Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 72:: Thân Phận Của Thượng Quan Nhược Tịch

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thượng Quan Nhược Tịch vốn đang trong phòng dỗ Kinh Lan chìm giấc ngủ, bỗng nhiên thấy vài tiếng “Cốc!”, “Cốc!”, nàng ngạc nhiên tới cửa, đến cửa, thò đầu thì một dùng khăn bịt kín mũi miệng từ đằng lưng, nàng1vùng vẫy mấy , hôn mê bất tỉnh!

Sau khi nàng tỉnh , nhốt trong một cái rương tối đen như mực, hài t.ử vẫn đang bên cạnh nàng. Đứa bé mới nửa tuổi , còn đổi chỗ ngủ, miệng nhỏ vẫn còn đang8ngày 0 0, còn thỉnh thoảng ú ớ mấy tiếng. Giờ là ban ngày, ánh nắng xuyên thấu cái rương, thể thấy đứa bé đang ngủ rõ ràng.

Bộ dạng nhỏ bé , khiến cho trong lòng Thượng Quan Nhược Tịch đầy nhu tình, nhưng vạn phần lo lắng,2đám bắt cóc bọn họ, tám chín phần mười chính là Mạc Bắc. Nàng rõ hoàng cung âm u, nếu rơi trong tay Quân Hạo Thiên, kết quả của bọn họ sẽ khó , cho nên hiện nay, nàng nhất định nghĩ biện pháp chạy thoát! Nhìn4quanh cái rương của bọn một chút, một lát, bỗng nhiên nàng nhớ tới ngọc bội của ! Sau đó, nàng vươn tay ... “Bốp! Bốp! Bốp!” Nàng dùng sức gõ cái rương mấy .

bên ngoài chỉ đá một cước cái rương: “Gõ cái gì mà gõ?” Một cước , khiến cho cái rương hung hăng chấn động một phát, nếu Thượng Quan Nhược Tịch đó bảo vệ hài t.ử trong tay, chỉ sợ Tiểu Kinh Lan một cước khiến cho tỉnh , đó sẽ lớn.

“Ta ngoài!” Nàng lớn tiếng gào to! Gào to xong, chính là một trận đỏ mặt, đúng là nàng nhiễm tính cách phóng khoáng của Nam Cung Cấm , những lời như thế mà cũng thể một cách ngang nhiên với đàn ông như .

Sau đó nàng liền bên ngoài hùng hổ : “Thật sự là phiền phức!” Tiếp đó chính là âm thanh mở khóa, nắp hương mở , lọt trong tầm mắt, chính là mấy áo đen che mặt, ánh mắt bọn chúng đều âm lãnh, thần thái nơi đáy mắt như là mấy con quạ trong bãi tha ma, khiến cho cảm thấy cực kỳ lạnh lẽo.

Thượng Quan Nhược Tịch ôm hài t.ử ngoài, tên thủ lĩnh áo đen ngăn cản: “Dừng , ngươi thể ngoài, nhưng để hài t.ử !”

“Thế nhưng mà...” Thượng Quan Nhược Tịch cố ý vẻ khó khăn, cũng khiến cho mấy áo đen xác định tuyệt đối là vấn đề, trong lòng bọn hừ lạnh, đồ ngu xuẩn, còn định ôm con chạy đúng , nghĩ chúng là kẻ ngu !

“Không nhưng mà gì hết, đặt xuống!”

Thượng Quan Nhược Tịch bọn đầy hận thù một chút, đầy mặt đều là vẻ buồn bực hổ vì mưu kế vạch trần, nghiến răng phẫn nộ đặt hài t.ử trong rương, đó mấy , lớn tiếng : “Ta ngoài, các ngươi đều là đàn ông, chớ cùng !”

“Được , ngươi nhanh !” Bọn cũng gây phiền toái gì! Dù thì cô gái cũng từng là vợ của Quân Lâm Uyên. Thêm nữa, chỉ cần hài t.ử còn trong tay bọn , những chuyện khác đều quan trọng!

Nghe thấy bọn đáp ứng, Thượng Quan Nhược Tịch mới bộ giận dữ rời , khi ngoài, mặt nở một nụ , vô cùng quỷ quyệt động lòng . Nàng tự nhiên bọn thể cho nàng bể Kinh Lan , mà cố ý như thế, chính là để sự chú ý của bọn đều tập trung ở nơi , cho là lừa gạt bọn ngoài để bể hài t.ử chạy trốn, bọn thành công “ thấu” mưu kế của , tự nhiên tâm trạng đề phòng cũng giảm bớt. Thuận tiện cho hành động!

Sau khi Thượng Quan Nhược Tịch ngoài, xe ngựa cũng dừng , chờ nàng . Một áo đến hỏi thăm: “Đầu lĩnh, cứ để cô như thế ? Nếu cô chạy thì bây giờ?” Tên thủ lĩnh áo đen để ý lắm : “Hài t.ử còn ở đây, ngươi bộ dạng khẩn trương của cô xem, sẽ chạy ? Mà kể cả cô chạy thì mặc nàng chạy, cấp chỉ giao nhiệm vụ đưa đứa bé về, cũng đưa cả cô về. Nếu lo lắng đứa bé giữa đường c.h.ế.t đói, cũng bắt luôn cô . Nếu cô thật sự chạy trốn, đường tìm nhũ mẫu là !”

Hắn xong, những áo đen khác mới yên lòng. Tất cả đều lớn tiếng tán dương thủ lĩnh minh!

Còn Thượng Quan Nhược Tịch ngoài”, khi thật xa, xác định ai đuổi theo, mới lặng lẽ tháo tấm ngọc bội cổ xuống, phía ngọc bội khắc một con hồ ly, là hình tượng mà nàng thích. Sau khi quanh tứ phía, nghiến răng một cái, một tay nàng cầm ngọc bội đập xuống đất!

Cạch một tiếng, ngọc bội vỡ thành hai nửa, bên trong rơi một con cổ trùng, vùng vẫy mấy mặt đất c.h.ế.t ! Sau đó Thượng Quan Nhược Tịch bộ như là ngoài xong, xe ngựa.

Tấm ngọc bội , chính là tiêu chí của Thượng Quan gia, cũng là một phương thức truyền tín hiệu? Người Thượng Quan gia câu , ngọc còn còn, ngọc mất vong! Cho nên ngọc bội của mỗi đều dùng để truyền tin tức khẩn cấp nhất!

Ngọc bội của nàng nát, ngọc bội cổ phụ vương sẽ phát tiếng kêu khẽ, cha của Thượng Quan Nhược Tịch chính là Quảng Lăng Vương, là vị Vương gia khác họ duy nhất của Bắc Minh, cho dù là năng lực, thế lực thủ hạ, ở bộ Bắc Minh đều thể khinh thường! Dẫn của phụ tới, cho dù thể cứu và Kinh Lan ngoài thì ít nhất cũng thể khiến tốc độ những chậm , chờ cho Nam Cung Cẩm tới cứu !

Bắc Minh, vương phủ Quảng Lăng. Một trung niên mỹ phụ mặc cẩm y, một đàn ông mặc mãng bào màu đen : “Vương gia, ngài nhất định cứu Nhược Tịch về! Chúng mất T.ử Ngôn , nếu Nhược Tịch, sống !” Người đàn ông thở dài: “Bà cho rằng bản vương ? Bản vương chỉ một đứa con trai, chỉ cần nhớ tới T.ử Ngôn, bản vương liền hối hận! Nha đầu Nhược Tịch cũng thế, lúc cũng chào hỏi cha như một tiếng, hiện nay rơi tay Nam Nhạc, Bách Lý Kinh Hồng là một kẻ sâu lường ! Cho dù là bản vương, cũng nắm chắc chút nào cứu bọn trở về, càng lo lắng hơn là sợ rằng biến khéo thành vụng, chọc giận , thì phiền toái!” “Ông cứ luôn luôn lo lắng cái cái , năm đó ông để con chúng c.h.ế.t vì khác, ông lo lắng?! Ta cho ông , nếu ông cứu Nhược Tịch về, ly hôn với ông!” Quảng Lăng Vương phi , liền , ngừng lau nước mắt.

Chuyện , tự nhiên cũng là nỗi đau cả đời của Quảng Lăng Vương! Năm đó, ông dẫn theo con trai , theo Thái Tông Hoàng đế săn, Thái Tông Hoàng đế chính là cha của Quân Lâm Uyên và Quân Hạo Thiên, gặp đặt bẫy, thả trong rừng bốn con gấu đen, cho dù ông và Hoàng thượng võ công cao cường, cũng địch nổi.

Lúc , Nhị Hoàng t.ử và T.ử Ngôn cùng ở một chỗ, gấu đen bắt Nhị Hoàng tử, bất đắc dĩ, vì cứu Nhị Hoàng t.ử mà ném con ngoài! Ông nhớ rõ lúc đó, vành mắt ông đỏ ngầu, với con một câu: “T.ử Ngôn, xin con, đây là trách nhiệm của phụ .”

Đây là trách nhiệm khi ông một thần tử!

Cho đến tận bây giờ, ông vẫn nhớ rõ khi con trai thấy lời đó, ánh mắt kỳ dị của nó, lý giải, thất vọng, kiên quyết, chỉ hận ý, nhưng cũng mất kính ý đối với ông. Ánh mắt như thể, như là c.h.é.m đứt tất cả quan hệ với ông ! Ánh mắt như thế, thấy thế nào cũng giống như là một đứa bé mười tuổi sẽ !

Ông thấy kinh sợ và đau đớn, đó nhanh chóng , dám đầu tiếp, dẫn theo Hoàng thượng trọng thương và Nhị Hoàng t.ử chạy trốn!

Sau đó, Ngự Lâm Quân chạy tới. Gấu đen b.ắ.n c.h.ế.t, mảnh quần áo con trai ông vương vãi đầy đất, nhưng t.h.i t.h.ể con trai ông. Có lẽ là mất tích, lẽ gấu đen ăn thịt. Ông cũng tìm, nhưng một chút tin tức cũng , ông nghĩ, cho dù T.ử Ngôn còn sống, cũng sẽ thừa nhận cha như ông nữa. Từ đó về , vợ ông đối xử với ông như với kẻ thù, động một chút là châm chọc khiêu khích, khen ngợi ông là đại trung thần trăm năm khó gặp, mỗi vợ thế, ông hận thể tự sát, để chuộc tội với T.ử Ngôn!

Hiện nay Vương phi lời , trong lòng ông hối hận càng thêm chồng chất! “Phu nhân, bà yên tâm , kể cả liều cái mạng già , cũng nhất định cứu Nhược Tịch về!”

“Hừ! Chỉ mong là như thế! Ta vạn vạn giờ ông vì hoàng vị của Hoàng thượng thể vững vàng mà g.i.ế.c con gái và cháu ngoại chúng !” Quảng Lăng Vương phu chua ngoa châm chọc ông ! Vốn tính tình của bà dịu dàng, nỗi đau mất đứa con trai yêu, về trở nên vô cùng bén nhọn! Quảng Lăng Vương mở miệng giải thích gì đó, chợt thấy tiếng nổ vang, ngọc bội rung lên dữ dội. Ngọc bội đó, ông một tấm, T.ử Ngôn và Nhược Tịch một một khối, bên trong ngọc bội của ông là mẫu cổ, còn bên trong ngọc bội của T.ử Ngôn và Nhược Tịch là t.ử cổ, nếu ngọc bội của bọn họ bể nát, bên ông thể nhận tín hiệu! Hắn nhanh chóng tháo ngọc bội xuống, lớn tiếng : “Người !”

Vừa xong, mấy áo đen tới mặt ông : “Vương gia!” “Dựa theo ngọc bội dẫn đường, nghĩ cách cứu viện tiểu thư, nhớ kỹ! Mọi việc lấy sự an của tiểu thư và Hoàng t.ử điện hạ đầu!” Quảng Lăng Vương xong, đưa tấm ngọc bội ngừng rung lên . Có lẽ tay là của Hoàng thượng, nhưng ông quan tâm nhiều như ! Vì Hoàng gia, ông mất đứa con trai duy nhất, giờ thể tiếp tục mất cả con gái!

Huống chi, cháu ngoại ông cũng là huyết mạch hoàng gia! “Rõ!” Người áo đen lĩnh mệnh, cầm ngọc bội . Quảng Lăng Vương lúc mới yên lòng , cũng giống như buông xuống một gánh nặng to lớn, nghiêng đầu với Vương phi từ nhỏ là thanh mai trúc mã của : “Phu nhân, giờ bà yên tâm ?”

“Yên tâm ư? Nhược Tịch của hiện nay rõ tung tích, rõ sống c.h.ế.t! T.ử Ngôn của cha nó nhẫn tâm ném cho gấu đen, đứa con đáng thương của ngay cả thị cốt cũng còn, ông bảo yên tâm ? Ha ha...” Quảng Lăng Vương phi ngẩng đầu to dừng , cúi đầu chồng giống như là đang thứ gì đó bẩn thỉu, bà quát lạnh một tiếng. “Yên tâm ? Thượng Quan Thừa Đức, ông cũng khỏi quá hài hước !”

Dứt lời, trong phật đường đầu !

Quảng Lăng Vương tại chỗ, khổ thôi. Ông là thần tử, đấy là trách nhiệm của ông, ông lựa chọn nào khác. Hổ dữ ăn thịt con, ông chuyện như thế, là ngày đêm đều sống trong áy náy và tra tấn ? Cuối cùng thì cả đời ông, ông cũng thể quên ánh mắt của T.ử Ngôn khi đó, ánh mắt khiến ông đau đớn và kinh ngạc vô cùng. Đi về phía mấy bước, ông thấy tiếng sụt sùi của phu nhân trong phật đường: “Bồ Tát, cầu ngài phù hộ nữ nhi của . Phù hộ Nhược Tịch của , thể bình yên vô sự! Phù hộ cho T.ử Ngôn của , đầu t.h.a.i thể tìm một ... Chớ gặp dạng phụ mẫu như chúng !”

Lời , giống như một thanh đao đ.â.m trong trái tim Thượng Quan Thừa Đức, ông là một thần t.ử , là một tướng quân , nhưng duy nhất là một chồng , càng là một cha . Bên tại ông, là tiếng nức nở của phu nhân, ông c.ắ.n răng, rời chạy trốn khỏi phòng...

Biên cảnh Bắc Minh, cổng thành.

Nhìn những đang chớp nhoáng đ.á.n.h tới , bộ thành lâu đều giới nghiêm, bọn đều đang tập trung mười hai vạn phần tinh thần, thành đều đề phòng, những đang chạy tới ! Rõ ràng, những đều là kỵ binh, Đại tướng thủ thành còn kịp mặc quần áo cho , vội vội vàng vàng chạy , mũ giáp nghiêng ngả, tay còn đang vội vàng buộc đai lưng, cũng kịp mặc khôi giáp, phương xa chăm chú một chút, lập tức trợn to mắt, cảm thấy thể tưởng tượng !

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-72-than-phan-cua-thuong-quan-nhuoc-tich.html.]

Trên mặt đất đúng là đang di chuyển, nhưng bầu trời thì đó là cái gì? Xa xa, thấy một vật thể cỡ lớn, bay bầu trời tới phía bọn ! Hắn dụi mắt một cái, tự nhủ: “Là hoa mắt ?”

“Tướng quân, hình như cũng hoa mắt, đó là cái gì thế!” Quá xa, trời , thấy rõ lắm, nhưng thật sự sợ hãi! Tại vật thể to lớn như thế bay trời!

“Nhanh! Nhanh, nhanh, nhanh phòng thủ, cung tiễn thủ chuẩn , khi phân rõ địch bạn, nhanh! Nhanh lên!” Đại tướng thủ thành dọa đến cũng rõ ràng, lắp ba lắp bắp. Đây là sự sợ hãi của con đối với thứ là gì.

Nam Cung Cẩm đang kiệu mềm, bay giữa trung, đối với khinh công như nàng mà , cảm giác choáng váng, nhưng với tâm trí kiên định, với , nàng nếu nàng rơi xuống, cũng Bách Lý Kinh Hồng đỡ , nên mới an đó. Sắc mặt Thanh Long, Chu Tước, Bạch Hổ, Huyền Vũ đang nâng cỗ kiệu đều vô cùng khổ cực! Giáo chủ gần đây thật vất vả mới , bọn cho khác mượn phu kiệu, bọn là cu li ? Là cu li ?! Cũng may cô gái cũng mảnh mai và cần mang theo rượu ngon như Giáo chủ, nặng lắm, nghĩ thế nên cũng cảm thấy bình tĩnh hơn một chút!

Sau khi đội ngũ bọn đến vị trí cách của thành chừng trăm mét, ngừng !

Đại tướng thủ thành lúc mới rõ, hóa là một cỗ kiệu! cỗ kiệu thể bay bầu trời ? Cho dù là khinh công nhất thiên hạ , cũng khó thể như thế. Ánh mắt quỷ dị của khiến cho đám Thanh Long Bạch Hổ trong lòng tuôn trào nước mắt! Nhớ năm đó, Giáo chủ vĩ đại và tùy tiện của bọn nở nụ , với bọn : “Bản tôn bồi dưỡng các ngươi thành khinh công nhất thiên hạ!”

Bọn lúc đó vội vàng rơi nước mắt, thậm chí là nước mắt tuôn đầy mặt! Thế nhưng mà... Sớm bồi dưỡng thành khinh công nhất thiên hạ để khiêng kiệu bay trời thì đ.á.n.h c.h.ế.t bọn cũng học!

Đội ngũ Bách Lý Kinh Hồng dừng , cũng ý tấn công, trạng thái , khiến cho đại tướng thủ thành run rẩy trong lòng, cuối cùng mới bình tĩnh một chút. Hắn gào to tới rách cuống họng: “Không các ngươi là phương nào?”

“Làm càn! Chúng là phụng mệnh Hoàng thượng, thực hiện nhiệm vụ bí mật, ngươi là cái thứ gì, cũng xứng phận chúng ?” Nam Cung Cẩm lạnh lùng quét mắt , mắt phượng tràn đầy lãnh ý.

Ánh mắt , khiến cho đại tướng thủ thành trong thời tiết nóng bức thế mà cảm thấy như một chậu nước đá dội từ đầu xuống! Cảm giác lạnh thấu tim, ánh mắt , bình thường thể , nhưng cũng chính vì bình thường thể nên mới càng thêm chú ý, tuyệt đối thể để cho tình hình phức tạp hơn hoặc là động cơ tiến . “Thế trong tay các ngươi gì chứng minh ?”

“Đây là chứng cứ!” Nam Cung Cẩm xong, liền lấy tấm ngọc bội mà nàng lấy từ tay Quân Hạo Thiên trong tiệc cưới của nàng.

Ngọc bội đó, là ngọc . Người thường thể , còn đối với Hoàng tộc mà , khi leo lên hoàng vị, sẽ ném hết đồ dùng đây, đổi sang dùng đồ của Hoàng đế, nhưng nếu tân quân nào sở thích đặc biệt, sẽ khắc lên một dấu ấn hình rồng, tất cả hoàng tộc đại lục đều như thế, cho nên Nam Cung Cẩm mới trăm phương ngàn kế lấy cho thứ gì đó Quân Hạo Thiên.

Hiện giờ là trung tuần tháng tám, trăng tròn treo trung.

Mặc dù ánh trăng đủ soi rõ vật Nam Cung Cẩm cầm tay, nhưng tấm ngọc bội đó ánh lên quang mang sáng chói, còn thái độ ương ngạnh của đối phương, đoán chuyện tám chín phần mười là sự thật!

Nghĩ thế, mới hỏi thăm: “Thế nhưng bản tướng quân cũng nhận tin tức cho thành, nếu các ngươi thể rõ nhiệm vụ Hoàng thượng giao cho các ngươi là gì, bản tướng quân thật sự thế cho các ngươi !”

“Chẳng lẽ, các hạ tin đồn mấy ngày đây ở Nam Nhạc, rằng Hoàng t.ử điện hạ mất tích ?” Bách Lý Kinh Hồng khẽ ngẩng đầu nhàn nhạt.

Hắn xong, ánh mắt tên tướng quân lập tức chăm chú hơn! Trong lòng nghĩ tới đủ loại khả năng, chẳng lẽ... Hẳn là...? Thân một tướng quân, tự nhiên những chuyện bẩn thỉu của hoàng gia, những thần thần bí bí trở về lúc nửa đêm, Hoàng thượng phái , chuyện tám chín phần mười... Nghĩ thế, ánh mắt đám Nam Cung Cẩm liền biến thành một tin tức thì là thế!

Nghĩ thông suốt chuyện , vội vàng : “Để bọn họ !”

“Rõ!” Binh sĩ lĩnh mệnh, chạy như bay mở cửa. Nam Cung Cẩm nhịn Bách Lý Kinh Hồng đầy sùng bái, tên , một mũi tên nhắm mấy đích ? Vừa thể khiến đối phương tin tưởng, thể chôn xuống một hạt giống hoài nghi đối với Quân Hạo Thiên, chuyện hôm nay, nếu tiết lộ, bao lâu , bộ Mạc Bắc sẽ hoài nghi Quân Hạo Thiên mưu hại con của Tiên Hoàng.

Cửa thành mở , nghênh đón bọn họ .

Một đoàn dựa ngọc bội của Quân Hạo Thiên, Nam Cung Cẩm bộ tịch, Bách Lý Kinh Hồng cơ trí, dễ dàng tiến quốc cảnh Bắc Minh. Ngay cả gì hồi lâu như Lạc Niệm Hi, cũng nhịn mà nuốt xuống một chút nước bọt, hơn hai vạn cứ như thế ? Có cần xốc nổi thế ?

Sau khi , tên đại tướng cũng tự nhiên phát hiện vẻ thích hợp, thấy một đống tướng sĩ mặc quần áo Nam Nhạc, nhíu mày : “Các ngươi đây là...”

“Ngu xuẩn! Chẳng lẽ ngươi nghĩ chúng mặc quân phục Bắc Minh thể chui Nam Nhạc ?” Nam Cung Cấm quát tháo! Chỉ là riêng bộ dạng của nàng thể dọa cho sợ hãi, huống chi nàng còn lý như thế. Tên đại tướng vội vàng gật đầu, biểu thị hiểu.

Cho dù là Bách Lý Kinh Hồng, cũng sợ hãi than thở vì năng lực ứng biến của Nam Cung Cẩm, vốn nghĩ rằng, tiên lừa gạt đối phương mở cửa thành tiến , đó cho dù là phát hiện quần áo đúng, cũng là muộn, g.i.ế.c cho bọn trở tay kịp, cũng thể Bắc Minh, nhưng hiện nay bỗng nhiên biến thành tình hình thế , thật sự chút dở dở .

Còn Nam Cung Cẩm bên cỗ kiệu, vô cùng bộ tịch nâng lên đằng , bỗng nhiên đầu , với tên đại tướng thủ thành: “Không nên lung tung, tuyệt đối nên nhiều lời. Hôm nay, ngươi thấy gì hết, nếu thì cứ cẩn thận cái đầu cổ ngươi đấy, ?”

thì bọn họ cũng lấy danh nghĩa là ám sát Quân Kinh Lan trở về, diễn kịch thì diễn nốt cho xong, miễn cho tên ngu xuẩn chạy tìm Quân Hạo Thiên dâng tấu hỏi một phen, thì chẳng bọn họ Bắc Minh bắt rùa trong hũ ?

Tên đại tướng thủ thành vội vàng gật đầu, khóe mắt còn lén ngọc bội tay Nam Cung Cẩm, xác định tiêu chí phía là thật, vấn đề, lúc mới yên lòng. Đấy đúng là đồ của Hoàng thượng, để cho bọn họ đúng! “Yên tâm , tuyệt đối ngoài nhiều một câu gì hết!”. Nói xong nghiêng đầu đám thủ hạ của , lớn tiếng hỏi: “Các ngươi hôm nay thấy chuyện gì?”

“Chúng trông thấy gì hết!” Giọng đều nhịp.

Lúc Nam Cung Cẩm mới gật đầu hài lòng, dáng vẻ là đại quan mà rêu rao tiến .

 

 

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

 

 

Quyển 4

 

Loading...