Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 8:.1
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khụ khụ… điện hạ … lẽ… lẽ là bầu khí đúng nên Hoàng t.ử phi mới…” Phong lên tiếng an ủi.
“Không khí ?” Giọng thản nhiên mang chút vẻ nghi hoặc.
Phong ho khan vài tiếng: “Khụ khụ, đúng , điện hạ , mấy chuyện quyến rũ, dụ dỗ , chú ý thiên thời địa lợi nhân hòa, ngài đừng nóng giận, thì còn…” …
Hắn còn xong, Vẫn bước : “Điện hạ, hôm nay Hoàng t.ử phi mang theo Dĩ Mạch và Linh nhi tới Thanh Phong các, xem nàng động thủ, chúng cần giúp nàng một tay ạ?”
“Không cần, cứ để cho thông tin lan rộng chút là .” Về năng lực của nàng vẫn luôn tin tưởng, hơn nữa còn Linh nhi và Dĩ Mạch giúp đỡ, chuyện cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Hắn dứt lời, một bóng ngả nghiêng xiêu vẹo bước : “Điện hạ, khi nào thì thể sắp xếp cho thuộc hạ hai hộ pháp ạ?” Diệt rớt nước mắt xông . Hai đại hộ pháp của , Linh nhi – cầm roi đ.á.n.h thắng đó gì cản nổi, là cao thủ trong cao thủ, bản lĩnh cực kỳ cao, là nhất tình báo, trong đầu cô là bộ tư liệu điều tra mà Dạ Mạc sơn trang nắm , bản lĩnh thấy sẽ quên là ưu thế lớn nhất của cô ; còn Dĩ Mạch, trong giang hồ xưng là “Độc tiên tử”, về dùng độc mấy trong thiên hạ thể là đối thủ của cô . Hai đó vốn là sự kiêu ngạo của , chỉ chia sẻ gánh nặng với nhiều, mà còn khiến các hâm mộ . hiện giờ… ai cũng mất !!! Hâm mộ gì gì đó quan trọng, quan trọng là… sắp mệt c.h.ế.t mất!
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt thanh lãnh , giọng du dương vang lên: “Chờ vết thương tay bản cung khỏi hẳn, sẽ sắp xếp cho ngươi!” Thật vốn định là chờ vết thương m.ô.n.g khỏi hẳn tính , nhưng chuyện mất mặt như tuyệt đối sẽ .
Vết thương tay khỏi hẳn ?! Một đao c.h.é.m sâu, bọn họ cũng thấy , chờ nó lành hẳn ít cũng nửa tháng. Diệt cảm thấy như sét đ.á.n.h trúng đầu, khiến cảm giác như mạng chẳng còn bao lâu nữa, một lúc mới : “Điện hạ, thể cho thuộc hạ cơ hội lấy công chuộc tội ạ?!” Đây là hy vọng duy nhất của .
“Có thể!” Giọng du dương vang lên, giống như quăng cho Diệt một gốc cây cứu mạng, vội quỳ xuống, vô cùng cảm động : “Điện hạ, ngài cứ lệnh ạ! Dù nguy hiểm đến thuộc hạ cũng ngay!”
Đôi mắt sáng như ánh trăng đảo qua , trong đáy mắt xuất hiện nụ kín đáo, lên tiếng: “G.i.ế.c Lãnh T.ử Hàn.”
“Phụt —-.” Phong kìm liền bật , đùa , g.i.ế.c Lãnh T.ử Hàn ?! Đó chính là cao thủ thiên hạ nhất, Diệt mà g.i.ế.c á, ngoài c.h.ế.t còn kết quả nào khác ?!
“Phịch” một tiếng, Diệt bệt xuống đất, ngọn lửa hy vọng trong mắt dập tắt ngóm, “Điện hạ, thể g.i.ế.c khác ?” Chẳng lẽ đắc tội điện hạ đến mức mất mạng thì tuyệt đối tha thứ ? Còn nữa, Lãnh T.ử Hàn đang tham dự đại hội Võ Lâm ? Tay đó đắc tội điện hạ chuyện gì nữa ?
Hủy thoáng hiểu ngay, đại hội Võ Lâm kết thúc, tin tức của tuyến tình báo truyền về rằng đối phương đang về phía Nam Nhạc, vì ai thì bất cứ nào đầu óc cũng đều cả, thế nên điện hạ nhà bọn họ mới nổi ý diệt cỏ tận gốc.
“G.i.ế.c khác ? Cũng .” Hắn dậy, về phía hậu viện, lạnh lùng thở hai chữ: “Mổ bụng!”
“Ha ha ha…” Giọng sung sướng khi thấy gặp họa của Phong vang lên, trừ g.i.ế.c Lãnh T.ử Hàn thì là m.ổ b.ụ.n.g tự sát, xem điện hạ thực sự tức giận, đương nhiên, điều cũng khiến bọn họ càng thêm hiếu kỳ, rốt cuộc đêm hôm đó xảy chuyện gì?!
—- Diệt ngất xỉu mặt đất!!!
…
“Cô nương, hiện giờ Mộ Dung Song đ.á.n.h chỉ còn nửa cái mạng, chỉ e xuống giường cũng khó, ngài nghĩ ả sẽ tới ?” Hiên Viên Dĩ Mạch lo lắng, dù đây cũng là nhiệm vụ đầu tiên mà cô thực hiện khi theo chủ nhân mới, nếu kế hoạch thất bại, về Dạ Mạc sơn trang cô cũng còn mặt mũi nào mà đồng nghiệp đây nữa.
Tô Cẩm Bình nhàn hạ uống , bí hiểm: “Cô tin tưởng sức hấp dẫn của điện hạ nhà cô!” Đêm qua mấy nàng suýt nữa thì kiềm chế nổi, Mộ Dung Song thích nhiều năm như , nàng tin đối phương sẽ buông tha cho cơ hội .
Nghe nàng , Hiên Viên Dĩ Mạch mới yên tâm. Sau đó, Linh nhi bước , khóe miệng run lên đưa thứ trong tay cho Tô Cẩm Bình: “Cô nương, tẩy sạch mùi ạ.” Đây là thứ cô nương nhà suốt buổi sáng giờ mới thành công, quen…
Tô Cẩm Bình cong môi tà ác, nhận lấy thứ trong tay cô , chăm chú xem xét, cuối cùng, còn tỏ vẻ hài lòng với kiệt tác của , nên khẽ gật đầu. Chuyện là thế , nhiều ngày nay nàng cảm thấy tên thật sự bất bình thường, lẽ là tuổi động tình tới . Đặc biệt là đêm qua, hành vi đó thật đúng là… Có điều khi hai chuyện nhiều như , nàng quên mất hỏi vì nửa đêm ngủ chạy tới dụ dỗ . nàng , nếu còn chạy tới vài như thế, dùng sắc quyến rũ nàng vài như thế, thì sớm muộn gì cũng ngày nàng khống chế mà chuyện gì đó khiến nàng hối hận cả đời. Vì , cứ đề phòng chuyện may xảy thì hơn!!!
“Dĩ Mạch, cô đưa thứ đến phủ Tam hoàng tử, với Bách Lý Kinh Hồng, nếu cho đến thì nửa đêm xông phòng của nữa! Nếu , trong lòng tự hiểu!” Nàng hì hì đưa thứ đó cho Hiên Viên Dĩ Mạch. Linh nhi là của nàng, nhưng Hiên Viên Dĩ Mạch vẫn còn liên hệ với bên .
Khóe miệng Linh nhi giật lên điên cuồng, thứ đồ gì nhưng trong lòng đầy vẻ sùng bái, biện pháp — lợi hại!!! Quá lợi hại!!!
Hiên Viên Dĩ Mạch hiểu, điện hạ thể thứ uy h.i.ế.p chứ, còn nữa, thứ xù xù lông thật kỳ lạ, cô thật sự kìm nén cảm giác tò mò trong lòng, liền hỏi: “Cô nương, cái là cái gì ạ?”
“À, là cái gì ?” Tô Cẩm Bình gian ác: “Quay về long trọng giới thiệu với điện hạ nhà cô, thứ gọi là chổi lông vịt, thương hiệu độc quyền, chi nhánh!”
“Chổi lông vịt ạ?” Hiên Viên Dĩ Mạch đầy nghi hoặc cầm thứ đó rời .
…
Đến tối, Tô Cẩm Bình mặc y phục nam giới , cùng Linh nhi và Dĩ Mạch khỏi phủ.
Tới Thanh Phong Các, Băng Tâm liền đưa ba họ tới căn phòng đối diện với phòng của Phượng Ca.
“Ta thật sự hiểu các cô đang mưu tính chuyện gì.” Rõ ràng là một tiểu cô nương tới hai mươi tuổi, mang vẻ mặt thần thần bí bí, tâm tư còn thâm sâu hơn cả một hơn nàng tới mười tuổi như nàng .
“Mưu tính chuyện gì thì mama cần quan tâm, cứ chờ xem kịch là . Buổi diễn hôm nay, nếu chuyện gì bất ngờ xảy , thì chắc chắn sẽ phấn khích, chừng mama sẽ thích chứ!” Đây là món quà đáp lễ đầu tiên mà nàng dành cho Mộ Dung gia, hy vọng bọn họ sẽ thích.
Băng Tâm khẽ lắc đầu, để ý tới họ nữa, thẳng ngoài đón khách.
Tô Cẩm Bình nhàn hạ thưởng thức , mặt hề chút khẩn trương chờ mong nào, Linh nhi ngạc nhiên hỏi: “Cô nương, ngài lo lắng chút nào ?” Chẳng lẽ hề lo lắng kế hoạch của bọn họ thể thành công ?
“Người lo lắng, là Mộ Dung Song mới đúng chứ?” Nàng chút bận tâm, ngẩng đầu cô .
Linh nhi á khẩu, mở cửa sổ qua bên , thấy căn phòng đối diện đóng chặt, lâu cũng thấy mà họ thấy, nhưng phòng bọn họ gõ cửa.
Nhận ánh mắt hiệu của Tô Cẩm Bình, Linh nhi liền bước tới mở cửa. Cánh cửa ‘kẹt’ một cái mở , Lăng Viễn Sơn liền xuất hiện ngay ở cửa, y Tô Cẩm Bình trong phòng, : “Có một việc hỏi cô nương một chút!”
“Mời!” Tô Cẩm Bình mời y . Chờ y trong, Linh nhi liền đóng cửa . Mà trong mắt Hiên Viên Dĩ Mạch bên cạnh thoáng xuất hiện vẻ kỳ dị, đương nhiên, ánh mắt cũng thoát mắt Tô Cẩm Bình. Nàng khẽ lạnh, xem Bách Lý Kinh Hồng cho một trợ thủ, mà là một phiền toái!
Lăng Viễn Sơn thong thả bước tới bên bàn, chậm rãi xuống. Khác với thường ngày chính là hôm nay mặt y còn nụ tươi theo lễ nghĩa nữa, ngược sắc mặt còn khó coi, chuyện y hỏi từ lâu: “Tại hạ đến chỉ hỏi cô nương, ở phủ của công chúa Bình Dương, là do cô nương cố ý ?” Cố ý tiếp cận y, đó chọc giận Mộ Dung Song, mục đích chính là khiến công chúa Bình Dương động thủ với Mộ Dung Song.
“ !” Nàng thẳng thắn. Y đoán , nàng cũng giấu diếm.
Trong mắt y thoáng xuất hiện vẻ mất mát, đó khẽ nhíu mày, tỏ thái độ đồng tình: “Cô nương, tuy tại hạ giữa cô và vị Mộ Dung cô nương thù hận gì, nhưng dù thế nào cô nương cũng nên liên lụy vô tội, cô như thế là hại công chúa Bình Dương chuyện bất nghĩa!”
“Xem Lăng công t.ử đúng là phẩm hạnh cao thượng!” Tô Cẩm Bình bình luận, điều, nụ ở khóe môi càng ngày càng lạnh, cuối cùng, ánh mắt đồng tình thêm vẻ phức tạp của đối phương, nàng tiếp: “Có điều, Lăng công t.ử , cũng là . Hơn nữa, từ đến giờ vốn là từ thủ đoạn để đạt mục đích! Mộ Dung Song cướp yêu quý trân trọng nhất, nhất định bắt ả trả giá đắt! Ta cũng bàn luận chuyện ai đúng ai sai với công tử, vì trong lòng , đúng sai ánh mắt đời đều quan trọng. Quả thật chính cũng đúng , nhưng đó là điều . Hơn nữa, ! sai gì quan trọng? Ai thể phân biệt chính xác thiện ác? Ta chỉ là một bình thường, một bình thường bảo vệ bên cạnh , cho nên, đúng sai gì cả, chỉ rằng — nếu ai động tới quan tâm, sẽ khiến cho bọn họ địa ngục như thế nào!!!”
Nàng lạnh , mặt đầy sát khí khát máu! Lăng Viễn Sơn ngẩn trong chớp mắt, đó thậm chí còn thấy hâm mộ mà nàng quan tâm. Vì quan tâm, nàng ngại hóa thành ma quỷ ?!
Y hít sâu một , cũng tranh luận với nàng về vấn đề , dậy : “Cô nương, vẫn là câu đó, dù là thiên thượng nhân gian, là lao tù địa ngục, chỉ một câu, đừng đ.á.n.h mất chính !” Dứt lời, chờ Tô Cẩm Bình tiếp, y liền cửa.
Khi y tới cửa, Tô Cẩm Bình bỗng lên tiếng: “Lăng công tử, nếu thể hy vọng bằng hữu với !” Vì y luồng khí tức thanh khiết, chỉ hàn huyên với y vài câu, nàng cũng cảm thấy sự oán hận trong lòng như tinh lọc . Hơn nữa, lẽ còn thể cần sự giúp đỡ của y.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-8-1.html.]
“Tại hạ vẫn luôn coi cô nương là bằng hữu!” Nếu , y sẽ tới đây để hỏi nàng những điều . Dứt lời, đến cửa, khi , y còn để một câu: “Đối với tại hạ, bằng hữu là sự tồn tại thể nương tựa . Chỉ hy vọng đối với cô nương, bằng hữu chỉ dùng để lợi dụng!”
Câu dứt, ngoài. Chờ y khuất, Tô Cẩm Bình chợt nở nụ , đúng là một thông minh, dễ dàng thấu suy nghĩ trong lòng nàng như . Nàng liếc mắt Hiên Viên Dĩ Mạch, lạnh giọng hỏi: “Dĩ Mạch, cô thấy chuyện gì?”
“Thấy cô nương chuyện với Lăng công tử.” Hiên Viên Dĩ Mạch trả lời thật thà.
Nàng đầu hỏi Linh nhi: “Linh nhi, cô thấy chuyện gì?”
Dạ? Thấy gì ? Nhìn sắc mặt Tô Cẩm Bình, Hiên Viên Dĩ Mạch ở bên cạnh, trong đầu cô suy nghĩ đến mấy vòng, rốt cuộc cũng hiểu rõ: “Cô nương, thuộc hạ thấy gì cả!”
Hẳn là như ! Tô Cẩm Bình thầm tán thưởng trong lòng, mặt cũng tỏ vẻ gì, với Hiên Viên Dĩ Mạch: “Dĩ Mạch, lặp những gì cô mới thấy !”
Dĩ Mạch hiểu kịp, hiểu vì Linh nhi thấy gì, cô ngừng một lúc mới : “Cô nương, ngài ý gì? Xin chỉ rõ cho thuộc hạ!”
“Ý của là, thích bên cạnh lôi hết hoạt động của để báo cáo với . Cô vốn là của , nếu thể trung thành với , thì cô về !” Giọng điệu của Tô Cẩm Bình kiên quyết, thái độ dung thứ đến nửa phần, cô cho rằng khi Lăng Viễn Sơn bước , ánh mắt cô lóe lên mật báo ?
Sắc mặt Hiên Viên Dĩ Mạch cứng đờ, hiểu ngay đối phương thích báo tin tức của nàng cho điện hạ, nhưng dù điện hạ mới là chủ nhân của , cô lừa điện hạ ?
Linh nhi thấu sự do dự của cô , liền bước tới : “Dĩ Mạch, hiện giờ nhiệm vụ mà điện hạ giao cho chúng , chính là coi cô nương là chủ nhân của !” Hơn nữa, cô tin rằng cô nương sẽ chuyện gì với điện hạ cả.
Im lặng một lúc lâu, Hiên Viên Dĩ Mạch mới : “Thuộc hạ hiểu !” Nếu đuổi về thật, chẳng khác nào phản bội điện hạ, chỉ duy nhất con đường c.h.ế.t. Cô sợ c.h.ế.t, nhưng cô gánh nổi tội danh phản bội điện hạ.
“ mà…” mà ý cô nương là dù chuyện gì cũng lừa điện hạ giúp nàng ? Dù cô nương chuyện với điện hạ? Nếu như cô tuyệt đối sẽ đồng ý!
Đương nhiên Tô Cẩm Bình hiểu cô đang nghĩ gì, Dĩ Mạch theo lâu, nên nghi ngờ cũng là chuyện bình thường, vì , nàng chỉ đáp: “Đừng nghĩ nhiều, gì lừa cả. Cô bẩm báo với thì Vẫn cũng sẽ bẩm báo với . Ta chỉ thích theo là cơ sở ngầm của khác thôi.”
Mấy lời khiến hai đều kinh ngạc, mà Vẫn ở chỗ tối cũng hoảng hốt, ngờ nàng điện hạ phái âm thầm bảo vệ nàng.
Nói xong, Tô Cẩm Bình đưa một vật trong tay cho Dĩ Mạch: “Lần , đồ của nên quản một chút!” Lúc , nàng lấy bọ cạp độc của Hiên Viên Dĩ Mạch thần quỷ , mục đích chỉ vì Hiên Viên Dĩ Mạch vẻ cung kính với nàng, nhưng thực tế theo chỉ vì thành nhiệm vụ thôi, thậm chí còn tồn tại như một gián điệp, nên nàng mới thu phục đối phương.
Sau khi rõ thứ trong tay nàng, Hiên Viên Dĩ Mạch nhất thời cảm thấy hô hấp của ngừng . Trong tay Tô Cẩm Bình là bọ cạp độc của , từ tới giờ bọ cạp độc sẽ chủ động rời khỏi cơ thể cô, nhưng hiện giờ trong tay Tô Cẩm Bình! Điều chứng tỏ đối phương thấu sự vô lễ của nên cảnh cáo ! Cô đưa tay để con bọ cạp đó bò tay , cúi đầu: “Chủ nhân! Sau ngài chính là chủ nhân của thuộc hạ!”
Người như thực lực chủ nhân của cô! Cho đến giờ phút , cô mới chính thức tiếp nhận nhiệm vụ của điện hạ, coi con gái mặt là chủ nhân.
“Soạt!” một tiếng, nàng gập quạt , “Được , chuẩn xem kịch !” Cũng đến chứ?
“ mà cô nương, sẽ liên lụy đến điện hạ chứ?” Đây là vấn đề Linh nhi suy nghĩ cả ngày hôm nay. , biện pháp của cô nương thể khiến Mộ Dung Song thể đầu , nhưng lá thư …
“Yên tâm!” Nếu phiền đến Bách Lý Kinh Hồng thì mất nhiều hơn !
Nàng dứt lời thấy ở cửa lầu một dáng vẻ công t.ử gì với Băng Tâm, đó cho Băng Tâm ít ngân phiếu. Có điều, vị ‘công tử’ thoạt vẻ mảnh mai hơn ‘công tử’ bình thường một chút, cũng che giấu như Tô Cẩm Bình nên chẳng cả, hơn nữa còn vẻ khó khăn.
“Đến !” Khóe môi nàng cong lên lạnh, Mộ Dung Song giả trai! Mộ Dung Song với Băng Tâm vài lời xong, liền Băng Tâm đưa thẳng phòng Phượng Ca.
Mộ Dung Song căn phòng , đương nhiên Phượng Ca ngoài. Ả khẩn trương ôm lấy n.g.ự.c , đôi lông mày thanh tú cũng nhướng lên.
Hôm nay ả nhận một lá thư, thư còn đóng dấu triện riêng của phủ Tam Hoàng tử, chắc chắn là giả. Trong thư, Kinh Hồng ca ca với ả rằng hiện giờ Trấn quốc công ý gả ả cho Đại hoàng tử, nên hẹn ả ngoài chuyện, liền chọn phòng của một cô nương tên Phượng Ca ở Thanh Phong các. Mà trong thư cũng chọn thanh lâu là vì tránh tai mắt . Thật , trong lòng ả thoáng cảm thấy điều khả năng lắm, nhưng vì dấu triện tuyệt đối thể là giả .
Nghĩ , ả khẽ c.ắ.n môi, trong lòng vô cùng căng thẳng, chắc chắn là thật! thế, Mộ Dung Song ả dù gì cũng là một trong thiên hạ song xu, cũng mỹ mạo trời xanh ưu ái, điều quan trọng nhất là ả yêu nhất Kinh Hồng ca ca, như , cho cảm động ?! Cũng vì suy nghĩ nên ả mới cố chịu đựng cơn đau ở m.ô.n.g mà lết đến đây. Vết thương của ả còn khỏi hẳn.
Cũng lâu lắm, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ, Mộ Dung Song vội dậy, Kinh Hồng ca ca đến ? Cửa mở, hóa là Băng Tâm, nàng với ả: “Cô nương, nến trong phòng sắp tắt , đổi cây khác.” Nói xong, nàng định tới đổi cây nến bàn.
Tim Mộ Dung Song thịch một cái, trong đầu xuất hiện một ý tưởng, đó với Băng Tâm: “Đợi ! Nến đó, cần đổi !”
Băng Tâm ngừng , trong tay là ngọn nến ‘xử lý’, chẳng lẽ dùng đến ? Có điều, cũng cả, ‘xử lý’ ở ngọn nến chẳng qua cũng chỉ là đặt đó một cái chốt kim loại, cháy bao lâu sẽ tự tắt, trong phòng sẽ tối đen. Mà cô ả bảo cần đổi nến, thì bao lâu nữa cũng sẽ cháy hết, hiệu quả giống thôi. Nghĩ nàng liền gật đầu ngoài.
Đến phòng Tô Cẩm Bình, nàng ngạc nhiên kể chuyện ở phòng bên cho nàng . Tô Cẩm Bình xong khẽ , xem nàng thật sự đ.á.n.h giá thấp sự vô liêm sỉ của Mộ Dung Song!
Thấy nàng bật , Linh nhi cũng băn khoăn: “Cô nương, ngài gì ?”
“Cười buồn !” Trả lời qua loa xong, nàng chống tay lên cằm, động tĩnh ở phòng đối diện. Không bao lâu , đèn trong phòng đó tắt ngóm.
Ngay đó, Tô Cẩm Bình đảo mắt xung quanh, chợt thấy lầu, ánh mắt nàng cứng ! Người cầm quạt, dáng vẻ ăn mặc y như công t.ử quyền quý, mang tùy tùng theo. Xem ai phát hiện phận của . Không là Đại hoàng t.ử Bách Lý Hề ?
Vừa bước , ánh mắt Bách Lý Hề chằm chằm về phía phòng của Phượng Ca, bộ dạng vẻ như Mộ Dung Song đó.
Linh nhi cũng nhíu mày: “Cô nương, Bách Lý Hề cũng tới? Hắn sẽ phá hủy kế hoạch của chúng chứ?”
“Không .” Sắc mặt Tô Cẩm Bình cũng dễ . Mất bao nhiêu công sức như , nếu tên Bách Lý Hề phá hỏng, nàng chắc chắn sẽ tức đến hộc m.á.u mất!
Sau khi bước , Bách Lý Hề cũng lên lầu, mà chỉ giả vờ là đến chơi thanh lâu, tìm một cô nương thảnh thơi uống lầu.
Lại lâu nữa, Mộ Dung Hoa dáng vẻ tuấn tú giỏi giang nhưng ánh mắt luôn chứa vẻ dâm tà đến, mặt đầy vẻ bỉ ổi thẳng về phía phòng Phượng Ca.
Hôm nay nhận thư Phượng Ca gửi đến là đêm nay bằng lòng cho đêm đầu tiên. Phượng Ca là thanh quan của Thanh Phong các, cũng là ham lâu, nhưng ngay cả cái tay nhỏ cũng từng sờ, đột nhiên nhận lá thư như , thể kích động chứ?!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nhìn mang bộ dạng quỷ háo sắc lên lầu, Bách Lý Hề khẽ nhíu mày, cũng nhanh chân theo. Điều khiến nắm tay Tô Cẩm Bình siết chặt .
Quyển 2