Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 89:: Quyết Định Của Lãnh Tử Hàn
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đến buổi đêm, đoàn lặng lẽ rời khỏi thành Thiếu Dương, bên ngoài Thiệu Dương chính là địa bàn Tây Võ. Còn mục tiêu của Lãnh T.ử Hàn, tự nhiên là kinh thành Tây Võ.
Dọc theo con đường , bọn sẽ cải trang mà , vốn Bách Lý Kinh Hồng cũng cùng, nhưng đám đại thần liên hợp ngăn cản, bởi vì hiện nay1Đông Lăng và Tây Võ lúc nào cũng thể tiến công, Hoàng thượng và Hoàng hậu đều , lãnh đạo, khó để giữ vững. Còn Nam Cung Cẩm cũng để điều tra xem ai bày Trận pháp phệ hồn, vì thể đành lời cùng nữa. vẫn như vợ tiễn chống ngàn dặm, tiễn Nam Cung Cẩm8hơn mười dặm mới về.
Đoàn mới vượt qua Thiệu Dương, liền kẹt ở một quan khẩu Tây Võ. Toàn bọn họ đều mặc đồ tang, Diệt tiến lên một bước, với quan binh trông giữ cổng thành : “Quân gia, chúng vốn là Tây Võ, đến Nam Nhạc ăn. đây vài ngày tiểu bất hạnh nhiễm bệnh mà2c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, trở an táng ở cố hương, hy vọng quân gia thể châm chước một chút!”
Nói xong, len lén đưa một thỏi vàng ống tay áo tới. Tên binh sĩ thủ vệ chất lượng vàng tay , ước lượng cân nặng, mặt lộ hài lòng mà , đầu tiên là cất kỹ : “Mở4quan tài kiểm tra một chút!” “Chuyện , quân gia, c.h.ế.t là chuyện lớn, ngươi châm chước một chút !” Bạch Hổ tiến tới , cô gái vì cứu Giáo chủ mà c.h.ế.t, bọn họ thể khiến nàng c.h.ế.t mà an bình. Nam Cung Cẩm lớn tiếng : “Bọn thì để bọn , đứa nhỏ đúng là khổ, mà nhiễm bệnh đậu mùa, ai, lây cho những quân gia đây nữa!” Nàng xong, tên binh sĩ mới định mở quan tài xem là t.h.i t.h.ể dừng , Nam Cung Cẩm : “Ngươi nàng c.h.ế.t thế nào? Vì bệnh đậu mùa ?” “ thế, ngài tin ? Có thể mở xem mà!” Nam Cung Cẩm đề nghị vô cùng chân thành.
Tên binh sĩ quơ quơ ống tay áo đầy căm ghét : “Xúi quẩy! Đi !” Nếu là bệnh đậu mùa, một chút lây thì còn đường sống ? là bọn chuyên nghiệp, nhưng còn chuyên nghiệp đến nỗi sống nữa!
Hắn xong, đám Nam Cung Cẩm tự nhiên là thiên ấn vạn tạ mà tiến , giả bộ vô cùng dáng. Chỉ Lãnh T.ử Hàn là từ đầu đến cuối đều một lời, ánh mắt cất giấu cảm xúc mười phần nặng nề, khiến cho đoán đang suy nghĩ cái gì.
Ngay đó, bọn họ cũng sử dụng phương pháp như thế, một đường tới hoàng thành Tây Võ, đường chỉ mất vẻn vẹn bảy ngày, đường , tiền tài mở đường, thêm sự uy h.i.ế.p của “bệnh đậu mùa” nên gặp sự ngăn cản mãnh liệt, cho nên dọc theo con đường , vẫn tương đối thuận lợi.
Hoàng thành Tây Võ, đối với Nam Cung Cẩm mà , là nơi quen thuộc, cũng là nơi nhiều quen thuộc với nàng! Cho nên khi thành, nàng vẫn luôn cúi đầu, chỉ sợ nào đó nhận , nhưng với tính tình của Lãnh T.ử Hàn, bao giờ cúi đầu, luôn ngẩng cao khuôn mặt cuồng ngạo và tùy tiện, hiện mặt hề che giấu, hề quan tâm đến chuyện là vương gia đây truy nã, hơn nữa, Mộ Dung Thiên Thu, cho đến nay cũng hủy bỏ mệnh lệnh truy nã đối với Mộ Dung Thiên Liệt.
Đội ngũ đưa tang thế , còn vàng mã bay đầy trời, bên ngoài tự nhiên là cố mà tránh né, miễn cho dấy dính sự xui xẻo. Cũng chỉ tại một tửu lầu, ba đàn ông đang với , một đàn ông mặc áo đỏ lơi đãng ngoài cửa sổ, ai ngờ cái lỡ đãng của khiến cho dám tin mà trợn to đôi mắt. Hắn tiếp tục xuống chăm chú, trong đội ngũ đưa tang , một thoạt quen thuộc, gương mặt , giữa đêm tỉnh mộng cũng thường trông thấy! Đó là... Yển Kinh Hồng ?!
“Mị Thừa tướng, ngài đang gì thế?” Mạnh Hạo Nhiên thấy ánh mắt bên ngoài nên buồn bực hỏi thăm. Sau khi Yến Kinh Hồng , Mị Văn Dạ xứng đáng trở thành đầu trong giới trẻ, cũng trở thành kế vị Yển Kinh Hồng trở thành Thừa tướng trẻ tuyệt mỹ. Có điều, tuy tiếng nhưng công tích trác tuyệt bằng Yến Kinh Hồng, danh khí cũng bằng Yến Kinh Hồng Thượng Quan Cẩn Duệ lúc .
Mị Văn Dạ thu hồi ánh mắt của , vốn định là trông thấy Yến Kinh Hồng, nhưng hai mặt , Lãnh Vũ Tàn và Mạnh Hạo Nhiên, một là quốc thích, một là ngu trung với Mộ Dung Thiên Thu. Nếu tùy tiện cho bọn sẽ gây bất lợi đối với an của Yến Kinh Hồng, cho nên kìm , chỉ tùy ý , kiểu đắn: “Nghe câu hỏi của xem, như còn thể cái gì? Tất nhiên là mỹ nữ!” Lời tùy ý, nhưng khóe mắt vẫn một mực để ý tới phương hướng đoàn đang rời .
“Nhìn mỹ nữ á?” Lãnh Vũ Tàn hừ lạnh một tiếng, hiển nhiên là tin, tên bao lâu chú ý tới mỹ nữ ? Mấy tháng còn tìm tiểu quan quán, cuối cùng mất hứng về, là vì , ngoài chứ hai hảo hữu là và Mạnh Hạo Nhiên vẫn thể đoán một chút. Lúc Yến Kinh Hồng còn ở tại Tây Võ, chút bình thường , cho nên Lãnh Vũ Tàn và Mạnh Hạo Nhiên cũng đoán một chút.
Sau đó, Linh Nhi từ Nam Nhạc gả đến đấy, cũng thản nhiên thông báo phận chân thật của Yến Kinh Hồng. Chỉ bởi vì đối phương là ân nhân của , tác hợp chuyện của với Linh Nhi, cho nên vẫn luôn giữ bí mật chuyện , cho bất cứ kẻ nào, ngay cả hai tên hảo hữu chí giao cũng . Cho nên Mị Văn Dạ, cũng tin đồn bên ngoài rằng Hoàng hậu Nam Nhạc là Yến Kinh Hồng năm đó là thật giả. Nửa năm nay như mất hồn mất vía, thể giấu và Mạnh Hạo Nhiên chứ?
Chắc là tiểu quan quán, cũng vì lúc đầu Yến Kinh Hồng là nam, cho nên nghĩ đổi khẩu vị chăng? Hiện nay con gái, quả thực là truyện nghìn lẻ một đêm! “Đương nhiên!” Mị Văn Dạ tựa hồ như hề sự hoài nghi của họ. Hắn phe phẩy cây quạt tay, ánh mắt đầy chân thành. là mỹ nữ. Nàng mặc một đồ tang, dùng cái mũ nhọn của bộ đồ tang che đầu, nhưng thể nào che kín khuôn mặt mỹ mạo của nàng, nếu nhầm, đấy tuyệt đối là Yển Kinh Hồng thể nào nghi ngờ, bởi vì gương mặt , gần như là giống như đúc! Trên mặt tuy lạnh nhạt nhưng trong lòng nổi cơn sóng trào! Nếu như thật sự là Yến Kinh Hồng, thì tin đồn Nam Cung Cấm là Yến Kinh Hồng chính là sự thật! Như , hiện nay nàng về Tây Võ để gì?
Mạnh Hạo Nhiên nhíu mày, hiển nhiên cũng tin! Dạng con gái nào thể khiến tràn đầy phấn khởi như thể chứ? Nghĩ thế, theo ánh mắt của nhưng Mị Văn Da soạt” một tiếng, mở quạt xếp , đồng thời cũng sống c.h.ế.t che luôn ánh mắt , để xuống đoàn phía , Mạnh Hạo Nhiên vui ngẩng đầu lên, Mị Văn Dạ : “Đừng , đó là gia Coi trọng. Nếu ngươi cũng coi trọng... Huynh như tay chân, đàn bà như quần áo, cũng vì một bộ quần áo mà đ.á.n.h với ngươi!”
“Lời cũng sai, như tay chân, đàn bà như quần áo!” Lãnh Vũ Tàn gật đầu . Mị Văn Dạ bỏ qua, thì bỏ qua , cứ dây dưa thế cũng ý nghĩa gì.
Mạnh Hạo Nhiên ánh mắt Mị Văn Dạ, luôn cảm thấy tên bình thường, như là đang cố gắng che giấu điều gì đó, nhưng khi Mị Văn Dạ thu hồi quạt xếp, Mạnh Hạo Nhiên cúi xuống , thấy gì cả. Chỉ dòng đang lui tới, điều gì kỳ lạ, càng cô nương nào thể phá hủy tình của bọn họ, Hắn : “Được , đừng những chuyện đáng nữa, chúng uống rượu!”
Hắn xong, đúng lúc , một giọng con gái lãnh đạm truyền đến: “Thật ? Huynh như tay chân, đàn bà như quần áo ?”
Giọng truyền đến, Lãnh Vũ Tàn lập tức cảm thấy lưng mồ hôi tuôn như thác nước, đầu , chính là Linh Nhi, cô vợ đang chửa to sắp sinh của . Hắn ngượng ngùng đặt chén rượu xuống, xung quanh tửu lâu đang trộm kiểu “thì là thế”, trong lòng cảm thấy khổ sở thôi, cố gắng nở nụ : “Nương tử, nàng tới đây?”
Thái độ khúm núm của khiến cho xung quanh vang lên những tiếng trộm, bộ Tây Võ đều , Định Viễn Hầu sợ vợ. Mà vợ thướt tha gả tới từ Nam Nhạc , hoành hành ngang ngược, lão Hầu gia và lão phu nhân Hầu gia luôn luôn đối nghịch với nàng cũng nàng xử lý ngoan ngoãn. Hiện nay, mặc dù Tây Võ khai chiến với Nam Nhạc, nhưng bộ quý tộc Tây Võ ai dám vì thế mà sắc mặt của vị quận chúa Nam Nhạc , bởi vì đều , cô gái Hoàng thượng chỗ dựa!
“Ta bao nhiêu , đừng uống rượu nữa, bộ Hầu phủ đều hun mùi rượu khó chịu vô cùng! Chàng nghĩ cho thể của , thì cũng nghĩ cho chứ? Nếu như hun ngạt đến thì hài t.ử bây giờ!” Linh Nhi nghiến răng nghiến lợi .
Lãnh Vũ Tàn nuốt một chút nước bọt : “Nương tử, vi phu cố gắng sửa đổi, nhưng là nàng nghiện rượu. Hơn nữa, hào môn quý tộc mấy uống rượu chứ? Ta uống nhiều năm như thế, bỗng nhiên nàng bảo uống nữa thì... Chuyện miễn cưỡng kiềm chế một chút là cực hạn , nếu thực sự uống rượu, đấy là c.h.ế.t ? Với từ khi nương tử, cũng thanh lâu nữa, tin nàng hỏi bọn xem!”
Nói xong, chỉ một ngón tay về phía hai Mị Văn Dạ và Mạnh Hạo Nhiên, đó chân ch.ó chạy tới mặt Linh Nhi, khuôn mặt vô cùng nịnh nọt. Linh Nhi hừ lạnh một tiếng, một tay véo tại : “Vậy như tay chân, đàn bà như quần áo là ý gì?”
Lãnh Vũ Tàn vội vàng : “Ai nha! Ý câu là đơn giản ? Người tay chân thì vẫn sống , nhưng nếu quần áo thì chẳng trần truồng ngoài ? Điều rõ quần áo quan trọng thế nào!”
Mị Văn Dạ và Mạnh Hạo Nhiên đồng thời đầu, đành lòng tên hảo hữu chi giao của bọn họ trở nên vô cùng thê thảm, hình tượng và tình trạng hiện nay của , thực sự là khiến cho đành lòng thẳng! Cho nên hai bọn họ học một bài học, tuyệt đối thể kết hôn!
Lần Linh Nhi mới hài lòng một chút, hừ lạnh một tiếng, véo lỗ tai : “Đi cùng bà về nhà, để thấy ngoài uống rượu, sẽ về ở tại Nam Nhạc nửa năm một năm!”
Nàng xong, Lãnh Vũ Tàn dọa cho mặt mũi trắng bệch: “Không dám! Yên tâm, dám nữa!”
Sau khi tới cửa, Linh Nhi bỗng nhiên đầu , hai Mị Văn Dạ và Mạnh Hạo Nhiên, ánh mắt vô cùng lạnh lẽo, khiến cho hai run rẩy. Mị Văn Dạ : “Không tẩu phu nhân gì chỉ giáo?” Mồ hôi đầu cũng tuôn như suối, cô gái là vợ của Lãnh Vũ Tàn, thể nể mặt .
“Nếu đám hồ bằng cẩu hữu các ngươi đến rủ rê tên vô tích sự uống rượu nữa, bà sẽ cho các ngươi mặt!” Nói xong, nàng vô cùng phách lôi kéo . Lãnh Vũ Tàn khổ sở bộ dạng vô cùng ngang ngược càn rỡ của nàng, vô cùng khó hiểu cô nương lạnh lùng như băng và cao ngạo lúc mới gặp mất . Chẳng lẽ hôn nhân khiến trở nên hung ác ? Còn hai tên “hồ bằng cẩu hữu” của Lãnh Vũ Tàn thì bốn mắt , đều thấy trong mắt sự bất đắc dĩ, bọn trêu chọc ai mà thế ? Rõ ràng là Lãnh Vũ Tàn rủ bọn mà.
Mạnh Hạo Nhiên thoáng qua một bàn rượu thịt , lập tức cũng cảm thấy còn tâm trạng ăn uống, thể là : “Ta về , còn chút chính sự xử lý!” Hoàng thượng dẫn binh xuất chính, chính vụ tự nhiên là giao cho tam công cửu khanh.
“Ừm!” Mị Văn Dạ gật đầu rời .
Đợi cho xa, Mị Văn Dạ mới dậy, đuổi theo phương hướng ban nãy thấy Yến Kinh Hồng rời ... Đám Lãnh T.ử Hàn và Nam Cung Cẩm mang theo quan tài đường thật lâu, cuối cùng cũng tới một mảnh rừng trúc tím ở Đông Giao. Lãnh T.ử Hàn vung tay lên, phía đặt quan tài của Quân T.ử Mạch xuống, chậm rãi đến bên cạnh quan tài, ôm nàng từ bên trong . Thân thể nàng lạnh buốt, ôm chỉ khiến cảm thấy lạnh thấu xương.
Nét mặt vô cùng nặng nề, còn đám Nam Cung Cẩm đều theo lưng . Đi thật lâu, cuối cùng tới một mảnh đất trống, mặt đất, một ngôi mộ lẻ loi, bia mộ vài chữ to lộ vẻ điên cuồng: Lãnh Tiên Nhiên chi mộ!
Lãnh T.ử Hàn mộ, vái sâu mấy vái, đó đối diện với Nam Cung Cẩm đang hiểu chuyện gì giải thích: “Đây là phần mộ của cữu cữu . Ta hai cữu cữu, một giúp thoát cảnh nguy khốn, một khác thì ủng hộ hoàng , cũng chính là cha của Lãnh Vũ Tàn!”
Thế là Nam Cung Cẩm liền hiểu , trong phần mộ , Lãnh T.ử Hàn từng nhắc đến, là cữu cữu lén dưa từ trong hoàng cung ngoài, vì ẩn giấu tung tích của mà Mộ Dung Thiên Thu truy cùng diệt tận, khó trách khi thấy bia mộ, kính trọng và vái sầu như thế.
Đôi mắt thoáng qua bên cạnh, Bạch Hổ, Thanh Long liều hiểu ý, lập tức bắt đầu đào ở chỗ đất trống bên cạnh, đào trọn vẹn nửa canh giờ, mới đào một cái hố to đủ để mai táng . Đặt quan tài trong đó, còn Lãnh T.ử Hàn cũng tự tay đặt t.h.i t.h.ể Quân T.ử Mạch trong quan tài, lấy một khối noãn ngọc trong tay áo , đặt trong tay nàng.
Ánh mắt đám Thanh Long ở bên cạnh thấy khối noãn ngọc đều tự chủ mà chăm chú một chút.
Sau khi thực hiện xong, tự phong kín quan tài. Sau đó, vung tay lên, một trận gió to nổi lên, cuốn hết đống bùn đất trong hố, nhưng vì đó tổn thương nhẹ, nên giờ phút ho khan mấy tiếng. Phần mộ lấp đầy đất, một khối bia mộ cũng dựng lên, phía bia mộ trống rỗng, chữ nào.
Lãnh T.ử Hàn lấy thanh đoản đao trong tay áo , vung tay lên, chỉ thấy từng tia kiếm ảnh màu trắng lóe lên, đó tấm bia mộ xuất hiện vài chữ to: Vợ của Lãnh T.ử Hàn, Quân T.ử Mạch chi một Mấy chữ xuất hiện, chỉ Thanh Long, Bạch Hổ sửng sốt, mà ngay cả Nam Cung Cẩm cũng kinh ngạc! Nàng khuôn mặt ưu nhã của : “Huynh, yêu T.ử Mạch ?”
“Làm thể.” Hắn hỏi ngược một câu, đó nghiêng đầu Nam Cung Cẩm, dường như đang trách móc nàng hỏi vấn đề . Đốt ba nén hương, thắp ở mộ Quân T.ử Mạch, đó, giọng cuồng ngạo và tùy tiện của vang lên, quanh quẩn trong bộ rừng trúc: “Nàng cho một mạng, cho nàng một danh phận!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-89-quyet-dinh-cua-lanh-tu-han.html.]
Lãnh T.ử Hàn thực cũng là một trong tình trọng nghĩa! Hắn nhớ rõ, Quân T.ử Mạch trở thành vợ , cho dù là cũng . Còn Tiểu Cẩm cắt đứt hết khả năng của , thì một danh phận , gì mà cho chứ?
Hắn xong, những Ma Giáo lúc cúi đầu thật sâu phần mộ Quân T.ử Mạch, cùng cung kính khom lưng vái : “Giáo chủ phu nhân!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Sau đó, cùng tiến lên dâng hương.
Nam Cung Cẩm một màn , cảm thấy cao hứng chút nào, ngược là nước mắt ướt đẫm áo trắng. Đây là điều Quân T.ử Mạch theo đuổi thật lâu, đáng tiếc, khi còn sống thể thành, nếu nàng còn sống, chứng kiến một màn , thái độ cung kính của những Ma Giáo quy củ , những thuộc hạ luôn luôn hết lòng cần hỏi báo đối với giáo chủ , sợ rằng nàng sẽ hạnh phúc đến phát . , nàng cũng hiểu rằng, nếu Quân T.ử Mạch còn sống, Lãnh T.ử Hàn cũng sẽ cho nàng dạng vinh hạnh đặc biệt ...
Nàng cho một cái mạng, cho nàng một danh phận! Lấy mạng đổi tình ?
Lãnh T.ử Hàn giờ phút bên cạnh, gió thổi tung vạt áo , tóc đen cũng bay lên, che đôi mắt , cũng che tất cả cảm xúc của . Dáng của , vẫn to lớn và thẳng tắp, trong lúc vung tay, vẫn là tùy tiện gì trói buộc. khi chắp tay lưng, là hai tay siết chặt......
Đây là ân tình lớn nhất mà Lãnh T.ử Hàn mắc nợ trong cuộc đời , mà ngay cả cơ hội để trả ân tình cũng ! Chỉ thể cho nàng một danh phận, đủ ? “Tiểu Cẩm, chuyện báo thù cho nàng, liền giao cho bọn !”
Trận pháp phệ hồn của đối phương vốn nhắm Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm, cho nên bọn họ tất nhiên sẽ tìm ai tay, cũng sẽ diệt trừ. Cho nên chuyện cần nhúng tay .
Nam Cung Cẩm gật đầu, biểu thị rõ! Chuyện , cho dù Lãnh T.ử Hàn , nàng cũng sẽ thực hiện.
“Nàng, còn gì lo lắng ?” Giọng cuồng ngạo và tùy tiện của Lãnh T.ử Hàn vang lên, trong mắt chút tình cảm nào, chỉ áy náy với Quân T.ử Mạch, cũng chỉ áy náy mà thôi.
Lo lắng?
Nam Cung Cẩm ngửa đầu nghĩ ngợi, cũng kiềm chế những giọt nước mắt sắp tràn mi , nàng : “Nếu như còn gì lo lắng, sợ là chỉ Kinh Lan mà thôi! Dù thì hiện nay cũng chỉ Kinh Lan là duy nhất của nàng.”
“Vậy ! Ta Bắc Minh.” Lãnh T.ử Hàn thở dài một , quyết định của .
Có lẽ, chỉ như thế, sự áy náy trong lòng mới thể vơi một chút. Nha đầu từ bỏ tính mạng vì , ngoại trừ một cái danh phận thì ngay cả một chút tình cảm cũng cho nàng , cho nên ngoại trừ thế, cũng xử lý phần ân tình thế nào!
Nam Cung Cẩm khẽ giật , liền tìm Kinh Lan. Nàng đưa khối ngọc lưu ly ngũ sắc cho : “Cầm lấy cái , Thừa tướng Bắc Minh sẽ tín nhiệm !”
“Ừm!” Lãnh T.ử Hàn gật đầu, nhận lấy khối ngọc bội . Nhìn thoáng qua ngôi mộ một chút, tiếp tục Nam Cung Cẩm, giọng trở nên khàn khàn và trầm thấp hơn mấy phần: “Tiểu Cẩm, nhớ kỹ chiếc còi trúc đen đưa cho . Nếu gì cần hỗ trợ, nhớ gọi cho !”
Nam Cung Cẩm thấy lời của , lập tức gật đầu, khi do dự chốc lát, nàng đưa chiếc còi trúc đen từ trong ống tay áo cho Lãnh T.ử Hàn : “Huynh cầm , đưa nó cho Quân Kinh Lan, đứa bé chỉ T.ử Mạch lo lắng, mà cũng lo lắng, chỉ cần nó an , cũng đỡ lo âu!”
Lãnh T.ử Hàn bình tĩnh nàng hồi lâu, chiếc còi trúc đen là tự tay giao cho nàng nhiều , cuối cùng đều nàng đưa , thậm chí còn ít nàng ném . Trong lòng bỗng nhiên hiện lên cảm giác tự giễu và bất lực, nhận lấy chiếc còi trúc đen nhẹ một tiếng: “Cũng , hiện nay cũng cần bảo vệ!” “ mà Lãnh T.ử Hàn, mãi mãi vẫn là bạn bè sống c.h.ế.t với Nam Cung Cẩm , nếu thì cũng yên lòng để tiếp cận Quân Kinh Lan! Với mà , chuyện bảo vệ Quân Kinh Lan còn quan trọng hơn là bảo vệ nhiều!” Nam Cung Cảm thấy tỏ vẻ thất lạc nên thẳng mắt thẳng thắn.
Lãnh T.ử Hàn bỗng nhiên , gật đầu tỏ vẻ hiểu , một cấu, đến cổ nhưng nghĩ nghĩ , cuối cùng nghẹn , thành một câu khác: “Xem địa vị đứa bé trong lòng cũng thấp!”
“Đó là con của !” Nam Cung Cẩm một cách kiên định.
Lãnh T.ử Hàn gật đầu, vẫn cuồng ngạo và tùy tiện như cũ: “Vật thì , , bảo trọng! Có cần đưa khỏi Tây Võ ?” “Không cần, còn việc !” Mắt Nam Cung Cẩm lộ tia sáng lạnh lẽo, tia sáng đó giống như là ánh đao sắc bén, mang theo một vẻ thù hận thấu xương. Lãnh T.ử Hàn cũng hỏi nhiều, chỉ dặn dò: “Vậy chú ý an !”
“Ừm!” Nam Cung Cẩm gật đầu.
Sau đó Lãnh T.ử Hàn liền dẫn đám Ma Giáo , áo bào đen tung bay, tùy tiện phấp phới trong trung. Còn Nam Cung Cẩm hoảng hốt trong nháy mắt, nàng cảm giác nhiều năm mới thể gặp . Nàng theo bọn mãi cho đến khi hình bóng bọn biến mất mặt, Nam Cung Cẩm mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Còn Phá, một mực do dự Hiên Viên Dĩ Mạch chịu , trong lòng nỡ, bởi vì rõ theo Giáo Chủ thì gặp nha đầu sẽ khó khăn. Bộ dạng Hiên Viên Dĩ Mạch cũng nỡ, Nam Cung Cẩm bọn họ một chút : “Dĩ Mạch, em cũng theo Phá !”
“A?!” Hiên Viên Dĩ Mạch kinh ngạc một chút, theo Phá ? Thế chủ nhân thì ?
“Dù cũng rõ em kết hôn đến thế nào mà. Phá, nhớ kỹ! Ngươi cho nha đầu một cái hôn lễ đàng hoàng, nếu thể thì đừng cưới!” Nam Cung Cầm cố gắng tỏ vui vẻ mà với Phá.
Phá gật đầu, bái tạ Nam Cung Cẩm thật sâu : “Đa tạ Hoàng hậu Nam Nhạc tác thành!” Hiên Viên Dĩ Mạch vẫn còn già mồm : “Chủ nhân, thuộc hạ , thuộc hạ theo bên cạnh và Hoàng thượng!”
“Thôi, đừng nghĩ một đằng một nẻo nữa! Cút nhanh lên, sống cuộc sống thần tiên của các ngươi , Bắc Minh là một nước thái bình, các ngươi ở đó an , cũng yên tâm. Chỉ điều, hôn lễ của các ngươi, sợ là thời gian tham dự.” Bởi vì nàng đang mang thai, thêm tinh hình hiện nay đang căng thẳng, cũng thực sự tiện mà bôn ba đường dài.
Hiên Viên Dĩ Mạch nàng thế, mới hiểu rõ chuyện, lúc hốc mắt nàng đỏ lên: “Chủ nhân, vì thấy T.ử Mạch liên lụy mà c.h.ế.t , nên mới ngài rời đúng ?” Nói cho cùng, cũng chính vì an của nàng, nếu nàng rời khỏi Nam Nhạc, chẳng khác nào rời khỏi trận chiến tranh thiên hạ . Cũng chẳng khác nào nàng sẽ ở khu vực an !
Câu hỏi của nàng, hỏi đúng tâm sự của Nam Cung Cẩm, nhưng Nam Cung Cẩm lắc đầu : “Không , chẳng qua là cảm thấy nên kéo dài chuyện của các ngươi, con của Linh Nhi sắp chào đời , các ngươi mà cố gắng lên một chút, thì tham dự , đến lúc đó oán hận chủ nhân như , thì sẽ phiền muộn!”
Điệu bộ tới c.h.ế.t cũng đắn của nàng chọc cho Hiên Viên Dĩ Mạch nổi. Nam Cung Cẩm Hiên Viên Dĩ Mạch, qua với Phá: “Chăm lo Dĩ Mạch cho cẩn thận, thời gian thì đưa sính lễ tới cho lão nương, nhớ kỹ, đưa bao nhiêu thì đưa, ngươi cảm thấy Dĩ Mạch giá trị thể nào, thì đưa thế đó!”
Lời thật hung ác, nếu đưa nhiều, thì Dĩ Mạch là đầu tiên tha cho ! Phá vì mà lộ vẻ cam lòng, lúc khom vô cùng cung kính : “Nhất định là như thế!” Dứt lời, nắm tay Hiên Viên Dĩ Mạch rời , là nắm chặt, sẽ thả nữa! Còn Hiên Viên Dĩ Mạch thì ngừng đầu Nam Cung Cẩm, Nam Cung Cẩm chỉ vẫy tay với nàng, mãi cho đến khi hình bóng bọn họ rời xa khuất , nàng mới ngừng tay. Thời điểm nàng để cho Dĩ Mạch rời , đổi với nàng , như thế mới là nhất đúng ?
Chiến tranh, vốn là tàn khốc, hôm nay Quân T.ử Mạch c.h.ế.t , lẽ chỉ là sự khởi đầu mà thôi.
Nàng chứng kiến nhiều binh sĩ t.ử vong như thế, cho tới bây giờ cũng tình cảm gì quá sâu, chỉ cảm thấy, chiến trường, t.ử thương là khó tránh khỏi. khi nàng mất quan trọng bên cạnh , nàng mới nhận , cảm giác đau đớn khi mất bằng hữu, là thế nào. Thân nhân của những tướng sĩ , khi thấy bọn họ sống sót trở về, sẽ khổ sở đến thế nào. Cũng trong lúc , trong lòng nàng mới cảm giác trách trời thương dân.
Cho nên, giống như mấy Băng Tâm, Dĩ Mạch, nhất là nên cùng nàng, đều nên rời xa nàng, như thế thì chí ít cũng... an !
Quyển 4