Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 82: Cơn Ghen Bốc Lên Tận Trời!
Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:26
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Cẩm Bình hung hăng tung một quyền mặt , khi nàng thu tay , một mảng m.á.u bầm tím hiện ngay hốc mắt của .
Bị đ.á.n.h một quyền, khuôn mặt lãnh đạm của Bách Lý Kinh Hồng vẫn hề biến đổi, chỉ lẳng lặng mặt, dường như đang chờ nàng hết giận. Tô Cẩm Bình hạ thủ cũng hề lưu tình chút nào, vì thế, vết bầm tím vô cùng rõ ràng, cũng vô cùng buồn .
Sau khi đ.á.n.h cú , Tô Cẩm Bình vẫn cảm thấy cơn tức giận trong lòng còn quá nặng, vì thế thèm nghĩ ngợi nhiều, tung tiếp một quyền khác đ.ấ.m thẳng mắt bên . Người cũng né tránh, “bốp” một tiếng nữa, một vết bầm tím tiếp tục xuất hiện bên mắt trái của . Tô Cẩm Bình lạnh : “Thế mới cân xứng !”
Nhìn gương mặt đổi của , Tô Cẩm Bình bỗng chợt nhớ, mấy ngày nhiều nàng đ.á.n.h vài cái, cuối cùng vì cảm thấy khi cưỡng bức , nên mới dễ dàng bỏ qua chuyện, lúc , lửa giận tiếp tục bùng lên, nàng dùng hết sức lực đ.á.n.h tiếp, những tiếng “binh bốp chát” vang lên nối tiếp nối tiếp …
“Huynh dám lừa bà đây ! Huynh ăn gan hùm mật gấu ?! Hả?!!!”
“Dám lừa , dám lừa ! Còn hở một chút là lôi câu “đối xử với ” mà ! Đối xử với cái cục cứt !”
“Đứa bé ? Bé bé cái đầu ! Bà đây sống bao nhiêu năm, từng gặp nào nham hiểm như ! Cái đồ khô khan vô sỉ !”
“Mấy ngày nay lừa bà đây thích lắm ? Có thấy bà đây đùa giỡn xoay tròn như , cảm thấy thỏa mãn lắm đúng ? Hả?”
“ là đầu cửa kẹp nên mới chạy tới lo mấy việc linh tinh của ! Quen với một lòng thâm hiểm như , mà bà đây còn nghĩ là thật thà nữa chứ!”
…
Từng câu từng câu mắng mỏ liên tiếp vang lên từ miệng Tô Cẩm Bình, mà Bách Lý Kinh Hồng từ đầu tới cuối vẫn lời nào, lẳng lặng đón nhận những lời mắng chửi, đ.ấ.m đá của nàng. Cuối cùng, Tô Cẩm Bình đ.á.n.h mệt tay, mắng mệt mồm, cơn giận cũng tiêu tan gần hết, mới thu tay , thở hổn hển, lạnh lùng .
Bên ngoài chiếc áo bào trắng như tuyết của Bách Lý Kinh Hồng đầy những vết bẩn và dấu chân, gương mặt sáng vô song giờ đ.á.n.h đến bầm tím! Ngón tay thon dài khẽ đưa , nhẹ nhàng lau vết m.á.u bên khóe môi, sắc mặt vẫn lãnh đạm như trăng, dường như đ.á.n.h là . Nhìn nàng vẫn đang thở hổn hển, đôi môi mỏng mấp máy, cuối cùng vẫn lời nào.
“Sao hả? Sao bây giờ ? Sao tụng tiếp cái câu “Không sẽ đối xử với ” nữa ? Sao nữa? Hả?” Hắn càng im lặng, nàng càng bốc hỏa.
“Ta…” Hắn chỉ một chữ “”, dường như gì tiếp theo. Sau đó là một thời gian dài trầm mặc.
“Huynh? Huynh ? Giả vờ ! Giả vờ tiếp ! Cứ lừa tiếp ! Không thú vị lắm ???!” Những câu đầy vẻ châm chọc liên tiếp tuôn từ miệng Tô Cẩm Bình. Thậm chí, nàng còn suy nghĩ, cố tình đùa giỡn nàng, để nhục nàng chứ?
Trong đôi mắt màu xám bạc như lóe lên những tia sáng nhè nhẹ, dù bây giờ gì cũng vô dụng, vì đối phương sự thực , hơn nữa, cũng bao giờ thích giải thích, vì thế, vẫn giữ im lặng như .
“Bách Lý Kinh Hồng, thấy đùa giỡn bà đây như kẻ ngốc thú vị ?” Giọng của nàng lúc còn mang theo vẻ tức giận nữa, mà thoáng sự thất vọng và dám tin.
“Không !” Hắn vội vàng đáp. Hắn dối, chẳng qua vì giữ nàng ở bên , thể thường xuyên thấy nàng, thể ôm nàng ngủ mỗi đêm, thể cảm nhận sự ấm áp cầu còn đó, đùa giỡn nàng như kẻ ngốc!
“Không thì là gì?” Tô Cẩm Bình lạnh lùng , nhưng mong đối phương thể cho một câu trả lời, một đáp án để cho nàng , cũng ác ý đối với nàng.
Chỉ là, đôi môi mỏng của Bách Lý Kinh Hồng chỉ khẽ mấp máy, cũng lời nào. Giờ bảo rằng vì yêu nàng, vì thích nàng nên mới lừa nàng để nàng ngày ngày ở đây ? Với tính cách của , những lời như thế?
Một lúc lâu cũng trả lời, Tô Cẩm Bình khẽ một cái, một nụ khó hiểu. Chính nàng cũng hiểu nổi cái gì, đó bước . Hắn đưa tay kéo nàng, nhưng chỉ chạm ống tay áo của nàng…
“Rầm!” một tiếng, cửa đóng , bước thẳng , đầu hề ngoảnh .
Mặt Bách Lý Kinh Hồng đầy vẻ đau thương trong phòng, theo bóng nàng xuyên qua ô cửa sổ. Hắn , nếu bây giờ đuổi theo nàng, lẽ sẽ vĩnh viễn mất nàng, nhưng đuổi theo , gì đây? Có điều, cứ để cho nàng như ? Không !!!
Hắn thèm y phục, vội vàng đuổi theo nàng ngoài, bước theo dấu chân nàng. mấy bước, một toán thị vệ qua nơi . Nàng, lướt qua toán thị vệ đó rời , vây tại chỗ. Hắn theo bóng nàng, một lúc lâu mới về phòng, xem , đành chờ đến đêm tới tìm nàng .
…
Quay về cung Cảnh Nhân, Thiển Ức thấy cơn giận dữ của Tô Cẩm Bình dường như tiêu tan, nhưng cũng tiên tan, mà là chuyển biến thành một cảm giác kỳ quái hơn, lòng như nước lặng, còn thoáng vẻ âu sầu.
Thiển Ức dám chuyện, chỉ bước tới rót cho nàng một tách , đặt mặt nàng, lẳng lặng an ủi nàng.
“Thiển Ức, em thấy ngu ? Bị lừa như một kẻ ngốc, rõ ràng là chẳng chuyện gì xảy cả, mà ngu ngốc sáp tới đòi chịu trách nhiệm, ngu ngốc nên mới lừa như ?” Nàng ngẩng đầu đối phương, thể rõ cảm xúc trong lòng lúc , oán hận, cũng hổ, nhiều hơn nữa là những cảm xúc chính nàng cũng thể gọi tên rõ ràng , sự ấm áp của mấy ngày , dường như vẫn đang hiển hiện mắt nàng. Hắn và nàng, giống như một đôi uyên ương bình thường, nàng còn thoáng mong chờ đứa con của , định sẽ đưa và Thiển Ức xuất cung, sống cuộc sống bình thường của một gia đình ba . Dù nàng cũng thích , cũng cảm xúc của dành cho là gì, nhưng nàng khao khát sự ấm áp từ cái chữ “nhà” đó.
Có điều, hôm nay, khi nàng phát hiện tất cả chuyện chỉ là một lời dối, trong lòng nàng là sự phẫn nộ đến ngập trời, còn cả cảm giác hổ vì sự ngu ngốc của nữa, nhưng cảm giác đau buồn, tuyệt vọng vì giấc mộng vỡ tan, vì sự tan biến của cái “nhà” đó còn nhiều hơn!
Nghe nàng , Thiển Ức trợn tròn mắt kinh ngạc, chuyện gì xảy cả, nếu , cái gọi là “cô gia” cũng tồn tại ? Thấy Tô Cẩm Bình vẻ khổ sở, cô c.ắ.n chặt răng, ưỡn cao cơ thể nhỏ nhắn : “Tiểu thư, ngu ngốc! Chẳng là Tam hoàng t.ử Nam Nhạc lừa ? Chưa chừng ngài lừa là vì ngài quan tâm đến ngài, chừng…” Hơn nữa, cô cũng nhận , Tam hoàng t.ử Nam Nhạc ý với tiểu thư mà!
“Đủ !” Nàng lạnh lùng ngắt lời cô, nàng phỉa kẻ ngốc, đương nhiên cũng nghĩ đến hành động của Bách Lý Kinh Hồng liệu vì thích , chỉ là, nàng hỏi tới nơi , mà đối phương vẫn chịu một lời, ngay cả một lời giải thích cũng chịu cho nàng. Thích như , rốt cuộc thể đáng giá bao nhiêu?
Sự giận dữ rõ mồn một khiến Thiển Ức á khẩu, một lúc lâu mới : “Tiểu thư, dù Tam hoàng t.ử Nam Nhạc lừa thì ? Người vẫn còn nô ty mà! Không dẫn nô tỳ xuất cung ? Dù là ở trong cung, ngoài cung, nô tỳ cũng vĩnh viễn theo ! Dù c.h.ế.t cũng c.h.ế.t bên !” Cô rõ từng chữ một, mạnh mẽ, kiên quyết!
Tim Tô Cẩm Bình như run lên, ngẩng đầu gương mặt nhỏ nhắn đầy kiên nghị của cô, nàng bỗng nở nụ sung sướng, vòng tay ôm cô : “Thiển Ức, em bên cạnh thật bao!” thế, đàn ông là cái cục cứt gì, Tô Cẩm Bình nàng cũng dạng phụ nữ đàn ông thì lao đầu tự tử! Để cái tên Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm đó đời nhà ma !
“Vâng! Tiểu thư, nô tỳ ở đây mà!” Thiển Ức đáp.
“Sau đừng xưng nô tỳ nữa, quen. Gọi là tỷ tỷ , lớn hơn em một chút. Không em nhà em ở Tây Võ ? Chờ khi xuất cung, chúng sẽ Tây Võ, tìm một nơi non xanh nước biếc, núi cao biển rộng, sắp xếp thỏa xong, sẽ tìm của em, đó, cả nhà chúng sẽ sống cùng , ?” Nhà, cách nàng xa lắm , nhưng chữ nhà , vẫn khiến nàng dù mơ cũng mong chờ. Vì thế, nàng thực sự cố gắng.
Nghe nàng , dường như Thiển Ức cũng cảnh tượng nàng miêu tả mê hoặc, kinh ngạc, nhưng cũng vừ cảm động, trong mắt còn lấp lánh nước mắt: “Vâng ạ! Nhà chúng em ở Dương Châu, Tây Võ. Bên bờ Tây Hồ còn một rặng liễu rủ. Em còn nhớ rõ, ở đó liễu xếp thành hàng dài, và em từng chơi trốn tìm tán cây nữa. Tiểu thư, , của em giống em như đúc, năm đó, ngay cả chúng em cũng phân biệt nữa.”
“Giống em như đúc ? Nếu , khi chúng thực sự xuất cung, thì cuộc sống của thoải mái , mỗi ngày chỉ lo phân biệt xem ai là ai thôi!” Tâm trạng Tô Cẩm Bình hơn hẳn, cũng bắt đầu trêu đùa.
Thiển Ức vốn đang hoài niệm, bi thương, nàng liền phì : “Tiểu thư, thật khéo đùa!”
lúc , đột nhiên vẻ mặt của Tô Cẩm Bình nghiêm túc hẳn, nàng đầu sang một bên, cảnh giác cửa. Thiển Ức đang định hỏi, chợt tiếng gõ cửa vang lên, liếc Tô Cẩm Bình thấy nàng khẽ gật đầu mới mang tâm trạng bất an cửa. Trời sắp tối , ai đến thế nhỉ?
“Kẹt!” Cánh cửa mở , Bạch Tịch Nguyệt mặc y phục trắng toát ngay giữa cửa, nàng còn vài thị tỳ.
Vừa thấy nàng , Tô Cẩm Bình dậy, tới cửa : “Nô tỳ tham kiến Dật vương phi!”
Trên khuôn mặt như tranh vẽ của Bạch Tịch Nguyệt thoáng hiện lên vẻ đau đớn, xót xa, đó gượng với Tô Cẩm Bình: “Không cần khách khí, hơn nữa, dù gì bản vương phi cũng coi như thiếu nợ cô một ân tình!” Vì nàng , nếu vì cô gái mặt , thì e rằng cả đời Dật vương điện hạ cũng sẽ cưới nàng phi.
Tô Cẩm Bình khẽ đáp, hỏi: “Không Dật vương phi đến đây chuyện gì?”
Bạch Tịch Nguyệt Thiển Ức và đám thị tỳ lưng , mặt thoáng hiện vẻ khó xử, đó : “Các ngươi lui hết !”
Nàng dứt lời, cả Thiển Ức và đám thị tỳ đều lùi xa. Thiển Ức yên tâm cho sự an nguy của tiểu thư nhà , nhưng thấy Tô Cẩm Bình cô như trấn an, khiến cô cũng buông lỏng hơn.
Bạch Tịch Nguyệt bước phòng, Tô Cẩm Bình cũng hiểu ý, đóng cửa : “Vương phi nương nương, chuyện gì xin cứ thẳng!”
“Cô là một con gái thông minh, cũng lừa cô nữa. Từ sáng sớm nay, khi tỉnh , Dật vương điện hạ ăn uống, cũng chịu uống thuốc. Chỉ ngẩn cầm cây sáo ngọc vỡ đôi của , ai khuyên cũng . Dạ vương điện hạ khuyên vài ngày, nhưng tác dụng gì. Bản vương phi thực sự cách nào khác, nên mới nghĩ đến việc tới cầu xin cô đến khuyên nhủ !” Bạch Tịch Nguyệt nhanh chóng ý tứ của .
Tô Cẩm Bình nàng , mặt cũng vẻ gì khác lạ, chỉ : “Vương phi, xin thứ cho nô tỳ thể đồng ý với thỉnh cầu của ngài !” Nàng cũng hề gì về Bạch Tịch Nguyệt, chỉ rằng đối phương thật lòng với Hoàng Phủ Dật, còn những việc khác thì hề gì cả. Mà suy cho cùng, hai thể coi là tình địch, trong lòng Bạch Tịch Nguyệt thực sự nghĩ gì, thì khó mà rõ !
Nghe nàng đáp , Bạch Tịch Nguyệt sửng sốt, khổ : “Cô quả thật thông minh. thế, nếu cô thoải mái đồng ý ngay, chứng tỏ cô ý với Vương gia. Chờ khi cô khuyên Vương gia xong, chỉ thể kết liễu cô ngay. Dù , mặt lợi mặt hại trong chuyện , khác thể , nhưng rõ. Vì thế, nhất định thể để cô và Tô đại nhân gây phiền phức cho Vương gia, gây phiền phức cho phủ Dật vương . cô đồng ý…” Nói xong, nàng tỏ hoài cảm.
“Vương phi nương nương, từ đến giờ nô tỳ từng thích Dật vương điện hạ, hiện giờ , càng ! Ngày , tình hình trong đại điện ngài cũng thấy , ngài cũng nô tỳ vô tình với Dật vương. Nếu ngài việc gì khác, thì xin mời ngài về !” Tô Cẩm Bình hạ lệnh đuổi khách.
Bạch Tịch Nguyệt bước tới từng bước, : “Không, cô theo tới khuyên nhủ Vương gia. Bây giờ trừ cô , chỉ e là ai thể khuyên nổi !”
“Nô tỳ nghĩa vụ gì mà theo ngài tới khuyên Dật vương điện hạ? Xin Vương phi nương nương đừng quên, nô tỳ là ngự tiền quét dọn, ngày nào cũng nhiệm vụ của . Hơn nữa, cung nữ phép xuất cung, nếu Vương phi bất mãn với thái độ của nô tỳ thì thể tới xin Hoàng thượng, để Hoàng thượng hạ lệnh phái nô tỳ xuất cung!” Nàng cũng qua tình cảm quá sâu với Hoàng Phủ Dật, nhưng cũng đến mức tới khuyên nhủ . Chỉ là, phụ nữ ở mặt rõ ràng sát khí với , thì tư cách gì mà đến yêu cầu ? Cô coi Tô Cẩm Bình nàng là quả hồng mềm để mặc nắn bóp ? Hơn nữa…
Những lời khác nào dồn Bạch Tịch Nguyệt đến đường cùng, thử hỏi Hoàng thượng thể hạ chỉ cho một cung nữ bé nhỏ thăm hỏi một vương chứ? Hơn nữa, chuyện ngày đại hôn ồn ào như , muôn dân trăm họ đều xôn xao khắp nẻo đường ngõ hẻm, nếu thực sự ngang nhiên để Tô Cẩm Bình , thì bên ngoài sẽ đồn đại đến mức nào nữa. Đối phương như thế, chẳng qua vì để nàng chịu thua, hơn nữa, là trả thù nàng suy nghĩ lấy mạng nàng mà thôi.
Để một đường đường là con gái tướng quân, hơn nữa là Dật vương phi như nàng cúi đầu cầu xin một cung nữ nhỏ bé, nếu là bình thường thì thể nào. cứ nhớ tới khuôn mặt tái nhợt của phu quân, nàng thấy trong lòng đau xót, c.ắ.n răng quỳ xuống mặt Tô Cẩm Bình: “Coi như bản vương phi cầu xin cô!”
Ngay khi hai đầu gối của nàng sắp chạm xuống đất, Tô Cẩm Bình đột ngột dùng hai chân chặn đầu gối nàng , đỡ đối phương lên: “Vương phi, đồng ý là chứ gì!” Để nàng chịu cúi đầu là một chuyện, thật , mục đích lớn hơn là vì nàng , ngày đó ở đại điện chọn sai . Cô gái , thực sự yêu thương Hoàng Phủ Dật . Kết quả kiểm chứng cho thấy, quyết định của nàng ngày hôm là chính xác.
----bamholyland.com----
Hai khỏi cửa điện, Tô Cẩm Bình liền với Thiển Ức: “Ta tới phủ Dật vương thăm Dật vương điện hạ, nếu hỏi, em cứ đúng như sự thật!” Nàng tin rằng, cứ thật hết chuyện cũng sẽ xảy chuyện gì cả. Chuyện nàng xuất cung, Hoàng Phủ Hoài Hàn thể , mà với thủ đoạn mạnh mẽ của đối phương, thì chắc chắn sẽ để chuyện thể gây bất lợi cho hoàng thất truyền ngoài !
“Vâng ạ!” Thiển Ức khẽ gật đầu theo bóng hai xa.
Đến gần cửa Hoàng cung, thấy một chiếc xe ngựa, Bạch Tịch Nguyệt : “Tô cô nương, chịu thiệt !” Nếu cứ nghênh ngang ngoài thì sẽ lập tức ngay.
Tô Cẩm Bình khẽ gật đầu, nhanh chóng lẩn lên xe ngựa. Xe ngựa chạy thẳng một mạch, qua cửa, hướng về phía phủ Dật vương. Hai cô gái đều im lặng, ai gì, chỉ thấy tiếng xe ngựa lọc cọc lọc cọc, cùng với tiếng vó ngựa bên ngoài xe. Tô Cẩm Bình chậm rãi nhắm hai mắt, dựa vách xe, lẳng lặng tận hưởng cảm giác mới mẻ của đầu tiên xe ngựa…
Bỗng nhiên, tiếng thở dài buồn phiền của Bạch Tịch Nguyệt vang lên: “Thật , bản vương phi hâm mộ cô!” hâm mộ nàng, vì nàng Vương gia ái mộ như thế.
Nghe nàng , Tô Cẩm Bình bỗng mở mắt, môi đỏ mọng nhếch lên: “Vương phi, nô tỳ gì đáng để ngài hâm mộ ! Thứ nô tỳ , Vương phi , mà thứ Vương phi , chỉ e là cả đời nô tỳ cũng . Con mà, chỉ cần học cách đủ là vui vẻ . Nếu suốt ngày hâm mộ khác, lẽ hâm mộ cả đời cũng xong!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-82-con-ghen-boc-len-tan-troi.html.]
Những lời của nàng dường như khiến Bạch Tịch Nguyệt ngẩn , nàng ngây một lúc mới kịp phản ứng, đáp: “Cô cũng đúng!” Nàng nuôi lớn nơi khuê phòng, từng những điều kỳ lạ như , nhưng thể thừa nhận, lời đó quả thực lý.
Khi hai đang chuyện, thì xe ngựa dừng cửa phủ Dật vương. Hạ nhân vén màn xe lên, để Bạch Tịch Nguyệt xuống. Bạch Tịch Nguyệt nhấc váy, chậm rãi bước xuống, giơ tay nhấc chân đều tỏ rõ phong phạm của tiểu thư khuê các. Còn Tô Cẩm Bình thì nhảy thẳng khỏi xe, thoáng cái cửa phủ Dật vương. Dải lụa đỏ thẫm treo biển hiệu cửa vẫn còn tháo xuống, nhưng vô cùng lạnh lẽo, còn khí vui vẻ khi phủ Dật vương đón dâu mấy nữa.
Nàng theo Bạch Tịch Nguyệt, dọc đường đều thắp đèn sáng trưng, đến cửa phòng Hoàng Phủ Dật, Bạch Tịch Nguyệt dừng chân, với Tô Cẩm Bình: “Cô , , Vương gia cũng thấy !”
Tô Cẩm Bình cũng đáp gì, nhấc chân bước .
Lúc Hoàng Phủ Dật đang giường, dung nhan tuấn tú lãng t.ử chút thần thái nào, chỉ ngẩn lên đỉnh màn, chiếc sáo ngọc vỡ đôi đặt chiếc bàn ở ngay đầu giường. Nghe tiếng bước chân, còn thèm đầu, : “Đã bản vương ăn gì . Đi !”
“Nếu ép ăn thì ?” nàng đảo mắt đến chỗ đồ ăn bàn.
Giọng khiến Hoàng Phủ Dật giật , vội vàng phắt đầu sang mà ngày đêm mong nhớ, trong mắt thoáng hiện lên vẻ thể tin nổi, nàng ở đây? Hắn dậy, nhưng quá yếu, mấy ngày ăn cơm, chút sức lực nào.
Tô Cẩm Bình cầm bát, bước vài bước đến bên giường , giọng kiên nhẫn lắm: “Ăn!”
“Nàng tới thăm ?” Hắn để ý đến lời nàng , cong môi khiến dung nhan tái nhợt sinh khí hơn nhiều.
“ thế!” Nàng đặt bát qua một bên, lẳng lặng , hỏi: “Huynh gì đây? Không ăn uống, định tự sát ?”
Nghe nàng hỏi , sắc mặt tái , xuống giường gì: “Nàng tới khuyên ? Hoàng phái nàng tới ?”
“Không Hoàng thượng, mà là Vương phi của nhờ tới! Hoàng Phủ Dật, nghĩ cũng rõ, đối với một con gái, cầu xin con gái khác tới khuyên chồng uống thuốc, ăn cơm, cần bao nhiêu dũng khí, trong lòng chấp nhận sự đau đớn đến nhường nào. Nàng thật lòng đối xử với như thế, mà hề thấy ? Không ăn uống, chỉ nghĩ xem bản vui vẻ , nhưng từng lo nghĩ cho những xung quanh ?” Giọng Tô Cẩm Bình nghiêm khắc.
Hoàng Phủ Dật dường như kinh ngạc, sang nàng, môi cũng trắng bệch: “Là nàng ?”
“ thế! Là nàng , mong rằng thể suy nghĩ cho thấu đáo. Hoàng như , thật cũng vì cho thôi! Dù thể hiểu , thì cũng nên đày đọa chính như thế! Huynh rằng, sống chỉ vì chính bản . Huynh cưới Bạch Tịch Nguyệt, cần thích nàng , thì nàng cũng là trách nhiệm của ! Huynh là một đàn ông, cần trách nhiệm như thế, nếu , sẽ chỉ khiến Tô Cẩm Bình coi thường ! Huynh yêu , tình yêu của là giường bỏ ăn bỏ uống, chờ đến khi c.h.ế.t để khiến áy náy ? Nếu đó là cách yêu của , thì tình yêu “vĩ đại” đó, cần, cũng dám nhận!” Nàng gằn từng tiếng một, chút lưu tình, cũng khiến sắc mặt Hoàng Phủ Dật biến đổi.
Bạch Tịch Nguyệt đang lén ở cửa sổ, lòng cũng như run lên! Thảo nào mà Vương gia thích nàng như . Trong khi bọn họ chỉ kính cẩn khuyên Vương gia nên nghĩ thoáng một chút, thì Tô Cẩm Bình thể từng câu từng chữ đ.á.n.h thẳng nơi sâu thẳm nhất trong lòng , đ.á.n.h thật mạnh, ép thể tỉnh !
“Nàng … nếu c.h.ế.t, nàng sẽ áy náy ?” Dường như chỉ duy nhất một câu đó, coi những lời còn như mây bay gió thoảng.
“ thế! Bởi vì cũng là con ! thì ? Huynh xem bộ dạng của bây giờ thế nào? Không chỉ là một mối hôn nhân thôi ? Vậy mà biến thành thế , còn tự sát. Huynh nghĩ là cô nương trong khuê phòng đấy ?” Từng lời chua ngoa, châm biếm tuôn từ miệng Tô Cẩm Bình.
“Ta…” Hoàng Phủ Dật cũng nghẹn lời, quyết tâm vì yêu mà c.h.ế.t của coi như một đại cô nương nũng tự tử, thật sự khiến khó mà chấp nhận nổi!
Bạch Tịch Nguyệt ở ngoài cửa sổ đến đây cũng dở dở , Tô Cẩm Bình thật thú vị, những lời của nàng cũng khác hẳn họ, cô nương khuê các ?
“Bây giờ ăn cơm ?” Nàng kiên nhẫn, hỏi.
Hắn im lặng một chút, giọng khàn khàn vang lên: “Bản vương đói bụng!”
“Huynh đói, nhưng đói!” Vì tính sổ với đàn ông , nên nàng còn ăn gì. Nàng thèm để ý đến nữa, đến bên bàn ăn, cầm đũa bát, ăn uống tự nhiên.
Hoàng Phủ Dật cũng trợn mắt há hốc mồm, nàng đến khuyên ăn cơm ? Sao tự ăn chứ? Ngay khi đang nghi hoặc, nàng đột ngột đầu hỏi: “Rốt cuộc ăn ? Một ăn chẳng vui vẻ gì!”
“Không ăn!” Thực sự ăn.
“Không ăn thì thôi. Ta hồi cung, về ăn cùng Thiển Ức!” Nói xong, nàng lên, định ngoài cửa.
Thấy nàng định , cuống cuồng : “Đợi !”
“Sao? Muốn ăn cơm ?” Tô Cẩm Bình , đầy vẻ trêu chọc.
“Bản vương ăn!” Lần nàng , bao giờ mới thể gặp , hơn nữa, bây giờ …
Nàng đưa hết thức ăn đến bên giường , đó đưa đũa cho : “Tự ăn, là đút cho ?”
“Có thể nàng đút ?” Vậy coi như đây là… yêu cầu cuối cùng của dành cho nàng .
“Khó chiều!” Nàng phàn nàn thèm giấu diếm, cầm đũa gắp thức ăn cho .
Nghe nàng cằn nhằn, Hoàng Phủ Dật nhịn , khẽ một tiếng, đó ho khan một trận, khù khụ một hồi lâu mới thể há miệng để Tô Cẩm Bình đút cho ăn. Lúc , đôi mắt màu hổ phách nàng chớp mắt, giống như khắc sâu dung nhan của nàng tận đáy lòng .
Ánh mắt sáng rực Tô Cẩm Bình, nhưng mặt nàng chẳng vẻ gì khác lạ, chỉ lạnh lùng : “Nể tình là bệnh, chỉ một thôi đấy! Lần viện cớ nữa! Từ bữa trở , tự ăn cơm, tự uống thuốc, trả cho một bằng hữu , một tri kỷ , một đồ thật khỏe mạnh, ?”
“Nàng thật sự là tri kỷ của ?” Thật , nhiều ngày nay cũng suy nghĩ kỹ càng. Rõ ràng là nàng thích , chỉ tại cố chấp, tự cho là đúng thôi.
“Vớ vẩn!” Tô Cẩm Bình lườm một cái: “Huynh rằng, hoàng của mà, lòng độc ác, một chút là lấy mạng , nếu những tri kỷ như các giúp đỡ , thì e rằng c.h.ế.t sớm ma trảo của . Cho nên, ăn uống ngon lành , sống cho thật , dù vì chính , thì cũng vì những nhân loại đáng thương đang thế lực ác bá áp bức như chúng mà tỉnh táo chứ!”
“Ha ha ha, sư phụ, nàng lúc nào cũng thú vị như !” Vì thế, càng khó mà buông tay, so với tri kỷ, sư phụ sẽ thiết hơn một chút ?
“Nếu đồng ý, thì vị sư phụ thú vị của sẽ che chở cả đời. Sau , khi cửa, chỉ cần tên của , chắc chắn sẽ lùi xa ba thước, tuyệt đối ai dám bất kính với !” Tô Cẩm Bình vỗ ngực, khoác mà ngượng, đùa giỡn với . Có điều, nàng , tương lai tên tuổi của nàng cũng thực sự uy h.i.ế.p cả thiên hạ chứ. Đương nhiên, những chuyện là .
“Phì…” Tên của nàng ? Hoàng Phủ Dật kìm , bật , , là sự vui vẻ thực sự. Tô Cẩm Bình thấy cũng dần yên tâm hơn: “Tốt lắm, đồ ngoan, ăn cơm !”
Hoàng Phủ Dật há miệng, chậm rãi nhai nuốt đồ ăn trong miệng, si mê mặt. Sư phụ, tiểu Cẩm, nếu hôm qua nàng đến thì thật bao. hôm nay, còn đầu nữa …
Đang ăn, bỗng một cảm giác khó chịu dần lan tỏa khắp , sắc mặt cũng dần trở nên kỳ quái…
Thấy sắc mặt , Tô Cẩm Bình hỏi: “Sao thế? Có vết thương tái phát ?”
“Không… !” Hắn hoảng hốt đáp, như sợ nàng phát hiện gì đó, vội rụt sâu trong chăn một chút, nhưng động tác mạnh mẽ khiến một vật rơi từ giường xuống. Sắc mặt Hoàng Phủ Dật biến đổi hẳn, định giật nhưng Tô Cẩm Bình cầm lên!
“Trả !” Hoàng Phủ Dật dậy lấy bọc giấy thì Tô Cẩm Bình mở nó , đưa lên mũi khẽ ngửi, mắt nàng trợn trừng lên, bước chân cũng lảo đảo, thể tin nổi gào lên với : “Hoàng Phủ Dật, điên !”
…
Thiển Ức bóng mãi ngoài sân nhúc nhích, trang phục và hình đó, hình như là Tam hoàng t.ử Nam Nhạc đúng nhỉ? khuôn mặt biến dạng thế ? A… là tiểu thư nhà đ.á.n.h đấy chứ? Còn nữa, bây giờ ngài đến đây gì?
“Tam hoàng t.ử Nam Nhạc điện hạ, ngài tới tìm tiểu thư nhà em ?” Rốt cuộc Thiển Ức nhịn nữa liền hỏi.
“Nàng nhà.” Không câu hỏi, mà là khẳng định.
Thiển Ức gãi đầu: “A… đúng thế, tiểu thư đến phủ Dật vương thăm Dật vương điện hạ ạ!”
Cô dứt lời liền cảm thấy luồng khí đầy áp lực bao quanh , còn kịp phản ứng thì rời . Luồng khí căng thẳng ban nãy cũng dần dịu xuống…
Quay về Lê viên, trong lòng vốn bình tĩnh gợn sóng bỗng như nổi cơn sóng lớn, nhưng từng đợt sóng đ.á.n.h tâm hồn khiến đầy vị chua! Thăm Hoàng Phủ Dật ? Có gì mà thăm?!
lúc , Phong đột ngột xuất hiện trong phòng, gương mặt đổi của , ngẩn , nhưng nhớ tới chuyện Tu và Diệt lúc sáng, bèn cố gắng nín nhịn cảm giác buồn , cúi đầu báo tin thăm dò : “Điện hạ, thuộc hạ vẫn bám theo Tô Cẩm Bình theo ngài phân phó. Hiện giờ nàng tới phủ Dật vương, đang đút cho Dật vương ăn cơm, hai vẻ mật.”
Hắn xong, lập tức cảm giác nhiệt độ trong phòng giảm xuống đến mức đóng băng! Phong lén ngẩng đầu, gương mặt vô cùng thê t.h.ả.m của điện hạ nhà , chỉ thấy khuôn mặt đó hề vẻ gì khác lạ, thản nhiên : “Biết , lui !”
“Vâng!” Hắn vội vàng lui ngoài, nhưng còn mấy bước thấy “Rầm!” một tiếng, đầu , chiếc bàn trong phòng điện hạ biến thành đống gỗ mục!”
Còn kịp phản ứng, một luồng khí mạnh mẽ b.ắ.n từ cửa sổ, điên cuồng lướt qua Lê viên. Phong vội vàng né sang một bên tránh luồng khí . Hơn hai mươi cây cổ thụ trăm năm cứ như mà ầm ầm ngã xuống đất! Vị ám vệ nào đó khó khăn nuốt nước miếng, nếu còn đó, thì e kết cục cũng giống những cái cây thôi!
Khắp vườn đều tràn ngập vị chua, cứ như chủ quán nào đó mở một hũ dấm chua ngâm từ bao năm , mùi hương tỏa bốn phía, lao thẳng lên tận trời mây! Phong nuốt nước miếng nữa, bình dấm chua của điện hạ lớn thật!!!
Mà trong nhà, sắc mặt vẫn lãnh đạm như cũ, điều, trong đôi mắt như ánh trăng say lòng , xuất hiện một cơn lốc xoáy, từng vòng từng vòng, vô cùng mạnh mẽ, vẻ nguy hiểm. Một lúc lâu , đôi môi mỏng khẽ hé mở, rít răng ba chữ: “Hoàng Phủ Dật!”
Quyển 1