Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 7:.2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:15:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm hôm , Linh nhi mặt Tô Cẩm Bình bẩm báo tin tức mà đối phương bảo tìm hiểu.

“Cô nương, nơi Mộ Dung Hoa thường tới nhất là Thanh Phong các của kinh thành. Thanh Phong các là thanh lâu nổi tiếng ở Nam Nhạc, nó là một sự tồn tại đặc biệt, lưng quan lớn nhà giàu nào hậu thuẫn nhưng ai dễ dàng động đến nó, vì tú bà Băng Tâm của Thanh Phong các là một phụ nữ cứng rắn. Bên nàng bốn đại hoa khôi, mỗi đều là mỹ nhân nổi tiếng, trong đó hai là thanh quan (bán nghệ bán ), một tên Trầm Tịch, một là Phượng Ca. Từ tới giờ, nếu ép buộc các nàng , tú bà lập tức sẽ ngại ngần xung đột với , bộ dạng như thể sẵn sàng đ.á.n.h đổi cả mạng sống của lẫn cái thanh lâu . Nếu thanh lâu đó thực sự sụp đổ, đương nhiên sẽ mất một chỗ tầm hoan vui vẻ , vì thế, dần dần mấy tay công t.ử chơi bời cũng bỏ suy nghĩ dùng quyền thế chèn ép khác . Thanh Phong các tự nhiên cũng trở thành một sự tồn tại đặc biệt. Hơn nữa, Thanh Phong các chỉ danh kỹ mà còn cả tiểu quan, vị Lăng công t.ử chính là của Thanh Phong các, còn Mộ Dung Hoa lưu luyến chính là cô gái tên Phượng Ca .”

“Ừ!” Tô Cẩm Bình đáp dậy, “Vậy hôm nay chúng tới đó xem!” Thanh lâu, đúng là một nơi để hạ thủ hại !

Tới đó ? “Cô nương, đó là thanh lâu mà!” Linh nhi há hốc mồm dám tin.

“Nữ giả nam!” Quyết định dứt khoát.

Trên con đường ồn ào tấp nập, ba công t.ử như ngọc khó khăn lắm mới thoát khỏi hộ vệ và đám hạ nhân, phi qua tường bao phủ Tề quốc công , ba đều cầm quạt trong tay, cùng chuyện trời biển. Một công t.ử dung mạo xuất chúng, khí chất tao nhã ở giữa, hai bên là hai vị công tử, một cao gầy sắc mặt lạnh lùng, một nhỏ bé tinh ranh, lập dị.

“Không ngờ khi cải trang thế cũng trai như !” Tô Cẩm Bình tự kỷ.

“Dế mèn!” Một giọng hài hòa vang lên, giọng đến từ Hiên Viên Dĩ Mạch mới theo nàng mấy ngày nay.

Gân xanh trán cô nàng nào đó bật lên, cảm giác quạt thẳng nha đầu điều đến tận chân trời! Mẹ kiếp, vì Bách Lý Kinh Hồng đưa một nha đầu như cho nàng chứ? Nàng dự cảm sớm muộn gì cũng sẽ chọc tức c.h.ế.t mất! Linh nhi đảo mắt quanh cố nén cảm giác buồn .

Nàng hít sâu một , sang vô cùng hòa ái với Hiên Viên Dĩ Mạch: “Dĩ Mạch, thật cô nên đến lớp học tập một chút, từ trong từ dế mèn giống từ trong từ ‘ trai’. Học dốt cũng chuyện gì quá hổ, nhưng cố tình thể hiện thì chỉ cô đ.á.n.h mất thể diện của , mà ngay cả thể diện của chủ nhân cô là đây, cũng cô ném hết mất!”

(*) Từ dế mèn蟋蟀 là xīshuài

Còn từ trai 帅气 là shuàiqì

Hai từ shuai đồng âm khác chữ , khác nghĩa. Nên bạn Tô lợi dụng điểm để đểu bạn Mạch.

Hiên Viên Dĩ Mạch ở Dạ Mạc sơn trang nhiều năm, luôn luôn năng tức c.h.ế.t thôi như , nhưng từng ai chế nhạo cô như Tô Cẩm Bình, hơn nữa, mấy lời thực sự hề lưu tình, hề nể nang chút nào. Cô suy nghĩ mãi phản bác , hơn nữa, càng khi phản bác sẽ hậu quả thế nào. Vì cô liền ngoan ngoãn ngậm miệng . Trạng thái khiến Linh nhi trợn trừng mắt, nha đầu Dĩ Mạch mà cũng lúc chịu thua ?

Tranh luận thắng, tâm trạng Tô Cẩm Bình cũng hơn, phe phẩy cây quạt tay cũng nhẹ nhàng hơn nhiều, thậm chí còn hát vài câu để diễn tả cảm giác khoái trá của . Các cô nương ngang qua ba vị liên tục liếc , công t.ử tuấn quá! Đang , đột nhiên họ thấy tiếng hét chói tai vang từ trong hẻm nhỏ: “Buông ! Buông!”

Tô Cẩm Bình thoáng sang phía bên , chẳng qua chỉ là tiết mục thiếu niên hư chòng ghẹo mỹ nữ, nàng vốn cũng thích can dự chuyện khác, nhưng nếu thì thật uổng công bộ xiêm y tuấn phóng khoáng nàng mặc hôm nay, vì thế, nàng quyết định qua nữ hùng cứu mỹ nhân một phen !

Nghĩ , nàng liền nghênh ngang bước tới, lọt tai đương nhiên là những câu thoại cũ rích: “Bản công t.ử trúng ngươi là phúc khí của ngươi, điều thì ngoan ngoãn theo về, nếu …”

“Bốp!” một tiếng, chiếc quạt trong tay Tô Cẩm Bình ném , lực mạnh đ.á.n.h thẳng mũi vị ‘bản công tử’ . Tiếng kêu như mổ lợn lập tức vang lên, vị ‘bản công tử’ ôm mũi đầu căm tức Tô Cẩm Bình: “Tên tiểu bạch kiểm ở , dám…”

Tô Cẩm Bình lạnh một tiếng, khẽ gọi: “Linh nhi!”

Nàng dứt lời, một cây roi mềm vung lên trong tay Linh nhi, cuốn lấy mắng Tô Cẩm Bình, quăng lên trung ngã sấp xuống mặt đường, m.á.u văng tung tóe!

Tô Cẩm Bình thầm gật đầu, lắm, mà Bách Lý Kinh Hồng đưa cho nàng cũng quá kém. Đám hạ nhân của vị ‘bản công tử’ xông lên hỗ trợ. Tô Cẩm Bình như như liếc Hiên Viên Dĩ Mạch một cái: “Thân thủ của Linh nhi tồi, khả năng qua là nhớ, thấy sẽ quên, cũng coi là nhất tình báo. Nếu cô bản lĩnh gì, thì cần theo .”

Nàng dứt lời, ở cổ tay áo Hiên Viên Dĩ Mạch nhanh chóng b.ắ.n một con bọ cạp độc màu tím, lao thẳng về phía đám hạ nhân . Con bọ cạp độc đó cũng lợi hại, chỉ bao lâu những tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, mấy tím xanh mặt ngã xuống đất.

Bọ cạp độc , Hiên Viên Dĩ Mạch : “Chủ nhân, Dĩ Mạch tư cách theo ngài ?”

Cô nàng nào đó chép chép miệng, bảo mồm miệng độc như , thì là nuôi bọ cạp độc. Tô Cẩm Bình thầm ‘phỉ nhổ’ trong lòng, nhưng vẫn thành thật gật đầu, hai nha đầu cho nàng cảm giác như hổ thêm cánh, khiến nàng thấy bước chân cũng như bay lên. Dung mạo của cô nương cứu cũng xinh , khi nàng giải cứu liền với Tô Cẩm Bình: “Đa tạ công t.ử giúp đỡ! Thiếp gì để báo đáp, chỉ nguyện…”

“Nguyện lấy báo đáp ?” Tô Cẩm Bình trêu chọc , con gái cổ đại đều thích lấy báo đáp ?

Nghe nàng , sắc mặt nàng cứng , đó tiếp: “Thiếp chỉ là phận gái thanh lâu, dám lấy báo đáp với công tử. Nếu công t.ử chê, thể cùng tới Thanh Phong các, mama ắt sẽ dốc lòng báo đáp công tử.”

Thanh Phong các ?! Nhìn cô gái mặt, Linh nhi nhanh chóng lục tư liệu trong đầu , đó cất tiếng hỏi: “Cô là Mộng Trầm Tịch?” Một trong hai vị thanh quan của bốn vị đại hoa khôi, tính cách dịu dàng nhẹ nhàng.

“Công t.ử ?” Mộng Trầm Tịch ngạc nhiên, đó gật đầu.

Tô Cẩm Bình gập cây quạt trong tay , : “Vậy phiền cô nương dẫn đường!” Cuối cùng cũng uổng công, cứu cô nương Thanh Phong các. Nói , vị Băng Tâm mama vô cùng cứng rắn chắc cũng sẽ đối đãi với các nàng như thượng khách chứ hả?!

mà mấy …” Mộng Trầm Tịch do dự mấy mặt đất, đám hạ nhân hình như đều trúng độc cả, nếu c.h.ế.t thật chỉ e lưng nàng cũng sẽ gánh tội đồng lõa mất.

Không chờ Tô Cẩm Bình lệnh, Hiên Viên Dĩ Mạch lấy một chiếc bình sứ ném về phía mấy , trong đó đương nhiên là giải dược.

Đi theo Mộng Trầm Tịch phố làng chơi, vì dung mạo ba đều xuất chúng khiến ít các cô nương ở thanh lâu khác nhộn nhạo lòng xuân, nhiệt tình vẫy gọi họ. Dưới ánh mắt ái mộ của , ba cùng bước Thanh Phong các.

Trong Thanh Phong các, cách bài trí và thiết kế cũng khác gì các thanh lâu bình thường, vì đang là buổi chiều nên cũng nhiều tới.

Vừa cửa, một cô gái mặc y phục vàng nhạt liền bước tới, Mộng Trầm Tịch mấy Tô Cẩm Bình, nhíu mày hỏi: “Mấy vị là?”

“Ma ma, hôm nay đó, cẩn thận gặp ác bá đường. Nhờ ba vị công t.ử giúp đỡ nên mới thoát . Để cảm tạ, liền dẫn bọn họ về đây.” Nói xong, Mộng Trầm Tịch vẻ hổ.

“Đã bao nhiêu , ngoài thì mang theo hộ vệ chứ!” Nhẹ nhàng trách móc một câu, đó với ba Tô Cẩm Bình đang thản nhiên quanh: “Đa tạ ba vị cô nương!”

Hả? Cô nương? Mộng Trầm Tịch kinh ngạc.

Tô Cẩm Bình nở nụ , vị Băng Tâm tuy dung mạo tính là tuyệt mỹ, nhưng cũng thoải mái, trang điểm thanh nhã, giống như hình tượng tú bà mặt trát đầy phấn như nàng nghĩ, hơn nữa, ánh mắt nhạy bén khác thường. Nghe nàng , Tô Cẩm Bình chắp tay đáp: “Khách khí!”

“Đã cứu cô nương trong các của chúng , chính là ân nhân của Băng Tâm , việc gì cần giúp xin cứ thẳng, dù vượt lửa băng sông, Băng Tâm cũng từ chối!” Băng Tâm mở miệng hứa, trọng nghĩa khí, ân tất trả, thù tất báo, chính xác với những tư liệu của Linh nhi đem về.

Tô Cẩm Bình cũng giả vờ giả vịt nhiều, bước thẳng lên : “Không thể trò chuyện một chút ?”

Băng Tâm ngẩn : “Mời!” Nói xong, trong ánh mắt kinh ngạc của các cô nương và khách khứa, nàng đưa ba Tô Cẩm Bình lên lầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-7-2.html.]

Mở cửa, bốn bước một nhã các: “Cô nương, lời gì xin cứ thẳng!” Băng Tâm là một thẳng thắn, thích quanh co, dù khéo léo như thương nhân bình thường, nhưng cũng coi như thủ đoạn kinh doanh độc đáo.

“Cũng gì, chỉ cô cho mượn phòng của Phượng Ca để một việc mà thôi, hơn nữa, thể cam đoan chuyện liên lụy đến Thanh Phong các.” Dù liên lụy, thì cũng Bách Lý Kinh Hồng chùi đ.í.t giúp nàng ?

Băng Tâm do dự một chút, bỗng nghiêm mặt lạnh lùng : “Thứ cho thẳng, cô nương cứu Trầm Tịch là vô tình cố ý?” Vừa tới nhờ vả , như khi đến ắt chuẩn , nếu là do nàng tự biên tự diễn một màn kịch cứu Trầm Tịch, chẳng Băng Tâm nàng sẽ trở thành đứa ngốc để trêu chọc ?

“Sau khi cứu mới là nàng, vặn cũng chuyện nhờ các hạ hỗ trợ, nên mới tới.” Tô Cẩm Bình mấy lời của cũng khó khiến tin tưởng, nhưng quả thật đây là sự thật. Nói xong, đôi mắt phượng của nàng chằm chằm Băng Tâm, trong mắt đầy vẻ thẳng thắn thành thật, phụ nữ cứng rắn, nếu cũng cứng thì chắc chắn , thể khiến nàng phối hợp với thì sẽ hơn.

Băng Tâm và nàng một lúc lâu cũng tìm trong mắt nàng chút vẻ dối trá chột nào, cuối cùng : “Vậy tin cô một ! Có điều, Phượng Ca chỉ là cô nương của chúng , từ đến giờ coi nàng như , cần các cô mượn phòng nàng gì, nhưng đừng gây phiền phức đến của chúng .”

“Yên tâm. Ta sẽ liên lụy đến các cô, thì sẽ liên lụy.” Không ngờ chỉ nhất thời nổi hứng nữ hùng cứu mỹ nhân, thể khiến sự tình tiến triển thuận lợi như . Nghĩ thế, nàng bất giác sờ chiếc bình sứ trong n.g.ự.c áo, lẽ Thiển Ức ở trời linh thiêng, giúp đỡ .

Thấy mặt nàng thoáng xuất hiện vẻ hoài niệm và sự oán hận dễ phát hiện , Băng Tâm cũng chợt hiểu, sự đề phòng trong lòng nhạt một chút: “Cụ thể thế nào cô nương cứ , cũng tiện phối hợp!”

Bàn bạc xong xuôi, khỏi gian phòng . Băng Tâm chỉ một phần kế hoạch của họ nhưng cũng cụ thể họ gì, điều gì cũng quan trọng, cứu cô nương trong các của họ, đừng là cô gái luôn miệng cam đoan sẽ liên lụy đến Thanh Phong các, dù liên lụy thì nàng cũng thể giúp.

Ra khỏi gian phòng mấy bước, đến cửa cầu thang nàng liền gặp một thanh niên áo trắng ngược , thánh thiện như sen trắng, hẳn là Lăng Viễn Sơn thể sai . Vừa thấy Tô Cẩm Bình, y ngạc nhiên, vẻ nhận nàng. Trong thanh lâu cũng phụ nữ tới tìm tiểu quan, nhưng mấy phu nhân quyền quý đó thông thường đều lén tìm một cỗ kiệu, phái âm thầm đón từ thanh lâu , chứ từng cô nương nào tự đến thanh lâu cả. Vậy nàng đến đây, còn giả trai thế ?

Lăng Viễn Sơn vốn nghĩ khi đối phương thấy sẽ hốt hoảng vẻ quen , đó nhanh chóng rời , ngờ Tô Cẩm Bình chào y: “Lăng công tử, tình cờ quá!”

Y ngẩn , lập tức gật đầu: “Tình cờ quá!” Thật sự kiêng dè chút nào ? Dù cũng là tiểu thư nhà giàu mà?!

“Trong nhà còn chút việc, về , duyên sẽ gặp !” Tô Cẩm Bình ôm quyền .

“Có duyên sẽ gặp !” Lăng Viễn Sơn cũng cúi đầu.

Cho đến khi các nàng xa, Băng Tâm mới lên tiếng: “Đệ nàng ?”

“Chính là cô gái hôm nhắc đến.” Cô gái câu “Mọc từ bùn lầy mà nhiễm, tắm trong nước trong chẳng lẳng lơ”, cô gái câu “chúng sinh bình đẳng” , “Nàng tới tìm tỷ chuyện gì?”

Băng Tâm đáp: “Nàng cứu Trầm Tịch, giúp nàng một chuyện. thể giúp . Chưa chừng sẽ mất cả Thanh Phong các của chúng . Dù cũng thể xác định nàng cứu Trầm Tịch là ngẫu nhiên là cố tình thiết kế.”

“Giúp . Ta cảm thấy thể bốn chữ “chúng sinh bình đẳng”, dù thì hẳn cũng kẻ đê tiện gian ác.” Lăng Viễn Sơn nhẹ nhàng .

“Ôi, đúng là thua các thôi!” Băng Tâm bất đắc dĩ thở dài.

“Cô nương, ngài nghĩ Băng Tâm liệu giúp chúng ?” Lần là Hiên Viên Dĩ Mạch hỏi.

“Vốn chắc chắn, nhưng khi gặp Lăng Viễn Sơn thì chắc chắn.” Nàng phe phẩy quạt tay vô cùng thoải mái. Ngày mai chính là ngày c.h.ế.t của Mộ Dung Song và Mộ Dung Hoa, thật sự mất hứng cũng khó!

Linh nhi nhíu mày: “Ngài chắc chắn Lăng Viễn Sơn sẽ giúp chúng ?”

“Đương nhiên!” Nếu chút bản lĩnh nhận mà nàng cũng , thì nàng cũng cần bon chen nữa, “Nhớ kỹ, tối nay truyền hết thư cho , ngài mai chờ xem kịch !”

“Vâng!”…

Phủ Tam Hoàng tử, đại phu đang đổi t.h.u.ố.c giúp Bách Lý Kinh Hồng, băng từng vòng băng trắng lên xong liền lui xuống.

Sau khi ông rời , Bách Lý Kinh Hồng mất hồn lạc vía cúi đầu đó nghĩ gì.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Phong và Tu liếc , điện hạ kích thích gì ? Gần đây nếu là vô cùng quỷ dị, thì mất hồn mất vía, từ đêm qua về cũng vẻ bình thường, bây giờ là vô cùng bất bình thường.

Một lúc lâu , đưa ngón tay trắng nõn lên day day mi tâm, Phong và Tu trầm ngâm một lúc lâu, do dự : “Phong, nếu…” Nói xong, vẻ khó tiếp.

“Điện hạ, nếu gì ạ?” Phong cúi cúi đầu chờ đối phương tiếp.

“Nếu ngươi là phụ nữ, ngươi… ?” Giọng nhẹ nhàng bay như đang hỏi một chuyện chẳng ăn nhập gì, nhưng hỏi xong chính cũng cảm thấy khó xử, vấn đề suy nghĩ suốt cả đêm cũng hiểu , cho nên mới nghĩ lẽ mấy Phong Tu thể cho câu trả lời.

Cái gì?! Hai cảm thấy như sét đ.á.n.h vang trời! Phong cảm giác ôm lấy y phục của , nhảy xa hơn mười thước để giữ gìn sự trong sạch. Điện hạ hỏi chẳng lẽ vì ý với ?! Hắn đoạn tụ mà! mà, thời khắc , đôi ngươi lạnh băng của điện hạ đang khóa chặt , buộc một câu trả lời. Vì thế, khi điện hạ nhà một lúc lâu, gật đầu thành thật! Nếu mà là phụ nữ, hẳn sẽ , dù điện hạ ưu tú như , hơn nữa hiện giờ ngoài liệu mấy phụ nữ leo lên giường điện hạ?!

Có điều… điện hạ hỏi câu , ý với thật đấy chứ?!

Nghe , khẽ nhíu đôi mày , lầm bầm: “Vậy tại gần như cởi hết mà nàng cũng ?”

Phong và Tu thoáng rơi lệ đầy mặt, ôm đầu ầm lên! Không chứ? Cởi hết ?! Chẳng lẽ hôm qua điện hạ quyến rũ Hoàng t.ử phi ?! Ông trời ơi, điện hạ sa ngã đến mức ?!

 

 

 

 

Quyển 2

 

Loading...