Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 83:: Thái Phó Của Thái Tử

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe câu xong, Mộ Dung Thiên Thu cũng tiếp tục Bách Lý Kinh Hồng , giục ngựa , nhưng mu bàn tay nổi lên gân xanh, biểu hiện tâm trạng của hiện giờ cũng bình tĩnh!

Bách Lý Kinh Hồng thành công chẹn họng , tâm tình cũng không1tệ lắm. Còn Nam Cung Cẩm thì trèo xuống kiệu, cầm m.á.u cho Mặc Họa.

“Sau , sợ là Mặc gia Tây Võ nữa !” Nam Cung Cẩm chậm rãi , giống như là lơ đãng, nhưng thực là nhắc nhở.

Mặc Họa để ý lắm mà : “Mặc gia chúng vốn là môn phái8ẩn thế, phiêu bạt chốn hồng trần nhiều năm như , giờ tiếp tục ẩn thể cũng ! Ngược , nợ cô một món nợ ân tình nhỏ, cho nên món nợ , nhất định trả!”

Nam Cung Cẩm thế, câu gì. Nàng tuyệt đối sẽ cho Mặc Họa , lúc2trước thả nàng , vì tính tình nàng thế , chỉ cần ân tình thì nhất định sẽ trả, mà trong thời loạn thể, tương lai sớm muộn cũng lúc cần nàng hỗ trợ, nên Nam Cung Cẩm mới khó một từ bi. Đương nhiên, loại chuyện , nhiều lời mới4là thượng sách. Nói trắng hết , ho gì cả.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Đoạn đường đó, sóng êm gió lặng, Đông Lăng và Tây Võ đều an phận, hai phe đều phái phục kích nữa. Trở về thành Khải Xán, các Tướng quân đều ở cổng thành đón bọn họ, thấy bọn họ trở về tay , trong lòng tránh thất vọng! Vốn bọn nghĩ chuyến đến Bắc Minh của Hoàng thượng và Hoàng hậu, thể mang cho bọn họ một chút lợi ích hoặc là điều khoản nào đó lợi, nhưng ngờ rằng, đây là chuyện ăn no rỗi việc xen chuyện nhà ! Các tướng sĩ oán thầm trong lòng, bất mãn đối với hành động của Hoàng thượng và Hoàng hậu! Đối mặt với bao nguy hiểm như thế, cũng chỉ vì giúp thượng vị Thái tử, đây rõ ràng là... vô cùng nhàm chán!

khi trong lòng bọn họ đang đầy ý kiến và bất mãn, bỗng nhiên tiến đến bẩm báo: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương, sứ giả Bắc Minh đến đây, ngừng chiến với Nam Nhạc! Cũng ký kết hiệp ước đồng minh vĩnh viễn!

Hắn xong, tâm tình các tướng sĩ mới bình tĩnh một chút, đúng, Nam Nhạc bọn chỉ đối đầu với hai nước Đông Lăng và Tây Võ, ít nhất ba nước vây công! Cũng coi như thu hoạch một kết quả ! Nam Cung Cẩm gật đầu, y như trong dự liệu của nàng. Bách Lý Kinh Hồng gì, nhưng cảm thấy, Bắc Minh còn chiều nữa.

Quả nhiên, tiếp tục : “Nghe ý tứ của sứ giả, là từ nay Bắc Minh sẽ rút lui khỏi chiến tranh thiên hạ, cũng thông báo tới thiên hạ rằng, cho dù cuối cùng là nước nào lực lượng áp bách các nước khác, bọn đều sẽ thận phục!”

Hắn xong, ngay cả Thượng Quan Cẩn Duệ luôn ôn nhuận như ngọc cũng nhịn mà mắng một câu: “Người Mặc tộc, quả nhiên đều là một đám hồ ly!”

Cái quyết sách , tất nhiên là do lão Thừa tướng, hiện nay đang là phụ quốc đại thần của Bắc Minh nghĩ . Một chiều , sẽ sinh vấn đề lớn, một khi chuyện thông báo thiên hạ sẽ khiến cho chiến tranh giữa các nước càng thêm khốc liệt, vì thu Bắc Minh trướng! Đang thời loạn thể, Bắc Minh hiện nay là yếu nhất, nếu giờ phút biểu hiện gì, thì lập tức sẽ trở thành đối tượng công kích của Đông Lăng và Tây Võ. Cho nên chỉ kết minh với Nam Nhạc, thể thỏa mãn khấu vị bọn , cái bọn chính là ba nước đ.á.n.h , còn thì một bên nghỉ ngơi dưỡng sức!

Đến cuối cùng, bọn sẽ hai lựa chọn, thứ nhất, đúng như những gì bọn , cúi đầu xưng thần với nước đ.á.n.h bại hai nước khác. Thứ hai, ngư ông đắc lợi, thể lực của ba nước hiện nay là ngang , dù cho nước nào thu thắng lợi cuối cùng thì cũng đại thương nguyên khí, đến lúc đó bọn sẽ khởi xướng một kích lực!

, cho dù là thế nào, bọn đều sẽ bảo tồn thực lực của Bắc Minh, hơn nữa càng đảm bảo sự an của Bắc Minh khi thiệt hại bốn mươi vạn đại quân và sự kiện cung biến để mà an phận ở một góc. Nam Cung Cẩm xong lời , liền giả bộ lớn tiếng mắng mỏ: “Đám Bắc Minh thật sự quá hèn hạ, vong ân phụ nghĩa!” nàng cảm thấy mừng thầm, Kinh Lan một Thừa tướng thông minh như thể phụ trợ, Bắc Minh đúng là khó mà thiệt thòi! Con trai nàng về cũng sẽ thiệt thòi lớn!

Lời mắng của Nam Cung Cẩm cũng khiến những theo mắng ầm lên. Mắng Bắc Minh , vong ân phụ nghĩa, bội bạc...!

Nam Cung Cẩm cũng vẻ ưu sầu : “Chỉ tại bản cung nghĩ quá về đời , quả nhiên là giữa các nước với , bằng hữu vĩnh viễn, chỉ lợi ích vĩnh viễn! Chuyện của bản cung, bản cung nhất định tỉnh mới !” Nàng xong, liền khiến cho các đại thần vốn đang đầy ý kiến và bất mãn đối với Nam Cung Cảm thấy nàng tự trách như thế, cũng đành lòng trách móc nàng nặng nề hơn, đều mở miệng khuyên nhủ: “Hoàng hậu nương nương, thánh hiền, ai mà lúc sai lầm chứ. Mong Hoàng hậu nương nương thoải mái tinh thần, nghĩ cho tiểu Hoàng t.ử trong bụng một chút! Bắc Minh vô sỉ, hèn hạ, tự khắc sẽ trời phạt!” Các Tướng quân những lời , trong nháy mắt Nam Cung Cẩm “ hổ” đầy mặt, như là càng tự trách thêm, thấp giọng : “Các vị ái khanh chỉ , bản cũng thật hối hận lúc theo đề nghị của các ngươi!”

“Hoàng hậu nương nương, chúng đều tin tưởng tất cả những việc ngài đều vì Nam Nhạc chúng , ngài nên tự trách quá mức, hành động của Bắc Minh, tự nhiên sẽ trong thiên hạ thóa mạ, bọn sẽ gặp báo ứng. Ông trời mắt chứ mù!” Tất cả đều cố gắng “trấn an” sự thương tâm ưu sầu của Hoàng hậu nương nương. Chỉ Bách Lý Kinh Hồng là nhắm mắt , một lời, khóe môi mỏng rút . Thượng Quan Cẩn Duệ thì ngửa đầu, trời xanh mây trắng cách đó xa, trong lòng sốt ruột vì trí thông minh của đám võ tướng .

Lãnh T.ử Hàn nghiêng , tường thành dày nửa mét, tay chống cái đầu của , tay trái cầm một bầu rượu, đám đang văng hết cả nước bọt, trong mắt ý . Nha đầu , thật đúng là lúc nào thành thật!

Nam Cung Cẩm nhanh thu nạp lòng , cũng thấy tay áo màu đen của tường thành, trong lòng nàng lập tức lộp bộp một chút, chuyện ... Chuyện của Lạc Niệm Hi, thật đúng là khó ăn với Lãnh T.ử Hàn!

“Nhi tử, kể sách của con! thật là , hố là con của Mặc Đồng Tùng !” Lão Thừa tướng Bắc Minh vui đến nỗi mặt đỏ cả lên, lúc còn trẻ, vốn là nhất tài t.ử Bắc Minh, trải qua nhiều năm rèn luyện như thế, thông minh tuyệt đỉnh cũng đa mưu túc trí! Những tình hình hiện nay, thực sự hóa giải nguy cơ của Bắc Minh thể nào, cho nên tìm con hỗ trợ, ngờ là chỉ một câu thuận miệng, thể kế sách như thế! Thật là khiến cho cha như nở mày nở mặt!

Mặc Quan Hoa ca ngợi như thế, khuôn mặt như quỷ phủ thần công của vì thế mà lộ vẻ đắc ý, thậm chí là một chút vui mừng cũng , ngược càng khó coi, mà thần sắc đáy mắt càng quỳ bí, cha của , mặn nhạt: “Phụ đại nhân, là ngài sống bao lâu nữa, sắp cưỡi hạc về tây thiên ?”

Ặc... Lần , lão Thừa tướng đang trắng bệch mặt mũi, giữa ngày hè nóng như thiêu như đốt vẫn đắp chăn dầy thật dầy giường giả bệnh , hai cái tay vì quá kích động mà quơ múa lung tung, cùng với cái chân trong chăn cẩn thận cũng lòi ngoài. Ông lập tức nhảy phắt dậy, cả khuôn mặt đỏ bừng! “Nếu vi phụ như thế, con sẽ trở về ?”

“Nếu vì thằng ranh con Bắc Minh , sẽ nhớ tới đứa con trai ?” Mặc Quan Hoa lườm một cái, hừ lạnh một tiếng ngoài cửa.

Mặc Đồng Tùng trúng tim đen, trong lúc nhất thời khuôn mặt càng đỏ hơn. Người Mặc tộc bọn , tình thật sự là mờ nhạt, chuyện gọi là “Phụ từ t.ử hiếu”, tuyệt đối xuất hiện ở Mặc tộc, cho nên hành vi của con trai cũng gì đáng trách! : “Dừng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-83-thai-pho-cua-thai-tu.html.]

Mặc Quan Hoa tới cửa dừng thật. Hắn ngước mắt sắc trời : “Hiện nay đến giờ ăn trưa, cơm nước ở phủ Thừa tướng chắc hẳn rẻ, nên ngoài ăn mới đúng! Nói đến mới thấy, thật là đói bụng !”

Nói xong, nhanh chóng nâng chân lên, tiếp tục bước tới phía . Hắn , khi trở về sẽ chuyện gì ! Lão bất t.ử “dừng ”, càng khả năng chuyện gì !

“Chờ một chút! Mặc Quan Hoa, dù gì lão phu cũng nuôi ngươi mười sáu năm, còn tìm lương sự cho ngươi, ngươi cũng nên báo đáp lão phu chứ?” Thấy , Mặc Đồng Tùng đành xuất đòn sát thủ.

Mặc Quan Hoa thở dài một , đầu , cặp mắt quỷ quyệt tràn đầy bất đắc dĩ: “Mỗi nhờ vả chuyện gì, cũng đều là câu ! Nói , như thế nào? Nếu như kết hôn, đừng nghĩ nữa, phụ nữ, phiền phức!”

“Ta ngươi Thái phó cho Thái t.ử điện hạ, dạy bảo học thức và võ công!” Mặc Đồng Tùng vội vàng lời . Hắn xong, Mặc Quan Hoa liền đầu nhanh chóng ngoài, căn bản là chẳng đáp lời. Nhìn hành vi bất hiếu của đứa con , Mặc Đồng Tùng lớn tiếng : “Nếu ngươi đáp ứng, thì kết hôn!”

“Phụ đại nhân, đây, gạt về nữa tuyệt đối sẽ là chuyện dễ dàng đầu, về phần chuyện kết hôn, cũng miễn cưỡng !” Mặc Quan Hoa nghênh ngang nhanh chân về phía . Lão Thừa tướng ho khan vài tiếng, bỗng nhiên lớn tiếng : “Đồ bất hiếu, nếu ngươi đáp ứng, vi phụ sẽ đ.â.m đầu tường mà c.h.ế.t!”

Hắn xong, quả thật bước chân Mặc Quan Hoa dừng ! chỉ thấy chậm rãi vươn tay, những ngón tay thon dài luồn trong áo, lấy túi tiền trong n.g.ự.c , đó đếm cẩn thận, đôi môi mỏng nhếch lên, hai má lúm đồng tiền lộ vẻ hài lòng, còn gật gật đầu tỏ vẻ yên tâm, đó nghiêng đầu cha : “Phụ đại nhân, mặc dù nhiều tiền, nhưng một ít tiền trong tay cũng đủ để mua ba thước quan tài mỏng, ngài yên tâm !”

“Khục, khục... Khục...” Lão Thừa tướng cho tức giận suýt nữa tắc thở, hung hăng ho khan mấy , xém chút nữa thì c.h.ế.t !

Ngay lúc , một trận gió thổi tới, ánh mắt Mặc Đồng Tùng hoa lên, lập tức trông thấy một ông lão tiên phong đạo cốt xuất hiện ở đây, ông nhẹ nhàng vuốt bộ râu của , bộ dáng vô cùng thâm trầm với Mặc Quan Hoa: “Đồ nhi, thầy của Quân Kinh Lan, chỉ một Mặc Quan Hoa mới thể !”

Luận võ công, Mặc Quan Hoa là thiên hạ nhất, nhưng luận mưu lược, tuyệt đối là thiên hạ nhất! Cho dù là mấy Thượng Quan Cẩn Duệ, so sánh với , cũng đều thiếu một chút trọng. Mà sư phụ như chính , so mưu lược với tên đồ nhi , còn thua xa ! Như là đối sách của Bắc Minh, tìm đường sống trong chỗ c.h.ế.t, cũng chỉ Mặc Quan Hoa thể nghĩ , bình thường tuyệt đối nghĩ ! Mặc Quan Hoa thể, coi như là thấy, tiếp tục cửa.

Vô Ưu Lão Nhận thấy tôn sư trọng đạo như thế mới nổi trận lôi đình: “Tiểu t.ử thúi, ngươi đừng nghĩ rằng của cải của như thế nào, ngươi ít tiền như thế, chỉ đủ mua một bộ quan tài, đủ mua hai bộ ? Nếu ngươi đáp ứng, và phụ đều sẽ c.h.ế.t ở chỗ !”

Hắn xong, Mặc Quan Hoa đầu , sư phụ bằng ánh mắt xem thường, giống như là đang một tên ngớ ngẩn trăm năm khó gặp: “Sư phụ, đủ tiền mai táng ngài, nhưng còn tiểu sư ! Sau khi ngài c.h.ế.t, tất nhiên sẽ một phong thư, để tiểu sư từ Mạc Bắc tới lo chuyện tang lễ cho ngài ! Giờ đang là ngày hè chói chang, chỉ sợ khi tiểu sư tới đây, thi thế sư phụ thổi hoặc lên , cho nên vẫn mong sự phụ nghĩ cho kỹ! Đồ nhi đề nghị sư phụ, tới Mạc Bắc hẵng c.h.ế.t, thuận tiện cho tiểu sư tổ chức mai táng!”

Hắn xong, suýt nữa thì khiến cho Vô Ưu Lão Nhân phun một ngụm m.á.u tươi! Hắn vốn cho rằng Đạm Đài Minh Nguyệt mới là tên đồ bất tài nhất, hôm nay mới , tên đồ đề ngày thường tỏ , mới thật sự là chỉ hơn chứ kém Đạm Đài Minh Nguyệt! Trông thấy thằng nhãi cửa, Vô Ưu Lão Nhân bỗng nhiên lớn tiếng gọi: “Nếu ngươi đáp ứng, vi sư sẽ khiến cho trong thiên hạ đều , Thái t.ử Bắc Minh từng đái lên ngươi!”

Hắn xong, bóng lưng Mặc Quan Hoa liền cứng ngắc ! Gân xanh thái dương nổi hẳn lên, thật , nếu vì thằng ranh đái lên tay áo , cũng sẽ ở đây để cho sự phụ và phụ đại nhân của bức bách thế , còn lôi chuyện sống c.h.ế.t mà ép, nhưng ngờ răng sư phụ cũng lối chuyện để uy h.i.ế.p hằn! Nhìn bộ dạng Mặc Quan Hoa, Vô Ưu Lão Nhân mưu kế của thành công! Thế là khỏi dương dương đắc ý bắt đầu vuốt vuốt râu mép của . cũng đúng lúc , thấy tên đồ nhi của vội vàng , mà mỗi bước chân đều giẫm mạnh! Hắn : “Đồ nhi! Ngươi gì thế?”

“Đi kiểm ít tiền, tránh cho sư phụ và phụ c.h.ế.t, tiền an táng! Đây chính là tội đại bất hiếu!” Sau khi mấy bước, bỗng nhiên đầu: “Sư phụ, ngài chuẩn c.h.ế.t lúc nào?”

Vô Ưu Lão Nhân nhất thời cảm thấy một ngụm m.á.u tươi dâng lên đến cổ họng! Biết dễ tính kể tên đồ nhi của , còn kịp cao hứng xong suýt nữa thì tức đến c.h.ế.t ! Muốn mắng to, những tên tiểu t.ử thúi mất!

Mặc Đồng Tùng Vô Ưu Lão Nhân : “Đa tạ Vô Ưu Lão Nhân tương trợ!”

“Không gì! Cũng vì thấy Quan Hoa và tiểu t.ử Quân Kinh Lan chút duyên phận, cho nên mới như thế!” Nếu như vô duyên, rồng tưới nước tiểu lên ?

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...