Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 74:: Hoàng Thái Tử Quân Kinh Lan

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Rõ!” Diệt lĩnh mệnh nhanh chóng ngoài dò xét phủ Thừa tướng.

“Yên tâm ?” Thấy khuôn mặt căng cứng của nàng cuối cùng cũng hòa hoãn , lên tiếng hỏi thăm.

Nam Cung Cẩm gật đầu: “Yên tâm!” Nói xong nàng trêu tức: “Đừng về bản , ! Ta cũng tin lo lắng chút nào, dù cũng thừa nhận đứa bé kia1là con nuôi !”

Nàng xong, lúc mới đầu nàng nữa, nhưng đáy mắt hiện lên vẻ mất tự nhiên.

Nam Cung Cẩm cũng , đầu che miệng trộm.

Càng càng lớn tiếng, đến nỗi chút tức giận đầu nàng, ánh mắt mang theo vẻ uy hiếp. Nam Cung Cẩm lúc mới che miệng , khúc khích :8“Đừng kích động, đừng kích động, nữa, nữa!”

“Hừ!” Hắn hừ lạnh một tiếng, tỏ vẻ là giận thật sự, Nam Cung Cẩm mới thật sự dám nữa.

Ngồi một lúc, nàng cũng cảm thấy sâu sắc rằng yên, thể là lên : “Nếu chúng tự tiếp ứng ? Ngồi ở chỗ luôn cảm thấy chút yên2lòng!” Hắn lên tiếng đáp lời nhưng lên, ngoài cửa. Nam Cung Cẩm bóng lưng mờ nhạt của , nhếch miệng lên, thật sự nhịn nữa mà lầm bầm một câu: “Không dịu dàng chút nào!”

Hắn tới cửa bỗng thấy thế, dừng bước chân , bờ môi mỏng co quắp mấy khẽ. Nghe tiếng bước chân vang lên đằng , khóe môi lại4giật giật mấy cái, gì đó, nhưng bắt đầu từ , đến nỗi mà đôi lông mày đẽ của nhíu , cứ như mà như là một tiểu t.ử buồn rầu, đáng yêu đến cực điểm, khi đến bên cạnh , Nam Cung Cẩm nhịn một trận!

Nàng cầm cây quạt chỉ nháy mắt hiệu : “Biểu hiện của gì thế?” “...” Trong chốc lát, mặt đen : “Ta ... ngoài.” Nam Cung Cẩm một cái, thần sắc cổ quái mà . Để tại chỗ, há miệng, ngậm . Lại há miệng, tiếp tục ngậm . Cuối cùng, chán nản thở dài một , đáy đôi mắt như ánh trăng hiện lên một chút vẻ thất bại, dịu dàng , cuối cùng là như thế nào?

Vẫn là nghĩ ! Thấy nàng xa, đuổi sát theo.

, tới cửa, gặp Diệt chạy tới. Hắn với Nam Cung Cẩm: “Chủ nhân, tin tức , hiện nay Quảng Lăng Vương đang khách ở phủ Thừa tướng, gặp bọn họ, thể nghi ngờ gì đây chính là cơ hội nhất, ngài ?” Chuyện ... Bỗng nhiên Nam Cung Cẩm ngạc nhiên trong chốc lát, cơ hội thế , đúng là khó ! “Đi, nhiệm vụ tiếp ứng nhi t.ử của trở về liền giao bộ cho các ngươi! Cẩn thận một chút, bất kỳ một sơ sót nào!” “Thuộc hạ rõ !”

Kinh thành Bắc Minh, ngoại ô phía Tây, một chiếc xe ngựa đang phi nhanh, mà xe ngựa một cô gái áo tím đang nhanh chóng quất roi, võ công của nàng kém, tự nhiên cũng rõ truy binh lưng đang tới gần, cho nên giục ngựa càng nhanh hơn.

“Vút!” một tiếng, một lưỡi đao vạch phá bầu trời mà đến!

Xuyên qua tấm ván gỗ xe ngựa, bay vút tới đỉnh đầu nàng! Tình huống như thế , là vạn phần nguy hiểm! Đỉnh đầu Mộc Nguyệt Kỳ đầy mồ hôi, cảm thấy thể tránh thoát một kiếp thì mười phần may mắn!

Đám đuổi theo phía xe ngựa lớn tiếng hét lên: “Đừng chạy! Các ngươi chạy thoát !”

Khóe mắt Mộc Nguyệt Kỳ quét về phía lưng, phi lên, nhảy tới lưng ngựa phía , đó vung tay lên, ôm lấy ngựa, gỡ bỏ dây thừng nàng chặt đứt! Sau đó giơ roi giục ngựa chạy về phía , như thế tốc độ sẽ nhanh hơn nhiều!

Đám phía thấy nàng như thế, đều sửng sốt một chút, Mặc Quan Hoa cứu bọn họ ? Cô gái mặc áo tím là như thế nào? Chẳng lẽ bọn đuổi theo đối phương hai ngày hai đêm là đuổi nhầm ? Hay là cô chạy trối c.h.ế.t vì bản mà vứt Thượng Quan Nhược Tịch và Quân Kinh Lan ?

Đám dừng , nhảy xuống ngựa, đó vén rèm lên trong xe ngựa, bên trong một ai! rõ ràng, đây là xe ngựa bọn dùng lúc !

Kế ve sầu thoát xác!

“Thủ lĩnh! Làm bây giờ?” Sau khi bọn trốn về thỉnh tội với Hoàng thượng, Hoàng thượng cũng , nguyện ý cho bọn cơ hội cuối cùng, nếu bọn họ thể bắt , chờ đợi bọn họ chỉ con đường c.h.ế.t!

Gương mặt tên thủ lĩnh tấm mặt nạ cũng khó coi vô cùng, về phương hướng phía mà Mộc Nguyệt Kỳ chạy , lạnh giọng : “Cô gái cũng tham dự trong truyện , nhất định là đồng phạm! Trước tiên cứ bắt cô về, gì cũng thể phục mệnh, dù cũng hơn là trở về tay ?”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Vâng! Thủ lĩnh!” Cô gái , dù thế nào nữa cũng bắt , cho dù vì để phục mệnh, mấy bọn lừa t.h.ả.m thể , cũng nên bắt cô mà dạy cho một bài học thích đáng!

Nghĩ thế, bọn giục ngựa, nhanh chóng đuổi theo

Ngựa Mộc Nguyệt Kỳ đang , dù cũng chỉ là ngựa kéo xe, so với ngựa của đám ám vệ thì vẫn kém hơn một chút! Mà bộ ngoại ô phía Tây kinh thành Bắc Minh, mà đều hoang tàn vắng vẻ, khắp nơi đều là đường hẹp quanh co, gần như nơi nào để trốn! Ngay lúc Mộc Nguyệt Kỳ đang lo lắng, một mũi tên nhọn b.ắ.n tới nàng! Nàng đầu , há miệng c.ắ.n mũi tên , đó giơ cung lên, b.ắ.n về phía một phát! “Phập!” Tiếng mũi tên cắm m.á.u thịt vang lên! Một tên áo đen đuổi theo nàng ngã xuống đất. Đám phía đều giật , ngờ là ả đàn bà thối còn võ công cao như thế! “Cẩn thận một chút cho ông, tập trung mười hai vạn phần tinh thần, tuyệt đối để cho ả đàn bà thối chạy thoát!” Nếu để cho cô gái chạy thoát, bọn mà trở về tay , thì một nửa cơ hội sống sót cũng còn!

“Rõ” Đám áo đen đáp .

Không bao lâu , một tên áo đen đảo mắt mấy vòng, tiến lên ghé đầu nhỏ gì đó với tên thủ lĩnh.

Tên thủ lĩnh gật đầu, đó áo đen vung tay lên, dẫn theo mười mấy áo đen khác, chạy theo một đường mòn mà ! Mộc Nguyệt Kỳ đang chạy nhanh phía , mái tóc dài đẽ của nàng cũng gió thổi thẳng tắp , trong lòng nàng hiểu rõ ràng, nếu rơi trong tay mấy , tất nhiên là cửu t.ử nhất sinh! Cho nên, dù là còn một chút hy vọng sống, nàng cũng nhất định chạy trốn! , khi chạy mấy trăm mét, tại một lối nhỏ cách đó xa bỗng nhiên xông mười mấy áo đen, vững vàng ngăn ở phía nàng!

“Xuyt!” một tiếng, nàng kéo dây cương ! Nàng lạnh lùng phía , mà tiếng vó ngựa lưng cũng theo thời gian mà dần dần rõ ràng! Hiện tại, đều lối thoát!

Tên thủ lĩnh áo đen : “Chạy , tiếp tục chạy ! Ta xem xem ngươi bản lĩnh thế nào để thể chạy khỏi Bắc Minh!”

“Đừng nhiều lời!” Mộc Nguyệt Kỳ rút tên lưng, một ba mũi, nhắm về phía những lung! “Hừ! Ngươi chỉ một , thể b.ắ.n g.i.ế.c mấy chúng ? Khuyên nhất là để cung tên xuống, cũng miễn chịu đau đớn da thịt!” Tên thủ lĩnh áo đen lạnh .

Mộc Nguyệt Kỳ nhếch môi: “Cho dù c.h.ế.t, bản cô nương cũng kéo theo mấy tên các ngươi chôn cùng!”

Vừa xong, ba mũi tên rời cung!

“Bụp!”, “Bụp!”, “Bụp!” m thanh ba vật nặng rơi xuống đất đồng thời vang lên, hiển nhiên là ba mũi tên của Mộc Nguyệt Kỳ, đều vô cùng chính xác lấy tính mạng ba !

Tên thủ lĩnh áo đen giận dữ, lớn tiếng quát: “Bắn tên! Để sống!”

“Rõ!” Đám áo đen lên tiếng, đó trăm nghìn mũi tên b.ắ.n tới Mộc Nguyệt Kỳ!

Mộc Nguyệt Kỳ vội vàng cúi , dán thể ngựa! Còn những mũi tên vốn b.ắ.n nàng, trúng, đương nhiên là b.ắ.n qua lưng mà tới đám phía nàng!

“A!” Vô tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên! Hàng loạt mũi tên đó b.ắ.n , những thương tổn gì đến lông tóc Mộc Nguyệt Kỳ, mà ngược g.i.ế.c mấy bọn !

Đồng thời lúc Mộc Nguyệt Kỳ cũng dựng lên từ lưng ngựa, b.ắ.n liên tiếp ba mũi tên! Mười phần chính xác lấy tính mạng ba ! Tên thủ lĩnh áo đen lạnh một tiếng, một tay nâng cung của lên, nhắm giữa Mộc Nguyệt Kỳ mà bay tới! Mũi tên phá mà đến, lực mạnh vô cùng! Ngay lúc Mộc Nguyệt Kỳ đang xoay để tránh mũi tên lực sát thương to lớn , tên thủ lĩnh áo đen b.ắ.n một mũi tên nữa, mà , nhắm ngay háng nàng!

“Bịch!” một tiếng, Mộc Nguyệt Kỳ thương ngã từ lưng ngựa xuống đất! Sau khi tránh mũi tên đầu tiên, tự nhiên cũng còn cách nào tránh mũi tên thứ hai!

Nàng ngã từ ngựa xuống, lăn mấy vòng mặt đất, đang nhảy lên, mấy chục thanh cương đạo sáng loáng đặt lên cổ nàng! Tên thủ lĩnh áo đen xoay xuống ngựa, đến mặt nàng, một tay kéo tấm khăn lụa che mặt xuống xem xét! Lúc một tiếng: “Không ngờ là một mỹ nhân tuyệt thế!”

“Hừ!” Mộc Nguyệt Kỳ hừ lạnh một tiếng, mười phần lãnh ngạo! Lựa chọn giúp Thượng Quan Nhược Tịch dẫn đám , nàng dự tính nhất, như thế thì một chữ “c.h.ế.t” , nàng còn sợ ?

Tên thủ lĩnh áo đen xong, một tên áo đen khác lúc , còn mang theo vẻ dâm tà: “Thủ lĩnh, nếu tiên chúng hãy...”

“Ngươi sống nữa ?” Tên thủ lĩnh đầu , lạnh lùng bọn một chút! Hiện nay bọn đang thực hiện nhiệm vụ, nhiệm vụ còn thành mà ý nghĩ , khi trở về dù chính mạng cũng đủ để c.h.ế.t!

Tên áo đen giật nảy , dám lỗ mãng!

“Trói !” Tên thủ lĩnh áo đen phân phó.

Hắn xong, liền mấy tới, trói Mộc Nguyệt Kỳ ! Còn tên thủ lĩnh áo đen nàng hồi lâu, nghiêng đầu thoáng qua mấy tên thủ hạ của c.h.ế.t, nhớ tới hai ngày nay trêu đùa! Lúc tức giận đầy đầu, hung hăng tát mấy phát mặt Mộc Nguyệt Kỳ! “Đồ đê tiện!”

“Bốp!”, “Bốp!” vài tiếng, mặt của nàng sưng phồng đỏ cả lên, còn m.á.u tươi tràn bên môi nàng! , mặt nàng sợ hãi chút nào, khinh thường : “Đánh đàn bà con gái, tính là cái bản lĩnh gì, g.i.ế.c cứ g.i.ế.c!”

“G.i.ế.c ngươi? Vậy lợi cho ngươi quá ! Người , đưa cô về” Hắn tin chắc, đàn bà độc ác Hinh phi nương nương , nhất định sẽ trừng trị đồ để tiện mặt đây cho trò!

Quốc cảnh Bắc Minh, một đàn ông mặc áo lam, cưỡi ngựa lao vùn vụt , tay cầm văn thư thông quan. Là để cho những ngăn cản. Đôi mắt như mặc ngọc quét về quốc thổ, là nơi mà thề cả đời bước chân , cảm thấy trong lòng vô cùng thể lương!

Hắn lắc đầu, hất hết tạp niệm trong lòng ngoài, phi nhanh về hướng kinh thành! Chẳng qua chỉ tới cứu Thượng Quan Nhược Tịch mà thôi, cứu xong rời luôn là .

Phủ Thừa tướng.

Lão Thừa tướng và Quảng Lăng Vương đang bàn bạc trong thư phòng, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một tràng tiếng gõ cửa: “Thừa tướng đại nhân, ngoài cổng hai vị công t.ử áo trắng cầu kiến!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-74-hoang-thai-tu-quan-kinh-lan.html.]

“Bản quan hiện giờ ai cũng tiếp mà?” Lão Thừa tướng đầu , nét mặt ông tương đối khó coi! Hiện nay Hoàng t.ử điện hạ rõ tung tích, mà Quảng Lăng Vương đến đây, cũng là để cùng ông thương thảo chuyện , hai phe đội ngũ bọn họ nghĩ cách cứu viện, nhưng đồng thời mất dấu!

Hiện nay ông đang vô cùng bực bội, còn thời gian rảnh rỗi mà gặp cái gì mà công t.ử với chả áo trắng!

mà bọn họ mang theo tín vật của Hoàng thượng!” Tên gia đình canh cổng đáp lời, nơi chính là phủ Thừa tướng, bình thường bọn cũng thông báo, nếu tay đối phương cầm tín vật của Hoàng thượng, bọn cũng bấm báo.

Quân Hạo Thiên đến ? Lão Thừa tướng và Quảng Lăng Vương liếc một cái, đáy mắt mỗi đều hiện lên một chút hứng thú: “Đưa đồ vật cho bản quan xem !”

thì Quân Hạo Thiên tín nhiệm nhất hiện nay chính là Lão Thừa tướng, chừng, đúng là tìm thương lượng chuyện tiểu Hoàng tử! Còn Quảng Lăng Vương ở trong lòng Quân Hạo Thiên, chính là một thần t.ử ngu trung, ai là Hoàng đế, ông liền trung với đó, cho nên đáng để lo!

Cửa đẩy , một tên hạ nhân cầm một miếng ngọc bội ! Lão Thừa tướng cầm ngọc bội một chút, trong chốc lát liền trợn mắt mà ! Ông nhanh chóng dậy, còn vẻ thất kinh, nắm chặt ngọc bội trong tay vội vàng : “Nhanh! Nhanh đưa ngoài cổng !”

Quảng Lăng Vương chút kinh ngạc ông , là bạn bè nhiều năm như , tới bây giờ ông cũng từng thấy vẻ bình tĩnh của Lão Thừa tướng!

“Tám phần là Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm!” Hai đàn ông áo trắng, mà ông nhận khối ngọc bội , là khi đại hôn của hai nửa năm , Nam Cung Cấm lấy từ Quân Hạo Thiên!

Ông thế, thần sắc Quảng Lăng Vương cũng lạnh lùng hơn mấy phần! Hai ở Bắc Minh mà cũng dám đường hoàng như thế, dám trực tiếp cầu kiến ngoài cổng, lá gan khỏi cũng quá lớn !

“Bọn ở cổng đưa ngọc bội, chính là để cho của Quân Hạo Thiên thấy! Nếu thì trực tiếp leo tường mà !” Quảng Lăng Vương nhắc nhở. Lão Thừa tướng lắc đầu khổ: “Đương nhiên là , chỉ cần để bọn , chẳng khác nào để cho Hoàng thượng lập trường của ! , đây cũng là khảo nghiệm của bọn với , đây là bức sớm đưa lựa chọn! Nếu để bọn , thì sẽ mất tin tức Hoàng t.ử điện hạ, còn nếu để bọn , thì phủ Thừa tướng vĩnh viễn ngày nào yên !” Bởi vì Quân Hạo Thiên lập tức sẽ hạ lệnh đuổi bắt hai , mà chính sẽ biến thành Quân Hạo Thiên đối phó! hiện nay ông lựa chọn nào khác!

“Bọn đang buộc chúng sớm ngày tay!” Quảng Lăng Vương tiếp. Ông thật sự nghĩ mãi rõ, trong tư liệu hai chỉ mới hơn hai mươi tuổi, thể tâm cơ thâm trầm như thể !

Lão Thừa tướng thở dài: “Trước tiên xem tình huống thế nào !”

Chỉ chốc lát , Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm hạ nhân dẫn thư phòng. Trên đường , Nam Cung Cẩm chẳng khác gì quyết định của Lão Thừa tướng, nụ xuân phong đắc ý!

“Hai vị, mời !” Lão Thừa tướng mang tâm trạng phức tạp , nhưng thật trong lòng ông đạp một cước, đá hai phiền phức ngoài, chờ mấy ngày nữa đến ? Bách Lý Kinh Hồng chậm rãi xuống một cái ghế bành, khí thế tự nhiên cũng theo đó mà áp bách tới. Còn Nam Cung Cẩm thì xuống bên cạnh , bắt chéo chân, biểu hiện vô cùng thanh nhàn!

“Có lẽ Thừa tướng Bắc Minh cũng chúng đến !” Nam Cung Cẩm quanh co, khi thì thẳng vấn đề.

Lão Thừa tướng gật đầu, nhưng tiếp lời, phần như là giả vờ câm điếc. Quảng Lăng Vương bên cạnh cũng một lời, ánh mắt hai bọn họ còn mang theo vẻ nghi hoặc, tựa như Thừa tướng thì hiểu rõ, nhưng ông thật sự hiểu rõ hai đến đây ý gì.

Thấy cảnh , Nam Cung Cấm nhịn mà thầm mắng trong lòng, đây là hai lão hồ ly!

Nam Cung Cẩm dù cũng là một chính trị gia xuất sắc, tuyệt đối sẽ vội vàng mà tự loạn trận cước. Thế là nàng cũng im lặng, đồng thời vô cùng nhàn nhã chuẩn rót cho một ly , còn kịp vươn tay, Bách Lý Kinh Hồng bên cạnh nàng cầm ấm tới, rót thêm cho nàng, hầu hạ chu đáo! Nam Cung Cẩm gật đầu hài lòng, bưng chén lên, uống một cách thảnh thơi, còn tỏ bình tĩnh hơn hai . Sau khi uống xong, còn chóp chép miệng mà tán thưởng: “Không hổ là Bích Loa Xuân thượng hạng, mùi vị tệ!”

“Phốc...” Lão Thừa tướng và Quảng Lăng Vương cũng đang uống , trực tiếp phun một ngụm! Lão Thừa tướng ho khan mấy tiếng, nhăn nhó khuôn mặt mo đen đỏ, với Nam Cung Cẩm: “Hoàng hậu Nam Nhạc, đây là Tây Hồ Long Tỉnh!”

Cái gì mà Bích Loa Xuân! Không hiểu thì đừng lung tung, lão Thừa tướng oán thầm trong lòng!

Khóe miệng Nam Cung Cẩm bất chợt cũng co quắp một chút, đây xem kịch tivi, những giàu thời cổ đại bình thường đều uống Bích Loa Xuân ? Lần thì mất hết cả thể diện! Sau khi ho khan mấy tiếng, nàng nhanh trí, suy nghĩ biện pháp hóa giải cho : “ , lão Thừa tướng cũng đây là Tây Hồ Long Tỉnh chứ Bích Loa Xuân! Bích Loa Xuân cho dù cũng bằng Tây Hồ Long Tỉnh ?”

Một lời qua , khiến cho lão Thừa tướng và Quảng Lăng Vương đều chút choáng váng. , bộ dạng lạnh nhạt của đối phương, còn ý bên trong lời , lão Thừa tướng lập tức hiểu rõ, trong lòng cũng thầm nếu như và lão hữu cứ giả ngu như , thì chắc chắn sẽ khiến cho cô gái tinh ranh đến giống cho rối loạn hết chiêu thức mất. Thế là, ông tiếp tục giả ngu nữa, một cách trực tiếp: “ đôi khi, một bình Bích Loa Xuân để khai vị cho Long Tỉnh, cũng !”

Lời , chẳng khác nào thừa nhận nâng đỡ cho Quân Hạo Thiên thượng vị, chẳng qua là vì chờ đợi

một ngày nghênh đón Quân Kinh Lan! “Vậy, nếu như Long quy vị, vì đại nhân còn hành động?” Nam Cung Cẩm ông nhạt.

“Chuyện của Bắc Minh , bản quan tự nhiên sẽ xử trí thích đáng, chỉ là Nam Nhạc lo lắng đến chính sự của Bắc Minh mục đích gì?” Đây cũng chính là lo ngại của lão Thừa tướng đối với hai .

Nam Cung Cẩm thể, sắc mặt cũng sa sầm xuống: “Tin chắc Thừa tướng đại nhân còn nhớ rõ tất cả chuyện của bản cung tại hoàng cung Bắc Minh. Như Thừa tướng cũng , Quân Lâm Uyên là bằng hữu của bản cung, cũng là sự phụ của bản cung! Vốn bản cung dẫn Kinh Lan xuất cung, là vì nghĩ đến an của thằng bé, mà bây giờ nếu Quân Hạo Thiên tay, bản cung và Hoàng thượng cũng mặc kệ tình hình Nam Nhạc hiện nay mà ngàn dặm xa xôi tới đây! Hiện nay, cách nào thể cam đoan Kinh Lan an , cho nên tất yếu sắp xếp cho thằng bé một trời bình yên, đây cũng là nguyên nhân tìm đến hai vị! Với hiện nay, của tung tích của Kinh Lan, tiếp ứng !”

Nàng xong, hai đều thở dài một , thể cam đoan an nguy của điện hạ là !

Quảng Lăng Vương im lặng hồi lâu, một câu thẳng trọng tâm: “Vậy Hoàng hậu Nam Nhạc chứng minh thế nào răng Nam Nhạc các ngươi tư tâm?”

“Sau khi Kinh Lan cầm thứ thuộc về , chúng sẽ trực tiếp về nước. Hơn nữa, Nam Nhạc chúng cũng bất cứ yêu cầu gì đối với Bắc Minh!” Nam Cung Cẩm một cách nghiêm túc.

Nàng xong, lão Thừa tướng và Quảng Lăng Vương đều hẹn mà cùng về Bách Lý Kinh Hồng lâu như thế vẫn một câu nào, lợi ích gì cũng cần ? Điều đối với bọn họ chính là một cái bánh từ trời rơi xuống, chỉ là điều thể ? Hai đương đầu với nguy hiểm lớn lao như thế mà tới Bắc Minh, cần lợi ích gì ? Họ đưa mắt sang Bách Lý Kinh Hồng, lúc mới nhàn nhạt: “Ý của nàng, chính là ý của Nam Nhạc!”

Vua đùa, Bách Lý Kinh Hồng thế , rõ Nam Nhạc thật sự tư tâm!

Lần sắc mặt lão Thừa tướng và Quảng Lăng Vương đều nghiêm túc hơn, đó mà cùng dậy, cúi thi lễ với hai bọn họ! Một vì công, một vì tư! Lão Thừa tướng : “Lão thần mặt Hoàng thượng cảm tạ hai vị!”

Còn Quảng Lăng Vương thì mười phần chân thành : “Đa tạ Hoàng hậu Nam Nhạc chăm sóc nữ nhi và ngoại tôn của bản Vương!”

“Vậy Quảng Lăng Vương cha và ông ngoại, chuyện nên là việc nhân đức nhường ai ?” Trên mặt Nam Cung Cẩm mỉm , Quảng Lăng Vương dù cầm trọng binh như năm đó, nhưng hiện nay tay cũng ba vạn binh mã ở kinh thành Bắc Minh!

“Xem hai vị bản Vương cũng tới phủ Thừa tướng, cho nên mới tới đây!” Quảng Lăng Vương khỏi khổ.

Nam Cung Cấm khẽ , xem như ngầm thừa nhận. Còn lão Thừa tướng, lúc nhắc đến một chuyện nghiêm túc: “ hiện nay, Hoàng t.ử điện hạ còn thể lên hoàng vị!”. “Lý do?” Hoàng đế mới nửa tuổi, cũng đúng là chút hoang đường, cho nên phản ứng của Nam Cung Cẩm cũng vô cùng quá khích. “Hiện nay chính là loạn thế, chiến loạn ngừng, nếu Bắc Minh dựng một đứa bé đầy tuổi lên Hoàng đế...” Nói xong, ông im lặng. Ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm mang theo vài phần phòng , chẳng lẽ đây là chủ ý của hai ? Hoàng đế Bắc Minh là một đứa trẻ con, chẳng Bắc Minh sẽ yếu hơn? Ánh mắt của ông xuất hiện, Nam Cung Cẩm lập tức đối phương nghĩ tới điều gì. Cũng là nếu Kinh Lan thật sự leo lên hoàng vị, chuyện Bắc Minh mất nước chỉ là sớm muộn: “Vậy Thừa tướng chuẩn ?”

“Quân Hạo Nhiên, trời sinh tính tình lạnh nhạt, thời điểm năm hai mươi tuổi thì say mê tu đạo thành tiền, thế nên mấy năm qua đều say mê đạo , quan tâm chính sự.” Lão Thừa tướng một ứng cử viên giá trị để thế Quân Hạo Thiên. Nam Cung Cảm nhíu mày: “Thế Thừa tướng thể bảo đám là một Quân Hạo Thiên thứ hai, tay đối với con nuôi của ?”

“Điện hạ ở Bắc Minh, lão thần nhất định sẽ bảo vệ ! Điểm , lão thần thể lấy tính mạng của đảm bảo! Mà điện hạ cũng lấy phận Hoàng t.ử ở Bắc Minh, mà là phận Hoàng thái t.ử thể động tới!” Biểu hiện của lão Thừa tướng khi lời , là chắc chắn!

Hiện nay nếu để cho Hoàng t.ử điện hạ leo lên hoàng vị, tuổi như , bộ triều đình Bắc Minh sẽ ai đồng ý! Nhất là còn đúng lúc loạn thế, nhưng nếu chỉ leo lên vị trí Hoàng thái tử, dùng phận thừa kế vương vị để lưu Bắc Minh, cũng sẽ ai phản đối!

Nam Cung Cẩm gật đầu: “Ý kiến khá !” Nàng cho ám ảnh và thần binh bất t.ử ở đây bảo vệ Kinh Lan, vấn đề sẽ lớn, còn lão Thừa tướng cam đoan thế , địa vị của thằng bé ở Bắc Minh, cũng nhất định thể cam đoan!

“Chỉ là, lúc nào chúng thể gặp Hoàng t.ử điện hạ? Đến khi Hoàng t.ử điện hạ xuất hiện, tông vương thất tất nhiên sẽ yêu cầu xác nhận phân phận Hoàng t.ử điện hạ, bởi vì Hoàng tộc chấp nhận huyết thống lẫn lộn!” Lão Thừa tướng tiếp tục . Nam Cung Cẩm nhạt: “Điều ông cần lo lắng! Chỉ cần trong thấy đứa bé , sẽ ai hoài nghi là con của Quân Lâm Uyên!” Bởi vì hai bọn họ giống như đúc! Lão Thừa tướng rõ cho lắm, nhưng vẫn gật đầu: “Đã như thế, chúng liền mau chóng chuẩn tay ! Tin chắc Hoàng hậu Nam Nhạc và Nam Nhạc Hoàng cũng vội về nước, vả nếu hành động chậm chạp, hai vị nghênh ngang tiến phủ Thừa tướng như thế, khi của Quân Hạo Thiên xác nhận phận, chúng cũng phiền phức! Không bằng, quyết định luôn thời gian là đêm mai ?”

Đêm mai? Nam Cung Cẩm hai một lúc, bỗng nhiên : “Xem hai vị đại nhân cũng sớm chuẩn tay ?” Chuẩn mấy việc đều mưu đồ ít nhất mấy tháng !

Hai thế, mặt đều hiện lên một chút hổ, cũng phủ nhận. Lão Thừa tướng sang chuyện khác: “Vậy Nam Nhạc Hoàng và Hoàng hậu Nam Nhạc chuẩn gì kế tiếp...?”

“Chúng về khách sạn , chờ thủ hạ đưa Kinh Lan về.” Nam Cung Cấm thẳng thắn. Lão Thừa tướng gật đầu, đó dặn dò: “Vậy hai vị ngàn vạn chú ý an ! Có cần bản quan phái bảo vệ ?” “Không cần, đa tạ Thừa tướng đại nhân quan tâm!” Nam Cung Cẩm xong thì dậy. Đi phía ngoài cửa.

Bách Lý Kinh Hồng thấy nàng dậy, cũng một lời, yên lặng theo nàng, là đang suy nghĩ gì.

Sau khi đường phố hồi lâu, Nam Cung Cẩm cuối cùng cũng thấy điểm đúng, sang : “Đang nghĩ gì thế?” “A?” Hắn giật , kêu lên một tiếng theo phản xạ điều kiện. Thấy nàng đang , chờ đợi đáp án, mặt của bỗng nhiên đỏ lên, trả lời, bước nhanh mà .

Nam Cung Cẩm bóng lưng đầy hoài nghi, tên hình như chút bình thường! Thực , chỉ đang nghĩ, thế nào để tỏ dịu dàng hơn một chút thôi. mà thật là khó... Nghĩ mãi hiểu.

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...