Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 76: Nàng, Chỉ Có Thể Là Người Phụ Nữ Của Bách Lý Kinh Hồng Ta!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa thấy hai chữ “tứ hôn”, Hoàng Phủ Dật vẻ yên lòng hẳn, miệng cũng còn lẩm bẩm lặp lặp câu “xin Hoàng tác thành” nữa! Quân Lâm Uyên vô cùng sung sướng, Hoàng Phủ Hoài Hàn hạ chỉ tứ hôn, cô nàng thể thoát chứ!

Thoáng một cái hết một ngày, Tô Cẩm Bình cầm chổi ở cửa, lo lắng cho tình trạng hiện giờ của Hoàng Phủ Dật. Nói gì thì , cũng là vì nên mới thành như . Dù là kiếp , kiếp , nàng cũng đều may mắn dung mạo xinh , nên xung quanh cũng thiếu theo đuổi. Có điều, quỳ đến mức ngất bệnh thành như , thì Hoàng Phủ Dật đúng là đầu tiên. Nói kinh hãi là dối, từ bao giờ mà đối với Hoàng Phủ Dật nàng quan trọng như thế chứ?

Không lâu , Tiểu Lâm t.ử bước từ trong điện , Tô Cẩm Bình đầy ẩn ý, ánh mắt giống như đang thấy một kẻ chiếm món hời cực lớn , mà cũng chính ánh mắt đó, khiến Tô Cẩm Bình ngẩn , dự cảm trong lòng càng dâng lên mạnh hơn.

“Tô Cẩm Bình, Hoàng thượng cho gọi cô !” Tiểu Lâm t.ử mở miệng truyền chỉ.

“Vâng!” Nàng đáp , ném chổi qua một bên bước .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Tiểu Lâm t.ử rõ tính cách của nàng nên cũng trách cứ nàng hiểu quy củ, chỉ im lặng đưa nàng trong điện. Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên đang đó, nàng bước chút hình tượng. Hoàng Phủ Dật uống t.h.u.ố.c xong, mặt cũng bớt đỏ , nhưng vẫn suy nhược, xem , đợt phong hàn cũng ảnh hưởng nhỏ đến sức khỏe của .

“Nô tỳ bái kiến Hoàng thượng, bái kiến bệ hạ Bắc Minh!” Tô Cẩm Bình gượng ép cúi hành lễ, nàng đoán Hoàng Phủ Hoài Hàn gọi nàng gì.

Hành lễ xong một lúc lâu cũng thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn hé răng, trong lòng nàng thầm mắng một trận, to giọng lặp : “Nô tỳ bái kiến Hoàng thượng, bái kiến bệ hạ Bắc Minh!”

“Đứng dậy !” Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh lùng đáp, khuôn mặt lạnh băng đó thể đang nghĩ gì, nhưng chỉ cần là mắt thì cũng nhận thấy tâm trạng của .

Quân Lâm Uyên ngắm nghía chiếc nhẫn ngọc tay của , xoay xoay từng vòng một, thỉnh thoảng ngẩng đầu về phía Tô Cẩm Bình, mắt đầy ý . Nụ của càng khiến Tô Cẩm Bình bất an hơn! Về lý mà , nàng dám gài bẫy Quân Lâm Uyên như , tức giận với hành động của nàng, thấy nàng chỉ g.i.ế.c c.h.ế.t nàng ngay mới đúng. hiện giờ , nụ mặt , là nụ ẩn chứa nét lạnh lùng vẻ ngoài ôn hòa, cũng là vì giận dữ đến cực điểm nên , mà rõ ràng là nụ cực kỳ vui sướng! thế, là vui sướng, còn vẻ thảnh thơi xem trò vui nữa!

Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ lạnh lùng nàng, trong mắt như b.ắ.n những tia sáng lạnh như xé nát nàng . Trong phòng yên tĩnh một tiếng động. Quân Lâm Uyên Hoàng Phủ Hoài Hàn, sang Tô Cẩm Bình, dậy, khẽ : “Hoài Hàn , lẽ trẫm nên về !”

Hôn sự , Tô Cẩm Bình hài lòng, Hoàng Phủ Hoài Hàn càng thể hài lòng, cho nên, nếu cứ ở đây sẽ chỉ khiến khí càng kỳ quái hơn, chi bằng lánh mặt để gian cho họ bùng nổ thì hơn. Tuy thể tận mắt thấy vẻ mặt như ngàn tia sét đ.á.n.h trúng của Tô Cẩm Bình kể cũng đáng tiếc, nhưng vẫn còn nhiều thời gian mà, hôn lễ của Hoàng Phủ Dật, cũng sẽ tới tham gia ?

“Lâm Uyên , việc hôm nay, ngày khác sẽ cảm tạ!” Nói đến hai chữ “cảm tạ”, trong mắt hiện lên cảm xúc phức tạp. Hắn thấu mục đích của Quân Lâm Uyên, nhưng chỉ thể theo chiêu trò của , vì , nhóm thái y , chỉ cần Dật vương điện hạ uống t.h.u.ố.c , tích tụ trong lòng cũng sẽ tan, thể lập tức sẽ khỏe , nếu như , thì tức là t.h.u.ố.c tác dụng.

“Khách sáo!” Hắn buông hai chữ bước , khi tới cửa còn liếc Tô Cẩm Bình một cái, vui vẻ đến lạ kỳ, nốt ruồi son ở mi tâm như phát ánh sáng màu hồng phấn, vô cùng.

Hắn rời , Hoàng Phủ Hoài Hàn liền tức giận quát Tô Cẩm Bình: “Tô Cẩm Bình! Trẫm thật ngờ ngươi còn bản lĩnh như , biến Tiểu Cửu thành cái dạng !”

“Xin Hoàng thượng thứ cho nô tỳ ngu dốt hiểu ý ngài!” Chuyện liên quan gì đến nàng chứ? Nàng cũng khuyên Hoàng Phủ Dật , nhưng , thì nàng thế nào ? Vì cái lông gì mà cứ như là nàng đ.á.n.h Hoàng Phủ Dật thành như thế ?

“Không hiểu ?” Hắn dậy, bước vài bước đến mặt nàng, trong mắt đầy sát khí, đều vì cô gái c.h.ế.t tiệt , nên Tiểu Cửu mới suýt mất mạng, bây giờ nàng dám với là nàng hiểu ?! Hắn lạnh: “Được! Không ngươi Dật vương phi ? Trẫm sẽ tác thành cho ngươi!”

Cái gì???

“Hoàng thượng, từ tới giờ nô tỳ từng Dật vương phi, xin Hoàng thượng đừng suy đoán suy nghĩ của khác bừa bãi như !” Nàng lớn tiếng từ chối, sắc mặt lạnh như bằng, hứng thú với việc khác sắp xếp. Nàng cũng cảm thấy yên lòng lắm, nếu như Hoàng Phủ Hoài Hàn thật sự hạ lệnh xuống, nàng trốn nổi .

Đừng suy đoán suy nghĩ của khác bừa bãi ? Cô gái đang châm chọc tự cho là thông minh ? Khóe môi lạnh băng khẽ nhếch lên một nụ giễu cợt: “Ngày lầu Vọng Nguyệt, ngươi thổ lộ với Dật ? Sao hả? Vừa đầu quên ?” Chuyện ngày rõ như ban ngày, nên ở trong tiềm thức, cũng thoáng suy nghĩ rằng cô nàng thuộc dạng dựa rồng bám phượng, chỉ là, thấy dựa Tiểu Cửu, nên mới chuyển hướng sang Bách Lý Kinh Hồng thôi.

“Hoàng thượng, chuyện đó chỉ là nô tỳ tùy tiện , xin Hoàng thượng hãy thu hồi mệnh lệnh ban! Hơn nữa, nô tỳ dám trèo cao. Thân phận của nô tỳ thấp kém, xứng với Dật vương điện hạ. Không chỉ , chính Hoàng thượng cũng , nô tỳ còn trong sạch, càng tư cách gả hoàng thất. Xin Hoàng thượng nghĩ !” Hoàng Phủ Dạ cũng chuyện đêm đó, thì lý nào Hoàng Phủ Hoài Hàn . Đây cũng là một lý do từ chối tương đối hợp lý.

“Ngươi cũng !” Khuôn mặt lạnh lùng đầy vẻ khinh thường, khiến Tô Cẩm Bình như bốc hỏa, nhưng nàng cũng , trong tình huống , đối phương càng khinh thường , thì sẽ càng lợi cho việc trốn thoát ba chữ “Dật vương phi” .

Có điều, nàng hết lời, Hoàng Phủ Hoài Hàn chẳng ừ hử gì, đầu nàng chợt lóe lên, nảy một ý định khiến đối phương càng miệt thị hơn. Cô nàng nào đó hì hì : “Hoàng thượng, đột nhiên nô tỳ cảm thấy, gả cho Dật vương điện hạ cũng tệ, Dật vương phi, thì nô tỳ chính là đương gia chủ mẫu của phủ Dật vương , nhiều tiền bao nhiêu chứ! Hay là cứ để nô tỳ Dật vương phi ?”

Nói xong, nàng còn trưng bộ mặt tham tiền tham tài khiến chán ghét đến cùng cực!

Vị hoàng đế nào đó lạnh lùng nàng một lúc lâu, ánh mắt chăm chăm mặt nàng, nhưng cũng thể là nàng thật giả, còn đang định gì đó, thì Hoàng Phủ Dật tỉnh , hé mở đôi mắt mờ sương , cặp lông mày tuấn tú nhíu , đôi mắt màu hổ phách đảo về phía , thấy Tô Cẩm Bình, sững một chút, đó cố gắng chống cơ thể đang bệnh tật của lên, dậy, Tiểu Lâm t.ử lập tức bước tới đỡ : “Vương gia, ngài nên nghỉ một chút thì hơn, chuyện gì cứ sai nô tài là !”

Giọng lạnh băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng vang lên: “Nằm xuống!” Tuy dùng giọng điệu lệnh, nhưng giấu sự quan tâm.

“Hoàng , thần , ngài đồng ý với thần , thần sẽ quỳ mãi cửa ngự thư phòng. Vì thế, bây giờ thần ngoài quỳ, nếu sẽ là tội khi quân phạm thượng!” Giọng Hoàng Phủ Dật nhỏ, nhưng vang vang mạnh mẽ.

“Trẫm đồng ý với !!!” Từng chữ một lạnh lùng vang lên từ đôi môi lạnh băng đó, trong mắt nhiều cảm xúc phức tạp, cảm giác may mắn vì , nhưng cảm xúc chỉ hận rèn sắt thành thép còn nhiều hơn!

“Tạ ơn hoàng !” Nụ như nở rộ dung nhan tuấn tú đang tái nhợt , lúc cũng sinh khí hơn nhiều, ánh mắt sung sướng về phía Tô Cẩm Bình, nhưng hề thấy nàng vẻ cao hứng, ngược còn phức tạp.

Thấy vui vẻ như , Hoàng Phủ Hoài Hàn : “Dưỡng bệnh cho !” bước ngoài, Tiểu Lâm t.ử liếc tình hình trong phòng, phân phó cung nhân chăm sóc cẩn thận, chạy theo Hoàng Phủ Hoài Hàn.

“Hoàng thượng, nô tỳ…” Tô Cẩm Bình lên tiếng để bọn họ vứt bỏ cái suy nghĩ buồn đó , nàng thứ tình cảm đó với Hoàng Phủ Dật, hơn nữa, đêm qua khó khăn lắm nàng mới phát hiện thích một chút, giờ “Dật vương phi” cái gì gì đó, thì thực sự là vô cùng vớ vẩn!

mấy chữ, ánh mắt đầy cảnh cáo của Hoàng Phủ Hoài Hàn quét ! Cơ thể của Tiểu Cửu bây giờ thể chịu nổi bất cứ sự đả kích nào hết, nếu bây giờ cô gái c.h.ế.t tiệt còn mặt nó mà gả cho nó, lẽ hậu quả còn nghiêm trọng hơn cả việc đồng ý chuyện !

Nhìn thấy sự cảnh cáo trong mắt , Tô Cẩm Bình liền ngậm miệng ngay lập tức. Tự nàng nghĩ cách trốn , nếu chọc giận Hoàng Phủ Hoài Hàn, để nổi ý g.i.ế.c nàng, thì cái mạng nhỏ của nàng cũng sẽ mất ở đây thôi!

Thấy nàng nữa, Hoàng Phủ Hoài Hàn liền tiếp, mấy bước, Hoàng Phủ Dật nhỏ giọng : “Hoàng xin !” Mặt đầy vẻ áy náy, sự tùy hứng của phá hỏng kế hoạch của hoàng , tuy cũng kế hoạch đó là gì, nhưng cũng thoáng cảm thấy kế hoạch ảnh hưởng lớn. Chỉ là, cuộc đời từng mong điều gì, chỉ , cầu xin cho một thôi! Dù rằng với hoàng , nhưng cũng cách nào khác.

Người mặc xiêm y tím đậm dừng ở cửa, mặt thoáng xuất hiện cảm xúc kỳ dị, nhanh chóng bước , ném câu xin của Hoàng Phủ Dật lưng…

Hoàng Phủ Hoài Hàn , trong phòng cũng chỉ còn Hoàng Phủ Dật và Tô Cẩm Bình. Đám cung nhân hai cũng điều lùi ngoài, đóng cửa .

Tô Cẩm Bình , bất đắc dĩ hít sâu một , hoa đào nở rộ quá cũng chuyện ho gì. Nàng phiền muộn day day mi tâm, định ngoài, bỗng ho khan vài tiếng, bàn tay thon dài đặt lên mũi, ho ngừng khiến mặt mũi đỏ bừng lên, vẻ đau đớn.

Nàng liền bước tới bên giường vỗ nhẹ lưng cho , dần dần tiếng ho của cũng nhỏ . Hoàng Phủ Dật ngẩng đầu nàng, đôi mắt màu hổ phách nóng rực lên: “Cảm ơn nàng!”

“Đừng khách sáo!” Nàng dịu dàng , nghĩ nghĩ một chút, chậm rãi xuống bên giường . Khuôn mặt tái nhợt của nở nụ yếu ớt, trong mắt đầy thâm tình, nàng chớp mắt.

Khuôn mặt giống Hoàng Phủ Dạ, nhưng vẻ cô độc, thuần khiết hơn vẻ xinh tà tứ của nhiều. Tô Cẩm Bình nghĩ một lúc, cuối cùng mới lên tiếng: “Hoàng Phủ Dật, thấy chúng hợp ! Huynh thích , chẳng qua vì hát mấy khúc hát lạ, chỉ là mấy khúc hát thôi mà. Trong thiên hạ bao nhiêu cô gái ca hát chứ, hơn nữa…” Hơn nữa, đây cũng do chính nàng sáng tác .

nàng còn hết, Hoàng Phủ Dật ngắt lời: “Không … Khụ khụ, , thích nàng chỉ vì nàng nhạc, mà còn vì nhiều điều khác nữa. Có lẽ nàng nhớ rõ, nhưng nhớ rõ. Ngày đó, khi tới tìm nàng tầm sư học nghệ, nàng bất cẩn cầm lõi lê ném trúng đầu Hoàng . Hoàng vốn nổi giận đùng đùng xử lý nàng, cuối cùng nàng dăm câu ba điều mà hóa giải hết, thậm chí… khụ khụ, thậm chí còn xúi giục hoàng c.h.é.m lõi lê . Lúc đó, cảm thấy nàng đặc biệt, đặc biệt!”

Nói tới chỗ , mặt đầy ý , cũng luôn dùng ‘’ chứ hề dùng danh xưng ‘bản vương’. Đôi mắt màu hổ phách như mơ màng, giống như đang nhớ kỷ niệm nào đó. Ngay đó, lập tức ho sặc sụa, như thế, khiến Tô Cẩm Bình cảm thấy khó chịu, tuy nàng vẫn luôn cho rằng vĩ đại, nhưng nàng sức quyến rũ lớn như .

“Sau đó… khụ khụ, đó hoàng lừa , đưa nàng Thịnh Kinh, tin tưởng, cho nên lâu cũng tới tìm nàng. Ta nghĩ, đêm Trung thu, đoàn tụ với các hoàng xong, nhất định tới Thịnh Kinh tìm nàng, ngờ gặp nàng ngay lầu Vọng Nguyệt, kết quả… khụ khụ… khụ… kết quả là, thấy nàng hoàng tức c.h.ế.t!” Nói xong, Hoàng Phủ Dật cũng buồn .

Tô Cẩm Bình hổ gãi đầu, hình như mấy chuyện nàng cũng chẳng vẻ vang gì. Chuyện khi đó nàng vẫn còn nhớ rõ, thì xun xoe nịnh nọt, nếu kéo Hoàng Phủ Dật phối hợp với , thì khi tên cẩu Hoàng đế thiếu phong độ kéo xuống c.h.é.m lâu !

“Sau nữa, trong yến tiệc Trung thu, ở hội thơ cầu Hỉ Thước, nàng khéo léo bao biện, thông minh tuyệt đỉnh, lợi dụng nhược điểm của Mộ Dung Song, khiến cho lời của ả và Liễu Xương Ngạn mâu thuẫn, cuối cùng còn khiến ả ngậm đắng nuốt cay, rõ ràng nắm nhược điểm của nàng, chế nhạo. Ngâm thơ đối từ, tuy nàng kém vị vương phi của Vương gia chiến thần nghìn năm , nhưng cũng thể coi là độc nhất vô nhị trong các đời vương gia, vương phi từ đến giờ.” Hoàng Phủ Dật nhẹ nhàng , càng , ánh mắt càng trở nên nóng bỏng hơn.

Tô Cẩm Bình ngượng ngùng nhún vai : “Thật , cũng chỉ là chút bản lĩnh bao biện thôi. Ngâm thơ đối từ gì gì đó cũng lắm. Nếu đổi là Mộc Nguyệt Kỳ ở vị trí của , thì biểu hiện của nàng chắc kém !” Nói xong, trong đầu nàng đột nhiên xuất hiện hình ảnh của vị Mai phi . Có lẽ, nếu là đó, chắc kém hơn nàng.

“Không, nàng, một cảm giác mà các nàng đều thể . Có lẽ chính nàng cũng phát hiện , nhưng nàng như thái dương, dù ở trong cảnh khắc nghiệt, cũng dễ dàng hóa giải nguy cơ của . Dù biếm thành cung nữ, cũng hề thấy nàng thực sự đau lòng, khổ sở. Nàng , nụ của nàng sức hút đến thế nào , tuy nàng nhiều, nhưng luôn giảo hoạt, đắc ý, đáng yêu như một chú hồ ly ! Thứ cảm giác tùy tiện, thoải mái phóng khoáng đó, những khác đềukhông . Nàng cũng nàng sức quyến rũ đến mức nào ! Người thích nàng, lẽ chỉ , mà còn nhị hoàng , thậm chí… cả vị tam hoàng t.ử Nam Nhạc nữa!” Hoàng Phủ Dật, là đơn thuần nhất trong Hoàng thất, nhưng cũng là thấu sự tình nhất trong các !

Chỉ khi nào một đôi mắt đơn thuần, thấy vẻ ẩn giấu, thì mới thể xuyên thấu chuyện, phát hiện những điều thế gian . Khi Tô Cẩm Bình, luôn thấy những ưu điểm của nàng, thấy sự lúng túng khi nàng nịnh nọt , cũng thấy sự t.h.ả.m hại khi nàng khác chèn ép vì phận thấp kém của , mà chỉ dáng vẻ kiên cường bất khuất của nàng, giống như đóa mai hồng, sợ giá lạnh, thẳng trong gió tuyết, nhưng nhiều sức sống, nhiều ánh sáng hơn đóa mai hồng gấp nhiều .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-76-nang-chi-co-the-la-nguoi-phu-nu-cua-bach-ly-kinh-hong-ta.html.]

Thấy Tô Cẩm Bình lên tiếng, bồi thêm một câu: “Còn nữa, thật , ngày đó khi nàng đạp Mộ Dung Song ngã xuống cầu thang, thấy!” Nói xong, khẽ c.ắ.n môi, giống đứa trẻ nhỏ ăn vụng miếng kẹo, vô cùng đắc ý, nham hiểm.

Bây giờ thì Tô Cẩm Bình thể giữ bình tĩnh nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn đỏ bừng lên, vì thẹn thùng, mà vì hổ! Hoàng Phủ Dật nghĩ nàng quá , nàng ưu tú như thế chứ, cuối cùng còn chuyện nàng đạp xuống cầu thang nữa, nàng vẫn nghĩ chuyện đó nàng kín đáo, ngờ vị “quận chúa T.ử Lăng” thấy đành, cả Hoàng Phủ Dật cũng thấy!

“Chuyện , thật , cũng như nghĩ !” Ít nhất, về bản chất, thì nàng là một m.á.u lạnh, lẽ vì nàng còn độc ác, tàn nhẫn, nên đối với đơn thuần như Hoàng Phủ Dật, nàng vẫn thể nặng lời .

“Ta , những thứ về nàng, chỉ là một góc nhỏ mà thôi. tình nguyện dùng cả đời để hiểu nàng. Ta cũng sẽ giống Nam Lăng vương, cả đời chỉ cưới một Vương phi duy nhất là nàng!” Nam Lăng vương là vị vương gia si tình nhất trong bốn nước, cả đời chỉ cưới một vương phi. Thậm chí , khi Vương phi của ngài bệnh nặng qua đời, ngài cũng tái giá thêm nào nữa, ngược còn tuyệt thực tự sát. Có điều, trong thiên hạ cũng ai nhạo ngài đường đường là một Vương gia tự sát vì một phụ nữ cả, vì ngài còn để một bức di thư, từng câu từng chữ đều về tình cảm của vợ yêu qua đời, khiến mà lòng chua xót. Chuyện những trở thành truyện cho đời, ngược còn thành vị hôn phu nhất trong ước mơ của các thiếu nữ trong khuê phòng.

Nàng Nam Lăng vương là ai, nhưng nàng rõ câu cả đời chỉ cưới một Vương phi duy nhất là nàng. Là một vương gia cổ đại, tình nguyện hứa hẹn như , Tô Cẩm Bình nàng tài đức gì mà đối xử đến thế chứ? Từng câu từng chữ của đều đầy tình ý chân thật, chút tạp chất nào. Hơn nữa, hôm nay vì nàng, còn bệnh thành thế , trong lòng Tô Cẩm Bình thầm nghĩ, nếu Bách Lý Kinh Hồng, thì lẽ chính nàng cũng thật sự nên đón nhận !

Thấy nàng cúi đầu gì, cuống quít: “Nàng tin ? Nếu tin, thể thề, cũng thể xin hoàng hạ chỉ, cưới trắc phi, nâng bình thê, nạp tiểu , cũng nạp thông phòng, hứa với nàng cả một đời một kiếp chỉ một đôi. Nếu vi phạm, sẽ phạm tội kháng chỉ bất tuân, ?”

Nghe , Tô Cẩm Bình càng trầm mặc hơn, càng chân thành, càng tình nguyện trả giá nhiều bao nhiêu, thì nàng càng từ chối thế nào. Do dự một lúc, trong đầu nàng đột nhiên lóe lên, nghĩ một chút : “Thật , thai!”

Nàng dứt lời, Hoàng Phủ Dật ngẩn cả , trong đầu xuất hiện một dấu hỏi chấm lớn. Nàng và Bách Lý Kinh Hồng xảy chuyện vài ngày thôi mà? Sao nàng m.a.n.g t.h.a.i chứ? “Nàng chắc chứ?” Hắn ngây ngô hỏi.

“Ừ!” nàng gật đầu thật lòng, mặt tỏ vẻ chán nản ủ rũ, nhưng khóe mắt lén liếc , hy vọng thể dùng chuyện khiến bỏ suy nghĩ .

Thấy nàng chắc chắn như , nụ mặt như cứng , trong mắt cũng thoáng lộ vẻ đau đớn, nhưng chỉ một lát , nhỏ giọng : “Ta sẽ coi nó như con của .”

Cái quái gì thế?! Bây giờ cổ đại cũng thoáng thế ?! Chuyện ngay cả một hiện đại còn chẳng chấp nhận nổi mà?! “Ôi, thật thì như chút nào, ai cưới vợ còn mua một tặng một thế chứ? Hơn nữa, nếu hoàng của , thì dù quỳ đến c.h.ế.t, cũng nhất định đồng ý !”

“Không thể để hoàng !” Hoàng Phủ Dật kích động ngắt lời nàng: “Chuyện nhất định thể để hoàng , nếu , hoàng tuyệt đối sẽ buông tha cho nàng!” Dù là cung nữ m.a.n.g t.h.a.i là Dật vương phi mang thai, hoàng cũng tuyệt đối giữ mạng nàng!

nghĩ tới , nếu thực sự cưới , đứa bé trong bụng nhập gia phả hoàng thất, hoàng thất của Nam Nhạc nhập hoàng thất Đông Lăng , hậu quả đó, thể gánh nổi ?” Lời của Tô Cẩm Bình sắc bén, sắc mặt cũng nghiêm nghị hơn.

Lúc , nét mặt của Hoàng Phủ Dật kiên định đến kỳ lạ, nghiến răng : “Bản vương đứa bé là của , thì nó sẽ là con của bản vương, ai thể nghi ngờ !”

“Huynh…” nàng thật sự gì nữa, kích động như , nàng cũng sợ nếu tiếp tục kích thích sẽ khiến bệnh tình của nặng thêm, liền chậm rãi dậy : “Huynh dưỡng bệnh cho , về ăn cơm!”

“Được! Khụ khụ…” Hắn ho khan vài tiếng, mặt đầy vẻ dịu dàng, âu yếm khiến Tô Cẩm Bình phát sợ, vội đầu chạy nhanh ngoài.

Mở cửa ngự thư phòng, Hạ Đông Mai về từ lâu, cung nhân ở cửa thấy nàng, cũng vẻ cung kính khác thường, cứ như nàng trở thành Dật vương phi cao quý . Nàng cúi đầu về cung Cảnh Nhân, chỉ cảm thấy đầu như to , gặp chuyện chứ?!

Nàng bước chân cung Cảnh Nhân, thì ở lưng, cung Cảnh Nhân vây kín, hơn một ngàn vây lấy cung điện nhỏ vắng lặng , đến mức còn một kẽ hở! Ngay đó, mặc long bào màu tím xuất hiện, ánh mắt tím đậm lạnh lùng nàng, : “Tô Cẩm Bình, mấy ngày , ngươi nên ngoan ngoãn chờ trong . Trước khi hôn lễ thành, rời nửa bước.”

“Hoàng thượng thật sự định cho nô tỳ Dật vương phi ?” Đôi mắt phượng thẳng khuôn mặt lạnh lùng của , hy vọng thể tìm thấy chút do dự sơ hở mặt , nhưng thấy gì cả.

Vị đế vương nàng chăm chăm một lúc lâu, cuối cùng hừ lạnh một tiếng, đáp lời, phất tay áo bỏ

“Điện hạ, thuộc hạ điều động hết của Dạ Mạc sơn trang, thậm chí còn lôi kéo ít thế lực trong triều đình để tìm tên yêu vật , nhưng chút dấu vết gì về cả! Trong giang hồ, ngay cả lấy danh là “yêu vật” cũng !” Diệt cúi đầu, cung kính bẩm báo.

Người đàn ông mặc xiêm y trắng gốc cây lê, từng phiến hoa bay bay rơi xuống, tà áo trắng nhẹ bay theo gió, giống như tách rời khỏi trần thế. Dung nhan tuyệt mỹ tạo nên vẻ tao nhã, tuyệt thế vô song như châu ngọc trong biển khơi, đôi mắt xám bạc nhắm chặt, rèm mi dài thật dài khẽ lay động, bẩm báo xong, một lúc lâu cũng lên tiếng, đang nghĩ gì.

Đương nhiên Diệt điện hạ thế hài lòng với kết quả điều tra của họ, vì thế đành cố gắng cho hết lời: “ thuộc hạ tra giang hồ, Lão Yêu Thái Sơn, Yêu Tiên, còn một bang phái nhỏ tên là Yêu ma minh, tự xưng là một chi nhỏ của ma giáo nữa, nhưng ma giáo cũng thừa nhận sự tồn tại của họ!”

“Diệt trừ bộ!” Bốn chữ thản nhiên bay , tuy giọng điệu lạnh tanh, nhưng thể khiến cảm thấy một luồng sát khí nồng đậm.

Khóe miệng Diệt co rút, mấy đại ám vệ bọn họ suy đoán, tên “yêu vật” , lẽ là tình địch của điện hạ, nhưng Lão yêu Thái Sơn là một lão già hơn bảy mươi, còn liệt dạng cao thủ võ lâm nữa, còn “yêu tiên” là một mỹ nhân tuyệt thế cực giỏi dùng độc, “yêu ma minh” là tên một bang thái, ai trong họ khả năng là tình địch của điện hạ mà? Diệt trừ bộ ?!

là mệnh lệnh của điện hạ, dù quá đáng cũng chỗ cho chen lời , đành cung kính đáp: “Vâng ạ!”

Sau đó, Diệt bẩm báo với chuyện Lục hoàng t.ử xử t.ử đêm Trung thu, nhà đẻ của Lưu Đức phim cũng là mẫu phi của Lục hoàng t.ử Hoàng thượng nhổ cỏ tận gốc. Cuối cùng mới bẩm báo đến hôn sự của Tô Cẩm Bình và Hoàng Phủ Dật: “Hoàng Phủ Dật quỳ xuống cầu xin Hoàng Phủ Hoài Hàn, cuối cùng ngất xỉu cửa. Quân Lâm Uyên đẩy thêm một kích, Hoàng Phủ Hoài Hàn đồng ý . Bây giờ Tô Cẩm Bình đang giam lỏng, Hoàng Phủ Hoài Hàn hạ lệnh, khi hôn lễ thành, nàng phép rời khỏi cung Cảnh Nhân nửa bước!”

Người tán cây , khóe môi cong lên nở nụ trào phúng, nhưng gì cả, giống như bậc đại tiên hề thấy bất cứ chuyện gì chốn nhân gian.

Diệt ngược còn sốt ruột hơn: “Điện hạ, chúng nên động thủ phá hỏng hôn lễ ?”

“Bản cung tự chừng mực.” Hắn thản nhiên đáp , thể nhận cảm xúc gì trong giọng thanh lạnh đó.

“Vâng!” Diệt cúi đầu, càng hiểu nổi suy nghĩ của điện hạ, nhưng vẫn kìm , : “Điện hạ, thật thuộc hạ thấy, cô gái chẳng cả.”

Hắn dứt lời, đang lưng về phía bống mở to đôi mắt xám bạc, , trời xanh, mây trắng nhẹ bay, từng tia nắng ấm áp chiếu xuống , chiếu sâu tận đáy lòng, nhưng một lúc lâu cũng gì. Cho đến tận khi Diệt nghĩ rằng sẽ trả lời, thì giọng nhẹ nhàng của mới chợt vang lên…

thế, chẳng cả!” Giọng bỗng trở nên trầm thấp hơn, khuôn mặt lãnh đạm bỗng xuất hiện một nụ : “, trừ nàng , sẽ ai với rằng --- ‘đừng để khác ức h.i.ế.p , thích’. Trừ nàng , sẽ nào vì đ.á.n.h mà tâm tâm niệm niệm kéo báo thù. Trừ nàng , sẽ ai nghĩ tới việc tết Trung thu chạy tới đưa cho một chiếc bánh trung thu. Trừ nàng , sẽ ai khi mẫu phi qua đời, kéo thắp một nén hương cầu phúc cho mẫu phi nữa. Diệt, ngươi thấy , nàng giống như ánh mặt trời, đem những tia sáng của chiếu rọi lòng . Nếu mặt trời, còn thể chờ đến ngày mai. , nếu nàng, lẽ… sẽ c.h.ế.t!”

Nghe , n.g.ự.c Diệt như cứng ! Hắn ngờ cô gái đó thể quan tâm đến điện hạ như ! Dù bọn họ là những trung thành, tận tâm một lòng vì điện hạ, nhưng cũng hề nghĩ đến chuyện đêm trung thu mang bánh đến cho điện hạ, càng nghĩ đến việc thắp một nén nhang cầu siêu cho Cẩn phi nương nương. Nhìn bóng điện hạ, mũi bỗng cay cay, điện hạ lãnh đạm như , thì cũng cần sự quan tâm, mà vì thiếu sự quan tâm nên mới càng cách xa trần thế.

Hắn đang định lên tiếng, thì giọng thanh lạnh của Bách Lý Kinh Hồng vang lên, mang theo vẻ kiên định giờ từng : “Thế nên, xác định nàng . Nàng, chỉ thể là phụ nữ của Bách Lý Kinh Hồng ! Trừ khi c.h.ế.t, trừ khi nàng c.h.ế.t!” Nếu yêu, sẽ ngăn tất cả ở bên ngoài cánh cửa của . Còn nếu yêu, thì sống c.h.ế.t cũng quấn lấy, cho đến c.h.ế.t cũng ngừng! Đây chính là cách yêu của , nồng đậm, bá đạo, cũng mang theo sự quyết tâm đến hủy trời diệt đất!

Diệt ngẩn , lặp trong vô thức: “Trừ khi ngài c.h.ế.t, trừ khi nàng c.h.ế.t.” Điện hạ cố chấp đến mức ?

, trừ khi c.h.ế.t, trừ khi nàng c.h.ế.t.” Hắn trầm giọng đáp, tiếp tục : “Nếu c.h.ế.t, thì coi như còn ham , còn cầu mong gì nữa, một đời oán hận. Nếu nàng c.h.ế.t, sẽ cùng nàng, cùng tan như ánh mặt trời , hoặc là lẳng lặng diệt vong, hoặc sẽ tỏa sáng trong hư , xuyên thủng qua vạn vạt, cuối cùng biến thành một chùm sáng về nơi vĩnh hằng. , dù là diệt vong, là trường tồn, cũng sẽ đều quấn quít bên , thời thời khắc khắc, trọn kiếp rời.”

Thời khắc , Diệt còn thể giấu sự kinh hãi trong lòng nữa, đưa tay lên ôm lấy lồng ngực, giống như đầu tiên thực sự hiểu mặt , một lúc lâu mới nhỏ giọng : “Điện hạ, thuộc hạ hiểu ạ!”

“Thế nên, ngươi nghĩ rằng bản cung sẽ để yên để nàng gả cho Hoàng Phủ Dật ?” Hắn nhẹ nhàng hỏi.

Khóe miệng Diệt co giật, điện hạ, ngài đang đùa giỡn với thuộc hạ ? Hắn cố kìm chế khóe miệng run rẩy, đáp: “Không ạ!”

“Lui !” Hình như, hôm nay nhiều.

“Vâng!”

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...