Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 83: Sau Này, Cách Xa Người Con Gái Của Ta Ra Một Chút

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phong ở cách đó xa, tiếng như rít từ kẽ răng của điện hạ nhà , kìm mà run lên một chút, khi do dự trong chốc lát, cuối cùng quyết định nhanh chóng mà biến , tránh cho vô tội gặp họa. Vừa lắc mấy bước, chợt thấy tiếng điện hạ nhà : “Phong!”

Giọng nhè nhẹ bay tới, giống với giọng lúc , nhưng hiểu khiến cho cảm giác nổi da gà, nhướn cổ nuốt nước miếng một cái, dù sợ hãi, nhưng vẫn lập tức xuất hiện trong phòng như một cơn gió, quỳ một gối xuống đất: “Điện hạ!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Vô Trần công tử, gần đây g.i.ế.c trưởng lão phái Thanh Thành ?” Hắn thản nhiên hỏi.

Phong ngẩn , Vô Trần công tử, là Hoàng Phủ Dật, Dật vương của Đông Lăng. Có điều, về kinh thành một thời gian , thể g.i.ế.c trưởng lão phái Thanh Thành chứ? Điện hạ thấy tin đồn ?

“Hả?” Giọng thanh lạnh vang lên, rõ ràng, nhưng hiểu cứ khiến Phong cảm thấy khí xung quanh như đông đặc .

Phong quan sát cẩn thận sắc mặt của : “Điện hạ, …” mà, nhưng đến chữ “”, cảm thấy trong đáy mắt đối phương dần hiện lên tia sắc lạnh, bỗng, đột nhiên hiểu rõ, lau mồ hôi trán : “Thuộc hạ hiểu ạ!”

“Nghe bang chủ phái Thái Sơn cũng là do g.i.ế.c.” Lại một câu trần thuật nữa.

Vị ám vệ nào đó dần bình tĩnh , khóe môi khẽ kéo lên, đáp: “ ạ!” Rõ ràng hai còn sống mà điện hạ!!!

“Vụ án tham ô thành Bạch Hổ của Đông Lăng, cũng liên quan đến Dật vương nhỉ?” Hắn nhẹ nhàng hỏi, ánh mắt lơ đãng xa, giọng cũng mơ hồ, êm tai.

Dật vương bao giờ nhúng tay chuyện quan trường, như quá giả ? điện hạ liên quan, cũng chỉ thể liên quan thôi! “Vâng, điện hạ! Thuộc hạ sẽ lập tức xử lý!”

“Ừ! Đi !” Hắn thản nhiên phun ba chữ, đó thèm bận tâm, thẳng ngoài cửa.

“Điện hạ, ngài ạ?” Phong ngạc nhiên.

“Phủ Dật vương.” Chỉ ba chữ ở , bóng trắng mặt chợt lóe lên, còn thấy bóng dáng của nữa.

Phong nguyên tại chỗ, một lúc lâu sững sờ, khẽ lắc đầu, Dật vương điện hạ , gặp điện hạ nhà chúng , đúng là sự bi ai của ngài ! Đương nhiên, trưởng lão phái Thanh Thành và bang chủ phái Thái Sơn càng bi ai hơn, đang sống sờ sờ đó, bây giờ c.h.ế.t! Hơn nữa, hai bang phái đều là hai bang lớn tám bang phái lớn giang hồ, gây chuyện thế , Hoàng Phủ Dật cũng sẽ gặp phiền phức nhỏ với mấy chính đạo. Điện hạ tay quá tàn nhẫn!

----bamholyland.com----

Sau khi Tô Cẩm Bình gầm lên một câu “Huynh điên ”, Hoàng Phủ Dật khẽ c.ắ.n môi , rụt sâu bên trong giường, giống như một đứa bé oan ức: “Xin… xin …”

, hút mấy thứ đó, là thể thấy những gì thấy. Hắn , cả đời và nàng tuyệt đối thể nào nữa, cho nên… dù những thứ thấy chỉ là mộng ảo, nhưng vẫn động !

“Xin ? Huynh với ?” Nàng quát ầm lên, trong mắt đầy vẻ thất vọng, ngờ động mấy thứ thế ! Nếu thật sự sa đọa đến thế , thì nàng cũng cần thiết can thiệp cuộc sống của nữa.

lúc , cuối cùng Bạch Tịch Nguyệt ở ngoài cửa chịu nổi nữa, vội vàng xông , bước từng bước tới bên cạnh Tô Cẩm Bình, hỏi: “Đây là cái gì? Là độc d.ư.ợ.c ?” Ai đặt mấy thứ phòng Vương gia?

“Độc d.ư.ợ.c á?” Tô Cẩm Bình lạnh một tiếng: “Đây là ngũ thạch tán!” Ngũ thạch tán, thẳng cũng chẳng gì khác t.h.u.ố.c phiện ở hiện đại, chỉ là độ tinh khiết cao như hiện đại thôi! Khi nàng còn sát thủ, tiếp xúc với mấy thứ , cho nên chỉ ngửi qua thể đoán ngay!

“Ngũ thạch tán!!!” Bạch Tịch Nguyệt dám tin bịt miệng , đôi mắt Hoàng Phủ Dật đầy vẻ kinh ngạc! Trong lòng nàng , giờ Dật vương điện hạ luôn là cao quý xuất trần, phóng khoáng hào hiệp, giống một tiên nhân chỉ thể gặp mà thể ao ước, nhưng vì một như động mấy thứ như ngũ thạch tán chứ?

“Sao? Hối hận vì gả cho hả?” Nghe thấy tiếng kêu sợ hãi , Tô Cẩm Bình quét ánh mắt lạnh lùng qua, trong đáy mắt đầy vẻ giễu cợt.

Nghe câu hỏi của nàng, Bạch Tịch Nguyệt run lên, đó, ánh mắt bận tâm của Hoàng Phủ Dật, nàng chậm rãi lắc đầu, vẻ kinh ngạc trong mắt dần chuyển thành thống khổ và đau lòng đến chịu nổi: “Không, dù Vương gia biến thành thế nào chăng nữa, cũng vẫn là phu quân của Bạch Tịch Nguyệt ! Chỉ là…” Chỉ là, chẳng lẽ để cho Vương gia cả đời đều chịu khổ sở vì thứ độc d.ư.ợ.c ?

Nàng dứt lời, mặt Hoàng Phủ Dật thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc, ánh mắt nàng cũng đầy vẻ thể tin nổi. Ngũ thạch tán, nếu là bình thường dính mấy thứu , đều sẽ đời nhạo, để truyền ngoài, thì ngay cả danh hiệu cao quý của Hoàng Phủ Dật cũng sẽ giữ nữa, mà nàng cũng chấp nhận ?

Tô Cẩm Bình khẽ , : “Quả nhiên là lầm cô!”

cũng đúng lúc , nét mặt Hoàng Phủ Dật bỗng trở nên vô cùng khổ sở, cả khuôn mặt cực kỳ vặn vẹo, cuối cùng chịu nổi nữa liền với Tô Cẩm Bình: “Sư phụ, đưa cho cái !”

Lời vang lên, sắc mặt Tô Cẩm Bình lập tức lạnh : “Sao hả? Huynh định dựa thứ để sống cả đời ?”

mà…” mà một khi dính mấy thứ , thì căn bản là thể cai , hơn nữa, cũng , nếu ăn đúng lúc sẽ thống khổ đến mức nào! Dần dần, một cảm giác thể hít thở nổi lan khắp , ở trái tim như hàng mấy chục vạn con kiến đang gặm cắn, quấy nhiễu khiến khó chịu đến cực điểm, c.ắ.n chặt môi , ánh mắt Tô Cẩm Bình đầy vẻ cầu xin: “Sư phụ, van xin nàng, cho !”

“Không! Không thể đưa cho !” Bạch Tịch Nguyệt bỗng kêu ầm lên, đẩy Tô Cẩm Bình sang bên cạnh một chút, khiến nàng cách xa Hoàng Phủ Dật một chút: “Không! Không thể cho ! Trước phụ qua, mấy thứ càng dùng sẽ càng nghiện, Vương gia tuyệt đối thể chạm mấy thứ !”

Ai ngờ, Tô Cẩm Bình kéo Bạch Tịch Nguyệt sang một bên, chậm rãi bước tới, đưa gói đồ đến mặt : “Huynh ? Cho !”

Dứt khoát như khiến Hoàng Phủ Dật sững sờ, bàn tay do dự dám nhận.

“Cô điên !” Bạch Tịch Nguyệt kêu lên sợ hãi, ánh mắt Tô Cẩm Bình cực kỳ hung dữ, còn mang theo vẻ thù địch! , Tô Cẩm Bình cũng đáp lời nàng , chỉ đưa tay với Hoàng Phủ Dật nữa: “Không ? Này, cho đấy! Cầm !” Nàng lạnh lùng nòi, khuôn mặt xinh xắn vô cùng hững hờ, ánh mắt như đang một xa lạ.

“Ta!!!” Mặt Hoàng Phủ Dật đầy vẻ thống khổ và thể chịu đựng nổi, cũng thể tưởng tượng , dáng vẻ của lúc t.h.ả.m hại thế nào, bày bộ dạng mặt nàng, nhưng hiện giờ… Hắn cũng nhận vẻ vui trong giọng của nàng, là nếu nhận, thể sẽ gặp hậu quả gì, nhưng thật sự khó chịu, dường như đau đớn đến sống nữa! Tuy chỉ mới dùng thứ từ hôm qua, nhưng lẽ là do hôm qua cũng ăn ít!

Tô Cẩm Bình bình tĩnh , một lúc lâu mới chậm rãi : “Nghe đây, nếu còn tiếp tục động mấy thứ , sẽ mất bằng hữu là ! Có điều, bây giờ sẽ thể thoải mái, cần chịu đựng chút khổ sở nào nữa. Tự chọn !”

Bạch Tịch Nguyệt cũng lời của Tô Cẩm Bình cho rung động, ngẩn nàng…

Nghe nàng , Hoàng Phủ Dật bật từ giường dậy, hung hăng siết chặt nắm tay đến đau đớn, đôi mắt màu hổ phách giờ biến thành đỏ tươi, c.ắ.n môi của , viền môi còn thoáng thấy vết máu, khuôn mặt tuấn tú sớm vặn vẹo, cuối cùng, ôm lấy hai chân , Tô Cẩm Bình, giọng khàn khàn vang lên: “Vứt ! Vứt !” Hắn gầm lên hai tiếng, đau đớn khổ sở đến thể kiềm chế nổi!

“Nghe cho rõ, đây là tự chọn!” Nói xong, Tô Cẩm Bình tới bên cửa sổ, ném bao ngũ thạch tán ngoài, “tủm” một tiếng rơi xuống nước.

Trong khoảnh khắc bao ngũ thạch tán đó bay ngoài, suýt nữa Hoàng Phủ Dật khống chế , đưa tay giật lấy! Cảm giác rần rật càng lúc càng đậm đặc, Bạch Tịch Nguyệt đau lòng bước tới: “Vương gia…”

“Cút ngay!” Hắn vung tay, hất nàng ngã xuống đất, sắc mặt cuồng bạo, giường liều mạng lăn lộn, càng lúc càng đau đớn. Hắn bây giờ thê t.h.ả.m đến thế nào, chỉ là, thể để nàng thấy thê t.h.ả.m như thế chứ?! Nỗi đau cơ thể cùng với sự tra tấn trong nội tâm khiến thậm chí còn cảm giác vị tanh ngọt xông lên cổ họng!

Dần dần, cảm giác đau đớn còn lớn hơn lý trí còn sót trong đầu . Hắn dậy, điên cuồng lao đầu thành giường. Tô Cẩm Bình nhanh chóng tay, vặn cổ tay , giữ chặt , quát Bạch Tịch Nguyệt đang nước mắt ngắn nước mắt dài đất: “Lấy xích sắt đến đây!”

“Xích sắt? Không! Sao thể dùng thứ đó để đối xử với Vương gia chứ?” Bạch Tịch Nguyệt gào lên theo phản xạ.

“Trừ khi cô tự hại mà c.h.ế.t!” Lúc , khi nàng thực thi nhiệm vụ, từng đến trung tâm cai nghiện, cũng thấy những điên cuồng vì dùng ma túy. Vì thế, nàng rằng, nếu khống chế Hoàng Phủ Dật, thì chính sẽ càng thể khống chế !

Bạch Tịch Nguyệt cũng phát hiện , cuối cùng đành c.ắ.n răng vội vàng chạy ngoài.

Tô Cẩm Bình vẫn dốc sức kiềm chế , dù đối phương cũng là nội lực, nàng cũng dùng hết sức mới thể khống chế . Không bao lâu , Bạch Tịch Nguyệt cầm xích sắt bước , “loảng xoảng” vài tiếng, Tô Cẩm Bình trói gọn Hoàng Phủ Dật , thì vẫn như nổi điên đ.â.m đầu xuống đất, bắt đầu gào thét: “Đưa ngũ thạch tán cho ! Đưa cho !”

“Bốp” một tiếng, Tô Cẩm Bình tát thẳng mặt . Nàng xuống tay nặng, khiến mặt nổi lên một vết đỏ hồng, Hoàng Phủ Dật cũng cái tát đ.á.n.h sâu tận đáy lòng, thoáng trấn tĩnh hơn một chút.

Bạch Tịch Nguyệt đau lòng bên cạnh, gì đó, nhưng lên tiếng, vì nàng , giúp .

Thấy thoáng hồi phục thần trí, Tô Cẩm Bình lạnh lùng gằn từng tiếng: “Bây giờ cho , thật sự ngũ thạch tán?”

“Ta , …” Nói tới đây, đau đớn đến chịu nổi nữa, hai tay đang xích sắt trói túm lấy tóc , dường như giật hết cả tóc đầu xuống. Một lúc lâu , ngước lên Tô Cẩm Bình, nước mắt lưng tròng, sắc mặt nhếch nhác: “Sư phụ, khó chịu!” Nếu là đàn ông, thì thật sự khó chịu đến phát !

Bộ dạng cũng lọt ngay mắt Bách Lý Kinh Hồng ở cách đó xa. Đôi ngươi màu xám bạc chợt lóe lên, khóe môi mỏng nhếch lên nhạt, rõ, Tô Cẩm Bình thuộc tuýp tim mềm, chịu nổi nhất chính là ánh mắt đáng thương của khác, chiêu , chính cũng từng dùng qua. Có điều, bây giờ thấy khác dùng… Một làn sương mù hắc ám chậm rãi bốc lên từ , sát ý hiển hiện rõ, những luồng khí lạnh cũng tỏa theo. Hoàng Phủ Dật ? Đáy mắt như những cơn sóng dâng trào, bỗng nhiên, đột ngột biến mất…

Ánh mắt khiến lòng Tô Cẩm Bình mềm nhũn, dáng vẻ đáng thương của , hiểu mũi nàng cũng cay cay, vốn trong đầu nàng còn suy nghĩ thèm quan tâm đến, nhưng giờ cũng biến mất, nàng đưa tay , cầm chặt lấy tay : “Đồ , tin ?”

“Tin!” Hắn c.ắ.n răng, cố gắng nhịn đau, cũng thể cảm nhận ấm của nàng truyền từ lòng bàn tay từng chút từng chút một, giống như một nguồn suối mạnh mẽ cho dũng khí đến vô tận!

“Nếu tin , thì cố gắng chịu đựng! Tin , chỉ cần cố gắng chịu đựng vài sẽ thôi! Đường đời của còn dài, tuyệt đối thể hủy bỏ bởi một gói ngũ thạch tán bé nhỏ ! Sau còn mang theo sự hào hiệp của ngao du giang hồ, , còn vui thú đàn ca sáo nhạc, vì thế, hôm nay nhất định chịu đựng! Cố gắng vượt qua, ?” Trong mắt Tô Cẩm Bình cũng đỏ ửng lên hung dữ, còn phần điên cuồng.

“Được!” Hắn khẽ gật đầu, môi c.ắ.n đến tứa máu, Bạch Tịch Nguyệt bên cạnh kìm , liền bước tới đưa cổ tay qua. Hoàng Phủ Dật thì hề nghĩ ngợi nhiều, lập tức c.ắ.n phập !

Một tiếng “a” dù cố nén vẫn bật từ miệng nàng , nhưng nàng vẫn c.ắ.n chặt răng, rụt tay .

Tô Cẩm Bình đầu, giận dữ : “Cô cái gì ?”

“Vương gia sẽ thương mất!” Chỉ một câu, đơn giản, rõ ràng, nhưng cũng thể hiện rõ quyết tâm của nàng .

Thần trí Hoàng Phủ Dật cũng đột nhiên thanh tỉnh trong một giây ngắn ngủi, há miệng, thả tay nàng , ánh mắt nàng cũng phức tạp, nhưng lập tức cơn đau đớn thế. Cổ tay trắng ngần của Bạch Tịch Nguyệt c.ắ.n hằn lên một vòng máu, nhưng cũng kêu đau, chỉ rơi lệ đau lòng . Dật vương của nàng, phu quân của nàng, bây giờ đang tra tấn bản thành như , bảo nàng thể đau lòng!!!

“Sư phụ, hát cho ? Hát… hát bài hát ngày đó nàng hát trong bữa tiệc mừng thọ Hoàng !” Hắn bỗng đầu, c.ắ.n răng Tô Cẩm Bình, đưa một yêu cầu như .

Tô Cẩm Bình cũng , đối phương ý chí mạnh mẽ, hơn nữa, si mê âm nhạc, lẽ thật sự thể giúp một chút. Nàng khẽ gật đầu, cất tiếng hát: “Như hoa, như mộng, là cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi . Triền miên, những lời nhỏ nhẹ, giọt lệ son rơi nhẹ xuống khóe môi…”

Ban đầu, giọng hát còn gượng gạo, nhưng dần dần cũng hòa hợp tiếng hát, từng âm điệu xa xăm phát từ miệng nàng, càng hát càng cảm thấy trong lòng chua xót, nếu bài hát , nếu màn biểu diễn của nàng ở bữa tiệc mừng thọ Hoàng Phủ Hoài Hàn, sẽ hại Hoàng Phủ Dật thành thế ?

Trong tiếng hát của nàng, sắc mặt Hoàng Phủ Dật dần yên hơn, Bạch Tịch Nguyệt bên cạnh dường như cũng đang chìm đắm trong tiếng hát , thật mềm mại, uyển chuyển, một ca khúc quá , quả thật sức trấn an lòng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-83-sau-nay-cach-xa-nguoi-con-gai-cua-ta-ra-mot-chut.html.]

Nàng chậm rãi hát, Hoàng Phủ Dật dường như cũng âm nhạc trấn an, sắc mặt khổ sở biến mất, cuộn tròn , run rẩy.

Tô Cẩm Bình cũng một nửa nguyên nhân là do tiếng hát của , còn một nửa khác, là vì Hoàng Phủ Dật mới chỉ hút vài , nên chất gây nghiện còn ngấm sâu, một lúc lâu , dường như vượt qua cơn nghiện .

Bách Lý Kinh Hồng ẩn náu ở cách đó xa, cũng chỉ lẳng lặng nàng hát. Ngày tới bữa tiệc mừng thọ Hoàng Phủ Hoài Hàn để giúp nàng muộn, nên cũng từng thấy ca khúc . Hôm nay là đầu tiên , hát rát , giai điệu cũng mới mẻ, nàng còn tài nghệ như . Chỉ là, , mà Hoàng Phủ Dật , điều khiến vị chua trong lòng càng đậm thêm một chút. Khiến càng tức giận hơn nữa là, nàng hát cho Hoàng Phủ Dật , mà ngay cả cái ngày nàng cho rằng nàng t.h.a.i con của , nàng cũng từng hát cho bài nào. Suy nghĩ xuất hiện, một cảm giác tên là “ghen tuông” điên cuồng nảy sinh trong đáy hồ tĩnh lặng của , thậm chí trong đầu còn kích thích đến mức nghĩ rằng, nếu cũng ăn ngũ thạch tán, liệu nàng thể cũng đối xử với như ?

Cuối cùng Hoàng Phủ Dật cũng khôi phục thần trí, ngẩng đầu về phía Tô Cẩm Bình, mái tóc loạn, sắc mặt cũng tái nhợt, như trong suốt, cực kỳ thê lương. Hắn khổ mọt tiếng, khàn giọng : “Như hoa, như mộng, là cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi … ha ha…” Hắn ngờ, ca khúc nàng hát ngày đó, hát kết cục của bọn họ ngày hôm nay.

Thấy nhỏ giọng hát, Tô Cẩm Bình cũng gì nhiều, chỉ lạnh giọng : “Lần coi như xong , lẽ sẽ càng khó chịu hơn, nhưng cố gắng nhẫn nhịn vài , sẽ nữa, vì ăn cũng nhiều.”

Sau khi nàng xong, Hoàng Phủ Dật cũng chỉ cúi đầu, đang nghĩ gì, một lúc lâu mới : “Thật , cai cai, với cũng gì khác .”

Nghe , cảm giác giận dữ lan tỏa khắp Tô Cẩm Bình, nàng tức giận với : “Hoàng Phủ Dật, cho , cuộc đời của là do tự quyết, nên chịu trách nhiệm với chính . Từ nay về , thế nào, cũng xen nữa, cũng thèm quan tâm nữa, cũng như thế, bên cạnh Tô Cẩm Bình tuyệt đối loại bằng hữu chìm đắm trong trụy lạc. Nếu sống như , thì cách xa một chút!” Tô Cẩm Bình xong liền dậy định rời .

“Sư phụ, đợi !” Hoàng Phủ Dật vội lên tiếng ngăn nàng .

“Hử?” Nàng đầu , mắt đầy vẻ cảnh cáo.

Hắn khổ: “Sư phụ, , sẽ bỏ mà!” Dù khó khăn thế nào, dù thống khổ , cũng sẽ bỏ, chỉ vì để nàng ghét .

Tô Cẩm Bình , đang định gì đó, thì hạ nhân vương phủ chợt bẩm báo: “Vương gia, Vương phi, trong cung đến!”

Bạch Tịch Nguyệt bộ dạng hiện giờ của Hoàng Phủ Dật, cũng thể gặp khách , liền : “Nói là Vương gia nghỉ ngơi , bản vương phi sẽ ngay!”

Có điều, nàng dứt lời, Tiểu Lâm t.ử bước đến cửa phòng, tình hình trong phòng, : “Nô tài tham kiến Dật vương, Dật vương phi!”

“Không Tiểu Lâm t.ử công công tới đây việc gì?” Bạch Tịch Nguyệt hỏi.

Xích sắt Hoàng Phủ Dật còn cởi , chỉ giường, đầu cũng chẳng ngẩng lên, dường như hề hoàng cho đến truyền tin tức gì một chút nào cả.

Tiểu Lâm t.ử hít sâu một , đáp: “Dật vương phi, Hoàng thượng và Dạ vương điện hạ tình hình ở đây, sai nô tài tới truyền lời, để Tô Cẩm Bình ở đây một vài ngày, chờ Dật vương điện hạ khỏi hẳn hồi cung!”

Nghe gã , Hoàng Phủ Dật lập tức ngẩng đầu, ánh mắt sáng lên, dường như thể tin rằng hoàng nhà sẽ phái như thế.

Người đàn ông áo trắng ở ngoài phòng cách đó xa thấy lời , nắm đ.ấ.m giấu ống tay áo bào rộng thùng thình siết chặt , khóe môi mỏng nhếch lên, sắc mặt của khuôn mặt đ.á.n.h đến biến dạng hề đổi nhiều, nhưng khiến cảm thấy cực kỳ đáng sợ!

“Rắm thối !” Tô Cẩm Bình buột miệng mắng đầy giận dữ, ngày mai là mùng tám, cũng là ngày lành nàng nhận tiền, ở đây thì bổng lộc của nàng bây giờ?

Tiểu Lâm t.ử , khóe miệng khẽ run lên vài cái, thầm nghĩ Hoàng thượng và Dạ vương điện hạ quả là liệu sự như thần, ngay cả phản ứng của Tô Cẩm Bình cũng đoán , khi cảm thán xong, gã liền : “Hoàng thượng , tiền bổng lộc hàng tháng của cô, chờ đến trung tuần tháng sẽ phát cho cô, tính bổng lộc một tháng rưỡi.” Nhìn thấy sắc mặt Tô Cẩm Bình khó coi như vật thể rõ trong nhà xí, gã vội tiếp: “Hoàng thượng còn , cô vất vả như , đến trung tuần tháng sẽ phát cho cô một trăm lượng bạc!”

Nghe , sắc mặt dữ tợn của Tô Cẩm Bình thoáng dịu , trong lòng nhanh chóng tính toán, bổng lộc một tháng rưỡi là hai mươi lượng, nếu biến thành một trăm lượng, thì còn hơn cả gấp ba . Thật , gần đây nàng vẫn luôn bực bội, vì đến mùng tám lĩnh bổng lộc xong nàng sẽ bỏ trốn, chẳng khác nào công cho tám ngày nữa! Bây giờ biến thành thế , dường như cực kỳ lợi với nàng, chỉ hơn nhiều tiền, mà còn tiêu tan hết cảm giác hậm hực vì công lúc đầu. Hơn nữa, ở phủ Dật vương mấy ngày, tất nhiên sẽ ăn ngon mặc , chừng còn lừa gạt Hoàng Phủ Dật một vài thứ nữa, nên việc ăn , tính thế nào cũng lời cả!

Vì thế, vẻ mặt tức giận của cô nàng nào đó biến mất trong nháy mắt, bước lên vài bước, vô cùng hòa ái, vỗ vai Tiểu Lâm tử, cảm thấy vô cùng cảm kích vì đối phương mang đến cho một tin như , : “Công công, ngài vất vả quá! Hoàng thượng cũng khách sáo quá mất, chỉ giúp đỡ chăm sóc Dật vương điện hạ một chút thôi ? Thật , đây đều là trách nhiệm của nô tỳ mà, nô tỳ, đương nhiên là thời thời khắc khắc nghĩ cách san sẻ giúp Hoàng thường . Vì thế, đây đều là chuyện chúng thôi, thế mà Hoàng thượng còn thưởng cho nô tỳ nữa, nô tỳ thể hổ như thế chứ!”

Khóe miệng Tiểu Lâm t.ử co rút, cũng nên đáp thế nào cho , chẳng lẽ bảo hổ là , cũng tiết kiệm chút tiền cho Hoàng thượng ? Hoàng thượng và Dạ vương chuyện gì cũng dự tính , chỉ ngờ rằng nàng sẽ mấy lời thôi!

Có điều, cũng lâu , sự khó khăn của gã biến mất! Tô Cẩm Bình thu tay , tiếp: “Có điều, Hoàng thượng như , lệnh vua thể chối từ, đành cố mà nhận ! Xin Tiểu Lâm t.ử công công cứ về với Hoàng thượng, nô tỳ vô cùng hổ, xin ngài đừng khách sáo như !”

Nghe nàng câu , đến Hoàng Phủ Dật cũng cảm thấy vài sọc đen chảy xuống gáy , dáng vẻ , chút bộ dạng nào của “cố mà nhận” ?!

“Ta !” Tiểu Lâm t.ử cầm phất trần, thật sự chịu nổi nàng một cái, lắc đầu hừ một tiếng, bỏ ! Rõ ràng là cao hứng c.h.ế.t , còn nhiều câu vô nghĩa như gì chứ? Lãng phí cảm xúc của gã!

Tô Cẩm Bình sống c.h.ế.t kìm nén cảm giác cong khóe môi lên , với hai vợ chồng nhà : “Nếu , đành ở nhờ ở đây vài ngày , vương phi sẽ để ý chứ?”

Nàng hỏi xong, Tiểu Lâm t.ử thật xa bỗng , vì gã phản ứng của Tô Cẩm Bình cho quên mất một chuyện quan trọng, lên tiếng: “Vương…”

Tô Cẩm Bình liền nhảy dựng lên, hét to: “Không là Hoàng thượng đổi ý nhanh như chứ?”

Mặt Tiểu Lâm t.ử như xuất hiện vết rạn, Hoàng thượng sẽ đổi ý vì một trăm lượng ? Vậy mà nàng cũng nghĩ cho ! Gã thèm đáp nàng, với Bạch Tịch Nguyệt: “Vương phi, Hoàng thượng dặn, nhắc ngài quản lý chặt một chút miệng lưỡi đám hạ nhân, chuyện thể lan truyền ngoài !”

Truyền , chỉ khiến Dật vương điện hạ thể ngẩng đầu lên khác , mà cũng tổn hại đến uy danh của Hoàng thất Đông Lăng. Vì thế, Hoàng thượng mới để gã đến nhắc nhở Dật vương phi một chút.

Bạch Tịch Nguyệt khẽ gật đầu đáp: “Công công yên tâm, dù Hoàng thượng dặn, bản vương phi cũng sẽ để chuyện truyền ngoài! Hơn nữa, cũng do bản vương phi sơ suất nên mới để Vương gia dùng mấy thứ đó. Xin công công chuyển lời giúp đến Hoàng thượng, Bạch Tịch Nguyệt tự tội nghiệt của , xin Hoàng thượng trách phạt!”

Nàng dứt lời, mặt Tiểu Lâm t.ử thoáng hiện vẻ tán thưởng, Dật vương phi quả nhiên là thông minh. Khi Hoàng thượng ám vệ bẩm báo rằng Dật vương điện hạ dùng ngũ thạch tán, đúng là nổi trận lôi đình, cực kỳ giận dữ vì Dật vương phi chăm sóc Dật vương cẩn thận, trừng phạt nàng . May mà Dạ vương điện hạ khuyên mấy câu, Hoàng thượng mới hạ chỉ xử phạt. Nghĩ , gã liền khẽ gật đầu với Bạch Tịch Nguyệt: “Vương phi yên tâm, lời của ngài, chắc chắn nô tài sẽ báo với Hoàng thượng!”

“Vậy tạ ơn Tiểu Lâm t.ử công công!” Nói xong, nàng hiệu với quản gia ở cửa phòng, quản gia nhanh chóng nhét mấy thỏi bạc cổ tay áo Tiểu Lâm t.ử ở ngay góc độ mà Tô Cẩm Bình thể thấy .

Vì thế, Tiểu Lâm t.ử rời khỏi Dật vương phủ trong ánh mắt vô cùng ghen tị cổ tay áo gã của Tô Cẩm Bình. Nhìn thấy ánh mắt của nàng, cả Hoàng Phủ Dật và Bạch Tịch Nguyệt đều run run khóe miệng.

Bách Lý Kinh Hồng ở cách đó xa khẽ bật , xem , nàng vẻ thích bạc. Nếu , thêm một lợi thế ?

“Quản gia, chuẩn một gian phòng nhất cho Tô cô nương, ở gần viện của Vương gia một chút, cũng tiện chăm sóc .” Bạch Tịch Nguyệt phân phó quản gia ngoài cửa.

Quản gia , Vương gia nhà , Tô Cẩm Bình cúi hành lễ: “Vâng, lão nô sẽ sửa soạn ngay!” Nói xong, lão liền lui xuống sắp xếp, chỉ là, trong lòng thầm lắc đầu liên tục, Vương phi đúng là một phụ nữ , hiền lương thục đức, chỉ tiếc là Vương gia thấy sự của Vương phi.

Tô Cẩm Bình liếc hai một cái, : “Đồ , vi sư nghỉ , sáng sớm mai cho phép ai gọi dậy, để ngủ bù một giấc!” Ngày nào cũng dậy từ sáng sớm để quét sân, tranh thủ thời gian mà nghỉ ngơi chứ.

“Được!” Hoàng Phủ Dật bật , đó theo bóng nàng rời khỏi phòng.

Hắn sang, liếc Bạch Tịch Nguyệt, nghĩ đến những phản ứng của đối phương, con ngươi màu hổ phách rơi xuống vết m.á.u cổ tay nàng , giọng khàn khàn vang lên: “Đi băng bó một chút !”

Bạch Tịch Nguyệt ngẩn , dù mơ nàng cũng nghĩ đối phương sẽ với câu đó, lúc , ngay cả sống mũi cũng cay cay, nuốt lệ gật đầu : “Tạ ơn Vương gia quan tâm, ngay!”

Thấy dáng vẻ của nàng , môi Hoàng Phủ Dật mấp máy, nhưng cuối cùng cũng thêm gì nhiều, chỉ khẽ gật đầu, nhẹ nhàng “ừ” một tiếng.

Bạch Tịch Nguyệt cởi xích sắt cho xong liền lui ngoài. Cả căn phòng chìm trong im lặng, chỉ ánh nến lấp lánh, mờ ảo…

Bỗng nhiên, con ngươi màu hổ phách của giường chợt mở , tia sáng trắng chợt lóe lên, một bóng đột ngột xuất hiện mặt . Khi thấy mặt đối phương, Hoàng Phủ Dật rõ ràng sửng sốt một chút, khuôn mặt thế ? Hai hốc mắt trái đều bầm tím, khóe môi sưng đỏ, mặt còn đầy các vết xanh tím khác, vẻ t.h.ả.m hại, nhưng luồng khí tức cao ngạo, lạnh lùng thanh cao như trăng sáng , khiến kích thích mạnh thị giác.

Mày kiếm nhướng lên, hỏi: “Bách Lý Kinh Hồng?”

Hắn dứt lời, đối phương liền ném cho một chiếc bình sứ nhỏ: “Ăn!” Giọng lãnh đạm chút cảm xúc gì.

Hắn , hôm nay xuất hiện ở đây, Hoàng Phủ Hoài Hàn lập tức sẽ bắt đầu đề phòng , nhưng nhẫn nhịn nhiều năm như , quá đủ ! Hơn nữa, điều gì cũng thể dễ dàng tha thứ, dễ dàng bỏ qua, chỉ thể dễ dàng đ.á.n.h mất nàng . Vì thế, xuất hiện.

Hắn đưa tay đón lấy, mở nắp bình ngửi thử, là “Chân nguyên đơn” ngàn vàng cũng khó kiếm , tác dụng của viên t.h.u.ố.c , chính là khiến cho khôi phục trạng thái tinh thần và thể lực nhất của trong một thời gian ngắn, bình thường thể duy trì ba canh giờ. Tuy Hoàng Phủ Dật gì, những vẫn nuốt viên t.h.u.ố.c chút do dự.

Ngay đó, liền cảm nhận một trận gió mạnh mẽ bao phủ cả căn phòng, nội lực hùng mạnh của Bách Lý Kinh Hồng cứ như mà bộc lộ , hề giấu diếm, che giấu tất cả âm thanh, đó một lời, tung ngay một quyền đ.á.n.h về phía mặt của Hoàng Phủ Dật!

Sau khi Hoàng Phủ Dật ăn viên t.h.u.ố.c , cơ thể cũng hồi phục trong nháy mắt, ngăn nắm đ.ấ.m của , : “Tam hoàng t.ử Nam Nhạc, hành động của ngươi ý gì?”

Người chỉ lãnh đạm , khóe môi mỏng cong lên: “Giữa đàn ông với , thì dùng sức mạnh mà chuyện. Nàng, mà ngươi nên tơ tưởng!”

“Nàng?” Hoàng Phủ Dật lập tức hiểu , ngay “nàng” ở đây là ai! Vì thế, dung nhan tuấn lãng liền nở nụ tự tin, dùng sức mạnh để chuyện ? Hắn lên tiếng đáp: “Được!”

Một trận gió xoáy cuồn cuộn nổi lên, hai đàn ông nội lực thâm hậu đ.á.n.h đến trời long đất lở, hề khoan nhượng. Bách Lý Kinh Hồng xuống tay chút lưu tình, Hoàng Phủ Dật cũng sử dụng tất cả khả năng võ học của

Nửa canh giờ , đàn ông mặc áo bào gấm trắng như tuyết , bước qua mặt Hoàng Phủ Dật đang quỳ rạp đất, mặt mũi bầm dập, giọng lạnh như băng bay tai đối phương: “Sau , cách xa phụ nữ của một chút!” Giọng thanh lạnh như trăng, mang theo sát ý và luồng khí tàn bạo đến kể xiết.

Sau khi nhấc chân bước khỏi phòng Hoàng Phủ Dật, liền nhanh chậm bước về phía phòng Tô Cẩm Bình ở cách đó xa…

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...