Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 85: Nụ Hôn Giận Dữ!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Bình giường, lạnh mặt hai , trong đầu tạm thời vẫn còn nghĩ họ đ.á.n.h .

Từng luồng khí đấu kịch liệt trong phòng, đồ đạc trong nhà nhanh chóng đ.á.n.h vỡ tung thành từng mảnh nhỏ! Một lúc lâu , hai dừng , Bách Lý Kinh Hồng lùi về phía hai mươi bước, Lãnh T.ử Hàn tại chỗ, khóe môi chảy m.á.u tươi! Ván , hai ngang sức!

Giọng thanh lạnh vang lên: “Rút đao !” Vừa dứt lời, ‘soạt’ một tiếng, rút một vật mềm mại màu trắng từ bên hông , uốn lượn trung thành những đường cong huyền diệu, nhạy bén như rắn.

Lãnh T.ử Hàn lạnh một tiếng, trong tay áo bào trượt một lưỡi đao, dài hơn chủy thủ nhiều, nhưng ngắn hơn kiếm nhiều, cây đao đen sì, hình dáng cũng cực kỳ kỳ quái. Âm thanh cuồng ngạo tà ác của vang lên: “Bách Lý Kinh Hồng, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh, vì qua bao nhiêu năm, ngươi là duy nhất thể khiến bản tôn rút đao!!!”

Người đời thường nghĩ Tà công t.ử Lãnh T.ử Hàn đao kiếm, chỉ dùng nội lực của bản thể g.i.ế.c đối thủ trong giây lát, nhưng ai rằng, sở dĩ rút đao, chỉ là vì từng đối thủ nào xứng đáng để rút đao mà thôi!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nghe , Bách Lý Kinh Hồng lời nào, một luồng kiếm khí màu trắng nhanh chóng lao tới, đ.á.n.h thẳng mặt Lãnh T.ử Hàn. Lãnh T.ử Hàn cũng nhắm mắt ngơ, nâng hắc đao lên tung một chiêu, đao kiếm chạm , hoa lửa tóe ! Ánh mắt hai gặp trung, giống như một ngọn lửa nhóm lên, cháy bừng bừng! Trong lòng Lãnh T.ử Hàn giật , Bách Lý Kinh Hồng thấy ?! Ánh mắt ...

Bách Lý Kinh Hồng cũng hề che giấu thực lực của , Lãnh T.ử Hàn đầu trong thiên hạ nhất cao thủ, danh hiệu của cũng chuyện đùa, cho phép giấu tài. Tô Cẩm Bình một bên xem cũng nghi hoặc, nhãn thần của Bách Lý Kinh Hồng sắc bén như , thấy nhỉ?

Đao kiếm chạm , nhưng thứ họ đấu là nội lực! Một luồng khí màu trắng và một luồng khí màu đen xoáy trong trung, hai như bao phủ bởi những luồng kiếm khí khác , nhưng lực sát thương cũng kinh như !

Cuối cùng, một tiếng “ầm” lớn nhỏ vang lên, hai đều kiếm khí của đối phương đẩy văng , lùi phía mấy bước mới thể vững .

Ngay đó, nhuyễn kiếm trong tay Bách Lý Kinh Hồng như vẽ một đóa hoa, lao về phía Lãnh T.ử Hàn, còn chiêu thức của Lãnh T.ử Hàn cực kỳ đơn giản, chỉ nhanh chóng đưa cây đao lên chắn, những âm thanh “keng keng keng” vang lên, binh khí va , đ.á.n.h đến thể nào phân ! Ánh kiếm trắng và ánh đao đen lóe lên khắp bốn phía, xem cũng hoa cả mắt, nhưng đến cuối cùng cả hai vẫn phân thắng bại, trong tay đều cầm thần binh lợi khí, nhưng cũng tổn hại gì, chỉ thoáng lấp lánh những tia sáng lạnh.

Hai dừng , đôi mắt đen láy thẳng đôi mắt xám bạc, cùng lạnh, điều, một treo nụ lạnh bên môi, còn một giấu trong đáy mắt!

Bỗng nhiên, phía Bách Lý Kinh Hồng như bốc lên một trận sương mù, luồng khí xám trắng bùng lên, ống tay áo bào tuyết trắng cũng bay theo gió, làn sương khói mịt mù như đang chìm trong cảnh mộng.

Đằng Lãnh T.ử Hàn cũng nổi lên một luồng khí hắc ám, vạt áo n.g.ự.c gió thổi càng mở rộng hơn, luồng sát khí mạnh mẽ tràn ngập trong phòng. Sắc mặt cả hai đều cực kỳ nghiêm túc, bọn họ đều , đối phương xuất sát chiêu !

“Choang” một tiếng, hai luồng kiếm khí chạm , dùng hết lực của cả hai !

Thời khắc , cả hai đều thấy vẻ kinh hãi trong mắt đối phương! Một dùng “Kỳ Lân Ngâm” còn một dùng “Ngự Long Quy”! Cả hai chiêu thức đều là truyền từ thời thượng cổ đến nay, nhiều , trải qua trăm nghìn năm qua, thể luyện thành một ai cả. Chỉ duy nhất hai họ là ngoại lệ! Nguyên nhân chẳng qua là, đời chỉ nghiên cứu chiêu thức, trong kiếm pháp mang phong cách của chính , dung nhập m.á.u thịt của chính , vì thế, những khác đều thành công, chỉ hai họ luyện , mà hai chiêu thức , từ trăm nghìn năm phân thắng bại!

Giờ đây, ngoài sự chán ghét và sát khí, bọn họ còn thấy trong mắt đối phương sự tiếc nuối khi hùng gặp hùng!

Nội lực tản , khóe môi hai đều rướm máu, cả hai đều thương. Lãnh T.ử Hàn tà ác, gương mặt phóng đãng thêm vết m.á.u bên môi khiến càng giống ma quỷ trong đêm tối khiến kinh sợ: “Bách Lý Kinh Hồng, nghìn năm , Kỳ Lân Ngâm và Ngự Long Quy phân thắng bại, hôm nay, nhất định phân định thắng thua với ngươi!”

Bách Lý Kinh Hồng , gương mặt vẫn lãnh đạm như tiên, vết m.á.u bên môi càng tôn lên vẻ của , giống như một vị tiên đ.á.n.h lạc xuống trần thế, một cảm xúc đ.á.n.h mạnh thị giác của khác. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, bốn chữ lạnh lẽo phun từ miệng : “Vui lòng phụng bồi!!!”

“Choang!” Lại một hồi so đấu bắt đầu!

Tiếng đao kiếm chạm đương nhiên cũng khiến thị vệ tuần tra bên ngoài chú ý, bọn họ xem rốt cuộc chuyện gì xảy , nhưng khi Hoàng thượng phân phó, dù xảy bất cứ chuyện gì cũng quan tâm, truyền thì cho phép , vì thế, bọn họ đều ngoài cửa, dám bước ! Tô Cẩm Bình cũng chỉ một bên xem trận chiến, từng luồng gió mạnh thổi ập khiến hai má nàng đau rát, đôi mắt phượng lóe tia sáng lạnh, ngờ võ công cổ đại lợi hại đến như , xem , sống yên ở cổ đại , mấy thứ như nội lực gì gì đó, thể học!!!

Trong khi nàng đang mải suy nghĩ, từng luồng khí đảo ngược trung, nhưng khi hai luồng nội lực chạm , Tô Cẩm Bình như thấy một con Kỳ Lân đen và một con rồng trắng như tuyết đang giao đấu , tình cảnh vô cùng hư ảo, hai con thú lao c.ắ.n xé , cuối cùng biến thành hai chùm tia sáng, chạm hóa giải bảy thành lực đạo! Có điều, ba thành lực đạo cuối cùng , bay lượn một vòng, chệch quỹ đạo, lao thẳng về phía Tô Cẩm Bình đang ngẩn giường!

Cả ba đều ngẩn ! Tuy luồng khí chỉ còn ba thành lực đạo, nhưng hai nguồn lực khác hòa , nếu đ.á.n.h hề nội lực, thì đó c.h.ế.t chắc!

Tô Cẩm Bình sợ hãi mở to mắt luồng khí lao về phía , khí thế của luồng khí đó vô cùng mạnh mẽ, ngoài việc hứng chịu, thì nàng cách nào thể tránh ! Lại một nữa cái c.h.ế.t uy hiếp, nhưng thời khắc , trong lòng nàng sinh cảm giác quyến luyến với thế giới , sự quyến luyến đó từ , thì chính nàng cũng , cũng bực bội, vì chỉ xem mà cũng dính chưởng?

Ngay khi Tô Cẩm Bình nghĩ c.h.ế.t chắc , thì bồng nhiên, ánh sáng trắng lóe lên, một cảm giác lạnh lẽo ôm chặt lấy nàng. Sau đó, một tiếng “a” đau đớn vang lên, m.á.u ộc từ miệng , phun thẳng giường! Tiếp nữa, là cảm giác hai luồng khí băng hỏa tràn cơ thể. Thân thể giống như hai luồng lực xé rách, va đập, tàn phá, ôm chặt lấy nàng, khó khăn lắm mới thể giữ vững hình!

Lãnh T.ử Hàn đến chậm một bước, ngẩn bên giường, Tô Cẩm Bình mặt đầy vẻ kinh hãi, trong đôi mắt đen của , sự vui mừng, cũng sự buồn bã, vui mừng, là vì nàng . Còn buồn bã, là vì ở thời khắc mấu chốt đó ngẩn một giây, nên mới đến chậm hơn một bước! Hắn im lặng một lúc lâu, mới bước lên, đưa tay , vận nội lực, đưa về phía lưng Bách Lý Kinh Hồng.

Tô Cẩm Bình bỗng hoảng hốt kêu lên: “Lãnh T.ử Hàn! Không đ.á.n.h !” Vì cứu nàng nên mới thương như thế, thể thừa cơ đ.á.n.h lén chứ?!

Nghe nàng , đôi mắt đen của Lãnh T.ử Hàn thoáng lóe lên tia đau đớn, đó đặt tay lên lưng Bách Lý Kinh Hồng, chậm rãi rót lực , hóa giải nội kình của cho đối phương.

Cảm giác đau đớn Bách Lý Kinh Hồng dần giảm bớt, ôm Tô Cẩm Bình, gác cằm lên vai nàng, trong đôi mắt xám bạc ẩn chứa sự đau đớn và nụ thỏa mãn, đồng thời cũng thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn bên cạnh giường, xâu chuỗi chuyện, tâm trạng của cũng rõ ràng hơn. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, : “Cảm ơn!”

“Không cần, mới nên cảm ơn ngươi!” Hắn thu tay , giọng phóng túng vang lên. Tuy thương thế của vẫn còn nghiêm trọng, nhưng khá hơn nhiều .

Bách Lý Kinh Hồng cũng gì, ý kháng cự rõ ràng với câu “cảm ơn” của Lãnh T.ử Hàn!

Đương nhiên Lãnh T.ử Hàn cũng cảm nhận , sắc mặt như chứa đầy vè bi thương, với Tô Cẩm Bình: “Tiểu Cẩm, trong lòng nàng, Lãnh T.ử Hàn là kẻ lợi dụng lúc gặp nguy hiểm ?”

Tô Cẩm Bình vẫn còn kịp nghĩ thông suốt hết mấy chuyện lằng nhằng , nên ngẩn kịp phản ứng. Khi nàng còn đang im lặng, Lãnh T.ử Hàn mất mác cửa. Ván , thua ! Thua vô cùng thê thảm! Có thể là về võ công, hề thua kém Bách Lý Kinh Hồng, nhưng thua ở một giây ngẩn , vì thế mới bỏ lỡ cơ hội cứu nàng. Còn nữa, thua, chính là trong lòng nàng, Lãnh T.ử Hàn cũng chỉ giống một kẻ tiểu nhân vô sỉ mà thôi!

Cho đến khi tới cửa, Tô Cẩm Bình mới chợt tỉnh , vội vàng cất lời : “Lãnh T.ử Hàn, xin ...”

Chỉ thấy mấy chữ , sự cô đơn thoáng bay mất, phóng đãng như xưa: “Không .”

Không ? Hắn giận ? Tô Cẩm Bình kinh ngạc.

Lãnh T.ử Hàn dường như cũng thấu sự nghi hoặc của nàng, : “Tiểu Cẩm, nếu là nàng, dù gì, cũng tha thứ hết.” Sẽ tha thứ vô điều kiện, chỉ cần đó là nàng!!!

Tô Cẩm Bình thất vọng, cúi đầu thấp giọng : “Nếu , thì ?”

“Nàng chính là nàng!” Sau khi xong, Lãnh T.ử Hàn hề cho nàng cơ hội lên tiếng nữa, nhanh chóng rời .

Tô Cẩm Bình còn định gì đó, tiếng ho khan nhỏ vang lên, đầu thấy ngay sắc mặt tái nhợt của , tái y như tờ giấy trắng, thậm chí còn như trong suốt!

“Bách Lý Kinh Hồng, chứ?” Trong đầu nàng bây giờ đang vô cùng rối loạn, đầu tiên là hiểu Hoàng Phủ Hoài Hàn xâm nhập đây, đó là hai tự dưng đ.á.n.h , đương nhiên, càng khiến nàng ngạc nhiên hơn đó là che chắn cho nàng!

Chờ mãi cũng thấy trả lời, nàng khỏi sốt ruột, đẩy , xem rốt cuộc , nhưng suy yếu đến cùng cực, Tô Cẩm Bình đành để dựa . Nhìn sắc mặt lo lắng của nàng, ho khan vài tiếng, giọng mỏng manh vang lên: “Không .” Giọng vẫn lạnh lùng như thường ngày, nhưng dường như yếu đến mức thở nổi nữa.

Tô Cẩm Bình đưa tay lau vết m.á.u bên khóe môi , dung nhan tuyệt mỹ mà tái nhợt , trong một thoáng, nàng cảm giác rơi nước mắt: “Thật hiểu cái nhà nghĩ cái gì nữa. Lúc thì lãnh đạm như từ giờ từng quen , lúc thì thế ! Cho một phần dịu dàng thì xả tiếp ba phần lạnh lùng, khiến thể nào hiểu rõ , rốt cuộc nào mới là chứ!”

Nghe nàng , cũng gì, chỉ , lẳng lặng ôm hông nàng, nhắm mắt điều dưỡng nội lực.

Thấy từ từ nhắm hai mắt , im lặng như đứa trẻ đang say giấc, rèm mi dài thật dài phủ mắt y như đôi bướm đang giương cánh. Nàng chăm chú một lúc lâu, đến tận khi thở của dần định , một giọt chất lỏng trong suốt mới ‘lách tách’ một tiếng, bất ngờ rơi xuống mặt . Hắn chợt mở mắt , đôi mắt tiêu cự rơi xuống mặt nàng, nhẹ nhàng hỏi: “Đau lòng ?” giọng dịu dàng đến tả nổi, cũng lãnh đạm đến thể hết thành lời, nhưng cũng ẩn chứa thứ cảm xúc gì đó khó tả.

Tô Cẩm Bình thật lòng gật đầu, một giọt nước mắt nữa rơi xuống. Nàng thể xác định, là đau lòng, nhiều hơn nữa là sự xót xa, từ tới giờ, từng ai quan tâm đến nàng như , dòng m.á.u lạnh như băng trong cơ thể dường như cũng thoáng ấm dần lên, cảm nhận hương vị ấm áp và tươi sáng như ánh mặt trời.

Nghe nàng đáp, môi khẽ nhếch lên , nhất thời đều khiến cho cả ánh trăng và bầu trời đầy mất nhan sắc. Hắn chậm rãi dậy, ôm chặt lấy nàng: “Ta .” Giọng khôi phục như ban đầu, hình như thật sự cả, chỉ điều, sắc mặt vẫn tái nhợt như .

Gương mặt nhỏ xinh xắn của Tô Cẩm Bình ghé lên vai , oán trách : “Đã thương như còn dám !”

“Đáng giá mà!” Chỉ ba chữ vang lên từ miệng , đôi mắt xám bạc đầy ý , thể khiến nàng rơi nước mắt vì , thì dù thương nặng hơn nữa, cũng đáng giá!

Nàng lau nước mắt mặt, chợt cảm thấy mất mặt, từ khi đến cổ đại đáng ghét đến hai , cả hai đều vì nữa chứ. Một , là vì đứa bé, một là lúc . Máu của sát thủ luôn lạnh lẽo, nhưng nàng phát hiện , mặt , trái tim và dòng m.á.u vốn đóng băng của từ từ tan chảy. Bất chợt thấy ba chữ “đáng giá mà” kìa, nàng im lặng một lúc lâu mới ngập ngừng : “Huynh mấy lời như thế, sẽ khiến hiểu lầm!”

“Ha ha...” Tiếng khẽ vang lên từ miệng , âm thanh như khúc nhạc tiên mờ ảo, êm tai, nhưng cũng trả lời câu của nàng.

Tiếng khiến Tô Cẩm Bình tức giận liền đưa tay đẩy mạnh : “Cười cái gì mà ! Đừng tưởng rằng hôm nay đỡ giùm một chưởng , thì sẽ đổi thái độ với . Tô Cẩm Bình cả đời đều quên từng lừa thê t.h.ả.m như thế nào! Bị đùa giỡn như một kẻ ngốc, mà ngay cả một lời giải thích cũng chịu cho , một câu giải thích cũng tình nguyện với , mà kỳ quái nhất là dùng cả tấm lòng để đối xử với . Bách Lý Kinh Hồng, xem, rốt cuộc đối với , là gì chứ? Là một khác, một phong cảnh lướt qua cuộc đời , là một thứ đồ chơi mà rảnh rỗi nên nhất thời nổi hứng?”

Không , nhưng nàng một câu trả lời rõ ràng! Giữa hai là cái gì? Rốt cuộc họ là gì của ? Có vẻ quan tâm đến , nhưng vẫn cách như ẩn như hiện, giống một bức tường ngăn thấy cũng sờ , vô tình chia cách hai , thấy hiện tại, càng chẳng thấy tương lai. càng , cảm giác tuyệt vọng trong lòng nàng càng đậm thêm, như một tiên nhân nhiễm bụi trần như , thể dừng bước vì những chuyện thường tình nhân gian, đương nhiên càng thể dừng bước vì nàng.

, ngay khi sắc mặt nàng càng lúc càng trắng bệch , bỗng đưa tay , giữ lấy đầu của nàng, mạnh mẽ hôn xuống môi nàng, mạnh mẽ c.ắ.n mút, chiếm lấy đôi môi nàng, nụ hôn mang theo lửa giận đến ngập trời! Chỉ là một khách qua đường, là một phong cảnh lướt qua cuộc đời của ư? Là đồ chơi khi rảnh rỗi nên nhất thời hứng khởi ? Nàng đ.á.n.h giá tình cảm của dành cho nàng là như ? Hơn nữa, rõ ràng từ đầu là nàng tới trêu chọc mà, ?!

Cảm giác đau đớn môi khiến nàng giật một cái, suy nghĩ cũng dần tỉnh táo hơn, mùi hương tuyết liên , và mùi m.á.u tanh trong miệng, từng thứ đều tràn ngập trong thở của nàng, khiến nàng chịu nổi. vẫn thấy đủ, đủ, giày vò, lưu luyến môi nàng, hề chút dịu dàng nào, dường như chỉ đang phát tiết lửa giận trong lòng , cho đến tận khi Tô Cẩm Bình chịu nổi, kêu đau thành tiếng, mới buông nàng .

Đôi môi đỏ mọng hé mở, đang mắng , thấy đôi mắt tiêu cự của đối phương thẳng mắt , sắc mặt vẫn lãnh đạm như , nhưng tình ý đong đầy trong đáy mắt, giọng thanh lạnh vang lên: “Đây, chính là câu trả lời của !” Tình nồng ý đậm, triền miên tới tận xương tủy!

Đây chính là câu trả lời của !

Thấy nàng ngẩn , giống như còn hiểu chuyện gì, cong môi khẽ, ôm nàng n.g.ự.c , nhẹ nhàng : “Nếu quan tâm, khổ như thế chứ? Nếu thích, khổ sở lừa nàng?” Nói xong hai câu , nhất thời cảm thấy thoải mái hơn nhiều, quả thật, những câu tình ý sâu đậm triền miên, thậm chí, phương diện , còn thể cởi mở, thoải mái như Lãnh T.ử Hàn, điều, đây cũng là phương thức bày tỏ của riêng , là cách yêu của riêng thôi.

Tình yêu, dù là bày tỏ như thế , thì cũng đều giống ? Chính cũng ngờ rằng, một ngày cũng sẽ những lời như .

Tô Cẩm Bình càng kinh ngạc hơn , giống như khám phá một đại lục mới , nàng thậm chí còn cảm giác đưa tay ngoáy lỗ tai một cái, xem là vì tai nhiều ráy tai quá, nên nhầm . Một lúc lâu , nàng mới nghiến răng nghiến lợi : “Mắt của ông đây quả nhiên vấn đề !” Nếu đến tận bây giờ mà nàng vẫn thể xác định rằng thích , thì cuộc đời nàng sống cũng uổng phí!

“Ha ha...” một tiếng khẽ vang lên, ý kiến gì về việc mắt nàng vấn đề.

“Này, bây giờ ?” Nàng lo lắng, hỏi thăm thương thế của , giọng điệu cũng chẳng gì, khiến cho chính nàng còn cảm thấy bực bội, chẳng lẽ nàng cũng thuộc loại hàng ngạo kiều ?!

Nàng hỏi xong, một lúc lâu cũng thấy đáp lời. Ngay khi Tô Cẩm Bình bắt đầu hối hận vì thật sự xem trọng cái tên ngạo kiều , thì giọng thản nhiên của mới nhẹ nhàng truyền tới: “Khá .”

Lại là một thời gian dài im lặng, Tô Cẩm Bình câu gì đó để xóa bỏ tình trạng hổ , thấy lên tiếng, giọng vẫn thanh lạnh, cao ngạo, giống như truyền tới từ trời xanh: “Ta , nàng thích tính cách của . Ta sẽ sửa.” Nói xong, gương mặt bạch ngọc hồng lên, dung nhan tái nhợt đến mức gần như trong suốt cũng nhuộm thêm chút màu máu.

Nghe , Tô Cẩm Bình ngẩn , lập tức đáp: “Không cần, , cần cố gắng sửa gì, sửa , sẽ còn là nữa.” Huống chi, ở thời điểm mà nàng thích , cũng vẫn là cái đức hạnh mà. Tính cách cùng với suốt hơn hai mươi năm, nếu thật sự đổi, cũng một sớm một chiều mà , nếu thật lòng thích , cần gì cố chấp khiến khó khăn chứ?

“Ừ.” Hắn nhẹ nhàng đáp một chữ, sắc mặt đổi, trong đáy mắt ngập tràn vẻ hạnh phúc. Có điều, khi quét mắt về phía Hoàng Phủ Hoài Hàn bên cạnh giường, trong đáy mắt thoáng xuất hiện luồng khí lạnh lẽo, quỷ dị khó lường.

Một lát , Tô Cẩm Bình mới chợt nhớ tới một chuyện nghiêm túc: “Này, trúng Xuân phong tiếu, nếu như cái đó cái đó, liệu thể chuyện gì ?”

“Cái đó cái đó?” Hắn ngạc nhiên hỏi .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-85-nu-hon-gian-du.html.]

A, cái bắt nàng thế nào đây? “Ý là, cứ bỏ mặc Hoàng Phủ Hoài Hàn thế , sẽ chuyện gì chứ? Hắn trúng Xuân phong tiếu đấy, xem, liệu sáng sớm mai gánh tội hành thích vua lưng ?”

“Không !” Hắn thản nhiên đáp. Xuân phong tiếu là loại xuân d.ư.ợ.c an nhất trong các xuân dược, hiệu quả tồi, còn một ưu điểm đó là, dù gì, cũng sẽ gây nên ảnh hưởng gì với cơ thể. Chắc hạ d.ư.ợ.c lo sẽ gặp chuyện may, nêu dám dùng loại d.ư.ợ.c quá mạnh. Có điều, thật sự hy vọng Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t luôn cho xong!

Chỉ hai chữ “ ” thôi , vì cái lông gì mà giải thích cho một chút hả?! Khóe miệng Tô Cẩm Bình run mạnh lên vài cái, cũng hỏi tiếp nữa, nàng thật sự hiểu mà, thật đấy!!!

Trời dần sáng, phỏng đoán tên cẩu hoàng đế và đám cung nhân ngoài cửa sắp tỉnh , Tô Cẩm Bình : “Huynh về , nếu để khác thấy thì phiền phức lắm.” Nàng dường như đang cố tình giấu diếm thực lực của , giống như nàng lúc đầu, ở nơi , sống sót, thì thể bộc lộc quá nhiều tài năng.

mà...” Nếu khi Hoàng Phủ Hoài Hàn tỉnh , ...

“Yên tâm , sẽ !” Giao thủ với nhiều , nàng cũng hiểu tính cách của Hoàng Phủ Hoài Hàn. Chẳng qua, hôm qua quá tức giận, nên mới hành động như , chờ khi tỉnh , hiệu lực của xuân d.ư.ợ.c tan biến, vốn dĩ ghét nàng như , gây chuyện phiền phức là kỳ tích , còn thể cái chuyện gì với nàng chứ.

Bách Lý Kinh Hồng đương nhiên cũng hiểu cá tính của Hoàng Phủ Hoài Hàn, điều, vẫn cảm thấy yên lòng lắm, vì thế nên do dự một lúc cũng nhúc nhích: “Ta g.i.ế.c , bây giờ?” Hắn thản nhiên hỏi, sắc mặt lạnh lùng, giống như đang thảo luận về chuyện sống c.h.ế.t của đế vương một nước.

“Huynh thể chờ lĩnh bổng lộc xong hãy g.i.ế.c!” Tô Cẩm Bình cũng nổi hứng đùa cợt, nếu g.i.ế.c thật, thì bọn họ chắc chắn sẽ trốn thoát , bản Bách Lý Kinh Hồng đang trọng thượng, nàng tự nhận thấy cũng bản lĩnh chống thiên quân vạn mã.

Đương nhiên, hiểu rõ suy tính của nàng, nhưng nghĩ khác nàng. Nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t thật, Tô gia chỉ sợ ai thể trốn thoát , theo quan niệm của , thì thông thường đều quan tâm đến tính mạng của của . Nàng cũng là ngoại lệ. Vì thế, dù giận dữ hơn nữa, cũng chỉ thể nín nhịn dám bộc phát thôi.

Thấy còn , Tô Cẩm Bình mới trêu ghẹo : “Này, nếu , Hoàng Phủ Hoài Hàn sẽ tỉnh dậy mất đấy. Ta , liệu thể hiểu hành động của là vì nỡ xa ?”

Nàng dứt lời, như kích thích, vội buông nàng , thẳng cửa, đầu cũng .

Khóe miệng cô nàng nào đó co rút, quả nhiên là mà! Xem , chiêu dùng với tác dụng, chỉ cần kích thích một chút là lập tức bỏ chạy ngay, trăm như một! một điều khác xưa đó là, khi tới cửa, bỗng dừng , lãnh đạm : “Có thể!”, xong vội vã rời , y như sói đuổi lưng !

- Ta thể hiểu hành động của là vì nỡ xa ?

- Có thể.

Nên hiểu như thế đúng ? Tô Cẩm Bình cào cào tóc, cái , thẳng thì c.h.ế.t ? Có cần tới cửa mới thật nhanh chạy trối c.h.ế.t như thế ? Còn bắt nàng nhớ xem gì, đó xâu chuỗi nữa chứ! là...

“Này, nếu thời gian rảnh, dạy luyện công ?” Không thể tiếp tục yếu đuối như , nếu , sẽ chỉ chịu thiệt mặt đám đàn ông !

Hắn dừng bước, một chữ nhẹ nhàng bay tới: “Được.” Lời dứt, tiếp tục bước .

Sau khi Bách Lý Kinh Hồng rời , bước Lê viên, bước chân lập tức lảo đảo, một ngụm m.á.u tươi trào , vốn thương nặng, nhưng ở bên cạnh nàng nên mới cảm thấy quá khó chịu thôi. Hơn nữa, nàng đau lòng, nhưng thấy nàng đau lòng quá, bản nỡ, nên đành gắng chịu đựng. Màu m.á.u đỏ thẫm dính áo bào gấm trắng như tuyết, giống đóa mai hồng rơi nền tuyết trắng, mang theo cảm giác đến rung động lòng .

Ngay lúc đó, Phong và Tu nhanh chóng xuất hiện ngay cạnh . Tuy điện hạ thích khác đụng , nhưng bọn họ vẫn kìm đỡ . Có điều, bao lâu , Bách Lý Kinh Hồng hồi phục dần, né tránh cánh tay đỡ của bọn họ, bước từng bước một về phía Lê viên, tuy bước chân vẫn còn loạng choạng, nhưng cũng vững vàng hơn nhiều.

Tu và Phong theo , hai do do dự dự một lúc lâu, cuối cùng, tính cách Tu vốn nóng nảy, gầm lên một tiếng giận dữ với Bách Lý Kinh Hồng: “Điện hạ, ngài điên !” Người ngoài thấy, chứ và Phong ở ngoài cửa sổ rõ ràng! Hai luồng khí đang yên đang lành tự dưng lao về phía Tô Cẩm Bình? Rõ ràng chính là do điện hạ nhà tay mà! Đáng thương cho tên Lãnh T.ử Hàn nhận , còn ủ rũ rời như thế. Có điều, ai thể cho , nếu một tay điện hạ sắp đặt, thì còn cố tình xuống tay nặng như thế gì? Để thương thành thế , đến chuyện mất một thời gian ngắn điều dưỡng, mà còn khả năng khiến kẻ địch của họ thừa cơ nữa chứ!

“Nếu thương nặng, thì Lãnh T.ử Hàn chủ động rời ? Nếu thương nặng, thì nàng sẽ đau lòng thương tiếc chứ?” Nói xong, đôi môi mỏng cong lên lộ vẻ đắc ý. Trên môi dường như vẫn còn vương hương vị của nàng, thắng lợi của ngày hôm nay, chỉ diệt trừ một tình địch cực mạnh, mà cũng hóa giải hết mâu thuẫn của hai suốt mấy ngày nay, đương nhiên tâm trạng của bây giờ vô cùng .

Khóe miệng Phong co rút, đầu tiên là Hoàng Phủ Dật đáng thương , đó là Lãnh T.ử Hàn xui xẻo, tất cả đều điện hạ nhà gài bẫy đến thê thảm! Một tên Hoàng Phủ Dật, coi trọng nhất là thanh danh của trong giang hồ, chỉ bảo đảm về thanh danh của , mới thể hành tẩu giang hồ mà ngăn cản. Vì thế, điện hạ mới âm thầm hạ thủ lưng , vu oan giá họa cho . Một tên Lãnh T.ử Hàn, điều thể tha thứ nhất, chính là còn yêu Tô Cẩm Bình hơn chính bản . Vì thế, khi thấy điện hạ hành động nhanh hơn, mà ngẩn trong giây lát, nên mới cho rằng bản bằng điện hạ, thực tế, bình thường nào đột nhiên gặp tình trạng như ngẩn một chút chứ? Đương nhiên, cô nàng Tô Cẩm Bình cũng tính kế đủ thê t.h.ả.m , điện hạ thế , là từng bước từng bước một lừa bước lưới tình của còn gì?!

Có điều, vẫn thể thông cảm với những gì điện hạ : “Điện hạ, ngài thế khác nào tự hại !” giọng vẻ ủng hộ, “Kỳ Lân Ngâm” và “Ngự Long Quy” đều giống , đủ để khiến cho một cao thủ chung thể c.h.ế.t vì m.á.u huyết rối loạn, mà điện hạ hứng chịu cả hai loại nội lực , đây là tự hại thì là gì chứ? Chỉ cần khống chế một lực đạo, thì chỉ e…

Hắn dứt lời, phía liền dừng bước, khí chất cao ngạo lạnh lùng nhẹ nhàng tản theo gió, nhếch môi : “Nếu thể khiến nàng đau lòng, tự hại thì ?” Tuy những lời đầy tình ý lưu luyến, nhưng giọng , ngữ điệu vẫn lãnh đạm, thanh cao, giống như đến từ trời xanh, nhiễm thế tục. Gương mặt bạch ngọc tuy vẫn còn trắng bệch nhưng vẫn như tiên nhân trời, hơn cả hoa cúc tháng chín thu.

Khóe miệng Tu co rút mạnh: “Điện hạ, thuộc hạ thấy, ngài điên thật !” Hắn cất lời oán trách chút quy củ, chú ý phận chủ tớ gì cả!

Đối phương cũng giận, chỉ bước từng bước về phía Lê viên! Điên ? Có lẽ điên thật, nhưng điên thì ? Đời một con , thể buông thả cho chính điên cuồng thế mấy đâo? Phong và Tu chẳng qua cũng chỉ vì quan tâm lo lắng cho , đương nhiên, cũng sẽ trách cứ.

Phong vỗ vỗ vai Tu đang hằm hằm tức giận, : “Được , , đừng tức giận nữa, chân tình là điều vĩ đại nhất thế gian , hiểu !”

Tu đ.á.n.h bay tay khỏi vai , lườm một cái: “Đừng như hiểu lắm !” Rõ ràng là một tên lãng t.ử lăng nhăng, tổn thương bao nhiêu cô nương lầu quán nọ !

“So với tên hòa thượng rởm như , thì cũng hiểu hơn kha khá!” Phong cũng chạm thẳng nỗi đau của đối phương chút lưu tình.

“Cút!”…

Nghe bọn họ cãi cọ, Bách Lý Kinh Hồng cũng tức giận, thừa , câu của Phong chẳng qua chỉ là châm chọc mà thôi. Có điều… chân tình thế gian, quả thực là hai họ thể hiểu . Một lúc lâu , thấy bọn họ vẫn còn cãi cọ, thản nhiên : “Dạo , quên hết quy củ ?”

Hai đều biến sắc, ngay chạm giới hạn của điện hạ, vội vàng quỳ một gối xuống nhận : “Thuộc hạ tội, xin điện hạ trách phạt!”

“Đi lĩnh hai mươi quân côn !” Hai cũng nên dạy dỗ một chút.

“Vâng!”…

Tô Cẩm Bình chỉnh trang y phục của , bên cạnh , khóe môi cong lên một nụ tà ác. Nàng lật lên, khuôn mặt tuấn của , tay giơ cao, thật lòng tự hỏi , đ.á.n.h cho vài cái ? Sau khi suy nghĩ một lúc lâu…

“Bốp!” một tiếng, cú đ.ấ.m rơi chính xác xuống mũi Hoàng Phủ Hoài Hàn, đó, hai dòng m.á.u đỏ tươi chảy từ trong mũi , kéo dài xuống tận môi, vô cùng buồn .

Nàng giơ nắm đ.ấ.m lên, đang định hạ xuống, thì đôi mắt màu tím đậm bất chợt mở . Tô Cẩm Bình ngẩn , nắm đ.ấ.m liền rơi ngay xuống dát giường bên cạnh mặt .

Hoàng Phủ Hoài Hàn tỉnh dậy, thấy ngay nàng đang giơ nắm đ.ấ.m với , chuyện đêm qua nhanh chóng về trong óc của , khuôn mặt lạnh vài phần, cuối cùng hung dữ nàng : “Tô Cẩm Bình, ngươi dám đ.á.n.h trẫm ngất xỉu!!!”

“Hoàng thượng, ngài đ.á.n.h giá nô tỳ cao quá , nô tỳ thuật phân , thể đ.á.n.h ngài hôn mê .” Tô Cẩm Bình thầm hừ khẽ đầy khinh thường, kiên nhẫn, .

Vị hoàng đế nào đó suy nghĩ kỹ càng một lúc lâu, cũng cảm thấy hình như đúng thế thật, đêm qua cô nàng đè xuống, thể đ.á.n.h ngất từ đằng , … thì là ai? Bỗng nhiên, cảm thấy mũi , đưa tay lên sờ thấy một màu đỏ tươi, tình cảnh chắc chắn là đánh, ánh mắt lạnh lùng như bùng cháy, đầu Tô Cẩm Bình, nghiến răng nghiến lợi : “Ngươi mà cũng dám đ.á.n.h trẫm?”

“Hoàng thượng, nô tỳ đ.á.n.h ngài bao giờ, chứng cứ thì ngài đừng lung tung chứ!” Tô Cẩm Bình bình tĩnh trả lời.

Vị hoàng đế nào đó nhếch môi, đưa bàn tay dính m.á.u cho nàng xem, trợn mắt nghiến răng : “Đây là chứng cứ ?”

“Đây mà là chứng cứ gì chứ, trời nóng thế , ngài chảy chút m.á.u mũi thì gì kỳ lạ ? Cũng ngoại trừ trường hợp là ngài mơ thấy một tuyệt thế giai nhân xinh như , nên quá kích động mới chảy m.á.u mũi thôi mà!” Tô Cẩm Bình đáp, khi đến câu “tuyệt thế giai nhân xinh như ”, thần sắc nàng hề chút hổ nào, giọng và sắc mặt còn thật lòng.

Hoàng Phủ Hoài Hàn , trán xuất hiện vài sọc đen to, cô gái còn thể vô sỉ đến mức nào nữa? Tuyệt thế giai nhân xinh như nàng ? Hắn cũng dễ lừa thế: “Tô Cẩm Bình, ngươi nghĩ trẫm phát hiện ngươi giơ tay định đ.á.n.h trẫm ?”

“Hoàng thượng, ngài hiểu lầm nô tỳ , nô tỳ , đột nhiên thấy ngài chảy m.á.u mũi, sợ đến mức đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân, nhân tiện đ.ấ.m cả dát giường thôi mà!” Nàng bịa chuyện mà mặt đổi sắc.

Vị hoàng đế nào đó giật giật khóe miệng, trong đôi mắt tím đậm hiện lên chút cảm xúc , : “Ngươi còn thể sợ đến đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân vì trẫm ?” Giọng của đầy vẻ khinh thường và giễu cợt!

Tô Cẩm Bình gật đầu vẻ hiển nhiên: “Đương nhiên , nếu Hoàng thượng vì mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t trẻ chẳng nô tỳ sẽ gánh tội hành thích vua ? Hơn nữa… nếu ngài mà bất hạnh cưỡi hạc về trời, thì nô tỳ cũng nhận tiền lương nửa tháng chứ?!”

“…” Hắn thể xác định mười phần mười rằng điều cô nàng quan tâm nhất chính là nửa vế : “Đêm qua ai đ.á.n.h trẫm?” Mắt chằm chằm mặt nàng.

“Vấn đề thật sự quá huyền bí, nô tỳ khổ sở suy nghĩ cả đêm cũng !” Tô Cẩm Bình ha ha vẻ chẳng gì quan trọng.

“Ngươi thấy ?” Sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh , thể chắc chắn rằng con gái đang dối!

Cô nàng nào đó suy nghĩ một lúc lâu, thật thà : “Hoàng thượng, nô tỳ thật sự đối phương là ai, lúc bịt mặt, thật sự nhận ! tiết lộ là hái hoa tặc nổi danh trong giang hồ, đến đây là vì sắc của nô tỳ, bất chợt thấy Hoàng thượng, lo phát hiện nên mới đ.á.n.h ngài hôn mê!”

Nghe nàng tùm lum tà la, còn tiếp tục đổi cách khác để cường điệu về sắc của nữa, miệng vị hoàng đế nào đó co giật liên tục, cuối cùng như như hỏi: “Hả? Vậy chẳng là ngươi còn trong sạch nữa ?” Hắn quét mắt nàng từ xuống , đột nhiên thấy vết m.á.u giường, sắc mặt biến đổi.

Ánh mắt của Tô Cẩm Bình cũng đúng vị trí mà mắt đang , vết m.á.u là do Bách Lý Kinh Hồng phun đêm qua, đầu nàng chợt lóe lên, đáp: “Sao thể thế chứ! Đêm qua, ngay khi tên hái hoa tặc mấy chuyện bậy bạ, nô tỳ mới dùng những lời lẽ chính nghĩa thuyết phục một phen, cuối cùng, đó vô cùng hổ, cũng vạn phần ân hận đối với những hành vì gây , cực kỳ tức giận đến mức phá nát hết cả đồ đạc trong phòng nô tỳ, cuối cùng còn tự ấm ức đến mức phun một ngụm m.á.u tươi! Sau đó, ngay khi ngài tỉnh lâu, ôm n.g.ự.c hổ rời !” Nàng cũng đồng thời châm chọc Hoàng Phủ Hoài Hàn đêm qua mấy chuyện bậy bạ!

Hoàng Phủ Hoài Hàn mà trợn mắt há mồm, cô gái mặt với ánh mắt thể tin nổi, trong đầu xuất hiện một dấu hỏi lớn: Trên thế gian , còn chuyện gì mà cô nàng thể bịa đặt ?

“Hoàng thượng, ngài cũng đừng quá kinh ngạc, nô tỳ vô cùng thấu hiểu đạo nghĩa, tài ăn , phẩm chất đức hạnh cao thượng cũng là chuyện mà đều , vì thế, khi nô tỳ giáo huấn cho một bài, tên hái hoa tặc đành hổ rời , cũng chuyện gì quái lạ chứ, ngài cứ yên tâm mà chấp nhận sự thật ! Hơn nữa, tên hái hoa tặc còn , từ nay về sẽ bao giờ tùy tiện xuất hiện ở Hoàng cung rối loạn trật tự xã hội nữa, nô tỳ cũng coi như là chút cống hiến vì trị an của Hoàng cung, ngài cảm thấy là nên ban thưởng cho một chút ? Ví dụ như một trăm lượng… , một lượng vàng chẳng hạn?” Nàng chợt nhớ, đòi một trăm lượng vàng thành công, tên keo kiệt, chi bằng thử đòi một lượng xem thế nào, dù cũng là mười lượng bạc chứ ít .

Thật đúng là ba câu rời chữ tiền! Còn nữa, trật tự xã hội và trị an là cái gì? Hắn xoay , dậy, xuống giường, tư thế như mây bay nước chảy, vô cùng khí phách, mặt Tô Cẩm Bình, lạnh lùng nàng: “Chính ngươi bày cho Tô Cẩm Thu dùng Xuân phong tiếu với trẫm ?” Trong ánh mắt lạnh lùng mang theo sát khí lạnh đến tận xương tủy khiến run sợ!

“Hoàng thượng, ngài là vua một nước, thể tùy tiện bôi trung thần lương tướng như thế chứ? Nô tỳ chuyện đó bao giờ? Hoàng quý phi là trưởng tỷ của nô tỳ, về lý thuyết, nô tỳ hẳn lời tỷ mới đúng, nô tỳ xui tỷ dùng Xuân phong tiếu ?” Một chuỗi những lời phân tích đúng lý hợp tình cất lên từ miệng Tô Cẩm Bình.

“Tốt nhất là ngươi đừng giả ngu cho trẫm!” Nói xong, tay đưa túm lấy cổ nàng: “Có kết cục của Tô Cẩm Thu ?”

Tô Cẩm Bình như đau đớn chịu nổi, sờ soạng cổ , đó mò, túm chính xác mạch môn ở cổ tay của Hoàng Phủ Hoài Hàn, hài lòng khi thấy khóe mắt vị hoàng đế nào đó giật giật, nhẹ nhàng đáp: “Hồi Hoàng thượng, nô tỳ ạ!”

Hắn “hừ” lạnh một tiếng, thu tay , sự kiềm chế lẫn cũng mất hiệu lực. Hắn thẳng mắt nàng, gằn từng chữ một : “Đêm qua, trẫm tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t ả, dùng xuân d.ư.ợ.c trong cung, là tội c.h.ế.t!” Dù thế nào, Tô Cẩm Thu cũng là tỷ tỷ ruột thịt của nàng, nàng cũng chút tình cảm chứ?!

Ai ngờ, Tô Cẩm Bình thấy thế khẽ gật đầu với vẻ đương nhiên thế, dùng giọng điệu thâm trầm : “Hoàng thượng, tỷ tỷ thật sự quá hồ đồ, ngài đúng ạ!” Con ả đê tiện , đáng c.h.ế.t từ lâu , dám uy h.i.ế.p nàng, đời nàng, thích nhất là mượn đao g.i.ế.c !!! “Có điều, Hoàng thượng , vì thiên thu vạn đại của Đông Lăng, nhất là ngài nên bớt c.h.é.m g.i.ế.c, dính m.á.u tanh, tích đức nhiều một chút là hơn!”

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...