Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 86:: Trận Pháp Phệ Hồn
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoàng , chắc chắn cái trận pháp phệ hồn thể vây khốn bọn họ ?” Một giọng dễ những tà mị vang lên, bên trong còn một sự phức tạp khó nén.
Đáp , là một giọng lạnh như băng: “Trận pháp phệ hồn là đại trận nhất thiên hạ, nếu như trận pháp cũng thể vây khốn bọn , đời cũng trận pháp nào thể vây khốn bọn ! Sau khi của điều tra, chỉ có1Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm tới đó, đến lúc đó...”
“Nếu như thêm nào khác cùng thì ?” Hoàng Phủ Dạ nhíu mày, dù thì thiên hạ quá nhiều cao thủ, nếu như cố ý ẩn nấp, cũng chẳng ai thể tra tung tích của bọn .
Ngay cả tin tức Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cấm tới nơi , cũng là bọn hẳn điều tra , mà là canh giữ ở Thiệu Dương trông8thấy bọn họ, nên mới suy đoán là bọn họ tới Nguyên Dương Lĩnh thăm hai Thượng Quan Cẩn Duệ.
Hoàng Phủ Hoài Hàn nhếch môi, nở nụ lạnh: “Nếu ai cùng, Nam Cung Cẩm sẽ để c.h.ế.t ? Người nào khác, mấy nguyện ý c.h.ế.t vì bọn họ?” Hắn xong, Hoàng Phủ Dạ lúc gì nữa. Ngay tại lúc , một đàn ông tiên phong đạo cốt, nhưng trán hiện lên ít lệ khí tiến2đến đây: “Hoàng thượng, trận pháp phệ hồn bố trí xong, nếu tiến , chắc chắn sẽ chỉ mà !”
Hắn xong, Hoàng Phủ Hoài Hàn bỗng nhiên đầu , trong mắt mang theo một tia lạnh lùng khó hiểu. Ánh mắt lạnh lùng đóng băng ba thước , khiến cho chịu mà lui về một bước! “Hoàng thượng, ngài...” “Ngươi , khi bố trí trận pháp phệ hồn, cần m.á.u trong tim , như thể4mới thể phát huy hiệu quả lớn nhất!” Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng sự thật.
Người đàn ông trung niên giật , vội vàng : “Hoàng thượng, mặc dù là như thế, nhưng tin tưởng, trận pháp phệ hồn ai thể phá , căn bản cũng cần...”
“Ngươi tin, nhưng trẫm tin!” Dứt lời, nhẹ nhàng khoát tay trung, hạ nhân lập tức kéo xuống.
Còn đàn ông trung niên thì ngừng kêu lên tha mạng đường kéo , cuối cùng cũng thoát mệnh g.i.ế.c!
“Hoàng thật sự đến mức độ như thế ?” Trông thấy đàn ông trung niên g.i.ế.c, trong mắt Hoàng Phủ Dạ cũng chút thương hại nào, nhưng sự do dự khó tả.
Hoàng Phủ Hoài Hàn nghiêng đầu , ánh mắt lạnh buốt: “Thể để cho rằng, trẫm từ ngàn dặm tới đây, chỉ để kể chuyện cho Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cấm ?”
“Thế nhưng mà, hoàng ...” Giọng điệu Hoàng Phủ Dạ vẻ buồn vô cớ.
Đôi mắt tím đen lạnh lùng, mang theo vẻ vui, nghiêng đầu quét , đó vui lắm mà : “Dạ, bao nhiều , thể lòng đàn bà!”
“Thần để hiểu rõ, chỉ là...” Nói xong, nâng đôi mắt màu tím nhạt lên, khuôn mặt tuấn dật vô song của đàn ông mặt, chậm rãi kiềm chế tâm tình của , đó, đôi môi mỏng nhếch lên: “Chỉ là hoàng , xác định thật sự sẽ hối hận ?”
Lời khiến cho đôi mắt màu tím đen của Hoàng Phủ Hoài Hàn ngưng một chút, trăm nghìn loại cảm xúc pha trộn với , khẽ ngẩng đầu, giống như là lên mây trắng trời, giống như xuyên qua mây trắng mà thứ gì đó thể chạm . Trong đầu giật nhớ tới lúc ở bên trong ngọn giả sơn ở hoàng cung, một chớp mắt thất thần đó, một chớp mắt hoài niệm đó, một chớp mắt chán nản đó.
, năm đó, cũng tuyệt đối hối hận! Bây giờ, cũng nên giống như thể ? Nghĩ thế, ánh mắt của trở nên kiên định hơn: “Trẫm việc, xưa nay đều hối hận! Tình cảm sâu đậm hơn nữa, cũng thể nào sánh với tầm quan trọng của thiên hạ trong lòng ! Huống chi, cô gái , vốn là đáng c.h.ế.t!”
Cho dù là chuyện nàng phỉ báng các kiểu, là đoạt đồ vật của , đều lên một sự thật, đó là nàng đáng c.h.ế.t!
Cô gái , vốn là đáng c.h.ế.t ? Hoàng Phủ Dạ thế, chỉ ngừng lắc đầu trong lòng, hoàng hận Tiểu Cẩm vô cùng, cũng thể là yêu hận, cho nên nếu để cho hoàng thật sự hạ sát thủ, đúng thật là thể !
“Dạ, lòng đàn bà, thể đại sự!” Hoàng Phủ Hoài Hàn nhíu mày quét , còn giống như những lời dặn dò dạy dỗ thường ngày, mà còn mang theo một tia cảnh cáo khó nén . Sau một hồi đối mặt với Hoàng Phủ Hoài Hàn, Hoàng Phủ Dạ cuối cùng cũng nhận sự kiện quyết trong ánh mắt lạnh như băng của đối phương, chán nản cúi đầu: “Thần để hiểu ! Hoàng yên tâm, sẽ !”
“Hy vọng thật sự hiểu rõ !” Hoàng Phủ Hoài Hàn hừ một tiếng đầu .
Đôi mắt tím đen lạnh lùng xuyên qua núi rừng trùng điệp, chằm chằm một mảnh đất bỏ hoang trống rỗng, thở dài một , đó, giọng lạnh lùng chậm rãi vang lên: “Chúng !”
Dứt lời, xoay mà .
Trận pháp bố trí. Sống c.h.ế.t, chính là phận của cô gái ! Tự nhiên, cũng xem Bách Lý Kinh Hồng lựa chọn thế nào!
Châm cứu, ngâm thuốc.
Đáy vực Nguyên Dương Lĩnh, cũng là một nơi khó , ngoại trừ Thiên Sơn Tuyết Liên, Linh Chi trăm năm, mấy loại d.ư.ợ.c thảo cực phẩm thì các thảo d.ư.ợ.c khác đều đầy đủ, cần cái gì cái đó. Cho nên việc điều trị, cũng vô cùng thuận tiện.
Ba Nam Cung Cẩm, Bách Lý Kinh Hồng, Lãnh T.ử Hàn cũng chỉ ở đây ba ngày. Mỗi ngày đều là Nam Cung Cẩm châm cứu cho Mộc Nguyệt Kỳ, còn Thượng Quan Cẩn Duệ thì tự nước ngâm chân cho nàng.
Vốn là Mộc Nguyệt Kỳ tỏ đủ kiểu , nhưng Nam Cung Cẩm thẳng thắn cho nàng rằng chân của nàng, cần hai tháng nữa mới khả năng khỏi hẳn, mà thì khả năng ở đây chăm sóc nàng hai tháng, chuyện sớm muộn gì cũng giao cho Thượng Quan Cẩn Duệ, hơn nữa hiện nay ở đây hướng dẫn còn tránh cho Thượng Quan Cẩn Duệ chăm sóc nàng chỗ .
Vì chân của nên dù Mộc Nguyệt Kỳ ngại ngùng đủ kiểu, vẫn đành đỏ mặt để Thượng Quan Cẩn Duệ giúp nàng ngâm chân. Mà thấy nàng ngượng ngùng như thế, Thượng Quan Cẩn Duệ khẽ : “Chân của phụ nữ, chỉ thể để cho vị hôn phu của thấy, xem , là tự nhiên nhặt một vợ !” Hắn xong, Mộc Nguyệt Kỳ tức giận trừng mắt liếc một cái, hai gò má đỏ bừng như ráng chiều hoàng hôn, xinh vô song, khi trừng mắt xong, nàng ngoài cửa sổ, còn tiếng của nào đó, thì càng trở nên vui vẻ. Sau khi ngâm chân xong, Thượng Quan Cẩn Duệ khỏi phòng, còn mấy Nam Cung Cẩm thì đang đợi ngoài cửa. Bộ dạng là chia tay, dù gì thì thành Thiếu Dương cũng còn nhiều chính sự và quân vụ cần xử lý. Nam Cung Cảm thấy , liền đưa cho một toa t.h.u.ố.c trong tay : “Mỗi ngày ngâm chân bằng những d.ư.ợ.c thảo , một tháng thì đổi thành những d.ư.ợ.c thảo !”
Nói xong, nàng đưa thêm một toa t.h.u.ố.c nữa.
Nàng tiếp tục : “Trên hai toa thuốc, đều đ.á.n.h dấu, một tờ “Một, chính là dùng tháng đầu, “Hai, chính là dùng ở tháng đó, miễn cho nhầm lẫn. Nhớ kỹ mà cho rõ ràng, thứ tự thể đảo lộn!” Thượng Quan Cẩn Duệ thể, gật nhẹ đầu, thực tính cách xưa nay vốn cẩn thận, cũng chắc chắn thể phạm sai lầm lớn như thế. “Còn nữa, hai tháng, giúp nàng phục hồi chức năng! Chính là mỗi ngày dìu nàng, xung quanh một chút, mỗi ngày tập luyện một canh giờ, dần dần tăng thêm thời gian, Nhớ kỹ, nhất định tập dần dần, thể nóng vội!” Nam Cung Cẩm tiếp tục . Thượng Quan Cẩn Duệ gật đầu, tỏ vẻ hiểu rõ.
“Được ! Điều thể giúp, đây giúp hết , chân của tẩu t.ử thể khỏi , giờ cũng chỉ thể theo ý trời!” Nam Cung Cấm cảm thán. Mộc Nguyệt Kỳ ở trong phòng lời , gương mặt đỏ lên. Lần Nam Cung Cẩm xưng hô từ “tấu tử” , Thượng Quan Cấn Duệ phản bác, nhưng cũng chỉ trừ. Mà hôm nay Nam Cung Cẩm nhắc một nữa, nàng thật sự Thượng Quan Cẩn Duệ trả lời thế nào.
Thượng Quan Cẩn Duệ khẽ một tiếng : “Nha đầu nhà ngươi, chỉ ba hoa thôi, Mộc cô nương vẫn là một cô nương trong sạch, đừng vấy bẩn danh dự !” Hắn xong, trong lòng Mộc Nguyệt Kỳ liền là một cảm giác mất mác. Còn Nam Cung Cẩm nháy mắt hiệu với : “Muội cũng tin nào đó nghĩ một đằng một nẻo, cưới Mộc tỷ tỷ mỹ lệ về nhà, vui vẻ hòa thuận, kiêm điệp tình thâm, là cơn gió, là hạt cát, triền miên quấn quýt đến thiên thai!” “Ba hoa! Vậy mà cũng , nàng đồng ý lấy ca ca ngu xuẩn đần độn của mới là lạ!” Thượng Quan Cẩn Duệ , trong giọng điệu mang theo ý , mà hiển nhiên là cho trong phòng .
Mộc Nguyệt Kỳ xong, bỗng cảm thấy ngọt ngào và vui sướng, nhưng mặt nàng cũng biểu hiện gì, nàng trùm chăn lên, xoay cả , đưa lưng về phía những ngoài cửa . Nam Cung Cẩm len lén nhón chân, thoáng phòng một chút, đó vô cùng đắn : “Mặc dù ca ca là ngu xuẩn đần độn, nhưng thể nhưng Mộc tỷ tỷ yêu đến c.h.ế.t sống , cho nên nhất định nắm chắc cơ hội cho , nhà ở ven hồ thì hưởng ánh trăng, đừng để đám đầu trộm đuôi cướp nhanh chân đến đấy!”
Thấy Nam Cung Cẩm càng càng đắn, Bách Lý Kinh Hồng vội kéo tay nàng, gật nhẹ đầu với Thượng Quan Cấn Duệ kéo nàng ngoài. Lãnh T.ử Hàn thì buồn theo lưng hai bọn họ, khi cũng gật đầu khẽ với Thượng Quan Cần Duệ.
“Này , còn xong, gấp gì thế?” Nam Cung Cẩm bất mãn.
Bách Lý Kinh Hồng còn gì, Lãnh T.ử Hàn : “Tiểu Cẩm, nếu để nàng hết, hai hổ đến c.h.ế.t, cũng chính nàng khéo quá hóa vùng! Nàng khả năng bà mai thì cũng cần loạn lên, cũng đừng năng lung tung, chừng, đến cuối cùng, còn phá hỏng chuyện của đấy!”
Lời của khiến cho khuôn mặt Nam Cung Cẩm lúc đó lúc trắng, nghẹn đủ phiền muộn! Nàng cau mày đầu , nheo mắt, vô cùng hèn mọn một cái mới đầu tiếp tục ! Nàng phất phất tay với Thượng Quan Cẩn Duệ ở phía xa xa: “Duệ ca ca, rảnh rỗi nhớ đến thăm chúng !”
“Được!” Gió thu mơn man, truyền đến giọng ôn nhã của , như tiếng suối chảy đá kêu róc rách vô cùng êm tai.
Từng làn gió thổi tới, vô cùng thoải mái, Nam Cung Cẩm thật lòng vui mừng cho bọn họ. Trong hai năm qua, đầu tiên Bách Lý Kinh Hồng thấy nàng một cách thoải mái như thế , đôi môi mỏng của cũng nhịn mà nhếch lên một chút. Còn Lãnh T.ử Hàn thì khoanh tay ngực, tiêu sái và tùy ý tới, thấy biểu hiện vui vẻ của Nam Cung Cấm, trong mắt cũng tràn đầy ý . Chim nhạn bay về phía Nam, đội hình xếp thành đủ kiểu hình dáng trung, Nam Cung Cấm chỉ lên chữ “Người” bầu trời lớn tiếng : “Hai , hai kìa!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-86-tran-phap-phe-hon.html.]
Dưới chân nàng cũng ngừng nhẫy cẫng lên mấy , để diễn tả vui thích thể nào. Hai ngước mắt lên, lên bầu trời rộng lớn, thấy đàn chim nhạn đang xếp hình , khóe môi hai khẽ nhếch lên. “Cũng chút thú vị!”
Trong mắt Bách Lý Kinh Hồng mang theo ý , cũng , thiên hạ còn chuyện lạ thế , lúc tại Đông Lăng, mưu tính đủ chuyện. Đến Nam Nhạc, cũng tình ngày an tĩnh, chỉ là chim nhạn bay về phía Nam, nhưng bọn chúng thể xếp thành những hình thù kỳ lạ thế .
Còn Lãnh T.ử Hàn, tùy ý tại giang hồ nhiều năm, kiến thức rộng rãi, chỉ chinh phục khác, nhưng từng chú ý tới chuyện . Nam Cung Cẩm tỏ vẻ “Ta các ngươi tuyệt đối chú ý tới chuyện ” khiến cho Lãnh T.ử Hàn lớn vài tiếng. Thấy nàng vui sướng khi mà vì tiền tài, mưu cầu danh lợi, khi hành tẩu khát m.á.u chiến trường, thâm trầm đại đại hỉ, mà chỉ là vui vẻ một cách hồn nhiên. Lãnh T.ử Hàn nghiêng đầu Bách Lý Kinh Hồng một chút, như lơ đãng mà : “So với triều đình, tin rằng, Tiểu Cẩm càng yêu thích giang hồ hơn!” Ưa thích tự do hơn! Chứ những ngày dài ngừng tranh đoạt.
Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, điều , sớm rõ ràng. Hắn nhàn nhạt: “Cho dù nguyện ý từ bỏ giang sơn Nam Nhạc, cùng nàng sống yên chốn rừng núi. Người cho rằng, Hoàng Phủ Hoài Hàn và Mộ Dung Thiên Thu sẽ bỏ qua chúng ?”
“Sẽ !” Lãnh T.ử Hàn thẳng thắn, bởi vì hoàng Mộ Dung Thiên Thu của , hiểu rõ vô cùng! Người , cho tới bây giờ đều từ thủ đoạn để đạt mục đích, mặc kệ hành vi của là hèn hạ gì khác, đều nhất định đạt mục đích mới thôi, hơn nữa, đạt mục đích, thề bỏ qua! Cho nên, cho dù là Hoàng Phủ Hoài Hàn dừng tay, hoàng cũng sẽ .
“Chỉ những lúc , mới cảm thấy vô dụng .” Hắn nhàn nhạt, trong giọng mang theo sự tự giễu khó nén.
Lãnh T.ử Hàn kỳ quái một chút, cho tới bây giờ cũng ngờ, đàn ông , còn thời điểm thất lạc thế , càng bình thường chính là, mà nguyện ý chuyện thất lạc cho tình địch !?
“Điều nàng , là sự tự do, là bay lượn trong thiên địa. , phận và vị trí của hiện nay, chú định cho nàng điều đó. Điều , chính là mang tới sự bình an cho nàng, cũng ích kỷ mà giữ nàng bên cạnh , cuối cùng, bình an và vui sướng, chỉ thể cho nàng một thứ.” Nói xong, đôi mắt như ánh trăng say lòng của hiện lên một tia ai.
Còn Lãnh T.ử Hàn, luôn rằng Bách Lý Kinh Hồng cũng yêu nàng, nhưng đến hôm nay, mới biệt là đến tình trạng thể ! Hắn vươn tay vỗ vỗ vai đối phương, mở miệng khuyên nhủ: “Ai Tiểu Cẩm Cẩm sung sướng, nếu là dẫn nàng tới nơi rừng núi , nhưng ngươi, nàng sẽ cảm thấy vui vẻ. Mặc dù thừa nhận, nhưng thể , vui vẻ và hạnh phúc của nàng, chỉ mới thể cho nàng ! Nếu ngươi thế, thì mà hầu như chiếm sự đối xử t.ử tế của nàng thì mà chịu nổi?”.
Hắn xong, Bách Lý Kinh Hồng nghiêng đầu một chút, cũng đồng thời thấy tay vai . Hắn xưa nay bệnh thích sạch sẽ, giờ phút , đối phương đặt tay lên vai , nhưng cảm thấy phản cảm. Hắn gật đầu khẽ: “Đa tạ!”
Lãnh T.ử Hàn thu tay , gật đầu, vô cùng rộng rãi. Chỉ là giương mắt lên bầu trời, nắng quá gắt, chiếu ánh mắt khiến cảm thấy cay cay, rơi lệ.
Ba cùng , lên dọc theo vách đá cao cao, mấy canh giờ, lên tới Nguyên Dương Lĩnh. , khi lên tới, bước vài bước, sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn bỗng nhiên đổi, mà biến thành khó coi dị thường.
Nam Cung Cẩm đang hỏi bọn họ , thì thấy một loạt tiếng nổ vang lên bên tai.
Sau đó, bốn phương tám hướng đều truyền đến âm thanh kỳ dị, âm thanh , như là tiếng ngâm nga truyền đến từ Địa Ngục, là ngâm nga điều gì, nhưng cảm thấy rõ ràng bản dâng lên một trận khí huyết, khiến cho thổ huyết mà c.h.ế.t.
Một đôi tay lạnh buốt bịt kín lỗ tai nàng, giọng lạnh lùng mà trong trẻo như ánh trăng vang lên bên tai nàng: “Đừng !”
Giọng , tại nơi hoang dã mênh m.ô.n.g , mang đến cho cảm giác yên đến kỳ lạ. Khiến cho tâm trạng Nam Cung Cấm vốn xao động chậm rãi bình tĩnh , khi suy nghĩ trở bình thường, nàng hỏi: “Chuyện gì đang xảy ?” “Là trận pháp phệ hồn!” Lời , là Lãnh T.ử Hàn ! Khuôn mặt cuồng ngạo và tùy tiện của giờ phút vô cùng lạnh lùng, dò xét bốn phía, giọng cũng vô cùng lạnh lẽo.
“Trận pháp phệ hồn là cái gì?” Nam Cung Cẩm hiểu một chút đối với cơ quan ám đạo, nhưng hiểu gì về Ngũ hành bát quái trận. Bách Lý Kinh Hồng giải thích nhàn nhạt: “Trận pháp phệ hồn, nếu như nàng bước , sẽ cảm giác nó tồn tại chút nào. Nếu trong trận, mấy trăm năm qua, một nào thể thoát khỏi.”
Nam Cung Cấm kinh ngạc bọn : “Vậy... hai cũng cách nào ?”
Sắc mặt hai ngưng trọng, Bách Lý Kinh Hồng : “Chỉ thể thử một .”
Trong lúc chuyện, Nam Cung Cảm thấy thấp thoáng xung quanh một tấm huyết võng màu hồng, mà phía tấm lưới , còn ánh sáng lưu động, như là đang dụ dỗ bọn họ tới mà sờ một chút, trong chớp mắt tiếp theo, tấm lưới giống như là hóa thành vô quái thú, há từng cái mồm như chậu m.á.u về phía bọn họ.
“Ngự Long Quy, !” Từng tiếng quát lạnh vang từ trong lưới. Giống như âm thanh tịnh hóa, gột rửa hết dơ bẩn.
Đồng thời, Lãnh T.ử Hàn cũng cao giọng quát lên, cuồng ngạo và tùy tiện, khiến cho dám thẳng: “Kỳ Lân Quyết, phá!” Một con Bạch Long hóa khí trắng như tuyết, xoay một vòng trong lưới, phóng tới huyết võng! Còn một con Hắc Kỳ Lân cũng đồng thời bay lên , dây dưa với tấm lưới chỉ thấy mà chạm !
Hai đều từ từ nhắm hai mắt , vẻ mặt mười phần lạnh lùng. Khiển cho Nam Cung Cẩm cảm thấy sự nặng nề bao giờ thấy của bọn họ.
Ròng rã chiến đấu nửa khắc, trán của Bách Lý Kinh Hồng và Lãnh T.ử Hàn đều xuất hiện từng giọt mồ hôi lấp lánh. Còn Bạch Long và Hắc Kỳ Lân, cũng chầm chậm hiện lên dấu hiệu chiến thắng, hung hăng há miệng, dùng sức c.ắ.n rách tấm lưới trong miệng! Cũng đồng thời lúc , hào quang nổi lên bốn phía, một luồng ánh sáng màu hồng chiếu thẳng lên bầu trời! Lúc như là vươn tay vén mây để thấy ánh trăng , một dòng nham tương đỏ như m.á.u giội xuống, mà Bạch Long và Hắc Kỳ Lân mà ảnh hưởng của dòng nham tượng hóa thành một làn khói xanh!
“Phụt.” Hai đồng thời phun một ngụm m.á.u tươi. Nam Cung Cẩm tới đỡ bọn họ, nhưng bọn quỳ một chân đất, định hình. Lãnh T.ử Hàn một cách dám tin: “Không ngờ dùng m.á.u từ tim !” “Máu từ tim ư?” Nam Cung Cẩm hiểu rõ cho lắm.
Hắn tiếp tục giải thích: “Trận pháp phệ hồn, khắp thiên hạ, chỉ hai thể bày ! Một là Vô Ưu Lão Nhân. Hai là Thanh Phong Đạo Nhân! Những bày trận pháp phệ hồn, sẽ hủy ba mươi năm tu vi, cho nên hai bọn họ sẽ dễ dàng mà bày trận . Muốn phát huy hiệu quả trận pháp tới tối đa, thì cần m.á.u từ tim của bày trận. Nói cách khác là dùng mạng để bày trận. Đó là, lấy mạng đổi mạng. Cho dù võ công cao cường, cũng khả năng phá vỡ, ba chúng , ít nhất lưu một , dùng mạng chống đỡ.” “Tại thể dạng trận pháp ngoan độc như thế !” Nam Cung Cẩm cảm thấy thể tưởng tượng , nếu nào đó đối phó bọn họ, nên là một hành động mà trừ tận gốc ? Tại để cơ hội cho một sống sót? Bách Lý Kinh Hồng ho khan mấy tiếng mới : “Trận pháp trong thiên hạ, ngoại trừ trận pháp phệ hồn , trận pháp nào khiến cho mà trong trận. Cho nên ngoại trừ trận , trận nào khiến ngộ nhập . Hơn nữa, giật dây, chắc hẳn cũng chúng ba tới đây.”
Lần , Nam Cung Cẩm liền trợn mắt mà ! , cả ba bọn họ đến đây, nếu là chỉ và Bách Lý Kinh Hồng tới, tất nhiên sẽ hy sinh tính mạng , để nàng ngoài. Còn nàng, cũng nhất định sẽ suy nghĩ giống như thế. Kết quả cuối cùng, tám chín phần mười, chính là hai sẽ lựa chọn chất chung với , nhưng hiện nay, xuất hiện thêm Lãnh T.ử Hàn cũng cùng !
Nam Cung Cẩm quát to một tiếng: “Lãnh T.ử Hàn, ngoài ! Trận pháp là nhắm hai chúng , liên quan gì tới !” Dựa theo khả năng , chỉ cần còn một ở nơi , những khác thể xông khỏi Huyết Võng.
Lãnh T.ử Hàn thể, lên, Bách Lý Kinh Hồng một chút. Bách Lý Kinh Hồng cũng gật nhẹ đầu với , khi dậy, thật sâu Nam Cung Cấm một chút, về phía mấy bước, chợt ngạc nhiên về phía lưng nàng : “Thượng Quan , cũng tiến đây ?”
Nam Cung Cẩm giật , xoay , chợt cảm thấy gáy đau nhức, cả mất tri giác. Hắn nhanh chóng đỡ lấy thể nàng, giao cho Bách Lý Kinh Hồng: “Đưa nàng ngoài, hai các ngươi và hài t.ử trong bụng nàng, là một nhà, mà Lãnh T.ử Hàn tạ chỉ một một . Khiến cho và các ngươi cùng lẽ là ý trời, là trời giúp các ngươi thoát khỏi kiếp nạn ! Nhớ kỹ, nhớ kỹ lời của ngươi , nếu ngươi dám với Tiểu Cẩm Cẩm, Lãnh T.ử Hàn cho dù quỷ, cũng sẽ bỏ qua cho ngươi!”
Bách Lý Kinh Hồng dậy, thật lâu cũng gì, cũng giơ tay đón. Thấy do dự, mà Huyết Võng bốn bề cũng đang chầm chậm co , giọng điệu Lãnh T.ử Hàn cũng lạnh xuống: “Bách Lý Kinh Hồng, lặp một nữa! Thiên hạ , thể cho nàng sự vui vẻ và hạnh phúc, chỉ một . Nếu như thể , sẽ do dự chút nào mà để ở đây! Lập tức đưa nàng ngoài, nếu cả ba chúng đều c.h.ế.t ở đây!”
Bách Lý Kinh Hồng hít một thật sâu, đưa tay đón lấy Nam Cung Cẩm, thiên ngôn vạn ngữ nghẹn ở trong cổ họng, thế nào nhưng vẫn còn do dự chịu ! Lãnh T.ử Hàn chắp tay lưng, bỗng nhiên vung lên. Bách Lý Kinh Hồng ngờ bỗng nhiên tay, cả ném , ôm Nam Cung Cấm lộn mấy vòng mới rơi xuống đất. Sau khi rơi xuống đất, bọn thoát khỏi Huyết Võng, rời khỏi trận pháp phệ hồn!
Còn áo đen bên trong Huyết Võng, cuối cùng cũng kiệt sức để chống đỡ mà ngã xuống đất, tấm lưới chậm rãi co phía , khóe môi cuồng ngạo và tùy tiện chậm rãi nhếch lên... Cực kỳ giống với vẻ của Ma Vương Địa Ngục khi cùng đường mật lộ...
Cảm giác hít thở thông chậm rãi bao trùm , khóe môi rỉ máu, ý thức dần dần mơ hồ, tiếp theo đó là đau nhức kịch liệt. bỗng nhiên khẽ một tiếng thì thào: “Tiếu Cẩm, nếu thể nàng thêm một chút, thêm một chút nữa thì bao...”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 4