Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 8:+2: Hồng Mỹ Nhân Và Mộ Dung Đoạn Tụ Đánh Nhau Rồi! (2)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:18:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hai chỉ tản bộ lòng vòng trong mai viên. Bọn thái giám Mộ Dung Thiên Thu cho theo nên ngoan ngoãn xa xa. Nam Cung Cẩm , cúi đầu đếm bước, chờ đợi cơ hội mở miệng ý tứ của . Sau một lúc cũng rời xa cái đám ồn ào náo động , chỉ còn vang lên bước chân của hai đạp những đóa hoa mai bay lả tả. Mộ Dung Thiên Thu chợt dừng bước, đầu nàng “Yến khanh Trẫm gọi khanh đây để gì ?” Vừa , mày kiếm khẽ nhướng, trong mắt mang theo một tia ám .
“Đi tản bộ!” Trả lời một cách máy móc. Hồi nãy ?
“Hahaha…” Mộ Dung Thiên Thu bật , tiến lên một bước “Yến khanh của Trẫm, khanh cũng tính nết khanh như mới khiến Trẫm ngừng cũng ”
Lại dùng từ bậy bạ nữa ! Còn thể buông nữa chứ! Người nào đó tính gì nhưng Mộ Dung Thiên Thu tiến lên thêm vài bước nữa. Hắn tiến lên, nàng liền lui , cho đến khi lưng dựa một cội mai mới dừng, khuôn mặt tuấn mỹ vô song của mỗ Hoàng đế tiến sát đến mặt nàng.
Tên vô chống một tay lên cây mai phía nàng, cặp mắt xanh biếc đầy dã tính chằm chằm khuôn mặt trắng ngần tì vết của nàng, trêu đùa “Yến khanh, ngươi đang sợ hãi!”
“Hoàng thượng nghĩ xa !” Nàng , đối với tính nết tên , nàng tuyệt đối tỏ sợ hãi, càng yếu thế càng tới.
Hô hấp nóng rực phả lên cổ nàng, Mộ Dung Thiên Thu đột nhiên thoáng lên vẻ khao khát, cúi sát mặt nàng đến mức hai cái mũi gần như chạm , âm thanh râm mát tàn lệ mang chút lười nhác và gợi cảm như một con sư t.ử sắp phá chuồng “Yến khanh, ngươi xem, nếu Trẫm ở chỗ ngươi thì như thế nào?”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Như thần sẽ đông c.h.ế.t” Mặt chút tình cảm đáp lời, trong mắt phượng cố ý mang theo một sự lạnh nhạt.
Lúc , Hoàng đế nào đó quả thật dở dở ! Hắn phát hiện, năng lực lớn nhất của tiểu t.ử là đả kích nhiệt tình khác! Trong lòng đầy d.ụ.c hỏa bỗng chốc tiêu tán, thứ trở thành tro tàn. Ánh mắt lạnh nhạt của Yến Kinh Hồng còn tác dụng khác là hạ nhiệt đối diện.
Vươn tay một động tác nhưng Yến Kinh Hồng nhanh hơn, lắc một cái lách sang bên của “Hoàng thượng xin tự trọng”
Mỗ Hoàng đế nở nụ mát mẻ “Yến khanh, Trẫm tính nhặt cánh hoa mai đầu khanh, khanh kích động cái gì?” trong cặp mắt biếc xanh thấp thoáng tia sáng lạnh lẽo, đó giờ hành động của bé con mau lẹ, nhưng nghĩ đó là do thể chất trời sinh, hôm nay mới phát hiện hóa võ công tồi, mà cảm giác nửa điểm nội lực. Yến Kinh Hồng đơn giản!
Thấy mắt lạnh lẽo, nàng cũng phản ứng thái quá, thứ tuy thích thể hiện vài động tác mật nhưng luôn quá phận, lúc nãy quýnh lên cẩn thận để lộ một ít thủ. Nghĩ , mặt cũng hiện vài phần nhu hòa “Mong Hoàng thượng thứ tội, thần…”
“Ngươi quá nhạy cảm!” Cười như , nhưng trong lòng chỉnh : nhạy cảm mà là nhạy bén!
Dứt lời hình liền động, lấy tốc độ nàng thấy đến gần. Nam Cung Cẩm nhíu mày, nhắm mắt cẩn thận cảm nhận thở của để xác định vị trí. Mắt phượng chợt mở, một bàn tay nhanh chóng chụp về phía vai nhưng thình lình một bàn tay khác bắt lấy, cảm xúc mềm mại rơi lên mu bàn tay, nàng tức khắc cảm giác một trận ác hàn nổi lên trong lòng, nhanh chóng rút tay khỏi bàn tay , chính giây phút thất thần khiến cơ hội ôm eo nàng từ phía .
Đang tránh thoát , bỗng phát hiện cái gì đ.â.m mông. Nàng còn là thiếu nữ hiểu chuyện nên tự nhiên đó là cái gì. Đồng thời âm thanh của Mộ Dung Thiên Thu vang lên bên tai “Yến khanh, đừng lộn xộn, nếu , Trẫm cam đoan xảy chuyện gì đấy”
Âm thanh mang theo vài phần ý , vài phần trêu chọc, còn vài phần đắc ý. Nàng , thứ tất . Ở Tây Võ bấy lâu cũng tên đoạn tụ chiếm chút tiện nghi nào, đó là do dùng sức mạnh với nàng. Nếu hiện tại dùng bạo lực tất nhiên chỉ thể triệu hồi Bất t.ử thần binh, mà nếu triệu hồi thì giống như kiếm củi ba năm tiêu một giờ, quá lãng phí. Sau khi cân nhắc cẩn thận, nàng liền động, bởi vì nếu động kích thích d.ụ.c vọng của tên .
“Yến khanh, ngươi hiếm khi lời như !” Xem đôi khi dùng uy h.i.ế.p mới .
Cái gì gọi là ‘chiếm tiện nghi còn khoe mẽ’, xem , hành động của tên chính là điển hình của câu đó! “Hoàng thượng ôm đủ thì buông , nếu để khác thấy thì , hơn nữa thần còn chính sự bẩm báo”
Câu triệt để chọc giận Mộ Dung Thiên Thu, cánh tay bên hông dùng sức khiến thể nàng dán sát hơn, mà ở đó cũng va chạm mạnh một cái “Yến khanh, tuy đôi khi ngươi lạnh nhạt sẽ khiến càng chinh phục, Trẫm đối với khanh hứng thú ngày càng sâu, nhưng ngươi đừng quên, kiên nhẫn của Trẫm lúc cũng sẽ dùng hết!”
Kỳ thật nàng cũng : ngươi nhất là buông ông , kiên nhẫn của ông cũng hạn đấy nhé! nàng còn đang cân nhắc xem nên thì âm thanh ám bên tai vang lên “Yến khanh, nếu bảo trì tư thế , Trẫm cởi quần khanh, sự tình phát sinh kế tiếp thực hiện ?”
Mụ nội nó! Sao đời kẻ vô sỉ đến ? Thậm chí đến tư thế cũng nghiên cứu cẩn thận ! “Không!”
“Tại ?” Mộ Dung Thiên Thu nghiêng đầu nàng, ánh mắt xanh thẳm tràn đầy nghi hoặc, chút hiểu rõ.
“Bởi vì ngài còn mặc quần” Bộ mặt chút biểu cảm phun một câu.
Mộ Dung Thiên Thu quả nhiên sửng sốt một chút, nàng tranh thủ ngẩn liền nhẹ nhàng tránh , đó một quyền bay thẳng tắp mặt …
Ai đó vòng tay trống rỗng đột nhiên cảm thấy mất mát, nhưng nhớ đến câu lúc nãy bật , vì thế trong mắt mang theo ‘nhất định ’ xẹt qua mãnh liệt hơn. Thấy nắm đ.ấ.m tới mặt, nhanh tay bắt lấy, hờn giận thốt lên “Ha ha… ở Đông Lăng đ.á.n.h Trẫm một , hôm nay còn tưởng đ.á.n.h thêm ? Bất quá, Trẫm cũng thông cảm, khanh thật sự gấp đến mức chờ nổi. Lần nếu dịp, Trẫm tất nhiên sẽ cởi quần mới !” Nói chút e dè, trong mắt đầy ý , nửa điểm cũng che giấu ý đồ đem nam t.ử mắt đè xuống chà đạp một trận!
Nam Cung Cẩm phun mặt một câu: ngươi sẽ bao giờ cơ hội nữa ! vì tránh chọc giận tên cầm thú , dẫn đến những chuyện ngoài ý thể vãn hồi, nên nàng nhịn. Rút tay về, dây dưa vấn đề với nữa, cúi đầu bàn chính sự “Hoàng thượng, thần cảm thấy việc ngài gả Mặc Họa công chúa cho thần là hành động sáng suốt!” Nàng một chút cũng nghĩ cưới vợ, càng nghĩ chọc cho tên thêm nghi kị.
“A? Ý Yến khanh là gì?” Đôi tay chắp lưng, ngón cái chậm rãi xoay xoay chiếc nhẫn ngón trỏ, ánh mắt màu xanh hàm chứa ý như , nhàn nhạt mắt nàng.
Cô nàng cúi đầu “Thực lực của Mặc gia, Hoàng thượng thể , thần cưới công chúa sẽ khiến ngài nghi ngờ thần”
Ngón tay nghịch ngợm lưng dừng , ánh mắt trầm vài phần nàng, cho rằng tiểu t.ử mỗi ngày xảo quyệt mặt , thế nào cũng sẽ đem một đống thứ đạo lý to lớn đường hoàng chuyện với , nghĩ bé con trắng trợn nguyên nhân. Sự gan sáng suốt khiến tán thưởng, nhưng, điều chứng tỏ tiểu t.ử đối với vài phần chân thành ư?
“Trẫm nghi kỵ ai cũng sẽ nghi ngờ khanh!” Như giả như thật , nhưng ánh mắt săm soi mặt nàng xem dị động nào .
Mặt nàng đổi sắc, trong lòng giơ ngón giữa xem thường tên vô cùng. Không nghi ngờ mà hôm nay Mặc Họa đòi gả hỏi ý kiến ? “Thần đa tạ sự tín nhiệm của Hoàng thượng, nhưng thần cho rằng nếu Hoàng thượng cưới Mặc Họa công chúa mới lợi. Có Mặc gia tương trợ, Tây Võ tất nhiên như hổ thêm cánh, sẽ trợ giúp lớn với sự nghiệp bình định tứ hải của ngài” Nàng cưới Mặc Họa là xuất phát từ tấm lòng thiện lương gì, đành lòng nửa đời của con gái nhà hủy trong tay mà là nếu cưới thì Mộ Dung Thiên Thu và các thế lực thù địch sẽ tối ngày rình mò bên cạnh, về gì cũng tiện.
Mộ Dung Thiên Thu nhưng tầm mắt cũng hề nhu hòa hơn chút nào. Nàng đúng, nếu Mặc gia trợ lực đối với Tây Võ quả thật nhiều chỗ . Vấn đề ở chỗ là Mặc Họa coi trọng Yến Kinh Hồng, còn vì thu hồi cái lệnh bài nên cũng chỉ thể đồng ý. “Tâm của Yến khanh Trẫm rõ, điều thánh chỉ ban thể thu hồi. Quân vô hí ngôn, hơn nữa Mặc gia trong tay khanh thì cũng xem như ở tay Trẫm ?”
Nam Cung Cẩm thấy giống như đang chuyện với cái đầu gối, đến mức mà chập thuận thì thôi, còn thử tiếp, khỏi điên máu. Ngẫm nghĩ bèn xài lối tắt “Hoàng thượng, ngài luôn thích thần ? Sao còn đưa thêm nữ nhân phủ thần?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-82-hong-my-nhan-va-mo-dung-doan-tu-danh-nhau-roi-2.html.]
Lập tức Mộ Dung Thiên Thu sửng sốt, tiểu t.ử nhất quyết cưới , ngờ vực mấy bữa nay coi như lãng phí a! Tâm tình thoáng chốc lên, cà lơ phất phơ trêu ghẹo “Yến khanh giận? Vì Trẫm ?” Ánh mắt nheo , giọng điệu ám .
Tên đoạn tụ , bản lĩnh khác , tiếng thừa! Cô nàng nghẹn nửa ngày trả lời . Mộ Dung Thiên Thu tiến lên vài bước đến mặt nàng lộ liễu “Yến khanh, tuy Trẫm thực sự thích ngươi, nhưng thêm một nữ nhân cũng là gì. Bởi vì Trẫm hứng thú với ngươi, đến mức đó nữ nhân dùng qua, thậm chí nam nhân khác dùng qua, Trẫm cũng ngại!”
“…” Móe, thật hạn cuối mà! Nàng cần cảm ơn sự rộng lượng của ?
Thấy bé con ngây ngốc nên lời, Mộ Dung Thiên Thu tâm tình cực , tiếp tục bổ sung “Trẫm , Trẫm chỉ cần là ở ! Há há …” Cười lớn, xoay bước .
Cô nàng cảm thấy vô lực, theo ! Từ ngày đến cổ đại đến giờ nàng gặp nhiều , nhưng cực phẩm như Mộ Dung Thiên Thu là vượt quá. Aizzz… Mặc Họa, cưới thì cưới thôi! Có điều nàng rằng cuộc hôn nhân sẽ mang đến trợ lực lớn trong tương lai. Chuyện về sẽ !
Chán nản chậm rãi về nơi yến hội. Mọi đều thấy Hoàng thượng đến cảnh xuân đầy mặt mà Thừa tướng thì bộ dáng hư thoát vô lực bi thống m.ô.n.g . Trong nháy mắt, trường nuốt một ngụm nước bọt, nhanh chóng cúi đầu phẩm rượu, trong lòng nghĩ ngợi méo mó: là Hoàng thượng đắc thủ?
Trở về chỗ , cảm giác mệt nhoài sinh , oa một tiếng liền tựa lên đùi Bách Lý Kinh Hồng, như cún con ủy khuất cọ cọ, đáng thương hề hề . Thật bi ai mà, ai cũng nàng quan trường xuôi gió xuôi nước, nhưng nàng luôn thấy mỗi bước của gian nan đến thế? Đã giờ còn cưới một nữ nhân!
Nàng kế bên, Bách Lý Kinh Hồng lập tức mùi đàn ông nàng, thấy nàng bộ dạng vô lực đáng thương, tức khắc cảm thấy nàng vũ nhục.
Sau khi vị trí, thấy bé con lao n.g.ự.c nam nhân áo tím , thầm nghĩ hôm nay chỉ ôm nàng một cái mà suýt chút nữa ăn tát, đãi ngộ một trời một vực thế, trong lòng cảm thấy hụt hẫng. Tuy nhiên, còn kịp cảm thụ xong tư vị liền thấy Bách Lý Kinh Hồng bế nàng đặt lên đùi, ánh mắt ngập tràn đau lòng, đó một câu báo , ly rượu bàn bay thẳng tắp về hướng mỗ Hoàng đế, mang theo vô tận sát ý.
Mộ Dung Thiên Thu ngẩn , nhanh chóng vung ly rượu bàn chặn . “Bốp!” một tiếng, hai ly rượu chạm phát tiếng vang lớn, rượu hình thành một vòng khí rung động trong gian b.ắ.n tung tóe bàn các vị đại thần gần đó.
Mọi tức khắc há hốc mồm kinh ngạc. Ở đây đang xảy chuyện gì? Ngay cả Nam Cung Cẩm cũng kịp phản ứng , tên ?
Chỉ cần là hiểu một chút về võ công đều , nếu Mộ Dung Thiên Thu chặn kịp, hoặc nội lực yếu hơn một chút, thể ngăn cản, là Bách Lý Kinh Hồng một ly đập c.h.ế.t!
Một vị đại thần ăn đạn lạc khiếp sợ, cao giọng gào thét “Bắt thích khách, bắt thích khách!”
“Câm miệng!” Hoàng đế nào đó vui quát. Vị đại thần nọ sợ tới mức im ngay! Mà Ngự lâm quân chạy đến, thấy phản ứng của Bệ hạ cũng dừng bước, xa xa qua.
Hai gã đàn ông liếc , trong mắt ngập tràn sát ý lạnh thấu xương, thoái nhượng nửa phần. Lãnh T.ử Hàn dựa nghiêng một bên uống rượu, trạng thái cả hai, hết sức lòng , gật gật đầu. Phải rằng, từ lúc thấy Bách Lý Kinh Hồng bước , mấy canh giờ trôi qua, nếu hai còn đ.á.n.h , chờ mệt đến mức sắp ngủ gật tới nơi! Bất quá cũng , hoàng ái của khẳng định là chiếm tiện nghi chân chính nào từ Nam Cung Cẩm, nếu , với tính cách của nàng, chắc chắn liều mạng với y . Có điều cũng tội nghiệp cho Hồng mỹ nhân, trong nhà tỏ thì ngoài ngõ tường!
“Đó.. cái đó… nội t.ử chỉ là cầm chắc cái chén, cho nên…” Cô nàng tính giải thích một chút.
lời còn tới một nửa thì nào đó bỗng nhiên cúi đầu dùng môi phong bế nàng. Một nụ hôn trắng trợn, nhẹ như lông chim, nhưng cho trong lòng đau như thế nào. Xác thật là đau lòng và phẫn nộ. Lúc hết sức hận theo nàng hoặc giữ nàng , mới cục diện như thế “Đừng gì cả!” Bốn chữ mờ ảo tựa sương mù mang theo dày đặc áp lực.
Mộ Dung Thiên Thu cũng tức giận, ngấp nghé Yến tiểu t.ử lâu , đến tận hôm nay mới ôm chút xíu, mà giờ nam nhân khác trò mặt ôm hôn bé con, quá đáng hơn chính là Yến Kinh Hồng mà phản kháng, thể khiến tức giận? Cái căn bản là trắng trợn khiêu khích !
Kế tiếp, Bách Lý Kinh Hồng ngẩng đầu, tầm mắt như một thanh đao lạnh băng b.ắ.n tới Mộ Dung Thiên Thu.
Tay cũng , cặp mắt xanh biếc như phun lửa.
Hai ánh mắt băng hỏa đối diện xoèn xoẹt khiến ở đây sâu sắc cảm nhận cái gì gọi là ‘băng hỏa lưỡng trọng thiên’
Theo là nguyên một mâm thức ăn bàn Bách Lý Kinh Hồng bay về phía Mộ Dung Thiên Thu. Tên cũng yếu thế, vung tay áo lên, bộ đồ ăn thức uống bàn cũng bay lên nghênh địch. “Rầm!” Một tiếng vang lớn, tất cả các đại thần võ công bộ đều chấn bay!
Mạnh Hạo Nhiên tí gì về võ công, quái dị hai , nghiêng đầu hỏi Mị Văn Dạ cách đó xa “Hai bọn họ chơi trò ném mâm là ?” Kỳ cục nhất là khi mâm chén hai đó ném , mấy cái bàn gần đó tung bay tán loạn, các đại thần té lăn đầy đất.
Lãnh Vũ Tàn và Mị Văn Dạ khách khí ném một ánh mắt như kẻ ngốc qua họ Mạnh “Người đang so đấu nội lực!” Còn ở đó ném mâm?
So đấu nội lực?! Mạnh Hạo Nhiên sờ sờ mũi , tỏ vẻ hiểu.
Bên còn đang lăn tăn thì bên hai đ.á.n.h đến mức giương cung bạt kiếm, vẻ như c.h.ế.t ngừng, mỗi chiêu đều lưu tình, chiêu nào chiêu nấy mang theo sát khí sắc bén, chỉ cần đối phương tiếp chiêu khẳng định sẽ nổ tan xác mà c.h.ế.t. Có điều còn là c.h.ế.t hết sức khó coi, chén đĩa đập c.h.ế.t!
“Ngươi tuyên chiến với Trẫm?” Ánh mắt râm mát tàn lệ của Mỗ Hoàng đế phóng tới nam nhân áo tím, sát ý lẫm lẫm.
“Không” Mi mắt rũ xuống, chậm rãi phun một từ. Đương khi thở phào nhẹ nhõm thì ngước mắt, hàn quang b.ắ.n “Ta ngươi c.h.ế.t!”
Quyển 3