Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 84: Kinh Hồng Vs Tử Hàn

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tô Cẩm Bình phòng, đang định ngủ, chợt nhớ tới một chuyện, việc đó --- nàng vội vén y phục lên, xuống bụng , lúc vẫn cảm thấy nhiều thêm chút thịt, nàng còn cứ một mực nghĩ rằng do m.a.n.g t.h.a.i nên thế. nếu mang thai, chứng tỏ rằng --- nàng béo lên ? Tô Cẩm Bình nhéo nhéo cái bụng phẳng lì của , suy xét kỹ càng một hồi lâu, rốt cuộc cũng xác định --- bản tác dụng của tâm lý!!!

Khóe miệng nàng co rút mạnh, quả nhiên là khi ngờ vực một chuyện gì đó, càng ngờ vực thì sẽ càng cảm thấy chuyện chính là như ! Trong lúc nàng đang mải nghĩ ngợi, chợt tiếng gõ cửa vang lên, nàng bước nhanh vài bước đến mở cửa, một tiểu nha đầu bước : “Tô cô nương, nô tỳ hầu hạ ngài tắm rửa!”

“Không cần, ngươi cứ cho nơi tắm rửa ở chỗ nào là .” Nàng lạnh lùng lên tiếng từ chối, nàng quen để khác chạm .

Tiểu nha đầu thấy , cũng kiên trì, chỉ cúi đầu đáp: “Vâng!” đó bước phòng, đưa Tô Cẩm Bình vòng qua bình phong, phía bình phong còn một hành lang quanh co, hết hành lang đó, liền thấy ngay một hồ nước trong veo, còn bốc lên ấm, vẻ là suối nước nóng từ núi chảy xuống, vì thế, trong lòng cô nàng nào đó thầm cảm thản, quả nhiên là cuộc sống của tiền. Chờ đến lúc nàng tiền, cũng sẽ tiêu xài như , đỡ ki ki cóp cóp như đời , tằn tiện quá cuối cùng chỉ tổ để cho con nhóc yêu vật lợi!

“Tô cô nương, cô nương cứ tắm rửa ở đây , nô tỳ sẽ cho đưa y phục tới. Cô nương cứ yên tâm, tất cả đều là y phục mới may, Vương phi cũng sắp xếp thỏa đáng ăn mặc, của cô nương, chỉ cần yên tâm ở đây là !” Cô máy móc với Tô Cẩm Bình, nhưng đôi mắt thanh tú từng mặt Tô Cẩm Bình.

dứt lời, Tô Cẩm Bình kỳ quái một cái, thấy sắc mặt cô chút đổi, nhưng khó phát hiện vẻ thù địch trong đáy mắt cô . Nàng thầm thở dài trong lòng, xem , Bạch Tịch Nguyệt cũng là một bản lĩnh, phủ Dật vương tới vài ngày, mà thu phục hết đám hạ nhân trong phủ !

“Ừm, , lui xuống !” Nàng lên tiếng phân phó, bỗng nhớ đang đến kinh nguyệt, hình như giội nước tắm thì sẽ hơn: “ , lấy cho cái gáo nước đến đây, nhân tiện chuẩn giúp mấy tấm vải dùng cho kinh nguyệt đến!”

Thị tỳ sửng sốt, ngạc nhiên Tô Cẩm Bình, cô nương gia nào đến kinh nguyệt mà ấp úng khó ? Vậy mà nàng thản nhiên như , chẳng hề đỏ mặt, thậm chí còn chẳng hề nhăn nhó một chút, ngược còn khiến thị tỳ đỏ bừng mặt lên, khẽ gật đầu vội nhanh chân ngoài.

Nàng thong thả tắm rửa, bỗng nhiên, đôi mắt phượng nheo , đưa tay với tấm lụa mỏng treo bình phong, lắc một cái tới bên cửa sổ, mở cửa sổ , một bàn tay nhanh chóng chộp về phía cổ họng của đối phương, nhưng đưa một nửa, nàng chợt dừng , thấy đối phương mặc y phục màu trắng, khuôn mặt đầy vết bầm tím, nhuộm cả trong ánh trăng, Bách Lý Kinh Hồng thì là ai?

“Huynh tới đây gì?” Sao chạy tới phủ Dật vương? Nghe tiếng bước chân , vẻ mới tới bên cửa sổ thôi.

Đôi mắt như ánh trăng say lòng của lơ đãng quét tới lớp lụa mỏng nàng, điều, lụa mỏng như tấm lưới khoác nhẹ lên cơ thể, khiến cho cơ thể nàng hiển hiện khá rõ, mặt đỏ lên, nhưng vì mặt đầy các vết bầm tím nên chút thần sắc kỳ dị nào. Một lúc lâu , dường như vẻ tự nhiên, mới nhẹ đầu .

Thấy lời nào, ngược , con ngươi tiêu cự thẳng , Tô Cẩm Bình cúi đầu , thấy ngay cảnh xuân đang lộ rõ. Mẹ kiếp, đây là y phục Bạch Tịch Nguyệt phân phó mang tới cho ? Sao hở hang thế chứ? Nàng rằng, đây đúng là y phục mặc , nhưng chỉ là lớp lụa mỏng phủ bên ngoài y phục thường mà thôi. Một cảm giác bực bội hổ và tự nhiên lan tràn khắp trong nháy mắt. Sau đó, nàng chợt bình tĩnh , đầy vẻ xem thường: “Nhìn chớp mắt thế , ai còn tưởng thấy cơ đấy!”

Mẹ kiếp! Đã thấy, còn chằm chằm thế gì?!

Nàng dứt lời, sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng chút đổi, nhưng trong đáy mắt màu xám bạc thoáng hiện lên vẻ khốn đốn, nếu một ngày nào đó để nàng thực thấy, liệu thể đ.á.n.h thê t.h.ả.m hơn bây giờ ?

“Nói , tới đây gì? Nếu tới để xin , thì cần!” Nàng dựa cửa sổ, thờ ơ , điều, trong lòng thoáng chút chờ mong, đúng là nghĩ một đằng một nẻo.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Hắn im lặng một chút, đôi môi mỏng khẽ nhếch lên: “Ta…” một chữ ‘’ vang lên, dừng , suy nghĩ xem nên sắp xếp từ ngữ thế nào.

Có điều, Tô Cẩm Bình thấy ngập ngừng, lửa giận bùng lên ngút trời, chịu cho đến nửa giây sắp xếp từ ngữ nữa, “rầm” một tiếng, đóng cửa sổ ! Theo quan điểm của nàng, nếu gì đó, mà còn suy nghĩ lâu mới , thì tuyệt đối chẳng là lời tâm huyết gì, cho nên, nàng cũng mất thời gian dối gì.

Nhìn cửa sổ đóng chặt mắt, một lúc lâu , mới khe khẽ thở dài, cũng cảm thấy bực tức với tính cách của chính , vốn thích giải thích nhiều, mà suy cho cùng, hành động của dường như cũng thể giải thích , vì thế mới biến thành tình trạng hiện giờ!

Đóng cửa sổ xong, Tô Cẩm Bình tiếp tục tắm rửa như chuyện gì xảy , mặc cẩn thận y phục mà Bạch Tịch Nguyệt chuẩn cho , chậm rãi phòng ngủ, lên giường, cũng vẫn thể cảm nhận vẫn đang ở cửa sổ rời . Nàng bực bội trở một cái, cầm gối úp lên đầu , nó chứ, tâm tình gì thì cứ thẳng , là thích nàng, để ý nàng , vì cái lông gì mà thấy nàng nên lời chứ? Chẳng lẽ Tô Cẩm Bình nàng khuôn mặt đáng sợ đến mức khiến thành lời ? Nếu là thèm để ý đến , thì đêm hôm còn chạy từ Hoàng cung cái gì? Đứng ở cửa sổ phòng bao nhiêu lâu cũng thèm lăn , rốt cuộc là gì chứ?

Đương nhiên, những điều đó cũng trọng điểm, trọng điểm là thích thích, tới tới là việc của , một xu quan hệ nào với nàng ? Nàng đang rối rắm cái quái gì chứ? Chẳng lẽ nàng thích ? Suy nghĩ xuất hiện khiến Tô Cẩm Bình sợ đến mức giật thót , bật nảy dậy như cá chép, nàng thích cái tên ngạo kiều ? Không thể nào! Không thể nào!!! Tuyệt đối thể!!! Nàng cũng thuộc hiệp hội mê trai như con nhóc “Yêu vật” , thấy mấy trai là thích chứ. Hơn nữa, nàng cũng tự nhận thấy, trong bao nhiêu trai của cổ đại, Bách Lý Kinh Hồng là cá tính kém đáng yêu nhất, gu của nàng kỳ quái như !!!

“Rầm” một tiếng, nàng xuống giường, hai mắt mờ mịt lên đỉnh màn, ai thể cho nàng , chuyện rốt cuộc là ?

Bách Lý Kinh Hồng ở ngoài cửa sổ thấy động tĩnh trong phòng cũng đối phương đang ở trong phòng gì, mà cứ mãi ở ngoài cửa thế , cũng nghĩ thông suốt nên , còn nữa, nếu thì gì đây?

Sau một lúc lâu suy nghĩ, xoay , đạp lên ánh trăng mà . Thỏa thuận giữa và Hoàng Phủ Dật đạt , kẻ bại trận sẽ tự giác cách xa nàng một chút, vì thế, để nàng ở đây, cũng lo lắng. Nếu hiện giờ nên gì với nàng, thì tạm thời cứ , chờ nàng hết giận đến. Dù … những ngày nàng cũng chỉ thể ở phủ Dật vương, mà mặt Hoàng Phủ Dật đ.á.n.h cũng khác gì bây giờ lắm, chắc chắn nàng cũng thể thích !

Nghe thấy tiếng bước chân rời của nọ ở ngoài cửa sổ, mặt Tô Cẩm Bình tái mét! Nàng bật dậy, chộp lấy gối, đập thật mạnh thành giường, một hành động cực kỳ ngây thơ, trong lòng thì điên cuồng mắng chửi, Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm , rốt cuộc thành ý hả? Không xin đành, ở cửa một lúc như , còn, còn… còn thẳng!!! Mẹ nó chứ! Mẹ nó chứ! Mẹ nó chứ!

Nàng cứ hung hăng đập, coi thành giường như khuôn mặt của , trong lòng vô cùng hối hận hôm qua xuống tay mạnh hơn một chút, nhất là cho tên cả sức mà ngoài nữa luôn ! Tức c.h.ế.t mất! Cho đến khi gối đập đến biến dạng, Tô Cẩm Bình mới giận dữ đùng đùng buông tha cho chiếc gối đáng thương , đó dùng chính bàn tay ngọc thon nhỏ của đập mạnh thành giường tiếp, gầm lên giận dữ: “Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm ! Cái đầu ! Đời đừng xuất hiện mặt bà đây nữa!!!”

Tiếng hét của nàng, kéo dài du dương, khiến cho ít trong phủ Dật vương kỳ quái về hướng , hơn nửa đêm , ai còn gào thét ầm ĩ thế?! Bỗng nhiên, một cơn gió lạnh chợt nổi lên, đều cảm thấy lưng lạnh lẽo, hẹn mà cùng run rẩy cả , vội vàng chạy về phòng .

Mà cô nàng nào đó đập một cái đến đỏ ửng tay xong, rốt cuộc cũng cảm thấy đau đớn, đưa tay lên , chợt thấy tay tê dại, đau đến còn cảm giác gì nữa, mà cũng đúng lúc , gáy nàng chợt xuất hiện một dấu hỏi thật lớn, nàng đang tức giận cái gì thế? Người đến , , liên quan cái lông gì đến nàng? Sau khi đặt nghi vấn trong lòng, một lúc lâu nàng cũng chỉ nhận một đáp án là một chuỗi chấm lửng, khóe miệng nàng run lên, phịch xuống giường! Xem , nàng điên !

vốn về tới hoàng cung, lúc sai lệch xuất hiện nóc phòng Tô Cẩm Bình, điều, kiềm chế hô hấp, nên phát hiện. Khóe môi cong lên, cảm xúc vui sướng trong đáy mắt rõ nét đến lạ kỳ, thấy giọng , lúc mới lắc về phía Hoàng cung. Tin tức xuất cung, hẳn là Hoàng Phủ Hoài Hàn chứ?! Vì thế, cũng phòng một chút thì hơn.

Sáng hôm , Tô Cẩm Bình mang một đôi mắt gấu mèo bước khỏi phòng ngủ của , trong lòng thầm rơi lệ, chuyện quái quỷ gì thế ? Tối hôm qua nàng mất ngủ nữa chứ? Đây là đầu tiên trong đời nàng mất ngủ, trong đầu đều là mấy chuyện lùm xùm , rối rắm, buồn bực suốt cả đêm, tâm trạng của nàng nguy hiểm đến mức nào thế chứ!!!

Nàng loạng choạng đến cửa phòng Hoàng Phủ Dật, gặp ngay Bạch Tịch Nguyệt đang từ trong phòng . Vừa thấy mặt Tô Cẩm Bình, nàng sửng sốt, mặt Vương gia đầy những vết xanh tím, mặt Tô Cẩm Bình cũng lộ đôi mắt đen thui, mắt cứ như buồn ngủ đến mở , rốt cuộc đêm qua xảy chuyện gì nàng ?

Nàng đưa mắt kỹ y phục của Tô Cẩm Bình, xiêm y gấm trắng uốn lượn, n.g.ự.c thêu hoa ngọc lan, tay áo rộng bay bay trong gió thu tạo cảm giác phiêu dật, mái tóc đen dài chỉ tùy tiện dùng một cây trâm gỗ vấn lên, thanh tao, nhã nhặn, tươi mát, y như một đóa sen trong bùn mà nhiễm bẩn . Dung nhan tuyệt mỹ cũng khiến y phục càng tươi hơn vài phần. Ban đầu khi nàng sai chuẩn xiêm y cho nàng, nàng còn lo màu trắng hợp với khí chất của đối phương, nhưng giờ mới , so với mặc màu trắng như nàng , thì nàng còn thích hợp hơn nhiều.

Nàng nhẹ, : “Tô cô nương, bộ y phục , hợp với cô!”

Tô Cẩm Bình tùy ý một cái, đáp: “Vương phi quá khen!” Thật , trong lòng nàng thầm lườm một cái, mặc y phục của nàng đơn giản hơn nhiều , bộ xiêm y , thì đấy, nhưng chẳng tiện chút nào, điều, vì Bạch Tịch Nguyệt tốn công sức chuẩn , đương nhiên nàng thể tỏ thái độ chán ghét mặt .

Nghe nàng , Bạch Tịch Nguyệt khẽ : “Xem , mải chuyện quên mất, cô tới thăm Vương gia ? Vương gia dùng đồ ăn sáng , cô cứ !”

“Không , tới ăn điểm tâm!” Tô Cẩm Bình thẳng thắn đáp.

“…” nụ môi Bạch Tịch Nguyệt rõ ràng cứng một chút, khóe miệng còn co rút, một lúc lâu mới gượng : “Bản vương phi lo liệu chu , quên mất chuyện . Vậy cô , bản vương phi sẽ phái đưa đồ ăn sáng của cô tới ngay.”

“Được! Vậy cảm ơn Vương phi!” Nàng hớn hở gật đầu, vòng qua nàng , đẩy cửa phòng Hoàng Phủ Dật.

Bạch Tịch Nguyệt vẫn giữ nụ môi, chờ nàng khuất, nụ mặt nàng cũng cứng , khẽ thở dài, trong đáy mắt xuất hiện vẻ ai oán, thời khắc , nàng cũng tự hỏi chính , lúc giả mạo Tô Cẩm Bình để gả cho Vương gia rốt cuộc đúng ? nếu gả cho , để gả cho khác ? Chỉ e là đến c.h.ế.t cũng tình nguyện mất… Nàng khẽ , mang theo sự chua xót đến tận cùng, về phía phòng .

Tô Cẩm Bình bước phòng, đảo mắt về phía giường, mà giường dường như kinh ngạc một chút, đưa lưng về phía nàng. Khoe miệng cô nàng nào đó nhếch lên, thế ? Hoàng Phủ Dật cũng học thói bướng bỉnh của Bách Lý Kinh Hồng ? Lòng nàng đầy vẻ nghi hoặc, về phía giường: “Đồ !”

“Ừm! Sư phụ, nàng dùng điểm tâm ?” Hắn vẫn lưng về phía Tô Cẩm Bình hỏi. Giọng khí lực hơn nhiều, nhưng mang theo chút cảm giác đau đớn.

“Chưa! Huynh thế?” Nàng nghi hoặc bóng lưng .

Hoàng Phủ Dật ấp úng : “Không… cả! Sư phụ, đồ nhi sẽ sai hạ nhân đưa đồ ăn sáng đến cho nàng!”

“Không cần, Vương phi phân phó xuống !” Nói xong, nàng liền kéo chiếc ghế dài giường .

Hai chữ “vương phi” phát , Hoàng Phủ Dật liền trầm mặc.

Một lúc lâu , giọng của Tô Cẩm Bình vang lên: “Huynh lưng về phía cái gì? Chẳng lẽ thế lễ phép ?” Người đang cái quái gì thế?

“À… sư phụ, là do đêm qua lúc ngủ cẩn thận, nên ngã từ giường xuống, sưng mặt lên, đồ nhi sợ dọa nàng sợ thôi mà!” Hoàng Phủ Dật vẫn lưng về phía nàng đáp.

“Quay đây cho xem!” Nàng dùng giọng điệu lệnh, láo thôi chứ, cái gì mà ngã từ giường xuống sưng mặt?!!!

“Hay là thôi !” Lần đầu tiên trong đời, vị vương gia nào đó cảm thấy vô cùng ngại ngùng.

Cô nàng nào đó lườm một cái: “Vậy . Bà đây thích lưng về phía chuyện!”

Nàng dứt lời, Hoàng Phủ Dật liền ngay : “Thôi !” Trong khoảnh khắc thấy mặt , Tô Cẩm Bình như thấy gương mặt nàng đ.á.n.h bầm dập của Bách Lý Kinh Hồng! Khuôn mặt tuấn tú còn rõ hình dạng gì, khóe miệng nàng run run: “Huynh chắc chắn là rơi từ giường xuống nên thành như , chứ nào đó đ.á.n.h trong mơ chứ?” Như thế thái quái ?

Khuôn mặt tuấn tú như vỡ vụn, gật đầu : “Chắc chắn!”

“Ôi đúng là đứa bé đáng thương!” Nàng ôm trán thở dài.

Ba ngày , triều…

Hoàng Phủ Hoài Hàn mặc long bào uy nghiêm khí phách xuất hiện điện Kim Loan.

“Chúng thần tham kiến bệ hạ. Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!” Chúng đại thần lập tức quỳ xuống hành lễ.

Hắn bước đến long ỷ, xoay xuống, tay áo bào vung lên, : “Các khanh bình !”

Giọng lạnh như băng vang lên, chúng đại thần cùng đồng thanh: “Tạ ơn bệ hạ!”

“Có chuyện khởi tấu, vô sự bãi triều!” giọng lảnh lót của Tiểu Lâm t.ử vang khắp đại điện.

Một vị đại thần sáu bảy mươi tuổi dậy: “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần bản tấu!”

“Nói!” Một chữ lạnh lùng cất lên, mặt chút cảm xúc nào, trong mắt còn hiện rõ vẻ chán ghét, chỉ vì đối phương là quận vương của Hoàng thất Đông Lăng , đầu còn mang dòng họ “Hoàng Phủ”, hưởng hết tôn vinh của vương thất, nhưng bên đảng Tô Niệm Hoa.

“Hoàng thượng, dạo gần đây, những nơi gặp thiên tai của nước đều giảm bớt, việc cứu trợ thiên tai cũng đang tiến hành từng bước, quả thật là may mắn lớn cho Đông Lăng , đều là nhờ phúc của Hoàng thượng. Mà tang sự của Hoàng hậu nương nương cũng xử lý , Hoàng thượng cũng nên lo lắng cho hậu duệ Hoàng thất của Đông Lăng . HIện giờ, Hoàng thượng đặt việc triều chính lên hàng đầu, thực sự là may mắn của Đông Lăng , nhưng việc sinh hạ con cái nối dõi tông đường cũng là việc mà đế vương cần lo. Hoàng thượng cũng nên lo lắng cho thiên thu vạn đại của Đông Lăng ạ!” Lão già tỏ vẻ chân thành .

Lão dứt lời, Hoàng Phủ Vũ bên cạnh liền lên tiếng giễu cợt: “Sinh con hạ cái ? Hoàng thúc, thúc già nên hồ đồ ? Hoàng là đàn ông, thể sinh con hạ cái chứ?”

Giọng điệu thô lỗ đó cất lên, các đại thần xung quanh đều vang lên những tiếng trộm, Tam vương gia luôn như thế, rõ ràng là hiểu hết chuyện, nhưng cứ vô tình cố ý càn một phen, khiến khác dở dở !

Mặt lão quận vương lúc đỏ lúc trắng, nghẹn lời đến khó chịu. Tô Niệm Hoa thấy thế, lập tức bước lên từng bước, với Hoàng Phủ Vũ: “Tam vương gia, lão Quận vương chỉ là nhất thời sai, ngài cần gì gây sự như ?”

“Tô đại nhân dạo cũng lớn lối gớm nhỉ, giờ cả bản Vương cũng dám chỉ trích ?! Bản vương là vương mà mất thể diện quá, chỉ là một Lễ bộ thượng thư thất phẩm mà cũng dám ngang nhiên chất vấn bản vương. Hoàng thượng, là ngài phế bỏ Vương vị của thần , một Vương gia vô dụng như thần giữ cũng chỉ mất thể diện Hoàng thất, bôi nhọ sự uy nghiêm của Hoàng thất mà thôi!” Hoàng Phủ Vũ giả vờ giả vịt với Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Tô Niệm Hoa tức đến đỏ bừng mặt mũi, chỉ chỉ thẳng đối phương mà mắng c.h.ử.i một phen, Hoàng Phủ Vũ c.h.ế.t tiệt , luôn đối đầu với lão! dù lão tức giận đến mức nào, thì thời khắc cũng chỉ thể chịu thua, sang với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, là cựu thần quá mức, nên bất kính với Tam vương gia mặt , xin Hoàng thượng trách phạt!”

Lão dứt lời, ai cũng là lão chỉ giả vờ khách sáo xin nhận trách phạt thôi, nhưng ngờ Hoàng Phủ Hoài Hàn thuận nước đẩy thuyền: “ là Tô đại nhân cũng quá, nếu phạt, thì phạt nửa năm bổng lộc ! Coi như là cảnh cáo các vị đại nhân, tôn ti trật tự, các đại nhân năng nên chú ý một chút, đừng nhận thức rõ phận của !”

Hình phạt nặng, hơn nữa, ý bóng gió cũng rõ ràng, khiến thầm run sợ, đồng thanh đáp: “Chúng thần cẩn tuân lời Hoàng thượng dạy bảo!”

Tô Niệm Hoa tức đến xanh mặt, Hoàng Phủ Vũ vẫn chịu buông tha, : “Các vị đại thần quả thật cũng hẳn là nên cẩn tuân lời dạy dỗ của Hoàng , nên lấy Tô đại nhân tấm gương, nhất định thể học theo lão , nếu học theo, sẽ mất hết bổng lộc đấy!”

Hắn dứt lời, mặt Tô Niệm Hoa tức đến đen thui, một ngụm m.á.u tươi trào lên cổ họng, lên , xuống cũng chẳng xong, chỉ thẳng mũi Hoàng Phủ Vũ mà mắng một phen, nhưng lão mắng xong chính lão cũng sẽ phạt thật nặng, nên nhất thời tức đến váng đầu, cho .

Lúc lão vương : “Hoàng chất, Tô đại nhân là đại thần đắc lực của Đông Lăng , dù bất kính với cháu, thì Hoàng thượng cũng trừng phạt , cháu nên độ lượng, khoan dung một chút, cứ mãi chịu buông tha thế?”

“Hoàng thúc, tuy rằng tôn kính trưởng bối, nhưng dù đây cũng đang ở triều, đương nhiên dùng phận mà chuyện. Tam hoàng vương, Hoàng thúc là quận vương, bây giờ Hoàng thúc chỉ trích Tam hoàng , e cũng lắm! Hay là hoàng thúc mới đây quên lời của Hoàng ?” Hoàng Phủ Thương Địch cũng lên tiếng đỡ.

Lão quận vương , khóe miệng run mạnh lên vài cái, : “ là bản vương nhất thời sơ sót!” Nói xong, lão cũng tiếp tục vấn đề nữa, sang với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, dù ngài suy nghĩ cho , thì cũng nên suy nghĩ cho Hoàng thất Đông Lăng , xin Hoàng thượng sớm lâm hạnh phi tần, sinh hạ hoàng t.ử cho Đông Lăng !”

“Ái khanh thật lòng.” Hắn ôn hòa đáp, từ chối cũng ý hưởng ứng.

Tô Niệm Hoa bước tới : “Hoàng thượng, Hoàng hậu tấn thiên, nhắc đến chuyện cũng , nhưng cựu thần cũng vì chuyện thể can gián. Hoàng hậu nương nương hiền lương thục đức, nay qua đời, mà tiếc nuối duy nhất của ngài , cũng chỉ là khi hại, thấy Hoàng thượng con nối dõi mà thôi. Xin hoàng thượng suy xét ạ!”

Chuyện liên quan đến , nên Thượng Quan Cẩn Duệ chỉ một bên, cúi đầu, mắt mũi, mũi tim. Bề ngoài, thì của Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhưng chuyện đối với Hoàng Phủ Hoài Hàn mà cũng . Quân vương một nước mà gần nữ sắc, đây là chuyện giờ từng , Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng nên lâm hạnh phi tần hậu cung một chút, tránh cho họ thường xuyên đối đầu với tiểu Cẩm.

Hoàng Phủ Thương Địch và Hoàng Phủ Vũ liếc , tuy rằng hoàng tình nguyện với chuyện , nhưng vì huyết mạch của hoàng thất Đông Lăng, lẽ cũng nên sủng hạnh phi tần, nghĩ , hai cũng lên tiếng nữa.

“Vậy, theo ý ái khánh, thì ai mới là tư cách hạ sinh long duệ ?” Hắn lạnh lùng lão, trong đáy mắt giấu vẻ giễu cợt để khác .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-84-kinh-hong-vs-tu-han.html.]

“Đương nhiên là phi tần ngôi vị cao nhất ạ!” Tô Niệm Hoa thẳng lưng, cúi đầu giấu tâm trạng của . Cẩm Thu phái truyền tin , nhờ lão khuyên Hoàng thượng, chỉ cần Hoàng thượng đến chỗ con bé, con bé sẽ cách m.a.n.g t.h.a.i rồng, hơn nữa, con bé cũng đây là biện pháp mà Tô Cẩm Bình đưa khi nửa tháng con bé dùng tính mạng của Thiển Ức để uy h.i.ế.p Tô Cẩm Bình. Chính lão càng ngày càng thấu Tô Cẩm Bình, nhưng gì thì , con bé cũng là con gái Tô gia, chắc sẽ hại lão, hơn nữa, dù thế nào con bé cũng vẫn bận tâm đến cái mạng nhỏ của Thiển Ức.

Hoàng Phủ Hoài Hàn vẻ đắn đo suy nghĩ, lạnh lùng : “Nói , thì ngôi vị cao nhất, đương nhiên là Hoàng quý phi, con gái của Tô đại nhân . Thôi , trẫm cũng hài lòng với Hoàng quý phi, cũng coi như theo tâm nguyện của các vị ái khanh !”

“Ngô hoàng minh!” Các vị đại thần đồng thanh . Dù , theo quan niệm của bọn họ, thì Hoàng thượng gần nữ sắc cũng chuyện gì .

Tô Niệm Hoa kinh ngạc, Cẩm Thu lòng Hoàng thượng ? Lời là thật giả? Nếu thật như , con đường đoạt vị của sẽ dễ hơn một chút ?

Vẻ khốn đốn trong chớp mắt của lão đương nhiên cũng lọt mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn. Mục đích của , cũng là mượn việc để mờ mắt Tô Niệm Hoa, còn về chuyện tới chỗ Tô Cẩm Thu xong, , là do quyết định ?

Bỗng nhiên, trong đầu chợt lóe lên một chuyện, khóe môi mỏng lạnh như băng bất giác cong lên, cô gái c.h.ế.t tiết , hôm nay cũng về chứ?

Vì Hoàng Phủ Dật hít ngũ thạch tán nhiều, hơn nữa, Hoàng Phủ Dạ và Lãnh T.ử Hàn tìm về nhiều d.ư.ợ.c thể khống chế tác hại của chất gây nghiện, nên chỉ vài , chất gây nghiện cũng tan , vết thương mặt bôi t.h.u.ố.c cũng gần hồi phục hẳn, khiến Tô Cẩm Bình khỏi cảm thán, y thuật của cổ đại thật thần kỳ. Ngay cả hiện đại còn tìm t.h.u.ố.c khống chế chất gây nghiện, mà hiện đại cũng thể tan m.á.u bầm nhanh như , nhưng triều đại tranh quyền đoạt lực , thánh d.ư.ợ.c điều dưỡng như . Đương nhiên, nàng cũng , nếu là bệnh lao phổi, phong hàn nặng, hoặc những bệnh cần phẫu thuật, thì cơ bản thể tìm cách chữa trị ở cổ đại.

Mà điều kỳ quái nhất là, mấy ngày nay, hình như Hoàng Phủ Dật cố tình né tránh nàng, cũng chẳng mấy câu, trừ ánh mắt nóng rực , thì thái độ đối với nàng lạ lẫm hơn nhiều, vì thế, mỗi độc phát, hầu như là Bạch Tịch Nguyệt chăm sóc là chính, khiến nàng còn thầm tự hỏi, gì đắc tội đối phương , nhưng cuối cùng nàng tự động lý giải thành, thể tên nhóc Bạch Tịch Nguyệt cho cảm động, nên mới quyết định giữ cách với chăng.

Nếu , thì chính cũng thể rời . Nàng y phục cung nữ, tìm Bạch Tịch Nguyệt để cáo từ. Vừa cửa, nàng cất lời: “Vương phi, phiền lâu , cũng về thôi, mấy ngày nay cô cũng cách chăm sóc Vương gia thế nào, ở đây cũng chẳng tác dụng gì!”

“Tô cô nương tự từ biệt Vương gia ?” Bạch Tịch Nguyệt hỏi. Chính nàng cũng thấy ngạc nhiên, gần đây mỗi Lãnh công t.ử tới, hai đều tránh chỗ khác, mà mỗi Dạ vương điện hạ tới thăm, thì dường như đặc biệt mật, nàng còn thầm phỏng đoán, là Tô Cẩm Bình thích Dạ vương điện hạ chứ?

“Không! Dù cũng cơ hội gặp nữa!” Nàng dửng dưng đáp. Không vì cái lông gì, mà nhắc đến hồi cung, bỗng nhiên nàng nhớ cái tên , nhưng nhớ đến chuyện ngày đó chạy tới đây , cuối cùng lưng bỏ , khiến nàng tức đến yên !

“Nếu , cũng giữ cô nữa!” Nói xong, Bạch Tịch Nguyệt liền sai hạ nhân chuẩn xe ngựa tiễn Tô Cẩm Bình về cung.

Tô Cẩm Bình một câu cáo từ rời theo hạ nhân .

Bạch Tịch Nguyệt ở cửa, theo bóng xe ngựa. Chiếc xe ngựa còn bao xa, một bóng màu trắng xuất hiện ngay bên cạnh nàng . Nàng sang , thấy Hoàng Phủ Dật liền giật : “Vương gia, ở đây ? Vừa từ biệt nàng?”

Trong đôi ngươi màu hổ phách hiện lên vẻ đau đớn, khổ : “Sợ , nỡ…” Chưa đến chuyện Vương phi, mà đ.á.n.h thua Bách Lý Kinh Hồng, chính cũng mất tư cách bên cạnh nàng .

Bạch Tịch Nguyệt thấy , sang, vòng tay ôm lấy chút e dè: “Vương gia, hiểu lòng , , hãy coi như tri kỷ ?”

Hoàng Phủ Dật giật , một lúc lâu , mới khẽ gật đầu, : “Được!”

“Giữa ban ngày ban mặt ngay cửa ân ân ái ái, mắt bản tôn cũng các mù mất thôi!” Giọng Lãnh T.ử Hàn vang lên, trong vẻ tà mị mang theo nụ khó kìm nén.

Bạch Tịch Nguyệt đỏ mặt, vội buông Hoàng Phủ Dật . Không , Hoàng Phủ Dật cũng hổ, Lãnh T.ử Hàn đang bước tới, : “Nàng , đến.”

Lãnh T.ử Hàn , mặt biến sắc, nhưng khôi phục vẻ lạnh nhạt ngay: “Bản tôn đến là cho một tin ! Không tin đồn phát từ , liên quan đến vụ án tham ô lớn, dù chứng cứ xác thực, nhưng bên ngoài đang đồn đại ầm ĩ!”

Hắn dứt lời, mặt Hoàng Phủ Dật lập tức trở nên khó coi, ai cũng nhúng tay việc quan trường, đối thủ còn , gây phiền phức cho ?

“À, còn một việc nữa, tận mắt thấy Vô Trần công t.ử g.i.ế.c trưởng lão phái Thanh Thành, và bang chủ của bang Thái Sơn, hiện giờ là đối tượng mà chính đạo buông tha, chỉ vì ngại phận vương của Đông Lăng, nên bọn họ còn tìm tới cửa, nhưng đám nhân sĩ chính nghĩa đó chắc cũng nhẫn nhịn bao lâu . Sao hả? Hay là theo bản tôn ma giáo ?” Lãnh T.ử Hàn cất lời trêu đùa ngả ngớn.

Sắc mặt Hoàng Phủ Dật khó coi đến cùng cực: “Huynh còn tâm trạng mà đùa nữa!”

“Không , sắp đến đại hội Võ lâm ? Thu xếp một chút , bản tôn sẽ cùng , giải thích cho rõ ràng.” Lãnh T.ử Hàn đề nghị.

“Được!”…

Tô Cẩm Bình xe ngựa, vén rèm xe ngắm đường phố. Lúc qua tiệm điểm tâm Duyệt Ký, nàng nhíu mày! Cửa hàng đó đổi, cửa cũng treo biển hiệu của nhà khác, chẳng lẽ nàng nhớ nhầm ? Nghĩ , nàng vén màn xe hỏi xa phu: “Tiểu ca, ngươi tiệm điểm tâm Duyệt Ký ở ?”

“Tiệm điểm tâm Duyệt Ký ? Chính là khách điếm kìa, vài ngày xảy chuyện gì, phóng hỏa, ông chủ và bà chủ ở bên trong cũng c.h.ế.t cháy theo, giờ mới đổi thành tửu quán ! Ôi, hai đó như , điểm tâm ngon, đối nhân xử thế thì hài hòa nữa chứ.” Xa phu hoài cảm.

Mặt Tô Cẩm Bình trắng bệch , ngày đó vợ chồng họ giúp nàng trong yến tiệc Trung thu, nàng còn suy xét cho cẩn thận xem vì hai đó dối giúp nàng, vẫn đang tìm cơ hội cảm ơn họ, chuyện đó hại họ chứ?

“Tiểu ca, vụ phóng hỏa đó xảy lúc nào?”

“Ngày hôm của lễ Trung thu thì , lửa bốc to, khiến ít sợ hãi. Ơ, mà cô hỏi chuyện kỹ thế gì? Không thích nhà họ chứ?” Xa phu nghi hoặc hỏi.

“À, gì, vì điểm tâm nhà họ ăn ngon, nên tùy tiện hỏi vài câu thôi.” Nói xong, nàng trong xe, trong lòng bỗng cảm thấy vô cùng khó chịu. Quả nhiên là do nàng hại họ, nhưng tay, là tên mỹ nhân rắn rết , là nhà Vinh phi?

Xa phu , khẽ gật đầu thêm gì.

Buổi tối, trong cung Thu Ý đèn đuốc sáng trưng, hôm nay là đầu tiên Hoàng thượng sủng hạnh phi tần, đương nhiên ít các phi tần đều ghen đến đỏ mắt, mà của cung Thu Ý vô cùng vui mừng, chờ Hoàng thượng đến. Tô Cẩm Thu sớm cao hứng đến , cầm lấy khăn tay của , niềm vui hiện rõ đến cả chân mày, phụ phái truyền tin, Hoàng thượng tuyên bố triều rằng lòng thánh giá, nên mới chọn thị tẩm, bảo ả bắt chặt lấy lòng Hoàng thượng, sớm hạ sinh long tử.

Bỗng nhiên, trong đầu ả chợt lóe lên, nhớ tới chủ ý của Tô Cẩm Bình, cũng bắt đầu cân nhắc, nếu Hoàng thượng tới mà chạm thì thế nào, liền lên tiếng phân phó: “Các ngươi ngoài hết ! Khi nào cần bản cung sẽ gọi!”

“Vâng, nương nương!” Đám cung nhân đáp lui ngay ngoài.

Tô Cẩm Thu dậy, nhanh nhân bước phòng trong, lấy một chiếc hộp , đó đến bên lư hương, quanh một chút, chậm rãi đổ t.h.u.ố.c bột bên trong , tay run rẩy, vì thế cũng cẩn thận để rơi bên cạnh lư hương, ả vội vàng dùng khăn tay lau , xoay lư hương nghiêm chỉnh.

Quay về cung Cảnh Nhân, Tô Cẩm Bình chào hỏi Thiển Ức một câu, giang hình chữ đại ở giường. Nàng mệt, đầu óc cũng hỗn loạn, nhớ đến nào đó ở Lê viên, tâm tình càng loạn hơn, cứ cảm thấy như một cây gai trong lòng , rút thì chịu ! rút như thế nào, thì là vấn đề khác, nghĩ một hồi, nàng bực bội trở .

Trời dần tối, ý thức càng tỉnh táo, ngủ ! Nàng hít sâu mấy , trong lòng thầm c.h.ử.i to một tiếng “ nó chứ”, xoay bắt đầu tự thôi miên : “Ngủ , ngủ !”

Bỗng nhiên, một tiếng bước chân truyền tới, nhưng vẻ vội vã, mạnh mẽ.

“Rầm!” một tiếng, cửa phòng nàng đá văng , Thiển Ức ở phòng bên cạnh cũng giật , vội chạy cửa xem xảy chuyện gì.

Từ lúc tiếng mở cửa vang lên, đôi lông mày thanh tú của Tô Cẩm Bình nhíu , nó chứ, dám đạp cửa phòng nàng, tên nào mắt ? Nàng , thấy ngay Hoàng Phủ Hoài Hàn đang mặt , ánh trăng chiếu phòng, thể thấy rõ dung mạo , nhưng phát hiện màu đỏ rực trong đôi mắt tím đậm của . Đám Tiểu Lâm t.ử cầm đèn lồng ở cửa, dám bước , cũng rõ hôm nay rốt cuộc , Hoàng thượng vốn nên ở cung Thu Ý sủng hạnh Hoàng quý phi, nhưng đang yên đang lành đột nhiên lao từ bên trong , đó phóng thẳng về phía cung Cảnh Nhân.

Hô hấp của càng lúc càng dồn dập, bước vài bước đến mặt Tô Cẩm Bình, cánh tay dài mạnh mẽ đè nàng xuống, dùng ít nội lực, khiến Tô Cẩm Bình cũng phát đau, nhưng nàng vẫn chịu đựng đ.á.n.h trả, : “Không nửa đêm Hoàng thượng còn tới đây chơi là chuyện gì?”

“Giỏi cho Tô Cẩm Bình ngươi, chính ngươi dạy con tiện nhân Tô Cẩm Thu dùng “xuân phong tiếu” ?” Giọng lạnh như băng rít từ kẽ răng, ngày đó khi tới cung của Tô Cẩm Thu cảm thấy thần sắc của cả ba đều bình thường. Hắn Tô Cẩm Thu, tuyệt đối to gan như , chỉ một cách giải thích duy nhất là do xúi giục, mà xúi giục , cũng chỉ thể là cô gái mặt đây!

Xuân phong tiếu ? Là cái gì? Nghe hô hấp của đối phương càng lúc càng nặng nề, Tô Cẩm Bình liền hiểu ngay, quả thật là ngày nàng xui Tô Cẩm Thu dùng xuân dược, kịch bản nàng vẽ là Tô Cẩm Thu hạ d.ư.ợ.c Hoàng Phủ Hoài Hàn, mà với tính cách của Hoàng Phủ Hoài Hàn, đương nhiên sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ả khi còn tỉnh táo, dù nhịn , thì chờ khi g.i.ế.c c.h.ế.t lão cha già của nàng, nhất định cũng sẽ bỏ qua Tô Cẩm Thu, điều bây giờ đối phương chứ?

Trong khoảnh khắc nàng mải suy nghĩ, Hoàng Phủ Hoài Hàn liền lạnh: “Ngươi hy vọng trẫm thể kiềm chế d.ụ.c vọng như ?! Được! Vậy trẫm sẽ cho ngươi nếm thử, hậu quả của việc khiến trẫm thể kiềm chế d.ụ.c vọng là thế nào!”

Nói xong, ném nàng xuống giường, một tay đưa kéo vạt áo nàng, là ban đêm, nên Tô Cẩm Bình chỉ mặc một lớp trung y, thấy như liền quát lớn: “Ngươi phát điên cái gì thế? Người hạ d.ư.ợ.c ngươi cũng là bà đây ! Cút !”

Chỉ là, đối phương còn lọt tai lời nàng nữa, mang theo luồng khí tà ác lao tới, Tô Cẩm Bình giơ chân, vội vàng đạp mạnh về phía , dễ dàng tránh thoát . Ngay đó, một luồng gió mạnh mẽ đ.á.n.h ập về phía nàng, bao vây nàng , khiến nàng nhanh chóng thể cử động nữa, mà của lập tức đè lên!

“Tô Cẩm Bình, dám tính kế trẫm, thì ngươi chuẩn sẵn tinh thần mà gánh chịu hậu quả!” Nói xong, mạnh mẽ kéo một cái, trung y của nàng xé nát.

Cảm giác bất lực lan tràn khắp , y như ngày đó Lãnh T.ử Hàn dùng sức mạnh với nàng, rốt cuộc nàng cũng nhận thức sự đáng sợ của nội lực! Nàng hất mạnh tay phản kháng, nhưng càng phản kháng, thì càng chọc giận đối phương, bỗng nhiên, nàng cảm giác n.g.ự.c lành lạnh, một cảm giác tuyệt vọng ập xuống trong nháy mắt!

Hai mắt nàng trống rỗng lên đỉnh màn, cảm giác nhưng . Cũng ngay tại thời khắc đó, bên nàng đột nhiên bất động, đầu rũ xuống tựa n.g.ự.c nàng, Tô Cẩm Bình sang , thấy một đàn ông mặc áo đen đầy sát khí ngay bên cạnh giường nàng, vội vàng đẩy Hoàng Phủ Hoài Hàn kéo Tô Cẩm Bình lên…

“Tiểu Cẩm, đừng sợ!” Lãnh T.ử Hàn xong, liền ôm chặt lấy nàng, nếu gửi cây còi trúc ở chỗ Thiển Ức, mà Thiển Ức thấy tình hình , thổi cây còi lên, nếu đêm nào cũng quanh quẩn gần tẩm cung của nàng một lúc, thì e rằng hôm nay kịp cứu nàng!

Vòng tay xa lạ mà ấm áp bao quanh nàng, cơ thể Tô Cẩm Bình cũng run lên, cho đến lúc , nàng mới nhận thức rõ ràng rằng vẫn đủ mạnh, đủ mạnh, cho nên mới khác chế ngự như !

Mà Lãnh T.ử Hàn, càng run mạnh hơn nàng, cứng rắn : “Tiểu Cẩm, đừng sợ, ở đây !”

lúc , bóng Bách Lý Kinh Hồng xuất hiện trong phòng. Hắn đêm nay nàng , nên mới đến giải thích, thái giám ngất xỉu ngoài cửa, thoáng cảm thấy gì đó , vội vàng lao trong. Vừa bước trong phòng, thấy ngay hình ảnh hai quần áo chỉnh tề ôm , mà ở góc độ , nên thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn ở bên cạnh giường.

Mấy ngày nay, vẫn luôn thuộc hạ bẩm báo , rằng nàng quan tâm chăm sóc Hoàng Phủ Dật cẩn thận chu đáo thế nào, hôm nay để thấy hình ảnh , một cơn giận dữ đến khôn cùng hừng hực bốc lên, kịp suy nghĩ nhiều, tay áo bào vung , một luồng gió đ.á.n.h ập về phía Lãnh T.ử Hàn.

Lực đạo gần tới, Lãnh T.ử Hàn liền buông Tô Cẩm Bình , tay phất lên, hai trận gió va trong trung, cuối cùng biến mất .

“Bách Lý Kinh Hồng!” Một tiếng quát phát từ miệng Lãnh T.ử Hàn, giờ vốn ghét mặt đây, cực kỳ chán ghét! vì tiểu Cẩm, nên mới đối đầu với , động thủ với , nhưng hôm nay, Hoàng Phủ Hoài Hàn chuyện với tiểu Cẩm, , còn dám tay với !

“Lãnh T.ử Hàn!” giọng vẫn trong trẻo nhưng lạnh lùng đến khiếp , đôi mắt xám bạc quét về phía mặt , khi định cưỡng bức nàng, chính lấy mạng , còn dám tới nữa!

Lãnh T.ử Hàn tà ác: “Thôi , đến cũng . Tiểu Cẩm, hãy cho rõ, xem rốt cuộc ai mới xứng đáng đàn ông của nàng!”

thế, nên cho rõ ràng!” Giọng của Bách Lý Kinh Hồng vẫn lạnh lùng, gương mặt Tô Cẩm Bình đ.á.n.h thành xanh tím khôi phục như ban đầu, như trăng sáng bầu trời đen.

Tô Cẩm Bình túm y phục lên che ngực, khó hiểu hai , tình hình ? Hai , một thì y phục trắng hơn tuyết, như tiên trời; một y phục đen tà ác, cuồng dã như Tu La địa ngục, mà cả hai đều là mỹ nam tuyệt thế, chỉ cần liếc mắt một cái cướp mất hồn khác!

Khóe môi Lãnh T.ử Hàn cong lên, đầu cũng hất về phía , lộ đường viền khuôn mặt mỹ, : “Bách Lý Kinh Hồng, chờ ngày hôm nay lâu ! Có thể bản tôn chọn đối thủ, là vinh hạnh của ngươi!”

“Tiếc thật, cho đến bây giờ ngươi cũng xứng đối thủ của !” Hắn thản nhiên đáp, giọng tuy vẻ khinh thường, nhưng nội dung câu của là sự nhục nhã lớn đối với Lãnh T.ử Hàn!

“Hai …” nàng gì đó.

“Đây là cuộc đọ sức của đàn ông với , nàng cần quan tâm!” Giọng cuồng ngạo, tà ác vang lên.

“Đây là cuộc đọ sức của đàn ông với , nàng cần quan tâm!” Giọng thanh lãnh cao ngạo vang lên.

“…” Hai thật ăn ý!

“Nếu , thì dùng thực lực chuyện !” Lãnh T.ử Hàn xong liền vung tay tấn công về phía .

Bách Lý Kinh Hồng cũng hề lùi bước, phất tay áo bào, nhanh tay đ.á.n.h trả. Hai nhanh chóng giao đấu kịch liệt. Bạch y bay lượn, hắc y quấn lấy, đ.á.n.h đến tách !

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...