Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 79:: Quyết Định Của Thượng Quan Nhược Tịch
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cửa phòng đóng kín. Bách Lý Kinh Hồng khổ sở ở cửa , trời chứng, chính là oan uổng chứ?
Còn do ngày đó, nàng dịu dàng chút nào . Hắn nghĩ thật lâu, cũng thật sự như thế nào là dịu dàng, mà tại kinh thành Bắc Minh, thành Đông, thành Tây, thành Bắc, thành Nam đều mấy nhà vợ chồng tình cảm sâu nặng, liền1đi xem xét, cũng để học tập cách để cư xử dịu dàng.
Thế nhưng khi trở về, cùng một biện pháp dùng với nàng, nhiều mất hiệu lực. Thể là, vì để tránh cho dùng nhiều giống mà hiệu quả, liền ghi thêm phản ứng của nàng xuống phía . Sao ngờ bỗng nhiên nàng theo dõi, đồng thời còn cướp cuốn sổ nhỏ ! Sau khi xem xong, lại8hiểu là ý kiến với nàng, đồng thời còn nghĩ dụng tâm lượng khổ xuống nhiều như thế là để so sánh nàng với , rằng trừng phạt nàng. Lại thêm hai tên ngu ngốc Phong và Tu , trong hoa viên mà hồ ngôn loạn ngữ, hại cho đến tình cảnh hiện tại.
“Cẩm Nhi, mở cửa ?” Hắn mở miệng hỏi, giọng điệu mười phần “dịu dàng”. Nam Cung Cẩm ở2bên trong lạnh một tiếng: “Mở cửa gì? Chàng sợ gặp con cọp cái dọa sợ hãi như ! Mau ! Chọc giận bà nữa, thì ngay bây giờ bà sẽ bỏ !” Nàng xong, mới chuẩn gõ cửa tiếp dừng , đôi mắt nhíu . Nếu hiện tại liền bỏ, như thế hy vọng gì cũng còn.
Mà đúng lúc , Hiên Viên Dĩ Mạch đến đây! Trông thấy4hắn ở cửa , cô chép miệng một cái, thèm liếc một cái, trực tiếp chắn cửa, trọn nghĩa vụ thủ vệ của . Sau khi cô một hồi, Bách Lý Kinh Hồng bỗng nhiên : “Dĩ Mạch, trẫm thật sự ý , ngươi trẫm...”
Hắn còn hết lời, Hiên Viên Dĩ Mạch nghĩ tới chuyện quỹ đen !
Khi đó cô còn cảm thấy Hoàng thượng bỉ ổi đến nỗi giấu quỹ đen như thế, cho nên khi Hoàng thượng với cô rằng: trẫm thật sự giấu quỹ đen, hy vọng ngươi thể giúp đỡ vài lời hữu ích cái gì đó, cô đồng ý, thế nhưng cuối cùng thì ? Cuối cùng chẳng Hoàng thượng lấy hơn hai vạn tiền quỹ đen nộp ! Cho nên, đàn ông, thể tin tưởng , cho dù bọn là Hoàng đế bệ hạ vĩ đại chăng nữa! Thế là, cô ho khan một tiếng, cúi đầu xuống, dám mặt mà : “Hoàng thượng, chuyện vợ chồng quý ở chỗ thẳng thắn, thuộc hạ nghĩ, nếu ngài giải thích rõ chuyện với Hoàng hậu nương nương, cũng sẽ vấn đề gì !”
Thực cô cũng hoài nghi Hoàng thượng như thế nhưng những câu cuốn sổ nhỏ là chứng cứ vô cùng xác thực ? Vậy mà Hoàng thượng ghi bộ những “việc ác” của Hoàng hậu nương nương một cách rõ ràng như thế chứ! Thế là, cuối cùng cũng hiểu rõ ràng một cách sâu sắc rằng phụ nữ là một loại động vật thể lý! Hắn còn gõ cửa, nhưng lo lắng bỏ ngay lập tức, nên khi do dự chốc lát, chợt nhớ tới cái gì đó, rời .
Lần chuyển quỹ đen, là hỏi vay tiền Thượng Quan để giải quyết. Lần lẽ cũng nên tìm giúp đỡ một chút, dù cũng là trưởng của Cẩm Nhi.
“Ầm!” một tiếng, tiếng đồ sứ rơi xuống đất vỡ tan vang lên! Đây đại khái là đầu tiên Nam Cung Cẩm tức giận đến thế, khiến cho Thượng Quan Nhược Tịch đến cửa giật nảy lên, Tiểu Kinh Lan càng dọa đến rụt trong lòng . Hiên Viên Dĩ Mạch mau chóng bước tới : “Các ngươi chuyện tìm chủ nhân ?” “Ừm! !” hiện nay thể ? Sẽ vạ lây chứ?
Nam Cung Cẩm tiếng Thượng Quan Nhược Tịch, thế nên nàng trực tiếp mở cửa . Mở xong nàng: “Có việc gì?” “Ta đến để rủ cô cùng bái tế với một chút.” Thượng Quan Nhược Tịch cúi đầu , che đậy
một tia buồn bã đáy mắt. “Hắn” là ai, Nam Cung Cẩm tự nhiên hiểu! Nàng gật đầu: “Được!” Thượng Quan Nhược Tịch , nàng cũng sẽ tới đó một chút, với , nàng luôn cảm thấy Thượng Quan Nhược Tịch giống như điều gì với .
Trên đường theo Thượng Quan Nhược Tịch, nàng qua mấy đóa Quân T.ử Lan, Nam Cung Cẩm bỗng nhiên dừng bước: “Quân T.ử Lan, hiện nay nở ?”
Thượng Quan Nhược Tịch sửng sốt một chút, c.ắ.n cắn môi : “ thế, Quân T.ử Lan trong cung, tháng sáu thể nở . Vốn là tháng bảy, tháng tám sẽ , nhưng thợ trồng hoa trong cung chăm sóc , nên hầu như đến cuối thu mới tàn. Khi còn sống, thích nhất là hoa !”
Mà nàng và , đầu tiên gặp , cũng là ở chỗ .
Nam Cung Cẩm thế, bỗng cảm thấy đau lòng một chút, trong lúc hoảng hốt nhớ tới , nàng tại chỗ, đóa hoa lan tàn lụi : “Nếu thể c.h.ế.t, thì bao!” “Sang năm chúng thể tiếp tục ngắm.”. Nhiều năm , hoa , tiếp tục nở. thực sự luyến tiếc hoa, thương hoa, thì còn ở đây nữa.
“Cô đang nghĩ gì thế?” Thượng Quan Nhược Tịch cắt đứt suy nghĩ của nàng. Lúc Nam Cung Cẩm mới lấy tinh thần từ trong hồi ức, nàng lắc lắc đầu, mỉm : “Không gì!” Thực , nàng ở trong hoàng cung Bắc Minh, vì luôn thế trong thoáng chốc nhớ tới hình bóng , luôn cảm giác đau đớn thấu xương.
Bọn họ, yêu, nhưng thể dễ dàng chạm trái tim của . Nàng cắm cúi theo Thượng Quan Nhược Tịch, nhưng biểu lộ của nàng vô cùng im lặng và đau thương, cũng may, qua khu rừng mai, nếu ... Sau khi lâu, cuối cùng tới Hoàng Lăng.
Ngoài cổng, trông coi. , bọn họ, nên thủ vệ cũng tiến lên ngăn cản. Tại Bắc Minh, của Hoàng thất thể tiến Hoàng Lăng, còn phận của Nam Cung Cẩm tầm thường, nên tự nhiên là bọn cũng . Tướng quân thủ vệ dẫn bọn họ tiến . Đi qua một khu rừng núi, bốn bề yên lặng, chỉ thấy tiếng bước chân của .
Đến nơi đây. Nhìn cảnh tượng mắt, cũng trang nghiêm như trong tưởng tượng của Nam Cung Cấm, phía bầu trời xanh thăm thẳm, cỏ mọc đất, một ngôi mộ lẻ loi một , bốn phía xung quanh trồng đầy Quân T.ử Lan đang nở rộ, xinh gì sánh . Tướng quân thủ vệ chủ động giải thích: “Đây di chỉ Tiên Hoàng lưu , chôn nơi rộng rãi. Cũng phân phó trồng Quân T.ử Lan xung quanh.” “Ừm!” Nam Cung Cẩm gật đầu, đó cầm một nén hương ở bên cạnh.
Châm lửa, cúi đầu, đó cắm mộ . Cũng đồng thời lúc , một giọt nước mắt của nàng rơi xuống.
Nàng đưa tay lau qua loa một cái, nghiêng đầu một chút. Không dám nữa! Thượng Quan Nhược Tịch ôm Tiểu Kinh Lan tới, đốt hương, cầm lấy tay của Quân Kinh Lan, cùng cắm hương lên. Nàng với Kinh Lan: “Kinh Lan, đây là phụ hoàng của con, ?” Quân Kinh Lan chớp cặp mắt phượng hẹp dài, gật nhẹ đầu. Nó duỗi bàn tay nhỏ, cào cào phía , nhưng nắm thứ gì, chì sờ thấy bia mộ lạnh ngắt, nó giống như nhận điều gì, bỗng nhiên đầu “oa!” một tiếng, thét lên! Nó , Nam Cung Cẩm mới thật vất vả kiềm chế sự xúc động của cũng bật theo.
Còn Thượng Quan Nhược Tịch, , nhàn nhạt, như một bông hoa lan xinh . Nàng ôm lấy Tiểu Kinh Lan : “Đừng , con phụ hoàng ghét nhất là mặt ?”
Tiểu Kinh Lan thế, cái mũi thút tha thút thít mấy , thật sự nín .
Thượng Quan Nhược Tịch mặt đất, ngơ ngác bia mộ, tựa như thể thấy giọng và dáng điệu của . Nàng nhẹ với Nam Cung Cẩm: “Có chuyện của với ?” Nam Cung Cẩm vuốt nước mắt một cái, khi định cảm xúc, bên cạnh nàng. Chờ nàng tiếp tục .
“Ha ha, thực cũng gì để . vì .” Thượng Quan Nhược Tịch tiếp tục , “Năm đó, hậu cung tuyển phi. Ta là con gái Quảng Lăng Vương, cũng trong lứa tuổi thích hợp, tự nhiên là tiến cung. Bởi vì trưởng mất sớm, cha đều cưng chiều , cho nên lá gan của cũng lớn. Len lén chạy từ cung Trữ Tủ ngoài, vì lạc đường, đến một nơi hoa lan.”
“Khi đó, còn một cô nương cũng ở đó. Nàng cẩn thận mà vấp một chậu hoa, suýt nữa thì ngã, lên thì xé nát chậu hoa . Ta từ nhỏ yêu thích hoa lan, đương nhiên đồng ý với nàng , nên xông lên cãi với nàng . Vừa mới cãi , liền đ.á.n.h nàng một trận!” Nói đến đây, nàng , nàng là con nhà võ tướng, mặc dù học võ công, nhưng vẫn thể đ.á.n.h thắng những cô gái trạc tuổi .
Nam Cung Cẩm khẽ: “Nhất định là cô thắng!” Bởi vì khi còn sống, Quân Lâm Uyên ghét nhất là vô năng, cho nên chỉ chiến thắng, Thượng Quan Nhược Tịch mới thể khiến Quân Lâm Uyên dùng ánh mắt khác để đối đãi.
Thượng Quan Nhược Tịch tự hào ngẩng đầu lên : “Đấy là đương nhiên! Ta đ.á.n.h cho cô gái gào lên, mà khi đ.á.n.h xong, bỗng nhiên xuất hiện, dáng dấp tuấn mỹ như thế, ánh mắt tràn đầy tán thưởng. Hắn hỏi , cũng thích Quân T.ử Lan . Ta là ai, nhưng vì , lúc đó, trái tim đập nhanh đến thế, giống như là nhảy khỏi lồng ngực. Vốn tính tình to gan, nhưng khi ở mặt cũng bối rối nên lời. Chỉ gật đầu, vội vàng gật đầu. Sau đó, chỉ , với hạ nhân, phong Lan Phi. Mà cô gái đ.á.n.h với , xử tử. Về mới , chính là Hoàng thượng!”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“Sau đó thì ?” Duyên gặp như thế, cũng coi như là một thời gian tươi . “Sau đó... Đêm hôm đó, liền sủng hạnh . Ta vốn mừng rỡ, nhưng nhận trong mắt sự chán ghét. Hắn giống như là vô cùng chán ghét khác đụng , cũng nguyện ý cho khác đụng . Có lẽ vì việc triều chính nên thể việc đó. Sau , phụ mới quá khứ của , vốn phụ chịu , nhưng chịu cầu khẩn, nên vẫn . Ngài cũng khuyên bảo , tuyệt đối thể để cho Hoàng thượng chuyện . Lúc đó, trong lòng đau dữ dội, nhưng cũng nhịn để gì. Thế nhưng mà...”
“Thế nhưng mà, năm đó, một đến phòng , dậy . Ta cũng lúc đó lấy ở dũng khí, xông lên ôm eo , quan tâm gì nữa mà thật nhiều lời an ủi , cụ thể những gì, cũng nhớ rõ. , nhớ là lúc xong, ánh mắt , đáng sợ, hung hăng đẩy tạ , còn bóp lấy cổ , g.i.ế.c . cuối cùng, vì điều gì, ném xuống đất bỏ . Từ đó về , cũng tới phòng nữa. Mà cũng buổi tối hôm đó, Kinh Lan.” Thượng Quan Nhược Tịch , chút than tiếc. Còn Nam Cung Cẩm thể hiểu nguyên nhân trong đó. Đó là chuyện mà Quân Lâm Uyên khác nhắc tới nhất, cho dù , cũng g.i.ế.c cho thống khoái, huống cho, cho tới bây giờ cũng cho phép mềm yếu, cũng căm hận kẻ yếu. Cho nên những lời an ủi của Thượng Quan Nhược Tịch, đối với , chính là một dạng vũ nhục. Với tính cách của Quân Lâm Uyên, g.i.ế.c nàng, coi như là nhân từ . Nam Cung Cẩm : “Thể cô hối hận vì những lời cô với tối hôm đó ?”
“Không hối hận!” Thượng Quan Nhược Tịch lắc đầu, mặt mỉm , “Ta hối hận! Cho dù từ đó về , chỉ thể từ xa , nhưng tuyệt đối hối hận. Bởi vì cho , đời , còn vì quá khứ của mà ghét bỏ . Trên đời , còn , cho dù trải qua chuyện gì, đều yêu . Vô oán vô hối! Ta nghĩ, trong nháy mắt đó, cho dù ghét , nhưng hầu như cũng xúc động, hoặc là cảm thấy ấm áp. Có thể cho một chút ấm áp, dù chỉ là một chút thôi, đối với mà , thỏa mãn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-79-quyet-dinh-cua-thuong-quan-nhuoc-tich.html.]
Nam Cung Cẩm khẽ gì. Đây cũng là tình yêu, vô oán vô hối, cam tâm tình nguyện. Nam Cung Ninh Hinh, Mộc Nguyệt Kỳ, Thượng Quan Nhược Tịch, mỗi một đều như . Đều là dũng cảm trong tình yêu, từng nghĩ tới bản , mà chỉ nghĩ cho yêu.
“Về , cô xuất hiện. Ta thấy , vẻ như thích trêu cô, cũng chán ghét cô, nhưng ngẫu nhiên cũng vì cô mà vài tiếng. Cô , mỗi trông thấy , cảm thấy vui vẻ, giống như là bừng sáng cả bầu trời, trong lòng cũng cái gì đó tràn đầy. Thế nhưng đó, mang thai, các phi t.ử trong cung m.a.n.g t.h.a.i đều bạn cho t.h.u.ố.c sảy thai. nỡ. Ta đời thể xuất hiện bên cạnh , cho nên liền giữ đứa bé để chăm sóc. Mà đúng lúc đó, bệnh nặng, thái y , t.h.u.ố.c gì chữa ...” Nghe đến đây, Nam Cung Cẩm cảm thấy sống mũi cay cay, nhưng Thượng Quan Nhược Tịch còn .
“Mọi chuyện về , cô đều .” Thượng Quan Nhược Tịch đầu nàng, mặt nở nụ . Nam Cung Cẩm cố gắng nở nụ gật đầu. Lại liếc mắt hoa Quân T.ử Lan đầy trời, trời cũng bắt đầu tối dần, nàng : “Ừm! Những chuyện , cô còn nhớ rõ. Như , trong lòng chúng , sẽ trở thành vĩnh hằng! Được . Sắc trời cũng còn sớm, chúng thôi.”
Thượng Quan Nhược Tịch lắc đầu : “Ta !”
“Có ý gì?” Nam Cung Cẩm nhíu mày, chợt nhớ tới từ lúc đến đây, nàng giống bình thường, cứ mãi, cón với những chuyện . “Khụ... Khụ khụ...” Thượng Quan Nhược Tịch ho khan vài tiếng, cũng đúng lúc , mấy giọt m.á.u đen nhỏ xuống mặt đất.
Nam Cung Cấm giật nảy : “Cô thế?” Nàng vươn tay nắm lấy cổ tay của Thượng Quan Nhược Tịch xem mạch: “Là Thiên Trương Hồng ?” Thiên Trương Hồng, khi trúng độc, bất kỳ triệu chứng gì, một canh giờ, mới triệt để phá hư nội tạng, nôn m.á.u mà c.h.ế.t, t.h.u.ố.c chữa!
“Khụ... , đúng . Cô còn nhớ , lúc cô dẫn rời khỏi hoàng cung, cô , thích trẻ con. Không hy vọng con con đường của , cũng Bắc Minh một Vương Thái hậu thứ hai. Chuyện lo lắng, thể để nó phát sinh !” Thượng Quan Nhược Tịch yếu ớt, ngày mai, chính là ngày Kinh Lan tới Thái Miếu, nàng tự nhiên là thể mặt.
“Thế nhưng cô nghĩ tới Kinh Lan bây giờ ? Cô c.h.ế.t , con cô bây giờ?” Nam Cung Cẩm gào lên với nàng. Thượng Quan Nhược Tịch ho khan một tiếng, nôn màu đen, nắm lấy tay Nam Cung Cẩm : “Kinh Lan, nếu như c.h.ế.t, cô giúp chăm sóc nó thật ?” Thực nàng cũng cho Nam Cung Cảm , đây vài ngày khi tin Nam Cung Cẩm thai, nàng suy nghĩ phá hủy cái t.h.a.i trong bụng Nam Cung Cấm, vì nàng lo rằng Nam Cung Cẩm con, sẽ mặc kệ Kinh Lan, mà nàng, cũng đủ sức mạnh để bảo vệ con .
Thế nhưng cuối cùng, nàng tay . Nàng , nếu như nàng c.h.ế.t, Kinh Lan là một cô nhi, trong hoàng cung, tình cảnh của nó sẽ càng gian nan hơn. Như thế thì Nam Cung Cẩm sẽ nhất định bỏ mặc để ý, cho nên, chính vô dụng của nó, mới thật sự khiến cho an nguy của Kinh Lan bất lợi.
Không tay diệt trừ con của Nam Cung Cẩm, thì chỉ thể tự kết thúc tính mạng của . Như thế mới bảo đảm Kinh Lan an !
“Cô!” Trong thoáng chốc, Nam Cung Cẩm cũng hiểu điều gì đó qua ánh mắt nàng , Nam Cung Cẩm c.ắ.n môi lắc đầu , “Cô thật là ngu xuẩn! Cho dù cô còn sống, Kinh Lan cũng là con nuôi , dù con của , cũng vẫn sẽ để ý quan tâm đến nó!” Thấy nàng thấu , Thượng Quan Nhược Tịch cũng chỉ lắc đầu : “Như thế, tuyệt đối vẫn thể quan tâm Kinh Lan như bây giờ , đúng ? Hiện nay Kinh Lan là cô nhi. Cô tất nhiên sẽ còn quan tâm nó gấp trăm . Thật xin , tính kể cô, thật xin !”
Nàng chính là đẩy Kinh Lan cảnh tứ cố vô , như thế mới thể phụ nữ mặt tâm bảo vệ.
Nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, Nam Cung Cẩm thật nên gì nữa, nàng thừa nhận Thượng Quan Nhược Tịch đúng, khi Kinh Lan còn đẻ, ở một mức độ nào đó nàng cũng yên tâm, mà hiện nay, chỉ còn nàng bảo vệ nó, nàng tất nhiên sẽ tâm ý suy tính. Thượng Quan Nhược Tịch quắp một chút, ọe một ngụm máu, vội vàng nắm lấy tay nàng : “Xin cô! Xin cô nhất định giúp chăm sóc nó! Đồng ý với , xin cô!”
“Ta đáp ứng cô!” Hiện nay, nàng cũng lựa chọn nào khác. Nàng phụ nữ mặt ,
mặc dù nàng tính kế , nhưng Nam Cung Cẩm chỉ cảm thấy nàng thật vĩ đại, thật vĩ đại, thực cái gọi là Quân Lâm Uyên hy vọng, chẳng qua chỉ là một cái cớ để ngụy trang. Mà mục đích thật sự, là vì để Kinh Lan một hẫu thuẫn mạnh mẽ, nhất là khi Quảng Lăng Vương từ bỏ tất cả chức vụ mà một chức Vương nhàn hạ. Cho nên, Thượng Quan Nhược Tịch thấy Kinh Lan tứ cố vô thấy tiền đồ của Kinh Lan xa vời. Cho nên mới một màn . Nàng ngu ngốc, nhưng mà ngu ngốc đáng kính trọng!
“Ta... Tạ ơn!” Trong mắt Thượng Quan Nhược Tịch cảm tạ, áy náy. Cuối cùng, nàng chậm rãi đầu, bia mộ Quân Lâm Uyên, chậm rãi vươn thể nhuốm m.á.u của , chậm rãi nép sát , “Hoàng thượng, tiếp tục rời xa , cuối cùng cũng rời xa ... Ngài còn nhớ, hoa lan năm đó...”
Nói xong, thể nàng từ từ đổ xuống.
Quân Kinh Lan, ngơ ngác bên cạnh, ngã xuống, nó giật vạt áo nàng một chút, thấy nàng đáp . Thế là, nó giật thêm mấy cái, nhưng vẫn phản ứng. Nó há to miệng, , nhưng như cái gì nghẹn ở cố, vành mắt đỏ lên, vung tay nhỏ, dùng sức kéo vạt áo Thượng Quan Nhược Tịch.
Nam Cung Cấm bể nó lên, lau nước mắt nơi khóe mắt nó : “Đừng nhé! Cha con thích con , con trông thấy, cũng sẽ đau lòng!”
Tiểu Kinh Lan sức mà gật đầu, duỗi tay nhỏ lau mắt , duỗi cho Thượng Quan Nhược Tịch , để biểu thị là nó . cho dù nó duỗi thể nào, đối phương từ đầu đến cuối đều chịu liếc nó một cái.
Nam Cung Cẩm quyết tâm, lên, ôm nó ngoài. Còn Quân Kinh Lan vẫn cứ đầu , oa oa kêu to đưa tay về phía Thượng Quan Nhược Tịch, cuối cùng, trong nháy mắt bước khỏi Hoàng Lăng, nó vẫn , nước mắt nước mũi chảy ướt hết cả Nam Cung Cẩm. Nó giãy dụa xuống khỏi Nam Cung Cẩm, chạy trong Hoàng Lăng. Nam Cung Cẩm ôm chặt nó, cho nó chạy , nó mãi, còn đạp Nam Cung Cẩm mấy cái. Nam Cung Cẩm ôm nó lâu thềm đá. Mãi cho đến khi nó mệt, còn đá lung tung, chỉ thút thít cái mũi đỏ lựng nàng, Nam Cung Cẩm sờ đầu nó : “Kinh Lan cô nhi, ? Có nuôi ở đây, Kinh Lan mãi mãi là cô nhi!”
Kiếp , nàng chính là cô nhi. Nàng đời cô nhi khổ.
Quân Kinh Lan cái hiểu cái gật nhẹ đầu, ánh mắt vẫn trong Hoàng Lăng. Nam Cung Cẩm dậy, ôm nó về hoàng cung, nàng : “Kinh Lan, con nhớ kỹ, con là cần con nữa. Nàng vì yêu con, cho nên mới rời xa con. Con nhất định nhớ kỹ!”
Quân Kinh Lan nặng nề gật đầu, đôi mắt rưng rưng, khi càng ngày càng cách xa Hoàng Lăng, nó rúc trong n.g.ự.c Nam Cung Cẩm mà ...
“Ta cho phép con một cuối cùng , về nữa!” Nam Cung Cấm ôm nó thật chặt, ngoắc ngoắc ngón út với nó.
Về nữa. Cái đầu nhỏ của nó ngẩng lên, mặt đầy nước mắt giàn giụa, dùng sức ngoắc ngoắc ngón út...
Quyển 4