Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 88: Nếu Còn Có Lần Sau, Sẽ Khiến Phu Nhân Không Xuống Giường Được!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghĩ đến cảnh tượng tuyệt vời khi ăn trộm, Tô Cẩm Bình kiềm chế khanh khách thành tiếng, đời tồn tại loại đồ vật đáng yêu kỳ diệu như chìa khóa quốc khố cơ chứ? Nghĩ nàng đầu với Hạ Đông Mai: “Này, hỏi cô chuyện !”

Hạ Đông Mai đề phòng nàng một cái, xác định chắc chắn nàng sẽ “ai you” nữa, mới rụt rè hỏi: “Chuyện gì?”

Cô nàng nào đó quanh một vòng, xác định ai lén, mới ghé sát tai cô hỏi: “Cô quốc khố ở ?”

“Quốc khố á?” Cô thị tỳ nào đó kêu lên một tiếng, lùi vài bước, vô cùng kinh ngạc : “Cô hỏi quốc khố gì? Không là cô là cô …”

Đương nhiên là ! Có điều, mấy lời tuyệt đối thể , cô nàng nào đó vội lắc đầu, vẻ trung thành : “Không gì chứ? Chẳng lẽ cô nghĩ sẽ lấy trộm chìa khóa quốc khố trộm quốc khố ? Nhân cách của Tô Cẩm Bình vốn quang minh lạc, thể mấy chuyện xa đó chứ? Ta chỉ hỏi vị trí một chút thôi mà. Thân là con dân của Đông Lăng, đương nhiên trách nhiệm những chuyện quan trọng của Đông Lăng mới thể thể hiện tình yêu nước nồng nàn của chứ. Cô nghĩ mà xem, cũng thể đường mà ngay cả điều quan trọng như vị trí quốc khố của quốc gia mà cũng , đúng ?”

Đám thị vệ gác cửa mấy lời đều cảm thấy phù phiếm, cũng là lạ, nhưng Hạ Đông Mai cứ thế mà Tô Cẩm Bình lừa, tin tưởng, còn cảm động khẽ gật đầu: “Đông Lăng một trung thành tận tụy như cô, đúng là phúc của quốc gia! Ta thấy cô còn trung thành hơn cả những vị tướng quân hy sinh vì nước chứ!”

thế, nhưng các vị tướng quân thì dùng mạng, còn Tô Cẩm Bình thì dùng mồm mép: “Được , đừng linh tinh nữa, cô vị trí cụ thể ?”

“Biết chứ, ở ngay trong cung điện đằng điện Dưỡng Tâm. Có điều, cung điện đó hai mươi tám ám vệ canh gác. Hai mươi tám ám vệ đó là niềm kiêu hãnh của Đông Lăng , võ công chỉ kém hơn Hoàng thượng và mấy vị Vương gia một chút, bên trong cung điện còn cơ quan, bên ngoài cung điện thì hơn ba trăm cao thủ hàng nhất đẳng canh giữ, ngay cả một con ruồi cũng bay ! Có điều, cũng , thật sự hiểu cần nhiều phòng thủ như thế gì, chìa khóa của Hoàng thượng, thì ai chứ! , dù cô tò mò đến mấy, cũng đừng gần cung điện đó nhé. Hồi , một cung nữ tiến cung, chỉ nhầm đường nên lạc qua gần đó mà c.h.é.m c.h.ế.t đấy! Bất cứ ai cũng phép gần nơi đó!” Hạ Đông Mai yên tâm dặn dò Tô Cẩm Bình, chỉ sợ nàng kích động gây chuyện gì.

Tô Cẩm Bình thấy , liền vẻ ‘đương nhiên là thế’ Hạ Đông Mai: “Điều đó là đương nhiên , quốc khố là huyết mạch kinh tế của nước , cũng là biểu tượng tượng trưng cho vương quyền của Hoàng thượng, nếu như khác nhiễm bẩn thì nguy . Tất nhiên là phòng thủ thật nghiêm ngặt! Tiếc rằng chỉ là một con gái, nếu mà là nam giới, nhất định sẽ chăm chỉ luyện võ công, cố gắng trở thành ám vệ hạng nhất, tận trung với Đông Lăng, cống hiến sức lực vì Hoàng thượng, một lòng trông chừng quốc khố, cho bất cứ kẻ nào xâm phạm!” Chỉ để một xâm phạm thôi, a ha ha ha…

Những lời khiến nhiệt huyết của Hạ Đông Mai như sôi trào, vô cùng kích động : “Tô Cẩm Bình, nếu Hoàng thượng mà mấy lời của cô, nhất định sẽ vô cùng cảm động! Ta nhất định mấy lời cho Tiểu Lâm t.ử công công , để ngài chuyển lời với Hoàng thượng, chừng Hoàng thượng cao hứng khi ban thưởng cho cô chứ!”

“Không ! Không thể cho Hoàng thượng !” Tô Cẩm Bình bỗng kích động ngắt lời cô , đùa cái quỷ gì thế, nếu cho tên cẩu Hoàng đế , chắc chắn sẽ phát hiện ý đồ của , chẳng là đ.á.n.h rắn động cỏ ? Vì thế, tuyệt đối thể để Hoàng Phủ Hoài Hàn . Nàng ngẩng đầu lên trung, trời trong xanh, ừm, nếu đêm nay nhất định sẽ trăng , thời cơ thích hợp để phóng hỏa g.i.ế.c ! Phì phì… , là trời trăng , thích hợp để trộm ngân lượng mới đúng!

“Vì thể cho Hoàng thượng ?” Hạ Đông Mai khó hiểu, Hoàng thượng ban thưởng thì ?

Tô Cẩm Bình vỗ nhẹ vai cô , thâm sâu: “Chuyện chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, những như chúng , đều trung thành tận tụy với Hoàng thượng, nhưng nếu thực sự chân thành thì nên để trong lòng chứ nên suốt ngày treo bên miệng, càng cần để Hoàng thượng . Chúng mang lòng trung thành, mà lặng lẽ thể hiện tình yêu nước yêu vua nồng nàn, cần gì hết, cũng cần dùng bất cứ hành động nào để ám chỉ, để thể hiện, chỉ cần khi quốc gia gặp nạn, dùng cơ thể uy vũ cao lớn của , tận trung vì tổ quốc là đủ. Một sự dâng hiến vô tư như , một sự hy sinh thầm lặng nhường đó, mới thực sự là chân thành!!!”

Nói xong, Tô Cẩm Bình để ý đến Hạ Đông Mai nữa, khe khẽ hát, vui vẻ quét sân.

Hạ Đông Mai và đám thị vệ ngoài cửa đều kinh ngạc đó, bọn họ từng cách lập luận đó bao giờ. thế, là tận trung vì nước thì nên mong báo đáp ? Lòng cô gái đầy nghĩa khí, trung thành, thật khiến đám đàn ông như họ hổ!

Hoàng Phủ Hoài Hàn trong ngự thư phòng đến cửa thấy đúng đoạn ‘tâm tình’ dõng dạc cuối cùng của Tô Cẩm Bình. Đứng cánh cửa, khóe môi co giật, cô nàng ý chí rộng lớn và tình cảm sâu đậm như thế ? Nếu thật sự là , lẽ thực sự nên cân nhắc khi trừ bỏ Tô Niệm Hoa, nên giữ mạng cho nàng ! Có điều, kinh nghiệm trong quá khứ cho --- chuyện tuyệt đối thể!!!

Trong lòng Tiểu Lâm t.ử cũng vô cùng kích động và kinh hoàng, thậm chí còn cảm giác Tô Cẩm Bình thậm chí còn coi trọng Hoàng thượng hơn cả vị Mai phi ở lãnh cung nữa!

lúc , Hoàng Phủ Hoài Hàn lên tiếng: “Tiểu Lâm tử, ngươi nghĩ mấy lời của nàng, là thật giả?” Sự trung thành dành cho để trong lòng, thể treo ngoài miệng, thời điểm quốc gia gặp nạn, gương cho binh sĩ, ý mà cô nàng biểu đạt là như ?

“Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài cảm thấy sự chân thành của Tô Cẩm Bình dành cho ngài, đúng là thế gian hiếm ạ!” Tiểu Lâm t.ử thật lòng đáp.

Khóe môi lạnh lùng cong lên, trong đôi mắt tím đậm thoáng ánh lên một vẻ giễu cợt , : “Không ngờ một kẻ tinh tường như ngươi mà cũng nàng che mắt. thế, chân thành với trẫm thì nên để trong lòng, nhưng hiện giờ nàng mặt bao nhiêu như gì? Những lời đều để nàng hết , nhưng hề gì cả! Ha ha…” Nói đến đây, chính cũng buồn !

Nghe , mặt Tiểu Lâm t.ử cứng đờ, nghĩ một chút thì thấy hình như đúng là thế thật. Gã lén quan sát kỹ sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, thấy dù đang , nhưng mặt vẻ vui mừng gì, càng thấy sự cao hứng, nên cũng thêm gì nữa, chỉ phụ họa: “Hoàng thượng minh, nô tài vụng về quá. mà, bây giờ ngài định ?”

“Đi thăm Hinh nhi. Hai năm nay để nàng chịu oan ức nhiều . Có điều, nàng sẽ nhanh chóng còn ở lãnh cung chịu khổ nữa. Cả đời , trẫm nợ ai, chỉ nợ nàng!” lạnh lùng đáp một câu nhấc chân bước ngoài.

Tiểu Lâm t.ử , vội cúi đầu, cố gắng tạo cảm giác tồn tại. Lòng đế vương dù thế nào cũng thứ mà gã thể !

Tiểu Lâm t.ử mở cửa cho , bước một bước , đôi mắt tím đậm đảo một vòng, thấy ngay đám thị vệ và Hạ Đông Mai đều dùng ánh mắt vô cùng sùng bái Tô Cẩm Bình, y như đang tôn sùng một vị thần tiên, khóe miệng co giật, đầu bước thẳng.

Đằng lưng , một ánh mắt tha thiết, da diết, tình cảm theo bóng lưng . Nàng từng nghĩ đến một ngày bóng lưng của tên cẩu hoàng đế trở nên cao lớn như , ánh nắng mặt trời đổ xuống, hình sáng lấp lánh lên như một tòa núi vàng , bóng lưng , như đang điên cuồng gào thét với nàng: “Honey, I’m dollars!!!” , , dollar, mà là “I’m money!!!”

Nàng mải miết theo đến mức bất giác kiễng cả chân lên, Hạ Đông Mai kinh hãi dáng vẻ hoài xuân của nàng, : “Tô Cẩm Bình, cô cái gì thế?” Bóng lưng Hoàng thượng đến thế ? Trước thấy nàng mải mê như , hôm nay là thế nào? Chẳng lẽ là vì đột nhiên phát hiện Hoàng thượng tuấn phóng khoáng ?

“Ta đang bạc.” Vừa thốt lên câu , nàng vội vàng bịt miệng , đầu với Hạ Đông Mai: “Ta Hoàng thượng, nghĩ xem khi nào thì lão nhân gia mới phát bạc cho !”

Hạ Đông Mai giễu cợt: “Cô thôi , bộ dạng của cô rõ ràng là hoài xuân mà, là cô thích Hoàng thượng đấy chứ? Có điều, thích Hoàng thượng cũng là bình thường thôi, dáng vẻ của Hoàng thượng chúng tuấn tú như , hiện giờ hậu cung chẳng ai, nếu cô ý thì cũng…”

Nghe đối phương càng càng quá đà, khóe moi cô nàng nào đó co rút đến kiềm chế nổi: “Cô linh tinh cái gì thế, linh tinh cái gì thế, linh tinh cái gì thế?! Hoàng thượng là thiên tử, là thể tơ tưởng ? Lo mà quét sân của cô !” Thích cái tên cẩu hoàng đế ? Chi bằng c.h.é.m một đao xuống cho nàng c.h.ế.t luôn cho xong!

“Ài, chỉ là tiện miệng thì thôi, cô kích động thế gì?” Hạ Đông Mai cầm chổi, cúi đầu quét sân.

Tô Cẩm Bình nhanh chóng tính toán hành động đêm nay, chờ nàng trộm chìa khóa của Hoàng Phủ Hoài Hàn, cướp quốc khố xong, chắc chắn là nên rời ngay lập tức. Nếu , chờ đến khi tên cẩu hoàng đế phái binh mã truy lùng trong Hoàng cung, là nàng sẽ bại lộ ngay ? Vì thế, tối nay hẳn là nên về sắp xếp một chút, bảo Thiển Ức và cái tên ngạo kiều thu dọn hành trang, chờ nàng xong việc sẽ cùng trốn khỏi cung! Có điều, mấy hôm nay nàng chịu bực tức trong cung nhiều như , khi cũng nên đáp lễ Hoàng Phủ Hoài Hàn hậu hĩnh một phen ? Nghĩ , nàng đưa tay lên sờ sờ cằm đầy vẻ thô tục, lộ nụ nham hiểm, đến mức Hạ Đông Mai bên cạnh nàng cũng nổi hết da gà: “Tô Cẩm Bình, hôm nay cô điên ?”

Điên ? Cô nàng nào đó đầu , một cái đầy vẻ vui, nhưng nghĩ đến chuyện đêm nay sẽ chuẩn trốn khỏi cung, từ nay về cũng sẽ gặp đồng nghiệp nữa, vì thế liền bước lên vài bước, xúc động nắm tay cô : “Cưng , điên, chúng …”

“Từ từ , từ từ !” Hạ Đông Mai run rẩy nổi da gà khắp cả , vội vàng rụt tay : “Có gì thì cô cứ thẳng !” Lại còn cưng ơi cưng , ghê tởm c.h.ế.t !

Tô Cẩm Bình cũng để ý, tiếp: “Có lẽ từ ngay mai, cô sẽ còn gặp nữa, nhưng dù còn thấy , cũng hy vọng cô vĩnh viễn đừng quên tình bạn cảu chúng . Cô nhớ kỹ, nhớ kỹ suốt đời , rằng nhiều năm , ở cửa Ngự thư phòng hoàng cung, một tên Tô Cẩm Bình, ngày ngày đùa vui vẻ với cô, vĩnh viễn khắc ghi trong lòng tình cảm khắc cốt ghi tâm nhé!”

Hạ Đông Mai càng càng thấy là lạ, cuối cùng thành thật gãi đầu hỏi: “Tô Cẩm Bình, bệnh hiểm nghèo sắp c.h.ế.t ?” Mấy câu thế nào cũng giống di ngôn!

“Phủi phui!” Nàng nhỏ giọng chửi: “Đừng mấy câu gở như thế ?” Có khác nào đang nguyền rủa nàng trận t.ử vong ?

Hừ…

“Được , cô cần quan tâm, tóm là ngày mai cô sẽ còn gặp nữa . vẫn sống , cũng sẽ vĩnh viễn nhớ cô. Cô nhất định cũng vĩnh viễn nhớ đấy!” Tô Cẩm Bình thật lòng, tiếp tục vui vẻ quét sân.

Nghe nàng , Hạ Đông Mai Tô Cẩm Bình một lúc lâu mới bình tĩnh , ngày mai sẽ gặp nàng nữa, chẳng lẽ nàng Hoàng thượng điều nơi khác ? Có điều, vẫn ở trong cung, thì cũng vẫn sẽ gặp chứ?

Lãnh cung.

Một đôi long hài màu vàng sáng bước , tròng mắt tím đậm lạnh lùng quanh, cùng là cung điện trong hoàng cung, tuy lạnh lẽo, nhưng kiến trúc cũng quá cũ nát. Ngoài cửa một cây mai, đang là mùa thu, nhưng hoa mai nở . Đã hai năm gặp, vẫn còn yêu thích hoa mai như ?

Tiểu Lâm t.ử dùng phất trần phẩy mạng nhện bám cổng vòm, mũi cay cay, Mai phi nương nương, con gái nhường , vì Hoàng thượng mà chịu khổ ở nơi quái quỷ lạnh lẽo suốt hai năm trời!

Bước vài bước đến cửa chính, Tiểu Lâm t.ử nhanh chóng đẩy cửa , Hoàng Phủ Hoài Hàn bước thấy ngay một con gái mặc xiêm y màu trắng đang lưng về phía , tay cầm một chiếc kéo đang cắt sửa gì đó, vẻ vui sướng, nhưng tấm lưng gầy đó vô cùng tiêu điều.

Nghe tiếng đẩy cửa, cô gái dừng một chút, đó, giọng kiêu ngạo lạnh lùng vang lên: “Ở lãnh cung của còn tới thăm ? Nếu nhóm nương nương đến gây chuyện, chỉ e là đến nhầm chỗ !”

Tiểu Lâm t.ử vội lên tiếng: “Mai phi nương nương, Hoàng thượng đến thăm ngài!”

“Cạch” một tiếng, chiếc kéo trong tay rơi xuống đất, suýt nữa rơi chân cô gái .

Giọng lạnh như băng đầu tiên xuất hiện chút vội vàng: “Hinh nhi, cẩn thận!”

Nam Cung Ninh Hinh nhanh chóng xoay , thấy ngày nhớ đêm mong suốt hai năm trời, chỉ trong chớp mắt, hốc mắt nàng liền ẩm ướt, bàn tay trắng ngọc ngà che lên miệng, dám tin cửa: “Hoàng thượng, Hoàng thượng? Thiếp chờ lâu lắm , thậm chí còn nghĩ, cả đời sẽ còn gặp ngài nữa!”

Vị đế vương lạnh lùng khẽ thở dài một tiếng, bước vài bước đến, ôm nàng lòng, giọng mang theo vẻ lo lắng giờ từng : “Hinh nhi, khổ cho nàng !”

Nhìn tình cảnh , Tiểu Lâm t.ử điều lui ngoài. Hoàng thượng và Mai phi nương nương là thanh mai trúc mã từ nhỏ. Nếu là Hoàng thượng thích Mai phi nương nương, thì hai năm sủng ái nàng từng triệu nàng thị tẩm. thích, thì đây con gái duy nhất mà Hoàng thượng quan tâm, long đế vương, thực sự khiến gã đoán .

“Không khổ, thể giúp Hoàng thượng đạt tâm nguyện, chẳng qua chỉ là nghỉ ngơi trong lãnh cung vài năm, khổ gì ?” Từ nhỏ nàng đuổi theo bóng , hiện giờ vì giúp thành quốc gia đại sự, nàng bỏ chút sức mỏng của thì là gì ?

Hoàng Phủ Hoài Hàn , thở dài, khóe môi lạnh lùng nhả vài chữ: “Hinh như, nàng còn nhớ rõ, trẫm từng ?”

Nam Cung Ninh Hinh ngẩn , dựa n.g.ự.c , đáp: “Nhớ! Ngày mà Hoàng thượng lên Thái tử, từng với Hinh nhi, cuộc đời , lòng chỉ mang nặng xã tắc, vai gánh cả thiên hạ!”

“Trẫm nhắc đến câu .” Hắn lạnh lùng mấy lời , đó, nhấn mạnh từng từ một, mạnh mẽ : “Trẫm cũng từng , cả đời , phụ thiên hạ, phụ nàng!” Có vì yêu thì , nhưng rằng, điều nợ nàng, trả .

Nghe , Nam Cung Ninh Hinh cong môi , y như đóa mai nở rộ trong mùa đông, bỗng chợt nhớ hôm nay đột nhiên đến đây, gì khác thường chứ? Nghĩ , nàng liền hỏi: “Hoàng thượng, hôm nay ngài tới đây, vì Tô Niệm Hoa sẽ hành động ?”

“Ừ.” Hắn lãnh đạm đáp một tiếng, tiếp: “Chỉ Hinh nhi, mới là Hoàng hậu Đông Lăng !” Chỉ nàng, mới tư cách mẫu nghi thiên hạ. , xong câu đó, trong đầu đột nhiên xuất hiện khuôn mặt “gợi đòn” của Tô Cẩm Bình!

Từng bước từng bước một, đám hậu phi dần bỏ hết, đều là do sự tính toán khéo léo của . Đầu tiên là đẩy Thục phi đầu sóng ngọn gió, đám phụ nữ đó đấu đến ngươi c.h.ế.t sống. Cũng chính , rõ Hách Liên Dung Nhược kiêu căng ương bướng, ở trong cung trở thành cái gai trong mắt, cái kim trong thịt ít , nhưng hề ngăn cản, chờ ả khác diệt trừ. Còn Tô Cẩm Thu, khi Tô Niệm Hoa sụp đổ, chắc chắn ả cũng c.h.ế.t thể cứu vãn , hiện giờ ả dùng xuân d.ư.ợ.c tự hại c.h.ế.t chính , chẳng qua cũng chỉ thúc đẩy việc tiến triển nhanh hơn một bước mà thôi. Ngay đó, đẩy Hiền phi giờ luôn dịu dàng đoan trang, rộng rãi lên phía , mục đích , việc nào là vì quét sạch những chướng ngại vật con đường bước lên ngôi vị Hoàng hậu của Hinh nhi .

, thời khắc , trong tim hề chút vui vẻ nào? Không nàng là con gái duy nhất mà quan tâm ? Vì trong đầu một nữa xuất hiện hình ảnh của Tô Cẩm Bình?

“Hoàng thượng, điều mà thần , bao giờ là ngôi vị Hoàng hậu.” Thứ nàng , là tình yêu của !

Nghe nàng , thể bất chợt run lên một chút, nhắm mắt , lạnh lùng : “Cả cuộc đời , trẫm chỉ giang sơn, tình yêu!”

Chỉ một vài từ nhẹ nhàng nhưng như một cây chùy lớn nện mạnh tim nàng, trong tầm mắt chỉ thấy một màn m.á.u thịt lẫn lộn. Một giọt nước mắt bất chợt chảy xuống gương mặt thanh tú, kiêu ngạo

Hoàng Phủ Hoài Hàn đẩy nàng , bàn tay to chạm nhẹ má nàng, lau nước mắt mặt nàng, : “Hinh nhi, trẫm nghĩ nàng hiểu chứ. Là đế vương, thể tình yêu, nếu tình yêu, sẽ trở thành nhược điểm duy nhất của đế vương, nàng trở thành nhược điểm của trẫm ?”

“Không !” Giọng điệu của nàng bỗng kiên định hẳn lên, sắc mặt cũng cực kỳ nghiêm túc, đáp: “Phu quân của Nam Cung Ninh Hinh , cả thiên hạ, đón nhận sự kính ngưỡng của vạn , mạnh mẽ gì sánh nổi, còn , càng thể trở thành nhược điểm của !” Nàng , thứ quan tâm nhất là giang sơn, đó cũng là tâm nguyện cả đời của , nếu yêu , thể níu chân chứ?

“Chỉ nàng hiểu trẫm nhất!” Giọng lạnh như băng vang lên, trong lòng đầy áy náy. Hinh nhi, xin nàng, tha thứ cho sự ích kỷ của . Đế vương tình, một khi tình, thứ đợi phía , chính là muôn kiếp thể đầu!

----bamholyland.com----

Mặt trời ngả dần về hướng Tây, thấy sân quét xong, tâm trạng Tô Cẩm Bình vô cùng vui sướng, cầm chổi chạy , còn chia tay thật lòng với Hạ Đông Mai, ý là hai sẽ gặp nữa, đó vui vẻ hài lòng rời ánh mắt quái lạ hiểu của Hạ Đông Mai.

Dọc đường , nàng còn vui vẻ ca hát: “Quét sân vui vui, quét sân vui vui, quét sân vui vui…” khiến ngang qua ai cũng sang .

Quay về cung Cảnh Nhân, nàng thần thần bí bí với Thiển Ức: “Thiển Ức, mau thu dọn chút đồ đạc , chờ nửa đêm nay về, chúng sẽ xuất cung!”

“Tiểu thư, xuất cung ư? Người thật ạ? Nếu phát hiện thì…” Thiển Ức sợ hãi bịt miệng , cô vẫn cho rằng suy nghĩ của tiểu thư .

Tô Cẩm Bình chỉ hận rèn sắt thành thép : “Người qua hiểm nguy mới cầu phú quý, nếu mạo hiểm, thì chúng thể đại phú đại quý chứ? Gan nhỏ quá cũng , như thì em thấy cái ngày mà tiểu thư nhà em là đây phát tài chứ?”

“Tiểu thư, chuyện mạo hiểm thì mạo hiểm thật, nhưng liên quan gì đến phú quý ạ?” Thiển Ức khó hiểu.

“Ha ha, chuyện em . Lại đây đây, cho em .” Tô Cẩm Bình vẻ thần bí, chờ Thiển Ức ghé tai qua, nàng mới nhỏ giọng : “Tối nay trộm quốc khố.”

“Cái gì cơ? Trộm quốc khố á?” Thiển Ức trợn trắng mắt, suýt nữa thì ngất xỉu, tiểu thư điên , chắc chắn là điên !!!

“Ai you, em cũng đừng quá cao hứng, chúng sẽ nhanh chóng trở thành tiền thôi. Ta xác định chính xác quốc khố và chìa khóa quốc khô ở , chỉ cần lén lút lẻn , sẽ thể mang hết bạc mà thần , quỷ !” Nói xong, Tô Cẩm Bình hào hứng về bên giường thu dọn đồ đạc, thật , thì nàng cũng chẳng gì nhiều mà thu dọn, chỉ hơn một nghìn lượng bạc cầm theo mà thôi.

Thiển Ức trợn mắt há hốc mồm bóng lưng vui vẻ của nàng, cô đừng quá cao hứng ? Có cái gì cao hứng chứ? Tiểu thư của em ơi, quốc khố thể dễ dàng ăn trộm như ? Người trong thiên hạ đều chìa khóa trong tay Hoàng thượng, ai dám đến trộm? Là bởi vì cũng đều , Hoàng thượng là một cao thủ võ công!!! Hoàng đế của bốn nước đều võ công tuyệt thế mới thể bảo vệ chìa khóa quốc khố, mà suy nghĩ của tiểu thư quái lạ đến mức !!!

“Tiểu thư, chuyện ăn trộm quốc khố, cô… , Tam hoàng t.ử Nam Nhạc ạ?” Cô cần báo cho Lãnh công t.ử đến ngăn cản tiểu thư , đừng lôi cái mạng nhỏ của mà chơi đùa như ?

Á… “Tối nay khi trộm chìa khóa, sẽ đến Lê viên một chuyến!” Thông báo cho cái tên ngạo kiều , dặn cũng thu dọn đồ đạc một chút để trốn cùng nàng. Tuy nàng dường như còn tính toán gì đó liên quan đến thiên hạ, giang sơn, chừng còn chuẩn Hoàng đế thống nhất thiên hạ một phen, nhưng nếu thế chẳng là càng nên rời khỏi Hoàng cung ? Ở đây thì thể thành việc lớn gì chứ, vướng chân vướng tay!

Nghe nàng , Thiển Ức mới yên lòng hơn, Tam hoàng t.ử Nam Nhạc thật lòng quan tâm đến tiểu thư, cho nên sẽ để ý lợi hại, nếu thật sự cũng sẽ ngăn tiểu thư .

Tô Cẩm Bình đến bên cạnh giường , lật hết chăn đệm lên, rút một xấp ngân phiếu , bước từng bước đến mặt Thiển Ức: “Em cất kỹ bạc cho , ngàn vạn thể sơ suất chút nào, hiểu ?! Mà thôi, cần thu xếp hành trang gì cả, chờ trộm quốc khố xong, cần gì cứ ngoài mua trực tiếp là xong!”

“Vâng!” Thiển Ức ngoan ngoãn gật đầu, cất kỹ mấy thứ đó .

Ăn cơm chiều xong, Tô Cẩm Bình liền lẩn Lê viên, thật tiếp việc đêm qua, hơn nữa, khi bắt kẻ chủ mưu thực sự đằng màn hạ độc thủ , thì đêm nay nàng cũng nên , nhưng chỉ cần nghĩ đến bạc trong quốc khố và chuyện chuẩn lập tức xuất cung, nàng thể kiềm chế cảm xúc dâng trào trong lòng !

Thời khắc , trong Lê viên, Vẫn đang quỳ gối bên chân Bách Lý Kinh Hồng: “Điện hạ, chúng sắp xếp hơn mười ba ám sát Mộ Dung Thiên Thu mấy chục suốt một ngày trời. Năm mươi ám vệ tâm đắc bên c.h.ế.t một nửa, Mộ Dung Thiên Thu vô cùng giận dữ, nhưng chúng thuộc hạ vẫn thể bản thương. Hiện giờ xe ngựa của sắp rời khỏi lãnh thổ Đông Lăng, của chúng vẫn tiếp tục đuổi g.i.ế.c!”

Bách Lý Kinh Hồng cũng tức giận, Mộ Dung Thiên Thu vốn là một thế hệ nhân tài kiệt xuất, nếu bọn Vẫn g.i.ế.c dễ dàng như , thì mới thấy kỳ quái. dám động phụ nữ của , nhất định sẽ trả giá đắt, dù lấy mạng, cũng quấy phá khiến sống yên !

Nghe Vẫn xong, một lúc lâu mới lãnh đạm : “Tiếp tục đuổi g.i.ế.c, nếu trong lãnh thổ Tây Võ , thì các ngươi dừng .” Giọng nhẹ nhàng như trăng tròn chín tầng trời.

“Vâng!” Vẫn cung kính đáp, nhưng cũng cảm thấy kỳ quái, đang yên đang lành, điện hạ đuổi g.i.ế.c Tây Võ hoàng gì? Hiện giờ Tây Võ cũng xung đột gì với bọn họ. Còn một chuyện kỳ lạ nữa, là sáng sớm nay, thủ lĩnh về lĩnh bốn mươi trượng. Mấy chục năm qua, thủ lĩnh luôn xử sự cẩn thận, nghiêm khắc, từng phạm gì, hôm nay điện hạ hạ lệnh trừng phạt chứ? Việc khiến bọn họ cảm thấy vô cùng kỳ lạ, nhưng hỏi thủ lĩnh, thủ lĩnh cũng .

Bọn họ nào , là Hủy , mà là chính cũng hiểu đắc tội điện hạ chỗ nào mà đ.á.n.h một trận như !

“Chuyện tối qua, tra là ai động thủ ?” Doãn Thu Nguyệt chắc chắn năng lực lớn như .

“Điện hạ, là Nguyệt phi và Tam vương phi liên thủ, hình như giữa hai họ thầm đạt một thỏa thuận gì đó.” Huynh trưởng của Nguyệt phi chính là thống lĩnh cấm vệ quân, vì thế nên mới nhúng tay chuyện . Mà , Hoàng Phủ Hoài Hàn quan tâm đến việc , hề tra xét, lập tức hạ lệnh g.i.ế.c Doãn Thu Nguyệt.

Trong đôi mắt xám bạc thoáng hiện lên vẻ lạnh lẽo, đầy sát khí, giọng thanh lạnh vang lên: “Tìm một chút chứng cứ tung , để Hoàng Phủ Hoài Hàn trừ bỏ Nguyệt phi. Còn về Quân Lâm Mộng, cứ tạm thời để ả sống.” Không sự che chở của Quân Lâm Uyên, Quân Lâm Mộng còn sống mới là sự tra tấn kinh khủng nhất dành cho ả. Hiện nay, tuy rằng còn thể chạy khỏi vương phủ tác oai tác quái nhưng Hoàng Phủ Vũ chắc chắn cũng sẽ cho ả sống yên .

“Vâng!” đáp lời xong, Vẫn liền thấy tiếng bước chân nặng nhẹ truyền tới, đoán đến là Tô Cẩm Bình, cúi đầu, khóe môi cương nghị cong lên, cũng thấy vui cho điện hạ nhà : “Điện hạ, thuộc hạ cáo lui .”

“Ừ.” Hắn nhẹ nhàng đáp một tiếng, nhớ đến chuyện Mộ Dung Thiên Thu đêm qua, tiếng bước chân của , cao hứng giận dữ nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-88-neu-con-co-lan-sau-se-khien-phu-nhan-khong-xuong-giuong-duoc.html.]

Không bao lâu , Tô Cẩm Bình bước phòng. Nhìn thấy , nàng hì hì : “Ta đến !” Sở dĩ Tô Cẩm Bình vui vẻ như là vì hôm qua hai ở bên cũng tệ lắm, thứ hai là vì tâm trạng hôm nay .

kỳ quái là tuy bình thường vẫn luôn thờ ơ, nhưng ít nhiều gì cũng đáp một tiếng “ừ”, mà hôm nay nàng , như thấy, nhắm mắt nhúc nhích, cứ như đang ngủ .

Tô Cẩm Bình khó hiểu bước tới, đẩy đẩy vai : “Này, đến , thấy ? Hay là ngủ ?”

Nàng dứt lời, đang nhắm mắt bỗng mở to đôi mắt xám bạc , khuôn mặt bạch ngọc đầy vẻ lạnh lùng, cự tuyệt, cứ như ngăn cách tất cả thứ xa , bật dậy, thèm để ý đến Tô Cẩm Bình, trong phòng ngủ.

Cô nàng nào đó tại chỗ, vẫn giữ tư thế giơ tay đẩy , ngây theo bóng lưng , tình hình ? Khi mới quen , nếu nàng như , chắc chắn sẽ : “Cô nương, xin tự trọng!”, qua quãng thời gian quen , dù đáp t.ử tế thì cũng còn “ừ” một tiếng, lãnh đạm thôi. Nếu dựa theo biểu hiện hôm qua của , thì lẽ hôm nay vui vẻ mở mắt , đáp nàng vài câu mới chứ? phản ứng hôm nay thế ? Đứng dậy, bỏ , mặc kệ nàng ?!

Khóe miệng co giật, chạy phòng trong theo , thấy cửa sổ, nàng lặng lẽ quan sát sắc mặt của một chút, đó lên tiếng hỏi: “Này, ?” Hắn kích thích gì ? Không hôm qua vẫn còn ?

Câu hỏi vang lên, đối phương vẫn lẳng lặng đó đáp. Đôi mắt tiêu cự hướng ngoài phòng, thèm Tô Cẩm Bình.

Nàng thầm nuốt nước miếng đầy tức giận, thầm nghiến răng nghiến lợi, vòng qua , vòng sang bên hỏi tiếp: “Huynh thấy bà đây chuyện hả?”

mà, đối phương vẫn chẳng hề hé răng một lời nào, vẻ mặt lãnh đạm, thẳng như cây trúc.

Gân xanh trán Tô Cẩm Bình nảy lên bần bật, quát to một tiếng: “Bách Lý Kinh Hồng, hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c ?” Vì cái lông gì mà để ý đến nàng? Vì cái lông gì chứ?!

Có điều, vẫn như là thấy, mắt còn chớp lấy một cái, quả là sóng yên biển lặng. Luồng khí thanh lạnh càng ngày càng dày đặc, chỉ thiếu nước cất lời hạ lệnh đuổi khách nữa thôi.

Cô nàng nào đó nhướng đôi lông mày thanh tú một lúc lâu, thầm nghĩ sai chuyện gì khiến tức giận? Trong lòng tự đấu tranh đến nửa ngày, chuyện tình cảm, nhất là cũng tự hạ thấp một chút, bản nên dễ dàng bốc hỏa, hơn nữa, vốn dĩ đức hạnh như mà. Tự an ủi xong, nàng mới hạ giọng dịu dàng hơn một chút: “Tiểu Hồng Hồng yêu, xem nào, hôm nay ? Do sai chuyện gì, là do tâm trạng của ?” Giọng dịu dàng lạ thường, mặt cũng nở nụ hòa nhã, cong miệng chờ đối phương trả lời.

chờ một lúc lâu , cho đến khi nụ mặt Tô Cẩm Bình cứng cả , vẫn lên tiếng trả lời! Vì thế, nụ mặt cô nàng nào đó giữ nữa, nàng dần thu nụ , trừng mắt hung dữ một lúc lâu, kết quả là vẫn chẳng hề biến đổi, hề ảnh hưởng chút nào, khiến nàng tức đến hộc máu.

“Mẹ kiếp! Sao mềm rắn đều chịu thế hả? Được, bà đây hầu hạ nổi , ai hầu cứ để đó mà hầu!!!” Nói xong, nàng nổi giận đùng đùng cửa, nhưng đến bậc cửa, thấy âm thanh lạnh tanh truyền tới: “Đi , cứ để ở đây, tự sinh tự diệt !!!”

Bàn chân đang nâng lên cao định bước ngoài bỗng dừng , đầu một cái, thấy sắc mặt vẫn lãnh đạm ngoài cửa sổ, áo trắng mờ ảo, cứ như sắp đạp bước theo ánh trăng mà . Tô Cẩm Bình thu chân , bước vài bước về phía , hai tay vòng qua ngực, lạnh lùng hỏi: “Vậy thẳng xem, hôm nay uống nhầm t.h.u.ố.c gì?”

“Chưa uống thuốc!” Đôi môi mỏng nhếch lên, phun ba chữ khiến Tô Cẩm Bình suýt hộc máu.

Cô nàng nào đó giận dữ, quát ầm lên: “Chưa uống t.h.u.ố.c thì nổi khùng cái gì hả?”

Hắn bỗng đầu, lẳng lặng Tô Cẩm Bình, dung nhan như tiên giáng trần vẫn thờ ơ như , nhưng trong đôi mắt xám bạc thoáng vẻ ấm ức. Một lúc lâu mới nhỏ giọng : “Ta uống dấm chua.”

“Hả?” Cô nàng nào đó kịp hiểu, lập tức trả lời theo phản xạ: “Vậy uống nước súc miệng !”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“…” Khóe miệng co rút.

“À, phụt --- sai !” Rốt cuộc Tô Cẩm Bình cũng cảm thấy lời của , một lúc lâu mới đầy vẻ trêu ghẹo, hỏi: “Nói xem nào, uống dấm chua gì hả?”

Câu hỏi vang lên, tiếp tục trầm mặc, đầu trả lời nàng. Khoảng năm phút , mới lạnh lùng : “Tự nghĩ.”

Tự nghĩ ? Vài từ khiến trong lòng Tô Cẩm Bình chột một chút, là nàng thật sự sai chuyện gì? Nghĩ một chút, thì đêm qua vẫn còn bình thường, mà khi nàng rời , còn phái một theo bảo vệ nàng, đó… a… nàng khó khăn nuốt nước miếng, ấp úng : “Chuyện… chuyện hôm qua… là ngoài ý … Cái tên biến thái đoạn tụ cưỡng hôn , nhất thời phản ứng kịp, đó truy binh đến nên mới phối hợp một chút. Có điều, đó đ.á.n.h ?”

Nghe nàng , vẫn nàng, lẳng lặng ngoài cửa sổ, gió đêm nổi lên, thổi hoa lê bay tán loạn. Một lúc lâu , mới lãnh đạm hỏi: “Còn gì nữa?”

“Hả? Còn nữa?” Tô Cẩm Bình buồn bực gãi đầu, còn gì nữa? Làm gì gì? Không là nàng về đấu đá với Doãn Thu Nguyệt cả đêm ? “Không, gì nữa!”

“À.” Chỉ một chữ nhẹ nhàng phun , hiện giờ, xem chừng là lười chẳng liếc nàng tới một cái.

Vì thế, đầu Tô Cẩm Bình cũng lập tức nhạy bén hơn: “Không vì Lãnh T.ử Hàn mà thế chứ? Ta chỉ với hai câu bảo về. Ta và chả nửa xu quan hệ nào cả.”

Nàng dứt lời, bàn tay thon dài của đặt lên môi, ho khan vài tiếng, ngay lập tức, một chút m.á.u đỏ dính lên bàn tay . Tô Cẩm Bình cũng nhớ ngay, vì cứu nên nội thương còn bình phục hẳn, vì thế liền vội vàng bước lên nắm lấy tay , nhưng nhẹ nhàng tránh : “Nàng . Tính cách của như , vốn hợp ý nàng, bây giờ, khụ khụ… Bây giờ còn là kẻ vô dụng thương, đừng là giúp nàng thoát hiểm như , ngay cả bảo vệ chính cũng thể. Hiện giờ cũng hề xứng với nàng.”

Lần đầu tiên nhiều lời như thế, khiến trái tim nhỏ bé của Tô Cẩm Bình đ.â.m đến đau nhói, cực kỳ khó chịu, một cảm giác áy náy nồng đậm bủa vây lấy nàng. Vốn là nàng sai , cũng vì bảo vệ nàng mới thành thế , hiện giờ tới đây còn gào thét giận dữ với , lúc nãy, nếu vì một câu của thì nàng bỏ mất ! Tô Cẩm Bình càng nghĩ càng cảm thấy , thậm chí còn giơ tay lên tát cho vài cái, xem cô ức h.i.ế.p trai thành cái bộ dạng gì kìa!!!

Lúc , Bách Lý Kinh Hồng cũng vẻ vô cùng cô đơn, đáng thương y như chú ch.ó nhỏ bỏ rơi, vết m.á.u dính đầu ngón tay cũng khiến Tô Cẩm Bình thấy chói mắt lạ thường.

Nàng bước vài bước tới phía , : “Được , sai mà, nữa!” Tô Cẩm Bình cúi đầu thành thật, y như học trò đang chờ giáo viên trách cứ.

vẫn chẳng hề phản ứng, dường như thất vọng đến cùng cực với nàng . Tô Cẩm Bình bước lưng , đỏ mặt vòng tay ôm thắt lưng , mùi hương tuyết liên xộc vài mũi, ngoan ngoãn : “Người thật sự sai mà, đừng giận nữa, ?” Nghe nũng tác dụng, để nàng thử xem!

Trong con ngươi xám bạc của Bách Lý Kinh Hồng hiện lên nụ , nhạt đến thể nhận , đó nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu vô cùng cao ngạo: “Thực sự sai ?”

“Thật mà! Thật mà!” Nghe giọng điệu của vẻ nhẹ nhàng hơn, nàng liền vội vàng gật đầu lưng , giọng vô cùng thành khẩn.

“Nếu còn thì ?” Giọng lạnh tanh vang lên, hề cảm giác lưu luyến ngọt ngào giữa yêu với .

Nếu còn ? Tô Cẩm Bình mím môi, buồn bực đáp: “Nếu còn , thì cần , cũng tự cút !”

lúc , , lật tay ôm nàng lòng, giọng thanh lạnh mang theo vẻ độc đoán đến tột cùng: “Nếu còn , sẽ khiến cho nàng cả đời xuống giường .” Tránh để nàng ngoài trêu chọc mấy cái đóa hoa đào nát .

Giọng mơ hồ dứt, hung dữ c.ắ.n xuống chiếm lấy môi nàng, triền miên lưu luyến, vô cùng tanh máu!

Tô Cẩm Bình đuối lý, phản đối cũng ầm ĩ, ngoan ngoan ngoãn ngoãn đón nhận lửa giận của . Một lúc lâu , hôn xong, nàng túm lấy vạt áo của , mềm nhũn trong lòng : “Lần thể đừng dùng chiêu ?” Thở cũng thở , mỗi hôn cảm thấy như giao cả cái mạng nhỏ đặt tay .

“Vậy đổi chiêu khác nhé?” Nói xong, ánh mắt như như liếc về phía giường.

Nhớ đến câu của , thêm ánh mắt kỳ quái , trong đầu Tô Cẩm Bình bỗng xuất hiện một chút gì đó, hình của , thật sự khiến chảy nước miếng! Chi bằng, nhân dịp , thừa cơ ăn luôn , cũng tránh để ngoài nhúng tay ? Có điều, ngay đó nàng thầm lắc mạnh đầu, nếu là hôm khác thì , nhưng hôm nay nàng còn việc quan trọng cần --- chính là ăn trộm quốc khố!!!

, tới vì nhắc , thu dọn hành trang một chút , vài canh giờ nữa chúng sẽ rời khỏi hoàng cung!” Tô Cẩm Bình ném câu của đầu, lên tiếng thẳng.

Rời khỏi Hoàng cung? Sao còn chờ vài canh giờ nữa?

“Ôi dào, đừng hỏi gì hết, thu dọn một chút là , chờ về!” Nói xong nàng liền rời khỏi n.g.ự.c , lắc một cái nhảy qua cửa sổ ngoài.

Bách Lý Kinh Hồng khó hiểu theo bóng nàng, nàng định gì đây? “Hủy!” Hắn nhẹ nhàng gọi một tiếng, bóng Hủy lập tức xuất hiện trong phòng, sáng nay đánh, đến giờ m.ô.n.g vẫn còn đau. Hắn quỳ một gối xuống đất: “Điện hạ!”

“Bám theo xem nàng định gì!” Hắn lên tiếng phân phó.

“Vâng!” Vừa dứt lời, bóng áo đen vụt lên, hình Hủy cũng lao ngoài.

Người ở trong nhà, lẳng lặng theo bóng lưng họ rời , , trong lòng bỗng dâng lên cảm giác lo lắng, nhưng nhớ tới nàng cũng vô dụng, nên yên tâm.

Tô Cẩm Bình lao thẳng đến ngoài cửa điện Dưỡng Tâm, cửa điện đóng chặt, nàng nham hiểm lách lẻn qua cửa sổ, kiễng mũi chân, cố gắng để bước chân hạ xuống thật nhẹ nhàng, vì thế, Hoàng Phủ Hoài Hàn vốn vô cùng cảnh giác cũng cảm nhận .

Điện Dưỡng Tâm rộng, qua vài gian phòng, bóng Tô Cẩm Bình mới xuất hiện bên cạnh giường của Hoàng Phủ Hoài Hàn, một nụ nham hiểm nữa cất lên, tròng mắt chuyển động, quét tới sợi đai lưng treo ở tấm bình phong bên cạnh, liền nhẹ nhàng gỡ xuống…

Cũng lúc , Hoàng Phủ Hoài Hàn giường run rẩy lông mi, đôi mắt tím đậm khẽ hé mở, thấy ngay Tô Cẩm Bình đang tủm tỉm lấy đai lưng của . Hắn nhắm mắt , định xem rốt cuộc cô nàng gì, là Tô Niệm Hoa phái nàng nửa đêm đến ám sát chứ? nếu ám sát , cần thô bỉ như ?

Hắn nhanh chóng cảm giác Tô Cẩm Bình đến bên cạnh giường . Cô nàng nào đó sờ sờ cằm , nham hiểm, đó cúi , nhanh chóng buộc cổ tay Hoàng Phủ Hoài Hàn !

Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng “chợt tỉnh” đúng lúc, trợn trừng hai mắt, tức giận nàng: “Tô Cẩm Bình, ngươi gì?”

Cách buộc thắt lưng của Tô Cẩm Bình cực kỳ , bình thường căn bản cởi , nhưng nàng để ý đến một điểm quan trọng, đó là Hoàng Phủ Hoài Hàn nội lực, thể giật đứt sợi dây lưng . hiện giờ Hoàng Phủ Hoài Hàn thật sự tò mò rốt cuộc cô gái định gì, nên mới nín nhịn cử động.

Sau khi buộc chặt, gương mặt tuấn tú vô song của đối phương, nàng phì một tiếng: “Ta ? Chẳng lẽ ngươi còn nghĩ rằng bà đây ý gì đó với ngươi, nên cố tình đến để sàm sỡ ngươi ? Có điều, cũng , Hoàng Phủ Hoài Hàn , thật bộ dạng của ngươi cũng , hơn nữa giữ trong sạch, nếu ngươi luôn tự trọng, đối nghịch với , thì lẽ bà đây cũng đến cướp sắc thật đấy! Có điều, hà hà…”

“Tô Cẩm Bình! Ngươi ngươi đang hả?” Vị Hoàng đế nào đó trói ở giường, trong con ngươi màu tím đậm giấu nhiều tia sáng lạnh. Dám tự trọng ? Hừ, nàng mượn gan trời ?!!!

“Ta đang ?” Nàng hừ lạnh một tiếng, nhớ đến đủ loại ấm ức mà chịu đựng mấy ngày nay, nhịn nữa liền đạp mạnh một cước đùi : “Đương nhiên là ông đang ! Ta , cẩu hoàng đế , lúc ức h.i.ế.p ông, ngươi đắc ý đúng ? Có ngươi nghĩ rằng ông sẽ chịu ấm ức cả đời ?”

Ngay đó, nàng đập bộp một cái đầu : “Vênh ! Vênh tiếp cho ông xem nào!!!”

“Tô Cẩm Bình! Ngươi còn dám bất kính nữa, trẫm nhất định sẽ lôi ngươi ngũ mã phanh thây!!!” Cô nàng c.h.ế.t tiệt , nếu vì trong lòng quá tò mò mục đích nàng tới đây và thô bỉ đến như là gì, thì hiện giờ bổ một chưởng c.h.ế.t nàng !

Cô nàng nào đó ngơ, bắt đầu sờ soạng .

“Tô Cẩm Bình, rốt cuộc ngươi định gì?” Vị hoàng đế nào đó giận đến đỏ bừng mặt mũi, mắt hiện lên một tia sáng đỏ nóng rực.

“Yên tâm, ông hứng thú với ngươi!” Sờ soạng một lúc lâu , khóe môi nàng nhếch lên nở nụ hèn hạ, đầu ngón tay ngoắc lên, chiếc chìa khóa quốc khố đáng yêu trong tay: “Cẩu hoàng đế, trong quốc khố của ngươi bòn rút bao nhiêu mồ hôi nước mắt của dân, lấy của dân, đương nhiên dùng cho dân! Ông sẽ mang một chút, coi như là việc thiện cho ngươi, ngươi cần quá cảm động ! Ta luôn vĩ đại như thế mà, , ngươi thể gọi là Vĩ ca!”

Dứt lời, nàng cầm chìa khóa nghênh ngang rời , để vị Hoàng đế nào đó trợn trừng hai mắt theo bóng nàng. Người con gái c.h.ế.t tiệt !!! Hắn đang giật đai lưng tay , ngăn nàng , chợt thấy Tô Cẩm Bình bỗng dừng bước. Vị Hoàng đế nào đó ngẩn thầm nghĩ, chẳng lẽ nàng hối hận? mà… cô nàng nào đó bước nhanh vài bước bên cạnh giường : “Sao quên mất nhỉ, nếu ngươi mà to giọng hét ầm lên, những bên ngoài sẽ bắt mất ? Ngại quá, bắt ngươi chịu ấm ức !”

Nói xong, khi Hoàng Phủ Hoài Hàn kịp phản ứng, nàng liền giơ tay lên, “bốp” một tiếng, chặt chính xác cổ đối phương. Vị hoàng đế nào đó tối sầm mặt mũi, trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất --- cô nàng c.h.ế.t tiệt nhất là ngươi đừng để rơi tay trẫm!!!

Tô Cẩm Bình cầm chìa khóa, nhẹ nhàng ẩn nấp lẩn ngoài, dựa hướng Hạ Đông Mai chỉ, nàng về phía điện Dưỡng Tâm. Còn đến gần, nàng cảm nhận xung quanh đều ám vệ ẩn nấp, đôi môi đỏ mọng cong lên, mặt nàng, đám chỉ như là múa rìu qua mắt thợ mà thôi!

Nàng xổm xuống, nhặt mấy hòn đá lên, ném nhanh về góc tối ở hướng Tây Nam. Ngay đó, tiếng ngã xuống đất vang lên! Không cần động tới , chỉ cần mở một đường là đủ ! Nàng nhẹ nhàng ẩn nấp qua, nhanh nhẹn xoay phi lên bờ tường bên cạnh, thủ như khiến Hủy nấp trong bóng tối cũng nhịn vỗ tay khen nàng! Đêm qua một nàng g.i.ế.c nhiều thị vệ như , dù là trong giang hồ thì cũng ít cao thủ . thể phát hiện ẩn vệ và ám vệ chính xác như thế, còn đ.á.n.h xỉu đối phương mà kinh động bất cứ ai, đó còn thuận lời lẻn , dù là cũng đến mức !

Sau khi Tô Cẩm Bình tiến trong viện, nàng kiềm chế hô hấp, ánh mắt quanh bốn phía, nhanh chóng thấy cánh cửa lớn bằng vàng, cửa còn khảm nhiều đá quý, tỏa ánh sáng lập lòe ánh trăng.

nàng cũng dám để đống đá quý mụ mị lý trí của , tai khẽ nhúc nhích, đoán từ vị trí đang , ở góc chín giờ và ba giờ đều ám vệ, hơn nữa, tuy thủ đối phương bằng nàng, nhưng nội lực cực kỳ đáng sợ!

Dùng cách gì để tránh họ đây? Bỗng nhiên, khóe môi nàng giật, nhặt một hòn đá lên, ném về phía Hủy! Hầu hết đều nhanh chóng kinh động, lao về phái Hủy. Bản Hủy vẫn còn nghĩ nàng ném đá về phía , nhưng chờ kịp nghĩ, thì một đám đuổi g.i.ế.c, đành đầu vội vàng chạy trốn.

Tô Cẩm Bình thầm lạnh trong lòng, chính vì tên mật báo với Bách Lý Kinh Hồng, mới hại hôm nay giải thích xin cả nửa ngày, thù báo là phong cách của Tô Cẩm Bình nàng, hơn nữa, hiện giờ nàng cũng cần đối phương dẫn đám rời giúp nàng. Không chính Bách Lý Kinh Hồng cũng để đến giúp ? Nàng cũng tin rằng, của , hẳn sẽ quá yếu ớt, chắc chắn cũng thể thoát !

Tuy đa đều dẫn , nhưng ở cửa vẫn còn hai canh chừng, điều, hai , Tô Cẩm Bình để mắt! Nàng nhanh chân lách tới, giơ tay lên, đ.á.n.h úp xuống. Hai tiếng “bốp bốp”, hai ám vệ nàng đ.á.n.h xỉu.

Tô Cẩm Bình rút chìa khóa , nhanh chóng mở cửa lẻn , lật tay đóng cửa ! Lúc , nàng mới bắt đầu tập trung tình hình trong điện. Một con đường nhỏ dẫn thẳng trong, hai bên vách tường đều là minh châu, chiếu cả căn phòng sáng trưng. Nàng đảo mắt một vòng, phát hiện ngay bốn phía giấu cơ quan. Kiếp nàng đặc biệt hứng thú với Mặc gia, mà cơ quan của Mặc gia ở cổ đại cũng là thứ tinh cảo nhất, cho nên, chỉ cần liếc mắt cũng thể nơi nào để dẫm lên, nơi nào !

Nhất thời nàng còn nơi nào sẽ khởi động bộ cơ quan, nên thể trực tiếp vô hiệu hóa các cơ quan trong phòng , đành khéo léo né tránh nguy hiểm, nép vách tường, tiến từng bước một phòng trong, tổn thương gì!

Sau khi tới phòng trong, Tô Cẩm Bình lập tức tìm kiếm! Bốn phía đều bày biện những giá đồ nọ, mà những chiếc giá đó đầy đá quý, và các loại đồ ngọc quáy giá! Mấy ngàn chiếc rương để đầy trong phòng. Tô Cẩm Bình nuốt nước miếng một cái, mang tâm trạng hưng phẩn bước tới, mở một rương . Cả rương đầy chật vàng bạc khiến nước miếng nàng chảy đầy sàn.

Chỉ một lát , nàng thấy một cánh cửa, liền bước tới đẩy cửa ! Đôi mắt phượng tròn xoe, vỗ nhẹ mặt : “Không đang mơ đấy chứ?” Một ngọn núi vàng tỏa ánh sáng vàng rực rỡ hiện mắt nàng, bên chất đầy vàng bạc châu báu! Mẹ nhà nó! Nàng cao hứng đến mức suýt hét lên thành tiền, Hoàng Phủ Hoài Hàn thật giàu , thật giàu , ha ha ha, nàng cũng sắp giàu !!! Nghĩ , nàng bước nhanh vài bước tới, vội vàng nhét mấy thứ trong y phục của

Ở ngoài cửa, đám ẩn vệ đuổi theo Hủy về, hai ngất xỉu ở cửa, mới nhận đối phương đồng phạm, nhưng cửa quốc khố đóng chặt, hiện giờ trong cung cũng truyền chuyện mất trộm chìa khóa, như chắc đối phương chìa khóa, cũng thể trong thành công , nên cũng yên lòng hơn.

Trời sáng, Hoàng Phủ Hoài Hàn tỉnh dậy, cần cổ vẫn còn đau. Sau khi hồi phục tinh thần, rít răng phun ba chữ: “Tô Cẩm Bình!” Hắn lập tức dùng sức giật tung đai lưng tay!

“Người !”

Đám Tiểu Lâm t.ử nhanh chóng bước , nét mặt giận dữ của Hoàng thượng, bọn họ cũng hiểu : “Hoàng thượng, ngài…” Mới sáng sớm, giận dữ ghê gớm thế ?

“Truyền ý chỉ của trẫm, giới nghiêm cả nước, bất luận kẻ nào cũng phép khỏi biên cảnh, phái một vạn cấm vệ quân điều tra Hoàng cung, Kiêu kỵ doanh và Hổ đầu doanh điều động mười vạn quân tra xét cả nước, nhất định bắt Tô Cẩm Bình cho trẫm!” những lời đều là rít qua kẽ răng mà ! Nội bất xuất ngoại bất nhập, dù nàng năng lực trời biển gì chăng nữa, thì cũng thể nào ngoài ! Hơn nữa, với tính cách của nàng, nếu , chắc chắn cũng sẽ mang theo Thiển Ức , nếu , thì dễ tìm!

“Vâng!” Tuy hiểu gì, nhưng lệnh , Tiểu Lâm t.ử vẫn lập tức lui xuống truyền chỉ.

Trong đôi mắt tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn đầy vẻ lạnh lẽo, nghiến răng : “Tô Cẩm Bình, trốn khỏi Đông Lăng ? Nằm mơ !”

---o0o---

Lảm nhảm: Mọi nghĩ, Tô Cẩm Bình thể mang bạc chạy ? Ha ha ha…

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...