Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 73: Tô Cẩm Bình, Ngươi Chán Sống Rồi À?!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn dứt lời, vài thị vệ liền bước tới, Hoàng Phủ Hoài Hàn nhướng mày, : “Gọi Hồng Phong đưa vài tới kiểm tra!”

“Vâng!” Tiểu Lâm t.ử nhận lệnh, lập tức sai báo cho Hồng Phong.

Mộ Dung Song tươi Tô Cẩm Bình, lòng tràn đầy tin tưởng, ả sai thị tỳ của nhét trâm phượng nàng. Chỉ cần kiểm tra , chắc chắn nàng chỉ một con đường c.h.ế.t! Quân Lâm Uyên cũng khẽ , những lời Tô Cẩm Bình hôm nay đắc tội , trinh tiết liệt nam ? Hắn thấy, nàng sống nữa !

Tuy Hạ Đông Mai rõ chuyện gì xảy , nhưng ở trong cung bao nhiêu năm như , cô cũng ít những chiêu trò hãm hại ở chốn hậu cung, chỉ là, trong lòng cô vẫn thầm suy nghĩ, dáng vẻ Mộ Dung Song, lẽ sai lén nhét trâm phượng Tô Cẩm Bình từ . Suy nghĩ cũng khiến cô cảm thấy lo lắng cho Tô Cẩm Bình.

Nhân vật chính Tô Cẩm Bình chỉ lạnh lùng liếc Mộ Dung Song, trong mắt đầy sát ý! Giỏi lắm, nếu nàng đoán nhầm, thì chuyện xuân d.ư.ợ.c đêm hôm chắc chắn liên quan tới ả, vì nàng tin chắc rằng, đối phương thể nào nhẫn nhịn cho tới tận hôm nay .

Chỉ một lát , Hồng Phong đưa vài tới, thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn, bà lập tức hành lễ: “Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tỳ tới phủ Nội vụ để xử lý một vài việc nên mới tới muộn! Xin Hoàng thượng thứ tội!”

“Ừm. Tìm !” Hắn phẩy tay, chút hứng thú nào với việc bà với bẩm báo. Hiện giờ, chính cũng rõ cảm xúc của thế nào. Hắn dạy dỗ Tô Cẩm Bình một chút, nhưng cũng nếu thật sự tìm gì đó nàng, thì nàng nhất định chỉ một con đường c.h.ế.t. Tiếc là bây giờ nàng còn thể c.h.ế.t ! Vì , cũng càng thể hiểu nổi, rốt cuộc là mong tìm thứ gì đó, tìm gì mới là !

Hồng Phong lo lắng liếc Tô Cẩm Bình, đường, tiểu thái giám truyền lệnh hết cho bà chuyện. Nhìn dáng vẻ Mộ Dung Song thế , lẽ nắm chắc đến mười phần. Tô Cẩm Bình e là lành ít dữ nhiều!

Một vài cung nữ bước tới khám xét Tô Cẩm Bình, còn nàng thì hề nhúc nhích, giang hai tay , để mặc họ kiểm tra. Mắt nàng bình tĩnh Mộ Dung Song, thậm chí trong mắt còn chút ý . Tìm , để xem các thể tìm gì?!

Nhìn nụ trong mắt nàng, Mộ Dung Song chỉ lao tới mà móc hai mắt nàng ! dần dần, ả cũng bình tĩnh , đôi môi đỏ mọng cong lên, ừ, ngươi cứ đắc ý , bản quận chúa xem, ngươi thể đắc ý bao lâu. Chờ tới khi tìm thứ , thì lúc đó cũng là lúc ngươi c.h.ế.t!!!

Thị tỳ lưng Mộ Dung Song cũng vô cùng đắc ý, bao nhiêu năm việc cho chủ nhân, từng bại lộ bao giờ, vật đó, chắc chắn ả bỏ trong Tô Cẩm Bình.

Có điều, các ả nhanh chóng còn nổi nữa! Bởi vì nụ mặt Tô Cẩm Bình càng lúc càng tươi hơn, mấy cung nữ ... cũng dần thu tay , đầu với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Khởi bẩm Hoàng thượng, gì ạ!”

“Không thể nào!” Thị tỳ kêu to đầy kinh ngạc, sống lưng lạnh cả vì Mộ Dung Song đang lạnh lùng ả, ánh mắt như xé tan ả thành từng mảnh nhỏ. Nếu việc thành, lúc về chắc chắn chủ nhân sẽ tha cho ả!

Hồng Phong nhíu mày, vui với thị tỳ : “Có , nếu của quận chúa tin, thể tự tới khám xét!” Hồng Phong chỉ là đại cung nữ ở bên Hoàng Phủ Hoài Hàn mà còn là một trong những thuộc hạ đắc lực của , phận đương nhiên giống khác, từ tới giờ ai dám nghi ngờ năng lực của bà, chỉ là một thị tỳ của quận chúa Bắc Minh mà dám nọ, khiến lòng bà vô cùng tức giận.

“Được! Vậy để tự...”

“Câm ngay!” Mộ Dung Song lớn tiếng quát ả, mắt tràn ngập sát ý! Hồng Phong dám những lời , sắc mặt của mấy cung nữ khám xét chút chột nào, ánh mắt Tô Cẩm Bình đầy vẻ giễu cợt, tất cả những điều cho ả , Tô Cẩm Bình thật sự gì cả! là đồ vô dụng, chỉ chút chuyện nhỏ mà cũng xong, còn tự khám nữa . Nếu để ả tự khám thật, thì mất thể diện của Hoàng Phủ Hoài Hàn ? Chưa cần Hoàng Phủ Hoài Hàn đồng ý , dù đồng ý, thì khi về, biểu ca nhất định sẽ cho ả vài bạt tai!

Đôi mắt hẹp dài của Quân Lâm Uyên liếc các ả, lòng thầm giễu cợt, quả nhiên thể mong chờ quá nhiều ở ả, ngay cả hãm hại mà còn xong, thì sống cái gì! Hắn đầu với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoài Hàn , nếu là hiểu lầm, thì việc coi như xong !”

Coi như xong? Dễ dàng thế ? Tô Cẩm Bình lạnh lùng : “Hoàng thượng Bắc Minh là sai ! Quận chúa của quý quốc là khách từ xa tới, hơn nữa, phận cao quý như , lẽ chúng đều kính trọng nàng, nhưng tỳ nữ của nàng phân biệt trắng đen đòi khám xét nô tỳ. Khám xét xong, tìm thấy gì, ả còn chắc chắn thể nào”, chứng tỏ ả dám chắc rằng thứ đồ nô tỳ. Nô tỳ thực sự hỏi một câu, vì ngươi dám chắc như thế?” Nói xong, đôi mắt sắc bén của nàng quét về phía tỳ nữ lưng Mộ Dung Song, ánh mắt lạnh đến thấu xương, khiến ả thể né tránh!

Ánh mắt của Tô Cẩm Bình khiến tỳ nữ kinh hãi, bất giác lùi vài bước, đến khi chợt thấy ánh mắt cảnh cáo của Quân Lâm Uyên, ả mới yên tĩnh , khó khăn lắm mới thể vững, đầu óc cũng tỉnh táo hơn một chút: “Không dám chắc, điều, quận chúa đ.á.n.h rơi đồ, tìm khắp nơi thấy, nên mới nghi ngờ thể nó ở cô. Họ đều , cũng chỉ vì lo lắng cho sự an nguy của quận chúa và phủ quốc công nên nhất thời vội vàng thôi, ý như ngươi !”

Tô Cẩm Bình đoán ả sẽ , nhưng nàng cũng dễ đối phó. Nàng đầu, với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, tuy phận của quận chúa cao quý thật, nhưng nô tỳ cũng là ngự tiền quét dọn do đích ngài phong, ngự tiền là ? Tức là tỳ nữ của ngài, quận chúa dung túng cho tỳ nữ của cư xử với nô tỳ như , thật cũng gì, nhưng tỳ nữ của ngài trộm cắp, đối đầu với ngài ? Người , đ.á.n.h ch.ó ngó mặt chủ, Bắc Minh đúng là khinh thường Đông Lăng quá đáng!”

Lời qua tiếng , rõ ràng định hãm hại nàng, bây giờ Tô Cẩm Bình kéo cả thể diện quốc gia ! Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng vô duyên vô cớ nàng kéo xuống cùng. Đương nhiên cô nàng như chỉ vì mặt giúp nàng, chứ để ý gì tới chuyện tranh chấp giữa các quốc gia. nàng tới mức , nếu vẫn lộ mặt, thèm đếm xỉa gì tới, thì chẳng khác nào thừa nhận rằng Đông Lăng của dễ ức h.i.ế.p ?!

Quân Lâm Uyên cũng thầm nghiến răng nghiến lợi, miệng lưỡi của cô nàng thật lợi hại!

Mộ Dung Song cũng sửng sốt, ngờ Tô Cẩm Bình bản lĩnh như . Các gia tộc đấu đá với , chắc chắn sẽ “vật hi sinh”, điều, nha đầu theo ả nhiều năm, bây giờ đẩy vật hi sinh, cũng thấy tiếc. Trừ Thiên Mặc , ả chính là đắc lực nhất ở bên .

“Ha ha...” Quân Lâm Uyên bật , đúng là chuyện bọn họ đuối lý, nên chịu lùi bước một chút, nghĩ , trong lòng càng cảm thấy thù hằn sự ngu ngốc và vô dụng của Mộ Dung Song: “Nói thế thì quá , thành ý của trẫm tới Đông Lăng, cần , Hoài Hàn cũng thấy. Từ đầu Mộ Dương cũng cung nữ lấy trộm, suy cho cùng cũng chỉ là do tỳ nữ chừng mực đề nghị khám xét thôi. Lát nữa về cung, trẫm sẽ bảo Mộ Dương xử lý tỳ nữ thật nặng, Hoài Hàn thấy thế nào?”

Với tính cách của Quân Lâm Uyên, những thứ vô dụng chắc chắn chỉ một con đường c.h.ế.t! Thị tỳ chắc chắn thể giữ mạng sống, điều, bây giờ còn giữ mạng ả , chờ đến khi về g.i.ế.c ả , bởi vì dù chuyện cũng do một tay Mộ Dương bày , nếu bây giờ mà đẩy ả vật thí mạng, chỉ sợ ch.ó cùng rứt giậu, ả sang c.ắ.n ngược một cái, hết chuyện , thì sẽ càng mất mặt hơn!

Hoàng Phủ Hoài Hàn còn lên tiếng, Tô Cẩm Bình : “Hoàng thượng Bắc Minh, nếu chỉ vu oan cho nô tỳ thôi thì cũng chẳng gì, nhưng rõ ràng cô coi thường uy nghiêm của hoàng thượng nước ! Nói nô tỳ trộm cướp, tức là chỉ trích Hoàng thượng dung túng cho càn! Đông Lăng là nước lớn, mênh m.ô.n.g trù phú, Hoàng thượng thể thích thú một cây trâm phượng của các chứ!”

Những lời của nàng vô cùng chính nghĩa, cực kỳ khí phách, cũng khiến đám hạ nhân ở cửa ngự thư phòng cảm thấy nhiệt huyết trong lòng như sục sôi, lòng tự hào dân tộc bốc lên ngùn ngụt, ánh mắt về phía đám Mộ Dung Song cũng vô cùng mất cảm tình! Sao bọn họ nghĩ nhỉ, mục đích của chuyện hướng về cung nữ , rõ ràng là hạ nhục Hoàng đế bệ hạ cao quý của bọn họ đấy chứ. nhịn cũng nhịn nổi! Nhất thời, đều cảm thấy phẫn nộ, nếu Hoàng thượng còn đang ở đây, nên càn, thì bọn họ xong lên mà lôi ả thị tỳ xuống, ngũ mã phanh thây !

Đôi mắt tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn khẽ liếc sang Tô Cẩm Bình một cái. Hắn ngờ cô nàng còn tài nhà diễn thuyết nữa cơ đấy! Đến lúc xuất chinh đ.á.n.h giặc, nếu phái nàng qua vài lời cổ vũ tinh thần, sĩ khí thì đúng là quá đáng tiếc! Đã tới mức , đương nhiên cũng tiện lên tiếng giảng hòa nữa.

Quân Lâm Uyên hít sâu vài lạnh : “Vậy thì g.i.ế.c !” Chỉ một câu quyết định sống c.h.ế.t của thị tỳ . Cô ả sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, ngờ chuyện thành công đ.á.n.h mất cả mạng sống của . Ả cuống quít với Mộ Dung Song: “Quận chúa, nô tỳ trung thành tận tâm với ngài mà quận chúa, ngài nhất định cứu nô tỳ!”

Lúc ả càng trung thành tận tâm với Mộ Dung Song, thì càng kéo Mộ Dung Song giữa cơn lốc xoáy , cũng khiến thấy chuyện chắc chắn liên quan tới Mộ Dung Song. Mộ Dung Song giận dữ : “Cái gì mà trung thành, tận tâm. Bản quận chúa thấy ngươi vu oan cho tội bất nghĩa thì . Người , kéo tiện tỳ xuống cho bản quận chúa!” Người đưa từ Nam Nhạc tới, đương nhiên do chính ả xử lý.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Thị tỳ rõ ràng ngờ đến thời khắc cuối cùng, quận chúa những cầu xin Hoàng thượng giùm , còn đẩy một cái, liền lớn tiếng : “Hoàng thượng, điều ! Chuyện thực là...”

Vừa về phía Quân Lâm Uyên, trong khoảnh khắc thấy sắc mặt của , ả cứng ! À cứ nghĩ Quân Lâm Uyên xử lý ả, là vì ả lắm điều, gây phiền phức cho quận chúa và mối bang giao giữa hai nước, nên mới định sự thật, xem thể giữ mạng sống của . khi thấy ánh mắt của Quân Lâm Uyên, ả mới hiểu , Hoàng thượng căn bản hiểu hết chuyện từ đầu tới cuối, ả cũng vô dụng. Hơn nữa, Hoàng thượng hi sinh ả, để bảo vệ quận chúa!

Tô Cẩm Bình cố tình to giọng : “Ngươi gì thì cứ ! Hoàng thượng sẽ phân xử cho ngươi!”

Thị tỳ Hoàng Phủ Hoài Hàn, trong mắt như cháy lên một tia hy vọng. Nếu ả thật, liệu Đông Lăng hoàng cứu ả ? Chỉ là, Mộ Dung Song căn bản cho ả cơ hội thêm câu nào nữa. Ả vung tay lên, một vài cung nữ liền bước tới, bịt miệng ả , kéo ả xuống. Thị tỳ cố gắng giãy dụa, còn gì nữa, nhưng cả đời , ả bao giờ còn cơ hội lên tiếng nữa! Mà ả , cho đến lúc c.h.ế.t cũng hiểu , rõ ràng nhét trâm phượng Tô Cẩm Bình, bây giờ tìm thấy?

Mộ Dung Song cũng hành vi của , nhưng ả thừa hiểu, nếu để tiện tỳ khai , hậu quả sẽ càng nát hơn, ả còn sự lựa chọn nào khác!

“Quận chúa vội vàng g.i.ế.c diệt khẩu thế ? Lời cô gái , còn hết mà.” Tô Cẩm Bình Mộ Dung Song, nhưng hề ý ngăn của ả để cứu cô ả .

Mà lúc , khi Mộ Dung Song thấy nụ trong mắt nàng, ả cũng mới chợt hiểu tâm tư của đối phương! Hành động của Tô Cẩm Bình, căn bản cho tiện tỳ khai ả trong tình huống cấp bách, vì nàng hiểu rõ, để Hoàng Phủ Hoài Hàn g.i.ế.c quận chúa một nước chỉ vì chuyện là điều tưởng. Chỉ là, chính ả nàng dắt mũi kéo tới tận lúc , ánh mắt của Đông Lăng ả vô cùng khó chịu, thị nữ rõ ràng , nhưng ả cho ả , bây giờ thì đến thằng ngốc cũng tin rằng ả hề liên quan gì tới chuyện .

Những ả, ngay cả Thiên Mặc theo ả mười mấy năm cũng dùng ánh mắt tin nổi để ả! Thiên Mặc nghĩ, đôi khi hi sinh một vài tiểu nha đầu để bảo vệ thanh danh của quận chúa thì cũng đáng, nhưng quận chúa hề cầu xin cho cô một tiếng nào, g.i.ế.c là g.i.ế.c, khiến cho vốn trung tâm cũng lạnh lòng!

, kế sách tưởng chừng nhẹ nhàng của Tô Cẩm Bình, cho Mộ Dung Song thể sống yên trong hoàng cung của Đông Lăng, sẽ chỉ giống chuột chạy qua đường mà thôi, thậm chí còn chẳng hao tổn một quân nào cũng ly gián ả và hạ nhân của ả! Tâm tư thật độc ác! Lúc , Mộ Dung Song chỉ lao tới mà xé nát nụ trong veo của nàng, uống cạn m.á.u nàng mới hả cơn tức trong lòng !

Nghe nàng hỏi , ả cố gượng : “Trước giờ bản quận chúa là thưởng phạt phân minh, phạm chịu phạt. Tiện tỳ mạo phạm đến hoàng đế bệ hạ của quý quốc, dù ngươi thì bản quận chúa cũng tha cho ả . Nếu bịt miệng ả, kéo ả xuống, thì ả còn định hắt nước bẩn lên bản quận chúa thế nào nữa!”

“Người , con đến bước đường cùng thường thật, chẳng lẽ quận chúa từng câu ?” Tô Cẩm Bình cũng ý dừng , nàng cho Mộ Dung Song hiểu rõ, nhận thức rõ, ả là đối thủ của Tô Cẩm Bình nàng! Thức thời thì mau thu tay mà cút , đừng ép nàng nổi nóng!

“Ngươi!!! Tô Cẩm Bình, ngươi đừng khinh quá đáng!” Miệng lưỡi của Mộ Dung Song hạn, thể phản bác gì, liền chỉ thẳng tay về phía nàng, thể hiện sự phẫn nộ của .

“Đủ !” Lần đến lượt Hoàng Phủ Hoài Hàn lên tiếng, Mộ Dung Song chịu thiệt ngầm, tiếp tục ầm ĩ cũng gì: “Chuyện dừng ở đây thôi! Có thể trâm phượng của quận chúa Mộ Dương rơi ở nơi khác, trẫm sẽ phái tìm giúp ngươi!”

“Vậy Mộ Dương xin tạ ơn Hoàng thượng!” Mộ Dung Song hành lễ, chuẩn về.

Quân Lâm Uyên cũng về xiêm ý, liền khẽ gật đầu với Hoàng Phủ Hoài Hàn định bước . Bỗng Tô Cẩm Bình lớn tiếng kêu lên: “A, Hoàng thượng Bắc Minh, trong cổ tay áo của ngài cái gì thế?”

Nghe nàng , Quân Lâm Uyên sửng sốt vung tay áo bào, một vật thể là gì bay ! Vật đó lăn đất hai vòng thì ngừng , vẻ nhẹ. Mọi tập trung , hóa là một cây trâm phượng chế tác tinh xảo. Mộ Dung Song nhặt cây trâm phượng lên, tuy cây trâm từ vàng, nhưng do nghệ nhân giỏi , một con chim phượng hoàng gắn ở đầu cây trâm, trong miệng phượng hoàng còn chảy mấy chuỗi hạt đỏ thắm, mà chuỗi hạt đó từ những viên minh châu cực nhỏ, xuyên thành chuỗi, vô cùng đắt giá nhưng nhẹ. Vì nó cực kỳ nhẹ, dễ phát hiện, Mộ Dung Song mới chọn nó để công cụ hãm hại Tô Cẩm Bình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-73-to-cam-binh-nguoi-chan-song-roi-a.html.]

Quân Lâm Uyên đảo mắt Tô Cẩm Bình, nốt ruồi son mi tâm đỏ rực như tứa máu! Cô gái c.h.ế.t tiệt ! Không chỉ thủ đoạn, mà còn vô cùng độc ác, ngay cả cũng nàng bày kế kéo ! Cây trâm phượng nhẹ, đầu cực nhọn, hơn nữa, chính cũng tự xé rách nửa tay áo, nên phát hiện nàng động tay động chân !

“Quận chúa, đó là trâm phượng của ngài ?” Giọng mang ý của Tô Cẩm Bình vang lên.

Nàng dứt lời, ánh mắt của liền đảo qua đảo giữa Quân Lâm Uyên và Mộ Dung Song, đều nghĩ --- hai biểu ca cấu kết với , mục đích là đ.á.n.h thể diện của bệ hạ bọn họ ? Có còn nghĩ, vì trâm của Mộ Dung Song Quân Lâm Uyên, liệu giữa hai mối quan hệ bí mật gì đó ?! Vì thế, những ánh mắt họ càng quỷ dị hơn!

Lúc , trong đầu Quân Lâm Uyên đang nhanh chóng suy nghĩ xem nên xử lý chuyện thế nào, và các mặt lợi hại của cách. Nếu là Tô Cẩm Bình nhét , thì ai thấy, đến cuối cùng chừng thành một hoàng đế như thấy xảy chuyện vu oan cho một cung nữ nho nhỏ, thể diện của Quân Lâm Uyên cũng mất hết! Kế sách duy nhất hiện nay, là cũng chỉ thể chấp nhận ám chiêu !!!

Mộ Dung Song cũng phản ứng nhanh, với Tô Cẩm Bình, : “Ta quên mất, đường đến Đông Lăng phát hiện cây trâm phượng lỗ hổng, biểu ca nhiều tài, nên mới nhờ biểu ca xem giúp, tiếc là nhất thời nhớ , tạo thành hiểu lầm lớn như !”

Quân Lâm Uyên đang định một câu cũng quên mất, thì Tô Cẩm Bình điềm tĩnh : “À! Thì tín vật hoàng gia mà hoàng thượng Nam Nhạc ban cho quận chúa lỗ hổng ?”

Nàng dứt lời, sắc mặt Mộ Dung Song trắng bệch! Chính ả giữ gìn cây trâm phượng cẩn thận, bây giờ lỗ, là tội c.h.ế.t ? Ả chợt phát hiện , mặt Tô Cẩm Bình , ả hầu như thể tự bảo vệ , dù ả gì cũng thành sai hết, nào là đúng cả! Ả còn định gì đó, thì Quân Lâm Uyên ngắt lời: “Nếu đồ tìm , thì mau về !”

“Vâng, biểu ca!” Mộ Dung Song ngoan ngoãn đáp lời, đưa theo đám hạ nhân bước thấp bước cao về tẩm cung của , nhất định Biểu ca sẽ cách giải quyết.

Nhìn Hoàng Phủ Hoài Hàn, Quân Lâm Uyên khẽ một tiếng, : “Hoài Hàn , trẫm mượn ân tình !” Ý là, Hoàng Phủ Hoài Hàn bịt miệng mấy . Chuyện lớn thì lớn, nhưng nhỏ cũng nhỏ, nếu để những ý đồ , sẽ lợi dụng đến mức nào nữa.

“Lâm Uyên cứ yên tâm, chuyện hôm nay sẽ bất cứ kẻ nào lắm điều hết! Ý của trẫm, các ngươi ?” Hắn quét mắt lạnh qua đám hạ nhân.

Đám cung nhân nhất loạt đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, nô tài/ nô tỳ hiểu ạ!” Tô Cẩm Bình cũng bây giờ lúc nhiều, đành cúi đầu hé răng.

“Lâm Uyên , Lương Thành của Đông Lăng đang hạn hán, giọt mưa nào...” Ý của rõ ràng, bây giờ đòi ân tình đó. Tuy thiếu thốn gì, nhưng ai thích nhà nhiều lương thực chứ?”

Quân Lâm Uyên ngừng một chút, khẽ : “Chờ trẫm về Bắc Minh sẽ cho đưa vạn đảm lương thực tới đây!” Đối với việc giải cứu một thành trì mà , thì vạn đảm chỉ thể lo một phần ba thành, nhưng Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng , việc cũng chỉ bán từng đó thể hiện khí phách của một vị hoàng đế như Quân Lâm Uyên , cất lời thể thiếu sự phóng khoáng! Hắn gật đầu, : “Vậy đa tạ Lâm Uyên !” (1 đảm = 50kg)

“Không cần khách khí!” Quân Lâm Uyên đáp, liếc Tô Cẩm Bình đầy ẩn ý, lạnh một tiếng phất tay áo bào, giẫm bước mà .

Hoàng Phủ Hoài Hàn Tô Cẩm Bình, tâm trạng vui vẻ nên ánh mắt cũng phần phức tạp. Cô gái quá to gan, ngay cả Quân Lâm Uyên mà cũng dám hãm hại, xem bình thường đ.á.n.h giá nàng quá thấp! Giữ cô nàng , vẫn còn nhiều tác dụng! Nhớ đến hình ảnh thấy đêm qua ở Lê viên, khóe môi lạnh lùng nhếch lên, đó bước ngự thư phòng.

Tô Cẩm Bình cũng khó chịu, kiếp, gài tới gài lui, cuối cùng là tên cẩu hoàng đế Hoàng Phủ Hoài Hàn thắng lớn nhất! Tức c.h.ế.t nàng mất!

Hạ Đông Mai lau mồ hôi trán, lẳng lặng nhích về phía Tô Cẩm Bình: “Vừa thật sự sợ c.h.ế.t , còn tưởng rằng cô nhất định c.h.ế.t chứ!’

“Hừ, phúc lớn mạng lớn, thể c.h.ế.t dễ dàng như thế !” Thực tế là, khi cây trâm phượng nhét nàng, nàng còn phát hiện , nếu ném đường tới đây , dám mạo hiểm giữ mà chạy tới hại Quân Lâm Uyên chứ! Tới tận lúc giả vờ trọng thương khỏi với Hoàng Phủ Hoài Hàn, nàng lảo đảo mới thấy trong cổ tay áo gì đó. Không thể hãm hại Hoàng Phủ Hoài Hàn , vì hại xong chính nàng cũng t.ử tế gì. Những khác oán thù với nàng, nàng hại họ, chỉ còn một Quân Lâm Uyên!

Có điều, đây cũng là một bài học cho nàng, nàng quá sơ suất nên mới trúng ám chiêu , nếu nhất thời nổi hứng giả vờ trọng thương, phát hiện cây trâm , thì e rằng giờ lôi xuống c.h.é.m đầu ! Chỉ là, chuyện , e vẫn xong! Mộ Dung Song , hừ, còn nhiều thời gian!!!

...

“Choang!”, bình hoa ném mạnh xuống đất, đó là các đồ sứ khác liên tiếp gạt xuống đất! Cả căn phòng như càn quét, khắp nơi đều là những mảnh vỡ nhỏ, rơi tán loạn mặt đất, món đồ nào cũng đắt tiền!

Cuối cùng, đập mạnh một quyền xuống bàn, tạo thành một lỗ hổng mặt bàn, tức giận của mới tiêu tan một chút!

“Hoàng thượng, xin ngài bớt giận!” Hạ nhân bên cạnh sợ đến run , một lúc lâu mới dám một câu, chỉ sợ cẩn thận một chút, bản cũng sẽ tan nát thành từng mảnh nhỏ như đám mảnh vỡ đất mất!

Mấy chữ khiến cơn giận áp chế về, lửa giận bùng lên trong lòng. Hắn đầu, mặt đầy vẻ tạn nhẫn gã hạ nhân, nốt ruồi son nơi mi tâm như tỏa luồng khí hắc ám, khiến sợ tới mức mặt trắng bệch, suýt nữa ngất xỉu. Gã vội vàng lùi vài bước theo bản năng, nhưng vẫn nhanh bằng tay , tung một chưởng, gã hạ nhân phun máu, ngã xuống đất, c.h.ế.t ngay tức khắc, ánh mắt vẫn trợn trừng, đến c.h.ế.t vẫn vô cùng sợ hãi!

Không bao lâu , một vài ám vệ bước , kéo cái xác !

Cho đến lúc , cơn giận của Quân Lâm Uyên mới bớt một chút! Giỏi cho Tô Cẩm Bình ngươi, giỏi! Giỏi lắm! Từ khi Quân Lâm Uyên lên ngôi vị hoàng đế tới nay, nào dám lộng hành đầu , mà Tô Cẩm Bình , còn dám tính kế , những khác, thể chuyện với là đáng ngạc nhiên lắm . Tuy vạn đảm lương thực ít, nhưng Bắc Minh vốn là nước giàu nhất, một chút đó cũng chẳng là gì đối với . Có điều, việc khiến cho khó chấp nhận nhất là Quân Lâm Uyên một ngày một cung nữ bé nhỏ tính kế, thực sự vô cùng nhục nhã! trò cho thiên hạ!

Hắn hừ lạnh một tiếng, quyết tâm diệt trừ nàng càng cao hơn, cô nàng c.h.ế.t tiệt đó... nếu c.h.ế.t tiệt, thì c.h.ế.t thật là ... “Người !”

...

Tô Cẩm Bình thắng một ván, tuy thu lợi nhiều nhất, nhưng tâm trạng của nàng vẫn khá sung sướng. Làm cho Quân Lâm Uyên chịu thiệt tay , tuy mạo hiểm, nhưng cũng khiến nàng cảm thấy thành tựu! Chỉ là, nàng cũng thừa , nhất định cái tên Quân Lâm Uyên sẽ từ bỏ ý đồ, chừng bây giờ đang tức đến lật bàn, đó nghĩ cách đối phó với nàng chứ. Có điều, binh đến tướng đỡ, Tô Cẩm Bình nàng cũng kẻ vô dụng!

Nàng quét tước, khe khẽ ngân nga, thật sung sướng, vui vẻ! Hoàng Phủ Hoài Hàn lật xem tấu chương trong phòng, từng quyển tấu chương chuyển lên đều là về việc Lương Thành hạn hán, Nhạc Châu lũ lụt vân vân, Lạc Dương còn gặp tuyết lở, bây giờ dân đói chạy nạn đều hướng về kinh thành, vì thế, tâm trạng vốn đang tồi của cũng tiêu tan trong nháy mắt!

Cũng may, ba nước khác cũng gặp ít tai họa, nên mới gây chiến, nếu , chờ quân nước khác đ.á.n.h tới, thì cần khỏi thành nghênh chiến gặp nội loạn !

Vừa Quân Lâm Uyên và ở ngự hoa viên bàn bạc chuyện . Hai nước đều gặp thiên tai liên tiếp, bây giờ còn một thế lực bất minh ở biên giới, đương nhiên họ hợp lực để đập tan thế lực đo . Dù bây giờ ba nước cũng mối lo riêng, cho nên ai phá vỡ thế chân vạc của bốn nước hiện giờ, chỉ là, ở phía Tây Tây Võ đang như hổ đói rình mồi...

Lão thất phu Tô Niệm Hoa dạo cũng an phận. Thượng Quan Cẩn Duệ vốn là quân cờ của , gần đây phá bàn cờ lao , chịu trong tay nữa! là loạn trong giặc ngoài, càng nghĩ càng phiền muộn! Tiếng ngân nga vui vẻ của nào đó lọt tai, gân xanh ở thái dương của vị hoàng đế nào đó nảy lên bần bật, dù là ai, thì lúc trong lòng đang chuyện buồn bực, thấy khác ca hát cũng thể nào chịu nổi!

Hắn nhướng mày, cố gắng áp chế sự tức giận trong lòng, dù , cũng nhờ nàng “giúp đỡ”, mới hại Quân Lâm Uyên một chút, chịu thì cứ chịu , chắc cũng chỉ hát một lúc nữa sẽ mệt thổi. mà, ở bên ngoài dường như ca hát hề mệt, thậm chí còn càng lớn tiếng hơn! Tiểu Lâm t.ử lo lắng sắc mặt , đang nghĩ xem nên ngoài nhắc nhở Tô Cẩm Bình một chút , nhưng gã còn kịp hành động, Hoàng Phủ Hoài Hàn nhịn nổi nữa! Hắn ném mạnh bút ống đựng bút, nổi giận đùng đùng lao ngoài cửa!

Tô Cẩm Bình ở ngoài cửa nguy hiểm tới gần, nàng còn vui vẻ ngân nga hát. “Kẹt” một tiếng, cửa ngự thư phòng mở , mặt vị hoàng đế nào đó đen như mực, một khí tức lạnh như núi băng ập tới!

Nàng liếc mắt thấy nhưng vẫn như thấy, cũng chẳng phản ứng gì với khí phách áp đảo của , vẻ bình thường quét quét sân, giọng ngân nga trong cổ họng càng lớn hơn: “Là lá la la la, la la la la la...” cẩu hoàng đế, tâm trạng của ngươi ? Bà đây càng thích hát đấy, tức c.h.ế.t ngươi !

“Tô Cẩm Bình! Ngươi chán sống ?” Hắn hét ầm lên!

Cô nàng nào đó vẻ giật hoảng hốt, đầu qua, kinh hoảng , ấp úng : “Hoàng... hoàng thượng, thế ạ?”

“Ai cho ngươi ca hát cửa ngự thư phòng?” Hắn nghiến răng nghiến lợi , mặt đen thui, ánh mặt trời chiếu xuống bộ long bào màu tím sẫm phản những ánh sáng kỳ quái khiến thấy sợ hãi!

Cô nàng nào đó gãi đầu, mặt đầy vẻ ngơ ngác: “Hoàng thượng, nô tỳ hát ạ? Nô tỳ chỉ ngân nga, tự độc thoại linh tinh thôi mà!” Kết hợp với câu đó là một dáng vẻ ngây thơ vô tội đến tột cùng, chỉ là, trong đôi mắt phượng giấu vẻ đắc ý!

Vị hoàng đế nào đó thấy , ánh mắt đắc ý của nàng, liền c.ắ.n chặt răng, mắt như tóe những tia sáng lạnh như ướp lạnh c.h.ế.t cô nàng ! Trọng điểm mà là điều ?!!!

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...