Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 72: Sóng Sau Lại Tới!
Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngay khi Tô Cẩm Bình đang nghĩ xem nên hét lên kêu cứu , thì “xoẹt” một tiếng, một thứ gì đó bay về phía cổ tay Lãnh T.ử Hàn. Hắn nhanh chóng lật tay , nhưng vật vẫn để một vết xước trong lòng bàn tay , tuy sâu nhưng cũng chảy máu.
Đôi mắt đen thoáng hiện lên sát khí, đây là đầu tiên thương trong suốt mười năm qua. Dù danh hiệu thiên hạ nhất cao thủ cũng là chơi cho vui! Thứ tấn công lăn vài vòng rơi xuống bên cạnh chân , chính là chiếc còi trúc mà đưa cho Tô Cẩm Bình hôm . Lãnh T.ử Hàn ngẩng đầu cửa, cánh cửa mở , một mặc xiêm y trắng tuyết lẳng lặng đó, khuôn mặt như thần tiên chút biểu cảm nào, nhưng trong đáy mắt hiện rõ sát khí!
“Bách Lý Kinh Hồng!” Hắn buông nàng , bước vài bước đến mặt , đôi mắt đen thẳng đối phương, tuy từng gặp Bách Lý Kinh Hồng, nhưng từ khí chất của cũng thể đoán phận của .
“Lãnh T.ử Hàn!” thản nhiên phun ba chữ, như , cũng đoán đối phương là ai.
Lãnh T.ử Hàn liền nhếch môi tà mị, trong mắt luồng khí hắc ám kinh khủng như Tu La khát máu, nếu là thường, chỉ cần dáng vẻ của cũng sẽ kìm mà run rẩy! đang mặt đây, hề ảnh hưởng chút nào. Đôi ngươi tiêu cự của thản nhiên lướt qua , đầu trong nhà, cất lời giải thích lý do tới: “Thứ đó, nàng đ.á.n.h rơi ở Lê viên.”
Thứ đó, chính là chiếc còi trúc , nếu nàng đ.á.n.h rơi nó ở Lê viên, nếu nhất thời nổi hứng tới đây trả cho nàng, chỉ sợ... chính cũng dám tưởng tưởng sẽ xảy chuyện gì!
Tô Cẩm Bình đầy căm giận dậy, kéo cẩn thận vạt áo của , mà xuyên qua vạt áo kéo lộn xộn , Lãnh T.ử Hàn cũng thấy dấu hôn đầy làn da trắng nõn của nàng. Sắc mặt trắng bệch, nghi vấn trong lòng câu trả lời, cần kiểm chứng, sự thật bày mắt.
Nàng nhặt cây còi trúc đất lên, liếc mắt Lãnh T.ử Hàn đầy trào phúng, ném thẳng chiếc còi qua cửa sổ. Chiếc còi bay thành một hình vòng cung như cầu vồng, nhưng cũng giống như một cây đao c.h.é.m mạnh , nặng , nhưng thấu tới tận xương! Chỉ là, như thế vẫn đủ. Nàng tới mặt , nghiêng với Bách Lý Kinh Hồng: “Huynh ngoài một chút .”
Hắn khẽ nhíu đôi mày , hiểu ý nàng định gì, cũng lo lắng. Nếu ngoài, liệu Lãnh T.ử Hàn chuyện gì với nàng ? Có điều, sắc mặt Tô Cẩm Bình cực kỳ kiên định, cũng khiến thấy tin tưởng hơn.
Bách Lý Kinh Hồng khựng một chút, lẳng lặng ngoài. Nếu canh ngoài cửa, chuyện gì cũng sẽ tới kịp nhỉ?
Cánh cửa đóng , sắc mặt giễu cợt, oán hận, đầy chán ghét của nàng, Lãnh T.ử Hàn cảm thấy lồng n.g.ự.c đau đến thở nổi! Vì ? Vì chỉ một tháng gặp, giữa bọn họ biến thành thế ?!
Nàng đưa tay lên --- “bốp” một tiếng, tát mạnh mặt ! Mặt Lãnh T.ử Hàn đầy vẻ khiếp sợ, thể tin nổi!
“Cái tát , là dạy cho ngươi tôn trọng là gì! Ngươi nghĩ ngươi là ai? Ngươi tin thì liên quan gì tới ? Mười bốn năm cứu ngươi ? Lãnh T.ử Hàn, bây giờ chỉ với ngươi một câu. Tốt nhất là ngươi đừng để hối hận vì từng cứu ngươi!” Đôi môi đỏ mọng gằn từng chữ một đầy cay nghiệt. Nàng những lời sẽ khiến tổn thương sâu sắc, thậm chí nàng còn lợi dụng tình cảm của Lãnh T.ử Hàn dành cho Tô Cẩm Bình cũ để tổn thương . chuyện ngày hôm nay, thực sự thể tha thứ ! Để Bách Lý Kinh Hồng ngoài mới động thủ đ.á.n.h , là giữ thể diện cho lắm !
Nghe nàng xong, ngẩn nàng. Trong mắt đầy vẻ kinh hoàng, đau đớn, bi thương. Bỗng nhiên, khẽ , đến tang thương mà tuyệt vọng, cảm giác đau rát má nhắc nhở , khi cô gái xuống tay, nàng hề nương tay một chút nào: “Tiểu Cẩm, nàng đổi !” Nàng chỉ còn thích , hơn nữa còn trở nên vô cùng tàn nhẫn. Nàng đây, nếu gặp chuyện thế , chắc chắn sẽ chỉ , kinh hãi như con thỏ, nhất định sẽ giống nàng của hôm nay, từng câu từng chữ xuyên thấu tim , thậm chí còn giơ tay tát một cái!
Chỉ là, tại cảm thấy, nàng như thế càng thu hút hơn hứ? Nàng độc lập, kiên cường, tàn nhẫn, giống như đóa mai hồng cô độc nhưng ngạo nghễ với thế gian, cứng cỏi, bất khuất, kiêu ngạo đón gió giống như nhành cây vươn lên trong gió tuyết. , dù nàng đổi thế nào, nàng cũng thuộc về , nàng đối với , chỉ oán hận mà thôi!
“Cút!” Lại một từ nữa, hung hăng đ.â.m mạnh lòng , nhưng đôi môi đỏ vẫn chút lưu tình, tiếp: “Sau đừng xuất hiện mặt nữa. Cảm ơn!”
“Tiểu Cẩm, ...” Hắn vội vàng lên tiếng, xoay chuyển tình thế, nhưng thời khắc , mới cảm thấy luống cuống. Hắn luôn rằng chuyện khiến thể chấp nhận nhất là nàng quên , điều, đến lúc mới , một chuyện càng đáng sợ hơn việc nàng quên , đó là --- bao giờ xuất hiện mặt nàng nữa! Nếu như bao giờ xuất hiện mặt nàng nữa, thì sống còn giá trị gì đây? Hắn thậm chí còn vì tiếp tục sống...
“Ngươi cần thêm gì nữa! Cút ngay !” Hắn liên tục xâm phạm giới hạn của nàng. Đầu tiên là bóp cổ nàng, bây giờ thậm chí còn điên cuồng đến mức nữa. Thực sự coi Tô Cẩm Bình nàng là quả hồng mềm để mặc ức h.i.ế.p chà đạp ?!
Hắn lùi từng bước, mặt đầy vẻ hối hận: “Xin nàng!”, đó nhảy qua cửa sổ ngoài. Bọn họ đều cần chút thời gian để bình tĩnh , bây giờ cứ tạm rời ...
Cho đến khi xa, Tô Cẩm Bình vẫn cảm thấy lạnh lão, một luồng khí lạnh di chuyển từ gót chân lên tới tận đỉnh đầu! Tuy nàng coi trinh tiết quá nặng nề như con gái cổ đại, nhưng trong khoảnh khắc đó, cảm giác hoảng sợ cũng vô cùng chân thật, đầu óc trống rỗng, đáy lòng thậm chí còn cảm thấy tuyệt vọng. Nàng từng cảm thấy bất lực như bây bao giờ, trừ duy nhất thấy bố nuôi trong vũng m.á.u . Mà hình ảnh đó, bây giờ như hiển hiện rõ mặt nàng, chỉ cần nghĩ tới cảm thấy đau đớn đến thấu xương!
Cửa đẩy , lẳng lặng ở cửa nàng, ánh mắt tiêu cự, gương mặt lãnh đạm vương bụi trần, dáng vẻ kinh hoàng của nàng, trong lòng thoáng đau đớn, lẽ đó là một cảm giác mà gọi là “đau lòng”. Hắn im lặng nàng một lúc lâu, nhẹ giọng hỏi: “Nàng, chứ?” Là câu hỏi, nhưng giọng điệu vẫn lạnh tanh, thể nhận chút vẻ quan tâm nào.
“Không !” Nàng cố gắng nhếch môi , : “May mà tới kịp, nếu ...” Nếu sẽ thế nào, thật nàng cũng . Với tính cách của Lãnh T.ử Hàn, chắc tới cùng. Lúc chỉ là vì ghen tuông mụ mị đầu óc mà thôi. , tới cùng , thì ai câu trả lời chứ?! Chỉ e chính Lãnh T.ử Hàn cũng .
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Nghe nàng , trong lòng căng lên, nhưng cũng đáp nàng, chỉ im lặng ở cửa Tô Cẩm Bình. Một lúc lâu , bên tai tiếng bước chân của thị vệ truyền tới, lẽ là tuần tra, môi mấp máy một chút, cuối cùng lạnh nhạt xoay bước .
Nhìn theo bóng lưng của , đầu tiên trong đời, Tô Cẩm Bình cảm giác mất mác. Tuy đối với mà , hỏi một câu “nàng chứ” là sự quan tâm hiếm . đó, nàng vẫn hy vọng thể an ủi vài câu, dù là giả vờ giả vịt thôi cũng . Dù , thời điểm con yếu ớt, cũng vẫn mong quan tâm đến . Hơn nữa... đối với nàng, cũng đặc biệt... Có điều, suy nghĩ xuất hiện, chính nàng cũng giật nảy ! Đặc biệt ? Đặc biệt cái gì chứ? Có gần đây nàng phát điên ?
Nàng kéo lê cơ thể như nhũn của đến bên bàn, xuống, nghĩ đến chuyện, sắc mặt vẫn trắng bệch . Không bao lâu , một đôi giầy màu trắng xuất hiện mắt nàng, nàng đảo mắt, khẽ nhếch môi : “Mấy hôm nay, náo nhiệt thật!” Lại là một đến “thăm bệnh” ?
“Sư... , tiểu Cẩm!” Giọng nhẹ nhàng của Hoàng Phủ Dật vang lên đầu.
“Có chuyện gì ?” Nàng điều chỉnh tâm trạng của , ngẩng đầu, cố gắng dùng ánh mắt bình thường nhất để . Hắn hôm nay, trong đôi mắt màu hổ phách tràn đầy vẻ đau thương, và tiếc nuối, cây quạt thủy mặc vẫn cầm thấy nữa, mà đổi thành cây sáo ngọc xanh biếc, phát những tia sáng nhè nhẹ, lấp loáng ánh mắt trời, vô cùng.
Hoàng Phủ Dật mấp máy môi, gì đó nhưng vẫn dễ cất lời, cảm thấy hỏi thẳng hình như . Nhìn mặt nàng giống như tổn thương sâu sắc, nên cũng tự nghĩ thành là vì nàng trúng thiên đoạn tuyết, xảy chuyện với Bách Lý Kinh Hồng nên tâm trạng .
Thấy gì, nàng hít sâu một , đó trợn trừng mắt đầy nghịch ngợm, với : “Ta thấy cây sáo thích hợp với hơn cây quạt đấy!” Tâm trạng của nàng định , cần gì vì một kỳ quái mà phá hỏng tâm trạng của chứ.
Nhìn nàng , cũng khẽ , dung nhan cực kỳ giống Hoàng Phủ Dạ toát vẻ phóng khoáng, tiêu dao, nàng thế mới đúng là : “Cây sáo vốn là của . Cây quạt là mượn của Thượng Quan đại nhân mà!”
“Huynh nghèo đến mức mua nổi một cây quạt đấy chứ? Quạt cho mát thôi mà cũng mượn quạt của ?” Cô nàng nào đó đầy nghi hoặc, Hoàng Phủ Dạ nhiều tiền ? Vì cái lông gì mà của nghèo đến mức ?!
“Khụ khụ...” Hắn ho sặc sụa, thì mượn quạt của Thượng Quan Cẩn Duệ là vì nghèo tới mức tiền mua quạt ? Cách lý giải , thật là...: “Cũng , chẳng qua, vì thích tranh vẽ của danh họa mặt quạt của Thượng Quan đại nhân, hiếm khi thấy , nên mới mượn về ngắm một chút”. Hắn cũng thể thật rằng vì nghi ngờ Thượng Quan Cẩn Duệ âm mưu tạo phản đúng ?
“Nói tới lui, cũng chỉ chứng minh quá nghèo. Danh họa vẽ tranh, thì mua , mua nổi, còn t.h.ả.m thương đến mức mượn về ngắm!” Nói xong, nàng vỗ nhẹ vai : “Thật , ý kiến thế , thể tới yêu cầu hoàng của , bảo tăng chút bổng lộc cho , là tiền mua quạt ! Đương nhiên, ý kiến tuyệt hảo , là đề xuất, cho nên, khi tăng bổng lộc, cũng thể nghĩ ngợi một chút, tặng chút bạc cảm ơn là !”
Ặc... “chuyện ... thật sự cần !” Bổng lộc của vương cũng thấp, hơn nữa, hàng năm phiêu bạt giang hồ, đúng là cũng dùng hết bao nhiêu bạc, tăng bổng lộc cũng chẳng để gì. Còn về chuyện suy nghĩ tặng bạc để cảm ơn nàng thì... Khụ khụ!
Nghe xong, Tô Cẩm Bình rụt tay , vẻ thông cảm phẩy tay: “Thôi , thôi , hoàng của chứ, cực kỳ keo kiệt, mỗi hai lượng bạc mà cũng tính toán rõ ràng với Hoàng Phủ Dạ. Huynh dám tới ý kiến với là chuyện bình thường thôi!” Nàng còn nhơ rõ, ngày mà nàng xuyên tới đây, hỏi bọn lương bổng của cung nữ quét rác là bao nhiêu, cuối cùng Hoàng Phủ Hoài Hàn còn với Hoàng Phủ Dạ một câu: “Sau bổng lộc mỗi tháng của bớt hai lượng bạc”. Quá keo kiệt!
Hic, đầu vị vương gia nào đó xuất hiện một giọt mồ hôi to tướng. Đại hoàng là như ? Sao nhỉ? “Thật , đại hoàng ...” giải thích hộ hoàng của , nhưng Tô Cẩm Bình vẻ ‘ hiểu hết mà’, đầy vẻ bí hiểm: “Ta dám , nên mới giải thích giúp . Huynh yên tâm, ở chỗ của của hoàng . Hắn thể chuyện gì hết. Nếu ý kiến gì với , hoặc gì bất bình, cứ can đảm mà . Ta cam đoan một trăm phần trăm sẽ giữ bí mật giúp !” Nói xong, mặt nàng hào hứng đúng kiểu thích thú buôn chuyện, cứ , đó sẽ dùng lời để tạo áp lực với , đối chút bạc là ! Tô Cẩm Bình sung sướng thầm tính toán trong lòng.
“...” Hắn ý kiến bất mãn gì với đại hoàng chứ? Nhìn nàng thế , đủ thấy chính nàng mới kha khá ‘ý kiến’ với ‘bất mãn’ với đại hoàng ! Hắn đành lảng sang chuyện khác: “Khụ khụ, chuyện đó... một việc nếu xảy , thì cũng đừng bân lòng nữa. Người thực sự thích nàng, chắc chắn sẽ để tâm . Vì dù , chuyện đó cũng do nàng cam tâm tình nguyện!”
Bỗng nhiên buông một câu đầu cuối, đầu , khuôn mặt tuấn tú còn ửng hồng. Tô Cẩm Bình kỳ quái , còn hiểu vì đột nhiên như . Đột nhiên, trong cái đầu những sợi dây thần kinh đứt đoạn bỗng chợt hiểu , vì những lời . Bây giờ lẽ dân cả nước đều chuyện của nàng !
“Huynh cố tình tới đây để an ủi ?” Thật ngờ, trong hoàng thất còn lương thiện hiền hậu thế tồn tại. Vốn thấy cái tên Hoàng Phủ Hoài Hàn coi ích lợi là một, đến tên mỹ nhân rắn rết Quân Lâm Uyên , còn cả Hoàng Phủ Dạ ăn chơi trác táng bao nhiêu cô gái đau lòng, nàng kết luận, trong hoàng thất, tất cả đều vì lợi ích cá nhân mà thôi. Không ngờ cố tình tới để an ủi nàng, đúng là hiếm , hiếm !
Hắn ngẩn , : “Coi như là thế !” Bàn tay cầm sáo ngọc vì căng thẳng mà toát mồ hôi, thật , còn hỏi, T.ử Hàn tới , nhưng nghĩ, tình hình thế , hỏi câu đó vẻ lắm. Hôm nay, coi như hiểu cái gì gọi là “tình đầu chớm nở”, “trái tim rung động”, mặt cô gái , dường như chỉ cần thêm một câu cũng đỏ mặt. Hơn nữa, chuyện thực sự trái ngược với tính cách phóng khoáng, tiêu d.a.o tự tại đây của , thậm chí còn ngượng ngùng dám mở miệng, đúng thế, là ngượng ngùng!
Nhìn dáng vẻ chân thành của , Tô Cẩm Bình bỗng nổi hứng đùa giỡn, khẽ lắc đầu giống như khó chấp nhận: “Ôi, một cái tàn hoa bại liễu như , cuộc đời dám trông chờ ai nữa !”
“Không như !” Hoàng Phủ Dật vội vàng phản bác, đó đỏ mặt ấp úng : “Nếu nàng tình nguyện, sẽ cầu xin hoàng cho cưới nàng!” Hắn là màng thế tục, ngại miệng lưỡi thế gian. Hoặc nên , vốn quen với cuộc sống những quy củ cũ rích ràng buộc, nên mới rời xa khỏi sự phân tranh nơi hoàng thất, thỏa thích du sơn ngoạn thủy. Trong mắt , Tô Cẩm Bình còn trong sạch, tuy rằng về cơ bản một ai ở thời thể chấp nhận , nhưng nghĩ, tất cả chuyện của nàng, vì thế, thể thông cảm .
“A... cần! Huynh cần thương hại đến mức đó !” Tô Cẩm Bình nhanh chóng từ chối. Cái , là lương thiện quá mức ?
“Không là thương hại, là thích!” Hắn bình tĩnh mắt nàng, trong mắt đầy vẻ chân thành, đến mức tim Tô Cẩm Bình đập mạnh lên. Lúc nàng cũng mới nhận rằng, thể đùa với tên nhóc . Nàng thật sự tát cho hai cái, rỗi việc linh linh tinh!
“Ta nghĩ, tình cảm của dành cho là thích, chỉ là cảm tình thôi. Chúng mới lâu, cũng hiểu kỹ càng, chỉ mới gặp , thể tới chuyện thích !” Tô Cẩm Bình cảm giác như đầu đang phình , tuy kiếp xung quanh nàng cũng ít ong mật, nhưng nhiều đến mức như ở cổ đại ! Hơn nữa, ở cổ đại là mỹ nam, là mỹ nam tuyệt thế nữa chứ! Chỉ trời mới , mỗi từ chối một , trong lòng nàng khó chịu thế nào!
Nghe nàng , Hoàng Phủ Dật chỉ khẽ , đôi mắt màu hổ phách sâu mắt nàng, lớn tiếng tuyên bố: “Ta sẽ chứng minh cho nàng xem!” Dứt lời, chờ nàng đáp , , dứt khoát, gọn gàng, thậm chí còn thoải mái hơn lúc Bách Lý Kinh Hồng rời vài phần.
Tô Cẩm Bình theo bóng lưng , day day cái đầu đau nhức của ! Cái quái gì thế , mấy chuyện linh tinh!
Thiển Ức lấy đồ điểm tâm của và Tô Cẩm Bình xong liền bê khay về cung Cảnh Nhân. Nhìn tiểu thư thích Lãnh công t.ử như , chắc bây giờ Lãnh công t.ử về chứ? Đang mải nghĩ, bỗng chân cô đạp thứ gì đó, cúi đầu , hóa là một chiếc mẩu trúc màu đen, Thiển Ức nhặt lên một lúc lâu, hình như lúc khi Lãnh công t.ử đến phủ Thừa tướng gặp tiểu thư, cô thấy mẩu trúc , hình như là cái còi thì . Cô lật ngược xem, quả nhiên thấy một lỗ nho nhỏ để thổi, chắc là của Lãnh công tử!
Nghĩ , cô liền cất chiếc còi n.g.ự.c áo, chờ Lãnh công t.ử tới, cơ hội sẽ trả cho ngài .
----bamholyland.com----
Buổi chiều, Tô Cẩm Bình cầm chối, lòng cam, tâm nguyện về phía Ngự thư phòng, trong đầu đều mải mê suy nghĩ xem khi lĩnh lương bổng tháng , nàng hung hăng ‘dạy dỗ’ Hoàng Phủ Hoài Hàn một trận thế nào, thoải mái rời thế nào, để cho một chút cơ hội nào để phản kích, báo thù hết, đền đáp đủ ơn ‘chăm sóc’ của dành cho nàng suốt một tháng qua chứ!
Chưa mấy bước, đằng một đám tới, giữa dù cố gắng giữ dáng vẻ tao nhã, nhưng vẫn giấu bước chân khập khiễng của ả . Nhìn kỹ thì đúng là đám Mộ Dung Song. Tô Cẩm Bình vội vàng cúi đầu, nên trực tiếp xung đột với ả thì hơn, dù tính về phận, thì nàng vẫn thấp hơn ả nhiều.
Có điều, Mộ Dung Song cố tình tới để gây sự, thể để nàng trốn dễ như thế ? Đi tới mặt nàng, ả dừng , Tô Cẩm Bình âm thầm nghiến răng nghiến lợi, cúi giống như đang cung kính hành lễ: “Nô tỳ tham kiến quận chúa Mộ Dương!”
“Không là Tô Cẩm Bình đây ? Lần bản quận chúa gặp ngươi mà như quen từ lâu, bản quận chúa cái vinh hạnh mời ngươi đến cung cả chơi chút ?” Mộ Dung Song tự nhiên, nhưng vẻ ghen tị và oán hận trong đáy mắt thì thể giấu nổi! Ả dùng trăm phương nghìn kế khích bác Vinh phi, cuối cùng hóa tác thành cho Kinh Hồng ca ca và tiện nhân , ả chịu nổi cái việc chữa lợn lành thành lợn què như thế chứ?!
Vừa gặp như quen từ lâu ? Là gặp thù hận thì ! “Tạ ơn quận chúa yêu mến, nhưng bây giờ nô tỳ tới Ngự thư phòng quét tước, nếu tới chậm, Hoàng thượng trách tội, thì tội của nô tỳ sẽ to lắm.” Tới cung của ngươi , ai mà xong còn mạng mà về ?
“Chuyện thì ngươi cần lo. Bản quân chúa thể sai báo với Hoàng đế bệ hạ của quý quốc một tiếng, chắc cũng sẽ khó ngươi !” Mộ Dung Song đáp.
Tô Cẩm Bình nghiêng đầu, giống như đang thực sự suy nghĩ xem những lời tin , cuối cùng, nàng chớp chớp đôi mắt to tròn như chú nai con ngây ngô, Mộ Dung Song : “Nô tỳ xin nhận tấm lòng của quận chúa, nhưng đối với Hoàng thượng, nô tỳ luôn canh cánh trong lòng, chỉ cần nghĩ nếu nô tỳ tới đó, cửa ngự thư phòng của Hoàng thượng ai quét tước, trong lòng nô tỳ đau đớn chịu nổi, khổ sở chịu nổi. Vì thế, nên bây giờ nô tỳ lập tức tới đó quét tước thì hơn, nếu nô tỳ nhất định sẽ là cung nữ đầu tiên c.h.ế.t vì hổ vì hầu hạ Hoàng thượng cẩn thận mất!”
Mộ Dung Song thề, đời ả từng thấy một cô gái nào vô sỉ như đang mặt ả đây! Nàng nghĩ rằng ả giữa nàng và Hoàng Phủ Hoài Hàn xung khắc thế nào ? Lại còn canh cánh trong lòng ? Xấu hổ c.h.ế.t mà nàng cũng mồm. Mộ Dung Song cũng vạch trần nàng, ả chỉ nghiêng , giống như vững ngã Tô Cẩm Bình: “Ôi chà, đau chân quá!”
Tô Cẩm Bình vội nghiêng sang một bên, để Mộ Dung Song bổ nhào sang bên cạnh, nếu mấy thị tỳ nhanh tay đỡ ả , thì bây giờ ả nhã sõng xoài đất ! Ả cáu tiết, đang định gây khó dễ, Tô Cẩm Bình lên tiếng : “Quận chúa, ngài vững nhưng nô tỳ bẩn thỉu, nên dám đỡ ngài, mong ngài thứ tội!”
Nói xong, nàng còn vẻ quan tâm đến ả, ghé đầu tới : “Quận chúa, nô tỳ nghĩ trách nhiệm nhắc nhở ngài một chút, nếu chân thoải mái thì đừng nên nhiều. Người thương xương cốt, mất một trăm ngày, xương chân của ngài gãy như , nên ở trong phòng dưỡng thương, thì mới mau khỏi ! Dù phận của ngài cao quý như , phẩm hạnh thanh cao, chắc chắn thể giống những phụ nữ thô tục thiếu hiểu , thương còn chạy ngoài tìm cách hại khác. Vì thế, quận chúa nên ở trong phòng thì hơn, đầu tiên là dưỡng bệnh, đó là tránh hiềm khích, đó mới là thượng sách!”
“Ngươi!” Ả gì mà sợ hiềm khích chứ? Hiềm khích ? Thiên Mặc lưng Mộ Dung Song khó chịu bước tới cãi cọ giùm chủ nhân nhà , nhưng Mộ Dung Song đưa tay ngăn . Không đột nhiên ả rộng lượng thèm so đo, mà ả đấu võ mồm với nàng, e là ả phần thắng. Thiên Mặc càng là đối thủ của nàng. Mục đích của ả hôm nay cũng tới để đấu võ mồm với nàng. Ả vững , một cung nữ lẳng lặng bước tới bên Tô Cẩm Bình. Tô Cẩm Bình liếc mắt cô một cái, định động thủ ? Chỉ là, nàng cũng quá để tâm!
sự chú ý của nàng nhanh chóng Mộ Dung Song hấp dẫn: “Tô Cẩm Bình, ngươi quan hệ giữa và Kinh Hồng ca ca là thế nào ?”
Tới để thị uy ? Có điều, Tô Cẩm Bình thể nhận từ thần sắc của đối phương, dường như chỉ đơn giản là tới để thị tuy. Nghe ả hỏi, nàng quan tâm, khẽ đáp: “Khởi bẩm quận chúa, nô tỳ , ngài là vị hôn thê cũ Tam hoàng t.ử Nam Nhạc từ hôn!”
“Ngươi!” Ngón tay thon dài chỉ thẳng về phía nàng. Hôm nay ả mới lĩnh hội triệt để, cái gì gọi là tức c.h.ế.t đền mạng. Miệng lưỡi của Tô Cẩm Bình , quả nhiên lợi hại: “Vậy hẳn là ngươi cũng , một từ hôn, coi như tính. Phải do đích Hoàng thượng Nam Nhạc hủy bỏ, mới thể hủy bỏ . Nếu , chắc chắn sẽ gán tội kháng chỉ tuân theo! Kháng chỉ, là tội c.h.ế.t!”
Lời của ả khiến tim Tô Cẩm Bình đập mạnh, khó chịu một chút, nhưng mặt vẫn tỏ thái độ gì: “Quận chúa, tuy phận của nô tỳ thấp kém, nhưng vẫn nhắc nhở ngài một câu, dưa hái xanh ngọt, thứ cho nô tỳ hầu chuyện ngài. Cáo từ!”
Nói xong, chờ Mộ Dung Song đáp lời, nàng tức tối ! Nàng hiểu nổi, một con buồn chán như Bách Lý Kinh Hồng, vì cũng thể trêu hoa ghẹo bướm chứ? là đáng ghét!!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-72-song-sau-lai-toi.html.]
“Quận chúa, ngài nàng kìa, chút lễ tiết nào hết, để ngài mắt mà!” Thiên Mặc chỉ theo bóng Tô Cẩm Bình, nghiến răng nghiến lợi , mặt đầy vẻ khó chịu.
Mộ Dung Song vốn tức giận, lúc lạnh, trong mắt đầy vẻ đắc chí: “Cứ để tiện tỳ đắc ý , tiếc là, dù đắc ý thế nào, thì nàng cũng sống qua hôm nay !”
Thiên Mặc ngẩn , lập tức theo, quả thật, dù đắc ý thế nào nàng cũng thể sống qua hôm nay!
...
Khi Tô Cẩm Bình tới cửa ngự thư phòng, Hạ Đông Mai ở đó, vẻ cũng tới bao lâu. Không tồi, Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ chĩa mũi dùi về một nàng, trong lòng Tô Cẩm Bình cũng cảm thấy thoải mái hơn chút. Vừa thấy Tô Cẩm Bình, mặt Hạ Đông Mai cũng vui vẻ. Tuy rằng cùng Tô Cẩm Bình, mỗi ngày đều mạo hiểm, nhưng cô tiến cung nhiều năm, đây là đầu tiên nghỉ, còn nghỉ hẳn một ngày rưỡi, ngủ hai giấc dài thật dài, cô mới cảm giác ngủ nướng thích thú đến nhường nào. Mà tất cả những chuyện , đều nhờ công của Tô Cẩm Bình cả!
“Cô đến ? Hoàng thượng đây, hình như là hoàng thượng Bắc Minh hẹn tới Ngự hoa viên dạo !” Hạ Đông Mai nhanh chóng “báo cáo” tình hình cho Tô Cẩm Bình.
Vì thế, mặt cô nàng nào đó vốn đen, nay càng trầm xuống hơn, trong lòng lẳng lặng nghiến răng, Hoàng Phủ Hoài Hàn c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm , thì sung sướng thoải mái dạo Ngự hoa viên, còn gọi nàng tới quét rác, cần ác độc đến thế ? Nàng nguyền rủa cái tên đó đoạn t.ử tuyệt tôn! (Không con cháu)
Nàng đang định gì, thì tiếng bước chân liền truyền tới từ bên trái. Tô Cẩm Bình đảo mắt qua, thấy ngay đám Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên đang tới. Nàng lập tức bước thấp bước cao, khó khăn bước từng bước lên cầu tháng, bỗng đầu, như thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn, vội dạt sang bên cạnh hành lễ: “Nô tỳ tham kiến Hoàng thượng!”
Hoàng Phủ Hoài Hàn thấy, chỉ lạnh lùng quét mắt nàng, trong đô mắt màu tím đậm thoáng hiện lên vài tia sáng lạnh, cũng đang nghĩ gì, chỉ là, khuôn mặt lạnh lùng như băng khiến khác khó thể thiện càng thể với cao. Một lúc lâu , đến tận khi Quân Lâm Uyên bên cạnh dùng ánh mắt ẩn ý , mới lạnh nhạt : “Đứng lên .”
“Tạ ơn Hoàng thượng!” Tô Cẩm Bình đáp xong, đợi Hoàng Phủ Hoài Hàn lên , bước lên cầu thang, bước thấp bước cao vô cùng vất vả.
Khóe môi co rút: “Tô Cẩm Bình, ngươi cái quỷ gì thế?”
Tiểu Lâm t.ử cũng bên cạnh lau mồ hôi lạnh, đầu Tô Cẩm Bình bệnh , mặt Hoàng thượng mà cũng dám thất lễ, bày dáng vẻ thế !
Cô nàng nào đó , đầu đầy vẻ đáng thương, dùng giọng điệu như Đậu Nga kêu oan : “Hoàng thượng ~~~ hôm nô tỳ phạt trượng, đến hôm nay vẫn đau chịu nổi, hành động tiện, chậm rãi. Hoàng thượng cho phép nô tỳ nghỉ hai ngày, nô tỳ vô cùng ơn, kiếp cũng c.ắ.n rơm c.ắ.n cỏ báo đáp. Hoàng thượng tên tiểu nhân nào gièm pha, vết thương của nô tỳ lành, kêu nô tỳ quét tước. Ngài xem, nô tỳ thế , giống lành lắm ?”
Nói xong, nàng tới vài bước, chân khuỵu xuống một cái, lảo đảo suýt ngã quỵ! mà, ánh mắt cảm thông của chúng cung nhân, nàng khó khăn giữ vững cơ thể, đôi mắt phượng đầy vẻ oán hận thường quét về phía Quân Lâm Uyên, cũng như với Hoàng Phủ Hoài Hàn rằng, tên tiểu nhân buông lời gièm pha chính là ! Mọi cũng thấu hiểu tâm trạng của Tô Cẩm Bình, chuyện hôm , rõ ràng là do chính vị Hoàng thượng Bắc Minh giáo huấn nàng, nên mới ném khăn tay của xuống, hại nàng kéo xuống phạt trượng. Nếu gì với Hoàng thượng thì cũng gì kỳ quái. Có điều, nàng thật sự nghĩ oan cho Quân Lâm Uyên , chuyện chẳng liên quan tới một chút nào cả.
rõ chuyện như Tiểu Lâm tử, Hạ Đông Mai đều há hốc mồm, trợn mắt nàng trình diễn, là đ.á.n.h ? Sao chỉ nàng “thương” đến mức chứ?
Khóe miệng Hoàng Phủ Hoài Hàn co rút mạnh, chỉ xông lên tung một chưởng đ.á.n.h bay cô nàng vô sỉ tới tận chân trời! Đã đ.á.n.h còn giả vờ giả vịt giống như , nào chuyện khi còn nghĩ rằng một hoàng đế như cố tình gây khó dễ cho một cung nữ nhỏ mất! Khi đang vô cùng tức giận, thì đám cung nhân ở cửa ngự thư phòng cũng Tô Cẩm Bình với ánh mắt đành lòng, sang như đang một bạo quân, khiến ngọn lửa trong lòng bùng cháy, suýt nữa đốt thành tro bụi! Hắn nghiến chặt răng, lạnh mặt đảo mắt đám cung nhân . Vì , những đang cảm thông với Tô Cẩm Bình lập tức cúi đầu, chỉ tát cho hai cái, cảm thông cho Tô Cẩm Bình, khác nào đối đầu với Hoàng đế, bọn họ cần mạng nữa ?!
Quân Lâm Uyên vô duyên vô cớ đổ oan thấy nàng như , khẽ nhếch môi lạnh, nốt ruồi son ở mi tâm càng rực rỡ, khiến dung mạo của xinh khác thường, đôi mắt hẹp dài cũng nheo , vẻ như tâm trạng đang cực kỳ . Không cần hại nàng , cũng phủ nhận rằng thấy nàng chật vật, tức tối, cảm thấy tâm trạng sung sướng đến lạ kỳ!
nụ trong mắt rõ ràng là chẳng khác nào thừa nhận với Tô Cẩm Bình, khiến nàng xác định, chính tên tiểu nhân đ.â.m một đao lưng ! Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên đều cùng một giuộc, hoàng đế trong thiên hạ, chẳng tên nào hết! Mà bất công nhất là, tuy cái loại sinh vật mang tên Hoàng đế chẳng gì , nhưng vô cùng lắm tiền, trái ngược với một cực kỳ như nàng đây, nghèo c.h.ế.t . Nghĩ , nàng chỉ chỉ thẳng tay lên trời mà mắng mỏ trời xanh, lão già trộm cướp , ông mù mà bất công thế hả?!
“Thương thế của ngươi còn khỏi ?” Giọng âm u lạnh lùng phun từ kẽ răng, đôi mắt màu tím đậm hiện rõ sát ý, cứ như chỉ cần Tô Cẩm Bình một câu ‘đúng ’, thì giây tiếp theo sẽ c.h.é.m đứt cổ nàng !
Nhìn dáng vẻ quái gở của , Tô Cẩm Bình cảm thấy sống lưng run lên, nhưng vẫn ưỡn ngực, bình tĩnh : “ thế ạ! Vết thương của nô tỳ còn khỏe ! Hơn nữa, còn cực kỳ nghiêm trọng!” Đôi mắt phượng cũng dám thẳng Hoàng Phủ Hoài Hàn, quá thông minh, nàng mà , chỉ sợ sẽ manh mối gì.
“Hạ Đông Mai, vết thương của ngươi khỏe ?” Hắn lạnh lùng sang hỏi vị cung nữ nào đó đang cầm chổi ngẩn .
Đột nhiên gọi tên, Hạ Đông Mai sợ tới mức mềm nhũn hai chân, quỳ sụp xuống đất: “Khởi bẩm Hoàng thượng, vết thương của nô tỳ, vết thương của nô tỳ...” Lúc Tô Cẩm Bình đang liều c.h.ế.t nháy mắt với cô , mà Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chằm chằm về phía cô .
Hạ Đông Mai thầm rơi lệ, cô nên vết thương khỏi , là khỏi đây?
“To gan, Hoàng thượng hỏi ngươi, ngươi còn mau trả lời?” giọng lanh lảnh của Tiểu Lâm t.ử vang lên, sắc mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn bồi thêm câu nữa: “Nếu dám dối Hoàng thượng, sẽ chịu tội diệt . Tru di tộc đấy!”
Gã dứt lời, Hạ Đông Mai toát mồ hôi như tắm, cho tới giờ cô cũng từng nghĩ, chỉ là một cung nữ nho nhỏ mà trong vòng vài ngày Hoàng thượng gọi tên tới hai . Vinh sủng thế khiến cô mừng như điên, mà là vô cùng kinh sợ! Cô liếc mắt Tô Cẩm Bình đầy áy náy, thành thật đáp: “Khởi... khởi bẩm Hoàng thượng, vết thương của nô tỳ khỏi ạ!”
Cô dứt lời, Tô Cẩm Bình liền cô bằng ánh mắt chỉ hận rèn sắt thành thép. Cái cô , tiền đồ gì cả!
Hạ Đông Mai thì chỉ vì mất một buổi chiều nghỉ ngơi mà phạm tội khi quân, dùng tính mạng cả nhà để đùa giỡn. Trong mắt cô , tất cả những việc Tô Cẩm Bình , thực sự quá điên cuồng!
“Vết thương của ngươi khỏi! Vậy, Tô Cẩm Bình, vết thương của cô khỏi, mà vết thương của ngươi khỏi? Hay là ngươi định lừa bịp trẫm?” Hắn nàng như như , nếu gần , khi còn thấy tiếng nghiến răng.
“Khởi bẩm Hoàng thượng, tuy Hạ Đông Mai và nô tỳ cùng đánh, nhưng dù xuất của cô và nô tỳ giống . Cô từ nhỏ việc cùng cha , còn nô tỳ là thiên kim phủ Thừa tường, dù chỉ là con thất, nhưng cũng là một tiểu thư, đương nhiên việc gì nhiều. Da thịt non mềm hơn cô , khó khép miệng hơn, đó cũng là bình thường thôi!” Tô Cẩm Bình thật lòng.
Hoàng Phủ Hoài Hàn giận quá hóa , khuôn mặt núi băng càng trở nên lạnh lùng hơn, khóe môi cong lên, giận dữ : “Vậy, cần trẫm tìm một cô cô tới khám cho ngươi ?” Cô nàng đúng là mượn gan trời mà. Chưa tới chuyện hôm nàng căn bản hề đánh, mà dù đ.á.n.h chăng nữa, bắt nàng tới thì nàng tới, còn dám cò kè với , đúng là điều!
Á, tìm cô cô tới khám ? Cô nàng nào đó vội nhảy dựng lên, cầm chổi vọt tới cửa ngự thư phòng, quét như gió cuốn mây trôi, lá rụng và bụi đất bay lên, xung quanh nhất thời đen mù mịt.
Mọi trợn mắt há hốc mồm nàng, mới là vết thương nặng ? Nụ khóe môi Quân Lâm Uyên cũng như rạn nứt, cô nàng , đầu bệnh ?!
Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh: “Không còn nghiêm trọng lắm ? Bây giờ khỏe ?”
“Đều là nhờ hồng phúc của Hoàng thượng. Nô tỳ thấy ngài, liền cảm thấy giống như trời chiếu một luồng sáng thẳng nô tỳ, rọi chính xác m.ô.n.g nô tỳ, cho nên thương thế hồi phục . Hoàng thượng cần quá lo lắng ạ!” Cô nàng nào đó thèm đầu , hươu vượn.
Gân xanh ở thái dương nảy lên bần bật, hừ lạnh, với Quân Lâm Uyên: “Lâm Uyên , mời!”
“Mời!” Hai ngang qua Tô Cẩm Bình, bụi mù mịt khiến nét mặt cả hai đều khó chịu, còn Tô Cẩm Bình, vẻ vững, bất cẩn trượt ngã về phía Quân Lâm Uyên. Đến lúc suýt ngã, thì vươn tay, kéo mạnh tay áo của , khó khăn lắm mới vững .
Sau đó, nàng cố gắng vẻ vô cùng kinh hãi, quỳ xuống: “Nô tỳ đáng c.h.ế.t, nô tỳ trượt chân, vững, Bắc Minh bệ hạ đại nhân đại lượng, chắc chắn sẽ so đo với nô tỳ đúng ạ?!”
Quân Lâm Uyên chán ghét qua tay áo , chính cũng xảy chuyện gì, hôm gây khó dễ cho nàng , nếu hôm nay gây khó dễ nữa, thì e chừng lắm. Vì , nhẹ nhàng kéo một cái, xé rách lớp ngoài cùng của tay áo, mảnh vải màu ánh trắng phất phơ rơi xuống đất, đó với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoài Hàn , trẫm về bộ y phục!”
Chuyện khiến sĩ diện của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chống đỡ nổi, giận dữ quát Tô Cẩm Bình: “Cút sang một bên, nếu còn tái phạm, trẫm nhất định sẽ c.h.é.m c.h.ế.t ngươi!” Tuy mắng , nhưng hề ý xử lý nàng, đừng Quân Lâm Uyên, ngay cả Tiểu Lâm t.ử cũng thấu Hoàng thượng ý bảo vệ nàng. Chỉ bản Hoàng Phủ Hoài Hàn và Tô Cẩm Bình là hề nhận thấy.
Tô Cẩm Bình xong, chỉ nhảy dựng lên mà gào lên với Hoàng Phủ Hoài Hàn --- ông đây va ngươi, liên quan gì tới ngươi! nàng cũng chỉ dám nghĩ , vội vàng dậy, cầm chổi lùi vài bước: “Nô tỳ đáng c.h.ế.t, tạ ơn Hoàng thượng g.i.ế.c!”
Quân Lâm Uyên chỉ thản nhiên liếc Tô Cẩm Bình, đôi mắt hẹp dài đầy sát khí lạnh lùng, . Cô nàng nào đó nhỏ giọng thầm thì lưng : “Quả nhiên là trinh tiết liệt nam!” Kéo tay áo chút thôi mà phản ứng mạnh mẽ như , còn về y phục nữa chứ. Tay bệnh thích sạch sẽ còn nghiêm trọng hơn cả Bách Lý Kinh Hồng!
Nàng dứt lời, tuy nhỏ, nhưng bước chân của phía dừng , nốt ruồi son nơi mi tâm càng đỏ thắm, sát ý trong mắt càng dày đặc hơn! Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ lôi cô nàng c.h.ế.t tiệt mà c.h.é.m thành trăm nghìn mảnh! Lần Quân Lâm Uyên tới vì Đông Lăng và Bắc Minh hợp tác với cùng tiêu diệt thế lực bất minh ở biên giới giữa Đông Lăng và Bắc Minh, nhưng cô nàng c.h.ế.t tiệt Tô Cẩm Bình vô tình cố ý ở giữa phá hoại!
Quân Lâm Uyên còn kịp gì, thì Mộ Dung Song cùng đám thị tỳ ở cách đó xa lao tới, như hoa lê mưa. Lúc , khóe môi nhếch lên, hiện giờ tò mò, biểu của ý kiến gì !
Chờ Mộ Dung Song , liền vẻ quan tâm hỏi: “Mộ Dương, thế?”
Nghe giọng điệu dịu dàng quan tâm hiếm của biểu ca, Mộ Dung Song ngẩn một chút, lập tức to hơn giống như chịu ấm ức gì lớn !
Hoàng Phủ Hoài Hàn nhíu mày, cảm thấy việc là tới vì cô nàng , nên thoáng về phía Tô Cẩm Bình theo bản năng, thấy nàng cúi đầu, tay cầm chối siết chặt, đang nghĩ gì.
“Biểu ca, biểu ca, ...” Nói xong, ả thành lời.
“Đủ ! Đường đường là một quận chúa, bù lu bù loa thế còn thể thống gì. Nói , rốt cuộc là ?” Quân Lâm Uyên cũng phối hợp diễn trò với ả.
Vì , Mộ Dung Song càng cảm thấy mạnh mẽ hơn: “Biểu ca, năm đó khi hoàng thượng tứ hôn cho và Kinh Hồng ca ca, đưa cho phụ một cây trâm phượng tín vật, đó cũng là biểu tượng cho phận hoàng thất. Tuy Kinh Hồng ca ca cố tình từ hôn, nhưng ngày nào Hoàng thượng còn thu hồi thánh chỉ tứ hôn, thì ngày đó vẫn giữ gìn cây trâm đó, thể xảy sơ suất gì, nếu chính là phạm trọng tội coi thường hoàng thất. hôm nay dạo một vòng, đ.á.n.h mất cây trâm . Nếu để Hoàng thượng , thì chỉ c.h.ế.t, e rằng cả phủ trấn quốc công cũng thoát !”
Nghe ả xong, Tô Cẩm Bình bỗng ngẩng đầu Mộ Dung Song, trong lòng thầm lạnh. Biết ngay là đến vì nàng mà, đúng là yên tĩnh nổi nửa khắc!
“Tìm ?” Hắn hỏi như quan tâm lắm.
“Tìm . Ta đưa mấy tìm hết trong cung trải qua những địa điểm mà qua, nhưng tìm thấy. Biểu ca, bây giờ?! Ta năng với Hoàng thượng, thế nào để đối mặt với phụ bây giờ?” Mộ Dung Song vẻ lo lắng.
Ngay đó, thị tỳ phía ả như nhớ chuyện gì, bỗng chỉ tay về phía Tô Cẩm Bình: “Quận chúa, lúc đường chúng gặp nàng ? Lúc ngài còn suýt ngã nữa, là do nàng...”
“Không bậy! Tô Cẩm Bình dù gì cũng là ngự tiền quét dọn, thể tùy tiện bôi bẩn thanh danh như thế ?” Mộ Dung Song lên tiếng trách cứ, thì như đang giúp Tô Cẩm Bình, nhưng thực tế là đang ép Hoàng Phủ Hoài Hàn lên tiếng giúp .
Thị tỳ mấp máy môi, thôi, lùi .
Tô Cẩm Bình cũng nhạy bén nhận , thị tỳ chính là kẻ thừa lúc Mộ Dung Song chuyện với nàng để lẩn lưng nàng.
Hoàng Phủ Hoài Hàn Tô Cẩm Bình, Mộ Dung Song, đang định cất lời, thì Tô Cẩm Bình lên tiếng : “ là nực . Lúc quận chúa ngã nhào xuống, thấy bẩn thỉu, nên còn chẳng dám tới đỡ, căn bản chạm tới quận chúa, mà trộm trâm của quận chúa .”
Mộ Dung Song , mặt cũng ngượng ngùng, với Tô Cẩm Bình: “ thế, là dạy dỗ hạ nhân . Cô đừng tức giận!” Một quận chúa hạ với một cung nữ như cũng đủ để chứng tỏ phong thái của , vì thế, những đây đều bất giác cảm giác thiện với Mộ Dung Song hơn, ánh mắt nghi hoặc đều dồn về phía Tô Cẩm Bình.
Hoàng Phủ Hoài Hàn quan sát tình hình, lạnh lùng : “Nếu , thì cứ khám . Cũng dễ chứng minh sự trong sạch của ngươi!”
Tô Cẩm Bình quét mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn, trong đôi mắt phượng hàm chứa những tia sáng lạnh sắc nhọn, sự chán ghét đáy mắt càng sâu thêm vài phần. Bắt gặp ánh mắt của nàng, Hoàng Phủ Hoài Hàn ngẩn , một cảm giác tức giận thoáng lan tràn khắp , lạnh giọng : “Người , tới khám !”
Hết chương 072
Quyển 1