Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 70: Không Phải Đã Nói Sẽ Đối Xử Rất Tốt Với Ta Sao?
Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lãnh T.ử Hàn ngủ thẳng đến tối hôm mới tỉnh dậy. Vừa tỉnh, thấy đầu đau như nổ tung, đưa tay lên day day mi tâm của , sang thấy Hoàng Phủ Dật đang bê một chén canh đưa cho : “Canh giải rượu, uống luôn chứ?”
Hắn tà mị, một luồng khí tàn ác, khát m.á.u như vọt khỏi cơ thể: “Huynh nghĩ cần mấy thứ ?” Chỉ uống chút rượu thôi mà, cần gì canh giải rượu chứ?
“Ta tự phân phó hầm canh cả ngày đó!” Đun đun , tốn ít công sức.
Nghe , liền nhận bát canh, ngửa đầu uống một cạn sạch, mạnh mẽ nhấc tay, lau nước canh chảy xuống cằm, đó ném bát cách đó xa, chợt thấy cây sáo tay Hoàng Phủ Dật, khẽ hỏi: “Sao thế? Không chơi quạt nữa ?” Công t.ử Vô Trần Hoàng Phủ Dật vốn nổi danh thiên hạ vì dùng sáo g.i.ế.c , nhưng hôm qua gặp thấy cầm quạt, lúc đó cũng cảm thấy kỳ quái, điều tâm trạng của nên cũng hỏi nhiều.
Hoàng Phủ Dật , khuôn mặt xinh cực kỳ giống Hoàng Phủ Dạ bất giác nở nụ thản nhiên: “Quạt đó là của Thượng Quan Cẩn Duệ, vốn là vật bất ly của . Từng đường bất cẩn chạm , liền vô cùng tức giận. Vì thế, cảm thấy chắc hẳn cây quạt đó vấn đề, nên vài ngày mới tìm cớ mượn chơi vài ngày. Tiếc là cầm bao nhiêu lâu cũng tìm manh mối gì, đành trả thôi!”
“Cái tiếng ‘nham hiểm’ của đàn ông đó cũng đùa. Hy vọng hoàng của đừng dẫn sói nhà.” Lãnh T.ử Hàn khẽ nhắc nhở. Tuy chuyện chẳng liên quan gì đến , nhưng dù và Hoàng Phủ Dật cũng là , vì , chuyện cần nhắc nhở, vẫn nên nhắc một câu là hơn.
“Ừ, đêm qua trong cung xảy chuyện.” Nhắc đến chuyện , cũng phiền muộn. Hắn chỉ Tô Cẩm Bình trúng thiên đoạn tuyết, cũng cuối cùng xảy chuyện gì với Bách Lý Kinh Hồng , khi đại hoàng nhắc tới Tô Cẩm Bình liền lạnh lùng liếc , nhị hoàng thì hứng thú chuyện, nên cũng hiểu rốt cuộc chuyện , trong lòng cảm thấy cực kỳ chán nản.
“Chuyện gì?” Chuyện trong cung cũng chẳng liên quan gì tới , điều, nếu Dật , thì nghĩa là Dật quan tâm đến chuyện đó, đương nhiên cũng thử xem là thế nào.
Hoàng Phủ Dật cũng giấu , thẳng thắn : “Ta thích một cô nương, tiếc rằng phận hiện giờ của nàng là cung nữ, còn nhiều đối nghịch với hoàng , vì thế, hoàng chịu đồng ý hôn sự của và nàng. Hơn nữa, tối qua xảy chuyện!” Nói xong, liền kể rành mạch chuyện .
Lãnh T.ử Hàn xong, khóe môi tà mị cong lên, như như : “Không ngờ công t.ử Vô Trần cũng cô nương trong lòng!”
“Huynh thì hơn gì chứ!” Hoàng Phủ Dật giống con mèo đạp đuôi, nhảy dựng lên, bực tức , nhưng đó... thấy ánh mắt cô đơn của , đành hít sâu một , nữa.
“Cô nương đó là ai?” Trúng thiên đoạn tuyết, mà Bách Lý Kinh Hồng tình nguyện dùng chính để giải d.ư.ợ.c cho nàng, cũng đủ để chứng minh cô gái đó tầm thường.
Mặt trắng : “Con gái của Hữu tướng, Tô Cẩm Bình!” Hữu tướng vốn nổi danh là gian thần, thích con gái lão, đúng thật là...
“Cái gì?” Sắc mặt Lãnh T.ử Hàn lạnh , lắc tới mặt , túm lấy vai : “Huynh là Tô Cẩm Bình ?”
“ thế, ?” Hoàng Phủ Dật hiểu vì đột nhiên kích động như thế. chờ kịp nghĩ thông suốt, buông , vụt biến mất. Bóng màu đen như ẩn chứa luồng khí tàn nhẫn chẳng khác nào t.ử thần xuất hiện. Hoàng Phủ Dật ngẩn , sững một lúc lâu, bình tĩnh theo hướng biến mất. Bỗng nhiên, bật khổ, trong lòng... cũng câu trả lời...
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
----bamholyland.com----
Tô Cẩm Bình trong Lê viên, cửa phòng cách đó xa, lặng lẽ trốn một gốc cây lê, lén lút ngó về phía cửa, cảm thấy vô cùng bất an, , là đây? Đi, về bây giờ? Mẹ kiếp! Lần đầu tiên trong đời, nàng suy nghĩ chôn vùi cái chuyện thể tin nổi cho đỡ phiền phức!
Lúc trời sẩm tối, màn đêm buông xuống, nàng vẫn còn đang rối rắm quyết định rốt cuộc gì bây giờ! Vừa bước hai bước, nàng sợ hãi rụt chân .
Mà, trong nhà, bên bàn nước, cầm tách tay, khuôn mặt lãnh đạm chút cảm xúc nào, chỉ là, khi thấy tiếng chuyển động rối rắm kỳ quái của nào đó ở cách phòng xa, đôi mắt màu xám bạc bỗng lóe sáng.
Ngay đó, bước chân bước vài bước, chậm rãi về chỗ cũ, thể hiện rõ sự rối rắm của nọ. Hắn cũng vội, khẽ nhếch đôi môi mỏng, uống cạn nước trong tách , đó đặt xuống bàn, nhắm mắt , lẳng lặng chờ thời gian trôi qua từng chút, từng chút một.
Cô nàng nào đó nhón chân lên , cửa vẫn còn mở, tên im ở đó, đang nghĩ gì. Nàng nhướng mày, về nguyên tắc mà , thì lúc hẳn là đóng cửa từ lâu chứ? Bây giờ vẫn còn mở cửa, là chờ nàng đấy chứ?... A... Sau khi xảy chuyện đêm qua, nàng thật sự đành lòng để chờ một nữa .
Vì , nàng ló khỏi cây, dùng tốc độ rùa bò, lảo đảo tới, trong lòng nặng như treo đến mười lăm cái thùng nước, cực kỳ bất an, cực kỳ sợ hãi! Càng , lòng bàn chân nàng càng nhũn , thực sự cảm giác đầu chạy trốn. Có điều, tránh một , tránh cả đời! Cuối cùng, cô nàng nào đó nghiến chặt răng, mang tâm trạng c.h.ế.t sớm siêu thoát sớm, đạp từng bước phòng!
Vừa tới cửa, bước chân vẫn kìm mà khựng một chút, thấy vẫn nhắm chặt hai mắt, mặt biến sắc, nàng mới thấy yên lòng một chút. Tô Cẩm Bình bước nhanh vài bước đến, tới cạnh bàn thì dừng : “Khụ khụ, đến !” mắt nàng đảo tới đảo lui, rõ ràng là chột !
“Ừ!” Hắn lãnh đạm đáp , chút cảm xúc, giống như, nàng tới , cũng chẳng ảnh hưởng gì đến ...
Khóe miệng nàng giật giật, ngay là như thế mà! Tô Cẩm Bình đặt m.ô.n.g đối diện , gương mặt tuyệt mỹ, ngũ quan tinh xảo của , cả đường viền khuôn mặt tao nhã , trong lòng chỉ một suy nghĩ duy nhất --- đều , hẹn hò yêu đương thật chỉ là hai ở bên , tìm chủ đề vài câu vu vơ. mà... ai dạy nàng một chút, xem tiếp theo nàng nên gì ?! Hu hu hu...
“À... thế... ăn tối ?” Khó khăn lắm mới phun cái rắm, nhưng xong cũng cảm thấy vấn đề hỏi ngu ngốc vô cùng. Giờ là buổi tối , chắc chắn ăn xong từ lâu!!!
Quả nhiên, rèm mi dài như cánh bướm của khẽ động đậy, giọng thanh cao, lãnh đạm vang lên: “Ăn !” Hắn nhắm đôi mắt xám bạc say lòng của , khiến cả như càng hơn, thật sự giống một hoàng t.ử ngủ say trong truyện cổ tích!
Có điều, mấy thứ cũng trọng điểm, mà trọng điểm là dùng dấu chấm hết!!! Như thì nàng gì nữa chứ? Cô nàng nào đó thầm oán trách trong lòng, tên khốn c.h.ế.t băm c.h.ế.t vằm , chẳng lẽ hỏi một câu ‘nàng ăn ?’ ? Hỏi thì nàng còn thể tiếp mấy câu nữa chứ! bây giờ... thật là hổ c.h.ế.t !
“Vậy...” Vậy cái gì chứ! Trời ạ! Cảm giác gì thật sự khổ sở.
Nghe thấy nàng ngập ngừng ‘’, hiển nhiên cũng hề ý tiếp lời, là cố tình gây khó dễ, mà là tính cách như ...
“Vậy... ... đêm qua ngủ ngon ?! Ặc...” Vừa hỏi câu , Tô Cẩm Bình thực sự đập cho vài cái! Hỏi cái quái quỷ gì thế? Đêm qua chính nàng đến cưỡng bức , bây giờ... còn hỏi ngủ ngon , cũng giống như hỏi đêm qua hầu hạ : “Không , hỏi sai , ý là đêm qua ngủ ? À , ý là... ôi trời ạ!!!”
Cô nàng nào đó đập bộp một cái cái trán mịn màng sáng bóng của ! Ông trời ơi! Có ai dạy nàng thế nào ?! Thần kinh của nàng vấn đề nên mới hỏi mấy câu hỏi điên khùng ?!
Nghe nàng hỏi , khóe miệng cũng co rút, thấy nàng vội vàng giải thích, hiểu thấy buồn . Chờ đến lúc cuối cùng, nàng “trời ạ” một tiếng đập bốp một cái trán, rốt cuộc cũng nhẹ nhàng lên tiếng giảm bớt sự hổ của nàng: “Không .”
Hắn cũng sai, nguyên cả đêm chăm sóc nàng, vốn ngủ.
Vì thế, sắc mặt cô nàng nào đó càng hổ hơn. Cả buổi tối tự dưng một con sói nữ háo sắc cưỡng bức, ngủ ngon mới là lạ! “Khụ khụ, ngủ cũng là bình thường thôi. À , ý là, ngủ ngon giấc cũng là bình thường, bởi vì... bởi vì... Huynh chờ một chút, ngoài hít thở một chút !” Hiện giờ nàng thật sự cần ngoài cho tinh thần bình tĩnh một chút!
Nói xong, Tô Cẩm Bình bật dậy, chờ đáp lời liền lao thẳng ngoài cửa phòng. Đi tới cửa, nàng chỉ tát cho hai cái, rốt cuộc nàng hỏi cái quái quỷ gì thế? Càng hỏi càng đến những vấn đề hổ! Không , dù thế nào cũng nghĩ cho kỹ xem nên thế nào mới .
Người trong nhà, vẫn im lặng đó, điều, trong khoảnh khắc nàng lao khỏi phòng, đôi mắt xám bạc như ánh trăng say lòng cũng mở , trong mắt còn giấu nổi nụ , giảo hoạt như hồ ly, còn ẩn chứa một sự dịu dàng khó giấu.
Một lúc lâu , chờ đến khi Tô Cẩm Bình thể sắp xếp cẩn thận suy nghĩ và cảm xúc, nàng liền chầm chậm về phòng, khuôn mặt tuyệt mỹ của , nàng đỏ mặt ngập ngừng mãi mới : “Chuyện đó, thật , gì cả, những gì , đều là ảo giác của , bây giờ mới bước qua cửa.”
“...” Hắn im lặng, gì.
Nàng đối diện , dám nhắc chuyện hôm qua, tránh đến những vấn đề hổ, bắt đầu từ đầu: “Vậy, ăn cơm tối no ?” Hỏi xong, nàng cũng tự phục bản thể hỏi câu , chắc chắn là ăn no , nhưng để chống chế tình hình bây giờ thì cũng tệ!
Khóe mắt giật giật, một lúc lâu cũng lên tiếng, cho đến khi Tô Cẩm Bình nghĩ sẽ trả lời, đôi môi mỏng khẽ hé mở: “No .”
“À!” Khẽ gật đầu, khí càng ngượng ngùng hơn, ánh mắt nàng đảo vòng quanh, nghĩ xem tiếp theo nên đề tài gì, buổi tối ăn cơm xong thì nên gì ? À đúng : “Thế, bao giờ tắm? Phụt...” Ông trời ơi, hôm nay nàng ma ám ? “Không , ý gì khác, chỉ thuận miệng hỏi thôi!”
Có điều, vì cái lông gì mà xong càng cảm thấy cảm giác giấu đầu hở đuôi chứ? Chỉ thuận miệng hỏi, mà hỏi chuyện tắm rửa ? Tô Cẩm Bình chỉ đập đầu xuống bàn c.h.ế.t luôn cho xong, sống mà dọa thế thì sống gì!!!
“Lát nữa.” Dường như nhận sự hổ của nàng, cũng phát hiện gì khác thường trong những lời , chỉ thản nhiên đáp thôi.
“À .” Bình thường mỗi tới đây, nàng đều vô cùng khí phách, nhưng hôm nay là vô cùng chột . Dù cũng với , cho nên bây giờ luôn cảm thấy thấp hơn hẳn một cái đầu.
“Vậy, chuyện hôm qua, còn tức giận ?” Nói xong, nàng càng giống đứa bé sai chuyện gì, cúi gằm đầu dám ngẩng lên.
Một lúc lâu cũng thấy trả lời, vì thế nàng cũng tự câu trả lời của --- tức giận!
Nghĩ , Tô Cẩm Bình càng chán nản hơn, nàng khiến một đàn ông thuần khiết tổn thương sâu sắc cả về thể xác lẫn tinh thần, tình hình bây giờ, vẻ chuyện hôm qua để bóng ma nhỏ trong lòng .
Phong và Tu tới cách đó xa, là vì báo... khụ khụ, thật , chủ yếu là đến vì xem tình trạng phát triển tình cảm của điện hạ và cô nàng Tô Cẩm Bình . Cô nàng vẫn luôn hung dữ ức h.i.ế.p điện hạ như khiến bọn họ vô cùng ấm ức! lúc , nàng cúi đầu, mặt đầy vẻ áy náy, còn điện hạ nhà thì hé răng tiếng nào, dáng vẻ rõ ràng là đang bày mưu tính kế, lòng đen tối nọ, thì họ đột nhiên cảm thấy vô cùng cảm thông cho cô nàng ! Quả nhiên, nước cờ của điện hạ vẫn là cao tay nhất!
Hai bọn họ đến Tô Cẩm Bình nhận ngay, điều, khí tức của hai quen thuộc, mấy ngày nàng cảm nhận , chắc là của , nên nàng mới phản ứng gì. Có điều, nàng như lơ đãng quét mắt về phía hai đang nấp. Cái khiến cả Tu và Phong đều kinh hãi.
Sau khi quét mắt , nàng chợt nhớ tới tình cảnh thê t.h.ả.m hiện giờ, liền c.ắ.n răng lấy dũng khí ngẩng đầu , ngay trong khoảnh khắc , Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy thực sự chút khí thế nào! Không chỉ là cưỡng bức thôi ? Cưỡng thì cưỡng thôi, gì ghê gớm chứ! Nàng từng là một sát thủ hàng đầu, thể cứ chịu ấm ức thế ! Vì thế, nàng hung hăng vỗ mạnh xuống bàn một cái: “Có cái gì mà giận dữ chứ?! Không bà đây sẽ chịu trách nhiệm ? Là đàn ông thì rộng lượng, rộng lượng hả?”
Nàng dứt lời, liền ngẩng đầu nàng. Tuy khuôn mặt như ngọc khắc vẫn chút cảm xúc gì, nhưng trong đôi mắt tiêu cự hiện rõ vẻ yếu đuối, giống như vô cùng bi thương vì cướp mất thứ gì đó quý giá nhất, còn thóa mạ .
Vì thế, cô nàng nào đó khó khăn lắm mới trở nên uy vũ , trong nháy mắt xìu xuống như một làn khói bốc lên vụt biến mất! Cũng đúng, nàng mượn d.ư.ợ.c hành hung, xong việc còn cho tức giận, còn tức giận, chỉ giữ im lặng, nàng c.h.ử.i bới tơi bời , cùng, Tô Cẩm Bình cũng nhận thức một cách sâu sắc --- nàng thật sự quá đáng !
“Chuyện đó... đừng nữa mà, sai , ?” Nàng ngay ngắn về ghế của , tiếp tục cúi đầu.
“Ừ!” Giọng lãnh đạm của vang lên, mơ hồ, mờ mịt, giống như từ xa truyền tới .
Tô Cẩm Bình hổ một lúc lâu, bỗng cảm thấy, câu nệ thế , thể là vì ở trong phòng, tầm hạn hẹp, vì thế, nàng dậy, vươn tay định kéo lên cây hóng gió. đưa một nửa, nàng dừng , đoạn đối thoại sáng sớm nay vang lên trong đầu nàng đúng lúc ---
“Vì cưỡng ép , nên nay sẽ đối xử với thật !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-70-khong-phai-da-noi-se-doi-xu-rat-tot-voi-ta-sao.html.]
“Sau nàng sẽ đối xử với ?”
“ , đúng !”
Đó, mới sáng sớm sẽ đối xử với , đến tối ngang ngạnh kéo , hình như lắm? Vì , bàn tay ngọc ngà thon nhỏ rụt , như lơ đãng : “Huynh với , , và cùng ngắm trăng ?”
Nói xong, trong lòng cô nàng nào đó thầm rơi lệ, bây giờ thì , ngay cả ngắm trăng cũng là theo hầu cơ, thiệt thòi như thế chứ? Nàng thật sự lôi cổ Vinh phi xử t.ử dậy, hành hạ t.h.i t.h.ể một phen, đúng là hại c.h.ế.t nàng mà! Có điều, nàng cũng đoán chắc chỉ một câu “Không ” cho mà xem!
Kết quả, ngoài dự kiến, đồng ý: “Được!”
Hiếm khi thấy phối hợp như thế, tâm trạng Tô Cẩm Bình , đưa tay kéo tay ngoài. Đi vài bước, nàng dừng bước, mặt buồn rười rượi đầu , tay giống như điện giật vội vàng buông tay , ngoan ngoãn chạy về lưng : “Mời ngài !”
Trong khoảnh khắc tay thả , lòng thoáng xuất hiện cảm giác mất mác, đó, khóe miệng co rút liên tục, hình như nàng hiểu sai ý ‘đối xử với ’, mà coi như chủ nhân để cư xử . Hắn ý kiến gì, chỉ đưa tay, thản nhiên : “Ta thấy.”
Bây giờ run rẩy là Tô Cẩm Bình, tình nguyện chạy cầm tay , kéo . Mình dẫn đường cho , chức năng sử dụng chẳng khác gì ch.ó dẫn đường cho mù, chỉ là cảm giác trong lòng giống!
Đến tán cây quen thuộc , nàng cầm tay nhảy lên cây, Bách Lý Kinh Hồng vẫn lẳng lặng dựa cây như , nhưng Tô Cẩm Bình tâm trạng ngửa nhánh cây, gác hai tay đầu như nữa. Vì thế, nàng khuôn phép, cùng với , một cơn gió nhẹ thổi đến đúng lúc khiến cảm giác hổ trong lòng cũng tan nhiều.
Hai chỉ im lặng như , ai gì, trong đầu Tô Cẩm Bình bỗng hiện lên một câu thơ --- thử thì vô thanh thắng hữu thanh (bây giờ im lặng còn hơn bất cứ điều gì)! Bởi vì nàng phát hiện , chỉ cần mở miệng , chắc chắn sẽ sai!
“Ôi! Thật thì cũng từng thích ai, cũng từng ở bên thích bao giờ, nên cũng đối xử với thì như thế nào. Có điều, nếu sẽ đối xử với , thì nhất định sẽ !” Thật Tô Cẩm Bình là một nặng về cảm xúc, trong tư tưởng của nàng, nếu như Bách Lý Kinh Hồng là của nàng, nàng nhất định sẽ chịu trách nhiệm, hơn nữa, của nàng tuyệt đối thể khác ức hiếp, nàng sẽ dùng lực để bảo vệ .
“Ừ!” Hắn nhẹ nhàng đáp , giọng cực kỳ nhẹ, giống như gió thổi tới phương xa .
Hắn đầu, từ vị trí của nàng chỉ thấy bên cạnh khuôn mặt tuyệt mỹ của , dung nhan lãnh đạm nhiễm bụi trần, ánh trăng tĩnh mịch chiếu tạo nên cảm giác tuyệt trần như ảo như mộng. ẩn sâu trong lớp vỏ đẽ , là một linh hồn cô độc, kiêu ngạo, thờ ơ, cách xa cõi hồng trần, cũng chạm mạnh dây cung trong lòng nàng!
Tô Cẩm Bình ngẩn , : “Thật , bỗng nhiên cảm thấy, cưỡng bức cũng thiệt thòi lắm!” Dù là thêm một gánh nặng, nhưng , gương mặt , e rằng nàng ngắm cả đời cũng chán.
Hắn khẽ nhíu đôi mày , dường như hiểu ý nàng, nhẹ đầu nàng, đôi mắt xám bạc vẫn hề tiêu cực, tia sáng lấp lánh như chiếu thẳng mặt nàng: “Thật ?” Hỏi xong, cũng sững , hiểu vì hỏi vấn đề như .
Đâu ngờ, Tô Cẩm Bình bình tĩnh một lúc lâu, cuối cùng gật đầu chân thành: “ !” Không chỉ vì dung nhan tuyệt mỹ của , cũng vì khí chất như tiên giáng trần , mà nhiều hơn, là vì cảm giác cô độc thường đẩy xa , sự ngăn cách đó, khiến nàng cảm thấy đau lòng.
Hắn cũng phản ứng gì, chỉ lẳng lặng đầu, nhắm mắt trầm tư.
Tô Cẩm Bình hít sâu một , bây giờ nàng bình tĩnh, cũng dựa cây, nhẹ nhàng : “Thật , cảm giác của đối với cũng kỳ lạ. Tuy chính cũng rõ rốt cuộc là cảm giác gì, nhưng là đầu tiên thế gian khiến cảm giác đau lòng.” Dù bình thường nàng tỏ hoạt bát thế , thì tim của một sát thủ, luôn lạnh lẽo! Có điều, mỗi khi đêm về, nàng đều thể cảm nhận tim lạnh đến thấu xương, m.á.u cũng giống như dòng nước Nam cực, lạnh như băng.
Hắn là đầu tiên thể thực sự kích động đến tâm hồn nàng, lẽ, cũng sẽ là duy nhất! Chỉ là, nàng vẫn giấu những lời , .
Nghe nàng , tim bỗng đập mạnh, đôi môi mỏng run lên nhưng vẫn gì.
Một cơn gió lạnh ập tới, Tô Cẩm Bình kìm , khẽ run , sang : “Có lạnh ?” Hỏi xong, nàng bỗng cảm thấy câu quen quen, hình như lâu nàng từng hỏi câu , lúc đó nàng còn , nếu mà lạnh đến hỏng , thì nàng sẽ đau lòng nữa.
Mà , đáp gì, nàng tò mò phản ứng thế nào.
Một lúc lâu , vẫn thấy trả lời, đúng lúc Tô Cẩm Bình chán nản tìm đề tài khác để , thì lên tiếng: “Không lạnh.” Giọng của nhẹ như lông chim, nhưng Tô Cẩm Bình vẫn thấy.
Nàng khẽ : “Huynh phát hiện đổi ?! Trước , mà hỏi mấy chuyện , thì chắc chắn sẽ chịu trả lời.” Cảm thán xong, khuôn mặt Tô Cẩm Bình đầy vẻ hổ, vì cưỡng bức , nên mới quyết định chấp nhận một chút, vì thế thái độ mới đổi đấy chứ?
Hắn cũng nhúc nhích, gì. Hắn đổi ? thế, đổi từ lâu , càng ngày càng giống chính nữa. Hắn cũng sự đổi là , nhưng nó luôn khiến cảm thấy bất an.
“Chúng về , lạnh, nhưng lạnh!” Nói xong, Tô Cẩm Bình nhảy xuống cây, dẫm lên những cánh hoa lê rơi vụn đất.
Hắn cũng trái ý nàng, nhảy xuống theo, ngay lập tức một bàn tay nhỏ bé ấm áp nắm lấy tay , kéo về Lê viên. Thời khắc , lẳng lặng theo nàng, trong đầu suy nghĩ... nếu thể nắm bàn tay cả đời buông , thì thật !
“Tay lạnh quá!” Thật nàng là cơ thể cũng lạnh, nhưng xong chỉ sợ sẽ ý nghĩa khác, nên đành dừng .
Hắn dịu dàng theo bóng , từng bước từng bước, dẫm lên những đóa hoa rơi, gió thu cuốn lá khô bay, nhưng cho cảm giác bi thương, ngược còn mang theo hy vọng của mùa xuân. Bàn tay nàng kéo bất giác siết chặt , nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Tô Cẩm Bình khựng , nghi hoặc đầu, thấy sắc mặt khác lạ, liền thản nhiên : “Sợ gì chứ.”
“Yên tâm, dù lạc mất, cũng sẽ tìm về!” Nàng khẽ , cũng siết c.h.ặ.t t.a.y , bỗng nhiên nàng cảm giác, dường như một nắm tay nàng cả đời cũng tệ lắm. Có điều, nếu đối tượng là tên kiêu ngạo lạnh lùng ... nàng nuốt nước miếng, hình như cũng lắm!
Dù lạc, cũng sẽ tìm về ? “Nàng , giữ lời ?” Giọng vẫn nhè nhẹ như cũ, phảng phất như khúc nhạc tiên, vô cùng êm tai, mang theo sự vội vàng chính cũng phát hiện . Đây là đầu tiên trong đời, vô cùng mong câu trả lời của một vấn đề.
“Gì cơ?” Thật nàng thấy, điều, nàng thực sự nghĩ thể nhầm, nên mới hỏi .
Sau đó, gian tĩnh lặng. Tô Cẩm Bình cũng , chuyện bao giờ thích nhắc thứ hai, nàng đang định gì đó, thì giọng thanh nhã, lành lạnh của vang lên: “Nàng , giữ lời ?”
“Giữ lời!” Vừa dứt lời, nàng chợt cảm thấy đôi môi lạnh. Một cánh tay dài ôm lấy ngang hông nàng, kéo nàng n.g.ự.c . Ngay đó, đôi môi mỏng liền ùa tới, chiếm hữu đôi môi đỏ mọng của nàng, cảm giác lạnh như băng len lỏi từng sợi dây thần kinh của nàng, mùi hương tuyết liên nhàn nhạt xông mũi, cực kỳ dễ ngửi. Môi của đó, chuyển động môi nàng, đầu lưỡi nhẹ nhàng chạm hàm răng Tô Cẩm Bình, từng chút từng chút một cuốn lấy chút nước ngọt ngào trong miệng nàng.
Tô Cẩm Bình trợn trừng mắt, vẫn kịp suy nghĩ tình trạng hiện giờ là thế nào. Trước mắt nàng chỉ thấy dung nhan tuyệt mỹ của gần trong gang tấc, cả đôi mắt xám bạc say lòng nữa. Đôi mắt đó chăm chú nàng một lúc lâu, đến mức khiến nàng bắt đầu nghi hoặc liệu thấy thật , thì nó đột ngột khép , rèm mi dài cong vút chạm mặt nàng, một cảm giác tê dại ập tới.
Phong và Tu ở cách đó xa hoảng hốt trợn trừng mắt, ông trời ơi!!! Điện hạ đang cái gì thế ? Làm gì thế ? Đang cưỡng hôn ?! Không điện hạ rõ hai bọn họ đang đây lén ? Vậy mà còn... ôi đất ơi!!! Điện hạ phóng khoáng như thế từ bao giờ chứ?! Hai liếc , cùng suy nghĩ trong đầu đối phương --- hoa mắt ? Có hoa mắt ?!
Tô Cẩm Bình gì đó, thì thời khắc , đầu lưỡi của chậm rãi ôm lấy của nàng, giống như mời nàng cùng khiêu vũ, mang theo thở mạnh mẽ như cuồng phong bão táp, dường như trừng phạt nàng tập trung. Một lúc lâu , cho đến tận khi Tô Cẩm Bình cảm thấy sắp ngạt thở, mới buông nàng . Mà nàng, thì há hốc mồm thở dốc, dựa n.g.ự.c .
Môi của và lồng n.g.ự.c của đều giống , lạnh như băng, nhưng cực kỳ dễ chịu. Chờ tới khi Tô Cẩm Bình hồi hồn, thể vững , đưa tay định gì đó, thì thản nhiên : “Đi thôi!”
Sau đó, bước , để cô nàng nào đó ngẩn ngơ tại chỗ, theo bóng lưng mà lời nào! Nàng vốn định , cái tự dưng hôn nàng, hơn nữa, nàng còn thầm tự kỷ trong lòng, nghĩ tên thích . phản ứng hiện giờ của thì... Cứt ch.ó ! Căn bản là nàng đùa bỡn!!!
Nàng ôm đầy một bụng ấm ức theo , túm tên , treo lên đ.á.n.h một trận, phát tiết sự oán hận trong lòng !
Phong và Tu thấy cách xử sự của điện hạ nhà cũng gì, hôn xong bỏ , là nên một vài câu nhu tình mật ý ? “Đi thôi”! Đi thôi ?! Tu vốn thành kiến với Tô Cẩm Bình, nhưng lúc ánh mắt nàng cũng thiện hơn nhiều. Tính cách điện hạ thế , e là chẳng cô nương nào chịu . Muốn hôn là hôn, hôn xong còn thèm tỏ thái độ gì, đầu bước , may mà cô nàng còn chấp nhận .
Nàng nổi giận đùng đùng tới cửa, bước , nàng cũng bước theo. Thật , về nguyên tắc mà , thì bây giờ nàng về , nhưng nghĩ tới nụ hôn kỳ quái , nàng cảm thấy trong lòng bực bội vô cùng, nghẹn khuất , cực kỳ khó chịu! Tô Cẩm Bình bước nhanh vài bước đến mặt , khi trừng mắt hung dữ một lúc lâu, vẫn lẳng lặng đó như chuyện gì, nhúc nhích, như chẳng cảm giác gì . Tiếp tục trừng mắt một lúc nữa, Tô Cẩm Bình đột nhiên nản lòng, cảm giác òa ... nàng quên mất căn bản thấy chứ? Trừng mắt gì cho mất công!!!
Hắn im lặng mặt nàng, gì cả, cảm xúc gì cả, nhưng trong lòng cảm thấy vui sướng đến khó hiểu. Nàng , dù lạc mất, cũng sẽ tìm về. Có lẽ những lời nàng chỉ thuận miệng , nhưng khiến xúc động, cũng từ ngữ nào thể biểu đạt rõ cảm xúc của nữa.
Tô Cẩm Bình nghiến răng đến nửa ngày, tự an ủi trong lòng, rằng nàng cưỡng bức , còn mắng mỏ nữa, bây giờ chỉ hôn một cái , nếu so với chuyện , thì chuyện cũng chuyện gì lớn chứ! thế! Sau khi an ủi như , trong lòng nàng cũng thoáng cân bằng hơn, nghiến răng : “Ta về đây!”
Nói xong, nàng bước , nhưng tay nắm lấy. Cảm giác băng lạnh truyền tới từ đầu ngón tay, giọng thanh tao lành lạnh của vang lên: “Không sẽ đối xử với ?”
A, tự dưng nhắc đến chuyện ? Nàng , nghi hoặc .
“Không ngủ .” Nhẹ nhàng phun ba chữ. Thật , chỉ , nếu ngủ cùng, thì ban đêm ngủ yên hơn một chút !
Tô Cẩm Bình nhất thời cảm thấy đầu óc như hoa lên, choáng váng, nàng đang nuôi trẻ con đấy ? Lại còn ngủ nữa: “Vậy thế nào? Chẳng lẽ còn bà đây ngủ với nữa ?” Cơn giận của nàng bùng lên, nhớ đến chuyện trêu chọc, ngọn lửa càng bốc lớn hơn!
“Ừ!” Hắn nhanh miệng đáp mặt , trong phòng đốt nến, vì Tô Cẩm Bình cũng thấy mặt đang đỏ ửng lên.
“Cái gì?” Nàng cao giọng quát lên, dù là sẽ đối xử với , cũng cần đến mức chứ?
Cô nàng nào đó quát lên --- ngón tay giấu tay áo bào rộng thùng thình của Bách Lý Kinh Hồng nhẹ hất lên, một cơn gió lạnh thổi tới, bật tung cửa sổ, ánh trăng sáng tỏ chiếu đôi mắt xám bạc của , phản xạ thành một tia sáng yếu ớt, vì thế, cảm giác tội ác vì cướp mất sự trong sáng của khác thoáng trở trong lòng Tô Cẩm Bình! Nàng ôm trán, thở dài, ông trời ơi, nàng gặp phiền phức lớn thế chứ...
Quyển 1