Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 80: Mau Lên, Ta Sảy Thai Rồi!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn còn xong, “soạt” một tiếng, Tô Cẩm Bình quỳ sụp xuống, vẻ vô cùng hoảng loạn, quỳ lết đến bên chân Hoàng Phủ Hoài Hàn.

Ánh mắt Tô Cẩm Bình đều cực kỳ phức tạp, hâm mộ, ghen tị, cảm thán, mà ngay cả Tô Niệm Hoa cũng bằng ánh mắt đố kỵ, vì thế, đều nghĩ hành động của Tô Cẩm Bình là dập đầu tạ ơn, hoặc vì quá cao hứng đến thể kìm chế !

Ai ngờ, cô nàng nào đó tới bên chân của Hoàng Phủ Hoài Hàn, liền ôm lấy chân gào ầm lên còn chút hình tượng nào: “Hoàng thượng, nô tỳ nỡ xa ngài Hoàng thượng! Ơn của Hoàng thượng đối với nô tỳ chất cao như núi, nô tỳ thể bỏ ngài mà chứ! Nếu nô tỳ thực sự theo Bắc Minh hoàng, quá ba ngày sẽ c.h.ế.t vì nhớ Hoàng thượng mất! Ngài luôn yêu dân như con, xin ngài tuyệt đối thể đồng ý với yêu cầu của Bắc Minh hoàng ạ!”

Nói xong, nước mắt nàng rơi lã chã, vô cùng thương tâm, một bàn tay lén lút nhéo mạnh bắp đùi ở góc mà thấy. là “ơn cao như núi”, cao đến mức lúc nào là nàng c.ắ.n c.h.ế.t đối phương! Mà cũng đúng là quá ba ngày, nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t, điều, c.h.ế.t vì nhớ Hoàng Phủ Hoài Hàn, mà là vì mỹ nhân rắn rết Quân Lâm Uyên bóp c.h.ế.t!

Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn run đến thể kiềm chế nổi, ơn của dành cho nàng chất cao như núi ? Còn thể c.h.ế.t vì nhớ thương ? Cô gái , đúng là cái gì cũng dám !!! Bình thường đối đầu với thì đắc ý như , hôm nay bỗng nhiên tỏ cứ như là “trung thành” lắm ! Chỉ e là mấy vị đại thần đắc lực, năm xưa từng hết mực trung thành, tận tụy với phụ hoàng, qua đời nhiều năm giờ cũng đội mồ sống dậy vì cảm thấy hổ do năm đó thể trung thành với tiên hoàng đến mức quá!

Sắc mặt của Quân Lâm Uyên cũng thoáng bối rối thể tin nổi. Trong ấn tượng của , cô gái luôn to gan lớn mật đối đầu với , bình thường cũng hề khách khí với Hoàng Phủ Hoài Hàn, còn tưởng nàng cứng đầu cứng cổ, thuộc loại thể c.h.ế.t thể chịu nhục cơ, nhưng thấy tình cảnh … khóe miệng giật mạnh, đúng là một cô gái một hai!!! Không tại , nốt ruồi son nơi mi tâm vốn đang đỏ rực bỗng nhạt màu một chút!

Chúng đại thần thì kinh ngạc đến mức suýt rơi cằm xuống đất, chuyện như mà nàng , nàng trung tâm với Hoàng thượng đến mức thế ?! Bọn họ tự cảm thấy còn chẳng bằng cái móng chân của nàng nữa! Những cũng cảm thấy chẳng qua nàng lấy lui tiến, giả vờ giả vịt lạt mềm buộc chặt mà thôi.

Tô Niệm Hoa thấy , mặt cũng trắng bệch , vội dậy vẻ cha hiền, cất lời dạy bảo Tô Cẩm Bình: “Bình nhi, gả đến nước Bắc Minh là cơ hội để con cống hiến cho Đông Lăng, nếu con trung thành với Hoàng thượng, thì nên đồng ý mới chứ!” Nói xong, lão sức nháy mắt hiệu với Tô Cẩm Bình, như uy hiếp, đe dọa . Dù là nàng giả vờ gả thật sự gả, thì cũng bắt buộc gả cho !

Tô Cẩm Bình liếc mắt đối phương, thấy lão mặc triều phục Tùng Hạc, tuổi cũng ngoài năm mươi, nhưng ánh mắt vẫn sáng ngời, còn thoáng thấy vẻ âm hiểm, khuôn mặt lão nét giống Tô Cẩm Thu, thêm một tiếng “Bình nhi” của lão, nàng cơ bản xác định phận của đối phương. Vài ngày , lão bày mưu cho Tô Cẩm Thu hạ độc Thiển Ức, để uy h.i.ế.p , hôm nay đẩy hòa , xem , chính chủ của cơ thể cũng cha yêu thương gì mấy! Nếu , nàng cũng chẳng cần thiết nể mặt bọn họ.

Lão dứt lời, thì chúng đại thần đều gật gù đồng ý, cảm thấy lão lý. Hoàng Phủ Vũ và Hoàng Phủ Thương Địch lạnh, bên phe Tả tướng vẫn duy trì im lặng, gì, dù cầm đầu của bọn họ còn đến. Vì Hoàng hậu tấn thiên, về lễ tiết, thì Hoàng thượng và và chúng đại thần đến tiễn Quân Lâm Uyên, nên Thượng Quan Cẩn Duệ ủy thác cùng Lễ bộ xử lý tang lễ của Hoàng Hậu nương nương. Mấy đại thần bọn họ chờ Quân Lâm Uyên cũng sẽ qua đó để tròn đạo hiếu. Không ngờ bây giờ xảy chuyện , cũng thái độ của Tả tướng đại nhân thế nào. Một triều thần lẳng lặng nháy mắt với cung nhân ở cửa ngự thư phòng, cung nhân nhận ám hiệu, liền trái lặng lẽ rời .

Ánh mắt lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng liếc thấy hành động của cung nhân , nhưng lên tiếng ngăn , vì cũng --- Thượng Quan Cẩn Duệ đồng ý gả Tô Cẩm Bình đến Bắc Minh !

“Từ xưa đến nay, hôn nhân đại sự đều do cha lời, môi chước dẫn lối. Nếu Hữu tướng đại nhân đồng ý để trẫm đưa Tô Cẩm Bình , Hoài Hàn đồng ý bà mối ?” Quân Lâm Uyên , đôi mắt hẹp dài liếc về phía Tô Cẩm Bình, ẩn sát ý nồng đậm, còn thoáng vẻ hứng thú mà chính cũng phát hiện .

Đã tới nước , nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn còn đồng ý chính là tự tay mất mặt Quân Lâm Uyên mặt , đương nhiên sẽ bất lợi cho mối quan hệ giữa hai nước. mà… hít sâu một … chính cũng cảm thấy cam lòng, sự tình đến nước , bảo thả Tô Cẩm Bình thì…

“Bệ hạ Bắc Minh, nô tỳ cho rằng những lời của phụ là sai ạ!” Tô Cẩm Bình xong liền dậy, lau nước mắt vì nhéo đùi mà , ưỡn ngực, kiêu ngạo thẳng, đôi mắt phượng quét qua đám phía . Chỉ trong khoảnh khắc, thậm chí còn nghĩ, cô gái mặt họ chính là Hoàng hậu – mẫu nghi thiên hạ, mang khí phách ngạo mạn, hào hùng, cả thiên hạ!

Ngay đó, nàng lớn tiếng , giọng điệu vô cùng nghiêm nghị: “Phụ đại nhân, nếu con gái gả cho Hoàng thượng Bắc Minh, thì chính là công thần lớn trong mối bang giao của hai nước, thậm chí còn thể khiến đại danh của con gái ghi trong sử sách, vinh quang đến mức nào chứ! Nếu ở Đông Lăng, con gái cũng chỉ thể là một cung nữ bé nhỏ, cuối cùng vùi tro cốt nơi giếng cạn hoang vu mà thôi, c.h.ế.t cũng chẳng ai . Vì thế, về lý thuyết mà , thì chuyện đối với con gái chỉ trăm điều lợi mà hề chút hại nào. Con gái hẳn nên đồng ý ngay mới đúng!”

Nghe nàng , đều sang , lập tức gật gật đầu, quả thật, nàng sai! đột nhiên Tô Cẩm Bình mấy chuyện gì? Ngay cả Tô Niệm Hoa cũng trở nên mơ hồ, đầu tiên là ngạc nhiên vì sự đổi của đứa con gái khi nhập cung, đó càng tò mò về mục đích của mấy lời .

mà, phụ đại nhân, cũng , Hoàng hậu nương nương tấn thiên, con gái vội vàng xuất giá, đây chính là chuyện đại bất kính! Nếu để truyền ngoài, đời sẽ bàn tán về con gái thế nào đấy? Điều đó cũng quan trọng, quan trọng hơn là, phụ nhất định sẽ mang tiếng dạy dỗ con gái nghiêm, nếu con gái đẩy phụ đại nhân rơi tình thế như , chính là bất hiếu! Đến lúc đó, Hoàng thượng cũng sẽ con dân bêu , dè bỉu, còn nghĩ rằng một quốc gia rộng lớn trù phú như Đông Lăng , vì liên minh với Bắc Minh mà vội vội vàng vàng kết ngay lúc Hoàng hậu tấn thiên. Nếu nô tỳ đẩy Hoàng thượng tình thế đó, chính là bất trung! Mà bệ hạ Bắc Minh, đến Đông Lăng mấy ngày, vô cùng “quan tâm”, “tình nghĩa” như với nô tỳ, khiến nô tỳ vô cùng cảm động. nấu nô tỳ thật sự gả qua đó trong thời điểm , sẽ chỉ khiến trong thiên hạ xì xào bệ hạ Bắc Minh hiểu lễ tiết, chính là bất nghĩa! Nô tỳ dù c.h.ế.t cũng tuyệt đối thể bất trung, bất hiếu, bất nghĩa như !”

Nàng gằn từng tiếng một, mạnh mẽ, rõ ràng, ánh mắt còn trào dâng nghĩa khí, khiến ít võ tướng đây cũng nàng thuyết phục. Đầu tiên là kính nể sự gan hiểu của nàng, là kính nể nhân phẩm, đức hạnh của nàng! Thậm chí, những cựu thần dáng vẻ của Tô Cẩm Bình, còn thầm nghĩ trong lòng, nếu Tô Cẩm Bình mà là con chính dòng của danh môn vọng tộc, thì với phẩm hạnh đó, dù Hoàng hậu cũng đủ, so với Hách Liên Dung Nhược , thì nàng mạnh mẽ hơn gấp mấy trăm ! Chỉ con gái như mới xứng đáng quốc mẫu của Đông Lăng bọn họ!

Nói xong những lời , nét mặt Tô Cẩm Bình vô cùng nghiêm túc, giống như vô cùng trung tâm với Hoàng Phủ Hoài Hàn, vô cùng kính trọng Tô Niệm Hoa, cũng vạn phần cảm tạ tình cảm của Quân Lâm Uyên . Chỉ là, lúc nhắc đến Quân Lâm Uyên, hai từ “quan tâm”, “tình nghĩa” nàng gằn lên nặng! là vô cùng quan tâm, Quân Lâm Uyên c.h.ế.t tiệt, nếu một ngày nào đó để rơi tay nàng, nhất định nàng sẽ băm vằm thành trăm nghìn mảnh! Nàng cố thu tâm trạng, thầm gian một tiếng, Hách Liên Dung Nhược thực sự c.h.ế.t đúng lúc, cho nàng một lý do mạnh mẽ, hợp lý như !!!

Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên lặng lẽ run lên, cô gái nhân phẩm như thế ? Bọn họ thực sự nhận !!! May mà nàng là phụ nữ, chứ nếu là đàn ông, chỉ cần lên triều nhất định sẽ nổi lên một màn m.á.u tanh mưa máu, chỉ cần há miệng cũng thể cãi c.h.ế.t thành sống. Hiếm thấy nhất là, khi cô nàng những điều trái lương tâm, mặt còn chẳng hề chút chột , áy náy nào, những điều đó như một sự thật hiển nhiên, giống như thực sự nghĩ cho bọn họ !

Quan tâm? Tình nghĩa ? Nụ khóe miệng Quân Lâm Uyên càng sâu thêm…

! Nói đúng!” Hoàng Phủ Vũ lớn tiếng , ánh mắt sáng rực. Hắn luôn chinh chiến nơi sa trường, từ trong bản chất luôn thể hiện một khí phách hào khiến khác khó thể so bì, lúc Tô Cẩm Bình , bộ khí thế trong đều nàng khơi lên, kìm liền bước tới can gián: “Hoàng , Tô Cẩm Bình lý. Nếu thật sự gả nàng Bắc Minh, đời chắc chắn sẽ nhạo Đông Lăng liêm sỉ, chỉ e ngay cả Hoàng thượng Bắc Minh cũng sẽ đời bàn tán theo, thần cho rằng, hôn sự thể tiến hành !”

Vốn dĩ Hoàng Phủ Vũ ân oán giữa Tô Cẩm Bình và Quân Lâm Uyên, nên nghĩ rằng, nếu Tô Cẩm Bình gả tới Bắc Minh, sẽ chỉ khiến lão già Tô Niệm Hoa thêm một hậu thuẫn vững chắc, hơn nữa, Tô Cẩm Bình cũng thực sự tình lý, khiến khỏi cảm thán trong lòng, Tiểu Cửu tinh mắt thật, trúng cô gái trung nghĩa như thế, chỉ tiếc phận của đối phương … Đáng tiếc, quá đáng tiếc!

Tuy Tô Niệm Hoa biếm xuống thành Lễ bộ Thượng thư, nhưng Lễ bộ Thượng thư cũ còn điều động nơi khác, là Hoàng Phủ Hoài Hàn quên , là cố tình kiềm chế quyền lực của Tô Niệm Hoa, nhưng mấy phần t.ử trung thành trong bè phái Hữu tướng ban đầu cũng vài lời cứu vãn tình hình, nhưng Tô Cẩm Bình , bọn họ cũng thể tìm câu nào phù hợp để phản bác nữa. Phản bác tức là gì? Tức là hại Hoàng thượng bất nghĩa, tức là bọn họ vô sỉ đến mức bằng cả một cô gái nuôi lớn nơi khuê phòng nữa!

Một ít các đại thần yêu nước cũng đồng ý với Hoàng Phủ Vũ, ánh mắt Tô Cẩm Bình, giống như đang một nữ thần, trong mắt đầy vẻ tán thưởng và khâm phục!

Khóe môi Quân Lâm Uyên giật mạnh, cũng gì mới , cứ như dù gì, thì cũng đổi kết cục là thua ! Đấu với Tô Cẩm Bình bao nhiêu đều nhận phần tha, vốn tức đến c.h.ế.t , nhưng hiểu , lúc thấy buồn .

Quân Lâm Mộng còn đất , bây giờ mới chợt hiểu , bảo , bảo hoàng chịu mặt giúp ! Thì , thì cũng con ả lẳng lơ mê hoặc . Còn cả Hoàng Phủ Vũ nữa, ánh mắt Tô Cẩm Bình thế ? Ả tức đến nóng bừng cả , nghiến chặt răng, Tô Cẩm Bình, nỗi nhục mà hôm nay bản công chúa chịu, ngày khác nhất định sẽ trả ngươi gấp trăm !

lúc , cung nhân lúc nãy lén hỏi ý kiến Thượng Quan Cẩn Duệ , Hoàng Phủ Hoài Hàn lén hiệu với phái Tả tướng, vì trong phái Tả tướng đều dậy, góp ý với Hoàng Phủ Hoài Hàn, cho rằng việc .

Thái độ của phái Tả tướng khiến trong đáy mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn thoáng xuất hiện nụ , Tô Cẩm Bình đúng là bảo vật, chỉ giữ một nàng, thể khống chế bao nhiêu ! Mà những đó, tình nguyện trả giá vì nàng đến mức nào? Câu trả lời cho vấn đề thực sự khiến ngạc nhiên.

Tình hình hiện giờ, là về lòng yêu nước, trung thành, phía Tả tướng , phía Hữu tướng một lời, Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng vẻ khó xử Quân Lâm Uyên : “Lâm Uyên , Tô Cẩm Bình cũng lý, xem, việc …”

Đương nhiên Quân Lâm Uyên thừa hiểu bản Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng , mà ý đối phương thế rõ ràng, liền : “Là trẫm suy nghĩ chu . Hơn nữa, Hoàng hậu quý quốc tấn thiên, trẫm cũng nên thắp một nén nhang mới đúng, tự dưng chuyện , quả thực !”

Hoàng Phủ Hoài Hàn liền khách : “Dù Hoàng hậu tôn quý bao nhiêu cũng đủ tư cách để Lâm Uyên tự dâng hương , Lâm Uyên khách sáo quá !”

“Nếu , trẫm cũng miễn cưỡng nữa. Có điều, Hoài Hàn , chuyện trẫm thật lòng, vài ngày nữa, trẫm sẽ gửi quốc thư đến, xem xét nhé?” Muốn buông tha cho Tô Cẩm Bình ? Không dễ thế !

Nếu tiếp tục từ chối, thì chẳng khác nào Hoàng Phủ Hoài Hàn giao hảo với , khóe môi lạnh như băng cong lên : “Nếu thế, thì cứ quyết định ! Được Lâm Uyên trúng là phúc khí của tiểu cung nữ !” Thêm vài ngày nữa, giá trị của Tô Cẩm Bình cũng tận dụng triệt để, bỏ cũng chẳng !

Ai ngờ, Tô Cẩm Bình chấp nhận sự sắp xếp của hai , : “Hoàng thượng, Hoàng hậu là quốc mẫu, chúng chính là mẫu của thần dân Đông Lăng , để tỏ sự hiếu kính chân thành với Hoàng hậu, cũng tỏ rõ sự trung thành của nô tỳ với Đông Lăng, nô tỳ tình nguyện chịu tang với Hoàng hậu ba năm. Xin Hoàng thượng cho phép!” Ai ba năm nữa chuyện sẽ đổi thế nào? Đương nhiên, việc dễ xảy nhất là nàng sung sướng rời khỏi cái nơi quỷ quái từ lâu !!!

Vị Hoàng đế nào đó ngẩn , khóe miệng kéo lên, cô nàng càng càng quá thể, rõ ràng nàng và Hách Liên Dung Nhược căm hận đến cực điểm mà còn trung thành với Hoàng hậu ? Chịu tang ba năm nữa á?

Tô Niệm Hoa bước lên vài bước: “Hoàng thượng, cựu thần cho rằng thể như . Thân phận của Hoàng hậu nương nương cao quý như , chịu tang cũng là công chúa tôn kính, Tô Cẩm Bình tuy là con gái của cựu thần, nhưng cũng chỉ là con thất phép xuất hiện ngoài phòng khách, nếu chịu tang với Hoàng hậu chính là bôi nhọ sự cao quý của Hoàng hậu. Hoàng thượng thể đồng ý với yêu cầu vô lý của con bé ạ!” Đùa đấy ? Lão còn đang nhanh chóng lên Quốc trượng Bắc Minh để còn khởi binh, chờ ba năm nữa ai chuyện sẽ thế nào? Vô tình nhất là bậc đế vương, bây giờ Quân Lâm Uyên còn ý với con bé, nhanh chóng mà đẩy con bé sang đó, lợi dụng triệt để, chứ chờ đến ba năm , chỉ e quên chuyện lên tận chín tầng mây !

“Phụ đại nhân, Hoàng hậu nương nương còn sinh con, đồng ý cho con gái chịu tang với ngài , ý là đường đường là một Hoàng hậu của Đông Lăng, khi tấn thiên chẳng hề lấy một tình nguyện chịu tang ? Hơn nữa, ý ? Con gái chịu tang với Hoàng hậu là bôi nhọ sự cao quý của Hoàng hậu ư? Vậy con gái mà gả cho hoàng thượng Bắc Minh chẳng sẽ càng bôi nhọ sự cao quý của Hoàng thượng Bắc Minh ?” Thực , Đông Lăng cũng quy định rằng Hoàng hậu tấn thiên thì dân chịu tang cưới gả. Nói chung, đều tự giác chịu tang ba tháng mà thôi. Vì , mấy lời của Tô Cẩm Bình coi như cũng lý, thành công bác bỏ lời của Tô Niệm Hoa khiến lão còn gì hơn!

Mặc dù cũng thầm phê phán việc Tô Cẩm Bình phản đối cha mặt , nhưng cũng thể thừa nhận rằng Tô Niệm Hoa suy nghĩ đến nơi đến chốn, như lão khác nào hạ thấp Quân Lâm Uyên? Vì , thầm thán phục nghĩa khí của Tô Cẩm Bình!

Tô Cẩm Bình xong với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, lúc thể đến chịu tang linh cữu của Hoàng hậu khiến nô tỳ vô cùng đau khổ , xin Hoàng thượng đừng lấy những chuyện thế tục để rối loạn lòng thành của nô tỳ dành cho Hoàng hậu nữa!” Dứt lời, nàng với Quân Lâm Uyên: “Bệ hạ Bắc Minh, thiên hạ còn nhiều những con gái , xin ngài đừng cố chấp với nô tỳ như , nô tỳ cảm tạ thâm tình của ngài, nếu như kiếp , nô tỳ nguyện thể kết liền cành với ngài!”

Nếu tới nước mà Quân Lâm Uyên còn chịu thôi, thì mang tiếng dây dưa quá. Nốt ruồi son ướt át, gương mặt xinh đến c.h.ế.t khiến ít đại thần đây suýt chảy m.á.u mũi, ánh mắt Tô Cẩm Bình như ẩn ý sâu xa, khẽ với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Nếu , ba năm nữa trẫm gửi quốc thư tới, ba năm , mong rằng Hoài Hàn sẽ gả nàng cho khác!” Hừ, ba năm , ba năm nữa, cũng thể quên cô gái nhiều khiến kinh ngạc ! Dù quên, qua ba năm nữa, cô gái cũng hai mươi mốt, đến chuyện cung nữ thể gả chồng, dù phép gả, thì tuổi đó cũng chẳng thể nào gả cho ai nữa!

Hắn dứt lời, chúng đại thần đều hít khí lạnh, ánh mắt Tô Cẩm Bình vô cùng phức tạp, cung nữ thật quá may mắn mà, từ chối hết cách còn thể khiến Bắc Minh hoàng thật lòng chờ đợi như . Khiến kinh ngạc hơn nữa là, sự quyến rũ, dụ dỗ như , mà vì trung thành với Đông Lăng, nàng thể từ chối dứt khoát chút do dự, đúng là một cô gái tình nghĩa!

Tô Cẩm Bình âm thầm nghiến răng nghiến lợi, trong lòng thầm trách chính đêm qua trùm bao tải mà đ.á.n.h cho sưng mặt lên luôn ! Có cần cố tình dây dưa như thế , ba năm nữa mà còn chịu buông tha cho nàng. Hắn còn là nữa ? Có ? Vậy mà cũng là vua !

“Được! Ba năm nữa trẫm sẽ chờ quốc thư của Lâm Uyên !” Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng từ chối.

“Đã , trẫm yên tâm . Mộ Dương còn đang chờ trẫm, trẫm cáo từ!” Quân Lâm Uyên xong liền .

Hoàng Phủ Hoài Hàn đưa tay : “Mời!”

***

Vì Hoàng hậu tấn thiên, nên nghi lễ đưa tiễn cũng quá long trọng, chỉ bộ theo Hoàng Phủ Hoài Hàn, tiễn đoàn Quân Lâm Uyên khỏi hoàng cung. Vì chuyện , nên Tô Cẩm Bình cũng theo đội ngũ đưa tiễn. Đến cửa cung, Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên hàn huyên tràng giang đại hải mấy lời máy móc, vô nghĩa, khiến nàng ngáp liên tục, thể bày dáng vẻ cực kỳ nghiêm túc.

Nàng liếc mắt quanh, thấy thiếu mất vài . A? Sao Hoàng Phủ Dạ và Hoàng Phủ Dật tới? Nghĩ đến Hoàng Phủ Dật, trong lòng nàng dâng lên cảm giác áy náy, bây giờ thế nào. lúc , nàng Hoàng Phủ Thương Địch nhỏ giọng với Hoàng Phủ Vũ: “Tam hoàng , hôm nay Nhị hoàng tới?” Về lý thuyết mà , thì mấy trường hợp thế , nên xuất hiện mới đúng chứ? Hơn nữa, Hách Liên Dung Nhược c.h.ế.t, dù thế nào cũng cung cúng viếng.

“Chẳng chăm sóc Tiểu Cửu ? Có bao giờ Nhị hoàng coi trọng mấy thứ lễ giáo cũ kỹ , tới cũng chẳng gì kỳ lạ!” Hoàng Phủ Vũ đáp, lúc đến Hoàng Phủ Dật, còn buồn phiền day mi tâm. Dứt lời, cả hai đều về phía Tô Cẩm Bình.

Tô Cẩm Bình cách đó xa, liền ngẩn , bắt gặp ánh mắt của họ, nàng chậm rãi cúi đầu xuống, lời nào. Nàng im lặng đó, cũng với hai câu gì. Có thể nàng quan tâm đến Hoàng Phủ Dật, nhưng đây cũng chính là cuộc sống của , nàng cần thiết chịu trách nhiệm cho cuộc đời của khác, mạnh yếu thua, nếu như đủ mạnh mẽ, cũng sẽ Hoàng Phủ Hoài Hàn gài bẫy như . Tất cả những chuyện đều vấn đề của nàng. Hơn nữa, và nàng tuyệt đối thể. Chỉ mong, sẽ một ngày, suy nghĩ thông suốt hơn!

Trong khi tâm tư của nàng đang rối loạn, Quân Lâm Uyên cách đó xa bỗng đầu nàng, đôi mắt hẹp dài lấp lánh, nốt ruồi son đỏ rực như lửa, ánh mắt nghi hoặc của , đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, với Tô Cẩm Bình: “Bình nhi, chúng còn nhiều thời gian!”

Hắn buông một câu đầy ẩn ý sâu xa, nhoẻn miệng khẽ, tung lên ngựa. Nụ , khiến ít mất hồn, thầm tán thưởng trong lòng, Bắc Minh hoàng quả là vô cùng xinh , bảo đây…

Bình nhi ?! Dạ dày Tô Cẩm Bình quặn lên, suýt nữa nôn thốc nôn tháo!!! Cái tên Quân Lâm Uyên , đúng là cái gì cũng ! Mi tâm nàng nảy lên bần bật, lạnh : “ thế, còn nhiều thời gian!” Còn cuối cùng ai sẽ lạc tay ai !

Chúng đại thần hai thì như tâm tình, nhưng thoáng cảm giác như giương cung bạt kiếm, khiến đều sang . Còn để cho họ nghĩ nhiều, Quân Lâm Uyên thúc ngựa chạy , xe ngựa của Mộ Dung Song theo sát phía . Ngay khi lướt qua mặt Tô Cẩm Bình, một bàn tay trắng nõn bỗng nhấc rèm che lên, đôi mắt âm độc nàng chằm chằm, quả thật, còn nhiều thời gian!!!

Tô Cẩm Bình khẽ theo bóng họ! Cút mau ! Hẹn gặp , , nhất là đừng bao giờ gặp nữa!!! Có điên mới nhiều thời gian với các !

Tiễn Quân Lâm Uyên xong, đương nhiên chuẩn về áo tang đến linh đường chịu tang. Hoàng Phủ Hoài Hàn đầu, ánh mắt đầy ẩn ý và trêu tức nàng, nhưng một lúc lâu cũng thấy đối phương lộ vẻ áy náy mất tự nhiên nào, chỉ đắc ý . Khóe mắt vị hoàng đế nào đó giật lên, lạnh một tiếng phất tay áo bỏ . Tô Cẩm Bình đương nhiên chạy đuổi theo…

Chúng đại thần cũng đều theo bọn họ, thương cảm theo bóng Tô Cẩm Bình. Dù là phe Tả tướng, phe Hữu tướng, là các hoàng quốc thích, đều hẹn mà cùng cảm thán trong lòng, đúng là một cô gái nhân nghĩa! Chỉ tiếc là Hoàng thượng chỉ cho nàng một cung nữ nhỏ bé, tiếc quá, thật sự quá đáng tiếc! Nghĩ , tất cả đều bất giác cùng lắc đầu…

----bamholyland.com----

Hoàng Phủ Hoài Hàn phía , tiếng bước chân vui vẻ của nào đó , bất giác thấy buồn , thầm nghĩ, nếu nàng vẻ chân thành, đằng còn chúng đại thần, thì khi nàng còn lẩm bẩm ca hát ! Không , thấy nàng vui sướng, tâm trạng của cũng thoải mái hẳn lên.

Tới cửa điện Triêu Dương, chúng đại thần liền cáo biệt Hoàng Phủ Hoài Hàn, đổi y phục, tới linh đường. Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng về điện Dưỡng Tâm đổi một bộ thường phục phù hợp để tới linh đường, dù thế nào cũng vẻ một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-80-mau-len-ta-say-thai-roi.html.]

Đi tới con đường rẽ hai lối Ngự thư phòng và điện Dưỡng Tâm, Tô Cẩm Bình về buôn chuyện với Hạ Đông Mai, liền với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, nô tỳ về quét sân, xin cáo lui !”

Ai ngờ vị hoàng đế nào đó hừ lạnh một tiếng, châm chọc : “Về quét sân ? Tô Cẩm Bình, ngươi vô cùng trung tâm với Hoàng hậu ? Sao đợi trẫm y phục đưa ngươi qua, cho ngươi thể chịu tang Hoàng hậu chứ?”

Cô nàng nào đó âm thầm nghiến răng nghiến lợi, cố gắng kìm nén cảm giác đập cho tên mặt một trận, gượng , rít răng : “Khởi bẩm hoàng thượng, chịu tang mặc tang phục, khả năng kinh tế của nô tỳ hạn, mua áo tang ạ!” Lừa chút bạc cũng !

Mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn giật giật, lạnh lùng : “Vậy đúng là cũng uất ức cho ngươi !” Dứt lời, sang phân phó Tiểu Lâm tử: “Đi kiếm cho nàng một bộ áo tang đến đây!” Hắn Tô Cẩm Bình chịu tang Hách Liên Dung Nhược, cho nên cũng chỉ đơn thuần nàng ấm ức thôi!

Tô Cẩm Bình thấy thế tiếp tục nghiến răng, trong lòng ngừng đ.â.m chọc tên tiểu nhân Hoàng Phủ Hoài Hàn . Cái đầu ngươi ! Ai thèm chịu tang Hách Liên Dung Nhược chứ? Chịu tang cho đồ tiện nhân đó, thà đ.â.m cho nàng một đao c.h.ế.t luôn cho xong! Nàng hít sâu vài mới bình tĩnh , gượng đáp: “Nô tỳ tuân mệnh!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Tô Cẩm Bình nhàm chán ngoài cửa chờ đợi một lúc lâu, cái nhà xí quen thuộc ở cách điện Dưỡng Tâm xa, cả tấm biển hai chữ xa lạ treo đó nữa. Nghe , đó là hai chữ “Ngự dụng” theo chữ phồn thể, nàng bỗng cảm giác như thời gian trôi qua lâu lắm !

Nàng thầm suy nghĩ, nếu vì đêm hôm đó xuyên , tâm trạng vì mất tiền mà chạy ngoài dạo, cũng vặn đ.á.n.h rắm đấu võ mồm với Hoàng Phủ Dạ, thì chạy tới đây tìm WC! Nếu khi đến đây, chủ quan cho rằng Hoàng thượng đều mặc long bào vàng, hơn nữa nhà xí còn nhiều theo, thì hiểu lầm Hoàng Phủ Hoài Hàn là hàng giả mạo đắc tội đối phương! Nàng sẽ càng biếm thành cung nữ quét cung Cảnh Nhân, cũng sẽ quen cái tên kiêu ngạo nhõng nhẽo , bụng cũng sẽ mơ mơ hồ hồ mà nhiều thêm một miếng thịt! Mẹ kiếp, tới lui, cũng là vì đống phân trong bụng cho phiền phức mà!!! Chảy cả nước mắt…

Nàng oán thán cho nhân sinh của , chờ tên cẩu hoàng đế một bộ y phục mà còn vất vả hơn thêu hoa ! Phải đến ba tuần hương , sự hầu hạ của đám hạ nhân, Hoàng Phủ Hoài Hàn mới đổi xong y phục. Hắn mặc một chiếc áo bào gấm đen bước , vạt áo và cổ tay áo đều thêu hoa văn rồng, hông đeo một chiếc thắt lưng gấm cùng màu, đầu vẫn là long quan bằng vàng, thấy vô cùng khí phách, còn mang tiềm ẩn khí chất lạnh đến thấu xương!

Tô Cẩm Bình ngẩn trong giây lát, mặc áo bào gấm đen còn hơn màu tím đậm, tuy bớt khí chất cao quý , nhưng càng khí phách và lạnh lùng hơn. Thấy cô nàng nào đó thoáng thất thần, hiểu trong lòng vị hoàng đế nào đó bỗng cảm thấy sung sướng, lẽ là xuất phát từ lòng tự trọng đơn thuần của đàn ông thôi. Từ tới giờ, luôn là một sự tồn tại khiến phụ nữ ngước , chỉ mặt cô gái , dường như con chẳng chút giá trị nào, giá cả thị trường gần như chìm xuống tận đáy vực, hôm nay thấy sắc mặt của nàng, đương nhiên cũng vớt vát một chút tự tôn và hư vinh.

mà, một giây ngẩn , thái độ của Tô Cẩm Bình lập tức khôi phục như bình thường, trong đôi mắt phượng còn thoáng vẻ tiếc nuối. Dáng vẻ tuấn như , tiếc là nhân phẩm kém đến thế! Tiếc thật, thật sự đáng tiếc!

Biểu cảm của nàng cũng khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn đen mặt. Một tiểu thái giám nhanh chóng đưa một bộ tang phục đến, đưa cho Tô Cẩm Bình. Tô Cẩm Bình khoác bừa lên , trong đầu đột nhiên lóe lên chút gì đó, liền sang hỏi Hoàng Phủ Hoài Hàn với dáng vẻ cực kỳ thâm sâu: “Hoàng thượng, ngài cảm thấy hôm nay nô tỳ khác khác ?”

Gân xanh ở thái dương của vị hoàng đế nào đó nảy lên, khóe môi lạnh như băng cũng co giật, vì cảm thấy mấy lời quen quen nhỉ? Không cô nàng tiếp tục đấy chứ: “Có gì khác?”

“Khụ khụ!” Cô nàng nào đó ho khan vài cái thật to, đưa một bàn tay lên, vẻ thâm sâu nhấn nhấn mi tâm của , cúi đầu, vẻ nhân vật thần bí, trầm giọng : “Chẳng lẽ Hoàng thượng cảm thấy tư thế của nô tỳ hôm nay oai hùng đến bất ngờ ? Khí phách lẫm liệt, tuyệt đối trung tâm với Đông Lăng và ngài, nên hôm nay hình của nô tỳ càng cao lớn đến kỳ lạ ?

Khóe mắt giật lên điên cuồng, cao lớn đến kỳ lạ ? Hắn thật sự nhận ! Tiểu Lâm t.ử cảm giác ngất xỉu, chỉ xông lên bổ đầu cô nàng , xem bên trong đó chứa những thứ hỗn độn gì! Tư thế oai hùng hiên ngang? Khí phách lẫm liệt? Thân hình cao lớn? Tô Cẩm Bình đúng là cái gì cũng !

Hoàng Phủ Hoài Hàn chăm chú nàng một lúc lâu, thấy nàng vẫn giữ dáng vẻ , vô cùng quỷ dị và… buồn , khóe miệng giật giật, hỏi: “Vậy thì ?”

“Vậy thì ? Ngài hỏi thì á?!” Nàng ngẩng đầu đối phương với ánh mắt thể tin nổi, đôi môi đỏ mọng hé mở: “Chuyện đơn giản ? Nô tỳ trung thành với quốc gia như thế, chuyện đều tính toán vì Hoàng thượng, chẳng lẽ ngài nên thưởng một chút bạc cho con gái tình nghĩa đến bất ngờ là nô tỳ đây ? Ví dụ như một trăm lượng vàng chẳng hạn?”

“Rầm! Rầm! Rầm!” Một vài thái giám xong mấy lời đều vững nổi mà ngã nhào xuống đất, nước mắt lưng tròng, ông trời ơi, xin đừng gây sức ép với trái tim bé nhỏ của chúng con như ? Có cô gái điên ? Vô sỉ đành, còn ngang nhiên đòi tiền Hoàng thượng nữa chứ!

Bước chân Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng lảo đảo, tuy đoán cô nàng sẽ gì, nhưng khi thật sự câu , cảm giác khác.

Hoàng Phủ Hoài Hàn lẳng lặng day mi tâm gì, sáng suốt chọn cách phớt lờ câu của nàng, thẳng về phía linh đường.

Tô Cẩm Bình nghiến răng nghiến lợi theo , tên cẩu hoàng đế keo kiệt , vắt cổ chày nước, nàng nguyền rủa , vạn năm cũng ‘lên’ ! Nghiến răng sỉ vả xong, nàng theo , nhỏ nhẹ : “Hoàng thượng, thật cũng cần đến một trăm lượng vàng , tám mươi lượng cũng mà!”

Người đằng , chân dừng , khuôn mặt lạnh lùng như xuất hiện những vết rạn nứt, nhưng cũng gì, tiếp tục bước .

Thấy đối phương vẫn thờ ơ, Tô Cẩm Bình tiếp: “Hoàng thượng, thật năm mươi lượng cũng ! Làm đừng nên bủn xỉn quá, huống gì là Hoàng đế như ngài…”

Tiểu Lâm t.ử chỉ bịt chặt hai lỗ tai , mấy lời quái gở sống c.h.ế.t như thế. Nàng dám cò kè mặc cả với Hoàng thượng, còn dạy Hoàng thượng đừng keo kiệt ? Cô nàng đúng là chán sống !

Kỳ quái hơn là, khi gã lén lút liếc sắc mặt Hoàng thượng, phát hiện tuy đối phương rằng, nhưng đang , đúng, đúng là đang , chỉ là Tô Cẩm Bình nên thấy thôi. Tiểu Lâm t.ử kinh hãi dám nữa, gã cúi đầu nhưng tâm trạng vô cùng rối loạn.

Tới cửa linh đường, Tô Cẩm Bình hạ giá chỉ còn mười lượng vàng, nhưng Hoàng Phủ Hoài Hàn vẫn hề chút ý tứ nào là đồng ý. Nàng hít sâu một , cái tên Chu Bái Bì chắc thể nào đồng ý với nàng , giờ đến linh đường, tiện thêm gì nữa, nàng đành tức giận im lặng.

Hoàng Phủ Hoài Hàn đến, đều dậy hành lễ. Vị đế vương phất tay áo bào, để bọn họ bình giữa linh đường, thắp một nén nhang, sắc mặt lạnh lùng thể nhận cảm xúc bi thương gì khác.

Tiếng vang lên tận trời xanh, thật lòng, cũng giả tạo. Tô Cẩm Bình trong đám cũng giả vờ giả vịt lau nước mắt tồn tại trong ánh mắt đầy tán thưởng của chúng đại thần, nàng vô cùng đau lòng, khổ sở. Không ít đại thần đều thầm cảm thán trong lòng, cưới vợ cưới một con gái như mới đáng, con gái cũng lấy Tô Cẩm Bình hình mẫu mà giáo dục. Đương nhiên, nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn mà những suy nghĩ , chắc chắn khóe miệng sẽ co giật đến c.h.ế.t mất! Nếu con gái khắp thiên hạ đều giống như Tô Cẩm Bình, thì đám đàn ông bọn họ thôi đừng nghĩ đến chuyện cưới vợ nữa!

Trong lúc phúng viếng, Hoàng Phủ Dạ bỗng xuất hiện bên cạnh Tô Cẩm Bình. Hắn còn chuyện hôm nay, chỉ chạy từ bên phủ Dật vương tới. Quay sang bên cạnh , sắc mặt phức tạp, đôi môi đào mấp máy, nên gì.

Một lúc lâu , nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng ý định của Hoàng từ lúc nào?”

Đương nhiên Tô Cẩm Bình hiểu hỏi gì, nhưng mặt nàng cũng hề biến sắc, thản nhiên đáp: “Ngay từ đầu cảm thấy sẽ đồng ý . Trước đại hôn hai ngày, bắt Thiển Ức, uy h.i.ế.p .”

“Nếu Hoàng bắt Thiển Ức thì ?” Hắn vội vàng hỏi câu , nhưng hỏi xong ngẩn .

“Dù bắt, cũng thể gả cho Hoàng Phủ Dật . Ta và , hợp.” Đây là cách uyển chuyển, hợp, mà là thích.

Hoàng Phủ Dạ khẽ , một nụ vô cùng phức tạp, là bi thương cho Hoàng Phủ Dật, là cao hứng cho chính

Tô Cẩm Bình còn tâm tình mà tiếp tục thảo luận chuyện , vì dù thêm gì chăng nữa, cũng thể kết cục khác . Nàng sang liếc một cái, hôm nay mặc một chiếc áo bào gấm trắng, kết hợp với gương mặt xinh , thế nào cũng thấy tương xứng, liền cất lời trêu ghẹo: “Sao hôm nay mặc áo đỏ nữa ?”

Hắn nhếc miệng, bất mãn y phục , đáp: “Nếu hôm nay còn mặc áo đỏ nữa, mấy lão già trong dòng tộc còn tụng kinh c.h.ế.t bản vương ?”

Nghe , Tô Cẩm Bình chỉ đáp. Quan Tư Nghi bắt đầu bài điếu văn dài dằng dặc: “Hoàng hậu Hách Liên thị, phẩm hạnh trung hậu, hiền lương thục đức… Từ khi lên hậu vị, luôn vì đất nước, chăm sóc, quan tâm con dân, ân đức ngàn đời khó quên. Ân đức ngàn đời khó quên, trường tồn vạn năm. Sống khiêm nhường, thác tiêu dao, mẫu nghi thiên hạ, từ đức vô ngần…”

Từng câu từng chữ ca ngợi thi tuôn , ngay cả mấy hiểu về văn thơ cổ như Tô Cẩm Bình cũng trợn mắt há hốc mồm. Nhân… nhân phẩm của cái ả Hoàng hậu đó như ? Sao nàng hề gì thế? Lại còn phẩm hạnh đôn hậu, hiền lương thục đức, quan tâm chăm sóc con dân ? Vậy mà những khác đều thành kính cúi đầu, chân thành lắng mấy câu ca ngợi đó nữa chứ!

Nghe một lúc lâu, cuối cùng Tô Cẩm Bình nhịn nổi nữa, liền với Hoàng Phủ Dạ bên cạnh: “Tiểu Dạ Dạ, xác định đang đến là Hách Liên Dung Nhược chứ?” Mẹ kiếp, lạ ?

Nhận sự kinh ngạc trong giọng của nàng, Hoàng Phủ Dạ bật : “ là Hách Liên Dung Nhược đức như thế, điều, điếu văn đều như ?”

“Quả nhiên, những thứ mỹ nhất đời đều trong điếu văn, hy vọng ngày nào đó cũng sẽ cho một cái như !” Nếu Hách Liên Dung Nhược mà còn sống, nàng thể chắc chắn trăm phần trăm rằng lòng ả sẽ vui như nở hoa khi mấy lời khen !

“…” Hắn nàng một cái, gì, ai chờ mong điếu văn của chứ?!

Truy điệu xong, đại thần và các gia quyến vẫn quỳ ở linh đường, Hoàng Phủ Hoài Hàn xoay rời . Tô Cẩm Bình cũng hứng đây tiếp tục giả nữa, liền chào Hoàng Phủ Dạ một cái đuổi theo Hoàng Phủ Hoài Hàn. Kỳ lạ là Hoàng Phủ Hoài Hàn gây khó dễ cho nàng, mặc kệ để nàng theo về ngự thư phòng.

Dọc đường , Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy bụng đau quặn lên, hơn nữa, cảm giác đau đớn càng lúc càng rõ ràng, thậm chí trán nàng còn bắt đầu toát mồ hôi lạnh, bước chân dần trở nên mơ hồ. Mẹ kiếp, tự dưng đau thế nhỉ?!

Nghe tiếng bước chân bình thường của nàng, Hoàng Phủ Hoài Hàn nàng một cái, thấy mặt nàng trắng bệch liền nhướng mày hỏi: “Sao thế?”

“Không… !” Nàng bối rối đáp, cảm thấy nặng như treo mười lăm thùng nước . Không , tự dưng đau bụng kỳ quái thế , động t.h.a.i đấy chứ? Vì , nhất định thể để Hoàng Phủ Hoài Hàn chuyện gì , nếu mà gọi ngự y --- khéo nàng còn kéo lăng trì xử t.ử mất!

Hoàng Phủ Hoài Hàn nghi hoặc, nhưng nàng , cũng tiện thêm gì nữa. Đến cửa ngự thư phòng, Tô Cẩm Bình ở cửa chuẩn quét tước, nàng cởi áo tang đưa cho Tiểu Lâm tử, Tiểu Lâm t.ử giao cho hạ nhân.

Trước khi ngự thư phòng, Hoàng Phủ Hoài Hàn yên lòng liếc Tô Cẩm Bình một cái, bộ dạng của nàng như đang cố gắng chịu đau , chẳng lẽ nàng trúng độc? cũng hề thấy dấu hiệu trúng độc, cô nàng vẫn còn ích, bây giờ thể c.h.ế.t . Hắn lạnh lùng hỏi: “Thật sự chứ?”

“Không !!!” Giọng của Tô Cẩm Bình lớn, rõ ràng là hề thoải mái khi hỏi , nhưng thật , còn là do nàng đau đớn chịu nổi, lo lắng sợ đứa bé chuyện gì, nên cảm thấy phiền phức, tự dưng Hoàng Phủ Hoài Hàn hỏi tiếp, đương nhiên nàng vô cùng khó chịu.

Tiểu Lâm t.ử và Hạ Đông Mai đều kinh hãi khi nàng quát lớn, to gan thật, dám quát Hoàng thượng! Cả hai đều lén lau mồ hôi lạnh vì nàng.

Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng vui, lạnh lùng gằn giọng: “Tô Cẩm Bình, ngươi to gan thật! Dám bất kính với trẫm!” Là do quá dung túng nàng ? Nên mới khiến cô gái coi trời bằng vung như thế?!

Tô Cẩm Bình còn kịp đáp lời, thấy Hạ Đông Mai hét lên một tiếng sợ hãi: “A----.”

Tầm mắt đều thu hút qua đó, Tô Cẩm Bình cũng kỳ quái , khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Đông Mai đỏ bừng lên, chỉ quần Tô Cẩm Bình, : “Trên quần cô dính cái gì kìa?!” Nếu cô đoán k nhầm thì chắc là nàng tới nguyệt sự ? Lần khi cô tới nguyệt sự, cũng nhờ nàng nhắc nhở, … Có điều, xong, Hạ Đông Mai cũng hối hận, dù ở đây nhiều như , quan trọng nhất là --- Hoàng thượng cũng đây!

Quần dính cái gì? Tô Cẩm Bình , cúi đầu , m.ô.n.g nàng một vết m.á.u nho nhỏ, khiến nàng tái nhợt mặt mũi! Không nàng m.a.n.g t.h.a.i ? Thứ thể là nguyệt sự ? Hơn nữa, dù là nguyệt sự thì cũng đau bụng vô cớ thế chứ? Như là…

“Tô Cẩm Bình, rốt cuộc là ngươi ?” Nhìn vết m.á.u quần nàng, Hoàng Phủ Hoài Hàn nhất thời cũng kịp nghĩ đến chuyện nguyệt sự.

Cô nàng nào đó nghiêm mặt vết m.á.u đang lan dần , Hoàng Phủ Hoài Hàn hỏi , mặt nàng tái , khổ sở rên lên: “Nhanh lên, sảy t.h.a.i !” Nói xong, chờ những khác kịp phản ứng, nàng trợn trắng mắt, ngã xuống đất…

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...