Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 71:: Yến Kinh Hồng, Trẫm Thả Ngươi Đi!

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Cung Cẩm lưng ngựa, hài lòng : “Hóa cảm giác chạy trối c.h.ế.t sảng khoái như thế !”

“…” Hắn thấy thế, im lặng gì. Thật lòng mà thì hiểu chạy trối c.h.ế.t cái cảm giác gì sảng khoái, mất mặt ?

Chạy nhanh nửa dặm đường thì thấy xe ngựa của Thượng Quan Nhược Tịch! Vẻ mặt Nam Cung Cẩm trở nên khó coi, tới xe ngựa ngay lập tức, tung xuống ngựa, mà Thượng Quan Nhược Tịch thì đang đưới đất bọn .

“Không ?” Giọng của Nam Cung Cẩm thể là hiền lành .

Thượng Quan Nhược Tịch thấy nàng vẻ như đang tức giận nên vội giải thích: “Bởi vì lo lắng cho hai , nên...”

nếu các cô ở , chờ cho binh mã của Mộ Dung Thiên Thu đuổi tới, chúng chiến đấu thì thể để ý tới các cô , lúc chẳng sẽ phiền hơn nhiều ?” Nói xong, Nam Cung Cẩm liền cảm thấy đau đầu, khó khăn lắm mới mở đường cho họ chạy , thế mà bọn họ !

Thượng Quan Nhược Tịch sững , cũng là bản cân nhắc chu đáo, thành thật : “Xin cô!”

“Thôi, bây giờ là lúc những lời , nhanh lên xe , !” Nam Cung Cẩm xong thì thấy hàng loạt tiếng vó ngựa truyền tới!

Nàng đầu thấy một đám binh mã đen kịt đang đuổi tới, hỏng bét !

Thượng Quan Nhược Tịch cũng giật nảy , chạy nhanh tới xe ngựa, Hủy quất mạnh một roi, xe ngựa lập tức chạy như bay!

Nam Cung Cẩm hét lên với Thần Binh Bất Tử: “Dùng lực cản bọn !” Dứt lời, nàng quất roi ngựa, phi như chớp! Tuy lượng Thần Binh Bất T.ử nhiều nhưng bất t.ử nên cho dù là hai vạn binh mã cũng thể bọn họ! Ngăn cản một thời gian là thể!

Nam Cung Cẩm khỏi mắng to trong lòng, đều do tên khốn Hoàng Phủ Hoài Hàn nửa đường chặn g.i.ế.c, thì chắc chắn bọn họ Mộ Dung Thiên Thu đuổi kịp nhanh như thế! Chỉ cần đường chạy trốn tạo một dấu vết giả thì Mộ Dung Thiên Thu bắt bọn họ cũng chỉ như truyện nghìn lẻ một đêm thôi! Thế nhưng mà hết tới khác, nửa đường gặp tên ch.ó Hàn ! Thật sự là… Fuck!

Mộ Dung Thiên Thu thấy xe ngựa của bọn họ phía xa xa, kịp vui sướng thì gần năm trăm Thần Binh Bất T.ử xếp thành đội hình phòng thủ ngay giữa đường, ngăn cản con đường một cách chặt chẽ! Có mấy tên binh sĩ lỗ mãng nghĩ là thể trực tiếp vượt qua, thì khi ngựa của bọn đến mặt Thần Binh Bất T.ử liền một đao c.h.é.m rụng! Cả lẫn ngựa đều xả đôi cùng một chỗ!

Thế nên hai vạn nhân mã cứ thể mà chặn ! Con ngươi màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu chòng chọc những bóng cách đó xa, con mắt như đang bốc lửa! Ra lệnh: “Mở đường m.á.u qua!”

“Rõ!” Binh sĩ gầm lên giận dữ, uy thế rung trời!

Một chiếc xe ngựa và một con ngựa cùng phi nước đại đường, thần sắc Nam Cung Cẩm cực kỳ nghiêm túc, tóc dài lưng thổi bay thành một đường thẳng! Nếu nàng và Bách Lý Kinh Hồng cùng trốn thì vấn đề gì lớn, nhưng còn đưa theo Thượng Quan Nhược Tịch, Quân T.ử Mạch. Nhất là còn thể để xảy chuyện gì ngoài ý đối với Tiểu Kinh Lan, đoạn đường , đối với bọn họ thật sự là quá mức nguy hiểm!

Nếu như… Nếu như cơ hội xoay chuyển thì quá!

Vẻ mặt Bách Lý Kinh Hồng mặc dù vẫn lạnh lùng như cũ, nhưng khóe môi mỏng của hiện giờ cũng chút nghiêm trang. Dù nếu hai vạn kỵ binh của Mộ Dung Thiên Thu mà bao vây thì bọn họ chắc chắn sẽ c.h.ế.t chứ còn nước nào khác! Hắn tính tới cả các nhân tố chủ quan cũng như khách quan, nhưng tính tới Hoàng Phủ Hoài Hàn sẽ đích mang đến đây phục kích đúng lúc , hơn nữa còn gặp đúng bọn họ! Quả nhiên là tính bằng trời tính!

Xa xa, một gian nhà tranh, khói bếp lượn lờ. Khuôn mặt Nam Cung Cẩm nghiêm một chút, thầm nghĩ, lẽ…

Nàng đầu Bách Lý Kinh Hồng một chút, cũng thấy vẻ mặt giống nàng. Nếu như thể để cho Thượng Quan Nhược Tịch các nàng ở đây hai bọn họ thì nhất định sẽ dễ dàng hơn nhiều! Chỉ điều là để các nàng ở đây sẽ nguy hiểm đối với gia đình , quá nguy hiểm, nhưng hiện nay cũng chỉ thể tìm vận may mà thôi!

Đi tới cổng nhà , Bách Lý Kinh Hồng ghìm dây cương, xuống ngựa!

Người trong nhà hiển nhiên cũng thấy ở cổng khách, một giọng nữ ôn hòa vang lên: “Thần, xem , lẽ là khách đến!”

“Được!” Giọng trẻ trung mang theo vẻ non nớt, ngọt ngào vang lên

Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng liếc một cái, đều thấy sự vui mừng trong mắt ! Thật là tới bước đường cùng thì hy vọng, đây là giọng của Vân Lãnh Ngưng và Bách Lý Thần!

“Kẹt kẹt”, cửa mở , một thanh niên mặc áo màu trắng xuất hiện mặt bọn họ, khuôn mặt búp bê xinh xắn đáng yêu, khiến cho tuổi của . Mà khi thấy mấy ngoài cổng thì cũng sửng sốt một chút: “Hoàng , … hai …”

“Đừng quá kinh ngạc, chỉ là ngẫu nhiên gặp thôi. Bây giờ Mộ Dung Thiên Thu đang đuổi g.i.ế.c chúng , nhưng chúng đưa theo nhiều thế , còn cả trẻ con, nên bất tiện. Vì , khi thấy ở đây một gia đình, chúng mới tìm vận may, ngờ gặp hai !” Nam Cung Cẩm nhanh chóng ý định của .

Mà Vân Lãnh Ngưng ở trong phòng cũng thấy nàng , dám tin mà chạy . Trông thấy Nam Cung Cẩm, nàng kìm nước mắt: “Biểu ! Bà nội và cha tất cả vẫn khỏe chứ?”

“Khỏe! Đều khỏe! Tuy là vì tỷ ‘c.h.ế.t’ mà đau lòng lâu, nhưng dần dần cũng bình tĩnh . Chỉ là ngờ tới hai chạy tới tận đây, quanh đây phạm vi vài trăm dặm đều ở. Thế mà hai sống ở đây, đúng là một đôi kỳ lạ!” Nam Cung Cẩm trêu chọc.

Sau một năm gặp, mặt Vân Lãnh Ngưng tràn đầy vẻ yêu kiều của một phụ nữ chồng, niềm hạnh phúc mặt tựa như là thể che giấu nổi. trong lòng nàng vẫn một mực nhớ tới cha , Nam Cung Cẩm xong cũng cảm thấy trấn an một chút, nàng lau nước mắt : “Là bất hiếu! Là bất hiếu!” Nói xong thì lau nước mắt bắt đầu giải thích cho Nam Cung Cẩm : “Ta với Thần du ngoạn khắp thiên hạ, thấy nơi cảnh , ai tới quấy rầy. Nên chúng quyết định ở đây mấy tháng , ngờ trùng hợp mà gặp hai ở đây! Nào nào, hai !”

“Không , còn kịp nữa, bao lâu nữa của Mộ Dung Thiên Thu sẽ đuổi kịp tới đây, nhờ hai giấu hai và một đứa bé , chờ chuyện qua thì để bọn họ . Sau khi sắp xếp thỏa cho bọn họ chúng chịu áp lực nữa!” Chỉ điều là tính cách Mộ Dung Thiên Thu đa nghi, khả năng sẽ khám xét đường. Cược đúng, thì bộ đều bình an vô sự, cược thua, thì những Thượng Quan Nhược Tịch các nàng gặp nguy hiểm mà Bách Lý Thần và Vân Lãnh Ngưng cũng sẽ liên lụy! nếu cược thì bọn họ thể trốn thoát !

Bách Lý Thần một tiếng, gương mặt búp bê tinh xảo đáng yêu : “Yên tâm , cứ giao cho , hai ! Sau khi hai , sẽ hộ tống các nàng tới Hoản Nam!” Qua Hoản Nam, nơi mà binh lực của Tây Võ phòng thủ nghiêm mật nhất, sẽ an thôi!

Nam Cung Cẩm một cái, chắc chắn như thế, nghiêng đầu Bách Lý Kinh Hồng một chút để hỏi ý kiến , Bách Lý Kinh Hồng khẽ gật đầu một cái, tỏ vẻ tin tưởng năng lực của Bách Lý Thần.

Nhận Nam Cung Cẩm do dự, Bách Lý Thần : “Yên tâm ! Bách Lý Thần cũng là như hai tên ngu xuẩn Đại Hoàng và Thất Hoàng , một vị ca ca tài chấn tứ quốc, diễm kinh Cửu Châu như thế thì năng lực của cũng sẽ kém !”

“Ừm! Biểu , cứ yên tâm , ba bọn họ cứ yên tâm giao cho chúng . Chưa đến chuyện là biểu của , chỉ đại ân năm đó cho chúng thì cho dù từ bỏ tính mạng , chúng cũng giúp !” Nhắc đến chuyện năm đó, Vân Lãnh Ngưng xúc động hoài niệm.

“Được , còn thời gian do dự nữa, đây là cơ hội duy nhất của chúng ! Hai mau !” Câu là Thượng Quan Nhược Tịch ! Bởi vì nàng lòng yếu mềm, lời Nam Cung Cẩm chạy nên tất cả mới rơi tình cảnh , cho nên bây giờ nàng nhất định dũng cảm quyết đoán hơn thì mới thể hóa giải cửa ải khó khăn hiện tại!

Nam Cung Cẩm thấy thế, đầu, hít sâu một , tới mặt của Thượng Quan Nhược Tịch, chăm chú mắt nàng : “Nhớ kỹ, chúng đều sống sót! Cho dù như thế nào cũng sống sót! Cô và đều thể c.h.ế.t, nhưng Tiểu Kinh Lan thì tuyệt đối thể, cô hiểu ?”

Đây là … Ước định!

Trong mắt Thượng Quan Nhược Tịch cũng hiện lên ánh sáng óng ánh, Nam Cung Cẩm đầy kiên định : “Ta hiểu rõ! Hẹn gặp ở Ngọc Môn Quan!”

“Hẹn gặp ở Ngọc Môn Quan!” Dứt lời, cho dù trong lòng nhiều lo lắng nhưng Nam Cung Cẩm vẫn leo lên ngựa, còn Thượng Quan Nhược Tịch và Quân T.ử Mạch thì xuống xe, Bách Lý Thần phòng, dắt một con thiên lý mã, đưa dây cương cho Nam Cung Cẩm: “Ngựa là lúc hai chuẩn cho chúng , bây giờ lúc giúp hai chạy trốn, nhanh !”

“Ừm!” Nàng gật đầu, sang cánh tay nhỏ của Tiểu Kinh Lan đang múa một chút, Nam Cung Cẩm nghiêng đầu sang chỗ khác, cũng đầu mà giục ngựa rời !

Nàng nên tin tưởng Bách Lý Thần, một thể trưởng thành xuất sắc như giữa bao nhiêu Hoàng tử, thì chút chuyện nhỏ hẳn cũng thể ngăn cản !

“Hoàng , mẫu phi của …” Lúc , thỉnh cầu Hoàng cho dù thế nào cũng tha cho mẫu phi của một mạng.

Giọng lạnh lùng, cao ngạo từ xa vọng đến: “Bà khỏe.”

Khuôn mặt em bé tinh xảo của Bách Lý Thần hiện lên một nụ , Hoàng của , khinh thường dối. Mẫu phi của còn sống là !

Hai con ngựa, hai phi như bay nền tuyết. Sau lưng bọn họ, vẫn còn một chiếc xe ngựa theo…

Cách đó năm mươi dặm, Mộ Dung Thiên Thu cuối cùng cũng mang theo ba nghìn binh mã mở con đường máu, thoát sự bao vây của năm trăm Thần Binh Bất Tử! Phần lớn binh mã đều còn vây ở chỗ đó chiến đấu kịch liệt, gió thổi vù vù, vương kỳ bay múa trung! Đôi con ngươi óng ánh màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu chăm chú đằng xa, phát hiện một gian nhà tranh cách đó xa! Ánh mắt dừng một chút : “Để ba trăm đó lục soát, những khác theo trẫm tiếp!”

“Rõ!” Binh lính phía lớn tiếng đáp .

Sau đó, hơn ba trăm tên kỵ binh gõ cửa, cửa mở , lộ hai khuôn mặt hoang mang sợ hãi: “Quan gia, các ngươi đây là…” Bách Lý Thần vẫn là khuôn mặt trẻ con, còn Vân Lãnh Ngưng thì xoa ít t.h.u.ố.c màu đen lên mặt, để cho khuôn mặt trông thật bẩn thỉu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-71-yen-kinh-hong-tram-tha-nguoi-di.html.]

“Đừng nhảm nhiều như thế, lục soát !” Tên thủ lĩnh cao to, khuôn mặt lạnh lẽo đang cưỡi ngựa ở phía lệnh.

Sau đó, đám phía đẩy hai Bách Lý Thần , nhanh chóng lục soát, cũng mấy khác cầm tranh vẽ để so sánh với bọn họ, một lúc lâu thì thấy chỗ nào tương tự, nên thu tranh vẽ! Bọn chúng tập trung chủ yếu việc lục soát!

Quan binh một cước đá văng cửa phòng của bọn họ, lục soát lung tung, ít thứ ở bên trong đá hỏng! Bách Lý Thần và Vân Lãnh Ngưng giả vờ đau lòng : “Quan gia, quan gia, các ! Các ngươi… cái …”

“Câm miệng cho ông! Nếu như lục soát nào vật gì khả nghi thì các ngươi thể bình an vô sự, còn nếu lục soát thì các ngươi ở đấy chờ tịch biên gia sản c.h.é.m cả nhà !” Hắn xong tiếp tục hùng hùng hổ hổ tìm kiếm.

Bách Lý Thần vẻ oan ức : “Quan gia, ngài hai dân thường chúng giống như thể chứa chấp tội phạm ? Các ngươi cứ từ từ lục soát, từ từ lục soát, những đồ vật chúng mất nhiều năm để dành mới đấy!”

Bởi vì dáng vẻ của hai quá giống với nghèo khổ, khiến cho sự hoài nghi trong lòng bọn quan binh vơi bảy tám phần, bọn chúng lạnh lùng hai vài , tiện thể thoáng qua trong phòng một vòng : “Được , thôi!”

Tất cả theo ngoài, khi khỏi phòng, với tên thủ lĩnh đang ở trong viện: “Tướng quân các hạ, phát hiện điều gì khả nghi!”

Người gọi là Tướng quân nheo mắt xung quanh viện một chút, lâu , ánh mắt chú ý tới một cái giếng cạn xa đấy! Mà ánh mắt của hiển nhiên cũng qua mắt của Bách Lý Thần…

Tên Tướng quân đang sai đó một chút thì Bách Lý Thần bỗng nhiên nhảy dựng lên kêu một tiếng sợ hãi: “Trời ạ! Con sói tới đây, cứu mạng với quan gia ơi!”

Cùng lúc đó, một tiếng sói tru thê lương vang lên! Một con sói tuyết đang nghiến nghiến hàm răng, con mắt nó tỏa ánh sáng màu xanh lóng lánh, trong miệng còn nước dãi chảy những con chiến mã !

Đám chiến mã mặc dù tuyển chọn gắt gao nhưng khi gặp ch.ó sói thì cũng vẫn sợ hãi theo bản năng, bọn chúng sợ hãi đều giậm giậm móng, con quá sợ đầu chạy trốn! Mà Bách Lý Thần cũng nhanh chóng ôm Vân Lãnh Ngưng chạy tới mặt Tướng quân , vẻ hoảng sợ , vẻ như còn lưu loát: “Tướng… tướng, Tướng quân! Cứu… cứu mạng với! Con sói thường xuyên đến quấy rối chúng , , chúng …”

“Người , b.ắ.n c.h.ế.t cho sói !” Tên Tướng quân thấy một đàn ông như Bách Lý Thần mà dáng vẻ đàn bà thì cảm thấy bản uy vũ, hiên ngang!

, khi chuyện, Bách Lý Thần đang cúi đầu lộ một nụ trào phúng khóe môi, trong lòng thầm nghĩ, thật là đồ ngu xuẩn!

Tên Tướng quân , nhưng vẫn nên lập tức : “Tướng quân, thể g.i.ế.c con sói ! Nếu thì chúng sẽ đàn sói đuổi theo, c.h.ế.t thôi! Chúng c.h.ế.t thì cũng gì, nhưng nếu như liên lụy đến cả Hoàng thượng…”

Câu , tên Tướng quân lập tức sợ hãi! Trợn to hai mắt con sói thật lâu, đó thu hồi mệnh lệnh ban , thèm Bách Lý Thần : “Đi!”

“Rõ!” Đám như đại xá, chạy theo tên Tướng quân!

Mà lúc , tên Tướng quân chợt nhớ kiểm tra cái giếng cạn , nhưng cùng lúc đó thấy tiếng Bách Lý Thần hoảng sợ truyền tới: “Tướng quân! Sao ngươi , Tướng quân! Cứu mạng với, Tướng quân…”

Tên Tướng quân nào đó mặc kệ! Người ẻo lả như thế mà gan chứa chấp tội phạm thì cũng bằng con mắt khác đấy! Nghĩ thế nên hung hăng quất m.ô.n.g ngựa một cái, đuổi theo hướng Mộ Dung Thiên Thu !

Đợi cho đến khi hình bóng bọn chúng xa, Bách Lý Thần và Vân Lãnh Ngưng tranh thủ thời gian đóng cửa , tới cái giếng cạn, kéo bên lên. Bọn Thượng Quan Nhược Tịch đều trốn ở bên . May mắn là mặc dù các nàng sợ hãi cũng kêu lên và Tiểu Kinh Lan cũng quấy .

Vân Lãnh Ngưng tràn đầy sùng bái Bách Lý Thần: “Tướng công, con sói tuyết sẽ đến?”

“Ha ha… Nàng xem!” Hắn khẽ một tiếng, tay chỉ hướng cách đó xa mấy khúc xương còn dính máu. Thấy các nàng vẫn hiểu, liền giải thích: “Đêm qua thấy dấu chân sói cách ngoài phòng xa, lường là bọn chúng xuất hiện ở gần đây! Loại súc sinh cực kỳ mẫn cảm với mùi m.á.u tươi, cho nên cố ý dẫn bọn chúng tới!”

Đây cũng thật là trùng hợp chứ nếu thì cũng sẽ tự tin đảm bảo với Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng rằng chuyện vấn đề gì như ! Còn con sói tuyết vẻ như cũng kiêng kỵ Bách Lý Thần nên chậm chạp dám tới gần. Bách Lý Thần lấy một cái túi thơm ở bên hông xuống : “Đây là thứ mẫu phi chuẩn cho khi đầu tiên săn cùng cha , tất cả dã thú đều dám tới gần, cho nên mới dám bố trí như thế! Nếu thì sói tuyết c.ắ.n chúng !”

Hóa là như thế! Thượng Quan Nhược Tịch thở dài một : “Cuối cùng cũng an !”

“Không! Ta lập tức sẽ đưa các ngươi , khi Mộ Dung Thiên Thu đuổi kịp Hoàng , bọn chúng sẽ phát hiện các ngươi ở đó, khả năng sẽ tìm! Cho nên bây giờ ngay!” Bách Lý Thần xong thì huýt sáo một cái.

Hai con ngựa hoang kéo chiếc xe ngựa từ đằng xa tới! Vân Lãnh Ngưng : “Lúc chúng đến đây, hai chiếc xe ngựa , một chiếc thì chở , một chiếc thì chở đồ đạc. Giờ thì mau thôi!”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Ừm!”

Ở đây tránh thoát một kiếp, nhưng bên Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng thì vẫn đang trong tình trạng vô cùng căng thẳng!

Có điều trong lòng Nam Cung Cẩm cảm thấy may mắn: “Hôm nay phát hiện , tuy nhất định sẽ gặp chuyện , nhưng nếu việc thì sẽ khả năng gặp niềm vui bất ngờ!” Nếu lúc nàng đột nhiên đành lòng, xen chuyện của hai , thì hôm nay cũng giúp đỡ bọn họ.

“Chỉ là, Bách Lý Thần…” Bách Lý Thần thể che giấu các nàng ?

“Hắn vấn đề thì chắc chắn sẽ vấn đề gì.” Hắn hiểu rõ Hoàng của , vấn đề thì chắc chắn là vấn đề gì.

Bây giờ thì Nam Cung Cẩm yên tâm! Bách Lý Thần vấn đề, giờ Bách Lý Kinh Hồng cũng vấn đề. Mà nàng thì tin tưởng đàn ông mặt , , thì chắc chắn sẽ cả.

Mộ Dung Thiên Thu từ đầu tới cuối đều cách bọn họ năm mươi dặm, nhưng bởi vì bọn họ dẫn theo một chiếc xe ngựa cho nên cách dần dần rút ngắn ! Nam Cung Cẩm dẫn đường ở phía , mặc dù Bách Lý Kinh Hồng đường nhưng vẫn theo nàng

Cứ chạy mãi chạy mãi, chỉ Bách Lý Kinh Hồng mà Mộ Dung Thiên Thu phía cũng nhíu mày, phương hướng mà bé con đang chạy, là… dẫn ?

Không bao lâu , Nam Cung Cẩm kéo dây cương , nhảy xuống ngựa, phía là một vách núi cheo leo! Bách Lý Kinh Hồng cũng xuống ngựa theo…

“Bách Lý Kinh Hồng, còn nhớ , đầu tiên chúng ám sát ở Nam Nhạc, cho tin tưởng ! Sau khi chúng nhảy xuống núi, đưa một hang động, đó chúng gặp chuyện gì cả. Còn hôm nay, cho , vách núi là đầu nguồn của sông băng! Chúng nhảy xuống , cơ hội sống sót chi năm phần! Như thế thì tin để nhảy xuống cùng ?” Trên mặt Nam Cung Cẩm ý , cùng với nét tự tin ngạo nghễ!

Đôi môi mỏng của Bách Lý Kinh Hồng khẽ cong lên : “Cùng với nàng, thì dù sống c.h.ế.t đều sợ. Tin tin, cơ hội sống sót thì gì quan trọng. Chỉ là nếu cuối cùng chúng đều sống sót, nàng gả cho , vợ !”

Hắn là gả cho hoàng hậu, mà là gả vợ . Vợ, vợ duy nhất của trong cuộc đời !

“Được! Quyết định !” Nam Cung Cẩm khẽ, đó nắm tay !

Ngay lúc , phía truyền đến tiếng của Mộ Dung Thiên Thu: “Yến Kinh Hồng, nếu ngươi dám nhảy, trẫm sẽ khiến ngươi c.h.ế.t chỗ chôn!”

Nam Cung Cẩm đầu , thấy đang từ xa chạy đến, lớn tiếng : “Hoàng thượng, đa tạ ngươi! Mặc dù ngươi cần, mặc dù trong lòng ngươi Yến Kinh Hồng chẳng qua chỉ là một món đồ chơi để tiêu khiển. vẫn cảm tạ ngươi nhiều tha thứ như thế, đa tạ!”

Dứt lời, nàng nữa, đầu . Nhắm mắt…

“Yến Kinh Hồng, trẫm thả ngươi !” Một câu gào thét kinh hoàng từ trong miệng Mộ Dung Thiên Thu rống lên! Mang theo trong đó là sự đau buồn thể tưởng tượng , khó nên lời! Nàng thà c.h.ế.t chứ nguyện ý ở bên cạnh !

Bọn họ vẫn lưng với , Mộ Dung Thiên Thu c.ắ.n răng, tiếp tục hét lớn: “Yến Kinh Hồng, trẫm thả ngươi ! Trẫm thả các ngươi ! Không cho phép ngươi nhảy, ngươi thấy ?”

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...