Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 8:: “Buông Rèm Nhiếp Chính”!!!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hiên Viên Dĩ Mạch xong cũng tự ngẩn ! Cái gì mà góa con côi chứ, tên Lãnh Vũ Tàn còn c.h.ế.t mà!
giờ phút Linh Nhi gì nữa , chỉ là khi kết hôn thì ai sống cuộc sống của đó, mà trong lòng của cô thì cũng cưới khác đúng hôm nay, nhất thời trong lòng cũng còn mong ngóng gì nữa, cho nên lời xong cũng thấy đến mức thể chấp nhận.
Nam Cung Cẩm cũng tiếp lời: “Vị công t.ử với trong nhà rằng đứa con trong bụng em là cốt nhục lúc để . Về đứa nhỏ cũng coi như phụ , bản cung ở đây, cũng thể đảm bảo đứa bé một đời vinh hoa. Hơn nữa, em cũng thể để cho đứa nhỏ đời phụ ?”
Câu cuối cùng đ.á.n.h thẳng đáy lòng của Linh Nhi. Ngay khi cô vẫn còn một chút do dự, Nam Cung Cẩm đòn quyết định: “Đây là mệnh lệnh!”
Mệnh lệnh đối với ám vệ mà , là thể trái!
Cuối cùng, Linh Nhi đành chán nản gật đầu: “Thuộc hạ tuân mệnh!”
“Hận ?” Nam Cung Cẩm hỏi.
Linh Nhi lắc đầu: “Đây là thuộc hạ tự tự chịu! Chủ nhân hết lòng quan tâm, giúp đỡ thuộc hạ !”
“Ừm, là ! Vị công t.ử chính là con của một vị phiên Vương, cho nên đoàn đưa dâu cũng cần mất mấy ngày, dọc đường chút vất vả, em cũng nên cẩn thận một chút!” Nam Cung Cẩm dặn dò.
“Tạ ơn chủ nhân quan tâm!” Linh Nhi , ánh mắt chăm chú của Nam Cung Cẩm, ngoan ngoãn đến xuống bàn trang điểm, để các cung nữ bắt đầu trang điểm cho cô.
Nam Cung Cẩm và Hiên Viên Dĩ Mạch thì ở phía trộm, trong đoàn đưa dâu, các nàng đều dặn dò , để cho nhiều! Nếu Linh Nhi hỏi, cũng sẽ trả lời là gả cho con của phiên Vương. Ai bảo cô xảy chuyện lớn như còn dám giấu giếm họ chứ!
Chuyện trang điểm kéo dài đến trưa. Một vị lão Vương phi của hoàng gia Nam Cung Cẩm mời mọc tới chải đầu cho Linh Nhi.
“Một chải, chải đến cuối cùng!”
“Hai chải, chải đến đầu bạc răng long!”
“Ba chải, chải cho con cháu đầy đàn!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Bốn chải, chải đến sang giàu vàng son!”
Từng câu, từng câu cũng cho từng giọt nước mắt rơi từ trong mắt Linh Nhi. Còn cái gì răng long đầu bạc, con cháu đầy đàn, cô cũng coi như hủy hoại ! Đã hủy hoại !
Cách đó xa trong mắt của Nam Cung Cẩm và Hiên Viên Dĩ Mạch cũng đầy vẻ chúc phúc cho nàng, Linh Nhi gả , chính là gả cho Lãnh Vũ Tàn mà. Sau khi đôi tiểu phu thê gặp , đương nhiên sẽ sống đến tóc bạc răng long, cho nên thể bớt bước nào! Nghĩ thế nên Nam Cung Cẩm bèn bước một bước tới mặt Linh Nhi : “Đừng , em để ý tới , cũng nên chú ý cho đứa bé trong bụng, suy nghĩ thoáng một chút, lẽ phía niềm vui bất ngờ cho em mà!”
Dứt lời, đợi cô kịp hiểu điều gì, nàng tự lấy khăn cô dâu tới quàng cho cô : “Đi thôi!”
Mới xong, hỉ nương lập tức tới đỡ Linh Nhi chậm rãi bước . Đại hôn của Quận chúa, còn là một Quận chúa thế lực, cho nên cũng quá náo nhiệt, ngược dân chúng đường phố tụ tập ngóng xem đông đúc. Nam Cung Cẩm và Hiên Viên Dĩ Mạch đưa Linh Nhi tới cổng hoàng cung, xe ngựa xa xa vẫn nỡ dời mắt.
Nam Cung Cẩm kìm , đôi mắt cũng ngân ngấn nước mắt: “Con nhóc c.h.ế.t tiệt gả xa như thế, lẽ đời chúng sẽ gặp nữa!” Vào cửa nhà thế gia vọng tộc, Linh Nhi chạy cũng khó khăn, thêm nữa là Nam Nhạc và Tây Võ sắp khởi chiến, thật sự là khó mà ! Còn thêm cả chuyện đứa con, cũng tự cô nghĩ biện pháp giải thích với lão Hầu gia thôi, chuyện khó, nhưng đây là con đường cô tự chọn!
“Nương nương nỡ xa cô ?” Hiên Viên Dĩ Mạch hỏi.
“Đó là chuyện đương nhiên ! mà nhắc đến mới nhớ, còn chuyện hôn sự của em thì định lúc nào xử lý?” Nam Cung Cẩm chợt nhớ nên hỏi luôn cô .
Mặt Hiên Viên Dĩ Mạch ửng đỏ lên! Giậm chân một cái, bộc lộ dáng vẻ yêu kiều của một cô gái nhỏ: “Nương nương, linh tinh gì chứ? Ai là thành hôn với nào!” Tuy đây vài ngày tên cũng đề cập qua chuyện với cô, còn đưa cho cô một miếng ngọc bội tín vật, ngọc bội là lúc giáo chủ thu nhận ban cho. Mà Lãnh T.ử Hàn cũng đáp ứng cầu , nhưng cô vẫn luôn dám với chủ nhân, mà hôm nay chủ nhân hỏi, khiến cô cảm thấy vô cùng hổ!
Nam Cung Cẩm cô giậm chân, còn dáng vẻ đỏ mặt khó , cũng cảm thấy mới mẻ, trong lòng thầm đoán một hai! Nàng thở dài một , nắm lấy tay Hiên Viên Dĩ Mạch, vẻ vô cùng cảm động : “Em và Linh Nhi đều là phụ tá cực kỳ đắc lực của , hiện nay Linh Nhi gả , đương nhiên em cũng gả sớm! Bây giờ em ý định cũng , thì về cứ yên lòng ở bạn với là !”
Nói xong, nàng lập tức đầu thẳng, thèm một !
Hiên Viên Dĩ Mạch im tại chỗ, lập tức cảm giác hối hận đến phát điên lên ! Mặc dù cô cũng sẽ dễ dàng nhận lời tên độc mồm độc miệng , nhưng ý của chủ nhân như , là cả đời cô sẽ cần tính toán nghĩ ngợi gì nữa ?! Cô… cô thể khiến thời gian một chút, lúc chủ nhân những lời để một nữa câu trả lời của bản ?
Mà đang nghênh ngang rời đằng mặt cô , thì ngửa mặt lên trời to nội dung bức thư gửi cho Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Chớ vẻ! Chớ vẻ! Ra vẻ sẽ sét đánh!”
Vừa mới xong, bầu trời bỗng “Đùng!” một tiếng vang vọng, khiến cho Dĩ Mạch giật thót cả tim!
…
“Tiểu Hồng Hồng yêu, thể thương lượng với một chút ?” Cô nàng nào đó vô cùng nịnh nọt mặt , nhưng trong lòng đang cố nhẫn nhịn một bụng lửa giận, thời Trung Quốc cổ đại triều đại Hoàng hậu cũng thể cùng Hoàng thượng lên triều ? Vì mà cái triều đại vớ vẩn , còn chuyện hậu cung tham gia chuyện triều đình chứ?
“Nói.” Hắn thản nhiên ngước mắt, mỉm nàng, trong lòng mơ hồ đoán nàng cái gì.
Nam Cung Cẩm bày bộ dạng vò đầu bứt tai trông vô cùng khốn đốn : “Chuyện là như thế , mấy ngày nay vô cùng nhàm chán, cảm giác sống nữa, thậm chí nhàm chán đến mức dấu hiệu phát điên, cho nên vô cùng hy vọng, tìm cho chuyện gì tính xây dựng để !”
“Sinh con nhé?” Giọng lạnh lùng, cao ngạo vang lên, ánh mắt như ánh trăng say lòng mang theo một chút sắc thái mập mờ.
Nam Cung Cẩm nhịn xuống, suýt nữa thì thốt câu: “Sinh cái đầu !” Sau đó cố gắng bình tĩnh nghiến răng nghiến lợi : “Chuyện nhàm chán như sinh con thì tính xây dựng chứ?”
“Gia tăng nhân khẩu cho Nam Nhạc mà.” Người nào đó dõng dạc.
Khóe miệng Nam Cung Cẩm giật mạnh mấy cái, nàng cởi giày của , nện thật mạnh lên mặt của từng cái từng cái một! Chẳng lẽ giá trị của Nam Cung Cẩm nàng bây giờ chỉ còn là vì để cho Nam Nhạc thể nhiều thêm mấy ? Tên khốn !
Nàng đang nổi giận, một bàn tay thon dài, trắng nõn liền đưa một bản tấu chương tới mặt nàng.
Nam Cung Cẩm chau mày, xem qua bản tấu chương , nhanh như gió, lúc nụ mỉm mới xuất hiện khuôn mặt nàng! Tấu chương là ngự sử đại phu trình lên, nếu Hoàng thượng khăng khăng cố chấp, nhất định khôi phục tràng diện giống như nghìn năm , Hoàng hậu nhúng tay chuyện triều chính, thì ông sẽ đập đầu c.h.ế.t điện Kim Loan!
Mà phía , dùng bút chu sa màu đỏ phê chuẩn: Lòng chân thành của ái khanh, trẫm hiểu rõ. Sau khi khanh c.h.ế.t, trẫm sẽ ban ba thước quan tài mỏng để hậu táng.
Nhìn thế , là khăng khăng cố chấp ! Cũng lên rằng, tên cũng gần đây sống trong hậu cung cũng nhàn đến phát chán, cho nên bắt đầu xử lý chuyện ! Nghĩ thế, cảm giác cảm động vô bờ bến càng dâng trào trong lòng nàng: “ nếu cứ bác bỏ như thế, liệu khiến cho triều đình bất hòa , sẽ thành kiến với thì ?”
“Chuyện , bắt đầu chuẩn từ mười ngày , đại đa đại thần cũng ở bên . Tiếp theo, thì đành chờ xem biểu hiện của nàng triều đình thôi.” Nói xong vuốt mũi nàng một cái, nhớ tới dáng vẻ giận đến nôn máu, tựa như lao đ.á.n.h đó, cảm thấy buồn .
Nam Cung Cẩm tự nhiên cái gì gọi là biểu hiện của nàng, chỉ như ở Tây Võ, chuyện gì cũng đều xông hỗ trợ xử lý, mà còn xem mức độ mềm nắn rắn buông của nàng! Có việc cần , cũng việc cần ! Việc đó, chính là để cho triều đình Nam Nhạc thấy thực lực của nàng, từ đó chậm rãi sinh sự tôn trọng, lòng kính ngưỡng. Mà chuyện nên , đó chính là trong xã hội nam quyền , đàn ông xưa nay ghét nhất là đàn bà tham dự chính sự, Tiểu Hồng Hồng nhà nàng ngại, nhưng đám đại thần hẳn cũng ngại. Cho nên cái nàng biểu hiện , là dáng vẻ của một phụ tá chứ là dáng vẻ của một bề !
Tuy bận tâm nhiều thứ hơn một chút, nhưng hầu như sẽ cần mốc meo trong hậu cung nữa! Mà khi trận giao chiến của các quốc gia sắp tới, nàng cũng chút chuyện cho , một câu tự luyến là dạng đại tài như nàng, ở hậu cung trồng hoa, nuôi cỏ, sinh con, thật sự quá lãng phí!
“Hài lòng chứ?” Nhìn nét mặt của nàng dịu , hơn nữa thoạt vẻ như tâm trạng tệ, nên tâm trạng của tự nhiên cũng khá hơn theo.
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Hài lòng ! Chuyện tính xây dựng hơn sinh con và xây dựng nhân khẩu nhiều!” Giọng nàng trào phúng, kỳ kỳ quái quái!
Hắn , cũng giận, chỉ mỉm khẽ một tiếng, đó cúi đầu xuống xử lý chính vụ. Mà Nam Cung Cẩm đến bên cạnh , thoáng qua bản tấu chương một chút, lập tức cảm thấy đám đại thần thật sự cũng quá nhàm chán, chuyện chỉ cần một câu là xong, thành vô câu rằng, thì, là, mà, thôi khiến choáng váng hoa mắt, thậm chí ở tấu chương còn thao thao bất tuyệt mấy nghìn chữ, đều là ca tụng công đức của Hoàng đế, một câu nào giá trị.
Sắc mặt Nam Cung Cẩm trầm xuống: “Đây chính là những tấu chương do đám đại thần nhàm chán ?”
Bách Lý Kinh Hồng cũng nàng cái gì, chỉ khẽ gật đầu, biểu thị đúng như thế. Từ đến nay, tấu chương của đám đại thần đều là như thế, cho nên quân vương nào cũng thể xử lý hết chính sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-8-buong-rem-nhiep-chinh.html.]
“Ngày mai, thể với đám đại thần triều đình, tấu chương ngắn gọn, đủ ý, xúc tích cô đọng, nên nhiều thứ rằng, thì, là, mà như thế, cho rõ ràng mới !” Nam Cung Cẩm đề nghị của . khi nàng xong, chính nàng cũng thở dài, mấy loại tấu chương dài dòng thì đúng là thể bắt ngắn gọn một chút, nhưng nếu là bản tấu chương thuần túy chỉ để ca ngợi công đức của Hoàng thượng thì đây?
Bách Lý Kinh Hồng lời của nàng, cũng cảm thấy hợp lý. Nhìn mấy cái tấu chương nhảm đúng là cũng vô cùng hao tổn tinh thần, nếu thật sự thể cải cách một phen phương diện thì về sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều. Cứ lật qua một bản tấu chương, là nhảm, đều là ca tụng quân vương tài đức như thế nào, sáng suốt , lập tức cảm thấy đau đầu. “Vẫn thế , hạ một cấp quan nhỉ?”
Hắn lên tiếng đề nghị.
Nam Cung Cẩm gật đầu, tỏ vẻ tán đồng! Mặc dù trừng phạt như thế khỏi nặng một chút nhưng một đống tấu chương dài như thế, lãng phí thời gian của Hoàng đế để , đều là để nịnh nọt, đám sâu mọt như thế để cũng tác dụng gì.
Cái gọi là, một cây chẳng nên non, ba cây chụm nên hòn núi cao đó. Đến buổi trưa, đống tấu chương xử lý xong, ngay cả Tiểu Miêu T.ử cũng ngạc nhiên, lúc Hoàng thượng đều chong đèn xử lý tấu chương đến khuya mới xong.
Tấu chương xử lý xong, Diệt trở .
Hắn báo cáo cho Nam Cung Cẩm chuyện nàng phân phó cho thuộc hạ thăm dò: “Khởi bẩm Hoàng hậu nương nương, khi Linh Nhi đến Tây Võ, Lãnh Vũ Tàn cáo ốm nhất quyết cử hành hôn lễ. Hôn lễ do của mặt để cử hành, mà khi kết hôn, hai bọn họ cũng mấy ngày trông thấy , Lãnh Vũ Tàn còn định chờ thêm mấy ngày nữa xuất gia. Linh Nhi thì vẫn trong phòng an tâm dưỡng thai, mãi đến hôm , cô khỏi cửa phòng , vô tình gặp , hai mới đoàn viên! Ngay lúc đó sắc mặt của Linh Nhi vô cùng kinh ngạc, ngỡ ngàng…”
Càng càng cảm thấy hết nổi, thấy Hoàng hậu nương nương thật sự là quá nhàm chán! Nói luôn là gả cho Lãnh Vũ Tàn ? Còn giày vò lâu như thế!
Mà Nam Cung Cẩm và Hiên Viên Dĩ Mạch chuyện , thì lập tức nỗi đau khổ của khác một cách vô cùng xảo trá!
Bây giờ đừng là Diệt, mà ngay cả Bách Lý Kinh Hồng đều chút hết nổi, quả nhiên đàn ông mãi mãi thể nào hiểu niềm yêu thích đặc thù của phụ nữ.
Rồi Diệt tiếp: “Sau đó thuộc hạ cũng theo dặn dò của ngài, giao phong thư của ngài cho Linh Nhi!”
…
Trong phủ Định Viễn Hầu ở Tây Võ.
Trên môi Linh Nhi nở một nụ vui mừng, ngạc nhiên và hạnh phúc, phong thư trong tay : “Khi em phong thư , em cũng chúng lừa đúng ! đây cũng là sự trừng phạt dành cho em, ai bảo em xảy chuyện lớn như thế cũng thèm cho chúng . Đến Tây Võ , sợ là khó gặp , tự em cố gắng lo cho bản nhé. Trong đại viện vọng tộc, âm mưu trùng điệp, từng bước là từng nỗi khó khăn vất vả, vốn tán thành, nhưng đây là con đường do chính em lựa chọn, thì em cố gắng vững vàng bước tiếp! Tự lo cho bản thật , nhớ, nếu đến lúc bắt nạt thì trở về Nam Nhạc, nơi là nhà đẻ của em!”
Rải rác mấy lời, quá nhiều hỏi han ân cần, cao điệu tình thâm ý trọng, thậm chí cũng tìm một chút ngôn từ ưu mỹ hoa lệ. cũng chính những ngôn từ giản dị như thế mới thể đả động lòng ! Nghĩ thế, một giọt lệ lặng lẽ rơi lên trang giấy, đây là sự hạnh phúc…
Chủ nhân, gặp là may mắn cả đời của Linh Nhi!
…
“Quả nhiên là cảm động mà ! Ai, kỳ thật chính cũng thường xuyên cảm động rơi nước mắt ướt trường sam vì sự vĩ đại của mà!” Nam Cung Cẩm gật gù đắc ý .
“...” Đám im lặng.
…
Hôm triều đình Nam Nhạc, Đế Vương và Hoàng hậu cùng lên triều, mà tên ngự sử đại phu hôm qua tấu chương tự sát tại điện Kim Loan , khi nhận phê chuẩn của Hoàng thượng thì đành ngoan ngoãn cùng một chỗ với đám đại thần còn , quỳ xuống hô to: “Chúng thần bái kiến Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương! Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế! Nương nương thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế!”
Đây là đầu tiên Nam Cung Cẩm ở nơi cao như thế , xuống đám bên dưỡi! Nàng , chỉ là chỗ cao trong đại điện, mà là đỉnh cao của quyền lực! Trong đầu chợt nhớ tới thời gian cúi đầu khom lưng khi bản cung nữ quét dọn hoàng cung, thanh tẩy nhà xí ở Đông Lăng, Bắc Minh, trong lòng cũng khỏi ý nghĩ thế cũng gọi là tiểu nhân đắc chí đấy nhỉ? Cuối cùng, trong lòng cũng một định vị khác, hẳn là phượng tường cửu thiên nhỉ? Chỉ là chặng đường , thực sự khó để bước !
Bách Lý Kinh Hồng long ỷ, còn Nam Cung Cẩm xuống phượng tọa bên long ỷ. Tiểu Miêu T.ử và mấy tên thái giám dựng lên một bức rèm châu ngăn ở mặt nàng. Phượng nhan thể để cho đám đại thần tùy tiện .
cái rèm Nam Cung Cẩm mất hết cả vui! Bởi vì trong đầu nàng xuất hiện một câu, đó là - Buông rèm nhiếp chính!
Mà câu thứ hai hợp thành, đó là - Từ Hi Thái hậu!
Năm đó chẳng Từ Hi Thái hậu buông rèm nhiếp chính ?
ý nghĩ đó của nàng cũng ảnh hưởng đến đại cục triều đình, giọng lạnh lùng, cao ngạo của Bách Lý Kinh Hồng vang vọng trong đại điện: “Các khanh bình !”
Giờ phút , giọng mang theo sự lạnh lùng và bễ nghễ, một loại khí chất ngạo thị thiên hạ của vương giả, khiến cho Nam Cung Cẩm khỏi cảm thán trong lòng, quả nhiên hổ là bậc vua chúa trời sinh, khí chất và bộ dạng , như Nam Cung Cẩm tuyệt đối thể hiện
“Tạ ơn vạn tuế!” Đám đại thần cùng dậy. Mà tên ngự sử đại phu cũng ý tự sát điện Kim Loan, khiến cho ánh mắt kỳ dị của Nam Cung Cẩm ngừng về phía ông .
Cái của nàng khiến cho tên ngự sử đại phu định tự sát uy h.i.ế.p Hoàng thượng hết sức hổ, chỉ còn cúi đầu tự chân , dám một lời!
Tiểu Miêu T.ử ai oán Nam Cung Cẩm một chút, đó : “Có việc khởi tấu, vô sự bãi triều!”
“Khởi bẩm Hoàng thượng, thần việc cần khởi tấu!” Một tên mới chừng hai mươi, vẻ đang thời kỳ trai trẻ ngựa non háu đá dậy.
“Nói.” Giọng lạnh lùng từ long ỷ truyền tới, khiến khó lòng đoán suy nghĩ.
Thanh niên : “Khởi bẩm Hoàng thượng, từ thời Nam Nhạc khai quốc, pháp lệnh quy định, đàn bà con gái tham gia chính sự, thần tấu mời Hoàng hậu nương nương về cung Phượng Nghi!”
Hắn lời , bên cạnh ít nhẫn nhịn thật lâu dám lên tiếng, cũng đều cùng , lớn tiếng đồng thanh: “Thần tấu mời Hoàng hậu nương nương về cung Phượng Nghi!”
Cảnh tượng , Nam Cung Cẩm sớm dự đoán , nàng một lời, tại chỗ chờ Bách Lý Kinh Hồng đến giải vây cho nàng. Bởi vì hiện giờ mà nàng nhiều bao nhiêu thì cũng chẳng bằng một câu của Bách Lý Kinh Hồng.
“Ồ?” Giọng thản nhiên của Đế Vương truyền tới, khiến cho trong lòng đều run lên, mà những đại thần một bên lên tiếng cũng thời thế, : “Khởi bẩm Hoàng thượng, chúng thần cho rằng, Hoàng hậu nương nương đại tài, lên triều đình phụ tá bệ hạ, chính là phúc của Nam Nhạc , các vị đại nhân đây chuyện và hành động đều quá cực đoan!”
“ , đúng ! Hoàng hậu nương nương là bậc quốc mẫu, bày mưu tính kế vì Nam Nhạc , cũng là việc nên mà!” Lại một vị đại nhân khác phụ họa thêm .
Không bao lâu, những tiếng phụ họa liền át tiếng phản đối ban đầu.
Lúc Bách Lý Kinh Hồng mới hài lòng gật đầu, thoáng qua tên chuyện đầu tiên , : “Đồ ái khanh, nếu trẫm nhớ lầm, ngươi là Binh bộ Thị lang đúng ?”
“ !” Hắn chút rõ, vì Hoàng thượng bỗng nhiên chuyện .
Bách Lý Kinh Hồng gật đầu suy tư : “Đã như thế, Binh bộ , coi như cũng việc trong quân đội, trẫm phong ngươi tiên phong, ít ngày nữa khai chiến với Tây Võ, mong rằng ái khanh sẽ biểu hiện thật nhé.”
Hả?! Tất cả các đại thần đều choáng váng! Nhìn vị Đồ đại nhân đầy thông cảm, Binh bộ Thị lang là quan văn, thể mang binh đ.á.n.h giặc? Lại , trong bất kỳ cuộc chiến tranh nào thì tiên phong chính là đội cảm tử, xông lên chịu c.h.ế.t! Đây là Hoàng thượng bẫy cái mạng nhỏ của ?
Quyển 4