Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 81:: Bách Lý Kinh Hồng, Tự Dưng Bà Đ Y Không Muốn Bỏ Chàng Nữa
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bách Lý Kinh Hồng đến cửa phòng Thượng Quan Cẩn Duệ, mở cửa , bên trong dường như đang uống rượu giải sầu. Thấy Bách Lý Kinh Hồng1tiến tới, liền đặt ly rượu xuống, dậy
: “Có chuyện gì ?” “Ừm.” Bách Lý Kinh Hồng chậm rãi bước , bỗng cảm thấy trong lòng hậm hực8khó bình . hiện nay tâm trạng Thượng Quan Cẩn Duệ hiển nhiên cũng lắm, liền hỏi , “Mộc cô nương , hối hận ?”
Thượng2Quan Cẩn Duệ khẽ giật , ngờ là tin tức của nhạy bén như thế, còn hỏi trực tiếp. Hắn im lặng hồi lâu nhẹ nhàng cười4nói: “Tiếc nuối thì , nhưng hối hận thì hẳn!Thượng Quan Cẩn Duệ, xử lý chuyện gì cũng đều nghĩ cho kỹ mới tiến hành. Cho nên cho dù chuyện gì, chuyện gì, cũng sẽ phán đoán thật kỹ càng. Cho nên, khi bất cứ chuyện gì, cũng sẽ hối hận. Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, tỏ hiểu rõ ý . Mà khi gật đầu, tự cầm một cái chén, rót cho một chén rượu. Thấy bộ dạng thâm trầm của , Thượng Quan Cẩn Duệ cũng đoán đại khái là liên quan đến Nam Cung Cẩm. Hắn hỏi: “Cãi ?”
“Không . Không tính là cãi , nhưng còn nghiêm trọng hơn cãi .” Đây là đầu tiên thấy nàng tức giận như thế, thậm chí ngay cả bỏ chồng cũng tới, còn cho cơ hội giải thích, khiến cho trong lòng hậm hực khó bình .
“Phụ nữ, chính là thể hiểu nổi!” Thượng Quan Cẩn Duệ cảm thán!
Từ Mộc Nguyệt Kỳ cho đến Tiểu Cẩm, đều cảm thấy bình thường. Lúc để Tiểu Cẩm giao chiếc quạt xếp thủy mặc cho nàng, lúc nàng rời thành Thiếu Dương, nàng để chiếc quạt trong phòng . Cứ nghĩ là nàng , nhưng bây giờ cầm .
Mà lúc , khi mà thích nàng, nàng một mực theo bên cạnh. Đến khi cuối cùng nhận điều gì đó, nàng chợt , còn đầu . Gọi nàng cũng thưa!
Thấy Thượng Quan Cẩn Duệ vốn luôn ung dung lời , Bách Lý Kinh Hồng nhịn mà ngước mắt một cái, thấy rõ ràng một tia mê mang trong mắt . Xem là uống nhiều quá, ngờ là một đàn ông luôn bảo trì tỉnh táo ngày say chuếnh choáng thế .
Bách Lý Kinh Hồng cũng nâng chén rượu lên, một ngụm uống hết rượu ngon trong chén, cảm thấy hậm hực kém Thượng Quan Cẩn Duệ. Thượng Quan Cẩn Duệ một tiếng : “Nói một chút , Tiểu Cẩm Cẩm như thế nào!”
Bách Lý Kinh Hồng uống thêm một chén, mới ngắn gọn chuyện hôm nay gặp . Nếu chuyện quỹ đen Thượng Quan Cẩn Duệ cũng , thì cũng luôn chuyện .
Hắn xong, đúng là Thượng Quan Cẩn Duệ , Bách Lý Kinh Hồng như là thằng ngốc. Hắn mang đầy bụng buồn : “Huynh là bộ kinh thành trình lén ?”
Chuyện , đến mức đó ? Không chỉ là sự dịu dàng thôi , ngày bình thường quan tâm nhiều hơn một chút, nhiều lời quan tâm hơn một chút, thế mà còn nghiêm túc như học ? Nhìn lén khắp nơi , còn ghi chép nữa? , chợt nhớ tới tính tình lạnh nhạt của mặt , cùng với tính tình thanh lãnh thích chuyện, thế nên trong nháy mắt cũng minh bạch điều gì đó. Cũng đúng!
Vừa vấn đề , sắc mặt Bách Lý Kinh Hồng trong nháy mắt liền đỏ lên, đầy cảm giác hổ. Màu đỏ bừng khuôn mặt như bạch ngọc của , dừng hồi lâu, cũng bình tĩnh nổi với câu của đối phương. Thượng Quan Cẩn Duệ tuy là một chút tỉnh táo, nhưng lý trí vẫn còn, một khiến lúng túng thì cũng thôi, tự nhiên sẽ thứ hai! Hắn gật nhẹ đầu : “Nhìn bộ dạng , hẳn là giải thích với rõ ràng!” Nhất là hai tên thủ hạ của còn chuyện như thế, Tiểu Cẩm Cẩm thấy rõ ràng.
Hắn xong, Bách Lý Kinh Hồng lập tức cảm thấy càng thêm phiền muộn.
“ cũng cần lo lắng, là biện pháp giải quyết. Chuyện cũng giống như là chuyện quỹ đen !” Suy nghĩ của Thượng Quan Cẩn Duệ dù cũng trưởng thành hơn nhiều, cho nên tại phương diện tình cảm , mặc dù khôn khéo, nhưng so với dạng như Bách Lý Kinh Hồng lén khắp nơi để học dịu dàng là như thế nào thì đương nhiên là cao cấp hơn nhiều!
Bách Lý Kinh Hồng thế, dừng một chút. Chuyện quỹ đen thừa nhận, nhưng chuyện , tuyệt đối thể thừa nhận. Ngược , thể dùng một chuyện khác để phai mờ chuyện ! Nghĩ thế, ánh mắt lập tức sáng lên, nghĩ cách đối phó.
Sau đó, móc ngân phiếu trong n.g.ự.c , đưa cho Thượng Quan Cẩn Duệ. “Ta đến cũng để trả tiền.” Bởi vì nguyên nhân chiến tranh, cho nên tiền chuyển đến đây mất mấy tháng. Lần thiếu tiền trả, tuy giấy nợ, nhưng vẫn nhớ rõ.
Thượng Quan Cẩn Duệ cũng cần , chỉ gật nhẹ đầu. Sau đó rót cho đối phương một chén, cũng tự rót cho một chén. Hắn : “Hôm nay cùng say một chứ?”
“Thượng Quan , thích uống rượu ?” Bách Lý Kinh Hồng chút kinh ngạc, cũng ngờ rằng Thượng Quan Cẩn Duệ cũng lúc say. “Chưa bao giờ uống rượu!” Giọng ôn nhã chậm rãi vang lên. Lúc , cho dù là lúc thừa tướng Đông Lăng, yến hội, cũng vụng trộm đổi rượu thành nước, rượu khiến mất lý trí, dễ dàng mấy chuyện lý trí, lời lý trí. Cho nên động . hôm nay, cũng chẳng tại , chỉ say một . Phải say một , đó ném bộ những chuyện buồn phiền lên chín tầng mây! Tỉnh giấc ngủ, vẫn sẽ là một Thượng Quan Cẩn Duệ cơ trí, bận lòng bất cứ chuyện gì, vây khốn bởi bất kỳ chuyện gì. Hắn xong câu đó, Bách Lý Kinh Hồng cũng minh bạch tâm tình đối phương . Thế là liền gật đầu, nâng chén rượu lên uống cùng . Qua ba tuần rượu.
“Thực , vẫn luôn hỏi ! Tiểu Cẩm Cẩm vốn là cố tình gây sự như thế, cảm thấy ủy khuất phiền chán ?” Bộ dạng Thượng Quan Cẩn Duệ chuếnh choáng hơn nhiều, ngay cả vấn đề như thế cũng hỏi tới. Nếu như lúc bình thường, sợ là đ.á.n.h c.h.ế.t cũng lời . Bách Lý Kinh Hồng thế, cũng rõ đối phương say , nhưng vẫn lắc đầu trả lời: “Không cảm thấy. Vui vẻ chịu đựng, thích thể tác động tới suy nghĩ của , dù là vui buồn, đều thể cảm nhận rằng còn sống. Có thứ để quan tâm, để bảo vệ. Nhất là, thể tác động tới suy nghĩ của , là nàng. Sao phiền chán chứ? Nếu một ngày, nàng náo loạn với , mới cảm thấy mất mát đấy.” Cuộc đời, cũng chính là như thế mới ý nghĩa, ?
ủy khuất, vẫn một chút. Thế là, cũng cảm thấy khả năng cũng uống nhiều quá, nếu cũng sẽ thản nhiên mấy lời .
Lời khiến cho Thượng Quan Cẩn Duệ lắc đầu mà , một chén rượu trôi tuột xuống bụng, giọng ôn nhã vẫn dịu dàng dễ như cũ. “Dạng tình cảm như thế, thực sự trải nghiệm qua! Bỗng nhiên chút hâm mộ , nhưng bỗng nhiên, cũng cảm thấy xa vời đáng hy vọng!” Hâm mộ, là do cũng yêu một mãnh liệt như thế, như là Tiểu Cẩm từng , đôi khi, cần cứ tuân theo lý trí như thế. Mà khi yêu mãnh liệt một , cũng sẽ như cái xác hồn như bây giờ, cả ngày đều trói buộc bên trong lý trí và trách nhiệm. , xa vời đáng hy vọng! Bởi vì, thấy Mộc Nguyệt Kỳ, nàng cứ ở bên cạnh nhận hết lạnh nhạt? Hắn đối xử với nàng, luôn luôn là động một chút lời cự tuyệt, còn gây tổn thương cho khác hơn so với cố tình gây sự! Hắn nghĩ, hẳn là nàng khó vượt qua, nhưng nàng dễ dàng tha thứ cho hết đến khác.
Như thế, dạng tình cảm , gì đáng giá để hy vọng xa vời? Đơn giản chỉ là tự thương hại bản mà thôi!
Nhìn như , Bách Lý Kinh Hồng tự nhiên hiểu là do Mộc Nguyệt Kỳ. Trong lúc nhất thời, cũng chút lắc đầu trong lòng, tuy là với tính tình thanh lãnh của , cũng khó mở lời, nhưng cũng vì đối phương giúp , cho nên an ủi vài câu: “Có chút tình cảm, gặp nó , cho dù thu hoạch cuối cùng chỉ là vết thương chồng chất, trăm nghìn lỗ thủng. cũng vì thế
mà lùi bước, ngược sẽ vui vẻ chịu đựng. Bởi vì, cho dù là sống đau thấu tim gan, cũng hơn là sống khép kín, sống mà như c.h.ế.t.”
Lời , ngược khiến cho Thượng Quan Cẩn Duệ kinh ngạc! Hắn ngẩng đầu , đột nhiên cảm thấy mặt xứng đối với Tiểu Cẩm, ngay cả phương diện cũng cách giống . Còn , quá quen sống bên trong lý trí của , luôn cân nhắc mất, lấy bỏ, nghĩ xem đáng giá , lời . Cho nên hai , yêu mãnh liệt, sống tiêu sái. thì trái ...
“Con , cả cuộc đời thể nào mãnh liệt mãi !” Hắn cảm thán, cũng coi như là nhắc nhở. Hiện nay, hai bọn họ còn đang chịu sự rèn giũa của cuộc đời, giữa vợ chồng mâu thuẫn nhỏ, kể cả nhiều nhiệt huyết thì cũng sẽ đến ngày dùng hết. Dù cho yêu mãnh liệt thì cuối cùng cũng sẽ thời gian bào mòn. Như thế, tình yêu mãnh liệt còn đáng để dùng hết thảy đ.á.n.h đổi ?
Bách Lý Kinh Hồng thế, nâng chén, nhẹ nhàng uống : “Như rượu cũng thế, mới đầu là đắng, đó là cay. Cuối cùng, mặc dù vị rượu nhạt , nhưng trong miệng vẫn còn lưu hương. Ngược chờ mong, khi cùng nàng trải qua thời gian mãnh liệt cuồng nhiệt đó, sẽ thưởng thức khe nhỏ sông dài.”
“Có lẽ...” Thượng Quan Cẩn Duệ chuyện với đến giờ phút , trong nháy mắt chút hoảng hốt, hồi lâu mới tiếp tục : “Có lẽ, đúng!”
, cho dù là đúng sai, đều bỏ lỡ. Như Tiểu Cẩm , nhiều thứ, nếu kịp thời nắm bắt, cuối cùng sẽ bỏ lỡ, sẽ lỡ cả một đời một thể. Cuối cùng thể vãn hồi.
“Nếu là , sẽ đuổi theo ?” Thượng Quan Cần Duệ bỗng nhiên , ánh mắt sáng rực. Bách Lý Kinh Hồng giờ phút chậm rãi lắc đầu: “Nếu ở địa vị , Cẩm Nhi mà , sẽ đuổi theo. nếu ở địa vị của , sẽ .”
Như lúc ban đầu ở Đông Lăng, nhiều , chính cũng suýt nữa khiến nàng tức giận bỏ , đều nghĩ tới chuyện đuổi theo, mà nàng kiên nhẫn trở về, một một , cuối cùng khiến luân hãm trong đó, thể tự kiềm chế.
Bởi vì với tính tình lãnh đạm của , bởi vì vẫn luôn cho rằng, đến , chẳng qua chỉ là mây gió, tụ tan, cần quá mức để ý. Còn lúc , khỏi bắt đầu cảm thấy may mắn. Lúc , nếu nàng hết đến khác bỏ qua thể diện của con gái đến tìm , thì bọn họ ngày hôm nay? Như , hiện nay, chẳng qua chỉ là chịu chút ủy khuất, thì tính là cái gì?
Lời , hiển nhiên là đ.á.n.h Thượng Quan Cẩn Duệ xuống đáy cốc! Ánh mắt đang sáng ngời bỗng chốc ảm đạm xuống, chán nản cúi đầu, bắt đầu tự uống một . “Cho dù sẽ đuổi theo, cũng sẽ đuổi.” Bách Lý Kinh Hồng bỗng nhiên , phá vỡ một tia huyễn tưởng cuối cùng trong lòng .
Hắn xong, Thượng Quan Cẩn Duệ đang chuếnh choáng cũng như là tỉnh táo hơn một chút, trầm thấp một tiếng, tràn đầy hương vị tự giễu. “, sẽ !” Sẽ , bởi vì sự lý trí đáng c.h.ế.t ! Bởi vì cảm thấy nàng , thì sẽ đầu nữa.
Bách Lý Kinh Hồng bỗng nhiên lên, những ngón tay thon dài như ngọc đặt ở vai nhàn nhạt: “Lúc , và Cẩm Nhi, chính là giống như và Mộc cô nương. Chỉ là một bên thời gian dài hơn, một bên thời gian ngắn hơn. Cho nên, cũng chỉ cho một lời khuyên, hiện nay đuổi theo chỉ là một ý niệm của , nhưng nếu một ngày, nàng còn nguyện ý bên , thì đừng cô phụ nàng.”
Giống như là, lúc ban đầu Cẩm Nhi ở hoàng cung Đông Lăng, chịu hết sự lạnh nhạt, hoài nghi của thậm chí là chính tính toán, nhưng vẫn rời bỏ. Cho nên, khi quyết định cùng nàng, cũng nghĩ kỹ. Cho dù nàng cố tình gây sự, tương lai như thế nào, đều sẽ chiều theo nàng, sủng ái nàng, cả cuộc đời .
Thượng Quan Cẩn Duệ ngơ ngác một chút, gật đầu. Biểu hiện tán đồng. trong lòng tự hỏi bản , nàng sẽ còn trở về ? Sẽ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-81-bach-ly-kinh-hong-tu-dung-ba-d-y-khong-muon-bo-chang-nua.html.]
“Cốc cốc cốc!”, tiếng gõ cửa lúc vang lên, hai đồng loạt về phía cổng.
Bách Lý Kinh Hồng hỏi: “Chuyện gì?”
“Hoàng thượng, Thượng Quan Nhược Tịch tự sát!” Ngoài cổng truyền đến giọng của Diệt. “Choang!” một tiếng, cái chén trong tay Thượng Quan Cẩn Duệ rơi xuống đất! Cả trong nháy mắt tỉnh táo . Bách Lý Kinh Hồng đầu, kinh ngạc : “Sao thế?” Chuyện Thượng Quan Nhược Tịch tự sát và dường như liên quan nhiều lắm mà?
“Không ... Không !” Thượng Quan Cẩn Duệ xoay , nhặt chén rượu đặt lên bàn. Hai tay hán chút run rẩy, nhưng vẫn cố gắng đè nén cảm xúc của : “Huynh việc, , Tiểu Cẩm hẳn là đang khó chịu!”
Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, bước chân ngoài.
Xa xa, thấy Nam Cung Cầm mắt đỏ hoe, đang ôm Quần Kinh Lan đến đây . Hắn nhanh chân mấy bước tới phía , nhẹ nhàng hỏi: “Không chứ?”
Vừa xong, nàng chợt ôm Kinh Lan vọt tới trong n.g.ự.c rống lên: “Bách Lý Kinh Hồng, bỗng nhiên bỏ chăng nữa!” Hắn khẽ giật , vòng tay ôm eo nàng, vội vàng dỗ nàng: “Được , đừng nữa.” Không bỏ , đây là một tin tức . Nam Cung Cẩm vuốt nước mắt, nhưng thêm nước mắt tuôn , nàng : “Vừa mới chứng kiến Thượng Quan Nhược Tịch cứ như thế tự sát, trong nháy mắt đột nhiên cảm thấy khó chịu, thật khó chịu! Cho dù nàng c.h.ế.t, cũng tách với Quân Lâm Uyên, nếu là , khẳng định cũng sẽ như thế!”
“Ừm, .” Hắn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng trấn an cảm xúc của nàng.
“Bà đây bỏ nữa, bà chính là cọp cái! Bà đây vô cùng hung ác đấy! bà đây cứ quấn lấy , bắt nạt cả một đời! Ta quan tâm bắt nạt thành con chuột nhỏ là con sóc con, dù cũng ỷ !” Nói xong, nàng càng đến khổ sở hơn.
Thấy nàng vẫn còn canh cánh trong lòng đối với chuyện Phong và Tu , nhịn khẽ một tiếng: “Được , cũng nguyện ý nàng bắt nạt.”
“Với chút nào oán giận khi bắt nạt, cho phép tiếp tục mấy thứ vớ va vớ vẩn châm chọc nữa! Cũng cho phép cảm thấy hung ác, thấy ai là con cái, giúp trừng trị !” Nam Cung Cấm bộ lời trong lòng .
Thực , sở dĩ nàng kích động như thế, cũng vì cảm thấy sai. Nàng xưa cũng khác biệt với phụ nữ thời kỳ , thế nào là dịu dàng trang nhã, còn động một tý tục, nhưng nàng chính là như thế, nàng sửa . Nàng cũng là lo ngày sẽ ghét bỏ nàng, ghét bỏ nàng dịu dàng, ghét bỏ nàng quan tâm, cho nên khi gặp chuyện , nàng mới phản ứng như thế!
“Được , ai dám nàng như thế, tất nhiên sẽ trừng trị , đừng nữa, ?” Hôm nay, thật sự dịu dàng vô cùng, đơn giản là giống với ngày thường chút nào.
Nam Cung Cẩm thút tha thút thít, co trong n.g.ự.c chịu , lúc đó, thấy Thượng Quan Nhược Tịch với Quân Lâm Uyên rằng sẽ còn rời xa, nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi. Nàng sợ, sợ sẽ mất , cho nên hiện nay nàng khỏi lồng n.g.ự.c , một chút nào. Nghe thế, nàng mới cảm thấy hài lòng một chút. Mọi xung quanh thấy bọn họ như thế, sớm rời còn một ai, ai dám ở để mà chướng mắt.
Sau một lúc lâu Nam Cung Cẩm mới an tĩnh , ngẩng đầu lên, mũi vểnh lên trời, bộ dạng mười phần đắc ý: “Dù cũng mặc kệ, chính là cọp cái! Ta ỷ ! Ta là bắt nạt kể ngày đêm, mặc kệ thời gian sống với ủy khuất mà trong lòng chua xót đến mức nào, những chuyện đó liên quan đến !”
Nàng bá đạo, mặt còn mấy vệt nước mắt khô. Hắn thế, cũng cảm thấy vui vẻ như nở hoa trong lòng, lẽ chính là trạng thái tâm hoa nộ phóng trong truyền thuyết , duỗi bàn tay trắng nõn , lau nước mắt mặt nàng. Giọng trong trẻo mà cao ngạo vang lên, trong đó còn mấy phần tiểu ý: “Ừm, chuyện đó liên quan đến nàng.”
Nam Cung Cẩm vẫn cảm thấy diễn tả hết sự buồn bực trong lòng, nàng từ từ nhắm hai mắt ngửa mặt lên trời rống lên: “Ta đủ hiền thục, đủ dịu dàng, che đậy mồm miệng, thậm chí là các căn bản cũng coi giống phụ nữ! thật sự yêu , cũng yêu , cho nên khi thấy bản chất của , ghét bỏ ! Kể cả chê, cũng giấu ở trong lòng, , nếu liều mạng với !” Nam Cung Cẩm xong, lập tức cảm thấy mũi và mắt đầy cay xè, thực nàng vẫn luôn tự ti. Chỉ là cho tới bây giờ nàng vẫn ý , giống như là thần tiên mỹ giáng trần, đối với nàng luôn cưng chiều. Còn nàng, nàng phận cao cao tại thượng, khí chất và khuôn mặt mỹ, nắm giữ quyền thế cường đại trong tay, trí thông minh và sự cơ trí cũng kém xa . Ngay cả tính nết cũng kém hán t.h.u.ố.c chữa, sửa mà cũng sửa. Thế là nàng liền chút gì đó cho . Để thể thấy giá trị của , cũng khiến nàng cảm thấy bản vô năng. Như thế mới khiến nàng vơi bớt cảm giác thấy xứng với , cảm giác một mực nàng che giấu sâu đáy lòng, cuối cùng quyển sổ nhỏ bộc phát .
Thấy nàng những lời như thế, hung hăng tự hạ thấp chính , còn cái gì mà bản chất với cả ghét bỏ, lập tức hiểu điều gì đó, nhịn mà vuốt vuốt cái mũi nàng, nở nụ chút vui vẻ.
“Chàng cái gì?” Nam Cung Cẩm trợn mắt trừng trừng, trong chốc lát, thật sự là giống cọp cái trong truyền thuyết .
“Ta vì nàng suy nghĩ nhiều quá. Chuyện ghi chép vốn chỉ là vì hôm đó nàng ghét bỏ đủ dịu dàng. Ta mới học, khi học xong tìm nàng áp dụng, nhưng nhiều trắc trở, khiến nàng tức giận. Mọi phản ứng của nàng cũng đều ghi , miễn cho chọc giận nàng. nàng cứng là ghét bỏ nàng, trừng phạt nàng, còn bỏ chồng.” Nói xong, đáy đôi mắt như ánh trăng của sáng lấp lánh, như là vô ủy khuất, sơ ý một chút là sẽ rơi lệ.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nam Cung Cấm dừng một chút, ngơ ngác : “Thật ?” Nếu thật như thế, là dấu hiệu thần kinh ?
“ thế.” Hắn phun hai chữ lạnh tanh, trong chốc lát khiến cho càng cảm thấy ủy khuất. Khóe miệng Nam Cung Cẩm giật giật, nhếch lên, nuốt một ngụm nước bọt, nghĩ đến những lời ngu xuẩn , lập tức cảm thấy chỉ thần kinh mà còn mất mặt tới tận nhà bà ngoại! Nàng ho khan một tiếng, chút lúng túng : “Chuyện đó, nãy cũng gì cả, thực con ưu tú! Chàng mới những lời là do mơ đó, hoặc cũng là ảo giác, hy vọng lập tức quên nó ! Đó là ảo giác của , đúng thế!”
“, nàng là ưu tú nhất.” Hắn tán thưởng, giọng điệu thành khẩn. Biện pháp giải quyết nghĩ khi chuyện với Thượng Quan Cấn Duệ xem là cần dùng đến.
Lần , Nam Cung Cẩm mới bớt chút hổ! vẫn cảm thấy vô cùng phiền muộn, nàng thật sự ôm đứa bé Hoàng Lăng, đó một nữa, để cắt bớt một lời nên . Nàng bắt đầu tránh sang chuyện khác: “Không đúng, hôm nay đột nhiên trở nên dịu dàng như thế?” Giọng điệu và lời , cả thái độ, đều đổi nhiều. Hắn khẽ giật , nhớ một chút, vẻ như đúng là như thế. Suy nghĩ hồi lâu vẫn nghĩ nguyên nhân, thế là mới : “Có lẽ, dịu dàng, chỉ cần xuất phát từ nội tâm, là thể thể hiện một cách tự nhiên, cũng cần học.” Bọn họ mặc dù phát triển đến tình trạng , nhưng để trở thành vợ chồng chân chính, thì cũng quá hiểu, còn cần tìm tòi học tập cho .
Thế là, Nam Cung Cẩm lập tức cảm thấy hai khác ! Tên là vì một câu của mới chạy ngoài học tập, nhưng đến cuối cùng, hiểu lầm còn , còn ... Chuyện khiến nàng đang buồn bực, giờ càng thêm hổ. Thấy nàng cúi đầu lời nào, cúi đầu, giọng vắng ngắt chậm rãi vang lên: “Đừng suy nghĩ nhiều, lẽ trong lòng nàng, nàng còn nhiều điểm . trong lòng , đời phụ nữ nào mỹ như nàng.”
“Ai da! Đột nhiên như thế, khiến ngượng c.h.ế.t !” Khuôn mặt dày như tường thành của cô gái nào đó liền đỏ lên một chút, đến nỗi cả khuôn mặt chỉ thấy rằng thấy mắt, mà còn dám hơn chút nào.
Thấy nàng thật sự ngượng ngùng như thế, vội vàng rèn sắt khi còn nóng: “Cho nên , dù xảy chuyện gì cũng nên bỏ rơi .” “Khó mà , nếu vượt quá giới hạn thì ?” Nam Cung Cẩm nhíu mày . “Vì nàng, đến mạng còn cần, còn giới hạn gì?” Hắn lập tức cảm thấy đúng là thể lý với phụ nữ. Nam Cung Cẩm nghênh ngang : “Vậy cũng nhất định! Hai chuyện căn bản là thể đ.á.n.h đồng, cũng liên quan trực tiếp với ! Lúc nên bỏ thì vẫn bỏ!”
“Ừm, tiền thuế năm nay tăng lên. Tiền của Dạ Mạc Sơn Trang cũng đưa đến, hiện nay nhiều tiền, nếu nàng bỏ, thì bỏ .” Người nào đó như lơ đãng, nhưng khóe mắt đang trộm sắc mặt của nàng. Lần , Nam Cung Cẩm lập tức bình tĩnh nữa! Nhanh chóng nghiêng đầu , nuốt một chút nước bọt: “Chàng là, bây giờ đang nhiều tiền ?” “Xem như là thể” Hắn gật đầu.
Thế là, Nam Cung Cẩm nuốt một chút nước bọt, cổ cứng ngắc, thật thà : “Bách Lý Kinh Hồng, cũng bỏ nữa!”
Còn Quân Kinh Lan, đang trong n.g.ự.c Nam Cung Cẩm, thật lâu phát âm thanh nào, chỉ chiếc mũi nhỏ đang thút tha thút thít một chút.
Tiểu Kinh Lan tông tộc Quân gia dẫn đầu bởi một vương bế lên đài cao ở tông miếu. Quân Hạo Nhiên , giao Thái t.ử ẩn . Trên mặt Nam Cung Cẩm cuối cùng cũng nở nụ . Thượng Quan Nhược Tịch c.h.ế.t cũng rời xa Quân Lâm Uyên, nhưng Hậu vị nên thể mai táng ở Hoàng Lăng, nàng hỗ trợ giúp đỡ, nhưng kết quả, Bách Lý Kinh Hồng cho nàng thể đợi khi Kinh Lan leo lên Hoàng vị, phong mẫu hậu là Hoàng thái hậu, thể dời mộ, mai táng bên cạnh mộ Quân Lâm Uyên. Cho nên chuyện , để cho con như Quân Kinh Lan thành cho của nó thôi!
Còn Thượng Quan Cẩn Duệ, một mực lưng bọn họ, một lời. Ngọc thụ lâm phong, dịu dàng như ngọc, vẫn lý trí như cũ. Đến khi nghĩ lễ kết thúc, Nam Cung cẩm thở dài một nhẹ nhõm, Lão Thừa tướng một chút để phó thác. Sau đó nàng với Bách Lý Kinh Hồng: “Chúng thôi!”
“Ừm!” Hắn đáp , chuẩn rời . Tiểu Kinh Lan chợt về hướng bọn họ, lớn tiếng yy nha nha. Thân vương tông tộc bể nó xuống. Nam Cung Cẩm vươn tay sờ đầu nó: “Mẹ nuôi , mỗi nửa năm sẽ trở thăm con một ! Lần tới, Kinh Lan , chuyện nhé?” Nàng xong, lướt qua sợi dây chuyền cổ Kinh Lan.
Đây là khi Kinh Lan đầy tháng, nàng tặng đứa nhỏ , bên trong đựng Bích Huyết Ngưng Lộ Đan, bách độc bất xâm. Điều cũng khiến nàng yên lòng một chút, còn thần binh bất t.ử và bộ ám ảnh đều để bên cạnh nó. Người phục vụ bên cạnh, cũng đều là của Lão Thừa tướng, đều ám ảnh điều tra thế, sẽ giám thị bộ, chắc chắn sẽ thỏa vấn đề gì.
Quân Kinh Lan nàng thế, gật đầu cái hiểu cái , trong mắt nước mắt chảy . Hiển nhiên là nó nỡ, Nam Cung Cấm duỗi ngón út , ngoắc ngoắc mặt nó: “Kinh Lan, con đáp ứng chuyện gì? Hả?” Quân Kinh Lan ngón út của nàng hồi lâu, cũng giơ ngón út nhỏ của , đó gắt gao kìm nén nước mắt , dùng sức mà gật nhẹ đầu. Nó đáp ứng, , sẽ nữa! “Ngoan, chúng !” Nam Cung Cẩm hài lòng vuốt ve đầu nó, đó lên kiệu.
Đoàn rời , Quân Kinh Lan theo bóng lưng bọn họ, trong đôi mắt phượng hẹp dài nước mắt, nhưng nó nhanh chóng vươn tay lau , cố gắng . Bàn tay nhỏ của nó nắm chặt, cũng nó đang suy nghĩ gì, nhưng khiến cho cảm thấy nó kiên định lạ thường. “Đứa bé , nhất định tầm thường.” Bách Lý Kinh Hồng .
Nam Cung Cẩm gật đầu, đầy kiêu ngạo: “Đấy là chắc chắn, đột nhiên cảm thấy nửa năm tới thăm một là quá lâu, ba tháng tới một ?”
“Được.” Hắn cũng dứt khoát. “Thế một tháng một ?” Nàng voi đòi tiên.