Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 76:: Mộc Nguyệt Kỳ Rời Đi

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thượng Quan Cẩn Duệ bên giường nàng, tâm trạng phức tạp, trong chốc lát chỉ cảm thấy cũng khó khăn.

Hắn nàng thích , nếu ba năm qua sẽ nỗ lực nhiều như thế mà oán1không hối. Từ chuyện chiếc áo khoác lông chồn , đến nàng liều mạng giúp đỡ . Chẳng lẽ nàng quan hệ của với Quảng Lăng Vương ?

Vốn là nàng nợ ơn cứu mạng của , hiện8nay, trở thành nợ ân tình nàng trả nổi. “Nước, nước...” Trong mê man, Mộc Nguyệt Kỳ lẩm bẩm. Thượng Quan Cẩn Duệ thoáng giật , khuôn mặt lập tức lộ vẻ vui mừng: “Nàng chờ chút, ngay đây!”2Hắn nhanh dậy, rót một chén nước bàn, bưng đến giường nàng.

Sau đó tự đút cho nàng, môi của nàng tái nhợt, gần như trong suốt, cả cũng khôi phục thần trí, hắn4đưa nước đến môi nàng, khẽ đổ miệng, đối phương mới ho khan khe khẽ vài tiếng: “Khục... Khục khục...”

“Mộc cô nương, nàng chứ?” Giọng ôn nhã, mang theo cảm giác lo lắng nay từng . Nghe thấy giọng của trong lòng, Mộc Nguyệt Kỳ cố gắng mở mắt . Khi nàng thấy mắt quầng thâm, khuôn mặt xưa nay luôn nhẵn nhụi, sạch sẽ hiện nay ít râu ria, nàng sửng sốt một chút. ngay lập tức, trong đầu nàng nhớ cảnh tượng trong địa lao !

Nàng bỗng nhiên kích động, che kín lỗ tại của , hét to lên: “Chàng ngoài ! Chàng ngoài ! Ra ngoài! Ta thấy , ngoài !”

“Mộc cô nương...” Thượng Quan Cẩn Duệ chút kinh ngạc, hiểu tại nàng mất khống chế cảm xúc như thế.

Một tay Mộc Nguyệt Kỳ tóm lấy cái gối mà hung hăng ném Thượng Quan Cẩn Duệ: “Ra ngoài, lập tức ngoài cho ! Cút ngoài! Ra ngoài!”

“Mộc cô nương, nàng bình tĩnh một chút, là Thượng Quan Cẩn Duệ đây! Mộc cô nương!” Hắn bước tới, nắm lấy bờ vai nàng mà hét lên.

Mộc Nguyệt Kỳ dừng , như là bình tĩnh hơn một chút, giường đàn ông đang nắm bờ vai , nước mắt nàng bất chợt rơi xuống, đó, kiềm chế mà gào lên lớn!

Thượng Quan Cần Duệ thở dài một , trong lúc nhất thời cũng câu nệ nam nữ, ôm nàng trong lòng : “Mộc cô nương, nàng bình tĩnh một chút! Mọi chuyện qua , những c.h.ế.t hết !”

Hắn xong, cảm xúc Mộc Nguyệt Kỳ kích động, dùng tay hung hăng đẩy ôm lấy chân : “Chàng ngoài , ngoài ! Ra ngoài!” Thượng Quan Cẩn Duệ nàng đẩy bất thình lình như thế, suýt nữa ngã xuống đất: Lảo đảo một chút mới vững hình, nàng đang tự ôm chân hung hăng gào thét ngoài, trong lúc nhất thời cũng nên ứng đối .

Thấy còn đó nhúc nhích, Mộc Nguyệt Kỳ lên: “Ta xin ! Ta xin ngoài , để cho một yên tĩnh một chút!” Khóe môi Thượng Quan Cẩn Duệ khẽ động mấy , cuối cùng, vẫn trái ý nàng: “Được, nàng nghỉ ngơi ! Ta ở ngoài cửa, gì cần thì gọi !”

Nói xong, liền .

Mộc Nguyệt Kỳ c.ắ.n môi , mới ngăn một nữa nghẹn ngào lớn.

Cho tới bây giờ, nàng luôn ảo tưởng một ngày nào đó, thể lo lắng cho chính như thế. đến một ngày lo lắng quan tâm nàng như , nhưng nàng rơi tình cảnh thế .

Cuối cùng, là hồi tâm chuyển ý, vẫn chỉ là thông cảm với ? Thượng Quan Cẩn Duệ mang tâm trạng phức tạp ngoài, mà ở cửa, đụng Nam Cung Cẩm .

Thấy cứ như ngoài, mặt Nam Cung Cẩm đầy thất vọng! Nàng nhíu mày : “Duệ ca ca, theo một chút!”

Nói xong, nàng . Thượng Quan Cẩn Duệ dừng một chút, cũng theo. Hiện nay, vẫn còn ở tại hoàng cung Bắc Minh, Nam Cung Cẩm dẫn đến một nơi u tĩnh. Nàng leo lên lầu cao, mà Thượng Quan Cẩn Duệ cũng theo sát phía , trong lúc theo cũng một lời. Đến lan can, Nam Cung Cẩm cũng đầu : “Huynh chắc cũng Mộc cô nương vì ai mà gặp kiếp nạn lớn như thế đúng ?” Đôi mắt như mặc ngọc của Thượng Quan Cẩn Duệ dừng một chút, đó : “Muội ?” “Đoán !” Nam Cung Cấm đầu : “Duệ ca ca, chỉ là vì cứu nhân của , nàng nguyện ý bỏ qua tính mạng chính cần để ý đến. Trái tim của , thực sự là tảng đá ? Lúc ở Thiệu Dương, nàng những lời , cho dù ngoài cuộc, cũng thể d.a.o động, cảm nhận chút nào ?”

Có thể , giờ phút nàng một sự thất vọng nên lời đối với Thượng Quan Cẩn Duệ: Người rõ ràng động tâm, nhưng vẫn trốn tránh, đang trốn tránh thứ gì. Lần , may

mắn bọn đến kịp thời, nếu như chậm một bước, đời của Mộc Nguyệt Kỳ phá hủy ! Dưới tình huống như thế, vẫn trong phòng an ủi nàng, chỉ vài câu đuổi , liền thật sự ngoài. Kể cả hề động tâm, hề yêu nàng, thì đối đãi với ân nhân của , cũng nên là thái độ như thể chứ?

, thể xác định thể cho nàng thứ nàng , cũng thể xác định, những cảm xúc và cảm động , cuối cùng là yêu là thứ gì khác, cho nên...” Cho nên ở tại Thiệu Dương, khi nàng , trong nháy mắt hiểu và động lòng , cũng kiên trì lưu nàng , bởi vì thể xác định rõ ràng!

Nam Cung Cẩm khuôn mặt dịu dàng ân như ngọc của , lập tức nàng cảm thấy thể hiểu nổi suy nghĩ của : “Duệ ca ca, thực chuyện tình cảm cần lý trí như thế !”

“Cẩm Cẩm, sai ! Tình cảm cũng , cư xử cũng thế, chỉ lý trí mới là đạo nghĩa cao nhất. Muội từng nghĩ , nếu trong nháy mắt đó d.a.o động, yêu, thích, chỉ là thoáng động lòng trong một khoảnh khắc, hoặc là một loại cảm giác nào đó, mà hứa hẹn điều gì đó, cuối cùng sẽ thế nào? Cuối cùng sẽ một ngày, nhận rằng tình cảm với nàng, mà tới ngày đó, và nàng, nên tự xử lý thế nào? Nửa đời của , đến tình cảnh như thế, cũng yêu cầu gì xa vời, nhưng còn nàng thì ? Đời nàng sẽ hủy trong một nháy mắt do mơ hồ!” Thượng Quan Cẩn Duệ từng câu từng chữ, nụ theo thói quen bên môi cũng biến mất thấy gì nữa, đây là sự nghiêm túc, chăm chú bao giờ Nam Cung Cấm thấy. Nói đến đây, tiếp tục : “Cẩm Cẩm, còn trẻ, cho nên hiểu. Là một đàn ông, nếu thể chắc chắn khiến cho phụ nữ hạnh phúc trăm phần trăm, thì đừng nên tùy tiện hứa hẹn điều gì. Nếu , chính là hủy cả cuộc đời , hiểu ?” Nếu như nhầm lẫn giữa tình cảm thật và sự cảm động, cuối cùng đến một ngày nhận rõ ràng chuyện, thì đó chính là ngày triệt để cô phụ nàng!

Bị như thế, Nam Cung Cẩm cũng lập tức rơi yên lặng! Đến giờ phút , nàng đột nhiên cảm thấy lúc lý trí, cũng vô cùng mù quáng. Còn mặt đây, vốn xưa nay luôn chán ghét quá lý trí phương diện tình cảm, cảm thấy đủ thoải mái, quá mức câu nệ, ngờ rằng, trong sự câu nệ , hóa sợ nhầm, sợ hối hận, mà là sợ vì khuyết điểm của mà hủy cuộc đời khác!

Đàn ông như thế, nếu như đặt ở thời hiện đại thì xứng đáng là đàn ông ?! Không xác định rõ ràng, thì sẽ dễ dàng hứa hẹn điều gì, nếu như đàn ông thời hiện đại đều như thế, sẽ nhiều ly hôn như , sẽ nhiều tách cô phụ như thế đúng ? “Duệ ca ca, thật xin , là hiểu nhầm !” Lý trí, đôi khi cũng . Tối thiểu, sẽ phụ ai, cũng sẽ với lương tâm chính . Thượng Quan Cẩn Duệ gật đầu, vươn tay cưng chiều vuốt nhẹ tóc nàng mấy , giọng vẫn dịu dàng như : “Cho nên tiểu nha đầu đó, thể nào hiểu chuyện của lớn !”

Hắn câu , một vệt đen liền hiện lên đầu Nam Cung Cẩm! Nàng sắp sửa , còn như là đang với trẻ con . “Duệ ca ca, hai mươi tuổi! Mà cháu cũng sắp đời !”

“Thì chứ?” Hắn nàng, trong mắt đầy ý . Khóe miệng Nam Cung Cẩm giật một cái: “Vậy rõ ràng là nên coi trọng hơn mấy phần, nên đối đãi với như với trẻ con như thế!”

Thượng Quan Cẩn Duệ vươn ngón tay thon dài , vuốt vuốt cái mũi nàng: “Trong lòng , bao nhiêu năm nữa, cũng chỉ là một đứa bé con. Một đứa bé chỉ theo lưng ca ca để đòi bánh sữa mà thôi!”

Mặc dù, chiếc bánh sữa thể cho nàng nữa. Mặc dù, càng thích hợp hơn bảo vệ bên cạnh nàng. trưởng”, cũng sẽ một đời một kiếp yêu thương của , ?

“Được ! Được !” Nam Cung Cấm trêu chọc , “Thật sự hiểu nổi, rõ ràng mới hai lăm hai sáu tuổi, còn trưởng thành, tâm tư kín đáo và lý trí hơn cả mấy ba mươi tuổi thé!”

Nàng xong cây , sắc mặt Thượng Quan Cẩn Duệ lập tứng cứng một chút. Nghiêng đầu một chút, ánh mắt mắt Nam Cung Cấm, thấy nàng chỉ thuận miệng hỏi một câu, lòng mới chầm chậm bình tĩnh .

“Duệ ca ca, dự định thế nào? Đến giờ, vẫn xác định rõ ?” Nam Cung Cẩm cũng đầu . Thượng Quan Cẩn Duệ chần chừ chốc lát, trả lời nàng. Yêu yêu, thích thích, điều chỉ bản mới hiểu. chắc chắn đến cùng như thế ! Nghĩ thế, bỗng nhiên lắc đầu. Coi như phủ định ! Thích thì như thế nào, thích là ? Hắn cho hết sự quan tâm của , còn nhiều trách nhiệm như thế, dùng cái gì để hồi báo một tình cảm sâu đậm của nàng chứ?

Thấy lắc đầu, Nam Cung Cẩm bỗng nhiên : “Duệ ca ca, mặc dù xem thường tuổi tác và suy nghĩ của , nhưng vài lời, vẫn . Đó chính là, đừng luôn luôn nghĩ nhiều như thế, nghĩ quá nhiều sẽ mệt mỏi! Mặc dù cũng đề nghị tận hưởng lạc thú mắt, nhưng nếu lo lắng quá nhiều, cũng dễ dàng mất cơ hội, mà nhiều khi, sai lầm một , chính là cả đời sai lầm. Đến khi đầu , tất cả đều muộn!” “Khi đó, cuộc đời chỉ còn một tiếng thổn thức. Duệ ca ca, nên suy nghĩ cho kỹ! Lý trí là , nhưng thỉnh thoảng lý trí, cũng hẳn là . Ai lựa chọn như thế, chắc chắn là sai chứ. Dù cũng là chuyện tương lai, chúng thể khống chế !” Nam Cung Cẩm , nhịn mà nêu lên ví dụ, “Ví dụ như là, nếu dùng lý trí mà , dù cho yêu một tên đàn ông cặn bã phẩm chất đạo đức như Hoàng Phủ Hoài Hàn, cũng sẽ trúng một tên đàn ông tẻ nhạt như Bách Lý Kinh Hồng! Xấu bụng c.h.ế.t, mà dịu dàng là gì. Nói vài câu thôi mà thích thì đáp thích thì thôi!”

, cho đến hôm nay, từng hối hận vì quyết định của ! Đây là chối bỏ lý trí của ? cũng quên tự khuyên bảo bản như thế nào, nhất định rời xa tên đàn ông nguy hiểm một chút, tuyệt đối nên động lòng, nhiều nhất chỉ nên bằng hữu, nếu , cả đời tiếp xúc với lạnh lùng như , thì sẽ nhàm chán đến c.h.ế.t mất thôi! , cuối cùng thì ? Cuối cùng, cảm thấy may mắn, cảm tạ bản lúc quá lý trí, mới thể một phần tình cảm tuy quá mỹ, nhưng mà đủ để cả đời hối tiếc. Duệ ca ca, tin tưởng rằng, thông minh như thế, nhất định thể hiểu ý của ! Nghĩ kỹ , nghĩ kỹ ! Không nên quá chậm trễ, nếu , đó chính là tự cô phụ , cũng phụ !”

Nam Cung Cẩm xong, gật đầu với xoay rời . Để một Thượng Quan Cẩn Duệ đó. Suy nghĩ, thật lâu, khiến cho đừng quá lý trí như thế, hãy mơ mộng một chút, hy vọng một chút chân tình giữa với chứ? , mười sáu năm , hiểu rõ, trong thiên hạ , thứ mà thể dựa nhất, chính là một chữ “Tình” . Mà quan trọng nhất, cũng chẳng qua chỉ là hai chữ “Trách nhiệm” mà thôi.

Vẫn là... lý trí hơn ! Nam Cung Cẩm đang xuống lầu, thấy nào đó lầu nàng. Hiển nhiên, đoạn đối thoại của bọn họ! Thế là, Nam Cung Cấm nhớ một chút mấy câu mới , da mặt dày như tường thành của nàng cũng chút nóng lên: “Này! Chàng là Hoàng đế, ở chỗ lén, chẳng lẽ thấy mất mặt ?”

Nàng câu , dùng một chút. Nói nghiêm túc: “Thế, nếu Hoàng đế, thể lén ?” “Ý là như thế ?” Nam Cung Cẩm nổi giận!

Hắn sờ sờ mũi, thành thật lựa chọn ngậm miệng. Nhìn nàng hết sức tức giận từ từ qua bên cạnh , vội vàng theo : “Chậm một chút, nàng đang mang thai, nên chú ý thể nhiều hơn.” “Tuyệt đối nên nổi giận, nếu như tức giận, đ.á.n.h một trận cũng . Không nên tức giận, đường thì chậm rãi một chút, chậm một chút.”

Giọng thanh lạnh của truyền tới từ lưng, mặc dù vẫn dễ như cũ, nhưng , Nam Cung Cẩm cùng càng cảm thấy gân xanh trán nổi lên nhiều hơn!

“Nương tử, chậm một chút, cẩn thận kẻo ngã.” Lại một câu nữa truyền đến.

Nam Cung Cẩm nghiến răng, cô phát tác. Dùng một chút, nàng tới phía . Hắn tiếp tục : “Nương tử, chú ý chân, nếu đói thì . Ta tự , còn nữa, nếu khát...”

Nghe thấy chỉ ý ngừng , mà càng ngày càng nhiều, cuối cùng Nam Cung Cẩm nhịn nổi nữa, đầu tức giận chằm chằm, nghiến răng gào lên: “Ta , dài dòng như thể chứ? Lèo nhèo, còn nhiều hơn cả bà lão bảy tám mươi tuổi!”

“Ta, chuyện ...” Nàng xong, thấy hổ vô cùng. Sắc mặt cũng chút đỏ lên: “Chẳng lẽ, chẳng lẽ nàng cảm thấy dịu dàng hơn ?”

“Ta chỉ cảm thấy quá dài dòng!” Nam Cung Cẩm đầy ghét bỏ! Lúc ghét ít, vô cùng thú vị, nhưng tự dưng ngày bỗng nhiên thao thao bất tuyệt, hỏi han ân cần, thì nàng tức giận đến ném ! Nghĩ thế, nàng khỏi tự mắng trong lòng, Nam Cung Cấm ơi là Nam Cung Cấm, ngươi quả nhiên là đồ để tiện, đàn ông nhẹ giọng tâm tình với ngươi, ngươi còn hài lòng, cứ nhất định lạnh nhạt với mới vui vẻ !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-76-moc-nguyet-ky-roi-di.html.]

“Ồ!” Hắn thốt lên, cảm thấy chút thất bại mà cúi xuống. dáng vẻ trẻ con đáng yêu khiến cho Nam Cung Cẩm thoáng bình tĩnh một chút, một bụng lửa giận cũng tiêu tan một chút.

Hắn im lặng hồi lâu, bỗng tự : “Ngày mai, thành Tây xem thế nào.”

“Có ý gì?” Nam Cung Cẩm buồn bực . Hắn như giật thót , như là sai lời gì mà hoảng hoảng hốt hốt : “Không, gì.” Sau đó rời như một cơn gió, đúng nghĩa là chạy trối c.h.ế.t!

Nam Cung Cẩm vô cùng hoài nghi mà bóng lưng , tên gần đây buồn vui thất thường, cái gì kích thích , là bên ngoài chuyện gì với ? Nghe khi phụ nữ mang thai, là thời điểm đàn ông dễ dàng vượt rào nhất, chẳng lẽ... Nghĩ thể nàng nhanh chóng lắc đầu, khả năng! Không khả năng!

“Dĩ Mạch!” Nàng cao giọng quát lên.

Không lâu , Hiên Viên Dĩ Mạch : “Chủ nhân!”

“Em cảm thấy mấy ngày nay điểm là lạ ?” Nam Cung Cẩm sờ sờ cằm , bóng lưng Bách Lý Kinh Hồng mà buồn bực hỏi thăm.

Hiên Viên Dĩ Mạch cũng nhịn mà gật đầu mấy , thực nàng cũng cảm thấy mấy ngày nay Hoàng thượng chút bình thường, giống như là trúng tà ! “Có ạ, thuộc hạ mấy Diệt đại nhân , Hoàng thượng việc gì còn thích một , gần đây còn dạo xung quanh kinh thành, còn trộm nữa!”

Lần sắc mặt Nam Cung Cẩm cũng đổi! Tên chẳng lẽ nhiễm bệnh gì, còn trộm nữa? “Không , , với em xem một chút...” “Nương nương, xong , thấy Mộc cô nương đầu nữa!” Một cung nhân vội vàng chạy đến . Nam Cung Cẩm sững sờ: “Không thấy ?”

, nàng để một phong thư, ngoài cung . Nô tỳ mới hỏi thăm, Mộc cô nương

, ai dám cản, cho nên nàng cứ thế mà rời .” Cung nữ , đưa cho Nam Cung Cẩm một phong thư bóc.

Mà giờ phút , Mộc Nguyệt Kỳ đeo bao hành trang rời khỏi hoàng cung. “Cẩm , cảm ơn cứu . Không thể lời cảm tạ mặt , thật xin ! Ta , đừng phái tìm , yên tâm, việc gì. Chỉ là, nên đối mặt với như thế nào. Cho đến nay, sự cổ vũ của , đều là dũng cảm tiến lên trong tình cảm, nhưng , xin phép cho rùa đen rút đầu một . Ta cách nào đối mặt, cũng cảm thấy bẩn thỉu, thể nào xứng đáng với . Thay chúc hạnh phúc, sẽ tìm một cô gái . Mộc Nguyệt Kỳ, chỉ là một khách qua đường vội vã trong cuộc đời mà thôi, từng để ý, cũng cần vì cảm động đồng cảm mà để ý. Có duyên sẽ gặp ! Mộc Nguyệt Kỳ kính thư.” Ra khỏi hoàng cung, nàng đầu thoáng qua cánh cửa cung, đưa tay lau giọt nước mắt sắp rơi xuống. Nàng , cũng cảm động cảm kích, mà đối đãi với hơn, như chỉ thể rời . Rời khỏi nơi ! Thượng Quan Cẩn Duệ từ lầu cao xuống, thấy Nam Cung Cẩm đang một phong thư, nhíu mày hỏi thăm: “Cấm Cẩm, đang gì thế?”

“Mộc cô nương !” Nam Cung Cẩm bất đắc dĩ , đó cố ý : “Thân thể Mộc cô nương tổn thương như , một ngoài như thế, cũng sẽ như thế nào, nếu gặp ...” Còn xong, nàng cảm thấy một trận gió thổi qua mặt, mà đàn ông dịu dàng như ngọc biến mất thấy đầu nữa. Nam Cung Cẩm theo bóng lưng trộm ngừng, còn cái gì mà xác định xác định, xác định mới là quỷ!

“Mộc cô nương! Mộc cô nương...”

Mộc Nguyệt Kỳ đang , thấy phía đang gọi. Mà giọng đó quen thuộc như thế, nàng kinh ngạc một chút, cũng , cũng dám chân chạy ... Còn Thượng Quan Cẩn Duệ mới khỏi hoàng cung, xa xa, thấy trong đám một cô gái mặc áo tím đang chạy tới cửa Đông, hình cũng quen thuộc như thế, nhanh chóng đuổi theo: “Mộc cô nương! Nàng chờ một chút!”

“Mộc cô nương!” Thế nhưng càng gọi, phía chạy càng nhanh hơn. Thế là nhịn mà dùng khinh công, nhảy tới phía ! Nhảy đến mặt cô gái mặc áo tím, xoay nàng : “Mộc cô nương, nàng để ...”

“Ách, cô nương, thật xin , nhận nhầm !” Hắn chán nản , thở dài một , xác định ban nãy nhầm , nhưng thật ngờ là nàng.

Cô nương thấy một đàn ông phong thần tuấn lãng nắm lấy , còn kịp cao hứng, đối phương nhận nhầm , nàng lúc cũng cảm thấy mất mát mà : “Không !”

đó xoay rời .

Thượng Quan Cẩn Duệ tại chỗ bóng lưng nàng thật lâu, chỉ thấy bóng lưng cô gái , tỏ vô cùng mất mát, như một chiếc lá giữa trung, như một con thuyền giữa đại dương, chập chờn cô độc, vạn phần tịch liêu.

Hắn khỏi bắt đầu nghĩ, cô gái , chẳng qua chỉ gặp một , chỉ trong phút chốc thất vọng tịch liêu đến như thế. Vậy thì Mộc cô nương thì ? Ba năm bạn, hai năm trông mong, dốc hết tất cả, đổi tất cả. Còn nhiều tổn thương mà rời , chăng càng thêm cô tịch ?

Tấm lưng , chăng càng thêm thể lương hơn? Nghĩ thế, bỗng nhiên cảm thấy tim đau nhói, ngay cả tay cũng nhịn mà nâng lên, nắm lấy vạt áo nơi n.g.ự.c . Quạt xếp trong tay cũng rơi xuống đất từ lúc nào.

Hắn mờ mịt xung quanh, lớn tiếng gọi: “Mộc cô nương, Mộc cô nương...”. Giọng vang xa, như là một bài hát ngân nga mãi hết, mãi mãi còn vương vấn trong lòng . Kéo dài mà xen lẫn đau đớn...

Cách đó xa, đằng mười mấy cái bao tải chồng chất lên , một cô gái mặc áo tím đang xổm chỗ đó, gắt gao che lấy miệng , mới thể áp chế lên thành tiếng!

Mặt mũi , vẫn như cũ, chỉ cần một thoáng khiến nàng đ.á.n.h mất thần hồn. Thân hình , vẫn như cũ, chỉ cần một khắc, tim nàng như đao cắt qua.

Hắn như thế , là yêu nàng , yêu nàng thật ? , hiện nay, nàng thể xứng với chứ? Phụ nữ, cho dù là khác nắm tay, cũng cắt đứt cánh tay đó để lấy sự trong sạch. Mà nhiều như thế...

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Nàng xứng với !

Cuối cùng, Thượng Quan Cẩn Duệ gọi lâu. Nghĩ nàng ở đây, chán nản thở dài một , môi chậm rãi nở nụ ôn nhã, nhưng vạn phần gượng ép. Nâng chân lên, chậm rãi rời khỏi nơi . Mộc Nguyệt Kỳ vẫn xổm nguyên tại chỗ, chậm rãi biến mất trong tầm mắt, con ngõ dài hun hút ngoài , như một hành lang tối đen như mực, khiến cho tất hy vọng của nàng tan biến. Mãi cho đến khi ảnh màu xanh biến mất thấy gì nữa, nàng cuối cùng mới bệt mặt đất, nghẹn ngào òa lên!

Dưới ánh nắng chiều tà, hình bóng nàng kéo thành một vệt dài, sắc trời cũng bắt đầu tối dần, cuối cùng, nàng lau khô nước mắt, chậm rãi lên từ đất. Bước chân lảo đảo, đến nơi mới khi nãy, xổm xuống, nhặt chiếc quạt xếp thủy mặc lên.

Từ nay, dưng nước lã. Từ nay, còn thấy nữa.

Lại một giọt nước mắt rơi xuống, nàng cất chiếc quạt xếp ống tay áo. Lại nhịn mà vươn tay, sờ lên mặt đất nơi , , đây lâu, ở đây. Hắn ngay tại chỗ . Chỉ là, bọn họ, cuối cùng sẽ bỏ qua. Nàng mạnh mẽ nở nụ : “Ta đây, trời đất cách biệt, mong hai đều bình an!”

Đứng dậy, đeo bao quần áo lên, về hướng Nam. Nàng nhanh chóng về phía , còn là dáng vẻ suy sụp, nhát gan vì yêu nữa.

Thượng Quan Cẩn Duệ, yêu , yêu !

Cho dù, trong lòng một vạn điều nỡ. còn tư cách yêu ! Như , , hẹn gặp . Không, cũng cần gặp nữa.

Đường lớn xa xôi, luôn một con đường, thuộc về nàng.

nàng , khi nàng , bên trong ngõ một tới, áo xanh thanh nhã, chỉ qua cảm thấy như gió xuân mơn mởn.

Vốn phát hiện quạt xếp của rơi từ lúc nào, nên tìm. Lại thấy, nàng nhặt quạt xếp của lên, lưng rời . Tấm lưng , tư thế hiên ngang, giống như cuối cùng thoát khỏi lồng giam vây khốn nàng.

Bước chân định về phía , nhưng cuối cùng đuổi theo. Vốn nàng nên thấy gọi nàng, nhưng nàng hề . Giờ rời thản nhiên như thế. Đây chính là sự lựa chọn của nàng ?

Hắn, quyền gì mà can thiệp ? Nhìn chăm chú bóng lưng của nàng, thật lâu. Mãi cho đến khi bóng lưng đó biến mất trong tầm mắt, cũng lập tức hiểu nguyên nhân nàng rời . Đi theo bên , nàng đạt , chỉ cự tuyệt, và thương tổn vĩnh viễn, ? Đã như thế, thôi thì cũng ! Nghĩ thế, theo hướng nàng rời , khẽ trầm thấp: “Nàng, sẽ cảm thấy vui vẻ chứ? Nếu như .”

Nói xong, . Hình bóng màu xanh, ánh trời chiều, hắt một cái bóng màu đen, cúi đầu xuống cái bóng của . Nhìn cái bóng của trơ trọi lẻ loi như , một hình bóng đơn bạc. Hắn khỏi tự giễu một tiếng: “Lúc , cảm thấy cô đơn thế nhỉ?” Cảm thán một câu xong, thở dài một thật sâu. Đi về hướng hoàng cung...

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...