Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 78:: Hoàng Hậu Nương Nương Là Cọp Cái, Hoàng Thượng Như Con Chuột Con
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bách Lý Kinh Hồng lưng về phía Nam Cung Cẩm, yết hầu nhịn mà nhúc nhích mấy , trạng thái hiện giờ, hiển nhiên là đang vô cùng sợ hãi. Còn Nam Cung Cẩm thì trợn trừng mắt cuốn sổ ghi chép. Nàng nghiến răng nghiến lợi từng câu từng chữ sổ1ra: “Hỏi han ân cần tác dụng với Cẩm Nhi, thường thường chỉ thể nhận lấy một trận mắng nhiếc. Vẫn nghĩ biện pháp khác mới .”
“Từng câu từng chữ đều thể hiện sự quan tâm, phụ nữ bình thường sẽ cảm thấy ấm áp, nhưng Cẩm Nhi cảm thấy lải nhải vừa8đáng ghét, cho nên thể dùng cách đó nữa.”
Mỗi câu nàng , Bách Lý Kinh Hồng ngừng run rẩy một chút, tự chủ mà nuốt nước bọt, mười phần sợ hãi, mà trực giác cho , chuyện khả năng còn nghiêm trọng.
Mắt phượng của Nam Cung Cấm bốc lửa2lại một câu: “Uống gia thành Đông, tướng công với nương tử, đường cẩn thận một chút. Nương t.ử đáp: Đa tạ tướng công quan tâm, chồng dịu dàng như tướng công, là phúc khí ba đời của nó gia” Mà hai chữ “dịu dàng” còn nào đó khoanh tròn, biểu4thị cần lưu ý kỹ.
câu phía là: “, đối với Cẩm Nhi mà đường cẩn thận, nàng sẽ vô cùng dông dài. Cũng sẽ còn dông dài hơn bà lão tám mươi tuổi, còn vô cùng tức giận, may mà chạy nhanh.”
Lần sắc mặt của Nam Cung Cẩm vốn đang đen sì, trong nháy mắt biến thành màu xanh! Mấy chữ c.h.ế.t tiệt là ý gì? Chẳng lẽ trong lòng , chính là một con cọp cái ? Cái gì mà còn may là chạy nhanh chứ?!
Còn nữa, hai chữ “dịu dàng” , vì cần khoanh tròn? Chẳng lẽ để châm chọc đủ dịu dàng ? Nghĩ như thế, Nam Cung Cẩm càng tức giận đến tái cả mặt !
Nàng tiếp tục lật các trang khác. Trên đó bộ đều là ghi chép tại thành Nam, thành Đông, thành Bắc, nửa đều tình cảnh thấy, còn nửa , đều hẳn áp dụng thế nào với chính nàng, cuối cùng gặp chuyện gì, đủ khiến cho thương tâm, rơi lệ:
Nhất là phần những câu so sánh phía , thể hiện rõ ràng phụ nữ nhà khác dịu dàng, quan tâm như thế nào,
mà thì trái , là hung hãn, ương ngạnh cỡ nào! Chuyện hung hãn ương ngạnh đành , nhưng nàng còn nhận là còn cực kỳ điều, như là quan tâm đủ kiểu, quan tâm còn hài lòng, đến mức mà động một chút phát cáu lên!
Bách Lý Kinh Hồng cảm giác khí tức khủng bố lưng càng lúc càng nghiêm trọng, đầu tiên trong đời, đến cảm giác sợ hãi, còn xúc động chân bỏ chạy. ban nãy đúng lúc chuẩn chạy, nàng gọi , nên hiện giờ đương nhiên dám lỗ mãng nữa. Tâm của vốn như mặt hồ hề chút rung động nào, giờ phút giống như ném một cục đá, khuấy động lên một vòng sóng, thật vất vả mới bình lặng , thì “ Ầm ầm!” thêm mấy viên đá nữa ném , tiếp tục dậy sóng... Mỗi khi nàng một câu, cảm thấy rùng , lưng như đè lên mấy tảng băng cứng, lạnh buốt từ đầu đến chân.
Nam Cung Cẩm cũng chậm rãi lật sổ một lúc lâu, những cảnh ban nãy các nàng thấy chính là những dòng c.h.ế.t tiệt đây! Còn những dòng ở đoạn còn nhiều hơn một chút...
“Đầu tiên, cần gọi đối phương là nương tử. Phụ nữ sẽ vui vẻ, tâm trạng phấn khởi thoải mái.”
“Cần với nương tử, cần bất cứ việc gì cả, cần chú ý sức khỏe. Phụ nữ sẽ cao hứng ngay.” “Khi tới thời điểm mấu chốt, cần tăng thêm một câu, sẽ đau lòng.” Mà câu , mấy bút gạch , nhưng vẫn lộ một nửa bên , cho nên đủ để đại khái, trong đầu Nam Cung Cẩm hiện lên dáng vẻ vô duyên vô cớ đỏ mặt của tên lúc đó, còn hình ảnh dùng sức thêm mấy chữ, c.ắ.n bút mấy .
Xuống phía , là một câu giống bên : “Tới thời điểm mấu chốt, cần tăng thêm một câu, sẽ đau lòng.” Điều rõ rằng ý định như thế, cho nên gạch , nhưng khi đỏ mặt suy nghĩ thì cho thêm .
Mà phía câu , còn mấy dòng chú giải nho nhỏ: “Lần ở núi Thái Hành, từng dùng qua hai từ “đau lòng, nhưng nàng tức tối, lẽ là giọng điệu đúng. Cho nên tới, nhất định chú ý giọng điệu.”
Sau đó, Nam Cung Cẩm nhớ tới lúc cũng nàng leo núi câu : “Nàng đừng , sẽ đau lòng.” hiển nhiên một câu của , lúc đó, là ý tứ ép buộc nàng ? Cho dù là nàng tức giận, nhưng đều là do tự tìm mà? Lại tiếp tục lật sang hồi lâu, các trang đều là những câu để lời nhẹ nhàng, và tức giận mắng như thế nào, cơn giận của nàng cuối cùng cũng bộc phát! “Ầm!” một tiếng, nàng hung hăng nên cuốn sổ nhỏ xuống mặt bàn! Nghiến răng nghiến lợi phun khỏi kẽ răng mấy câu: “Bách Lý Kinh Hồng, thể giải thích cho chuyện rốt cuộc là ý gì ?”
Người nào đó cao sang quyền quý, dáng dấp như lan chi ngọc thụ, nhịn mà run rẩy một chút, hầu như dám đầu ! Run rẩy : “Không, ý gì hết.”
Nam Cung Cẩm tuyệt đối là nhân vật dễ chuyện! Nàng nghiến răng nghiến lợi hồi lâu, bỗng nhiên lạnh một tiếng: “Không ý gì? Vậy thì để cho đây là ý gì?”
“Từ thành Đông, thành Tây, thành Nam đến thành Bắc! Tất cả sinh hoạt của phụ nữ và trong gia đình, trộm bộ, cũng ghi chép , đó, ở phía còn dịu dàng trang nhã, hiền lương thực đức thế nào? Mà phía nữa, chính là ghi chép đủ kiểu hành vi ác liệt của , như là một sự so sánh , đó thầm than thở thương trong lòng rằng cuộc sống của vất vả thế nào! Còn bản thì hung ác ?” “Ầm!” Lại thêm một tiếng vỗ bàn vang lên! Sắc mặt Nam Cung Cẩm càng thêm khó coi, nàng phun một câu qua kẽ răng giống như ca ngợi, nhưng giọng điệu giống như là cảm thán chê bai: “Bách Lý Kinh Hồng, thật đúng là... vất vả cực khổ quá!” “Không, ...” Hắn xoay , vẻ lạnh nhạt thường xuyên mặt lúc mang theo một chút bối rối: “Không , nàng hiểu lầm .” Ý của như thế.
“Ta hiểu lầm ?!” Nam Cung Cấm hung hăng chỉ mặt , ngay lập tức xúc động phi lên đ.â.m c.h.ế.t ! “Chàng còn lừa bịp đến bao giờ? Những câu những chữ của , còn là nhằm ? Chàng còn giản biện, tưởng là đồ đần để mà lừa bịp ! Ta cho , tuyệt đối sẽ tha thứ cho !”
Hiên Viên Dĩ Mạch bên cạnh, cảnh tượng , cũng nhịn mà nuốt nước bọt, rụt hết cả cố trong áo. Quá đáng sợ, xem Hoàng hậu nương nương thật sự tức giận ! mà Hoàng thượng khỏi cũng quá vô lý ! Tự dưng khắp nơi ghi chép phụ nữ nhà khác hiền lành thế nào, còn bên là cùng một phương pháp đó khi áp dụng với Hoàng hậu nương nương xong thì gặp phản ứng bạo lực nóng, chiến tranh lạnh như thế nào. Chẳng trách mà Hoàng hậu tức giận với chuyện , kể cả cô còn thấy tức giận nữa là!
“Không , chỉ là...” Chỉ vì câu hôm của nàng, cho nên đổi bản một chút. Những lời đó chuẩn khỏi miệng, cảm thấy nên lời, ngại ngùng. Trong lòng cũng thầm bực sơ suất đề phòng khiến nàng lấy cuốn sổ , nên vấn đề hiện nay lớn.
“Chàng chỉ là cái gì? Chàng chỉ là cách nào dễ dàng tha thứ đối với những hành vi như con cái của , hơn nữa đang mang thai, nên tiện phát tác. Hàng ngàn hàng vạn sự ủy khuất và hậm hực trong lòng đều biến thành những lời nhiệt huyết và xúc động, thế là nên những câu để trừng phạt bằng câu chữ đúng ?” Khuôn mặt Nam Cung Cấm vô cùng dữ tợn!
Hắn bỗng cảm thấy như tuyết rơi giữa mùa hè, đôi môi mỏng khẽ nhúc nhích, giải thích cho , trừng phạt nàng ? Nam Cung Cẩm hành động một bước, nàng tới mặt , khi kịp , nàng vô cùng hòa ái khoác vai : “Những nỗi khổ và buồn bực trong lòng , cũng . Hơn nữa, vô cùng đồng tình và hiểu , sinh sống cùng ủy khuất như thế, thì cũng miễn cưỡng nữa!”
Có ý gì? Trong lòng đập thịch một cái, khuôn mặt hiền lành của nàng, trong lòng tỏa một dự cảm .
Ngay lập tức, giọng mới vô cùng dịu dàng, trong nháy mắt cất cao như đỉnh Himalaya: “Bách Lý Kinh Hồng! Hôm nay bà ly hôn với !” Ầm ầm!
Một tiếng sét nổ vang! Hiên Viên Dĩ Mạch kinh ngạc há to miệng, lộ cả miếng rau bữa sáng cẩn thận còn kẹt trong kẽ răng, thật lâu cũng ngậm miệng ! Hủy theo Bách Lý Kinh Hồng đang ẩn nấp ở một nơi bí mật gần đó cũng rơi từ chỗ cao xuống “rầm!” một tiếng, rơi vô cùng thê thảm! Hoàng thượng bỏ ?!
Bách Lý Kinh Hồng càng cảm thấy cả như trong mộng, chồng vợ bỏ?! Có loại chuyện ? Hơn nữa, đây là... nàng bỏ ?
“Không , nàng giải thích, ...” Lần là chuyện ngại ngùng nữa, cho dù ngại ngùng, cũng sắp trở thành chồng vợ bỏ ! Nghĩ thế, nhanh chóng tới, giải thích rõ ràng cho chính .
“Chàng cần cái gì cả! Chờ về Nam Nhạc thu thập xong tiền của , sẽ cho một tờ thư bỏ chồng, từ nay về hai chúng , sẽ bất cứ quan hệ nào nữa! Cũng miễn cho cuộc sống của trôi qua trong ủy khuất buồn khổ! Ta hung ác như Dạ Xoa, ương ngạnh như hố sói, từ nay về , cũng cần chịu đựng cơn giận vô lối của nữa!” Nam Cung Cẩm xong, quan tâm đến , nổi giận đùng đùng, ngoài cửa! Về trong phòng của .
Bách Lý Kinh Hồng lập tức đuổi theo, Hiên Viên Dĩ Mạch dám cùng, nhưng lo lắng cho Hoàng đế vĩ đại của bọn trở thành đàn ông là Hoàng đế đầu tiên trong lịch sử vợ bỏ, chần chờ một lúc, cuối cùng cô vẫn chạy theo. Còn Nam Cung Cấm mang một bụng tức giận bỏ hồi lâu, ánh mắt cách đó xa, Tu đang dựa hòn giả sơn chuyện trời đất với Phong.
“Tu, ngươi cân nhắc đến chuyện kết hôn ?” Giọng Phong nhàn nhã truyền tới.
Nam Cung Cấm lười gặp bọn họ, trực tiếp qua, tiếng Tu truyền đến: “Lúc còn trẻ nghĩ tới, nếu đại nghiệp của bệ hạ thành công, sẽ cưới vợ, sinh con. từ khi bệ hạ gặp Hoàng hậu về ...” “Ôi!” Hai đồng thời thở dài, đồng thời ngửa mặt lên trời mà : “Đã còn dám nghĩ đến nữa!” Thế là, Nam Cung Cẩm vốn ngang qua bọn họ, trong nháy mắt cũng dừng bước chân bất động! Xem hai cũng ngầm phê bình đối với ! Nghĩ thế, gân xanh trán nàng nổi lên.
Bách Lý Kinh Hồng lưng nàng, cũng cảm thấy giật thột, đang mở miệng nhắc nhở hai , Nam Cung Cấm chợt đầu , đầy uy hiếp. Do đó mới chuẩn dừng . Mím chặt đôi môi mỏng, ngoan ngoãn lưng nàng, mồ hôi lạnh lưng tuôn như thác.
Phong liếc bầu trời một cái đ.á.n.h giá: “Hoàng hậu nương nương như là hổ sói hung ác!” “Chuyên môn quát tháo Hoàng thượng! Nếu như cưới vì như thế, cuộc đời sẽ ảm đạm vô cùng!” Tu ngửa mặt lên trời tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-78-hoang-hau-nuong-nuong-la-cop-cai-hoang-thuong-nhu-con-chuot-con.html.]
Phong tiếp tục : “Hoàng hậu nương nương, ngang ngược càn rỡ như nữ bá vương !” “Hoàng thượng ở mặt nàng, như là một con chuột nhỏ dọa dẫm đến phát sợ! Nếu tương lai của cũng giống như Hoàng thượng, thà c.h.ế.t cho !” Tu tiếp lời. Xưa nay vốn lớn mật, nên dám dùng hình ảnh để về Bách Lý Kinh Hồng. Phong tán thành, tiếp tục : “Sao chỉ thế! Hoàng hậu nương nương, còn giống như là địa chủ áp bách nông nổ !” “Tất cả tiền của Hoàng thượng đều cướp đoạt, đường, Hoàng thượng thấy một đôi khuyên tai bằng ngọc chất lượng tệ, vẻ như mua tặng Hoàng hậu nương nương, nhưng đó mới nhớ tới cái ví rỗng đáng hổ của , nên mua. Một Hoàng đế mà ai như thế, cũng đành lòng, cho Hoàng thượng vay tiền, nhưng sợ Hoàng thượng hổ mà giận dữ g.i.ế.c ! Nếu tương lai khi kết hôn mà cũng thế , tình nguyện đoạn t.ử tuyệt tôn!” Trong giọng của Tu còn ít cảm giác tức giận!
Phong cũng như là tìm tri kỷ, nhanh chóng gật đầu! Hắn tiếp tục : “Hoàng hậu nương nương còn vô cùng ghen tị!”
“Hoàng thượng thận là quân vương một nước, ngay cả một phi t.ử cũng , còn cả ngày nàng ức h.i.ế.p và chà đạp!” Tu lắc đầu cảm thán.
Bỗng nhiên, một giọng nữ xen : “Hoàng hậu nương nương, còn giống như một đàn bà chanh chua, thèm đạo lý!” Tu từ từ nhắm mắt , cũng đầu mà tiếp: “Xưa nay thèm giảng đạo lý, còn thường xuyên đ.á.n.h Hoàng thượng!” “Vậy chính là hung hãn tới cực điểm!” Phong tiếp lời.
Lại một giọng nữ vang lên: “Hoàng hậu nương nương, còn vô cùng tư lợi!” Tu vẫn nhắm mắt như cũ, mười phần nhàn nhã tiếp: “Rõ ràng là Hoàng hậu Nam Nhạc chúng , chuyện mỗi ngày nàng suy nghĩ hàng đầu là Hoàng thượng của chúng , mà cả ngày chỉ tới Quân Kinh Lan mà thôi, ngay cả đối với tiểu Hoàng t.ử tương cũng hề coi trọng như thế! Hoàn để ý tới cảm xúc của Hoàng thượng!” “Lần Quân Kinh Lan xảy chuyện, ngay cả an nguy của tiểu Hoàng t.ử trong bụng cũng thèm để ý, cố chấp cưỡi ngựa ! Hoàng thượng dám gì thì cũng thôi, còn theo chuyện rỗi !” Phong cũng thảnh thơi tiếp.
Hắn xong, một giọng truyền đến: “Hoàng hậu nương nương, còn luôn luôn để ý tới quan điểm của Hoàng thượng!”
“Ôi, ở mặt nàng, Hoàng thượng nào dám ý kiến gì chứ!” Phong thở dài. Tu : “Rõ ràng là chính kiến! Bị sự hung ác của nàng dọa sợ !” Giọng nữ vang lên: “Đàn bà như thế, thật đúng là quá quắt!” “ đúng, đúng là quá quắt!” Hai cùng , đó mở mắt , cùng ngước lên bầu trời, vươn tay, bộ dạng như là vịnh xướng ca khúc .
“Hoàng thượng hẳn là nên bỏ đàn bà hung ác và thèm đạo lý như thế mới đúng!” Giọng nữ vang lên.
Hai ngước bầu trời, đều bất tri bất giác long lanh đôi mắt như sắp , mười phần đồng tình mà đáp : “ thế! là nên bỏ , bỏ mới đúng!”
“Từ nay Hoàng thượng sẽ giải thoát!” Lại thêm một câu truyền đến. Hai điên cuồng gật đầu: “! Cuối cùng cũng giải thoát!”
Sau khi cảm thán, bỗng nhiên Tu cảm thấy chút gì đó đúng, vội đầu Phong, Phong dừng một chút, thoáng chốc bỗng cảm thấy rùng . “Vừa là ai chuyện ?” Tu buồn bực . Phong bỗng nhiên nuốt nước bọt một cái, chậm rãi nghiêng đầu thoáng qua lưng. Xuyên thấu qua kẽ hở ngọn giả sơn, thấy Hoàng hậu nương nương đang tươi như hoa, còn khuôn mặt trống rỗng của Hoàng thượng và khuôn mặt thông cảm của Hiên Viên Dĩ Mạch.
Cổ Tu nhịn mà cứng ngắc , giọng quen thuộc! Phong cũng đầu phía . Lọt trong mắt , chính là khuôn mặt tươi của Hoàng hậu nương nương, vô cùng ngọt ngào, khuynh quốc khuynh thành, đủ để câu hồn đoạt phách.
Sau đó, chậm rãi tới mặt bọn , nắm chặt bàn tay, kể tội tủm tỉm : “Hung ác như hổ sói, ngang ngược càn rỡ như nữ bá vương, như địa chủ áp bức nông dân, chanh chua thèm đạo lý, mười phần tư lợi, dọa cho Hoàng thượng chủ kiến, vô cùng quá quắt, thực sự nên bỏ!”
Phong và Tu hẹn mà cùng nuốt một ngụm nước bọt, lập tức cảm thấy phía của tự kiềm chế mà sắp đái quần! “Hoàng... Hoàng hậu nương nương, chúng , chúng ...” “Hoàng thượng của các ngươi, giống như một con chuột nhỏ, chịu đựng đủ kinh hãi và hủy hoại của !” Nam Cung Cẩm càng thêm xán lạn.
Lần , hai càng run rẩy hơn!
Sau khi Nam Cung Cẩm xong, nàng đầu, Bách Lý Kinh Hồng vô cùng dịu dàng: “Xem chỉ cảm thấy đầy bất mãn và ghét bỏ , những thủ hạ của cũng cái như thế!”
Nàng câu xong, vốn khuôn mặt Bách Lý Kinh Hồng trắng, thì trong nháy mắt càng trở nên trắng bệch. Hai tên đáng c.h.ế.t thật đúng là khiến cho rét vì tuyết còn lạnh vì sương, hiện nay giải thích thể nào cũng xong. Bởi vì cho dù giải thích, thì thêm một màn của Phong và Tu, nàng cũng tuyệt đối tha thứ cho !
“Không . Hoàng hậu nương nương, chuyện , chuyện ... chỉ là cái của chúng mà thôi, còn Hoàng thượng thì vô cùng vui vẻ chịu đựng mà!” Thấy ánh mắt như g.i.ế.c của Hoàng thượng đang bọn họ, bọn rõ bọn thể bổ cứu nữa, kết cục khẳng định sẽ vô cùng thảm!
“Vui vẻ chịu đựng ?” Nam Cung Cẩm lặng lẽ một chút, đầu trở . Vui vẻ chịu đựng sẽ cần tìm một cuốn sổ nhỏ, ghi chép mấy chuyện , nếu hôm nay theo dõi , thì hiện nay ghét bỏ như đống phân mà vẫn còn gì hết!
“Vâng! Vâng!” Phong và Tu vội vàng .
Còn lưng nàng, Bách Lý Kinh Hồng cũng vội vàng gật đầu. Khóe mắt Nam Cung Cẩm thấy nào đó bên cạnh vội vàng gật đầu thì lạnh một tiếng, vài bước tới mặt : “Chàng thừa nhận vui vẻ chịu đựng, cũng chẳng khác nào thừa nhận những lời đ.á.n.h giá của bọn đối với , đúng ? Hung ác như hổ sói, ngang ngược càn rỡ như nữ bá vương, như địa chủ áp bách nông dân, chanh chua thèm đạo lý, mười phần tư lợi, dọa cho Hoàng thượng chủ kiến, vô cùng quá quắt, thực sự nên bỏ! Hả?”
Một tiếng “Hả?” , âm cuối kéo dài. Lần liền tiếp tục gật đầu nổi nữa, tiếp tục vội vàng lắc đầu, cho nàng thấy trong sạch. đầu còn lắc xong, Nam Cung Cẩm sải bước , để cho một bóng lưng tiêu sái.
Hắn lập tức cảm thấy một ngọn lửa giận bốc lên, vốn chuyện đủ phiền toái, hai còn gây thêm chuyện cho . “Hai các ngươi, thích chuyện như thế, thì ở đây, chuyện một ngày một đêm, dừng phút nào. Nếu dừng , về liền theo Tiểu Miêu T.ử .”
Nói xong, hất tay áo lên, dậm chân mà .
Hiên Viên Dĩ Mạch cảm thông hai một chút, đuổi sát theo. Hai Phong và Tu nguyên tại chỗ, theo Tiểu Miêu T.ử á? Chẳng là thái giám trong hoàng cung ?! Vì , vì bọn tùy tiện oán trách vài câu trùng hợp Hoàng thượng và Hoàng hậu nương nương thấy chứ? Đây chẳng là tự nhiên vận mệnh trêu đùa ?
“Phong, giờ chúng chuyện gì?” Nói một ngày một đêm, bao nhiêu lời để chứ!
“Ta cũng !” Phong bỗng nhiên đề nghị: “Hay là chúng tiếp tục thảo luận về Hoàng hậu nương nương?”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Trong phút chốc Tu bỗng lệ rơi đầy mặt, giống như thằng ngốc: “Lại tiếp tục thảo luận Hoàng hậu nương nương, ngươi sống nữa ?”. “Vậy chúng chuyện gì? Một ngày một đêm, còn dài!” Trên mặt Phong cuối cùng chỉ còn đầm đìa nước mắt, cuối cùng thì hôm nay cũng hậu quả của việc lưỡi dài! “A, hôm nay thời tiết thật .” Tu ngửa mặt lên bầu trời.
Phong cũng ngẩng lên theo: “ thế, thật sự là quá !”
“A, hôm nay khí trời thật .” Còn gì khác để ? “Chúng thể chuyện khác ?!” Phong ! “Có thể tìm chủ đề !” Tu chép miệng giương đôi mắt ầng ậc nước .
Quyển 4