Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 84:: Cùng Lên Trời Xanh, Cùng Xuống Suối Vàng

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giúp Mặc Họa xử lý xong vết thương, Nam Cung Cẩm khỏi phòng của nàng. Thấy Lãnh T.ử Hàn cách đó xa, nàng do dự trong chốc lát, tới lúng túng : “Chuyện , Lạc Niệm Hi...”

“Ta .” Lãnh T.ử Hàn khẽ, vẫn cuồng ngạo như : “Chuyện đối với nàng , đúng là lựa chọn nhất! Uất Trì Thành, thích hợp với nàng !” Nam Cung Cẩm do dự hồi lâu, nghĩ xem nên chuyện Lạc1Niệm Hi nhầm Uất Trì Thành với , cho nên mới... do dự hồi lâu, cuối cùng nàng vẫn , cũng chỉ khiến cho Lạc Niệm Hi và Lãnh T.ử Hàn khi gặp thêm hổ mà thôi! Thế là liền sang chuyện khác: “Ta thể nhờ một việc ?”

“Nói !” Hắn cũng giống với Lạc Niệm Hi, gọn gàng, nhanh chóng.

“Hiện nay phận của Kinh Lan bại lộ, nhanh sẽ tra phận của Tử8Mạch! Nàng là Công chúa Bắc Minh, hiện nay nếu trở về Bắc Minh sẽ ai bảo vệ, tám chín phần mười sẽ an bài một hôn sự tùy tiện, để mà trao đổi lợi ích, mà từng đáp ứng với Quân Lâm Uyên, chăm sóc nàng thật . Cho nên nhờ ...”

“Nhờ hỗ trợ bảo vệ nàng chu , nếu tìm tới, thì dẫn nàng trốn giang hồ ?” Lãnh T.ử Hàn hỏi, nhưng đôi mắt chăm chú2vào nàng, sự khác thường nào đó trong ánh mắt nàng. Nam Cung Cẩm gật đầu, trong mắt tự chủ mà hiện lên vẻ lúng túng. Yêu cầu , đối với Lãnh T.ử Hàn mà , đúng là quá mức, nhưng ngoài , nàng còn ai thể nhờ vả!

Lãnh T.ử Hàn gật đầu: “Chỉ cần nàng gây phiền toái cho thì cũng chuyện gì lớn!”

Lời , phù hợp với tính cách Lãnh T.ử Hàn! Nam4Cung Cẩm lúc mới xác định tức giận, gật nhẹ đầu : “Vậy thì đa tạ ! Ta còn việc, !” “Ừm!” Hắn đáp , tiếp tục nghiêng đầu những đám mây xa xa, nhưng lập tức cảm thấy chút chướng mắt.

Phía mái hiên, Quân T.ử Mạch c.ắ.n môi , sợ hãi về bên .

Cảm giác khí tức bình thường, Lãnh T.ử Hàn nhíu mày, ánh mắt sắc bén tới: “Ai?”

Quân T.ử Mạch giật , cảm thấy chân tay luống cuống! Dưới ánh mắt lạnh lùng và chăm chú của đối phương, nàng thấp thỏm bước từng bước nhỏ ngoài, đến mặt . “Là cô!” Vừa trông thấy nàng, để ý lắm đầu , tiếp tục nữa.

“Ta, , với một việc!” Quân T.ử Mạch thấp thỏm .

Lãnh T.ử Hàn nghiêng đầu nàng, chờ nàng tiếp. Quân T.ử Mạch hít một thật sâu, bỗng cảm thấy mặt nóng và đỏ bừng như trời chiều, nàng nhắm mắt , lớn tiếng : “Ta, thích !” “Ừm? Hả? Ta .” Hắn để ý lắm mà đầu .

Biết ? Quân T.ử Mạch ngạc nhiên, nàng đè nỗi sợ hãi trong lòng xuống, tiếp tục : “Vậy, ...”. “Cô thích , đấy là chuyện của cô. Không liên quan gì đến , cho nên cần cho ! Tiểu Cẩm nhờ bảo vệ cô chu , nhất định sẽ bảo vệ cô, yên tâm!” Hắn mấy câu xong thì , chỉ để hai ống tay áo màu đen tung bay mặt nàng.

Cô thích , đây là chuyện của cô, liên quan gì đến ?

Quân T.ử Mạch c.ắ.n môi, lộ dáng vẻ còn khó coi hơn là , chỉ cảm thấy đau lòng dữ dội. Cự tuyệt thật sự dứt khoát, lưu tình chút nào. Nàng , nhưng nhớ tới những lời của Nam Cung Cấm, nàng , hít sâu mấy , nuốt ngược nước mắt trong. Trong lòng tự động viên chính , cố lên! Nghìn vạn thể , cũng thể từ bỏ...

Nam Cung Cẩm về tới quân doanh, thấy một trận ồn ào. Nàng bước , Thượng Quan Cẩn Duệ ở trung tâm, mà xung quanh, thái độ biểu hiện cũng đều lắm. Một tên Tướng quân to: “Cho dù là quốc cữu gia, cũng thể tự ý rời bỏ vị trí, mong Hoàng thượng xử lý theo lẽ công bằng!”

Hắn xong, lập tức một đám tướng sĩ ủng hộ. Theo suy nghĩ của bọn , cho dù Thượng Quan Cẩn Duệ là quốc cữu, là quốc thích, nhưng là Tướng quân thủ thành Thiếu Dương, thì nên tự ý rời bỏ vị trí. Dựa theo quan pháp Nam Nhạc, nên chém! Thượng Quan Cẩn Duệ ngược đó để ý lắm, như là thèm để ý tới chuyện sống c.h.ế.t của . Bách Lý Kinh Hồng trầm ngâm một lát, những đại thần tâm tình đang kích động , chậm rãi: “Mặc dù như thế, nhưng cũng công. “Hoàng thượng, công thể chống đỡ cho !” Một .

Nam Cung Cẩm cũng nhanh chóng tiến đến: “Ta xem xem ai dám động đến trưởng của bản cung!” Nàng xong, trong một khắc, các Tướng quân đều im lặng, nhưng nhanh bạo động lên: “Hoàng hậu nương nương, thường Hoàng t.ử phạm pháp, cũng chịu tội như thứ dâm...” Trông thấy nhao nhao lớn tiếng, cuối cùng Thượng Quan Cẩn Duệ cũng Nam Cung Cấm khó xử, : “Xin Hoàng thượng cho một cơ hội lấy công chuộc tội!” Hắn xong, tứ phía lập tức yên tĩnh trở ! Thượng Quan Cẩn Duệ tiếp tục : “Thần qua Ngũ Nhạc, càn quét Tứ Hợp, đại bại Tây Võ. Cũng lập xuống quân lệnh trạng, nếu thể thành, sẽ lấy cái c.h.ế.t tạ tội!”

Hắn xong, tất cả đều sững sờ! Thượng Quan Cẩn Duệ là ai, bọn họ đều , đây chính là Thừa tướng từ quan của Đông Lăng, nổi danh đời là “Tướng quân sắc bén nhất thiên hạ”, xưng hào như thế, tự nhiên là tâm trí, mưu kế thường thể so sánh! Bây giờ mà dám lập xuống quân lệnh trạng như thế...

“Các khanh còn ý kiến gì nữa ?” Đôi mắt như ánh trăng của mang theo lãnh ý quét xuống . Đám đại thần ánh mắt của Hoàng thượng khiến cho giật , lớn tiếng : “Chúng thần ý kiến gì nữa!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Mấy vị đại thần còn gì đó nhưng Bách Lý Kinh Hồng ngắt lời: “Nếu như trong các vị ái khanh, cũng thể lập xuống quân lệnh trạng như thế, trẫm sẽ lập tức c.h.é.m Thượng Quan Cẩn Duệ.”

Lời , âm thanh đều yên tĩnh ! Bốn phía ai thêm một câu, loại quân lệnh trạng thể , nếu đầy đủ tự tin, ai dám lập xuống chứ? Cũng ai cũng sống nữa!

“Đã như thế, thì bên ngoài thành Thiếu Dương, trẫm liền giao cho quốc cữu!” Bách Lý Kinh Hồng chậm rãi .

Thượng Quan Cẩn Duệ cúi đầu: “Thần lĩnh mệnh!” Hắn dứt lời thì hạ nhân tiến tới bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, tin , Mộ Dung Thiên Thu tự dẫn theo bốn mươi vạn đại quân, tiến đ.á.n.h thành Thiếu Dương, tình hình bên đó chịu nổi!”

“Vậy, quốc cữu liền lập tức nhận nhiệm vụ .” Bách Lý Kinh Hồng với Thượng Quan Cần Duệ.

Nam Cung Cẩm : “Ta cũng cùng!”

Bách Lý Kinh Hồng nhíu mày, xem quá cao hứng, Nam Cung Cẩm giải thích: “Chàng còn nhớ thủy ngân ? Trừ , ai thể dùng , cho nên chỉ tới đó, mới là thượng sách!”

Thấy nàng thế, mới gật nhẹ đầu. Hiện nay, tự nhiên trông coi thành Khải Xán, chờ Hoàng Phủ Hoài Hàn bàn giao sáu tòa thành trì, cho nên cách nào . “Cẩn thận một chút.”

“Ừm!” Nam Cung Cẩm , nhanh chân cùng Thượng Quan Cẩn Duệ. Khổ sợ cho đám Thanh Long Bạch Hổ cũng vác khuôn mặt ưu sầu đầy nước mắt đuổi theo.

Sau bảy ngày, thành Thiếu Dương.

Một đoàn phong trần mệt mỏi tới, mà một tên Tướng quân lao tới Thượng Quan Cẩn Duệ, tay cầm một cái ngọc bội: “Thượng Quan Tướng quân, ngọc bội của ngài!”

Thượng Quan Cẩn Duệ tấm ngọc bội , liền giật trong chốc lát. Tâm trạng hồi phục , nhạt với tên Tướng quân : “Nếu như rơi trong tay của ngươi, coi như là duyên với ngươi, tặng cho ngươi .” Tên Tướng quân đang từ chối, nhưng Thượng Quan Cẩn Duệ leo lên tường thành, đầu chút nào. Nam Cung Cẩm tự nhiên cũng theo sát . Đứng cổng thành, binh mã phía , cầm đầu chính là Mộ Dung Thiên Thu. Đôi mắt màu xanh lục của nhanh liên quét tới Nam Cung Cấm: “Yến khanh, , ngươi dùng thứ gì đối phó trẫm?”

Nam Cung Cấm cúi xuống xem xét, binh sĩ Tây Võ đều phân tán xa, t.h.u.ố.c nổ sợ là nổ c.h.ế.t mấy , cũng mấy trăm bao cát đang chất đống, hiển nhiên cũng để đề phòng s.ú.n.g máy của bọn họ!

Nam Cung Cẩm một tiếng với Mộ Dung Thiên Thu: “Đồ để đối phó với các ngươi , nhưng cũng một kiện lễ vật!” Dứt lời, nàng với Hiên Viên Dĩ Mạch lưng: “Dĩ Mạch, đưa đại lễ của chúng lên!”

Hiên Viên Dĩ Mạch gật đầu, đó giơ lên một cái bình sứ to lớn, dùng nội lực, ném cái bình đến mặt đất trống trải!

Tất cả đều phản xạ điều kiện nghĩ đến t.h.u.ố.c nổ trong truyền thuyết , thể là xung quanh đều nhịn mà cúi xuống! , một tiếng “ầm!” vang lên giòn tan, bọn cũng thấy tiếng nổ gì, mà chỉ là tiếng đồ sứ rơi xuống đất vỡ tan!

Nam Cung Cấm lúc một bộ tức giận đến giơ tay dậm chân với Hiên Viên Dĩ Mạch: “Ngươi việc kiểu gì thế, một cũng đ.á.n.h c.h.ế.t !” Hiên Viên Dĩ Mạch cũng một bộ kinh sợ : “Nương nương, lập tức, lập tức, sẽ ném một nữa!”

Lời , thành công khiến cho các tướng sĩ Tây Võ phá lên ha ha, còn Hiên Viên Dĩ Mạch thì như là thẹn quá hóa giận, nhanh chóng ném tới bọn mười mấy cái bình khác, tốc độ cực nhanh!

Còn Nam Cung Cẩm lúc vô cùng đắc ý : “Ta cho các ngươi , đây chính là độc d.ư.ợ.c tính ăn mòn, chỉ cần các ngươi dính một chút xíu, sẽ rữa nát mà c.h.ế.t!”

Binh sĩ Tây Võ thế, lúc mới cẩn thận một chút, còn Mộ Dung Thiên Thu nhận chất lỏng màu trắng bạc , ánh mắt vốn cực kỳ do dự, cũng bình tĩnh hơn khi Nam Cung Cẩm , nếu như là độc dược, thì còn !

Binh sĩ Tây Võ đều mặc khối giáp thật dày, đúng là khó để dính chất lỏng . Cho nên chậm rãi thả lỏng cảnh giác.

Ngày hè chói chang, mặt trời treo cao trung, khiến cho thứ bay cực nhanh!

Mộ Dung Thiên Thu lúc cảm thấy một tia bình thường, bé con hôm nay ngu xuẩn như thế, đây là thứ gì ngay mặt bọn ? Nếu như thế, thì chỉ một lời giải thích, đấy chính là để tê liệt ý thức bọn !

Ý nghĩ tới, sắc mặt liền biến sắc, lớn tiến : “Lui!”

Thế nhưng chậm. Không ít binh sĩ cảm thấy cơ bắp co giật, tay chân bất lực, còn cảm giác váng đầu hoa mắt, ngón tay, mí mắt hung hăng co giật, đó từ từ tới , khiến cho cả đều giật. Bọn thấy lời của Mộ Dung Thiên Thu, lui thật nhanh, nhưng động tác chậm một chút!

Mộ Dung Thiên Thu nội lực thâm hậu, nín thở, mới hít khí độc. Hắn Nam Cung Cẩm, thấy mắt nàng đầy ý , để ý lắm mà : “Hoàng thượng, dầu hỏa đổi thành thủy ngân, cảm giác , dễ chịu ?”

Nàng xong, Mộ Dung Thiên Thu lúc lạnh một tiếng, thu hồi ánh mắt của , nhưng cũng ham chiến, : “Yển khanh, còn nhiều thời gian!” Nói xong, lớn tiếng tiếp: “Rút lui!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-84-cung-len-troi-xanh-cung-xuong-suoi-vang.html.]

Nhất định lập tức rút lui, thì bao lâu nữa, tất cả đều trúng độc! rút lui , hơn hai vạn quá gần với chất lỏng , như nhũn , thể cử động. Mà thời khắc , Thượng Quan Cẩn Duệ lớn tiếng : “Cung tiễn thủ !”

“Có!” Một đám binh sĩ Nam Nhạc vui vẻ .

“Bắn tên!” Hắn xong, mũi tên bay vun vút, vạch từng đường cong lạnh lẽo giữa trung, b.ắ.n tới những Tây Võ đang cử động bất tiện ! Mặt Mộ Dung Thiên Thu xanh mét, chằm chằm những đất một chút, còn những mũi tên chút lưu tình đang b.ắ.n tường thành , cuối cùng cũng đành lựa chọn từ bỏ, lớn tiếng : “Rút lui!”

Sau đó, tiếng vó ngựa xa dân, bụi đất tung bay!

Sau khi bọn rút lui, t.h.i t.h.ể binh sĩ Tây Võ đầy đất, trận chiến , Nam Nhạc đại thắng! Mặc dù chỉ tiêu diệt hơn hai vạn , nhưng đối phương ít trúng độc, tại thời cổ đại , giải độc thủy ngân, cũng dễ dàng gì!

Các tướng sĩ Nam Nhạc lớn tiếng reo hò, còn tâm tình của Nam Cung Cẩm cũng vui vẻ.

Ban đêm.

Các Tướng quân đang ở trong quân doanh bàn bạc quân tình, Nam Cung Cẩm tự nhiên cũng mặt ở đây, bàn bạc chuyện thừa thắng xông lên. Ngay lúc , một tên lính chạy : “Báo! Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, khởi bấm Tướng quân, chúng dò xét bên ngoài thành Thiếu Dương một nhánh quân thần bí, xem vẻ như là đang vận chuyển lương thảo cho Tây Võ!” Hắn xong, Nam Cung Cẩm lập tức đại hỉ! Nếu như hủy lương thảo của đối phương, thêm một nửa bên bọn trúng độc, thì trận chiến , bọn họ hơn phân nửa cơ hội chiến thắng, thể là nàng : “Dẫn năm nghìn , theo bản cung phục kích!”

Thượng Quan Cẩn Duệ đồng ý : “Muội đang mang thai, vẫn nên để !” “Bên ngoài còn mùi thủy ngân triệt để bay , đề phòng thế nào, để ! Huynh ở trong thành trù tính tình hình chung!” Nam Cung Cấm . Hài t.ử hơn hai tháng, so với lúc , tự nhiên là hơn nhiều!

Lời cũng lý, Thượng Quan Cẩn Duệ gật đầu: “Vậy cẩn thận!”

“Muội !” Nam Cung Cẩm xong liền dẫn .

Sau nửa canh giờ, Nam Cung Cẩm dẫn theo năm nghìn , tiềm nhập ngoài, một vách đá dựng , cho nên nàng hạ lệnh mai phục tại nơi đối diện vách đá, chờ cho đám tới, thể b.ắ.n tên lửa, đến lúc đó nhất định đối phương sẽ lên trời lối, xuống đất cửa!

Đợi thật lâu, cuối cùng cũng thấy tiếng bánh xa truyền tới, lâu , bảy trăm đ.á.n.h mấy xe đồ qua nơi . Nam Cung Cẩm hét lớn: “Bắn tên!”

Vừa xong, mấy trăm mũi tên lửa, b.ắ.n tới mấy chiếc xe lương thảo ! , khi các mũi tên lửa rơi xuống những cái túi , cũng cháy lên giống như trong tưởng tượng của Nam Cung Cấm, mà là khi đốt cháy lớp bao bố bên ngoài, các mũi tên rơi xuống đất.

Trong lòng nàng hồi hộp một chút, bỗng cảm thấy . Mà đó chớp mắt, bốn phía đèn đuốc sáng trưng, trong đêm tối, một gương mặt vô cùng tuấn mỹ, xa xa ánh lửa lờ mờ về hướng Nam Cung Cẩm : “Yển khanh, trẫm , ngươi nhất định sẽ rơi trong tay trẫm!”

Mà xung quanh, hai vạn binh sĩ Tây Võ bao vây bọn họ !

Binh sĩ Nam Nhạc đều hét lớn: “Bảo vệ Hoàng hậu!”

Câu dứt, hơn năm nghìn liền tự giác tạo thành một vòng vây, bảo vệ Nam Cung Cẩm bên trong. Mộ Dung Thiên Thu để ý lắm vung tay lên: “G.i.ế.c! Bắt lấy Hoàng hậu Nam Nhạc, sống, những khác, sống c.h.ế.t bàn!”

“Rõ!” Binh sĩ Tây Võ đáp lời đó xông lên, c.h.é.m g.i.ế.c với binh sĩ Nam Nhạc!

Quân Tây Võ đông đảo, còn Nam Nhạc dồn t.ử địa, cho nên đập nồi dìm thuyền, khí thế như hồng. G.i.ế.c, vô cùng nỗ lực, trong lúc nhất thời, đúng là khó phân thắng bại!

Sau khi Nam Cung Cẩm , Thượng Quan Cẩn Duệ càng nghĩ càng cảm thấy yên lòng, nhưng vấn đề ở , nhưng trong lòng cảm thấy bất an, điều khiến cảm thấy vô cùng thoải mái, thể là liền phân phó: “Đưa bẩm báo tình hình trinh sát đến gặp !”

“Rõ!” Hạ nhân lên tiếng, ngoài.

Không lâu , tên trinh sát dẫn : “Tướng quân!”

“Ngươi thấy nhánh quân của Tây Võ ở nơi nào?” Giọng ôn nhã, mang theo một tia lạnh lùng. Tên trinh sát : “Ở tại Nguyên Dương Lĩnh!” Thượng Quan Cẩn Duệ gật đầu, nếu như Tây Võ vận chuyển lương thảo, đúng là qua Nguyên Dương Lĩnh! , nhanh, ánh mắt xuống cát vàng đất, hiển nhiên đây là cát dính giày tên trinh sát, trong đầu suy nghĩ một lát, lớn tiếng : “Nguyên Dương Lĩnh ở phía Tây Thiệu Dương, mà bộ phía Tây Thiệu Dương đều nơi nào cát vàng, cát vàng chân ngươi là như thế nào?”

Hắn , tên trinh sát trợn to mắt , bại lộ, đó vội vàng dậy, chạy. còn Thượng Quan Cẩn Duệ cầm cây bút bàn lên, ném tới phía , xuyên qua n.g.ự.c , đó lớn tiếng : “Truyền quân lệnh của ! Dẫn năm vạn , lập tức theo bản Tướng quân nghĩ cách cứu viện Hoàng hậu!”

Trong lòng cũng thầm cảm thấy may mắn, may là chính lựa chọn cùng Tiểu Cẩm Cẩm, nếu hậu quả khó mà lường ! Trên đường hẹp quanh co, năm vạn kỵ binh sự dẫn đầu của Thượng Quan Cẩn Duệ, chạy tới Nguyên Dương Lĩnh! Ở Nguyên Dương Lĩnh, trong lúc kịch chiến, Nam Cung Cẩm cũng đành lấy đoản đao , triển đấu với những , trong lòng thầm bực sợ phiền phức nên kiệu, cho nên giờ cũng đám Thanh Long Bạch Hổ giúp đỡ!

Mộ Dung Thiên Thu vẫn ung dung một bên xem trò , tên thái giám thì quạt cho , xua tan sự khô nóng mùa hè. Đôi mắt màu xanh lục của nhin Nam Cung Cẩm đang đ.á.n.h chiến trường, trong mắt nửa phần thương tiếc, với võ công của bé con , những chắc chắn đả thương nàng! Mà chút thương tổn cũng , coi như là dạy cho nàng một bài học!

, ngay lúc , bên tai bỗng nhiên tiếng vó ngựa vang lên, tới cũng ít, âm thanh , nhắm mắt đ.á.n.h giá lượng, Mộ Dung Thiên Thu biến sắc, lớn tiếng : “Nhanh lên!” Có vẻ như là Thượng Quan Cẩn Duệ dẫn tới, hơn nữa còn là bốn đến năm vạn , là gấp đôi bọn ! Tướng quân sắc bén nhất thiên hạ, quả thật thể khinh thường!

Nam Cung Cẩm thì hét lớn một tiếng: “Các tướng sĩ cố lên! Viện binh của chúng sắp đến!”

Nàng xong, tướng sĩ Nam Nhạc càng nổi lên sĩ khí, liều mạng c.h.é.m g.i.ế.c! Mà đúng lúc , một mũi tên, trong đêm tối, bỗng nhiên b.ắ.n tới Nam Cung Cẩm, Nam Cung Cẩm đang tránh , bỗng cảm thấy bụng đau nhói, thất thần trong nháy mắt, thể là, kịp tránh!

“Cẩm Cẩm!” Một tiếng kinh hô vang lên, đó, một đàn ông mặc áo lam bay vọt tới Nam Cung Cẩm, đẩy nàng . Sau khi nhẹ nhàng đẩy nàng , mất thăng bằng, dẫm lên một khối đá vụn vách đá, cả rơi xuống vách núi!

Còn mũi tên thì sượt qua mái tóc Nam Cung Cẩm, trúng nàng! Đồng thời lúc nàng và lướt qua , chỉ thấy một tiếng gió gào thét phía , cả nàng đấy, ngã mặt đất, nàng vội vàng chống tay, mới tránh cho hài t.ử thương!

Đồng thời, một tiếng con gái gào lên bén nhọn và quen thuộc vang lên: “Thượng Quan Cẩn Duệ!” Giờ phút , một tên binh sĩ phổ thông, hình nhỏ nhắn trong đội quân tiếp viện gấp rút chạy tới đây lao về phía vách đá, nàng đưa chợp một cái, bắt chặt tay ! , cả nàng cũng theo quán tính mà trượt xuống!

Thượng Quan Cẩn Duệ ngửa đầu, khuôn mặt quen thuộc của nàng, trong nháy mắt chấn kinh, nàng ở nơi ? Sau khi khiếp sợ, lớn tiếng : “Nàng buông tay ! Nhanh buông tay !” Nếu tiếp tục nắm lấy thế , bọn họ sẽ cùng rơi xuống!

Nam Cung Cẩm vội vàng , vươn tay bắt lấy bọn họ ở sườn núi, nhưng thể bắt dù cho chỉ là ống tay áo của Mộc Nguyệt Kỳ! Trơ mắt hai bọn họ rơi xuống!

Giữa trung, nàng nắm c.h.ặ.t t.a.y , mấy giây , Mộc Nguyệt Kỳ bỗng nhiên với Thượng Quan Cẩn Duệ, nụ đó, cho tới bây giờ Thượng Quan Cẩn Duệ cũng bao giờ thấy qua. Sau đó, nàng hung hăng c.ắ.n môi, dùng hết lực, xoay . Ném lên phía !

Thân thế Thượng Quan Cần Duệ khi ném , bay lên hướng đỉnh núi, còn Mộc Nguyệt Kỳ thì rơi xuống đáy vực! Bốn mắt , thấy nàng dùng khấu hình với : “Nhớ kỹ, mạng của cứu, thể vì khác mà từ bỏ mạng !”

Sau đó, cách của hai càng ngày càng xa, mắt chỉ thể thấy một màu đen kịt, thể thấy bóng dáng nàng nữa! Nàng, rơi xuống đáy vực. Còn , vốn là nên rơi xuống , nàng ném , vững vàng rơi xuống đỉnh vách núi! Hắn rống lên một tiếng sợ hãi, phá họng mà , hung hăng xé rách bầu trời đem: “Mộc cô nương!” Nam Cung Cẩm cũng dám tin mà trợn to đôi mắt, che lấy miệng, Mộc Nguyệt Kỳ, nàng ? Vì ở chỗ ? Còn nữa, mới...

Nàng đầu , ánh mắt Mộ Dung Thiên Thu tràn ngập hận ý, lớn tiếng quát lên: “G.i.ế.c cho !” “G.i.ế.c!” Binh sĩ Nam Nhạc cũng nhanh chóng trùng sát lên. Hơn năm vạn đối chiến hai vạn , bọn họ nắm chắc thắng lợi trong tay! Còn Thượng Quan Cẩn Duệ khi rống lên một tiếng sợ hãi, cả như choáng váng, ngơ ngác dựa vách đá, đỉnh núi đen như mực, mà trong tay , như là còn thể cảm nhận nhiệt . Hắn bỗng nhiên , khẽ trầm thấp, ôn nhuận như ngọc, vẫn như cũ khiến cho chỉ một chút liền cảm giác như gió xuân mơn mởn. Giọng ôn nhã chậm rãi vang lên: “Nàng nỗ lực tới tận đây vì , đường xuống suối vàng, thể để cho nàng cô đơn một chứ?”

Nói xong, một cơn gió mạnh thổi lên, ảnh cao to của , thả xuống vách núi! Đời của cuối cùng cũng ngờ tới, ngày, sẽ nhảy núi vì khác. Lý trí, cuối cùng cũng đến ngày tình cảm đ.á.n.h tan.

“Duệ ca ca!”...

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...