Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 86: Tình Ý Ngọt Ngào

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thấy nàng châm biếm, sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn tối sầm , chỉ thẳng mũi đối phương, quát to một tiếng: “Tô Cẩm Bình, ngươi còn dám bất kính, sợ trẫm g.i.ế.c ngươi ?”

Nghe , trong mắt Tô Cẩm Bình thoáng hiện lên vẻ trào phúng khác , đúng là nàng thật sự sợ đối phương g.i.ế.c . Hoàng Phủ Hoài Hàn hết đến khác dễ dàng tha thứ cho , ắt là vì vẫn còn tác dụng, trong khi nàng còn “cống hiến sức lực” vì , thì thể g.i.ế.c nàng ! cũng thể miệng như thế : “Hoàng thượng, xin thứ cho sự cả gan của nô tỳ, nô tỳ quốc sắc thiên hương như thế, quả thực là tuyệt thế giai nhân xưa nay hiếm , nên tạm thời ngài hẳn là nỡ g.i.ế.c nô tỳ , đúng ?”

Chân vị hoàng đế nào đó lảo đảo, suýt thì vững, đời còn nào vô sỉ hơn nàng nữa ? Im lặng một lúc lâu , đôi mắt tím đậm chợt lóe lên, rít răng : “Không g.i.ế.c , chẳng lẽ trẫm còn đ.á.n.h ngươi ? Người ?”

Quát một lúc lâu cũng ai tiến , vì đám Tiểu Lâm t.ử ngất xỉu ở cửa từ lâu . Vị hoàng đế nào đó hét lên: “Người ?!”

“…” Vẫn ai trả lời.

Trong lòng Tô Cẩm Bình thầm trộm, ngoài mặt vẫn tỏ thái độ gì, giống như tiếc nuối : “Hoàng thượng, điều chứng tỏ, ý đ.á.n.h nô tỳ của Hoàng thượng, ngược với ý dân, tất cả đều cho rằng, hạ độc thủ với một quốc sắc thiên hương như nô tỳ, là hành vi bất chính, nên là, ngài cũng đừng kêu nữa, kêu cũng ai đáp ngài .”

Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn xanh mét, đừng khi kế vị, ngay cả lúc còn Hoàng tử, cũng từng nín nhịn tức giận như . Tiểu Lâm t.ử c.h.ế.t tiệt , thực sự chán sống ? Đang định cất cao giọng gọi một tiếng “ ” nữa, thì một tên Ngự lâm quân vội vội vàng vàng chạy : “Khởi bẩm Hoàng thượng, Thượng Quan đại nhân việc gấp cầu kiến!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn sững , ánh mắt chợt lóe lên, trong mắt cũng thoáng hiện lên vẻ nghiền ngẫm, trời còn sáng hẳn, Thượng Quan Cẩn Duệ thể chuyện gì gấp chứ? Hơn nữa, cũng sắp đến giờ lên triều , chuyện gì mà thể triều? Bỗng, mắt quét về phía con gái , là vì nàng chứ? Đôi môi thoáng hiện lên nụ lạnh: “Truyền!”

“Vâng!” Ngự lâm quân do dự, tiếp: “Hoàng thượng, Tiểu Lâm t.ử công công và hạ nhân trong cung của ngài đều đang ngất xỉu ngoài cửa, cần truyền ngự y tới khám cho họ ạ?”

Bây giờ Hoàng Phủ Hoài Hàn mới hiểu vì gọi mãi cũng ai đáp lời, mặt lạnh , : “Kéo mấy tên vô dụng đó tới chỗ của ngự y !”

“Vâng!” Ngự lâm quân vội vội vàng vàng lui ngoài, cũng quên gọi vài tới đây hầu hạ.

Không bao lâu , Thượng Quan Cẩn Duệ mặc áo lam liền bước , kỳ lạ là hôm nay mặc triều phục, tay cầm cây quạt thủy mặc của , vẫn đôi mày kiếm, mắt sáng, vô cùng tuấn tú đó, gương mặt dịu dàng nhã nhặn vẫn treo một nụ máy móc, thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn cúi hành lễ: “Thần tham kiến Hoàng thượng!”

“Ái khanh chạy tới hậu cung cầu kiến trẫm, chuyện gì ?” Thông thường, nếu chuyện quan trọng, hoặc cho truyền thì ngoại thần phép hậu cung.

Tô Cẩm Bình cũng ngạc nhiên Thượng Quan Cẩn Duệ, Mộc Nguyệt Kỳ tới nhắc nhở chuyện của nàng, ấn tượng của nàng đối với con hổ cũng tồi, hơn nữa, hôm nay đến lúc , cũng giúp nàng thoát việc đánh, vì thế, vài qua , trong lòng nàng thầm coi nhà.

Đôi mắt ôn hòa của Thượng Quan Cẩn Duệ lướt trong phòng, thấy Tô Cẩm Bình bên giường, mắt thoáng hiện lên vẻ dịu dàng dễ dàng nhận , đó với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, việc e thẳng !”

Hừ! Thì tin ! Tô Cẩm Bình lườm một cái đầy khinh thường, vẻ “ thèm ”, lưng về phía họ.

Thượng Quan Cẩn Duệ buồn , thể tin nàng chứ, chẳng qua, chuyện lợi cho nàng, nhiều thời điểm, càng nhiều sẽ càng nguy hiểm! Hắn chậm rãi tới mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhỏ giọng thì thầm, lâu , sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn biến đổi mấy , : “Nếu , hôm nay ái khanh miễn lâm triều, chuyện , ngươi lo liệu !”

“Vi thần cẩn tuân thánh dụ!” Thượng Quan Cẩn Duệ cung kính cúi đáp, thẳng ngoài. Càng khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn ngạc nhiên hơn là, khi đối phương rời thậm chí còn liếc mắt Tô Cẩm Bình một cái, điều khiến đoán suy nghĩ của Thượng Quan Cẩn Duệ.

Nghe bước chân Thượng Quan Cẩn Duệ rời , Tô Cẩm Bình mới đầu , mà cơn giận dữ của Hoàng Phủ Hoài Hàn giờ cũng tiêu tan gần hết, khi nàng một lúc, hừ lạnh vung tay áo bào rời . Ra tới cửa, bỗng , với Tô Cẩm Bình: “Mấy ngày , ngươi nên an phận một chút cho trẫm, nếu còn giống đắc tội với Bắc Minh hoàng, lỡ gặp chuyện gì, đắc tội nên đắc tội, thì trẫm cũng mặc kệ ngươi đấy!”

“Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ vốn là thực sự an phận mà, ngài lời ?” Một chiêu hiểu rõ mà giả ngu điển hình, trong lòng thầm cân nhắc lời của , chẳng lẽ sắp nào tới hoàng cung ?!

Nàng là một thực sự an phận ? Vậy thì khắp thiên hạ gì còn ai an phận chứ? Hoàng Phủ Hoài Hàn biến sắc mấy , cuối cùng cũng đấu miệng lưỡi của nàng, bản là đối thủ của cô nàng mồm mép xảo quyệt , vì thế cũng tranh cãi với nàng, chỉ cảnh cáo: “Mấy ngày , ít một chút, sẽ với ngươi hơn!”

Không lo cho sự an nguy của cô gái , mà là khi diệt trừ Bách Lý Kinh Hồng, nàng vẫn thể c.h.ế.t ! Mấy ngày , Tiểu Cửu phái tới truyền tin, Bách Lý Kinh Hồng đơn giản như vẻ bề ngoài, sự nghi ngờ của họ suốt mấy năm nay chứng thực, vì thế quyết tâm diệt trừ càng trở nên kiên định hơn!

“Hoàng thượng, cái miệng chỉ để ăn cơm và chuyện, nếu lời nào, nô tỳ sẽ khó chịu!” Dù nàng cũng thích nhiều, nhưng Hoàng Phủ Hoài Hàn chọc đến tức điên lên, hiểu nàng đặc biệt thích thú!

Hoàng Phủ Hoài Hàn , cơn giận thoáng ngập tràn đôi ngươi tím đậm, nghiến răng giận dữ : “Không lời nào thì ngươi c.h.ế.t ?”

“Khởi bẩm Hoàng thượng, lời nào, thì nô tỳ cũng c.h.ế.t, nhưng mà sẽ sống bằng c.h.ế.t ạ!” Tô Cẩm Bình thật thà đáp.

Tiếng nghiến răng ken két phát từ miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn, khi Tô Cẩm Bình một lúc lâu, bỗng lạnh: “Nếu , thì để trẫm g.i.ế.c ngươi luôn cho xong, tránh cho sống những ngày tháng đau khổ!”

Tô Cẩm Bình ngẩn , cũng cảm giác đối phương thực sự nổi sát khí, khi tiến gần , liền ngẩng đầu, nịnh bợ : “Hoàng thượng, phiền ngài đại giá ạ, nô tỳ cam đoan những ngày sẽ cố gắng thật ít ạ!”

“Hả? Vậy ngươi sẽ cảm thấy sống bằng c.h.ế.t ?” Hắn hừ lạnh, khuôn mặt tuấn tú đen .

Cô nàng nào đó gãi gãi gáy, thật thà : “Khởi bẩm Hoàng thượng, so với c.h.ế.t thì nô tỳ thích sống bằng c.h.ế.t hơn ạ!”

Vị hoàng đế nào đó trượt chân, suýt thì ngã! Lẳng lặng nàng một lúc lâu, khuôn mặt biến sắc vài nữa, cuối cùng phẩy tay áo bào, rời . Nói thêm với cô nàng vài câu nữa, thì sớm muộn gì cũng c.h.ế.t vì tức!

Thấy trời còn sớm, sắp đến giờ việc, Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy buồn ngủ chịu nổi, bước vài bước đến bên giường, ngã “rầm” một cái xuống, chỉ chợp mắt một lát thôi…

Trời nắng lên đến ba sào, Thiển Ức lo lắng bên cạnh Tô Cẩm Bình, nên đ.á.n.h thức nàng dậy thì hơn, gọi dậy thì hơn. Hiện giờ chỉ e là Hoàng thượng hạ triều , tiểu thư cứ ngủ như lợn c.h.ế.t thế thì liệu trách phạt nữa. Nghĩ một lát, cô liền c.ắ.n răng, y phục của Tô Cẩm Bình, về phía Ngự thư phòng. Nếu hỏi, cứ tiểu thư ốm, đến !

Hoàng Phủ Hoài Hàn bước khỏi điện Kim Loan, thẳng về phía Ngự thư phòng, bên cạnh còn một đàn ông mặc xiêm y màu đen khí phách tương đương. Trong khoảnh khắc thấy đàn ông áo đen , Thiển Ức dường như còn nghĩ thấy Lãnh T.ử Hàn, vì khí chất của vài phần gióng Lãnh T.ử Hàn, nhưng thấy khác . Hai đều loại khí tà ác, cuồng ngạo, nhưng khiến thấy lạnh lẽo, hơn nữa, con ngươi của màu xanh biếc, lóe lên những tia âm u, ngón tay áp út và ngón giữa đều đeo ban chỉ, phía khảm đá mắt mèo và ngọc điền quý giá nhất. Toàn tỏa vẻ cao quý, tao nhã, nhưng tàn nhẫn, hung ác vô cùng.

Hai bước tới cửa, thấy Thiển Ức, khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn run rẩy, là cô ? Cô nàng c.h.ế.t tiệt ?

“Sao ?” lạnh giọng hỏi.

Thiển Ức sợ đến run , vội quỳ xuống đáp: “Hoàng thượng, tiểu thư ốm, hiện giờ đang giường động đậy , nô tỳ lo đủ quét tước cửa Ngự thư phòng, nên tự động đến tiểu thư ạ!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn nghiêm mặt cô một lúc, sáng sớm còn giương nanh múa vuốt chọc tức , mà giờ ốm ? Còn ốm đến mức dậy á? Coi Hoàng Phủ Hoài Hàn là kẻ ngốc đấy ?! nghĩ một lúc, cuối cùng cũng thấy cô nàng c.h.ế.t tiệt ở đây khi hơn, nếu vài câu c.h.ế.t tiệt đắc tội Mộ Dung Thiên Thu, chỉ e rằng sẽ khó lo liệu hơn cả đắc tội Quân Lâm Uyên. Tuy hai đều tàn ác như , nhưng Mộ Dung Thiên Thu băn khoăn đến thể diện của bậc đế vương như Quân Lâm Uyên, coi mạng như cỏ rác, hành động tùy theo cảm hứng, tự định đoạt sinh t.ử của khác! Nghĩ , cũng lên tiếng trách cứ, với Mộ Dung Thiên Thu: “Mộ Dung , mời!”

Đôi mắt xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu đảo qua Thiển Ức, đáp: “Hoài Hàn cứ gọi là T.ử Thần .”

Khóe môi lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cong lên, cũng hiểu ngay ý đối phương. Dù Mộ Dung Thiên Thu cũng âm thầm tới Đông Lăng, nếu để lộ phận, e là phiền phức nhỏ, nên cũng : “Cung kính bằng tuân mệnh!”

“Lúc khi còn ở Tây Võ, cửa Ngự thư phòng của Hoài Hàn một cung nữ ngự tiền quét dọn hiểu đạo nghĩa, thậm chí còn Bắc Minh hoàng ái mộ, thể cho gặp vị một ?” Nói xong, ánh mắt xanh lục của lướt về phía Thiển Ức và Hạ Đông Mai, trong mắt đầy vẻ dò xét và trêu tức. Có thể Quân Lâm Uyên trúng, thì cần là giả là thật sự coi trọng, cũng sẽ là một nhân vật đơn giản, đương nhiên cũng hứng thú.

Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ lãnh đạm đáp: “Thật khéo, nha đầu là thị tỳ của cô gái , xem hôm nay nàng ốm, T.ử Thần gặp !”

“Hả? Vậy thì tiếc thật.” Dứt lời, liếc Thiển Ức một cái, như để ý, thở dài: “Hoài Hàn đối xử với hạ nhân cũng rộng rãi thật, ngay cả ngự tiền quét dọn thôi mà còn thể cáo ốm xin nghỉ cơ .” Hắn dứt lời, sắc mặt Thiển Ức liền trắng bệch, nếu để Tô Cẩm Bình thấy mấy lời , chắc chắn sẽ thầm mắng ầm lên trong lòng cái tên đáng ghét thích xen việc khác !

Nghe , Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn lãnh đạm, mặt đổi sắc, đáp: “Chỉ là mấy việc nhỏ ảnh hưởng đến cục thôi, T.ử Thần , mời!”

Mộ Dung Thiên Thu liền khẽ gật đầu, theo Hoàng Phủ Hoài Hàn Ngự thư phòng.

Thiển Ức quỳ cửa sớm chảy mồ hôi lạnh ướt sũng , mà cô còn nghĩ khí chất giống Lãnh công t.ử chứ, rõ ràng là giống chút nào cả! Lãnh công t.ử tuy cuồng ngạo, lãng tử, nhưng lạnh lẽo, hung ác. Cô lau mồ hôi lạnh trán, dậy tiếp tục quét sân…

Tô Cẩm Bình ngủ một giấc tới tận buổi chiều, khi mơ mơ màng màng tỉnh dậy, sắc trời ngoài cửa sổ, nàng giật bật dậy, thôi , nó chứ, muộn mất ! Xong xong , sắp tối đến nơi , Thiển Ức đ.á.n.h thức nàng chứ?! Tên cẩu hoàng đế Hoàng Phủ Hoài Hàn chắc chắn sẽ mượn chuyện mà dạy dỗ nàng một phen! Sẽ trừ bổng lộc chứ?!

Sau khi dậy, nàng quanh một lúc lâu, thấy chổi của cũng kỳ quái, gọi “Thiển Ức, Thiển Ức” vài cũng thấy ai đáp lời. Tô Cẩm Bình nghi hoặc ôm đầu, tình hình ? Không chổi thì chắc chắn nàng thể việc , điều, kỳ lạ là bây giờ nàng còn thèm đến Ngự thư phòng, mà tên cẩu Hoàng đế cũng phái tới gây sự nhỉ?!

Thôi quên , kệ ! Nàng ngáp dài, lên giường, mệt mỏi chờ Thiển Ức về.

Mặt trời dần ngả về hướng Tây, cuối cùng Thiển Ức cũng lau mồ hôi trán, vác chổi về. Cô giống với Tô Cẩm Bình, Tô Cẩm Bình thì tận dụng hết khả năng thể để nhàn hạ lười biếng, còn cô chăm chăm chỉ chỉ, thành thành thật thật quét từng tấc đất một, chỉ sợ sơ sảy một cái, sẽ khiến tiểu thư chỉ trích vì . Vừa phòng, thấy Tô Cẩm Bình, cô liền : “Tiểu thư, tỉnh ? Lúc nô tỳ thấy ngủ say quá, nên mới phiền , cầm chổi của Ngự thư phòng. Cũng may là tuy Hoàng thượng phát hiện nhưng cũng chỉ trích nô tỳ!”

Nghe cô , Tô Cẩm Bình ngạc nhiên, tên cẩu Hoàng đế bụng hẹp hòi mà cũng lúc độ lượng như ? Chẳng lẽ gần đây kích thích gì đó, rốt cuộc cũng nhận đáng ghét như thế nào, nên quyết định sửa chữa lầm ? Không, thể nào!

Thấy Tô Cẩm Bình gì, Thiển Ức tiếp: “Tiểu thư, nô tỳ thấy một kỳ quái, cùng Hoàng thượng, hơn nữa còn xưng gọi , mặc màu đen, giống Lãnh công tử, nhưng mắt của màu xanh biếc!”

Xưng gọi với ? Tên cẩu hoàng đế còn đối đãi với ruột Hoàng Phủ Dạ của như mà? Chỉ duy nhất một , xưng hô với tên mỹ nhân rắn rết Quân Lâm Uyên thôi, cũng phận tương đương với Quân Lâm Uyên? Nhớ tới mấy lời lúc Hoàng Phủ Hoài Hàn cảnh cáo , nàng càng thể khẳng định hơn, xem , tới cũng là một nhân vật lớn!

“Nhìn giống ?” Nàng hỏi.

Thiển Ức nghĩ ngợi trong giây lát, thật thà lắc đầu: “Diện mạo cũng giống lắm, nhưng khí chất tương tự, điều, nếu nghĩ kỹ thì… hình như cũng giống!” Thiển Ức tới lui, cuối cùng cũng đang gì, tóm một câu: “Có điều cũng là một mỹ nam cực phẩm, hề kém hơn Lãnh công tử, nhưng dáng vẻ khiến sợ hãi!”

Tô Cẩm Bình : “Thôi ! Kệ , cũng chẳng liên quan gì đến chúng ! Ôi, Thiển Ức, hôm nay vất vả cho em , em quả nhiên là yêu nhất cảu !” Tô Cẩm Bình xong liền , ôm lấy vai đối phương, cảm giác một tỷ đúng là tồi.

Sự nhiệt tình của nàng khiến Thiển Ức đỏ mặt: “Tiểu thư, cái gì mà yêu với thương chứ, nào còn tưởng… còn tưởng…”

Nhìn vẻ lúng túng của cô, Tô Cẩm Bình to vài tiếng, đến mức đối phương hờn dỗi dậm chân vài cái bỏ nàng mới chịu thôi, trêu đùa tiểu nha đầu cổ đại vui thật: “Được , em lấy cơm !” Sau khi ăn xong nàng còn tới Lê viên học võ nữa, võ công tên vẻ lợi hại.

“Vâng, nô tỳ ngay!” Thiển Ức xong liền ngoan ngoãn bước ngoài. Tô Cẩm Bình theo bóng cô, khẽ lắc đầu, bảo cô gọi là tỷ tỷ, nhưng cô vẫn sửa , thôi , gọi thế nào cũng chỉ là cách xưng hô thôi mà.

Ăn xong bữa cơm chiều chẳng khẩu vị gì, nàng càng nhớ món “tôm hầm gạch cua” của Hoàng Phủ Hoài Hàn, hương vị ngon lành đó, đến giờ nàng vẫn thể quên . Nhìn xem bây giờ nàng đang ăn cái gì ?! Chẳng khác gì đồ ăn cho heo. Nàng nghiến chặt răng, cơ hội nhất định nếm nữa!

----bamholyland.com----

Sau khi ăn xong, chờ trời tối hẳn, nàng liền lẻn Lê viên. Người , ở trong phòng chờ nàng từ lâu.

Cửa khóa, bóng mặc xiêm y trắng tuyết lẳng lặng bên bàn, đôi mắt xám bạc nhắm , dường như đang chờ ai. Đến khi Tô Cẩm Bình tới mặt , mới chậm rãi mở mắt , đồng t.ử tiêu cự nhưng thể tìm chính xác vị trí của Tô Cẩm Bình, đôi môi mỏng nhếch lên: “Nàng…” Hắn câu gì đó để chào hỏi, nhưng một lúc lâu cũng gì.

“Được , đừng nàng nàng nữa, mấy câu mà. Nếu ngày nào đó đột nhiên nhiều mới thấy kỳ quái !” khi Tô Cẩm Bình xong câu , nàng phát hiện một vấn đề nghiêm túc. Kiếp nàng thích chuyện? Vì tới cổ đại nhiều đến kỳ lạ thế ? Chẳng lẽ nàng bất tri bất giác biến thành một kẻ lắm điều ?

Nghe nàng , gì, bỗng, bàn tay thon dài đặt bên môi, khẽ ho khan vài tiếng, sắc mặt cũng tái . Tô Cẩm Bình lo lắng hỏi: “Thương thế của khá hơn ?”

“Khá hơn nhiều.” Hắn thản nhiên phun ba chữ, vô cùng lãnh đạm, chút vẻ lưu luyến tâm tình nào của những đang yêu.

Khóe miệng Tô Cẩm Bình co rút, ở bên , dường như trừ việc tập cho quen với chuyện , thì nàng cũng chỉ thể cố mà quen thôi! Cứ trông chờ một ngày nào đó đối phương với những lời ngon tiếng ngọt, thì e rằng còn khó hơn chờ sông Hoàng Hà cạn khô, hơn nữa… cứ nghĩ đến cảnh một cao ngạo lạnh lùng thanh tao như biến thành bộ dạng , nàng chỉ thấy lạnh run lên.

Nàng còn đang mải suy nghĩ, ho khan vài tiếng nữa, trong tay còn thoáng thấy vết máu, Tô Cẩm Bình lo lắng bước lên vài bước: “Huynh thật sự chứ?”

Nàng dứt lời, gì đó, nhưng một cơn ho khan ập tới, sắc mặt cũng càng nhợt nhạt hơn. Trong lòng Tô Cẩm Bình nảy sinh cảm giác áy náy, tự trách, đau lòng nồng đậm. Nếu vì nàng đủ năng lực, thì sẽ khiến thương nặng như thế. Nghĩ , đầu nàng cũng dần cúi xuống. Quả thật, thủ của nàng vốn dĩ cao, nhưng đối với những cao thủ võ lâm ở cổ đại , thì chẳng là gì cả!

Thấy nàng cúi đầu như đang áy , đưa tay , nhẹ nhàng kéo nàng lòng , khuôn mặt cùng đỏ lên vì hành động của , nhẹ nhàng : “Đừng tự trách , cam tâm tình nguyện mà!” cam tâm tình nguyện, nếu , thì chuyện căn bản thể xảy .

Ngồi đùi , Tô Cẩm Bình nhất thời cảm giác tự nhiên, thậm chí còn cảm thấy m.ô.n.g dần nóng lên, mà mặt nàng cũng giống mông, đều khuynh hướng nóng dần lên. Mẹ kiếp, đứa bé từng chuyện yêu đương bao giờ, quả nhiên thể chịu nổi mà! Mùi hương tuyết liên nhàn nhạt từ tỏa bay mũi nàng, giọng thanh lạnh nhẹ nhàng vang lên bên tai, mặt cô nàng nào đó càng lúc càng nóng, trong đầu cũng bắt đầu những suy nghĩ thuần khiết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-86-tinh-y-ngot-ngao.html.]

Thấy sắc mặt nàng càng lúc càng đỏ, biểu cảm cũng càng ngày càng kỳ quái, kinh ngạc, nhẹ giọng hỏi: “Sao thế?”

“Chuyện đó… cảm giác… quen lắm ?” Nói xong, ánh mắt Tô Cẩm Bình đảo tới đảo lui, m.ô.n.g cũng thật sự cảm giác yên.

Mấy lời rõ ràng là một mồi lửa châm lên sự lúng túng hổ giữa hai . Khuôn mặt hồng hồng của cũng như bừng lên ánh sáng đỏ rực, vô cùng xinh , bất chợt cảm thấy chân nóng lên, càng hậm hực vì hành vi của , trở nên chủ động như thế từ bao giờ ?!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Đang lúc hai đều hổ, thì một luồng khí huyết dâng lên, ôm miệng ho khan vài tiếng. Tô Cẩm Bình tiếng , thèm để ý đến chuyện hổ nữa, vội ngẩng đầu lên, chỉ thấy gương mặt như bạch ngọc của đỏ như sắp cắt máu. Nhìn như , nàng cũng chỉ nghĩ là vì ho khan nên thế, lo lắng hỏi: “Có cần mời đại phu khám cho một chút ?” Cứ thế sẽ chứ?

“Không cần!” Hắn khẽ từ chối, dần định thở.

Một cơn gió thổi qua, một lọn tóc của Tô Cẩm Bình gió thổi qua gò má, thổi qua thổi , khiến mặt nàng ngứa ngứa. Nàng đang định đưa tay lên vén lọn tóc qua tai, bắt lấy tay nàng: “Đừng cử động.” Ngón tay trắng nõn thon dài đưa tay, rút cây trâm cài đầu nàng xuống, bàn tay dính m.á.u xuyên tóc nàng, cảm giác lạnh như băng truyền từ đỉnh đầu xuống.

Cuối cùng, tóc nàng búi thành một búi, đó cầm cây trâm trong tay, gài xuyên qua búi tóc nàng. Tô Cẩm Bình ngẩng đầu, ngắm . Gương mặt luôn lãnh đạm vốn thanh lạnh tuyệt trần lúc khiến cảm thấy vẻ thận trọng, mỗi động tác đều chăm chú, nghiêm túc, đến khi gài hết cây trâm gỗ tóc nàng xong, mới thu tay , đỏ mặt : “Ta chỉ búi kiểu thôi.”

Kiểu tóc chỉ là vén tóc lên búi bình thường, một nửa tóc để xõa lưng, là kiểu tóc mà nam giới triều đại thường dùng, nhưng cũng ít nữ giới hành tẩu trong giang hồ cũng dùng nó, điều, bình thường các nàng đều dùng hai cây trâm đối gài lên búi tóc, mà đầu Tô Cẩm Bình chỉ một cây, nên thoạt cũng chẳng cả.

Tô Cẩm Bình sờ sờ búi tóc đầu, tuy cảm thấy thể buồn , nhưng một cảm giác nâng niu trong lòng bàn tay mà cưng chiều thoáng lan khắp , : “Cái coi như là búi tóc đen ?” Búi tóc đen, bện tơ tình!

Nghe nàng hỏi , im lặng một lúc, chậm rãi : “Mẫu phi , nếu yêu thương con gái nào, thì hãy búi tóc cho nàng.” Sau khi xong, dung nhan khó khăn lắm mới khôi phục vẻ bình thường, bắt đầu đỏ bừng lên, y như một quả táo chín, mời gọi tới c.ắ.n một miếng.

“Câu của , tính là tỏ tình ?” Tô Cẩm Bình lên tiếng trêu đùa, mặt đẩy vẻ lả lơi đùa giỡn, mắt híp thành một đường cong hạnh phúc.

Lời dứt, mặt càng đỏ hơn, một lúc lâu , đến tận khi Tô Cẩm Bình nghĩ sẽ đáp, thì đôi môi mỏng của mới nhẹ nhàng phát một chữ: “Tính!” Có điều, giọng nhỏ, nếu chú ý lắng , thì căn bản thấy.

Tô Cẩm Bình tuyệt kỹ trong , đương nhiên lời . Có điều, bây giờ nàng nổi hứng trêu , vì thế, vẻ mơ hồ : “Huynh gì? Ta rõ!”

“Tính!” Hắn nữa, tuy giọng cao hơn một chút, nhưng vẫn nhỏ.

“Cái gì?” Tiếp tục giả điếc.

Đương nhiên nàng đang trêu , cũng cảm thấy chán nản vì sự gượng gạo của , khi thấy câu “cái gì” của nàng một nữa, buồn bực, hổ cúi xuống, bịt kín miệng nàng !

Mùi hương tuyết liên nồng đậm xộc mũi, Tô Cẩm Bình như thấy mắt dâng lên một màn sương mù trắng xóa, mắt phủ kín sương mù, trong đầu là một mảng trắng xóa, thậm chí, dường như còn cảm giác cơ thể đang ở đỉnh Thiên Sơn, chìm đắm trong cả cánh đồng hoa tuyết liên ướt át.

Cảm giác lạnh như băng thấm gan ruột nháy mắt tràn ngập . Đôi môi lạnh của giống như một miếng băng mỏng trong ngày hè nóng nực, khiến vô cùng thoải mái. Đây đầu tiên hôn nàng, nhưng đầu tiên nàng cảm nhận vị ngọt ở đầu lưỡi. Đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ nhoẻn , đó tự đưa lưỡi của , điên cuồng phản công. Hắn ngẩn một chút, môi lập tức tăng thêm lực, chịu lùi bước!

Một nụ hôn còn triền miên du dương hơn cả một nụ hôn nồng nhiệt tiêu chuẩn, dây dưa một lúc lâu, càng khó chia lìa, cũng là một màn quyết đấu giữa hai !

Cuối cùng, môi hai cũng tách , một sợi chỉ bạc vẫn còn vương khóe môi. Tô Cẩm Bình há to miệng sức hít thở, trong lòng thầm mắng, Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm , nó chứ, khả năng nhịn thở cũng mạnh hơn nàng ?

“Nàng thua !” Hắn thản nhiên ba chữ, giọng điệu thấy đắc ý bao nhiêu, nhưng vô cùng khí phách.

Ba chữ đó vang lên, lửa giận liền bốc ngùn ngụt từ đáy lòng Tô Cẩm Bình: “Rắm thối ! Lại nữa!” Mẹ nó chứ, việc khác thì thể thua , chuyện nhất quyết thể. Điều sẽ quyết định ai chiếm thế chủ động trong mấy việc , cho nên, nàng tuyệt đối thể thua!

Vừa dứt lời, Tô Cẩm Bình liền bật dậy, xoay một cái, mạnh mẽ đè xuống bàn, bộ ấm và tách bàn cũng gạt bay xuống đất, tạo những tiếng vỡ vụn chát chúa, nhưng cả hai đều chẳng ai rảnh rỗi quan tâm mấy việc nữa. Tô Cẩm Bình xuống dung nhan tuyệt mỹ của , đó đưa tay , khêu cằm đối phương, : “Mỹ nhân, nhất định thua!” Giọng đầy vẻ tự tin!

Ngay đó, chờ đáp lời, nàng như sói đói gặp dê non, hung hăng cúi xuống gặm c.ắ.n môi , xâm nhập miệng chút quy cách nào, khơi dậy hết tơ tình, dẫn dụ đến triền miên. Còn , từ ép đón nhận, dần dần chuyển thủ thành công, kích tình mãnh liệt.

Nụ hôn , y như hai đội quân đang c.h.é.m g.i.ế.c chiến trường, giành đoạt, hề khoan nhượng chút nào!

Cuối cùng, hình thức bỗng đảo ngược, tay , ôm lấy vòng eo mảnh mai của nàng, lật một cái, đặt nàng , nụ hôn, càng lúc càng nồng nàn hơn, như lửa bỏng dầu sôi, khí mờ ám cũng càng lúc càng dày đặc, cả căn phòng như ấm dần lên.

Vẫn và Diệt tới cách đó xa, sợ đến mức trợn trừng mắt, trân trân cánh cửa mở rộng và hai đang ở bàn ! Sau vài giây sửng sốt, hai vội ôm mặt chạy mất, đúng là cho mặt đỏ tim đập mà, ngay cả cửa còn thèm đóng mấy chuyện đó , ông trời ơi!!! Thân là đàn ông bình thường, bọn họ tuyệt đối thể ở đây để tự kích thích .

Một lúc lâu , nụ hôn chấm dứt, Tô Cẩm Bình ngừng chớp mắt, thở hổn hển, suýt nữa ngất xỉu!

Trong đôi mắt xám bạc của nàng thoáng hiện lên nụ khác thấy, đôi môi mỏng cong lên, giọng lạnh lùng cất lên: “Còn nữa ?” Giọng thanh lạnh du dương , lọt tai Tô Cẩm Bình gợi đòn đến kỳ lạ!!!

Khó khăn lắm mới thở , nàng nghiến rằng : “Huynh cứ chờ đó cho bà, một ngày nào đó, bà đây nhất định sẽ trả trận !!!”

“Ha ha…” Nghe nàng , bật , đến mức khiến hoa mắt. Máu mũi của Tô Cẩm Bình chảy , nhưng cố sống cố c.h.ế.t kìm nén . Cười xong, nhẹ nhàng : “Được, chờ.” Giọng điệu đầy vẻ cưng chiều, dường như cũng đang mong chờ cái ngày nào đó đến.

Tô Cẩm Bình đẩy từ : “Được , bà đây đến học võ, tên khốn nhà rối lên thế !” Trận thua, khiến tâm trạng Tô Cẩm Bình tệ!

Đương nhiên nguyên nhân thực sự khiến nàng tức giận là gì, nhưng cũng , dậy đưua một quyển sách nhỏ cho nàng, nhiều, chỉ ba chữ: “Hợp với nàng.”

Thân thể Tô Cẩm Bình võ công căn bản, mà mấy thứ như nội lực nọ đều là tu luyện từ nhỏ mà . Bắt đầu luyện từ lúc càng bé, thì nội lực trong cơ thể càng tinh khiết, hiện giờ nàng mười tám tuổi, thể nào tu luyện nội lực công pháp thượng thừa, nhưng thể học một chiêu thức biến thể, tránh đòn tấn công, hoặc chạy trốn, đó thừa cơ phản công!

Nghe xong, Tô Cẩm Bình liền mở quyển sách , mỗi chiêu thức trong đều khả năng tất sát y như những chiêu thức g.i.ế.c mà nàng học ở hiện đại, chỉ khác là chiêu thức trong quyển sách chỉ cách tránh các chiêu tấn công nội lực, từ vị trí nào thì thể đối phương dùng nội lực, nên tay từ góc độ nào. Mặc dù thể tính toán hảo hết nội lực vốn của đối phương, nhưng đây cũng xem như bản tổng hợp thượng đẳng hiếm : “Cảm ơn!”

Hắn , câu “Giữa và nàng, cần cảm ơn” lên đến bên môi, thể nào miệng, cuối cùng chỉ lãnh đạm đó, một lời.

Tô Cẩm Bình lườm một cái thèm khách sáo: “Chẳng lẽ thể một câu ‘ cần khách sáo’ ? Chẳng lịch sự gì cả!”

“…” Khóe miệng run lên.

“Mấy thứ , bao lâu thì thể học xong?” Nàng sang .

Hắn nghĩ ngợi một chút, đáp: “Ít thì ba tháng, nhiều thì ba năm. Cũng , cả đời cũng học .” Nói xong, dậy định thu dọn mấy mảnh vỡ mặt đất.

Bỗng nhiên, ngay khi tay sắp chạm tới mảnh vỡ của ấm tràn, Tô Cẩm Bình vội túm lấy tay : “Đừng nhặt, cẩn thận cứa. Để .” Hắn thấy, đương nhiên sẽ dễ đứt tay.

Hơi ấm truyền đến từ đầu ngón tay khiến cả trái tim cũng thấy ấm áp, tâm trạng giống như mặt nước hồ đang dần phẳng lặng , tiếp tục nổi lên từng vòng gợn sóng, cũng lằng nhằng nhiều, thu tay để nàng dọn dẹp.

Tô Cẩm Bình nhặt gọn gàng mấy mảnh vỡ đất lên, đó quanh trong phòng , tìm một miếng vải, gói gọn mấy mảnh vỡ đó , ném qua cửa sổ ngoài. Nếu gói kỹ, khi bước cẩn thận cũng sẽ dẫm mất. Hiếm khi nào nàng cẩn thận đến thế , khiến chính nàng còn ngạc nhiên đến suýt c.ắ.n lưỡi.

Hắn lúc , tình cảm ấm ấp len sâu trong trái tim , còn là đêm ngày nữa. Gặp nàng, chính là phúc đức cả đời của !

Tô Cẩm Bình đột ngột lên tiếng: “Ta , mắt thấy gì, nên mấy việc độ nguy hiểm cao , cứ để xử lý là , nhưng mà… mấy thứ như giặt đồ, nấu cơm nọ, nhất là nên lập tức học ngay , bà đây hứng thú với việc hầu hạ ăn ở !”

Giặt đồ? Nấu cơm? Người câu “Quân t.ử tránh xa nhà bếp”. nếu là những phụ nữ bình thường, tuyệt đối sẽ cho phu quân động chạm mấy thứ , chứ đừng đến giặt đồ. Sao nàng suy nghĩ kỳ quái như thế nhỉ? Hắn thoáng ngẩn trong một thời gian ngắn, phản ứng kịp.

“Sao hả? Huynh ý kiến ?” Giọng điệu Tô Cẩm Bình bỗng trở nên gay gắt hơn.

Nàng cất lời, cũng đ.á.n.h thức khỏi sự ngạc nhiên ngỡ ngàng, đôi môi mỏng lập tức hé mở, đáp: “Không .” Hắn bật , nhưng tiếng cũng khẽ, chỉ trong một chớp mắt biến mất khỏi khuôn mặt bạch ngọc .

“Không !” Nàng thô lỗ , lật lật quyển sách trong tay. Bỗng, nàng tự tin hỏi: “Huynh tin , nếu là , chỉ cần một tháng thể học hết quyển sách ?”

Hắn ít thì ba tháng, nhiều thì nửa năm, nhưng nàng nghĩ thế.

“Tin.” Hắn thản nhiên đáp, cũng với nàng, lúc khi học quyển sách , chỉ dùng nửa tháng học xong . Hắn ba tháng đến ba năm, là bình thường thôi.

“Cũng tinh mắt đấy!” Nàng vỗ bộp một cái vai , giọng đầy vẻ đắc ý. Bỗng nhiên, đôi mắt phượng nheo , sắc mặt căng thẳng, ánh mắt lướt ngoài cửa.

Nghe nàng , khóe môi giật giật, hình như, nàng tự tin đến khác thường. Cũng cùng lúc , chợt cảm thấy , đôi mắt xám bạc cũng phía cửa phòng, lập tức nhỏ giọng : “Muốn tu luyện tâm pháp, thì dồn khí xuống đan điền, tâm thật tĩnh, nếu sẽ dễ tẩu hỏa nhập ma.” Giọng lành lạnh vang lên nhắc nhở nàng.

“Được, về đây.” Nói xong, nàng nhét quyển sổ n.g.ự.c áo, đinh rời . Thật , luyện công ở chỗ của sẽ an hơn một chút, chỉ dễ phát hiện, mà nếu vấn đề gì, thì cũng thể nhờ chỉ giúp, nhưng mà, nàng cảm thấy, luyện công bên cạnh , thì thật sự khó mà tĩnh tâm . Còn một lý do nữa, đó là nàng theo dõi! Mắt phượng liếc xéo về phía Tây Nam bên ngoài phòng, nếu vì sợ đ.á.n.h rắn động cỏ, thì nàng thật sự thẳng tay giải quyết luôn tên theo dõi !

Hắn gì cả, chỉ lẳng lặng phòng trong, đưa cho nàng một bộ y phục, ý tứ rõ ràng. Tô Cẩm Bình cũng từ chối, vội vàng cởi áo khoác của , đó y phục nam giới: “Chưa chừng, bây giờ trong Hoàng cung đều bắt đầu truy lùng !” Tô Cẩm Bình đầy vẻ trào phúng. Nàng thật sự nghĩ trêu chọc ai, vì trong cung luôn gây phiền phức cho nàng.

“Ừ.” Hắn chỉ đơn giản đáp một câu. Thật , nếu như ngày, với tính cách của , thì sẽ chẳng gì cả. Không quan tâm đến sự an của nàng, mà là vì tin ở nàng.

Ngay khi tiếng “ừ” của dứt, Tô Cẩm Bình liền lẻn từ cửa sổ phía ngoài, khéo léo tránh giám sát của đối phương, chuẩn khỏi Lê viên, thẳng về cung Cảnh Nhân, nhưng phát hiện giữa Lê viên và cung Cảnh Nhân đều sắp xếp kín hộ vệ, xem ôm cây đợi thỏ, chờ nàng ngoài. Một đội nhân mã đang phi về phía phòng Bách Lý Kinh Hồng, mục đích, đương nhiên là bắt tại trận.

Fuck! Nàng thầm c.h.ử.i thề trong lòng, đó nhanh chóng lắc về phía Bắc Lê viên, định khỏi Lê viên , về cung Cảnh Nhân .

Tên ám vệ theo dõi lâu cửa phòng Bách Lý Kinh Hồng, thấy Bách Lý Kinh Hồng chậm rãi đóng cửa, mà một lúc lâu thấy trong phòng động tĩnh gì, y cũng nhanh chóng phát hiện điều bất bình thường, liền xung quanh một vòng. Vừa vặn thấy cấm vệ quân chạy tới, y vung tay lên, đuổi theo hướng Tô Cẩm Bình rời .

“Hủy!” Giọng lạnh lùng vang lên.

Một đàn ông mặc áo đen đột ngột xuất hiện trong phòng. Hắn , chính là đầu ngũ đại ám vệ do chính Bách Lý Kinh Hồng tự đào tạo nên --- Hủy! So với những khác, khả năng ẩn nấp của cao thâm hơn nhiều, trừ Bách Lý Kinh Hồng, về cơ bản khó phát hiện khí tức của , ngay cả Tô Cẩm Bình cũng phát hiện ! Hắn cũng là luôn theo sát bảo vệ Bách Lý Kinh Hồng rời bước: “Điện hạ!”

“Đi bảo vệ nàng!” Tuy tin năng lực của nàng, nhưng vẫn cảm giác yên lòng.

“Vâng!” Mệnh lệnh của điện hạ, dù là đúng sai, thì cũng chỉ thể theo. Dứt lời, giống như một bóng ma trong đêm, nhanh chóng lao qua cửa sổ. Nếu nội lực thâm hậu, thì thật sự thấy bóng .

Tô Cẩm Bình mặc y phục nam giới, tóc cũng búi kiểu tóc của nam giới, thị vệ phía lưng sắp đuổi kịp tới nơi.

Mắt nàng nhíu , thấy một cung điện cách đó xa, đèn đuốc sáng trưng, liền lắc một cái, nhảy qua cửa sổ. mới chạm đất, một bàn tay bóp ngay lấy cổ nàng. Đôi mắt xanh biếc của Mộ Dung Thiên Thu thẳng thiếu niên mặt , áo bào trắng tuyết, dung mạo xinh , da thịt mịn màng, mày liễu, eo thon. Nếu là bộ xiêm y , và kiểu tóc , thì thật sự nghĩ đối phương là nữ!

Thu bàn tay đang giữ cổ Tô Cẩm Bình, cong môi tà mị: “Đây là lễ vật Đông Lăng hoàng tặng cho trẫm ?”

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...