Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 73:: Thân Thế Của Thượng Quan Cẩn Duệ

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thiệu Dương, chiến sự, sóng êm gió lặng, nhưng hai phe nhân mã vẫn duy trì đề phòng.

Trong thư phòng, đàn ông ôn nhuận như ngọc, tại chủ vị. Trên tay cầm một miếng ngọc bội bóng bẩy lấp lánh ánh sáng, lòng bàn tay xoa nhè nhẹ, cả đều lâm bên trong trầm tư.

Đôi mắt như mặc ngọc ngắm ngọc bội, như là xuyên thấu qua ngọc bội ký ức xa xưa. Hay là, xuyên thấu qua ký ức linh hồn. Trong mắt mang theo vẻ vắng1lặng. Trên môi treo một nụ theo thói quen, vẫn ấm áp như đây. mặt dần dần hiện lên do dự, giãy giụa... Cửa phòng đẩy . Hắn giật , vội vàng cất ngọc bội , ngước mắt cửa.

Hai thấy ngơ ngẩn, buồn bực : “Tướng quân, từ khi tin Thượng Quan Nhược Tịch và Quân Kinh Lan bắt, ngài thường xuyên thất thần, mất hồn mất vía thế , cuối cùng là ngài ?”

Gần đây thường xuyên thất thần ?

Cuối cùng,8hắn thở dài một , giống như là chấp nhận, dậy : “Bản tướng quân chút việc riêng cần xử lý, thành Thiếu Dương giao cho các ngươi!” “A? Chuyện , nhưng mà, phía Hoàng thượng...” Làm chủ tướng, tự tiện rời bỏ vị trí, là tội c.h.ế.t! “Phía Hoàng thượng, bản tướng quân sẽ tự thông báo!” Cuối cùng thì vẫn thể chắp tay bàng quan .

Thực , đây cũng là trách nhiệm của ?

Trách nhiệm, trách nhiệm! là nặng như núi Thái Sơn! “Thế...” Người kia2còn điều gì, nhưng mặt lóe lên ánh sáng trắng, thấy hình bóng Thượng Quan Cẩn Duệ. Chỉ thấy một cái ngọc bội màu trắng, rơi xuống đất, sửng sốt một chút, tới nhặt lên, nhíu mày một chút, đó, thu trong ống tay áo.

Có cơ hội trả cho Thượng Quan tướng quân !

Đội ngũ mang theo Quân Kinh Lan tới hoàng cung, những khu vực qua đều vô cùng bí ẩn. hiểu , đường gặp một đám người4áo đen khác chặn g.i.ế.c, hơn nữa bộ dạng như là cướp !

Bọn để một nửa đối phó, một nửa khác mang theo Thượng Quan Nhược Tịch và Quân Kinh Lan nhanh chóng lẩn trốn. Dọc theo con đường , đều cảm thấy cô cùng khả nghi, luôn cảm thấy vô cùng kỳ quặc khi bọn cứ như phát hiện dễ như trở bàn tay, mà t.h.i t.h.ể quân địch phát hiện đối phương hình như là của Quảng Lăng Vương, nghĩ thế Thượng Quan Nhược Tịch trong xe ngựa đầy hoài nghi. Từ khi Thượng Quan Nhược Tịch đập vỡ ngọc bội nhất định hoài nghi, khi xe ngựa va một tảng đá khiến cho xóc nảy lên, nàng lớn tiếng hét lên, đó cố gắng dùng sức đập cái rương mà mắng: “Các ngươi gì thế? Đánh xe ngựa cũng cả ? Nếu như đụng con thì bây giờ?”.

Thế là, vốn đang động sát khí với nàng, trong nháy mắt còn sát ý nữa! Loại đàn bà ngu xuẩn thế , như là hiện nay rơi trong tay bọn , còn lớn tiếng quát bọn , thể thông minh cơ trí dẫn tới đây chứ?

Vừa mới nghĩ thông bao lâu, thấy phía xe ngựa bọn , ở chỗ cao, một đàn ông mặc áo đen ở ngọn cây, chắp tay lưng, nhàn nhạt quét mắt bọn !

Bọn giật , ngẩng đầu đàn ông , chỉ thấy khuôn mặt như một tác phẩm điêu khắc mỹ, mang theo nụ đầy ý vị, còn thần sắc đáy mắt khiến hiểu nổi, cả như là một gốc Ngọ Dạ Ma Lan, nở rộ lúc giữa trưa, ánh nắng chói chang.

Giọng quỷ bí và nặng nề vang lên: “Để , các ngươi thể cút!”

Cảm giác cường giả áp bách đè lên những . Đám áo đen hai mặt , đều cảm giác là một nhân vật dễ trêu, nhưng để bọn cứ như thế thả ? Chỉ sợ là bọn !

“Không các hạ là ai?” Tên thủ lĩnh áo đen chắp tay , giọng điệu cố gắng bình thản, phía truy binh, đằng hổ lang, bọn nhận nhiệm vụ , thật sự là khiến cho đau thương khổ sở!

“Mặc Quan Hoa!” Người đến cũng che giấu phận chút nào!

Hắn , mấy áo đen càng dâng lên mười hai vạn phần tinh thần! Trợn to đôi mắt , Mặc Quan Hoa, thiên hạ nhất mưu sĩ, thể khinh thường! bao giờ tới võ công cao thế nào, lẽ...

, điều cũng nhanh bọn lật đổ, nếu võ công cao, thì đại thụ cao mấy chục mét thể leo lên chứ?

“Mặc thành... Không, Mặc , chuyện liên quan đến ngài, mong ngài đừng nhúng tay !” Tên thủ lĩnh áo đen cung kính, nếu thể, nguyện ý mấy trăm đối đầu với !

“Nếu như là khác tay, đúng là chuyện liên quan đến , nhưng mà Quân Hạo Thiên đáp ứng với một việc. Mặc Quan Hoa xưa nay thích thất tín với !” Làm thành chủ nhiều năm như nhưng từng cúi đầu với bất kỳ ai, Mặc Quan Hoa tự nhiên là uy nghiêm gì sánh bằng đối với đối diện, lời , khiến cho cảm thấy nàng ngàn cân, cảm giác áp bách mười phần!

Hôm nay, tay. Cũng là ý của sư phụ, mà đây là quyết định của cá nhân . Tên Quân Hạo Thiên , bản lính nhiều, nhưng lá gan cũng nhỏ, ngày hứa hẹn đối với , mà đổi ý dễ như trở bàn tay, nghĩ lời hứa của với chỉ như thả một quả rắm thôi ? Nghĩ rằng Mặc Quan Hoa dễ dàng khác đùa bỡn thế ? “Vậy là Mặc nhất định đồng ý ?” Tên thủ lĩnh nắm chặt thanh kiếm trong tay, chuẩn xong để sức một kích.

Mặc Quan Hoa để ý lắm bọn : “Các ngươi là đối thủ của , hiện nay thể về cho Quân Hạo Thiên rằng do mang ! Nếu hài lòng, cứ tới tìm , Mặc Quan Hoa tùy thời xin đợi!”

Nói xong, vung tay lên, một luồng khí cực mạnh tuôn từ tay , đó, lấy tốc độ nhanh như sét đ.á.n.h ngưng tụ thành một hình cầu cực lớn.

Đám áo đen trợn mắt mà , trong lúc nhất thời cảm thấy run sợ trong lòng, quả cầu nếu đ.á.n.h lên bọn , cái mạng nhỏ của bọn coi như xong luôn! Mặc Quan Hoa nhếch môi, nở nụ khiến , bọn : “Muốn thử ?” Đám áo đen do dự hồi lâu, cuối cùng quyết định từ bỏ! Hiện nay trở về tìm Hoàng thượng, lẽ còn một chút hy vọng sống, nhưng ở nơi đấu tranh, thì chắc chắn c.h.ế.t thể nghi ngờ!

Sau khi bọn vội vã rời , Mặc Quan Hoa mới thu nội lực, từ cao bay vọt xuống. Rèm xe vén lên, đó dùng nội lực đ.á.n.h vỡ cái khóa, lập tức, rời : “Tự cầu phúc !”

Hắn chỉ thích khác đùa giỡn với như đồ đần, cho nên mới tới cứu , để hủy dự định của Quân Hạo Thiên. chuyện cũng nghĩa thích xen chuyện khác, cứu còn bảo hộ khác chu !

Thượng Quan Nhược Tịch ở trong rương thấy tiếng động ngoài xe, liền là Mặc Quan Hoa tay, mà đàn ông cứu bọn họ hai ! Cho nên khi cái khóa rương phá, nàng vội vàng xốc cái nắp lên, lớn tiếng với bóng lưng đối phương: “Đa tạ hai cứu giúp, Thượng Quan Nhược Tịch vô cùng cảm kích!”

“Ừm, thì nhớ cho kỹ, chừng ngày nào đó các ngươi báo đáp!” Mặc Quan Hoa cũng đầu . Thượng Quan Nhược Tịch tại chỗ bóng lưng , thật thú vị, hai cứu bọn họ đều câu như , hề khách khí mà nhận ân tình! , nàng cũng hiện nay là lúc kinh ngạc than thở, nàng nhất định đưa hài t.ử , nếu đám áo đen trở về, bọn họ chạy thoát!

Nghĩ thế, nàng ôm chặt Kinh Lan dậy, ngoài. thấy một loạt tiếng bước chân vang lên, nàng mới ôm Quần Kinh Lan nhô khỏi cửa xe ngựa, giật khi thấy mặt, kỳ quái : “Mộc cô nương, ngươi ở đây?”

Đó là một mặc một trang phục hiệp nữ, cũng chính là Mộc Nguyệt Kỳ thể nghi ngờ!

Nàng gật đầu : “Từ khi các ngươi bắt, liền một mực nghĩ biện pháp tìm các ngươi, cũng là trùng hợp, vặn đường qua nơi đây, khiến cho gặp ! Các ngươi nhanh !” “Vậy ngươi...” Chẳng lẽ Mộc cô nương cùng bọn họ ? Mộc Nguyệt Kỳ nhảy lên xe ngựa, cầm lấy roi ngựa : “Những bao lâu nữa, sẽ tìm sự giúp đỡ , nếu chúng cùng một chỗ, nhất định sẽ bọn bắt lấy, cho nên chỉ thể chia ! Nhớ kỹ, dẫn hài t.ử chạy về phía Nam, tìm nơi mà ấn nấp, Nam Cung Cấm và Bách Lý Kinh Hồng mang binh mã ngang nhiên tới đây, tốc độ nhanh thì hai ngày nữa thể tìm thấy bọn họ! Ta đ.á.n.h xe ngựa , dẫn dụ bọn !” Chỉ hận mang đạn tín hiệu, nếu thì thể thuận lợi hơn nhiều!

“Thế nhưng mà Mộc cô nương, còn an của ngươi...” Thượng Quan Nhược Tịch yên lòng, xe ngựa là của những đó, bọn tự nhiên sẽ nhận . Cho nên khẳng định sẽ đuổi theo xe ngựa, nếu như Mộc cô nương bắt, cho dù c.h.ế.t sẽ nguy hiểm!

“Không cần quan tâm đến , các ngươi cứ trốn cho kỹ là !” Mộc Nguyệt Kỳ gật đầu, hiệu cho nàng tranh thủ thời gian mà mang hài t.ử . ân tình lớn thế , Thượng Quan Nhược Tịch cũng dám nhận: “Mộc cô nương, giao tình cũng nhiều, ngươi...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-73-than-the-cua-thuong-quan-can-due.html.]

“Cô nương là nữ nhi Quảng Lăng Vương?” Mộc Nguyệt Kỳ hỏi. Thượng Quan Nhược Tịch gật đầu! Mộc Nguyệt Kỳ tiếp tục : “Trong tay cô nương chăng là một cái ngọc bội chứa cổ trùng?” Thượng Quan Nhược Tịch gật đầu! “Vậy , giúp nhầm , chúng chia , ngay lập tức! Cho dù là ngươi sợ c.h.ế.t, cũng nghĩ cho con của ngươi!” Ngọc bội t.ử mẫu cổ, nàng từng thấy một . Mà lúc , khi Nam Cung Cấm đưa con Thượng Quan Nhược Tịch phó thác cho chiếu cố, nàng cũng thường xuyên thấy xa xa Thượng Quan Nhược Tịch, giống như tới nhưng vì cái gì đó mà hành động.

Vốn nàng tưởng động tâm, mãi cho đến một ngày, Nam Cung Cẩm bọn họ giống ! Mà , tuy vẻ thản nhiên đáp như bình thường, nhưng vẫn khiến nàng thấy một chút mất tự nhiên. Nàng hiểu , đến mức chỉ cần một chút khác thường cũng thể nhận rõ ràng. Cho nên khi Thượng Quan Nhược Tịch bắt, nàng mới vội tìm.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Thêm đó, mấy ngày đây, thấy mảnh ngọc bội vỡ bên đường. Tất cả xâu chuỗi . Trước đây khi cha nàng còn sống, nàng cũng vị Quảng Lăng Vương buông tha con của

để thể hiện sự trung thành với đế vương. Cho nên Thượng Quan Nhược Tịch, tám chín phần mười chính là của ! Muội của và cháu trai của , nàng thể cứu giúp cơ chứ?

An nguy của Kinh Lan, thể nghi ngờ gì cho Thượng Quan Nhược Tịch xúc động, nàng c.ắ.n răng gật đầu: “Vậy thì , chỉ điều Mộc cô nương cẩn thận!”

“Ừm!” Mộc Nguyệt Kỳ gật đầu, thấy nàng bước vài bước, bỗng nhiên : “Chờ một chút!”

“Sao thế?” Thượng Quan Nhược Tịch đầu Mộc Nguyệt Kỳ, mặt chút nghi hoặc.

Mộc Nguyệt Kỳ bình tĩnh nàng hồi lâu : “Nếu như thể còn sống trở về, xin giúp cho . Thực , , cũng là từ bỏ, cũng yêu. Ta vẫn yêu , yêu nhiều, mãi cho đến c.h.ế.t!”

“Là... Thượng Quan Cẩn Duệ ?” Thượng Quan Nhược Tịch chần chừ .

!” Mộc Nguyệt Kỳ gật đầu, quát to một tiếng: “Giá!”

Sau đó, đổi phương hướng nhanh chóng rời !

Để Thượng Quan Nhược Tịch tại chỗ xe ngựa nhanh chóng rời , nghĩ mãi vẫn rõ vì đối phương giúp như thế, còn , vì đối phương những lời cho Thượng Quan Cẩn Duệ? Không nghĩ , liền cũng nghĩ thêm, mang theo hài t.ử xoay rời ! Một đường xuôi về phía Nam...

Trên đường về phía , Nam Cung Cẩm vô cùng lo lắng, cũng quên để cho ở Bắc Minh dò xét tin tức bọn họ.

Dẫn theo hai vạn binh mã, cứ như thể rêu rao khắp nơi ở Bắc Minh, thể nghi ngờ gì chính là hành vi

c.h.ế.t, cho nên khi tiến biến thành lâu, Bách Lý Kinh Hồng liền phân phó những tản , chỉ còn bốn Bách Lý Kinh Hồng, Nam Cung Cẩm, Lạc Niệm Hi, Uất Trì Thành, cùng với đám Thanh Long Bạch Hổ khiêng kiệu!

Trên đường , bởi vì ngọc bội của Quân Hạo Thiên, thêm giọng điệu thần thần bí bí mập mờ của bọn họ, mà thành công hết tướng lĩnh thủ thành đến tướng lĩnh thủ thành khác, cuối cùng cũng ẩn giấu đến hoàng thành Bắc Minh!

Tại khách sạn ở kinh thành, Nam Cung Cẩm mặc một trang phục đàn ông, khôi phục thành diện mạo Yến Kinh Hồng, cùng với Bách Lý Kinh Hồng, như là hai thế gia công tử!

Hủy mặt bọn họ bẩm báo: “Hoàng thượng, của chúng ẩn nấp tiến hoàng cung, nhưng tìm tung tích hai bọn họ, giấu ở nơi khác, bọn họ bắt !”

Nhìn chằm chằm nhất cử nhất động của Quân Hạo Thiên, nếu điều gì bình thường, lập tức bẩm báo! Còn nữa, chú ý xem lui tới những nơi nào, đồng thời dò xét từng nơi một!” Nam Cung Cẩm phân phó! Hủy gật đầu, biểu thị minh rõ ràng! “Vâng! mà nương nương, của chúng ở hoàng cung phát hiện một khác, đó là cô gái cứu Hoàng thượng, Mai Lương Hinh!” “Cái gì?” Nam Cung Cảm nhíu mày, nhảy xuống vực mà c.h.ế.t ? Sao chạy tới hoàng cung Bắc Minh ? “Thân phận ả là gì?”

“Là sủng phi của Quân Hạo Thiên! Nghe Quân Hạo Thiên đối đãi với cô , cho dù là trăng trời, đều sẽ hái xuống cho cô !” Hủy cảm thấy tam quan hủy hết! Sao thế, tên Quân Hạo Thiên mù mắt ? Cô gái , cũng đáng để yêu thích , phẩm vị thật sự là đặc biệt! Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng liếc một cái, trong chốc lát hiểu tại Bắc Minh bỗng nhiên quyết định đối địch với Nam Nhạc, xem thoát quan hệ với Mai Lương Hinh!

“Biết , phái chằm chằm hai đó! Nhất là ả Mai Lương Hinh , cần đặc biệt chú ý.” Nếu Kinh Lan thật sự rơi tay bọn , Mai Lương Hinh nhất định sẽ nhịn tay!

Hủy gật đầu: “Rõ!” Còn Bách Lý Kinh Hồng cũng nhàn nhạt: “Có lẽ, bắt cóc bọn họ xảy sự cố đường cũng nên. Phái lục soát bộ Bắc Minh, bất cứ nơi nào bí ẩn cũng bỏ qua.”

Nếu như Quân Kinh Lan bắt tới hoàng cung, đối với bọn họ chính là kết quả nhất!”

“Vâng! Thuộc hạ tìm. Từ khi phát hiện bọn họ ở hoàng cung, thuộc hạ hạ lệnh lục soát cả nước, của hoàng cung và các nơi bí ẩn cũng ánh mắt của chúng , bọn đem tiểu công t.ử hoàng cung, cũng chạy thoát tầm mắt chúng !” Tâm tư kín đáo, xưa nay chính là ưu điểm lớn nhất của Hủy, cũng là nguyên nhân chủ yếu khiến trở thành Thủ tịch Hộ pháp của Dạ Mạc Sơn Trang, cho nên chuyện xử lý mười phần thỏa.

Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, hài lòng đối với năng lực xử lý việc của . Hủy đang ngoài, chợt Nam Cung Cẩm gọi : “Chờ một chút!” “Hoàng hậu nương nương gì phân phó?” “Sắp xếp một chút, nghĩ biện pháp để chúng và Thừa tướng Bắc Minh đơn độc gặp một , đúng, nhất là còn cả Quảng Lăng Vương!” Nói đến chuyện , mặt Nam Cung Cấm hiện nụ khó , Thừa tướng Bắc Minh dĩ nhiên ủng hộ Kinh Lan, mà Quảng Lăng Vương , là ông ngoại Kinh Lan, ủng hộ Kinh Lan, còn thể giúp đỡ cho ngoài ? Bách Lý Kinh Hồng thế, đuôi lông mày chau lên, nghiêng đầu nàng: “Ý nàng là?”

“Dù thì Quân Hạo Thiên bắt Kinh Lan, chứ tay g.i.ế.c c.h.ế.t, còn điều cố kỵ! Mặc kệ là Kinh Lan ở trong tay bọn , cam đoan là vẫn an , như , chơi, chúng ngại chơi lớn một chút!” Kinh Lan mới là chân mệnh thiên t.ử Bắc Minh, tới đây , nên về tay !

Nghĩ thế, môi nàng nở một nụ lạnh, Quận Hao Thiên cảm thấy long ỷ thoải mái, tìm chút chuyện, thì để những lương thiện bọn họ giúp một chút. Bách Lý Kinh Hồng cũng rõ ràng nàng gì, gật nhẹ đầu, cũng nhiều. Hủy thế, cảm thấy kinh sợ, cũng cảm thấy hưng phấn, xem Bắc Minh sắp loạn ! Hắn vội vàng gật đầu : “Nương Nương yên tâm, thuộc hạ sẽ bố trí chuyện !”

Dứt lời, nhanh chóng ngoài.

Hắn ngoài, trở : “Khởi bẩm Hoàng thượng, tin tức ! Có tung tích Quân Kinh Lan! Bọn họ còn rơi trong tay Quân Hạo Thiên, Mặc Quan Hoa cứu ! Người của chúng đang lực chạy đến tiếp ứng!”

Nam Cung Cấm đại hỉ, dậy to: “Biết là con sẽ việc gì mà! Tốt, nắm chặt thời gian liên lạc Thừa tướng, điều tra thêm Bắc Minh bao nhiêu võ tướng ủng hộ Kinh Lan hồi triều! Lần , bản cung giúp con vững vàng tại mảnh đất Bắc Minh !

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...