chút đau thương mà chính hiểu nổi.
Thấy Hoàng thượng dừng bước, lưng đương nhiên cũng dừng . Tiểu Lâm t.ử thấy lõi lê chân Hoàng thượng, gã cũng toát mồ hôi lạnh. Gã ngẩng đầu quanh, thì là do cung nữ trong cung của Vinh phi lúc . Vinh phi c.h.ế.t, cung nữ trong cung nàng chỉ lo việc quét tước, vì thế lúc nhàn rỗi cũng chạy tới Ngự hoa viên tán gẫu, chắc trong lúc đùa giỡn cầm chắc lõi lê nên mới lăn đến mặt Hoàng thượng.
Giọng lảnh lót của tiểu Lâm t.ử vang lên: “Nô tài mắt, thấy Hoàng thượng ?”
Cung nữ vốn sợ đến trắng bệch mặt mũi, ngẩn ở đằng xa, tiếng quát cô mới giật , vội quỳ xuống bên chân Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, nô tỳ đáng c.h.ế.t, nô tỳ đáng c.h.ế.t!”
Đôi mắt hàn băng lạnh lùng cô , trong đầu chợt xuất hiện hình ảnh cô gái c.h.ế.t tiệt ném lõi lê đầu ! Lúc cũng vẻ trấn tĩnh quỳ mặt , mấy câu kỳ kỳ quái quái, trong vô thức, những lời giống ngày : “Người , lôi cô gái c.h.ế.t tiệt xuống cho trẫm…”
“Hoàng thượng, hoàng thượng tha mạng! Nô tỳ nô tỳ thật sự cố ý, Hoàng thượng, Hoàng thượng tha mạng…” cung nữ hoảng sợ xin tha.
Nhìn khuôn mặt kinh hãi của cô , trong lòng Hoàng Phủ Hoài Hàn bỗng xuất hiện cảm giác thất vọng nồng đậm, trầm mặc một lúc lâu mới thốt lên một câu như tự hỏi: “Chẳng lẽ ngươi cảm thấy lõi lê đập là vinh hạnh của trẫm ?”
Hắn dứt lời đều ngẩn , kinh hãi dở dở ! Chỉ tiểu Lâm t.ử hiểu rõ, Hoàng thượng là… Hơn một tháng , ở Cung Cảnh Nhân một cung nữ còn phạm lớn hơn, cũng là lõi lê, nhưng lúc đó đập thẳng đầu Hoàng thượng, cuối cùng còn bạo gan hươu vượn, nàng lõi lê sùng bái Hoàng thượng nên mới vội vàng lao tới Hoàng thượng, Hoàng thượng hẳn cảm thấy vinh hạnh mới đúng. Lần đó Hoàng thượng giận đến bật , nhưng thật sự hạ lệnh c.h.é.m lõi lê . Chẳng lẽ mấy hôm nay Hoàng thượng thất thần đều vì Tô Cẩm Bình trốn đó ?
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Trong lòng tiểu Lâm t.ử hiểu rõ, nhưng những khác gì cả. Nghe xong mấy lời đều cảm thấy chẳng hiểu , cuối cùng đều nghĩ vì Hoàng thượng quá tức giận nên mới với cung nữ như thế.
Cung nữ sợ đến sắp ngất xỉu, vội dập đầu: “Hoàng thượng, nô tỳ dám! Hoàng thượng, ngài tha cho nô tỳ một mạng , Hoàng thượng!” Nói đó là vinh hạnh của Hoàng thượng thì khác nào c.h.ế.t?!
Trong đôi mắt tím đậm hiện lên vẻ thất vọng rõ rệt, nghiêm mặt ngang qua cô , giọng lạnh băng vang lên: “Chém!”
“Vâng!” Chúng thị vệ trả lời. Ngay đó, cung nữ kéo xuống.
Tiểu Lâm t.ử lẳng lặng nuốt nước miếng, lén sắc mặt Hoàng thượng, đoán gì đó nhưng dám hỏi, chậm rãi theo . Một lúc lâu , Hoàng Phủ Hoài Hàn bỗng lạnh lùng : “Lui hết ! Tiểu Lâm t.ử hầu trẫm dạo!”
“Vâng, Hoàng thượng!” Thái giám và các cung nữ đáp cúi lui .
Đế vương cao quý lạnh băng dạo mục tiêu rõ ràng trong ngự hoa viên, mấy bước, ánh mắt bỗng dừng ở một ngọn núi giả, suy nghĩ cũng bay trở về mấy ngày . Ngày khi Thiển Ức gặp chuyện may, đằng núi giả, nàng xổm ở đó, vùi đầu, giống như cướp tất cả. Dạ yên lặng bảo vệ bên cạnh nàng, sắc mặt dịu dàng nàng.
Hắn vẫn còn nhớ rõ mồn một hình ảnh thấy ngày hôm , cảm giác đau đến tận xương tủy của , thậm chí trong khoảnh khắc còn hy vọng bên cạnh nàng là Dạ, mà là chính . Đó, cũng là cuối cùng thấy nàng.
“Hoàng thượng!” Thấy ngẩn , tiểu Lâm t.ử lên tiếng nhắc nhở.
Sững một chút, hồi phục tinh thần, : “Tiểu Lâm tử, trong lòng trẫm xuất hiện một suy nghĩ kỳ quái!”
Tiểu Lâm t.ử cũng dám hỏi là suy nghĩ gì, chỉ cúi đầu chờ tiếp.
“Trẫm nghĩ, nếu cung nữ thể bạo dạn rằng lõi lê đập là vinh hạnh của trẫm, trẫm sẽ phong nàng phi!” Suy nghĩ khiến chính cũng cảm thấy buồn , nhưng khi đó trong lòng thực sự nghĩ như .
Ánh mắt tiểu Lâm t.ử co , quả nhiên lòng đế vương khó dò, gấm vóc lụa là địa ngục lối thoát, tất cả chỉ là ranh giới mong manh. Gã vốn dám gì, cuối cùng vẫn kìm : “Hoàng thượng, ngài như là… vì Tô Cẩm Bình ?”
Nghe những lời , con ngươi của Hoàng Phủ Hoài Hàn thoáng lạnh , y như núi tuyết đóng băng vạn năm mùa đông , lạnh lẽo đến tận xương tủy, sợ tới mức suýt nữa tiểu Lâm t.ử quỳ xuống xin . chỉ trong nháy mắt, tảng băng trong mắt tan biến, giọng lạnh lùng vang lên, trả lời tiểu Lâm tử, cũng là cảm thán: “Trong thiên hạ , cuối cùng cũng chỉ một nàng thôi!” Trong thiên hạ , cuối cùng chỉ một nàng mới dám khiêu chiến uy quyền của chút kiêng nể. Cũng chỉ nàng thể giả ngây giả dại mượn gió bẻ măng mặt . Càng chỉ một nàng, ném , mà còn mặt dày mày dạn đó là vinh hạnh của .
Bên tai như vọng câu của Bách Lý Kinh Hồng, “Ngươi sẽ ngươi vuột mất điều gì.” Hắn vuột mất, vuột mất một cảnh vật độc đáo, vuột mất điều độc nhất vô nhị trong thiên hạ, để nàng từ phi t.ử của biến thành kẻ thù. Chỉ là, nếu thời gian thể ngược một nữa, tin rằng vẫn sẽ lựa chọn giống như !
Tiểu Lâm t.ử giật bóng màu tím mặt, vô thức hỏi: “Hoàng thượng, ngài hối hận ư?” Hỏi xong, đồng t.ử gã co rút , suýt nữa c.h.ế.t ngất vì sự to gan của .
Hối hận ư? Hối hận ? Hắn bỗng , về phía Ngự thư phòng: “Không hối hận! Vì giang sơn gấm vóc , vì phồn hoa thịnh vượng, mất nhiều hơn nữa trẫm cũng hối hận. Huống chi…” huống chi tới tận bây giờ cũng từng , chuyện mất ?!
Tiểu Lâm t.ử thầm hít sâu một trong lòng, gã cứ cho rằng vị đế vương mà phụng dưỡng vô tình vô tâm, hôm nay mới , Hoàng thượng vô tình vô tâm, mà là vì giang sơn xã tắc, ngài tình nguyện chôn vùi tất cả tình cảm xuống đáy lòng. Gã đó là hạnh phúc bất hạnh, nhưng gã trong lòng Hoàng thượng nhất định khổ sở, khổ sở.
Đến cửa Ngự thư phòng, Hạ Đông Mai ngoan ngoãn cầm chổi quét sân, mắt liếc ngang. Thấy Hoàng thượng tới, cô cũng giống đám hạ nhân, quỳ xuống hành lễ. Đôi mắt lạnh những ngoài cửa, còn dừng ở Hạ Đông Mai nửa khắc, nhưng rốt cuộc cũng thấy Hạ Đông Mai trốn việc tán gẫu với con gái nữa, tất cả, chỉ vì nàng , hơn nữa, còn do chính tay đẩy nàng . Đáy mắt xuất hiện vẻ đau đớn, giống như mất thứ mà yêu thích, hoặc như đang nhớ nhung chuyện gì đó khiến khó quên…
—bamholyland.com—
Nam Cung Ninh Hinh phượng tọa hạ nhân bẩm báo về sự khác thường của Hoàng thượng hôm nay, trong đôi mắt thoáng hiện lên vẻ bi ai. Chờ cung nhân xong, nàng mệt mỏi phẩy tay: “Lui !”
“Vâng!” Cung nhân lui , còn phượng tọa vẫn trầm ngâm trong suy nghĩ của , hồi phục tinh thần.
“Nương nương, ngài chứ?” Giọng trong trẻo mang theo lo lắng vang lên, là Vân Cảnh Chi.
Nàng mệt mỏi mở mắt , khẽ : “Không !” là , Hoàng thượng yêu nàng, điều nàng từ lâu, nếu thật sự thể yêu thì yêu lâu , cần chờ đến hiện giờ. Lúc nàng chỉ đoán thích Tô Cẩm Bình, ngờ tiên đoán thành thật.
“Hinh nhi, hà tất …” Giọng nhẹ nhàng vang lên, mang theo sự bi thương khó .
Nghe cách gọi đó, Nam Cung Ninh Hinh thoáng ngẩn , một lúc lâu mới bình tĩnh . Vân Cảnh Chi vốn là thứ t.ử của Tề Quốc công Vân gia, là danh môn vọng tộc ở Nam Nhạc. Năm đó khi Vân lão tướng quân gặp Nam Cung tướng quân chiến trường, xuất phát từ tình cảm hùng mến mộ hùng, cuối cùng kết thành hảo hữu. Vân Cảnh Chi cũng là vị hôn phu định sẵn của nàng, mỗi năm hai nhà sắp xếp cho họ gặp vài . Chỉ là, nàng thích vị hôn phu xuất sắc của , yêu Hoàng thượng thanh mai trúc mã, đàn ông tâm lạnh tình lạnh . Nàng là con gái duy nhất trong nhà, phụ thể lay chuyển nàng, cũng nỡ thấy nàng khổ sở, đành chấp nhận mang tiếng bội bạc hủy hôn ước , từ đó về đoạn tuyệt với Vân gia.
Khiến nàng ngờ tới, là Vân Cảnh Chi vì nàng mà ngại xóa tên khỏi gia tộc, đến Đông Lăng, dùng địa vị tài t.ử nhất kinh thành xuất hiện mặt nàng. Cuối cùng, nàng vẫn một lòng bước trong bức tường hoàng cung cao ngất đó. Hắn cam lòng vì nàng mà ủy khuất ám vệ, cung bảo vệ nàng. Vào hoàng cung, xưng hô của bọn họ liền chuyển thành “Đại tiểu thư”, “Nương nương”, cho đến tận hôm nay mới đột nhiên gọi hai chữ “Hinh nhi”. Mơ mơ hồ hồ khiến nàng cảm giác như qua đến mấy đời…
Hà tất ? Nàng khổ: “Cũng giống buông tay , cũng buông Hoàng thượng . Mà trong lòng Hoàng thượng thể buông xuống con gái . Ba chúng , mỗi ngóng trông lưng một khác. Huynh xem, buồn ?”
“Đó là vì, ai đầu !” Quay đầu phía lưng .
“ thế, chúng đều quá cố chấp, cố chấp cho rằng đúng, cố chấp đuổi theo bóng hình mà theo đuổi, cho tới giờ cũng đầu , mà dường như cũng thể đầu . Ta còn nghĩ, lẽ sẽ một ngày cảm thấy mệt mỏi và chán ghét những ngày tháng như . hiện giờ vẫn bỏ cuộc. Ta cứ cảm thấy chỉ cần thể vẫn thấy , chỉ cần thể vẫn còn ở bên , cũng là một loại hạnh phúc . Thậm chí, chỉ cần nghĩ tới bên cạnh là , dùng danh nghĩa thê t.ử của để tồn tại là , cảm thấy vui sướng, giống như dũng khí vô hạn . Huynh thấy ngu ngốc ?” Nếu là ngu ngốc, thì chính nàng cũng nàng còn ngốc như bao nhiêu năm, ngốc thêm bao nhiêu ngày bao nhiêu tháng nữa.
Nghe nàng , Vân Cảnh Chi cũng chỉ thản nhiên nàng, trong mắt đầy tình cảm. Hinh nhi, nàng chỉ cần dùng danh nghĩa thê t.ử của để tồn tại đời là cảm thấy dũng khí đến vô hạn, nàng , chỉ cần thấy nàng, cảm thấy thiên hạ đều tồn tại trong lòng ? “Ta ở bên nàng!” Dù thế nào cũng ở bên nàng, ở bên nàng cho đến khi nàng cần nữa, hoặc, nàng thật sự chạm tay hạnh phúc mà nàng .
Nam Cung Ninh Hinh liền : “Được. Nếu một ngày nào đó mệt mỏi, nhớ với !”
“Được!” Đáp một tiếng ẩn . Đi theo bên cạnh nàng, thể mệt mỏi . Trừ phi… c.h.ế.t , lẽ sẽ thật sự mệt mỏi…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-9-1.html.]
Đôi mắt theo bóng lưng , áy náy, vui sướng. Cảnh Chi, ở bên cạnh , thực sự …
…
Nam Nhạc, phủ Tam Hoàng tử.
Người đàn ông xiêm y trắng muốt cầm cây bút trong tay ở thư phòng suốt một đêm. Xung quanh bàn đều là những tờ giấy bỏ , tờ một chữ, tờ vài chữ, giờ đều ném sang một bên. Bách Lý Kinh Hồng vẫn cầm bút, nhíu đôi mày , chăm chú tờ giấy mặt, như trừng mắt xuyên qua nó .
Mấy ám vệ sớm tản việc của , sáng sớm về phủ hoàng t.ử chuẩn ăn sáng thấy đèn trong thư phòng của điện hạ vẫn còn sáng, mấy liếc , đều thấy một câu hỏi trong mắt — chẳng lẽ điện hạ nghiên cứu cách thư tình mà nghiên cứu nguyên cả đêm ?!
Suy nghĩ xuất hiện, gáy bọn họ đều lộ một giọt mồ hôi lớn! Diệt nuốt nước miếng, : “Phong, hình như hiểu về vấn đề , chi bằng tới giúp điện hạ ?” Đêm qua khi điện hạ hỏi bọn họ thư tình như thế nào, ba bọn họ đương nhiên cũng , chỉ Phong là am hiểu sâu mấy chuyện đó. Phong qua loa mơ hồ, bảo điện hạ cứ hết mấy lời trong lòng là . Vậy là điện hạ vĩ đại của bọn , cứ ở trong thư phòng suy nghĩ những điều , suy nghĩ đến hết đêm ?!
“Cút! Ai bảo hiểu mấy chuyện chứ, bao giờ thấy thư tình cho cô nương nào ?” Phong lườm một cái, vui phản bác. Với sức quyến rũ của Phong đây mà còn thư tình cho cô nương nhà ? Không là quá nực ?
“Vậy bây giờ? Cũng thể để điện hạ cứ đó trầm ngâm suy nghĩ mấy ngày mấy đêm !” Thuộc hạ như bọn họ cũng thấy đau lòng!
Phong xoa xoa cằm, quét mắt về phía điện hạ ở trong phòng, vẻ suy tư một lúc lâu mới : “Chi bằng bảo điện hạ một bài thơ tình là !”
“ ! Ý kiến !” Người khác hiểu điện hạ, chẳng lẽ bọn họ còn hiểu ? Muốn điện hạ một đống những câu tình tứ buồn nôn như , đúng là còn khó hơn cả lấy mạng của điện hạ, mà thơ tình, khéo léo súc tích, lẽ điện hạ sẽ dễ dàng hơn chút.
Vì , ba cùng bước , sàn nhà đầy giấy, khóe miệng mấy nhịn đều run lên vài cái, ai còn tưởng điện hạ nhà đang luyện chữ chứ!
Thấy bọn họ bước , Bách Lý Kinh Hồng ngẩng đầu, vẻ phiền muộn trong đáy mắt càng đậm hơn, dung nhan xuất trần nửa phần cảm xúc, nhưng khó để tâm trạng vô cùng buồn bực của hiện giờ. Hắn chán nản đặt cây bút trong tay xuống, ghế, cảm thấy hết sức thất vọng vì sự vô dụng của , uổng công xưng là “Tài chấn tứ quốc, diễm kinh cửu châu”, mà ngay cả một lá thư tình cũng . Viết quá bình thường thì hình như cảm giác gì, quá nồng nàn , chỉ nghĩ đến những lời lẽ nồng nàn thôi, còn đặt bút thì cảm thấy mặt nóng cháy như lửa đốt, đừng gì đến chuyện . Vì thế, cứ như suốt cả đêm, vẫn xong.
“Điện hạ, thuộc hạ ý !” Phong tiến lên vài bước, mặt thần bí .
Bách Lý Kinh Hồng cũng lời nào, chỉ dùng đôi mắt xám bạc say lòng lẳng lặng , chờ tiếp.
“Nếu ngài thư tình, thì thơ tình cũng ạ!” Ý kiến tồi đúng ?
Quả nhiên, lời dứt, tuy mặt lộ vẻ gì khác thường, ánh mắt sáng hẳn lên một chút, nhấc bút, bắt đầu cố gắng suy nghĩ…
Một lúc lâu …
Vạch đen đầu các đại ám vệ thể bay lên đến tầm cỡ mưa vạch đen, mặt đất vốn đầy giấy bỏ , giờ tăng thêm một độ cao mới, mà điện hạ nhà bọn họ cũng khôi phục thái độ chán nản khi họ bước . Nguyên nhân đơn giản, quá m.ô.n.g lung thì cảm xúc, rõ ràng quá ngượng ngùng.
“Điện hạ, là ngài Phượng Cầu Hoàng ?” Tự quá ngượng ngùng thì mượn của tiền bối là .
Nghe , mới bình tĩnh , cúi đầu vung bút thơ tình, mỗi nét bút đều vô cùng chú tâm.
“Đã bao giờ các thấy điện hạ chăm chú một việc gì như ?” Diệt vô thức hỏi.
Hai còn lắc mạnh đầu vô cùng quả quyết, ! Tuyệt đối !
…
“Cô nương, hôm nay xảy một chuyện ly kỳ!” Mặt Linh nhi đầy vẻ trào phúng .
Tô Cẩm Bình chăm chú sang: “Chuyện gì ly kỳ? Có Mộ Dung gia cho Mộ Dung Song một cái c.h.ế.t đặc biệt ?”
Linh nhi thế, vẻ trào phúng càng đậm hơn: “Nghe trưởng lão Mộ Dung gia quyết định nhét tiện nhân lồng heo, nhưng Mộ Dung Song thế nào mà chạy ngoài , quỳ cửa phủ Đại hoàng t.ử lóc nửa ngày, cầu xin Đại hoàng t.ử cứu ả.”
“Cũng ngốc lắm, trừ Bách Lý Hề ai cứu ả!” Tô Cẩm Bình nhấp một ngụm , mặt hiện lên vẻ thất vọng nhàn nhạt.
Thấy nàng tỏ vẻ thất vọng, Linh nhi nghi hoặc: “Cô nương, chẳng lẽ Đại hoàng t.ử còn thể cứu ả ?” Ở thanh lâu Mộ Dung Song hề cho Đại hoàng t.ử nửa phần thể diện nào.
“Vậy thì còn xem bản lĩnh của Mộ Dung Song, nếu ả thể dựa khuôn mặt của , lóc van xin giành sự thương hại của Đại hoàng tử, thì cũng khả năng cứu ả . Hơn nữa, đến lúc đó sẽ đều khen ngợi tấm lòng Đại hoàng t.ử thật lương thiện.” Đấu với Mộ Dung Song vài , cái đầu heo của ả chắc chắn thể nghĩ biện pháp . Cách giải thích duy nhất đó là cao nhân chỉ điểm, cao nhân , đương nhiên ai khác ngoài Mộ Dung Phong đại ca của ả .
Linh nhi khó chịu: “Nếu thật sự như chẳng là quá dễ dàng cho tiện nhân ? Đại hoàng t.ử cũng thể thừa cơ liên minh với phủ Trấn quốc công?”
“! Nếu thật sự như , phủ Trấn quốc công chắc chắn sẽ thừa nhận con gái , bọn họ gánh nổi một như . Hơn nữa, bất luận trong lòng họ nghĩ thế nào, thì bên ngoài cũng chỉ thể đối địch với Đại hoàng tử. Dù , vì Đại hoàng t.ử nên thanh danh trăm năm vọng tộc của bọn họ mới thành rác rưởi như thế. Thời gian qua nếu Mộ Dung Song nắm bắt trái tim của Bách Lý Hề thì với quan hệ của hai nhà, Bách Lý Hề cũng sẽ cho ả sống yên .” Nói xong, nàng đặt tách trong tay xuống.
“Nếu thì đành giữ mạng ả !” Linh nhi vẫn cảm thấy đáng tiếc.
Tô Cẩm Bình : “Thật , để ả c.h.ế.t như cũng thấy dễ dàng cho ả. Tạm thời cứ để ả sống bằng c.h.ế.t vài ngày . Từ một tiểu thư kiêu ngạo ương ngạnh ai sánh bằng, biến thành kẻ tiện nhân thóa mạ khinh ghét, sự chênh lệch tâm lý quá lớn cũng ả chịu thôi!”
Nàng dứt lời, Hiên Viên Dĩ Mạch liền bước , tay cầm một phong thư mật Phong đại nhân tự đưa tới. Cô đưa lá thư cho Tô Cẩm Bình, : “Cô nương, đây là thư điện hạ tự tay cho ngài. Nói rõ là ngài tự .” Nói xong, sắc mặt cô quái dị, như dám .
“Muốn thì cứ . Cười xong cho cô cái gì!” Tô Cẩm Bình liếc cô một cái, khẽ , cũng nhận lấy lá thư trong tay cô.
Lúc Hiên Viên Dĩ Mạch mới như nhịn nổi nữa, : “Cô nương, Phong đại nhân đây là lá thư tình mà điện hạ suy nghĩ suốt cả đêm cũng gì, cứ mãi trong thư phòng, hủy trăm nghìn tờ giấy, còn bất giác bẻ gẫy hai cây bút lông mới đấy ạ.” Ông trời ơi, đây bọn họ điện hạ còn mặt hài hước như chứ?!
Quyển 2