Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 80:: Bắt Lấy Nam Cung Cấm, Bách Lý Kinh Hồng, Sống Chết Mặc Kệ!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Hoàng , xem biện pháp của chúng , tạo nên hiệu quả gì.” Một mặc áo
đỏ, lệch ghế, phe phẩy cây quạt, tư thế vô cùng1bất nhã, nhưng chủ nhân cung điện , hề so đo với . Đôi mắt màu tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn hiện lên vẻ âm trầm, kết quả8này, tuyệt đối ngờ tới, ngờ lão Thừa tướng cũng bên phe . Kế sách của vốn là nhằm Quân Kinh Lan và Nam Cung Cẩm, còn2tính toán cả Quân Hạo Thiên trong đó. “, bọn họ nghĩ rằng thoát hiểm, cũng nào đơn giản như thế!”
Nói xong, bàn tay mạnh mẽ của nắm4chặt long ỷ, dù long ỷ chế tạo từ kim loại đặc, thế mà bóp hiện lên mấy dấu vết ngón tay! Điều biểu thị tâm tình giống như , hiền hòa như thế.
Hoàng Phủ Dạ bên cạnh, hoàng của : “Hoàng , dự định thế nào?” “Nếu như Hoàng hậu Nam Nhạc và Nam Nhạc Hoàng c.h.ế.t ở Bắc Minh, chuyện sẽ thế nào?” Hoàng Phủ Hoài Hàn trả lời mà hỏi . Kết quả như thế, thể nghi ngờ gì là nhất, những trừ bỏ cái định trong mắt, còn thể thành công dấy lên chiến tranh giữa Nam Nhạc và Bắc Minh.
“Thế nhưng mà hoàng , chỉ sợ là dễ mà tay như thế!” Trong đám bọn họ, mấy đều là cao thủ, cho dù là Lạc Niệm Hi, Thượng Quan Cẩn Duệ, Bách Lý Kinh Hồng Nam Cung Cẩm đều là nhân vật dễ đối phó.
Khóe môi Hoàng Phủ Hoài Hàn nhếch lên bằng lạnh: “Cho dù ai c.h.ế.t, chỉ cần vụ ám sát là thể kích động lên một vài chuyện là đủ.”
“Vậy thì , chuyện , để thần !” Hoàng Phủ Dạ dậy đáp ứng. Hoàng Phủ Hoài Hàn đầu tiên là gật nhẹ đầu tiếp tục : “Dạ, gần đây để vẻ đặc biệt quan tâm tới tình hình Mạc Bắc!”
Hắn câu , đôi mắt tà mị của Hoàng Phủ Dạ trong nháy mắt liền ngừng một chút, còn hiện lên một chút bối rối, cũng may đang cúi đầu, nên Hoàng Phủ Hoài Hàn thấy. Giọng phong lưu hoa lệ mà mang ba phần ưu nhã một cách tự nhiên chậm rãi vang lên: “Đấy là tự nhiên, hiện nay Mạc Bắc nguồn nước, ký hiệp định, khi chiến tranh kết thúc, sẽ thông thương với Nam Nhạc. Chỉ cần một chuyện trong đó thôi cũng đủ để Mạc Bắc cường thịnh, đương nhiên là cực kỳ bất lợi đối với chúng , thần tự nhiên quan tâm kỹ càng một chút, để còn sớm đề phòng!”
Hắn xong, Hoàng Phủ Hoài Hàn nhíu mày, mặn nhạt trả lời một câu: “Thật ?”
“Chẳng lẽ hoàng tin thần ?” Hoàng Phủ Dạ trả lời mà hỏi .
Lời , ngược hỏi khó Hoàng Phủ Hoài Hàn. Hắn trầm ngâm một lát, giọng lạnh như băng vang lên: “Tự nhiên là trẫm tin ! Chỉ là Dạ , còn giống như , thể hết với trẫm mà giữ gì nữa .”
Lúc , chuyện gì cũng giấu giếm , nhưng hiện nay luôn thần thần bí bí, thậm chí nhiều chuyện căn bản là gì. Dạ như bây giờ khiến cảm thấy lạ lẫm, vô cùng lạ lẫm. Mà khi lạ lẫm cũng sẽ sinh nhiều nghi ngờ.
Hoàng Phủ Dạ thể, mặt hề đổi sắc : “Hoàng , thế nào cũng ! Chỉ xin ngài tin tưởng, một việc, thần để , tất nhiên là thần lý do . cho dù chuyện gì xảy , vẫn mãi mãi là hoàng của Hoàng Phủ Dạ ! Còn thần , cho dù cô phụ hết trong thiên hạ, cũng sẽ cô phụ tín nhiệm của hoàng !”
Mỗi câu mỗi chữ, âm vang hữu lực. Nghe thấy, khiến cho tinh thần phấn chấn, hề sinh một chút nghi ngờ.
Khóe môi bằng lạnh của Hoàng Phủ Hoài Hàn chậm rãi nhếch lên, tựa như là hài lòng, gật nhẹ đầu: “Dạ, cũng là trẫm hoài nghi lòng trung thành của đối với trẫm, đối với Đông Lăng. Chỉ là trẫm thích giữa chúng , chuyện để giấu diếm trẫm, nhưng , trẫm cũng miễn cưỡng, .”
“Đa hoàng thông cảm!” Hoàng Phủ Hoài Hàn , ngoài.
Sau khi rời khỏi, Hoàng Phủ Hoài Hàn bóng lưng thật lâu, đáy mắt như hàn đàm sóng biếc phun trào, sâu thấy đáy, mịt mù tả nổi. “Đi điều tra việc Dạ Vương và Mạc Bắc!”
“Rõ!”
“Hoàng thượng, chúng thủ ở đây, tiến công, cũng rút về, chuyện ...” Vương T.ử Dịch kiên trì mặt Mộ Dung Thiên Thu, cảm thấy vô cùng sợ hãi, đang lo lắng phát sinh chuyện giống như lúc tại Ngọc Môn Quan, lẽ dù qua lâu như nhưng Hoàng thượng thực vẫn còn ý ngấp nghé !
Mộ Dung Thiên Thu nhíu mày, khuôn mặt tuấn lãng của , giọng râm mát và tàn bạo của chậm rãi vang lên: “Trẫm quyết định thế nào, còn cần xin chỉ thị của ngươi ?”
“Mạt tướng dám!” Vương T.ử Dịch giật , chân mềm nhũn, thành thành thật thật quỳ gối
mặt Mộ Dung Thiên Thu. Trong chốc lát run rẩy như lá thu sắp rụng! Căn bản là dám ngẩng đầu lên sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu.
“Hay là, Vương ái khanh thật sự tin những lời đồn bên ngoài, cho rằng trẫm ý gì với ngươi, cho nên cảm thấy bản giống bình thường, cũng đ.á.n.h bạo tới khiêu chiến ranh giới cuối cùng của trẫm?” Hiển nhiên, tâm tình Mộ Dung Thiên Thu hôm nay lắm, còn Vương T.ử Dịch đúng lúc đụng , cho nên ngay cả mấy lời như thế cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-80-bat-lay-nam-cung-cam-bach-ly-kinh-hong-song-chet-mac-ke.html.]
Lúc Vương T.ử Dịch mới thấy mấy lời đầu tiên, câu hỏi đầu tiên xuất hiện trong đầu chính là: “Chẳng lẽ đúng ?” , gan đủ to để câu đó , mà tiếp tục : “Mạt tướng dám!”
“Không dám, tức là cũng ý đúng ?” Giọng râm mát của Mộ Dung Thiên Thu vang lên đỉnh đầu . Ngay cả tên thái giám bên cạnh cũng nhịn mà Vương T.ử Dịch đầy thông cảm, chỉ khi trong lòng Hoàng thượng vô cùng tức giận, mới sẽ đối xử với đụng như thế, Vương tướng quân thật đáng thương! Hắn tin rằng thà lôi ngoài c.h.é.m đầu còn hơn là cứ ở chỗ Hoàng thượng “tra hỏi”.
Vương T.ử Dịch vội vàng lắc đầu, cố sức mà lắc cái đầu nếu thì chặt đứt mất! “Không , ! Thần tuyệt đối ý !” Hắn thật sự ! Rõ ràng Hoàng thượng ham đồng tính, chuyện cả thiên hạ đều , tại Ngọc Môn Quan, Hoàng thượng... Ý nghĩ mọc rễ trong đầu ? Mà tự đa tình chút nào! Mộ Dung Thiên Thu vươn tay, nâng cằm lên, bàn tay bóp chặt đến nỗi Vương T.ử Dịch cảm thấy cằm đau đớn. Đôi con mắt màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu mắt : “Nhớ kỹ, nếu trẫm coi trọng ai, dù là trốn đến chân trời góc biển cũng thoát! Hơn nữa, xưa nay trẫm thích nhất, là chơi trò mèo vờn chuột, còn về ngươi! Còn lâu mới đủ tư cách cho việc của ngươi, đừng suốt ngày trẫm bằng ánh mắt đó! Trẫm đối với , hứng thú!”
Lời , đủ rõ ràng, đơn giản chính là thẳng thắn đến cực điểm! Cho dù là Vương T.ử Dịch hy vọng Mộ Dung Thiên Thu ý gì với , nhưng cũng nhịn cảm thấy tổn thương lòng tự ái của
! Hắn cúi đầu xuống : “Hoàng thượng, mạt tướng rõ , mạt tướng tội!” “Rõ thì ! Còn chuyện gì chất vấn trẫm nữa ?” Trên khuôn mặt Mộ Dung Thiên Thu tràn đầy lệ khí, kỹ còn thấy một tia hắc khi đang phun trào, bộ dạng , chỉ đang tức giận, mà còn là tức giận nhẹ.
Thấy đối phương dùng đến cả từ chất vấn”, Vương T.ử Dịch cuối cùng cũng hiểu rõ ràng chính hôm nay nên hỏi tới chuyện , thiên hạ là của Hoàng thượng, Hoàng thượng gì, mắc mớ gì tới , chỉ cần bổn phận thần t.ử của là . “Không , mạt tướng tuyệt đối ý chất vấn Hoàng thượng!” “Ừm, ngoài !” Như là tâm trạng hơn một chút, mà nhẹ nhàng buông tha cho Vương T.ử Dich. Còn Vương T.ử Dịch vốn cho là dữ nhiều lành ít, đột nhiên tránh thoát một kiếp, lập tức cảm thấy ánh dương sáng lạn, vô cùng hạnh phúc mà vội vàng : “Mạt tướng cáo lui!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Sau đó chạy ngoài như một cơn gió.
Sau khi ngoài, tên thái giám thấy đế vương âm tình bất định hạ sát thủ với Vương T.ử Dịch, thì cảm thấy tâm trạng đối phương tệ, thể là thử dò hỏi: “Hôm nay tâm trạng Hoàng thượng ?”
Mộ Dung Thiên Thu lạnh một tiếng : “Bé con , chỉ to gan lớn mật! Mà mạng cũng lớn! Đến Bắc Minh, mà mắc chút sai lầm nào. Còn thành công phể Quân Hạo Thiên, trợ giúp thằng nhóc miệng còn hội sữa lên Thái tử!”
Cho nên... Tên thái giám tự hỏi trong lòng.
“Ầm!” một tiếng, cơn giận dữ, Mộ Dung Thiên Thu hất bay đồ đạc bàn! “Yến Kinh Hồng, dù cao chạy xa bay, nàng cũng đừng tưởng thể thoát khỏi lòng bàn tay trẫm!”
Trò chơi , còn chán ngấy, ngừng, bất kể cũng thể ngừng. Còn Yến Kinh Hồng, mưu phản bắt, tha thứ , mà cứ như thế! Đơn giản chính là đáng hận! Nếu bắt bẻ con đó trở , dạy dỗ một phen, Mộ Dung Thiên Thu cho dù c.h.ế.t cũng cam tâm!
Thế nhưng, càng kéo dài, càng nhận thấy khó bắt nàng trở về: Nhất là , chuyện Quân Kinh Lan lớn như thế, nàng cũng thể tránh thoát dễ như trở bàn tay, khỏi nghĩ nàng thật sự trời xanh ưu ái, đạt trời xanh thiên vị, cho nên nhiều tránh thoát đại kiếp!
Tên thái giám nghiêng đầu liếc một cái, trong lòng nghĩ tới đủ thứ chuyện, nhưng câu nào. Hoàng thượng là thích bóp mép trò chơi bố trí, cho nên nhất định bắt Yến Thừa tướng. theo Hoàng thượng nhiều năm như thế, vẫn hiểu? Nếu thật chỉ là một trò chơi, hơn nửa năm, với tính tình của Hoàng thượng thì sớm mất hào hứng, nhưng cho tới bây giờ, vẫn còn chấp nhất như thế!
Nửa năm như một ngày, trạng thái hiện nay của Hoàng thượng khác chút nào ngày Thừa tướng mới . Thời gian trôi qua cũng khiến mất hứng thú đối với Thừa tướng, ngược , nhớ nhung còn sâu hơn. Đây quả thật giống như là lời Hoàng thượng , nửa phần thực tình, chỉ là chơi đùa mà thôi? Chỉ sợ Hoàng thượng là trong cuộc nên cũng rõ ràng?
“Hoàng thượng bớt giận!” Tên thái giám trầm thấp, trấn an tâm tình .
Cảm xúc của Mộ Dung Thiên Thu giống như cuối cùng cũng bình tĩnh một chút. Hắn nhắm mắt, tĩnh mịch suy nghĩ hồi lâu, bỗng mở mắt : “Người đầu, chặn g.i.ế.c Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm, nhất định mang Nam Cung Cấm về cho trẫm, Bách Lý Kinh Hồng, sống c.h.ế.t mặc kệ!”
“Rõ!”
Quyển 4