Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 87: Ai You! Thì Ra Là Chìa Khóa Quốc Khố À?

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy tiếng trêu tức của đối phương, Tô Cẩm Bình ngẩn , lập tức nheo mắt bắt đầu đ.á.n.h giá . Y phục gấm vóc quý giá màu đen, ngọc quan búi tóc, gương mặt như đao khắc, e rằng chỉ thể dùng bốn chữ “tuấn mỹ vô song” để miêu tả, đường viền góc cạnh, đôi mắt chim ưng màu xanh biếc ẩn giấu tính xâm lược nồng đậm.

Luồng khí cuồng ngạo của quả thật vài phần giống với Lãnh T.ử Hàn, nhưng khác . Một như cơn cuồng phong quét sạch cả giang hồ, một như con báo săn tung hoành thiên hạ! Chẳng lẽ đây là mà hôm nay Thiển Ức nhắc đến ?

Lễ vật mà Đông Lăng hoàng đưa cho ? Tô Cẩm Bình đang định phản bác, chợt thấy tiếng đập cửa vang lên, khóe môi Mộ Dung Thiên Thu cong lên một nụ tàn ác: “Này bé con, tới bắt ngươi ?” Trong đôi ngươi màu xanh biếc lóe lên vẻ hứng thú mãnh liệt, chằm chằm thiếu niên mặt . Rõ ràng là nam giới, mà dáng vẻ còn mềm mại đáng yêu hơn Dạ vương của Đông Lăng vài phần. Hiếm nhát là, nửa đêm nửa hôm chạy tới tẩm cung của , Hoàng Phủ Hoài Hàn lệnh bất luận kẻ nào cũng tới gần đây ?

“Không !” Giọng của Tô Cẩm Bình cũng trung tính, du dương như nước chảy, nếu cố tình giấu diếm ngụy trang, thì đối phương cũng khó nhận manh mối.

“À?” Thấy trong mắt ‘ hề chút e ngại sợ sệt nào, sự hứng thú trong lòng Mộ Dung Thiên Thu càng nhiều hơn. Hắn đưa tay , nâng cằm Tô Cẩm Bình lên, cẩn thận quan sát khuôn mặt khó phân biệt nam nữ mặt . Tô Cẩm Bình đang phản kháng, trầm giọng : “Tốt nhất là đừng nhúc nhích, nếu , kìm lên tiếng, thì e rằng cái cổ mảnh mai của ngươi cũng sẽ…”

Đôi lông mày thanh tú của Tô Cẩm Bình nhíu , cũng chỉ cần đối phương hô lên một tiếng, ở ngoài cửa sẽ xông ngay, chính nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t còn nghi ngờ gì nữa! Nàng c.ắ.n chặt răng, điều cử động nữa.

Tiếng gõ cửa bên ngoài càng lúc càng lớn: “Lãnh công tử, Lãnh công tử!”

Mộ Dung Thiên Thu để ngoài tai, chỉ lẳng lặng ngắm nghía khuôn mặt mắt . Hắn đam mê đồng tính, cũng thú vui bao dưỡng trẻ con, nhưng cứ cảm thấy dáng vẻ của ‘ thiếu niên’ mặt quyến rũ đến lạ thường. Gương mặt trái xoan xinh xắn đáng yêu, mắt ngọc mày ngài, khuôn mặt mỹ chút tì vết nào. Đôi mày liễu nhíu , trong đôi mắt phượng còn thoáng vẻ giận dữ, đôi môi đỏ mọng trễ xuống cũng bộc lộ sự mất hứng với chính . Có điều, ánh sáng của đèn cung đình, đôi môi đỏ mềm mềm gợi cảm đến lạ kỳ, dường như chỉ kêu gọi tiến tới c.ắ.n một miếng .

Mà quả thật Mộ Dung Thiên Thu cũng như thế. Ngay trong tình huống chính bản còn tự chủ , cúi xuống hề báo , che lấy môi nàng. Mềm mại quá! Căn bản khác gì so với những phụ nữ mà từng chạm qua. Cũng ngay thời khắc đó, ‘rầm’ một tiếng, cửa lớn đẩy . Tô Cẩm Bình ngừng một chút, tia sáng chợt lóe lên trong đầu, nhanh tay kéo áo ngoài của , vẻ hai mắt mơ màng, ngã lòng đối phương.

Đám thị vệ vốn nhiệm vụ, bắt Tô Cẩm Bình lẻn Lê viên hẹn hò với Tam hoàng t.ử Nam Nhạc , hơn nữa, hôm nay Hoàng thượng phân phó, đang ở trong tẩm cung bình thường, kẻ nào phép tới gần nơi , mà cũng bảo đảm sự an của . Khi bọn họ truy lùng theo tung tích của Tô Cẩm Bình, phát hiện hình như nàng chạy tới đây nên mới tới gõ cửa, nhưng gõ một lúc lâu cũng ai đáp lời, chỉ lo “Lãnh công tử” xảy chuyện gì đành to gan lớn mật xông !

Có điều, phòng, bọn họ thấy gì đây? Chỉ thấy một đàn ông áo đen ôm một thiếu niên áo trắng trong lòng. Mắt thiếu niên áo trắng còn lờ mờ mơ màng, khuôn mặt đàn ông áo đen che gần hết, vạt áo rộng mở, ai cũng đoán hai đang cái chuyện gì ! mà --- hai đều là nam giới mà!!!

Mọi vội vàng thu hồi ánh mắt của . Thật , mấy giàu thích bao dưỡng trẻ em cũng chuyện gì kỳ quái, nhưng bắt một đám đàn ông chân chính bọn họ hề chuẩn tinh thần mà thấy hình ảnh khiến mặt đỏ tim đập thế , trong lòng họ vẫn cảm giác tự nhiên, xin cứ tự tưởng tượng !

Mộ Dung Thiên Thu thấy hành động của ‘’ cũng ngẩn , ngay đó, đôi mắt xanh biếc tràn ngập nụ gian tà. Bé con , thật sự chút thú vị, còn lợi dụng để thoát hiểm nữa! Hắn vẻ vui sang, giọng tàn ác mang theo sự tức giận ngập trời: “Ai cho các ngươi ? Cấm vệ quân của Đông Lăng hiểu quy củ như thế ?”

Một vẻ khí phách thua kém thì Hoàng Phủ Hoài Hàn cứ như thế tuôn , khí chất vương giả trời sinh khiến chân đám thị vệ nhũn xuống, khuỵu đầu gối quỳ rạp xuống đất: “Lãnh công tử, vì trong cung thích khách, chúng thuộc hạ đang điều tra, thấy tên thích khách hình như tới nơi , vì lo lắng cho sự an nguy của ngài nên chúng thuộc hạ mới xông !” Bọn họ cũng thể hiểu sự vui của , dù là ai thì phá đám trong lúc đang chuyện , cũng đều thấy vui cả.

“Ý của ngươi là bản công t.ử là thích khách, tiểu mỹ nhân của là thích khách?” Lúc đến ‘tiểu mỹ nhân’, khóe mắt thoáng thấy gân xanh ở thái dương của trong lòng nhảy lên, khóe môi cong cong, càng lúc càng thấy thú vị.

“Không dám! Không dám! Thuộc hạ dám ạ! Chúng thuộc hạ sẽ lui ngay. Quấy rầy Lãnh công t.ử !” Thị vệ xong liền lui ngoài ngay.

Mộ Dung Thiên Thu dễ chuyện như thế. Khóe môi thoáng nhếch lên một nụ âm trầm: “Lá gan cũng to thật, chọc bản công t.ử còn dễ như thế ? Lục Nghị, gặp Đông Lăng hoàng, hỏi bản công t.ử xem đạo đãi khách của Đông Lăng thế nào!”

“Vâng!” Một đàn ông cầm kiếm ở cửa liền ôm kiếm đáp lời, đó về phía điện Dưỡng Tâm của Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Đám thị vệ ngoài cửa thoáng trắng bệch mặt, sợ đến mức mất hồn mất vía. Hành động của bọn họ vốn do Hoàng thượng phân phó, vị chủ nhân bên , dù xảy bất cứ chuyện gì, ả cũng sẽ chịu bộ trách nhiệm. Nếu bây giờ ồn ào phiền đến Hoàng thượng, thì bọn họ nhất định sẽ c.h.ế.t. Bọn họ cầu xin, điều, rõ ràng là đối phương hề chút hứng thú nào bọn họ mấy lời vô nghĩa: “Cút ngay lập tức!” Hiện giờ tâm trạng còn đang , g.i.ế.c .

“Vâng!” Đám thị vệ ngoan ngoãn lui ngoài.

Cơ thể Tô Cẩm Bình nhẫn nhịn đến căng cứng cả , chờ đám thị vệ lui , nàng liền vội vàng rời khỏi , sửa sang cẩn thận vạt áo của . Vì nể mặt giúp , nên nàng sẽ tính toán nụ hôn nữa.

hiển nhiên Mộ Dung Thiên Thu buông tha cho nàng, nàng dường như đang chạy, lên tiếng trêu tức: “Sao thế? Bé con? Còn một câu cảm ơn nào ?” Bé con á? Mẹ kiếp, gọi một tiếng thì coi như bỏ qua, nhưng còn gọi vài như , thấy ghê tởm hả?

Tô Cẩm Bình ngẩng mặt lên , nếu vì trong đôi ngươi xanh biếc thường lóe lên những tia sáng đầy tính xâm lược, thì nàng thực sự coi cũng cùng một giuộc với tên ăn chơi trác táng Hoàng Phủ Dạ .

“Ngươi phép hôn tiểu gia, nhưng giúp tiểu gia một . Coi như hòa !” Nàng quan tâm khẽ nhún vai, cho rằng lời là đúng.

“Ha ha ha…” Một trận phóng khoáng tuôn từ miệng . Chưa phép ? Hắn bao giờ cần ai cho phép?! Tiểu gia?! Mộ Dung Thiên Thu sống cho đến ngày hôm nay, còn nào dám tự xưng “tiểu gia” mặt . Bé con cũng to gan thật!

Nghe tiếng đám thị vệ ngoài cửa xa, Tô Cẩm Bình cũng lười phản ứng , nhảy qua cửa sổ ngoài, một bàn tay giữ lấy eo nàng, kéo nàng đến mặt , gian tà : “Bé con, bản công t.ử hứng thú với ngươi, bây giờ?”

Khóe môi cô nàng nào đó cứng đờ, gương mặt tuấn mỹ vô song của , đôi mắt xanh biếc thoáng hiện lên vẻ hứng thú, dường như đang chờ phản ứng của nàng. Sau khi Tô Cẩm Bình từ xuống một phen, y phục nam giới , lúc tránh sự truy đuổi của thị vệ, nên lúc y phục nam giới, nàng cũng bó buộc đơn giản n.g.ự.c một chút, thế nào cũng giống nam giới, hứng thú với ? Phân tích xong xuôi, nàng quát ầm lên một tiếng: “Cút ngay cho ông! Mở to đôi mắt ch.ó của ngươi cho rõ, nhận ông đây là đàn ông ? Ngươi là đoạn tụ thì ông đây cũng !”

Tiếng quát giận dữ khiến cho Mộ Dung Thiên Thu sửng sốt ba giây, chằm chằm gương mặt giận dữ của thiếu niên mặt . Một lúc lâu , bỗng phá lên thật to, đến mức dường như cả căn phòng cũng chấn động, mà đám thị vệ ngoài cửa vẻ cực kỳ ngạc nhiên, hình như bệ hạ từng thoái mái như bao giờ!

Cuối cùng, ánh mắt chán ghét như đang kẻ thần kinh của Tô Cẩm Bình, mới : “Ha ha ha… bản công t.ử đoạn tụ, điều, hôm nay thực sự nếm thử một chút mùi vị của đàn ông!” Nói xong, tập kích môi nàng. Một tiếng “bốp” vang lên, chính giữa mũi Mộ Dung Thiên Thu!

Đang lúc Mộ Dung Thiên Thu đang ngẩn thất thần vì ngờ khác đánh, thì nàng nhanh chóng tránh khỏi n.g.ự.c , lắc một cái nhảy qua cửa sổ, tư thế vô cùng khỏe khoắn, chỉ trong giây lát biến mất khỏi tầm mắt của .

Sau khi Mộ Dung Thiên Thu hồi phục tinh thần, đưa tay lên lau mũi của , một màu đỏ tươi lọt trong mắt, bảo thạch chiếc nhẫn ở ngón áp út chợt lóe lên những tia sáng âm u, vẻ hứng thú trong đôi mắt xanh biếc dần chuyển thành d.ụ.c vọng chinh phục. Hắn theo hướng Tô Cẩm Bình rời một lúc lâu , khẽ sờ lên môi , dường như cảm xúc mềm mại đó vẫn còn tồn tài, khóe môi cong lên một nụ tàn ác: “Bé con, sẽ còn gặp !”

----bamholyland.com----

Tô Cẩm Bình thẳng về phía cung Cảnh Nhân, đường ngừng chà xát môi . Mẹ nó chứ, còn dám kêu đoạn tụ , đoạn tụ thì hôn nàng cái lông gì?! Bị một tên đoạn tụ hôn, đúng là con nó ghê tởm! Thật , bản nàng cũng thích mấy chuyện đam mỹ, nhưng khi chính đường đường là phụ nữ một tên đàn ông coi như đàn ông hôn lên, cảm giác đó thật là… khiến cho nàng chỉ lau đến trầy một lớp da thôi!

Vừa hình như tự xưng là ‘trẫm’, chẳng lẽ cũng là Hoàng đế ? nàng nhớ tới hình như đều gọi là “Lãnh công tử”, khi tên Hoàng đế Quân Lâm Uyên ở đây, cũng xưng hô như thế. Mà đó, cũng tự xưng là ‘Lãnh công tử’, a, lẽ là nàng nhầm chăng, cũng thể tên của tên đó là “Chân” “Chính” gì đó, nên mới tự xưng như thì .

Vừa nghĩ ngợi, thoáng chốc về đến cửa cung Cảnh Nhân. Nàng đảo mắt bên trong, thấy ít thị vệ ngoài cửa, Thiển Ức đang che cửa, tranh cãi với một phụ nữ. Nàng nhận cô ả , chính là Doãn Thu Nguyệt Doãn mỹ nhân mà nàng đắc tội ngay khi xuyên lâu, lúc đó ả còn Hoàng hậu hạ lệnh kéo xuống đ.á.n.h một trận, nhanh như mà vết sẹo quên đau ?! Có điều, chỉ là một mỹ nhân tứ phẩm nhỏ bé như Doãn Thu Nguyệt, thể quyền hành điều động nhiều trong cung như thế chứ?

Thấy Thiển Ức sắp ngăn , nàng liền lắc , nhanh chóng nhảy lên nóc nhà, khom đến giữa mái ngói, cởi chiếc áo khoác nam giới mà Bách Lý Kinh Hồng đưa cho nàng , đặt nóc nhà, gỡ vài miếng ngói, nhảy xuống.

Vào phòng, nàng đưa tay gỡ cây trâm cài đầu xuống, vẻ tỉnh dậy, còn buồn ngủ, cửa. “Kẹt” một tiếng, cửa mở .

Cũng ngay lúc đó, Doãn Thu Nguyệt quát lên với Thiển Ức: “Hay cho tiện tỳ nhà ngươi, ngươi ăn gan hùm mật gấu mà dám ngăn cản bản cung!!!” Ả giơ tay lên, đ.á.n.h về phía mặt Thiển Ức.

Chỉ tiếc là, tay vung một nửa một bàn tay trắng nõn chặn . Doãn Thu Nguyệt sửng sốt, ngẩng đầu thấy Tô Cẩm Bình, ả nhất thời như gặp quỷ, kinh hãi kêu lên một tiếng: “Tại ngươi ở đây?”

“Nô tỳ cả gan hỏi nương nương, giờ hơn nửa đêm, nô tỳ ở trong tẩm cung của , ? Chẳng lẽ ở trong cung của nương nương ? Nô tỳ cũng nhã hứng như ai đó, hơn nửa đêm mất ngủ kéo nhiều như tới cửa tẩm cung của khác mà hô to gọi nhỏ, phiền giấc ngủ của khác!” Giọng Tô Cẩm Bình đầy vẻ châm biếm , thả tay Doãn Thu Nguyệt !

Doãn Thu Nguyệt tức giận đến đỏ bừng mặt mũi, rõ ràng là với , tối ngày nào Tô Cẩm Bình cũng lén chạy đến Lê viên, nên mới báo tới đây để chứng cứ xác thực rằng nàng ở đây, trút hết nỗi oán hận trong lòng ! khi đến đây, tiện tỳ sống c.h.ế.t cho , ả cũng càng hoài nghi rằng Tô Cẩm Bình nhất định đây, nhưng… tình hình bây giờ là thế nào?

Nghe Tô Cẩm Bình châm biếm , ả vốn tức giận, giờ đây mặt càng tái hơn: “Tô Cẩm Bình, dù ngươi ở đây thì , ai cho ngươi lá gan mà dám châm chọc bản cung? Chẳng qua bản cung chỉ giáo huấn một thị tỳ nho nhỏ, ngươi mà cũng dám ngăn cản ?!”

“Doãn mỹ nhân sai , nô tỳ châm chọc ngài bao giờ? Mà cũng hề phạm , chẳng qua là vì trung thành bảo vệ chủ thôi, chứ? Nô tỳ đang ngủ ngon, nếu để nương nương đưa nhiều đàn ông xông như … Tuy nô tỳ chỉ là một cung nữ nhỏ bé, nhưng cũng danh tiết chứ?” Tô Cẩm Bình đáp trả lưu loát như nước chảy.

Doãn Thu Nguyệt đến á khẩu, ả ở trong cung của tu dưỡng mấy ngày nay, chỉ tin vài vị nương nương nhất phẩm gặp chuyện may, cũng tình hình cụ thể thế nào. Khi chính ả từng giao đấu với Tô Cẩm Bình, chẳng qua cũng chỉ đối phương ngầm hại một phen, nên cũng nàng còn bản lĩnh ăn bao biện như . Ả lạnh: “Không châm chọc bản cung, ai bản cung hơn nửa đêm mất ngủ kéo nhiều đến phá hỏng mộng của khác?”

“Nương nương, rõ ràng là nô tỳ nào đó’, chứ là nương nương ngài. Xin ngài đừng đoán mò như thế! Mà phá vỡ mộng , cũng chắc là nô tỳ, vì thế nên câu nô tỳ càng thể là nương nương ngài . Sở dĩ nô tỳ đ.á.n.h thức vì nương nương, mà vì đang mộng thì thấy ngoài cửa con gà trống ngừng gáy gọi bình minh, nô tỳ tưởng lầm là trời sáng, nên mới dậy thôi mà!” Tô Cẩm Bình đổi các kiểu năng để hạ nhục đối phương.

Nàng dứt lời, Thiển Ức vội bịt miệng , cố gắng nhịn . Tiểu thư mắng giỏi thật! Đám thị vệ theo Doãn Thu Nguyệt cùng với mấy thị tỳ ả cũng đều dám đó, nghẹn đến mức mặt đỏ bừng lên.

“Ngươi!!!” Doãn Thu Nguyệt suýt tức đến trào máu: “Hay cho mồm năm miệng mười! Hừ, đừng tưởng rằng ngươi bao biện như thì bản cung cách nào với ngươi. Hoàng hậu nương nương qua đời , tỷ tỷ ruột Tô Cẩm Thu của ngươi cũng c.h.ế.t, ngay cả Thục phi luôn che chở ngươi bây giờ cũng đang phạt cấm túc. Tô Cẩm Bình, ngươi cho rằng chỉ bằng ngươi cũng thể đấu với bản cung ?”

“Không hiểu nương nương thế là ý gì, nô tỳ chẳng qua chỉ là một cung nữ nhỏ bé, tuân thủ quy củ, đấu với nương nương chứ?” Tô Cẩm Bình bắt đầu giả ngu.

“Ha ha ha… tuân thủ quy củ ? Đừng cho rằng bản cung mấy chuyện nát bét của ngươi và Tam hoàng t.ử Nam Nhạc! Đêm nay tận mắt thấy ngươi đến chỗ , ngươi mau mau mà nhận tội , bản cung còn thể cầu xin Hoàng thượng nhẹ tay với ngươi!” Doãn Thu Nguyệt đ.á.n.h thẳng hồng tâm, chờ đợi nét mặt hoảng hốt của đối phương.

Có điều, mặt Tô Cẩm Bình hề đổi sắc, chỉ thản nhiên đáp: “Nương nương, câu bắt tận tay, day tận trán, ngài hề chứng cứ gì, cũng chẳng hề tận mắt mà bắt nô tỳ nhận tội, ngài thấy quá hoang đường ?”

“Không thừa nhận ?! Cũng , Bản cung hỏi các ngươi, hôm nay các ngươi tận mắt thấy Tô Cẩm Bình Lê viên ?” Ả đầu hỏi đám thị vệ lưng.

Đám thị vệ sửng sốt, đó gật đầu đáp: “ thế! Tất cả chúng thuộc hạ đều tận mắt thấy!” Nói xong, bọn họ vội vàng cúi đầu, dám Tô Cẩm Bình. Từ xưa đến nay, thắng vua, thua giặc, bọn họ vu oan cho Tô Cẩm Bình, nhưng bọn họ cũng chỉ thể mệnh lệnh ở bên , do bọn họ thế.

“Thì các đều thấy ? Có điều, thật sự hề tới đó thì bây giờ? Nương nương, đến khi tới gặp Hoàng thượng, hai bên đều cho là đúng, mà ngài chứng cứ, thì Hoàng thượng thể xét xử , đúng ?” Tô Cẩm Bình ả.

“Ha ha, thì , chỉ cần ngươi và tiện tỳ cùng c.h.ế.t ở đây, tới sáng mai, Hoàng thượng hỏi gì, thì cũng chẳng còn ai lên tiếng vì ngươi nữa. Còn nữa, Tô Cẩm Bình, đừng quên rằng, phận của ngươi chẳng qua chỉ là một cung nữ nhỏ bé, bỏ nhiều tâm sức thế để lấy mạng ngươi cũng là coi trọng ngươi . Ngươi còn mong ai mặt vì chứ? Ngươi yên tâm, cấm vệ quân mà hôm nay bản cung dùng đến, ước chừng ba trăm , nhất định thể cho ngươi c.h.ế.t yên !” Trên mặt Doãn Thu Nguyệt xuất hiện một nụ tự tin, trong đôi mắt tràn ngập sát khí! Tiện nhân hại Hách Liên Dung Nhược đ.á.n.h thê t.h.ả.m như , ả thể nuốt trôi cục tức đó chứ!

Nghe ả , Tô Cẩm Bình khẽ lạnh, xem đối phương thẳng tay g.i.ế.c c.h.ế.t ! là một con ả ngu xuẩn, tự tiện điều động cấm vệ quân là tội c.h.ế.t, nàng thể chắc chắn Doãn Thu Nguyệt tuyệt đối năng lực lớn như , mà kẻ lưng mặt, để cho ả ngu xuẩn xuất hiện, ngày mai dù điều tra chuyện, thì c.h.ế.t cũng chỉ con thí Doãn Thu Nguyệt thôi. Bản sắp c.h.ế.t đến nơi còn lấy mạng Tô Cẩm Bình nàng, nghĩ thật!!!

Nàng tập trung quanh, Doãn Thu Nguyệt ba trăm , mà trong viện chỉ tới một trăm , như , những còn chắc vẫn còn đang chạy khắp Hoàng cung truy lùng . Đôi mắt phượng thoáng hiện lên nụ lạnh, nếu là Hoàng Phủ Hoài Hàn hạ lệnh cho thiên quân vạn mã đến bắt nàng thì đúng là nàng còn thấy hợi hãi, nhưng chỉ hơn một trăm ở đây mà lấy mạng Tô Cẩm Bình nàng, là quá ngây thơ ?!

Thiển Ức cũng sợ đến mức trắng bệch mặt mũi, thế nào cho ! lúc , Tô Cẩm Bình : “Thiển Ức, em phòng , gọi thì em đừng !” Thiển Ức ở đây chỉ tổ vướng chân, hơn nữa, nàng cũng để cô thấy hình ảnh tanh m.á.u đó.

Doãn Thu Nguyệt thấy liền lạnh, cũng ngăn cô . Chờ g.i.ế.c Tô Cẩm Bình xong, xử lý nha đầu , cũng chẳng mất bao nhiêu công sức.

Thiển Ức vốn do dự, nhưng nghĩ một chút liền ngoan ngoãn chạy phòng, siết nhẹ cây còi trúc trong tay áo.

“Còn đó gì? Không mau động thủ ?” Doãn Thu Nguyệt lên tiếng phân phó.

Hai thị vệ rút đao , lao về phía Tô Cẩm Bình. Doãn Thu Nguyệt cùng thị tỳ của lánh sang một bên chờ xem cảnh tượng m.á.u thịt tứ tung!

“Phập!” một tiếng, âm thanh đao sắc cắm thịt! là m.á.u thịt bay tứ tung, nhưng là m.á.u thịt của hai tay thị vệ bay tứ tung. Doãn Thu Nguyệt ngẩn trợn tròn mắt họ ---

Hai thị vệ vốn đang c.h.é.m về phía Tô Cẩm Bình, nhưng Tô Cẩm Bình giữa bọn họ bỗng dùng tốc độ mà mắt thường thấy , nhanh chóng tránh sang một bên. Đao của hai kịp dừng, cuối cùng c.h.é.m !

Những khác đều sợ hãi cảm thán, thủ nhanh thật!!!

Sau khi Doãn Thu Nguyệt kịp phản ứng, ả mới Tô Cẩm Bình hề đơn giản như ả tưởng tượng, vội vàng hét những thị vệ khác: “Còn mau động thủ cho bản cung?! Mau lên!”

Nghe ả lệnh, đám thị vệ cùng ùa lên, đ.á.n.h thẳng về phía Tô Cẩm Bình, nàng nhanh nhẹn đưa tay , túm lấy cổ tay đối phương, ‘rắc rắc’ một tiếng, cổ tay gãy, khuôn mặt thị vệ nhăn nhó vặn vẹo, kêu rên t.h.ả.m thiết.

Lại một đường kiếm đ.á.n.h úp lưng nàng, Tô Cẩm Bình cứ như mọc mắt lưng, vội vàng tung một cước về phía , thể đối phương lập tức bay thật xa như diều đứt dây! Bốn phương tám hướng đều vang lên những tiếng sát phạt, Tô Cẩm Bình thẳng ở giữa, mặt đổi sắc, thậm chí còn nhắm nghiền hai mắt , lắng nhưng thanh âm xuyên thủng gian lao tới.

Ngay đó, nàng vận dụng thủ ở mức nhanh nhất, từng chiêu thức đều tấn công t.ử huyệt, điểm yếu nhất của đối phương. Kiếp khi thực thi nhiệm vụ, tình huống hai mươi cây RPK b.ắ.n phá, cùng với mấy trăm vây quanh, nàng còn thể chiến thắng bằng thủ pháp phi đao nhanh hơn đạn b.ắ.n của . Hiện giờ tuy phi đao, nhưng là trong tay đối phương cũng hề vũ khí công nghệ cao ? Mấy , “yêu nghiệt” nàng còn để mắt!!!

Thời khắc , nàng y như ác quỷ đến từ địa ngục, tay đao kiếm nhưng thể dùng đôi tay trắng nõn như bạch ngọc để gặt hái sinh mệnh của đối phương. Càng khiến kinh hãi hơn đó là, khi họ c.h.ế.t, họ thậm chí còn sức mà kêu rên lên tiếng nào! Tô Cẩm Bình cũng , những đều là do nhận lệnh của khác, nhưng nàng vẫn hạ sát thủ, nguyên nhân đơn giản. Nàng cho những , Tô Cẩm Bình nàng dễ ức hiếp. Sau nếu còn tay, thì nên suy nghĩ một chút xem bản lĩnh đó ! Những đắc tội nàng, cũng nên chuẩn tinh thần để trả giá đắt!!!

Không bao lâu , mặt đất đầy các t.h.i t.h.ể ngổn ngang, mấy trăm chỉ còn đến một nửa. Tất cả đều cầm đao co cụm lùi về phía , còn dám gần nữ ma đầu g.i.ế.c chớp mắt nữa. Thời khắc , đôi mắt phượng của Tô Cẩm Bình đột nhiên mở , , đôi môi đỏ mọng cong lên mang theo luồng thở khát máu: “Còn ai lên nữa ?”

Đám thị vệ sang , cả đống t.h.i t.h.ể đầy đất , con gái chỉ mặc trung y giữa đám thi thể… một cảm giác lạnh lẽo thoáng lan tràn khắp , cảm thấy mồ hôi lạnh như toát , đừng lên, bây giờ bọn họ chỉ hận thể nhanh nhanh mà chạy trốn thôi.

Tô Cẩm Bình bước từng bước một lên, đám thị vệ lùi từng bước từng bước một. Doãn Thu Nguyệt phía đám thị vệ thấy cảnh tượng rốt cuộc cũng kìm nữa liền bịt miệng nôn điên cuồng. Từ bé đến giờ, ả từng gặp trường hợp bao giờ, sợ đến mức mặt ả trắng bệch , mà thị tỳ lưng ả cũng sợ đến mức ngất xỉu vài ! Doãn Thu Nguyệt ngẩng đầu, kinh hãi Tô Cẩm Bình đang về phía , tim như vọt lên tới cổ!

Ả cố gắng trấn tĩnh, hét lên: “Tô Cẩm Bình, ngươi ngươi đang ? G.i.ế.c nhiều thế , nếu ngày mai Hoàng thượng điều tra …”

“Không nương nương đó , chỉ cần ở đây c.h.ế.t hết, sẽ còn ai để đối chứng nữa. Ta g.i.ế.c hết tất cả ở đây, đương nhiên, cũng bao gồm cả chính nương nương ngươi nữa, đó, lột hết y phục của các ngươi, ném một chỗ, là nương nương chịu nổi cô đơn, mới tìm một đám thị vệ tới thông dâm, để nô tỳ thấy, nhất thời tức giận chịu nổi nên mới g.i.ế.c hết mấy ở đây. Ngài thấy thế nào? Đến lúc đó, e cũng chẳng mấy chịu lên tiếng vì nương nương nhỉ? Còn về phần mấy thị tỳ lưng ngài, là những kẻ thấy chủ nhân phạm đường khuyên nhủ, Hoàng thượng chắc cũng sẽ cảm thấy c.h.ế.t còn hết tội!!!” Tô Cẩm Bình chậm rãi ý đồ của , đó mang nụ khiến sợ hãi bước tới, nàng mặc trung y trắng, cùng với những vết m.á.u đỏ dính y phục, trong đêm tối cực kỳ đáng sợ!

Doãn Thu Nguyệt cũng dần nhận đối phương hề đùa với mà là thật! Ả nhất thời vô cùng hoang mang lo sợ, thế nào cho . Sắc mặt đám thị vệ còn đáng sợ hơn Doãn Thu Nguyệt, thông dâm với phi tần hậu cung là trọng tội thể diệt tộc. Bọn họ c.h.ế.t cũng chẳng chuyện gì lớn, nhưng thế ắt sẽ liên lụy đến nhà bọn họ, nghĩ , đôi chân vốn đang run rẩy giờ càng lạnh lẽo, run mạnh hơn!

đúng lúc , Tô Cẩm Bình nheo đôi mắt phượng, lắng tiếng động, một đội nhân mã đang chạy từ phía Tây đến, còn cách tám trăm thước, nhân đông, khả năng phát hiện tình hình bên nên tới thị sát! Hiện giờ còn kịp g.i.ế.c sạch những , còn tạo chứng cứ thông dâm của họ còn kịp nữa , hơn nữa, dàn dựng lên một phi t.ử với nhiều thế thì cũng thái quá. Nàng như đa phần mà dọa Doãn Thu Nguyệt mà thôi.

Nàng bọn họ, : “Cho các ngươi hai lựa chọn, thứ nhất, c.h.ế.t ở đây. Thứ hai, cút ngay lập tức, coi như hôm nay từng xảy chuyện gì ở đây. Sau , những nơi mặt Tô Cẩm Bình , thì đều lui binh nhượng bộ cho bà!” Không cần đến nàng động thủ, thì ngày mai chắc chắn Doãn Thu Nguyệt cũng sẽ c.h.ế.t, vì thế, nàng cũng cần vội vàng.

Đám Doãn Thu Nguyệt hề đang một đội nhân mã lớn đang tới, vì nghĩ cho cái mạng nhỏ của , đương nhiên lập tức cuốn gói . Bọn họ vội đáp: “Chúng , lập tức ngay!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-87-ai-you-thi-ra-la-chia-khoa-quoc-kho-a.html.]

Trong lòng Doãn Thu Nguyệt bây giờ chỉ tràn ngập sự hối hận, hận chính nên chạy tới đây đắc tội một ác quỷ như , hiện giờ ả đành vội vội vàng vàng kéo theo thị tỳ của chạy trốn như điên, đám thị vệ cũng chuẩn rút lui cùng.

tới cửa, Tô Cẩm Bình lạnh lùng quát một tiếng: “Đứng !”

Mọi run lên, cùng đầu , mặt đầy vẻ kinh hoàng, là Tô Cẩm Bình đổi ý đấy chứ?

“Đưa hết đống t.h.i t.h.ể cho . Ta đếm đến mười, đếm xong mà còn đây, thì cũng cần chạy nữa!!! Một, hai, ba, bốn…”

Tiếng đếm âm u vang lên, nàng lạnh lùng những đó nhanh chóng kéo thi thể, đó vác t.h.i t.h.ể và mấy thị tỳ ngất xỉu lên, nhanh chóng chạy trốn. Lúc đếm tới tám, mặt nàng còn một bóng ! Tô Cẩm Bình khinh bỉ phì một tiếng, đúng là tự lượng sức! Thật , về điểm , nàng giống với Quân Lâm Uyên --- cực kỳ chán ghét những kẻ ngu xuẩn vô dụng đến cùng cực mà tự cho là thông minh!

Không bao lâu , hơn hai nghìn thị vệ liền xuất hiện ở nơi . Sắc trời tối, rõ vết m.á.u mặt đất. Mọi trong viện, chỉ thấy Tô Cẩm Bình đang vươn , hình như định về phòng, một lúc ngẩn , nghĩ là lầm, đồng loạt rút lui như một cơn gió. Chờ đến khi đều hết, Tô Cẩm Bình mới với : “Xuất hiện !”

Ba chữ vang lên, một đàn ông mặc áo đen liền xuất hiện mặt nàng. Vẫn chiếc áo bào đen đó, điều, nụ tà mị bên môi biến mất, mắt chăm chú Tô Cẩm Bình!

“Xem bao lâu ?” Nếu lúc nhắm mắt cảm nhận luồng khí từ bốn hướng ập đến, thì nàng cũng Lãnh T.ử Hàn tới. Đương nhiên, trừ Lãnh T.ử Hàn, trong chỗ tối còn một nữa. Nàng nhắm mắt , là vì đ.á.n.h giá thấp những đó. Mà sát thủ, cảnh giới cao nhất chính là nhắm mắt , bộ đều phụ thuộc thính giác và trực giác của để cảm nhận sự việc xung quanh. Tuy độ nhạy bén của thể cao như thể nàng kiếp , nhưng cũng thừa sức để đối phó với mấy .

Lãnh T.ử Hàn trầm ngâm một lúc lâu mới mở miệng đáp: “Từ lúc nàng động thủ, tới !” Trong lòng cũng cảm thấy vô cùng kinh hãi, trăm mối tơ vò, nàng thật sự là Tiểu Cẩm ? Tiểu Cẩm thể thủ như , hơn nữa, còn g.i.ế.c nhiều như thế mà mặt hề biến sắc. Tiểu Cẩm là một nhút nhát, dịu dàng lương thiện, nhưng con gái mặt đây, tàn nhẫn quyết đoán cơ trí, ngoài khuôn mặt , hai nàng căn bản là hai khác !

Hắn dứt lời, tay áo bào đen vung lên, một luồng gió cực mạnh đ.á.n.h về phía nóc nhà. Chỉ giây lát , hình của Hủy cũng xuất hiện. Đôi mắt đen như mực nước của Lãnh T.ử Hàn , một lọn tóc xõa trán ôm khuôn mặt tạo thành một đường cong mỹ, một lúc lâu mới : “Người của Bách Lý Kinh Hồng?”

Hủy hỏi cũng chỉ im lặng đáp. Là đầu ám vệ, đương nhiên càng cẩn trọng hơn bốn thuộc hạ của . Chưa Lãnh T.ử Hàn là địch là bạn, nên cũng cần trả lời .

Tô Cẩm Bình , khẽ : “Quay về , bản chủ nhân của ngươi còn trọng thương, còn cần ngươi bảo vệ hơn !” Người cũng là một cái hũ nút, cùng một đức hạnh với Bách Lý Kinh Hồng, của , thì chính nàng cũng tin ! Có điều, còn thể đến bảo vệ nàng, ừ, tồi, tên ngạo kiều khô khan vẫn còn cứu vãn !

Hủy liền đáp: “Điện hạ sai bảo vệ cô nương, nhất định rời một tấc!” Từ đến giờ, chỉ mệnh lệnh trực tiếp của điện hạ!

“Vậy, ngươi cứ yên tâm để điện hạ đang trọng thương nhà các ngươi một trong Lê viên, đối mặt với sự ám sát của Hoàng Phủ Hoài Hàn ?” Lãnh T.ử Hàn lạnh . Từ chỗ Hoàng Phủ Dật, cũng một phần thế cục trong hoàng cung .

Hủy ngẩn , cũng rõ ràng thế cục là như thế. Gần đây Hoàng Phủ Hoài Hàn ngừng phái tới ám sát. Tối hôm qua điện hạ trọng thương còn điều tức nguyên khí, bây giờ một ai bên cạnh, thực sự cũng nguy hiểm. Hiện giờ Tô Cẩm Bình an , hình như chính cũng cần đây nữa. Nghĩ , liền gật đầu: “Vậy về phục mệnh!” Dứt lời, bóng đen chợt lóe lên, biến mất thấy tăm nữa.

Chờ xa, Lãnh T.ử Hàn mới bình tĩnh Tô Cẩm Bình, gì đó, nhưng một lúc lâu cũng câu gì, chỉ nhướng đôi mày kiếm, cả như chìm trong bóng đêm.

“Ta hiếu kỳ, vì mỗi gặp khó khăn, ngươi đều thể xuất hiện đúng lúc như ?” Lần là thế, cũng như .

Nàng dứt lời, Thiển Ức liền đẩy cửa phòng bước , sắc mặt vẫn còn trắng bệch. Vừa , cô lo lắng cho sự an nguy của tiểu thư, nên mới lén trộm qua khe cửa sổ, kết quả thấy hình ảnh tiểu thư nhà g.i.ế.c điên cuồng, thật sự khiến run sợ! Tiểu thư như , khác ngày thường, y như Tu La khát m.á.u g.i.ế.c chớp mắt đến từ địa ngục !

Cô nghĩ một chút, chìa chiếc còi trúc trong tay cho Tô Cẩm Bình xem: “Cái là của Lãnh công tử, mỗi gặp nạn, nô tỳ đều thổi cái nên Lãnh công t.ử mới đến!”

Có điều, chiếc còi cũng kỳ quái, căn bản thổi tiếng, cô luôn tò mò, hiểu Lãnh công t.ử thế nào mà âm thanh.

Lãnh T.ử Hàn cũng lập tức lý giải ngay nghi hoặc của cô, đưa tay lấy con ốc biển vẻ bình thường treo bên hông , : “Chỉ cần thổi chiếc còi trúc , con ốc biển sẽ phát âm thanh.”

Nghe , Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, một lúc lâu mới với : “Nể tình ngươi giúp hai , những thù hận đây coi như xóa bỏ .” Ý nàng là, nàng còn chán ghét như nữa.

Lãnh T.ử Hàn thấy , liền vui vẻ : “Vậy, thể bằng hữu ?”

“Có thể!” Có một bằng hữu mạnh mẽ như thế giúp đỡ , tội gì nhận chữ, “Được , cũng khuya lắm , mau về nghỉ ngơi !” Đối với bằng hữu, từ đến giờ nàng đều tiếc sự quan tâm của .

“Được, nàng cũng nghỉ ngơi sớm một chút!” Lãnh T.ử Hàn cũng nhiều, dứt lời, hình vụt lóe lên, biến mất.

Tô Cẩm Bình , lướt qua Thiển Ức, hỏi: “Sợ ?” Con gái bình thường khi thấy cảnh tượng đó đều sợ hãi ?

Thiển Ức vội lắc mạnh đầu, sắc mặt trắng bệch sớm khôi phục như bình thường, : “Không sợ! Tiểu thư thật lợi hại!” Nói xong trong mắt cô còn đầy vẻ sùng bái. Tô Cẩm Bình khẽ một tiếng, tiểu nha đầu thật là… “Được , ngủ thôi!”

“Vâng!” Thiển Ức khẽ gật đầu, về phòng . Tô Cẩm Bình thoáng qua vết m.á.u đầy sân, hiện giờ nàng buồn ngủ đến mở mắt , để sáng mai xử lý !

Hủy bước phòng chợt thấy giọng lạnh lẽo của điện hạ nhà vang lên: “Sao về?”

“Tô Cẩm Bình an , chính nàng bảo thuộc hạ về bảo vệ điện hạ ạ!” Hủy cúi đầu, kính cẩn đáp lời.

Bách Lý Kinh Hồng , đôi môi mỏng cong lên, gì. Ngay đó, Hủy liền bẩm báo chuyện tối nay, điều, càng thì phát hiện sắc mặt điện hạ nhà càng đen , đặc biệt là lúc đến chuyện Mộ Dung Thiên Thu hôn Tô Cẩm Bình, mặt điện hạ đen như tảng đá trong nhà xí, tuy cảm xúc đổi, nhưng bầu khí xung quanh dường như đều giảm xuống vài độ!

Đến khi cố gắng chịu đựng khí lạnh bẩm báo cho hết lời thì giọng thanh lạnh của Bách Lý Kinh Hồng mới vang lên: “Ngươi là, hiện giờ nàng đang ở cùng với Lãnh T.ử Hàn, mà ngươi thì về đây ?” Giọng vẫn nhàn nhạt như , nhưng khiến cảm thấy sợ hãi đến lạ kỳ, thậm chí ở cách vài trăm thước cũng thể ngửi vị chua nồng!

Nghe hỏi , Hủy cứ cảm thấy là lạ, nhưng lạ ở , thành thật gật đầu: “Vâng ạ!”

“Sáng sớm mai lĩnh bốn mươi trượng!” Hắn thản nhiên dậy phòng ngủ.

“Vâng, điện hạ!” Tuy vẫn hiểu vì điện hạ bảo chịu phạt, nhưng là mệnh lệnh của điện hạ thì buộc tuân theo. Đáp lời xong, lắc một cái, tiếp tục ẩn nấp gần đó, chỉ thấy kỳ quái là suốt cả một đêm đều ngửi thấy một mùi chua kỳ quái, mà mùi chua chua đó, bay từ cửa sổ của điện hạ nhà . Hắn phiền muộn nghiêng đầu ngó trong phòng mấy , chẳng lẽ trong phòng ngủ của điện hạ bình dấm chua lâu năm ?

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Sáng sớm hôm , khi tỉnh dậy, Tô Cẩm Bình định ngoài xử lý vết m.á.u ngoài sân sạch sẽ, nhưng mở cửa nàng ngẩn cả . Ngoài sân sạch sẽ như từng chuyện gì xảy , quét dọn giúp nàng ? Nàng bước vài bước đến cửa phòng Thiển Ức, gõ cửa vài cái.

Thiển Ức cũng ngủ dậy, tiếng gõ liền vội vàng chạy mở cửa: “Tiểu thư, chuyện gì thế ạ?”

“Em lau dọn vết m.á.u đêm qua ?” Sắc mặt Tô Cẩm Bình nghiêm túc.

Nghe nàng hỏi, Thiển Ức đáp: “Tiểu thư, đùa gì thế, vết m.á.u ghê sợ như , nô tỳ dám…”

Vậy thì là ai? Đây thứ ba nàng chịu ơn của . Lần đầu tiên là Hách Liên Dung Nhược, thứ hai là khi Hiền phi hãm hại , thứ ba là hôm nay. Hiện giờ nàng càng lúc càng hiếu kỳ với phận của âm thầm giúp . Nghĩ một hồi lâu nàng cũng thể nào liên hệ vốn quen với , bèn khẽ lắc đầu bỏ qua: “Được , quét sân, em nghỉ ngơi !”

“Vâng!” Thiển Ức vốn cũng ngủ ngon giấc, nàng liền đóng cửa về giường .

Khi Tô Cẩm Bình cầm chổi của tới cửa ngự thư phòng, thì Hạ Đông Mai sớm ở đó chờ nàng, thấy nàng, cô vội : “Cô khỏi ốm ? Hôm qua lo c.h.ế.t !”

Ốm ? “Ừ, !” Tô Cẩm Bình khẽ , nhớ đến chuyện hôm qua Thiển Ức quét sân .

Nàng dứt lời, Hạ Đông Mai liền vẻ thần thần bí bí với nàng: “Cô , mấy hôm nay xảy nhiều chuyện!”

“Hả? Chuyện gì?” Nàng vẻ tò mò hỏi.

“Ngày hôm , Hoàng quý phi vốn thị tẩm, nhưng ả nổi điên thế nào, đang êm hạ xuân d.ư.ợ.c với Hoàng thượng. Hoàng thượng quá tức giận nên g.i.ế.c c.h.ế.t ả luôn. Nghe Tô đại nhân còn vì chuyện đó mà chất vấn Hoàng thượng triều, cuối cùng Hoàng thượng hạ chỉ đ.á.n.h mấy trượng!” Hạ Đông Mai thần bí xong, chợt nhớ Hoàng quý phi là tỷ tỷ ruột thịt của Tô Cẩm Bình, cũng nhận mấy lời dường như lắm, đang định gì đó để dịu bầu khí, thấy Tô Cẩm Bình : “Tự gây chuyện, thể sống !”

Hạ Đông Mai thoáng ngẩn , nhưng cũng phản ứng ngay lập tức, : “ thế! Còn một chuyện lạ nữa, đêm qua cũng Doãn mỹ nhân nổi điên thế nào, dám triệu tập ba trăm cấm vệ quân điều tra gì đó trong Hoàng cung, còn động chạm đến một vị khách quý. Nghe , khi chuyện , sáng sớm nay Hoàng thượng hạ lệnh lăng trì xử t.ử Doãn mỹ nhân, còn gọi vài phi t.ử tới xem hành hình, là để răn đe! Có điều, kỳ lạ nhất là, c.h.ế.t mất hơn một trăm cấm về quân, các cung tỳ của Doãn mỹ nhân cũng đều c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử hết!”

“Cô gì? C.h.ế.t hơn một trăm ?” Tô Cẩm Bình vô cùng kinh ngạc sang , c.h.ế.t hơn một trăm cấm vệ quân ? Rõ ràng đêm qua nàng chỉ g.i.ế.c hơn sáu mươi , thị tỳ của Doãn Thu Nguyệt cũng c.h.ế.t ? Nàng cũng coi như thể tránh kiếp nạn đám thị tỳ và cấm vệ quân thể tiết lộ chuyện đêm qua ngoài . Trong lòng nàng vẫn bất an, tình hình , thì xử lý giúp ?

“Ừ!” Hạ Đông Mai thật thà gật đầu, tỏ sợ hãi, “ thế, điều, Hoàng thượng bọn họ c.h.ế.t cũng hết tội, cho nên cũng điều tra rõ ràng chuyện . Cô xem, gần đây nhóm nương nương đều điên hết ? Càng ngày càng nhiều việc quá đáng, từ mưu hại Hoàng hậu đến hạ xuân d.ư.ợ.c Hoàng thượng, một triệu tập cấm vệ quân, đúng là…” Nói tới đây, Hạ Đông Mai cũng dùng từ gì để hình dung về nhóm nương nương “ điên” nữa.

“Phụt… lẽ!” Nha đầu đúng là theo nàng lâu nên gan cũng to hẳn lên, những lời thế mà cũng dám .

“Được , nhiều nữa. Ôi, cái vị Lãnh công t.ử hôm qua thực sự tuấn tú, tiếc là sáng sớm nay , ôi…” Hạ Đông Mai xong còn vẻ tiếc nuối lắc đầu.

Tô Cẩm Bình ngẩn , Lãnh công tử? Tuấn tú? Không là gã đàn ông đoạn tụ mà nàng gặp đêm qua chứ? Vừa nghĩ tới , nàng nhớ nụ hôn đó, cảm giác lạnh lẽo mạnh mẽ ập tới: “Đi , ở cũng là một tên tai họa!”

Hạ Đông Mai hiểu sai ý nàng: “ thế, đúng là tai họa mà, đêm qua vài nha đầu trong cung còn bàn tán, là gần đây nhiều mỹ nam xuất hiện thật đấy. Nguyên bản chỉ Hoàng thượng, mấy vị vương gia và Thượng Quan đại nhân, nhưng giờ còn Bắc Minh hoàng, Lãnh công tử, còn cả vị Tam hoàng t.ử Nam Nhạc lúc nào cũng thần thần bí bí nữa chứ, đều là một đám tai họa, rối loạn trái tim của bao cô nương ! Ôi!”

Thấy ánh mắt mê trai của cô , Tô Cẩm Bình khẽ bật : “Thôi thôi , thì , nhưng trong lòng cô đang cao hứng thế nào . Ta còn nhớ rõ, mấy ngày thích Bắc Minh hoàng cơ mà!”

“Cô cái gì thế!” Hạ Đông Mai hổ phất cây chổi trong tay về phía Tô Cẩm Bình.

Tô Cẩm Bình cũng lùi về đằng vài bước để tránh. Trong lúc hai đang đùa thì Hoàng Phủ Hoài Hàn đột nhiên về, nhưng các nàng đang đùa vui thoải mái, nên hề phát hiện , tới tận khi Tô Cẩm Bình đụng cái ‘rầm’ một tiếng Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Sau đó, ‘keng’ một tiếng, vật gì đó rơi xuống đất!

“Tô Cẩm Bình!” Tiếng quát to vang lên, bộc lộ hết vẻ vui của Hoàng Phủ Hoài Hàn, chuyện đêm hôm qua chắc chắn liên quan tới cô gái , bây giờ còn dám to gan lớn mật đụng nữa.

Cô nàng nào đó giật thót , vội quỳ xuống với Hạ Đông Mai: “Nô tỳ đáng c.h.ế.t!” Vừa quỳ, nàng thấy ngay một chiếc chìa khóa xinh xắn mặt , bộ đều bằng vàng, bên còn khảm nạm đá quý, vô cùng xinh . Nàng đang định nhặt lên, thì Tiểu Lâm t.ử nhanh hơn nàng một bước, nhặt chiếc chìa khóa lên, phủi phủi đưa cho Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Hoàng Phủ Hoài Hàn nhận lấy chiếc chìa khóa , lạnh lùng nghiêm mặt nàng một lúc lâu, nghiến răng : “Tô Cẩm Bình, hình như ngươi vui vẻ nhỉ?! Tỷ tỷ của ngươi c.h.ế.t , mà ngươi hề đau lòng chút nào ?” Lần hỏi nàng, nàng tỏ thái độ gì quan trọng, chính còn cảm thấy thể là nàng đang giả vờ, nhưng hôm nay nàng thể vui vẻ đến mức , thực sự khiến nàng bằng cặp mắt khác!

“Hoàng thượng, tỷ tỷ c.h.ế.t , chừng hiện giờ lên Tây Thiên, cũng chừng Phật tổ thấy tỷ tuệ căn, cho tỷ một chức thần tiên nào đó, nô tỳ đau lòng chứ?” Tô Cẩm Bình trả lời.

Khóe miệng vị Hoàng đế nào đó giật giật, chỉ hung hăng đạp thẳng cho cô gái một cước, nhưng chợt nhớ còn chuyện quan trọng xử lý, nên cũng lười bận tâm đến nàng, hừ lạnh một tiếng bước Ngự thư phòng.

Hạ Đông Mai vỗ nhẹ n.g.ự.c : “Làm sợ c.h.ế.t, cô đụng đến rơi cả chìa khóa quốc khố mà Hoàng thượng xử lý chúng . Hôm nay chúng gặp may đấy!”

“Cái gì? Cô đó là chìa khóa quốc khố ?” Mắt Tô Cẩm Bình bỗng nhiên tỏa sáng lấp lánh. Trong quốc khố chắc chắn nhiều bạc, nếu thể lấy chiếc chìa khóa , là nàng phát tài ? Còn bận tâm cái bổng lộc ch.ó má gì nữa, tiện tay lấy vài thứ bỏ chạy cũng đủ để nàng vui vẻ sung sướng cả đời !

“Cô kinh ngạc thế gì? Ai mà nhiều triều đại nay chìa khóa quốc khố đều là do Hoàng thượng cất giữ, một tấc cũng rời chứ. Chiếc chìa khóa đẽ quý báu như , chắc chắn là chìa khóa quốc khố.” Hạ Đông Mai đáp.

“Ai you!!!” Tô Cẩm Bình xoa xoa tay đầy vẻ thô tục, trong lòng vô cùng oán hận vì nhặt chiếc chìa khóa lên, sờ soạng một phen, quá tay giấu luôn cũng mà!!!”

Hạ Đông Mai bỗng run rẩy, mồ hôi lạnh chảy xuống đầu, đề phòng dáng vẻ kỳ dị của nàng, : “Cô ai you cái gì?”

“A ha ha ha… gì, gì! Thật sự gì!” Đôi mắt sáng rực chằm chằm về phía cửa lớn của Ngự thư phòng, trong đầu nhanh chóng tính toán một chút. Ừ… sắp xuất cung , chỉnh đốn tên cẩu hoàng đế nào đó một chút, lấy chiếc chìa khóa xinh xắn đáng yêu trộm ít bạc, là chuyện vô cùng hạnh phúc ?

Nghĩ tới đây, Tô Cẩm Bình kêu lên một tiếng: “Ai you! Hóa là chìa khóa quốc khố ?!” Nói xong, nàng còn vòng hai tay thành hình chữ thập, khom đặt tay đầu gối, vặn vẹo vài cái, nụ thô tục môi càng sáng rỡ, tươi hơn, đến lúc quá kích động còn dậm chân vài cái. Cuối cùng, nàng ôm mặt , dường như thấy viễn cảnh bộ tiền bạc trong quốc khố đều rơi túi : “Ai you, thật quá hạnh phúc mà!”

Mọi ở cửa đều trợn mắt há hốc mồm nàng biểu diễn các kiểu tư thế “ai you” như một thần kinh, tất cả đều hẹn mà cùng đổ mồ hôi gáy. Một loạt sọc đen sổ thẳng xuống gáy Hạ Đông Mai, vội vàng nhảy thật xa, vẻ ‘ nàng’!

Tô Cẩm Bình ở đó ‘ai you’ một lúc lâu mới định thần , tim đập thình thịch trong lồng ngực, đầu cũng nhanh chóng tính toán, suy nghĩ xem nên thế nào lấy chiếc chìa khóa tay , ừ… là đêm nay trộm ?!

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...