Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 89: Hoàng Thượng, Trả Tiền Đây!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Suốt hai canh giờ, đám thị vệ phát hiện một chút manh mối nào! Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng cảm thấy đau nhức bắp đùi và gáy , cần cũng chắc chắn đùi bầm tím! Cô nàng c.h.ế.t tiệt đó!!!

Những thứ trong quốc khố, thì với một con gái như nàng cũng chẳng lấy bao nhiêu, nhưng nhớ đến những việc nàng với tối hôm qua, cùng với đủ các kiểu hành vi bất kính, khiến tức đến hộc máu! Nếu bắt nàng băm vằm thành trăm nghìn mảnh, thì c.h.ế.t cũng nuốt trôi cơn tức !

Đến lúc dùng cơm trưa, Tiểu Lâm t.ử cùng đám hạ nhân bê đồ ăn tiến , sắc mặt giận dữ của Hoàng Phủ Hoài Hàn, liền lên tiếng khuyên nhủ: “Hoàng thượng, ngài tạm thời đừng giận dữ nữa, hiện giờ cả nước hạ lệnh giới nghiêm, chắc sẽ nhanh chóng tìm nàng thôi! Có điều, nô tài nghĩ mà hiểu , nếu tìm nàng, chỉ cần tìm ở Hoàng cung là xong , còn tìm cả ngoài cung? Chẳng lẽ một con gái yếu đuối như nàng mà thể chạy ngoài cung ?”

Hắn “hừ” lạnh một tiếng, đáp. Cô nàng … bản lĩnh gớm thật!!! Nhìn một bàn đầy đồ ăn, chẳng thấy ăn một chút nào, lửa giận cũng càng lúc càng bốc lên cao, cuối cùng, vung tay áo, cả bàn ăn đều rơi xuống đất vỡ tan!

Bộ dạng giận dữ khiến Tiểu Lâm t.ử sợ đến mức suýt ngất xỉu, cuống quít quỳ xuống: “Hoàng thượng bớt giận! Hoàng thượng bớt giận!” Từ đến giờ dù vui giận Hoàng thượng đều thể hiện mặt. Từ khi Tô Cẩm Bình tới đây, ngài nhiều chọc tới mức nổi trận lôi đình, bây giờ còn hất cả bàn ăn nữa, rốt cuộc đêm qua Tô Cẩm Bình gì chứ?

“Truyền lệnh xuống! Dù đào cả ba thước đất lên cũng tìm cho phụ nữ c.h.ế.t tiệt và thị tỳ của nàng cho !” Hắn gầm lên một tiếng, khuôn mặt lạnh lùng tức giận đến xanh mét, gân xanh ở thái dương kéo nảy lên, vô cùng đáng sợ!

“Dạ?” Tiểu Lâm t.ử khó hiểu ngẩng đầu: “Hoàng thượng, ngài nhắc đến thị tỳ tên Thiển Ức ạ?” Không ở ngay cung Cảnh Nhân ? Sao tìm?

“Chẳng lẽ nàng còn thị tỳ nào khác?” Mấy chữ như rít từ kẽ răng, gân xanh ở thái dương cũng ngừng nảy lên bần bật! Tuy trong tay vẫn còn một chiếc chìa khóa khác của quốc khố, nhưng chìa khóa quốc khố của khác lấy , đặc biệt là con gái của lão già Tô Niệm Hoa , bình tĩnh cũng bình tĩnh ! Hơn nữa, chuyện xảy đêm qua…

Tiểu Lâm t.ử sợ đến run , vội đáp: “Hoàng thượng bớt giận, nô tài ý gì khác, chỉ là, Thiển Ức hiện giờ vẫn ở ngay cung Cảnh Nhân ạ. Vừa khi cấm vệ quân đến cung Cảnh Nhân tra xét, cô ở ngay trong phòng, lúc hỏi, cô cũng Tô Cẩm Bình . Khi đó, thần sắc cô kích động, đám hạ nhân còn phát hiện ngân phiếu hơn một nghìn lượng, chúng nô tài hỏi cô , thì cô gì cả, chỉ bạc là do Tô Cẩm Bình đưa cho ạ!”

dứt lời, Hoàng Phủ Hoài Hàn trở nên trầm ngâm, chẳng lẽ nàng mà để Thiển Ức ? Trước khi còn đưa bạc lấy từ quốc khô chia cho Thiển Ức một chút, để cô tự sống một trong cung ? Không, ! Hắn còn nhớ nàng từng lừa tiền của Tô Cẩm Thu và Lãnh Ngọc Sấu, nếu tính , cũng đủ hơn một nghìn lượng! Huống chi, với đức hạnh của cô nàng đó, bạc sẽ chia cho khác ?! Đó là thể nào!!!

“Ý ngươi là, cấm vệ quân lục soát mà một chút manh mối nào ?” Mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn đầy vẻ trầm tư, hỏi.

thế ạ!” Tiểu Lâm t.ử cúi đầu, lập tức nghĩ tới một chuyện: “ , Hoàng thượng, bên quốc khố tới bẩm báo, là đêm qua thích khách tới gần quốc khố, định gây rối, bọn họ đuổi theo lâu mà bắt , cuối cùng vì lo thích khách đồng bọn nên về!” Nói xong, gã cẩn thận kể chi tiết chuyện đó cho Hoàng Phủ Hoài Hàn .

Hoàng Phủ Hoài Hàn càng , sắc mặt càng lạnh hơn, trong đôi mắt màu tím đậm cũng đầy vẻ ngẫm nghĩ, với thủ của cô nàng , thể lẻn thì , nhưng bằng sự yêu thích đối với tiền bạc của nàng thường ngày, thì lấy tiền, nàng sẽ bỏ ! “Ngươi động tĩnh ở bên quốc khố chỉ nổi lên một thôi ?”

“Dạ? À, đúng thế ạ!” Chẳng lẽ còn nổi mấy trận nữa ?

Hoàng Phủ Hoài Hàn trầm mặc một lúc lâu, trong đầu đột nhiên lóe lên, : “Đã đến Lê viên tìm ?”

“Tìm ạ! Đã tìm khắp cả hoàng cung vài , cũng phát hiện tung tích của nàng!” Tiểu Lâm t.ử đáp.

“Tam hoàng t.ử Nam Nhạc vẫn còn ở Lê viên ?” Giọng điệu bất giác cao lên một chút.

Tiểu Lâm t.ử buồn bực, đột nhiên Hoàng thượng hỏi đến tam hoàng t.ử Nam Nhạc gì? “Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng ạ. Hơn nữa, hình như vị Tam hoàng t.ử Nam Nhạc còn rời giường, cũng chuyện gì xảy .”

Điều càng khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn cảm thấy bình thường! Cô nàng , mà mang theo Bách Lý Kinh Hồng, cũng mang theo Thiển Ức, bạc cũng cầm, thế là thế nào? Bỗng nhiên, khóe miệng kéo lên, : “Người , theo trẫm đến quốc khố!”

Nói bước nhanh khỏi Ngự thư phòng. Hạ Đông Mai cầm chổi ngoài cửa cúi đầu quét sân, thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn vội vàng quỳ xuống: “Hoàng thượng!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn qua mặt cô , vài bước, đột nhiên dừng , đầu : “Hạ Đông Mai, hôm qua Tô Cẩm Bình với ngươi cái gì ?” Giọng lạnh như băng vô cùng đáng sợ.

Hả? Hạ Đông Mai sủng ái mà sợ hãi, ngờ Hoàng thượng nhớ rõ tên , còn hỏi chuyện cô nữa, vội đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, hôm qua Tô Cẩm Bình mấy từ biệt với nô tỳ, là nàng và nô tỳ bao giờ thể gặp nữa, bảo nô tỳ vĩnh viễn ghi nhớ bạn là nàng ạ!” Đến hôm nay Hoàng thượng hạ lệnh truy nã nàng, đêm qua nàng gì? Chẳng lẽ trốn khỏi cung ?!

Gân xanh ở thái dương càng nảy lên mạnh hơn, xem , khi cô nàng thấy chiếc chìa khóa nảy ý đồ . Hắn nên ca ngợi nàng tài cao gan lớn, là châm chọc nàng sống c.h.ế.t đây?

“Còn gì nữa?” Nghĩ đến đoạn đối thoại của nàng mà thấy khi đến cửa ngự thư phòng hôm qua, thoáng cảm thấy còn một chút chuyện gì đó nữa.

“Còn… còn… còn chuyện nàng hỏi nô tỳ quốc khố ở . Ban đầu nô tỳ còn tưởng nàng định gây rối gì đó, cũng nhắc nhở nàng, nhưng cuối cùng nàng nhiều lời cực kỳ chân thành với Hoàng thượng, thì nô tỳ mới lo lắng quá nhiều. Có điều, Hoàng thượng, nô tỳ cả gan cầu xin ngài, Tô Cẩm Bình thực sự trung thành, tận tụy với ngài, nếu sai lầm mà nàng phạm lớn, xin Hoàng thượng tha cho nàng!” Nói xong, cô cúi đầu, mồ hôi lạnh chảy xuống trán, cũng sợ hãi vì sự lỗ mãng của .

Tô Cẩm Bình trung thành và tận tụy với ? Vị Hoàng đế nào đó hừ lạnh một tiếng, thêm gì, cùng cả đám hạ nhân rời . Quả nhiên đoán sai, cô nàng còn tạm biệt xong xuôi nữa chứ, nàng đoán rằng Hoàng Phủ Hoài Hàn sẽ bắt nàng ? Hừ, đừng là Đông Lăng, dù nàng chạy đến chân trời góc biển, cũng bắt nàng về!!!

Hắn thẳng một đường tới quốc khố, vung tay áo bào, nhóm ám vệ bảo vệ quốc khố lập tức hiểu ý , vội vàng tắt hết các chốt mở cơ quan . Sau đó, cùng đám cung nhân bước , lấy một chiếc chìa khóa, mở cửa quốc khố , đám cung nhân điều ngoài cửa, cũng dám bên trong, chỉ hai mươi mấy cao thủ hạng nhất theo Hoàng Phủ Hoài Hàn trong.

Đi qua con đường nhỏ quốc khố, chỉ cần liếc mắt một cái, ngay mấy thứ đều động , châu báu rơi đầy sàn, các rương vàng bạc cũng mở , nhưng kỳ lạ nhất là, chỗ vàng bạc châu báu đó hề ít chút nào cả, chỉ chiếc rương đựng ngân phiếu thì rõ ràng thiếu mất một lượng lớn. Xem cô nàng lấy bớt ngân phiếu , là vì phát hiện vàng bạc tiện mang theo, nên mới lấy ngân phiếu chứ? Nếu , chẳng lẽ chính đoán sai ?

Ngay đó, quét mắt phòng phía trong, ở bên đó mới là những thứ vô giá! Nghĩ , bước vài bước đến cửa, nhanh tay đẩy cửa , trong phòng một bóng , đống châu báu cao như núi cũng vẫn giữ độ cao như lúc , trong lòng bỗng thấy bực bội, phụ nữ đó bỏ qua nhiều đồ vật quý báu thế , lấy gì cả mà bỏ ?!

Nhóm ám vệ thấy những đổi ở đây, sắc mặt đều biến đổi, giờ thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn chớp mắt phòng trong, nhưng bên trong rõ ràng hề gì cả, rốt cuộc cũng kìm , liền hỏi: “Hoàng thượng, quốc khố động chạm ?”

“Ngươi xem?” Hắn lạnh lùng phun ba chữ!

Ám vệ run rẩy cả , ngậm miệng dám lên tiếng nữa, dù cũng là do bọn họ trông coi cẩn thận!

“Đi thôi, chuyện , bất luận kẻ nào cũng phép truyền ngoài!” Cũng là do sơ suất, để cô nàng c.h.ế.t tiệt trộm mất chìa khóa. Chìa khóa quốc khố rơi tay kẻ trộm, nếu truyền ngoài, chắc chắn sẽ nổi lên một trận gió tanh mưa máu!

“Vâng, chúng thuộc hạ hiểu !” Ám vệ cung kính cúi đầu, cảm thấy vô cùng hổ vì sự vô dụng của !

Hắn lạnh lùng quét mắt họ một lúc, hừ lạnh một tiếng nhấc chân định ngoài. Ai ngờ, vài bước, vành tai khẽ nhúc nhích, như thấy âm thanh gì đó! Nhíu mày kỹ, chẳng thấy âm thanh gì nữa, nhắm mắt , cảm nhận kỹ càng tiếng hô hấp từ bốn phía, một, hai, ba… là của hai mươi ba , trong đó một hô hấp mỏng manh, nếu cảm nhận kỹ thì căn bản cảm nhận , thậm chí khi cảm nhận thở đó, tiếp tục thăm dò thấy gì cả!

“Phá, ngươi dẫn bao nhiêu ?” Hắn cất tiếng hỏi.

Phá ngẩn , bước lên phía đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, cả thuộc hạ là hai mươi hai ạ!”

Đôi mắt lạnh lóe lên, cũng đồng thời lúc đó, một tiếng “keng” vang lên, âm thanh của ngọc rơi xuống truyền tới! Mọi kinh hãi, đồng loạt , thì là một chiếc bình ngọc từ noãn ngọc rơi xuống từ tháp châu báu , vì bên ngoài còn một lớp vỏ vàng chạm khắc hoa rỗng nên mới vỡ.

Đột nhiên, tiếng “rột rột” truyền tới, nhóm ám vệ đều sang , bụng ai kêu thế?!

Lúc , Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh một tiếng, bước nhanhvài bước đến, dọc theo ngọn núi vàng , mấy bước, thấy đỉnh của ngọn núi vàng, nhô lên một thứ gì đó giống một ngón tay, liền quát to một tiếng: “Tô Cẩm Bình, ngươi còn lăn đây cho trẫm!!!”

“Không ! Ta !!!” Một giọng nữ yêu kiều vang lên, ngay đó, là tiếng vàng bạc châu báu rơi ầm ầm xuống đất, đầu Tô Cẩm Bình xuất hiện ngay đỉnh núi vàng, khóe miệng còn lộ chất lỏng trong suốt khả nghi, đầu lắc quầy quậy, mặt đầy vẻ van xin Hoàng Phủ Hoài Hàn, kiếp, phát hiện nữa chứ!!! Đều do nàng kìm mới sờ soạng chiếc bình ngọc !!!

“Người , lôi phụ nữ c.h.ế.t tiệt cho trẫm!!!” Hừ, trốn thoát nên mới trốn đây ? Nếu nhớ bên , thì đúng là phụ nữ qua mặt !

Hắn rằng, Tô Cẩm Bình thể trốn thoát cơ chứ… Nhớ đêm qua, khi Tô Cẩm Bình trong quốc khố, liền nhanh chóng cất giấu vàng bạc châu báu trong , nhét đến mức thể nào giấu nữa mới chuẩn rời , nhưng khi tới cửa, nàng bỗng đầu ngọn núi vàng , sờ soạng mấy thứ nho nhỏ giấu trong ngực, nàng thể nữa!

Thật nỡ mà!!! Vì thế, nàng chảy nước miếng ròng ròng, trở bên ngọn núi vàng , vòng quanh vòng quanh, ôm ôm ấp ấp, bò tới bò lui, chảy nước miếng hạnh phúc, bò lên đỉnh núi vùi trong đống vàng bạc châu báu, ngơ ngẩn suốt cả đêm! Cũng vì thế, mà tình huống hiện giờ.

Khóe miệng mấy ám vệ đều co giật, ngờ kẻ trộm trốn bên trong ngọn núi vàng, võ công của bọn họ cao như , mà hề cảm nhận chút nào, tất cả đều tự sờ mũi , bước tới chuẩn cùng lôi Tô Cẩm Bình . Có điều, cả hai đàn ông to lớn mạnh mẽ lôi nàng, mà một cô gái bé nhỏ xinh như nàng thể ôm lấy đống vàng bạc châu báu hề xê dịch!

Một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống gáy hai , nhíu mày tiếp tục kéo. Hai tay Tô Cẩm Bình biến thành gọng kìm, ôm chặt lấy ngọn núi vàng , ngửa mặt lên trời gào ầm ĩ: “Các ngươi đừng lãng phí sức lực, dù c.h.ế.t cũng ngoài !”

Gân xanh trán Hoàng Phủ Hoài Hàn nảy lên vài cái, bước tới , dùng nội lực kéo mạnh một cái, châu báu nhất thời bay lên tứ tung, Tô Cẩm Bình cũng bay lên trung. Cô nàng nào đó xoay , đó kiễng mũi chân, nhẹ nhàng đáp xuống đất. Ngay đó, nàng tiếp tục lao về phía núi châu báu , nhưng chạy nửa đường, Hoàng Phủ Hoài Hàn chặn mặt nàng!

“Tô Cẩm Bình, ngươi thèm bạc đến phát điên ?!” Giọng lạnh như băng vang lên.

Cô nàng nào đó đống vàng bạc gần ngay mắt mà xa tận chân trời, rốt cuộc nhịn nữa, méo miệng ôm đùi Hoàng Phủ Hoài Hàn òa lên: “Hoàng thượng, ngài ngàn vạn đừng lôi nô tỳ ngoài! Từ bé đến giờ, đây là đầu tiên nô tỳ thấy nhiều bạc như đấy Hoàng thượng!!! Nô tỳ dù c.h.ế.t cũng rời khỏi chúng Hoàng thượng!!!”

Vị Hoàng đế nào đó thấy hành vi của nàng, khóe môi lạnh băng bất giác co giật, trong đầu bỗng xuất hiện một suy nghĩ, : “Tô Cẩm Bình, nhất là ngươi đừng với trẫm rằng, sở dĩ ngươi còn ở đây, là vì luyến tiếc chỗ bạc !!!”

Tô Cẩm Bình liền lau nước mũi lên long bào của , đó, đôi mắt trợn trừng suýt nôn mửa, nàng chằm chằm của Hoàng Phủ Hoài Hàn, Tô Cẩm Bình mới : “Hoàng thượng, ngài thật sự hiểu nô tỳ, chúng đúng là tri kỷ! Khẩn cầu Hoàng thượng để nô tỳ ở đây cả đời trông coi bạc giúp ngài ! Còn nữa còn nữa, ngài nhất định đừng dễ dàng mở kho phát thóc, nếu , nô tỳ sẽ đau lòng c.h.ế.t vì ngài mất!”

Vị Hoàng đế nào đó nàng lóc sụt sùi một , trong đầu bỗng xuất hiện ba chữ ý nghĩa khái quát --- “thần giữ của”! Chợt nhớ tới hành vi của con gái đêm qua, lạnh: “Tô Cẩm Bình, ngươi nhớ , trẫm từng , nhất định sẽ băm vằm ngươi thành trăm nghìn mảnh, ngũ mã phanh thây?”

Nếu là bình thường, Tô Cẩm Bình nhất định thể ý thức tầm quan trọng của sinh mệnh , nhưng hôm nay, cả phòng đầy ắp vàng bạc châu báu , lý trí của nàng sớm đá bay đến tận chân trời! Nhìn núi vàng , nàng vô cùng đau lòng lau nước mắt ở khóe mắt, đầu, ngẩng mặt lên Hoàng Phủ Hoài Hàn : “Hoàng thượng, nô tỳ thỉnh cầu ngài chôn tro cốt của nô tỳ ở đây, để nô tỳ dù c.h.ế.t thì linh hồn cũng ở nơi , tận trung vì Hoàng thượng!”

Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn giật giật, nét mặt đau lòng như c.h.ế.t cha c.h.ế.t của nàng, rít răng phun vài chữ: “Tô Cẩm Bình, xem như hôm nay trẫm một nữa hiểu ngươi!!!” Trong ấn tượng đây của , thì con gái luôn luôn mê sảng, ngày đêm nhăng cuội, tuy thích tiền nhưng so với tiền thì rõ ràng cái mạng nhỏ của nàng vẫn quan trọng hơn, thẳng là một lúc điên lúc tỉnh. đến hôm nay… thì xem đây quá đề cao , nàng rõ ràng là một kẻ điên từ đầu đến chân!!!

Hắn câu , cũng nhận phản ứng gì từ Tô Cẩm Bình, nàng vẫn chảy nước mắt, bộ dạng như sinh ly t.ử biệt núi bạc, tình ý tha thiết, dáng vẻ tình thâm lưu luyến, y như yêu bao nhiêu năm của , khiến gáy Hoàng Phủ Hoài Hàn và đám ám vệ đều chảy đầy vạch đen! Chẳng lẽ phụ nữ hề nhận thức tình cảnh hiện tại của chút nào ?!

“Người , lôi nàng ngoài cho trẫm!!!” Hắn lệnh một tiếng bước thẳng ngoài.

Nhóm ám vệ nhận lệnh, cùng tiến đến mặt nàng, dùng sức của chín trâu hai hổ mới thể lôi nàng ngoài. Tô Cẩm Bình to tiếng gào thét ầm ĩ: “Ta , hu hu… , … cứu với… Hoàng thượng g.i.ế.c , cứu với… hu hu, Hoàng thượng g.i.ế.c !”

Vị Hoàng đế nào đó thấy , chân lệch , suýt nữa trượt chân! Nhóm ám vệ cảm giác ốm trán mà chất vấn trời cao!

“Ta huhu, !!!” Tô Cẩm Bình như đứt từng khúc ruột!

Hoàng Phủ Hoài Hàn ngoảnh mặt ngơ, nhấc chân bước ngoài, nhóm ám vệ mang tâm trạng phức tạp kéo Tô Cẩm Bình gào t.h.ả.m thiết theo . Mãi đến khi tới cửa, Hoàng Phủ Hoài Hàn vài bước cũng thấy tiếng bước chân truyền tới, mới ngạc nhiên đầu thấy ngay…

Hai ám vệ cố sống cố c.h.ế.t kéo Tô Cẩm Bình ngoài, nhưng Tô Cẩm Bình ôm chặt lấy bậu cửa, ầm ĩ gào thét điên cuồng: “Ta , , hu hu hu… Nếu , sống thế nào đây, hu hu hu Ta , hu hu…”

Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn giật mạnh vài cái, giận dữ : “Các ngươi đều c.h.ế.t hết cả ?!”

Nhóm ám vệ , sợ hãi vội vàng đưa tay điểm huyệt Tô Cẩm Bình nhẹ nhàng xách nàng . Mặt Tô Cẩm Bình chan chứa nước mắt bọn họ mang ngoài, ánh mắt thâm tình cửa quốc khố từ từ đóng , mặt lộ vẻ đau thương đến tận đáy lòng, cuối cùng, nàng ngửa mặt lên trời thét dài một tiếng: “A----.” Âm thanh kéo dài du dương, vang vọng cả chín tầng trời!

Rồi đó, nàng trợn trắng mắt, hoa hoa lệ lệ ngất xỉu!

Phá hiểu một chút y thuật, vốn nghĩ rằng cô gái trúng độc gì đó nên mới hành vi điên khùng như , vội vàng đưa tay thăm dò mạch đập của nàng, đó run rẩy khóe môi thu tay về.

Hoàng Phủ Hoài Hàn về phía , giật giật khóe mắt, phía chuyện…

--- “Thủ lĩnh, nàng trúng cổ độc Nam Cương gì đó ?”

--- “Không, nàng đau thương quá nên thế…”

--- “…”

“Điện hạ, thuộc hạ bất tài!” Hủy mang khuôn mặt ngàn năm đổi sắc quỳ gối mặt Bách Lý Kinh Hồng.

Hắn đưa tay , cầm tách bàn, nhấp một ngụm, sắc mặt vẫn lãnh đạm thờ ơ, nhưng trong đáy mắt thoáng hiện lên vẻ dở dở , đặt tách xuống, nhẹ nhàng : “Thôi, khi bản cung c.h.ế.t, Hoàng Phủ Hoài Hàn sẽ động đến nàng.” Hắn thật sự ngờ nàng điên cuồng đến mức như . Đi cướp quốc khố đành, thành công còn nhẹ nhàng trốn , còn ôm núi bạc chờ bắt, thật đúng là… khiến nên gì mới !

Hủy , liền kính cẩn đáp: “Vâng! Thuộc hạ cáo lui!” Trong lòng thầm nổi lên mười hai vạn phần cảnh giác đối với Tô Cẩm Bình . Hôm nay nàng gài bẫy thê t.h.ả.m đến cùng cực, mấy ngày gần đây của thật chẳng ho gì! Đang yên đang lành điện hạ hạ lệnh phạt bốn mươi trượng đành, đến tối còn cả đám đuổi theo đến nửa đêm, nếu vì khinh công và khả năng ẩn nấp của cao, thì e rằng nộp cả cái mạng nhỏ của từ đêm qua !

----bamholyland.com----

Đến cửa Ngự thư phòng, chiếc chìa khóa Tô Cẩm Bình lục , một chậu nước lạnh hất xuống nàng tỉnh dậy, mặt buồn rười rượi quỳ gối cửa ngự thư phòng, đau lòng đến còn cảm giác gì nữa !

“Tô Cẩm Bình, ngươi phạm ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng nàng, nghĩ đến đủ chuyện xảy đêm qua, thực sự là giờ bắt uống hết m.á.u tươi của nàng thì cũng uống bằng sạch!

“Hoàng thượng, ngài xử t.ử nô tỳ , nô tỳ còn sống nữa !” Hai mắt Tô Cẩm Bình trống rỗng, mơ hồ .

Hắn nhếch môi, lạnh lùng hỏi: “Tô Cẩm Bình, ngươi sống nữa ?” Là thật sự sống nữa, là giả thôi?!

thế. Có dù c.h.ế.t nhưng hồn vẫn sống. Còn những dù vẫn sống nhưng thực c.h.ế.t ! Gió to xô đổ bình mai, lòng thành tro bụi!” Hiện giờ lòng nàng thực sự như tro tàn, chỉ cần nghĩ đến chuyện từng thấy nhiều bạc như nhưng thể biến bạc thành của , thì nàng lập tức cảm giác đ.â.m đầu xuống sông tự vẫn!

Thấy bộ dạng nàng thế , Hoàng Phủ Hoài Hàn g.i.ế.c nàng nữa, trong đầu chợt lóe lên một ý định , thậm chí còn lên tiếng khuyên giải ngược : “Tô Cẩm Bình, ngươi nên ngoan ngoan ngoãn ngoãn mà sống tiếp , hôm nay là mười lăm, chính là ngày lành và trăng đoàn viên, giờ ngươi cứ quỳ ở đây một ngày !”

Nói xong, ánh mắt hiểu của Tiểu Lâm tử, lập tức bước thẳng Ngự thư phòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-89-hoang-thuong-tra-tien-day.html.]

Hôm nay mười lăm ?! Hai con mắt đờ đẫn của Tô Cẩm Bình bỗng chớp chớp vài cái, mười lăm, ngày vô cùng quen thuộc! Bỗng, nàng chợt nhớ , là ngày nàng lĩnh bổng lộc ? Một cảm giác vui mừng như nhảy nhót trong lòng nàng, nhưng cảm giác đau thương vì rời xa quốc khố còn nhiều hơn, vì thế, nàng cứ đau lòng vui vẻ quỳ ở đó, cố gắng kìm nén cảm giác gào ầm ĩ!

Hạ Đông Mai kỳ quái mới hôm qua tạm biệt gặp nữa, hôm nay Hoàng thượng bắt về, bước tới hỏi vài câu xem rốt cuộc nàng xảy chuyện gì, nhưng dám. Mấy thị vệ ngoài cửa cũng Tô Cẩm Bình với ánh mắt quái dị, hôm qua nàng cao hứng phấn khởi như sắp thành tiên, còn tạm biệt với Hạ Đông Mai, mà hôm nay mặt như đưa đám quỳ gối ở cửa, đau lòng đến kiềm chế nổi! Người đúng là kiểu … đặc biệt!

Sau khi quỳ cửa hai canh giờ, hình bóng ngọn núi vàng trong đầu Tô Cẩm Bình cũng phai nhạt một chút, dần dần cũng bắt đầu phản ứng ! Nghĩ mà xem, nàng rõ rằng ở quốc khố thì sớm muộn cũng hoặc là bắt, hoặc là c.h.ế.t vì đói, mà vì cái lông gì thấy ngọn núi vàng , nàng , sống c.h.ế.t cũng mang theo chứ? Mang theo mấy chục vạn lượng bạc chạy trốn ? Bây giờ tự dưng xôi hỏng bỏng ! Trời ạ, nàng chuyện ngu xuẩn đến thế cơ chứ?!!!

Nghĩ nàng thống khổ ôm đầu , đau lòng đến c.h.ế.t sống , nhất thời nước mắt giàn rụa, xu thế nước lụt núi vàng! Mọi xung quanh chỉ trợn mắt há mồm hành vi như trúng tà của nàng, hẹn mà cùng nuốt nước miếng, đây là ảo giác, nhất định là họ thấy ảo giác!

lúc , Hoàng Phủ Dạ y phục đỏ rực phe phẩy cây quạt vàng của , nhàn nhã thảnh thơi chậm rãi bước tới, bộ dạng lóc khiến gì của Tô Cẩm Bình, đôi môi đào khẽ giật giật, xổm xuống hỏi: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng thế?” Chuyện hôm nay cả nước lùng sục bắt nàng thì cũng , chẳng qua là nhất thời thoát , thì cách đây lâu tin Hoàng tìm thấy nàng , nên mới tiến cung xem thế nào.

“Tiểu Dạ Dạ!” Nàng ngẩng đầu , khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn phủ đầy nước mắt khiến tim Hoàng Phủ Dạ cũng co rút đau đớn theo, giọng điệu dịu dàng vài phần: “Rốt cuộc là ? Quỳ lâu quá đau đầu gối ? Để xin Hoàng cho nàng!”

“Không , là c.h.ế.t!” hiện giờ trong lòng nàng đang đau đớn như tra tấn, mà còn hơn cả thống khổ, là cảm giác chán nản vì hành vi ngu xuẩn của lúc , khiến nàng cảm thấy dù đau lòng đến c.h.ế.t thì cũng sẽ chính chọc tức c.h.ế.t!

Hả? Muốn c.h.ế.t á? Hắn nàng từ xuống một lượt, thấy giống bệnh nặng trúng độc gì cả, Bách Lý Kinh Hồng vẫn còn sống, thì chắc chắn Hoàng cũng sẽ động thủ với nàng bây giờ, thì vì nàng c.h.ế.t? “Sao thế?”

, ánh mắt chăm chú của Hoàng Phủ Dạ và vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm của những xung quanh, Tô Cẩm Bình bắt đầu sướt mướt kể chuyện xảy hôm nay. Đương nhiên, ở thời điểm , nàng cũng quên bảo vệ hình tượng cao minh thần võ của , chỉ là vì giúp Hoàng thượng trông coi vàng, nhưng Hoàng thượng cho nàng cơ hội , nên nàng mới đau khổ đến kìm nén , cảm thấy như sắp c.h.ế.t: “Tiểu Dạ Dạ!” nàng lau nước mắt, tiếp: “Quan hệ giữa và hoàng của như , thử với , để cho trông coi quốc khố ?”

Khóe miệng vị Vương gia nào đó co giật mạnh, thật sự hy vọng hôm nay xuất hiện ở chỗ . Người khác hiểu mục đích của nàng, nhưng thể hiểu ? Hắn đang gì đó, thì cửa Ngự thư phòng liền “kẹt” một tiếng mở . Tiểu Lâm t.ử bộ dạng bi thương của Tô Cẩm Bình một cái, cung kính với Hoàng Phủ Dạ: “Dạ vương điện hạ, Hoàng thượng mời ngài ạ!”

Hoàng Phủ Dạ , thoáng cảm thấy như vị cứu tinh, đầu , bước thẳng trong điện để một bóng lưng phóng khoáng cho Tô Cẩm Bình…

Đến chiều tối, Tô Cẩm Bình mới từ từ lấy tinh thần sự an ủi của Hạ Đông Mai, đến canh giờ mà Hoàng Phủ Hoài Hàn là ‘quỳ một ngày’, nàng hít sâu một dậy, ngẩng đầu trăng sáng, cảm thấy mây đen tan ít. Nhớ đến chuyện hôm nay sẽ lĩnh bạc, trong lòng cũng như cảm giác mây đen tan , trăng sáng tới ! Nàng vỗ vỗ m.ô.n.g phủi bụi, với Hạ Đông Mai: “Không uổng công coi cô là bằng hữu!”

Hạ Đông Mai cũng khẽ , : “Lần Tiểu Lâm t.ử công công mười lăm tháng thể nhận một trăm lượng bạc, khiến bao nhiêu ghen đỏ mắt. Cô mau lĩnh tiền , đến muộn một chút là phủ Nội vụ đóng cửa, chờ tới mai đấy!”

“Ừ, về nhé!” Lĩnh tiền xong, nàng sẽ đưa mấy Thiển Ức xuất cung. Hôm nay cũng nên từ biệt Hạ Đông Mai nữa, nếu chính xảy chuyện ngoài ý thì ? Nghĩ , nàng chán nản cầm chổi của , mặt buồn rười rượi rời .

Tiểu Lâm t.ử khó hiểu hỏi Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, Tô Cẩm Bình phạm lớn như , mà ngài cứ thế tha cho nàng ?”

Hoàng Phủ Dạ một bên cũng chỉ nhàn hạ phe phẩy quạt, vẻ liên quan gì đến .

Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh : “Tha cho nàng ? Ngươi cứ chờ mà xem!” Coi như hiểu rõ, dù lôi cô nàng đ.á.n.h c.h.ế.t thì cũng đả kích nàng nhiều như đả kích nàng bằng bạc. Đã biện pháp khiến nàng khó chịu hơn, thì chứ?!

Vừa về tới cung Cảnh Nhân, thấy Thiển Ức, trong lòng Tô Cẩm Bình cảm thấy đau xót lạ thường, nước mắt nước mũi tiếp tục giàn rụa kể hết những chuyện hôm nay gặp một , ôm đối phương t.h.ả.m thiết một lúc lâu. Thiển Ức trợn trừng mắt nàng ôm ầm ĩ ngừng, cũng thật sự tìm cách nào để an ủi nàng. Cuối cùng, Tô Cẩm Bình đủ , liền nấc : “Tối nay chúng sẽ rời khỏi Hoàng cung, lĩnh bổng lộc, em thu dọn hành trang một chút , chúng tiền ngoài mua , hu hu…”

Nói dứt lời, nước mắt ào ào chảy , thẳng về phía phủ Nội vụ, để Thiển Ức đó theo bóng nàng, ôi…

Đến phủ Nội vụ, thấy một công công lớn tuổi, Tô Cẩm Bình bước nhanh vài bước đến: “Công công, hôm nay đến nhận bổng lộc!”

“Nhận bổng lộc ? Hôm nay là đầu tháng, cũng cuối tháng, cô tới lĩnh bổng lộc gì?” Công công kỳ quái nàng.

“Công công, chính Hoàng thượng mười lăm tháng sẽ phát cho nô tỳ một trăm lượng bạc!” Nhắc đến bạc, tâm trạng Tô Cẩm Bình cuối cùng cũng hơn một chút.

Nàng dứt lời, đối phương chợt hiểu ngay: “À, , cô là Tô Cẩm Bình ? Hôm nay Hoàng thượng sai đến phân phó, là cô phạm , nên bạc đó sẽ trừ hết. Sau cô cẩn thận một chút , dù cũng là hầu hạ mặt Hoàng thượng, việc cũng nên cẩn thận một chút…”

Tô Cẩm Bình thoáng cảm thấy mắt tối sầm , bên tai vẫn vang lên tiếng ngớt của công công , nhưng nàng lọt tai chữ nào cả, trong đầu chỉ một câu ngừng cuồng: “Bạc đó trừ hết”, “bạc đó trừ hết”…

“Ông gì?” Nàng kéo áo đối phương, kéo luôn cả vị công công đáng thương lên, từng ngọn lửa hừng hực cháy bùng lên lưng nàng, kiếp, nàng chịu đủ , chịu đựng đủ !!!

“Tô Cẩm Bình, ngươi… ngươi mà cũng dám kéo …” công công hét thê thảm.

“Đừng mấy lời vô nghĩa với bà, trừ tiền của bà ? Ông sống đủ ?” Nàng hung hăng trợn trừng mắt gầm lên giận dữ với mặt.

Vị công công túm đến mức suýt ngạt thở, vội vàng : “Đây là ý của Hoàng thượng, chúng cách nào khác chứ!”

“Rầm” một tiếng, nàng ném công công xuống đất, bước nhanh vài bước ngoài. Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm, bà đây sẽ cho ngươi mặt!

Quay về cung Cảnh Nhân, nàng đen mặt với Thiển Ức: “Lấy bút đây!” Mẹ kiếp, đến cổ đại lâu như , ngày nào cũng quỳ tới quỳ lui với đám chủ nhân, ngày nào cũng châm biếm mỉa mai, còn cầm chổi quét tới quét lui! Vì cái mạng nhỏ , mà kiếp nàng đều nhịn hết, hiện giờ ngay cả một chút tiền bổng lộc cung nữ của nàng cũng trừ mất, nếu nàng còn nhịn nữa thì nàng đúng là Ninja Rùa!!!

“Tiểu… tiểu thư, cần bút gì ạ?” Không lúc nãy nàng cao hứng ngoài lĩnh bạc ? Hiện giờ về mang sắc mặt khó coi đến mức , khiến cô cảm thấy vô cùng đáng sợ!

“Ta thư cảnh cáo cho Hoàng Phủ Hoài Hàn!” Nàng căm tức .

“Cái gì ạ?” Cằm Thiển Ức suýt rơi xuống đất, thực sự đưa tay sờ thử đầu nàng xem nàng phát sốt : “Viết… thư cảnh cáo Hoàng thượng ạ?”

thế, em lập tức lấy bút đây, đừng mấy lời vô dụng nhiều nữa!” Nàng nhịn lâu lắm , bà nhà nó, tiền lương của Tô Cẩm Bình nàng mà cũng dám trừ --- bà đây liều mạng với các ngươi!

Thiển Ức vẫn sợ hãi: “Tiểu thư, thực sự …”

“Em lấy ?” Nàng hung dữ .

Thiển Ức sợ đến trắng bệch mặt mũi, vội vàng chạy ngoài cửa: “Tiểu thư, chờ một chút, nô tỳ ngay!”

Chỉ một lát , Thiển Ức mượn một cây bút và một tờ giấy chạy về, Tô Cẩm Bình nhanh tay đón lấy những thứ , đó cúi đầu lia lịa…

Thiển Ức toát mồ hôi lạnh, bên cạnh run rẩy sợ hãi nàng hăng hái lách. Chờ một lúc lâu, rốt cuộc Tô Cẩm Bình cũng xong thư, Thiển Ức lên tiếng hỏi: “Tiểu thư, thể cho em xem lá thư một chút ?” hy vọng tiểu thư đừng những câu đáng c.h.ế.t gì đó!

“Được chứ!” Nàng thoải mái đưa thư cho cô xem, bộ dạng đầy vẻ dương dương tự đắc.

Thiển Ức xem một lúc lâu, sang với nàng: “Tiểu thư, chữ nước nào ? Sao nô tỳ chỉ thể hiểu vài chữ? Mà sai nữa?”

Sắc mặt Tô Cẩm Bình cứng , a… nàng quên mất, đây là cổ đại, nên dùng chữ phồn thể mới đúng. nàng chỉ nhận một vài chữ phồn thể, mà chữ nào hết. Phải bây giờ? “Thiển Ức, , em giúp ?”

“A… ạ!”

Tô Cẩm Bình cầm lá thư , cảm xúc dâng trào cho Thiển Ức : “Chó Hàn! Bà đây cảnh cáo ngươi…”

“Khụ khụ… khụ khụ…” Tiếng ho khan điên cuồng vang lên, Thiển Ức cầm bút, mặt nhăn nhó nàng: “Tiểu thư, chúng nhất định gọi Hoàng thượng như ?” Chó Hàn ?

“Hay Cẩu Hoàng đế?” Tô Cẩm Bình liếc , lập tức tiếp: “Cẩu hoàng đế dùng nhiều , sáng kiến gì cả! Cứ để là ch.ó Hàn !”

Cô thị tỳ nào đó như thấy cảnh tượng khủng bố và tiểu thư nhà c.h.é.m đầu, mặt đầy vẻ bi thương : “Tiểu thư, em van xin , đổi từ khác ! Dùng từ , nhất định cả hai chúng sẽ c.h.ế.t đấy!”

“Nhát như cáy ! Vậy thì là Hàn cặn bã!” Tô Cẩm Bình lườm cô một cái đầy xem thường.

Hàn cặn bã ? Tuy cũng đáng c.h.ế.t, nhưng ít vẫn còn hơn từ ‘chó Hàn’ nhiều ? Vì thế, cô thị tỳ nào đó cúi mấy chữ xuống…

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Hàn cặn bã, bà đây cảnh cáo ngươi, điều thì lập tức trả tiền bổng lộc cho bà đây!” Nàng nghiến răng nghiến lợi .

Khóe miệng Thiển Ức run mạnh lên vài cái, thực sự , : “Tiểu thư, chúng thể xóa ba chữ “ điều thì” ?”

Nàng bực bội phẩy tay: “Tùy em!” là vô dụng!

“Được ạ, gì nữa ạ?” Thiển Ức hỏi.

“Thánh nhân câu, đoạt tiền của khác, là cầm thú! Có tiền mà còn cướp tiền khác, thì bằng cầm thú!” Cô nàng nào đó rung đùi đắc ý tiếp.

Thiển Ức ngớ hỏi: “Tiểu thư, vị thánh nhân nào những lời ạ? Sao giờ nô tỳ từng qua?”

“Ta chính là thánh nhân! Thánh nhân chính là ! Em ngay , đừng hỏi nhiều như thế!” Nàng gào lên giận dữ.

Cô thị tỳ nào đó sợ đến hồn vía bay lên mây, vội cúi đầu mấy câu xuống.

Ngay đó, Tô Cẩm Bình tiếp: “Vậy mà ngươi cướp tiền của , ngươi xem, là ngươi bằng cầm thú, là cầm thù còn kiên cường hơn ngươi?”

“Tiểu thư, mấy câu thể bỏ ?” Nói tới lui, là đều mắng Hoàng thượng bằng cầm thú ?

“Bảo em thì em !” Lại quát to một tiếng.

“Nô tỳ ạ!” Tiếng bút lên giấy loạt soạt vang lên.

Chờ cô xong, nàng tiếp: “Được , cũng mấy đạo lý vĩ đại với ngươi nữa. Dù thì cái đầu heo của ngươi cũng thể hiểu , với ngươi chẳng khác nào đàn gảy tai trâu. Tóm , nhất là ngươi lập tức trả tiền cho …”

“Tiểu thư, em xong !” Sự bi thương trong lòng Thiển Ức sắp chảy đầy cả một con sông, đưa lá thư trong tay cho nàng.

Tô Cẩm Bình thoáng qua một chút, tuy đại đa từ trong nàng đều , nhưng cơ bản cũng thể hiểu là lá thư dựa theo ý : “Được , em giao lá thư cho Tiểu Lâm tử, bảo gã chuyển cho Hoàng thượng. Nói là việc cơ mật quan trọng liên quan đến quốc gia đại sự cần bẩm báo!”

“Tiểu thư, chúng thật sự ?” Thiển Ức thực sự ầm lên, còn chuyện cơ mật quan trọng liên quan đến quốc gia đại sự nữa chứ?!

“Em cứ xem!” Nàng rít răng .

Cô thị tỳ nào đó sợ đến mức rùng một cái, vội vàng chạy : “Tiểu thư, giờ em sẽ ngay ạ!”

“Thị vệ đại ca, phiền ngài gọi Tiểu Lâm t.ử công công một chút ?” Thiển Ức bất an hỏi.

Chỉ một lát , Tiểu Lâm t.ử lập tức bước : “Nói , tìm việc gì?”

Thiển Ức run rẩy lấy lá thư : “Tiểu Lâm t.ử công công, tiểu thư nhà chúng chuyện cơ mật quan trọng liên quan đến an nguy của quốc gia cần bẩm báo với Hoàng thượng, phiền ngài giao lá thư cho bệ hạ!” Nói xong, cô lập tức biến như một làn gió…

Tiểu Lâm t.ử kỳ quái nhận lấy lá thư dán kín mít từ tay Thiển Ức, bóng cô chạy trối c.h.ế.t, gã khẽ nhíu mày bước Ngự thư phòng

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...