Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 69: Trinh Tiết Trị Giá Một Lượng Bạc!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 15:52:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, trong cung vô cùng ồn ào, nhốn nháo, đầu tiên là chuyện Vinh phi đoan đoan chính chính gặp chuyện phiền phức, xử tử, cụ thể là phạm gì thì ai dám . Vĩnh Yên hầu, cha của Vinh phi vốn tức giận, mang quan tài tới tìm Hoàng thượng cho rõ ngọn ngành, nhưng khi Ngự thư phòng, chỉ bao lâu liền mặt mũi nhăn nhó rầu rĩ . Nhìn dáng vẻ của lão, lẽ sẽ bao giờ thèm quan tâm đến việc của Vinh phi nữa.

Tiếp theo đó, tin báo rằng Đức phi, kẻ tình nghi mưu hại Dung tần đang giam ở lãnh cũng phát điên. Đang lúc sợ bóng sợ gió, xa mà xem diễn biến, thì Thục phi, đang cơ hội cao nhất để lên ngôi vị Hoàng hậu, bỗng Hoàng thượng hạ chỉ, khiển trách mất đức hạnh, xử sự hài hòa, phế quyền xử lý việc trong lục cung, bộ chuyển sang cho vị Hiền phi hề tranh giành quyền thế , còn cấm túc ba tháng.

Hiền phi vốn lãng quên, bước cuộc tranh giành quyền lực chốn hậu cung, trở thành kế tiếp khả năng nhận ngôi Hoàng hậu nhất. Sóng gió nơi hậu cung đổi chiều, ba phi tần quyền cao chức trọng biến mất, những khác, ai cũng như mũi tên đóng băng, chỉ sợ kế tiếp là chính gặp xui xẻo!

Quân Lâm Uyên ngủ dậy, rửa mặt xong, liền hạ nhân tới bẩm báo mấy tin , lẽ Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng cố tình cho . Đám Đức phi, Thục phi thế nào, thì chẳng nửa xu quan hệ với . Vinh phi... c.h.ế.t ? Đôi mắt hẹp dài nheo , trong mắt thoáng tia sáng âm u, xem , quá xem thường Tô Cẩm Bình !!!

“Ha ha, c.h.ế.t cũng .” Không c.h.ế.t thì chơi càng vui! So với việc một kích g.i.ế.c c.h.ế.t ngay con mồi, thì còn thích thú hơn nhiều với việc từng bước từng bước đẩy con mồi góc c.h.ế.t, đó con mồi đau đớn giãy dụa, cuối cùng, tự từng bước một, đẩy nàng chỗ c.h.ế.t. Hôm qua đột nhiên cảm thấy rằng, nếu để nàng c.h.ế.t nhanh như thì thật đáng tiếc, sáng nay xong tin , khiến tâm trạng của tươi tỉnh hơn nhiều.

đúng thời khắc , một cô gái mặc áo gấm chạy vụt trong điện, váy dài quét đất màu xanh lam khiến cô ả càng cao quý tao nhã hơn, vầng trán cao rộng, ngũ quan tinh xảo giống như đang công cáo cho cả thiên hạ , ả trời cao ân sủng thế nào nên mới dung mạo tuyệt mỹ như thế. Trên khuôn mặt xinh của ả hề vẻ nôn nóng, khi nhanh chân bước trong điện, ả bình tĩnh : “Biểu ca, ả tiện nhân c.h.ế.t!”

Thái độ với con kích động chừng mực ngày hôm qua, dường như là hai khác hẳn.

Quân Lâm Uyên khỏi gật gù trong lòng, coi như vẫn còn t.h.u.ố.c chữa, dù vẫn thiếu kiên nhẫn chạy tới đây, nhưng ít nhất thể hiện hỉ nộ ái ố rõ rệt nữa: “Không c.h.ế.t thì c.h.ế.t, chẳng lẽ nghĩ đến , cái cách vụng về đó của ngươi, nhất định thể đẩy nàng chỗ c.h.ế.t ?”

Nhìn khuôn mặt lạnh lùng diễm lệ của , cùng với đôi mắt hẹp dài đang nheo như như , tim ả bỗng đập mạnh, , ả cảm thấy khi biểu ca cô nàng c.h.ế.t, dường như vui sướng hơn là tiếc nuối! Tuy trong lòng thầm suy đoán như , nhưng ả cũng dám : “Biểu ca, Mộ Dương chỉ nghĩ nhanh một chút thì hơn!” Ả nhất định biểu ca cách giải quyết, hiện giờ ả chỉ lôi Tô Cẩm Bình mà băm vằm thành trăm ngàn mảnh, nhưng chân ả đang thế , thể ngoài gây chuyện chứ? Chỉ thể nhờ biểu ca giúp đỡ thôi.

Hắn đặt chiếc chén trong tay xuống, liếc mắt về phía ả: “Chân khỏi , ngoài để mất mặt nữa ?”

Ả bước về phía từng bước, gì đó, cuối cùng dám gì cả.

“Cút !” Đôi môi mỏng chán ghét phun hai chữ, mặt đầy vẻ trào phúng, giọng điệu còn chút dịu dàng nào. Chưa đến sự ngu ngốc của ả, mà ngay cả mở miệng cầu xin giúp đỡ cũng dám, một thứ rác rưởi như thế, giúp ả đúng là lãng phí tinh lực của .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Biểu ca!” Mộ Dung Song quỳ xuống, nhưng chân ả lúc thể quỳ .

Hắn đập mạnh xuống bàn “rầm” một tiếng: “Trẫm bảo ngươi cút !”

Mộ Dung Song sợ tới mức lùi vài bước, mặt trắng bệch, đó lảo đảo bước ngoài sự trợ giúp của Thiên Mặc.

Ở mi tâm của như một luồng khí đen quanh quẩn, nhưng cuối cùng cũng dần dần bình tĩnh . Xem , châm thêm chút lửa nữa...

...

Tô Cẩm Bình vội vội vàng vàng chạy về phòng, đẩy cửa , đó đóng mạnh cửa , tựa lưng cửa, há hốc mồm thở hổn hển, mặt vẫn còn đỏ ửng tan...

Từ sáng sớm tỉnh dậy, Thiển Ức hầu hạ nàng, nhưng phát hiện trong phòng ngủ ai. lúc Tô Cẩm Bình về, cô liền hỏi: “Tiểu thư, hù c.h.ế.t nô tỳ mất! Người ?”

Cô nàng nào đó thấy Thiển Ức, giống như gặp thất lạc lâu ngày, miệng cũng méo , nước mắt lưng tròng lao về phía cô : “Thiển Ức, xong , phạm một sai lầm lớn, , là phạm một tội lớn !”

Nàng ôm chặt lấy cô , bôi hết cả nước mắt nước mũi lên Thiển Ức: “Xong , thôi xong , đời coi như xong ! Sao chuyện như thế chứ? Oh No!!!”

“Tiểu... tiểu thư, rốt cuộc là ?” Từ khi tỉnh đó, việc đều thấy tiểu thư bình tĩnh, trấn định, bao giờ bù lu bù loa như thế ?

“Đêm... đêm qua... chiếm đoạt sự trong sạch của khác... bây giờ thể chịu trách nhiệm! Ông trời ơi...” Mặt Tô Cẩm Bình đầy vẻ bi thương, nàng thề, cuộc đời của nàng từng uất ức như thế bao giờ!

“Cái gì ạ?” Thiển Ức kêu lên một tiếng sợ hãi, hai mắt trợn trừng, đẩy Tô Cẩm Bình , nàng với ánh mắt thể tin nổi: “Tiểu thư, thật sự... thật sự...”

Tô Cẩm Bình giống như một bóng ma du hồn, đáp lời Thiển Ức, mà lảo đảo ngả nghiêng về phía giường : “Ta bệnh , mau lấy khăn lạnh tới chườm trán cho !!!”

“Bệnh gì ạ?” Làm chuyện xong còn về bệnh, chẳng lẽ tiểu thư nghĩ tới danh tiết của ? Nếu để truyền ngoài, e là chỉ thể tự sát mà tạ tội! Còn nữa, cô thị tỳ nào đó nghiêm mặt theo bóng dáng lảo đảo của nàng, chút dáng vẻ nào của bệnh ?

Cô nàng nào đó , méo miệng, bi thương : “Hu hu, bệnh nặng mà! Ta tình nguyện đ.á.n.h rơi một lượng bạc, cũng để xảy chuyện đó!”

Khóe miệng cô thị tỳ nào đó co rút mạnh, hỏi theo phản xạ: “Nếu rơi hai lượng bạc thì ạ?”

Cô nàng nào đó phắt đầu , mặt thù hằn như đối đầu với kẻ thù lớn: “Hai lượng bạc ? Vậy nhiều quá, cứ để xảy cũng !”

“...” Thì sự trong sạch của chỉ đáng giá một lượng bạc ?!!!

...

“Hoàng , Quân Lâm Uyên còn ở đây mà gây động tĩnh lớn như , e rằng lắm!” Hoàng Phủ Dạ bắt chéo chân nhàn nhã ghế thái sư, phe phẩy quạt.

Người đang Long ỷ dường như cũng quá quen thuộc với dáng vẻ của , bàn tay to gõ mạnh Long án, khóe môi nhếch lên lạnh: “Mục đích của trẫm chính là để cho chứng kiến chuyện trong thời gian Đông Lăng mà.” Hắn cho Quân Lâm Uyên thực lực của Hoàng Phủ Hoài Hàn ! Dù gì, cũng ngay mặt đối phương, sợ rình mò! Đồng thời, cũng cảnh cáo Quân Lâm Uyên, thừa ai là giữ Thiên đoạn tuyết!

Hoàng Phủ Dạ khẽ , gì. Hắn thừa hiểu tính cách của Hoàng , khống chế tất cả trong lòng bàn tay của . Hoàng hao tổn tâm tư như với Quân Lâm Uyên, chỉ một nguyên nhân, đó là thật sự coi Quân Lâm Uyên thành đối thủ của !

lúc , một ám vệ nhẹ nhàng bước , quỳ một gối xuống : “Hoàng thượng!”

“Nói !” Đêm qua khi Tô Cẩm Bình ném hai thị vệ tẩm cung của Vinh phi thì biến mất, ám vệ tìm bằng cách, cuối cùng cũng tìm thấy nàng tới Lê viên, trúng thiên đoạn tuyết, ở Lê viên suốt một đêm, điều ý nghĩa gì, cần ám vệ thì cũng tự hiểu!

“Tô Cẩm Bình ở Lê viên suốt đêm, vốn thuộc hạ cho rằng hai họ ..., thì Bách Lý Kinh Hồng đột nhiên khỏi phòng, bê mấy thùng nước đá , khi đó thuộc hạ xa , hình như phát hiện .” Người đó luôn như thế, lúc y giám sát , dường như từng phát hiện , nhưng cũng chính cảm giác phát hiện khiến y cảm thấy đơn giản như vẻ ngoài của .

“Nước đá ?” Hoàng Phủ Dạ nhướng mày hỏi, bỗng nhiên, đôi mắt tím nhạt chợt lóe, sang hoàng : “Hoàng , chuyện của Vinh phi cũng liên quan tới Tiểu Cẩm Cẩm ?”

“Đệ tỉnh táo thật!” Hắn lạnh lùng đáp, sắc mặt vẻ hài lòng, tên nhóc Dạ , vẻ lún sâu !

Nhận vẻ vui trong giọng của , Hoàng Phủ Dạ như hiểu gì, ghế cúi đầu nghĩ ngợi. Nói , thì Bách Lý Kinh Hồng và nàng cũng xảy chuyện gì hết, nhưng tất nhiên thấy hết cơ thể của nàng! Đây chính là tác hại lớn nhất của thiên đoạn tuyết, loại d.ư.ợ.c thể là xuân d.ư.ợ.c thiên hạ nhất, dù tâm trí kiên định đến cũng thể kháng cự hiệu quả của dược, nhưng biện pháp giải độc cũng dễ dàng. Trong mắt thoáng lóe lên sự “ghen ghét”, tự oán đêm qua nổi hứng Hoàng cung dạo, tự dưng để cho cái tên Bách Lý Kinh Hồng lợi! Bỗng chợt nhớ , tên thấy , vì thế, cũng bình tĩnh hơn một chút.

Nhìn khuôn mặt xinh của đổi đủ cảm xúc, màu sắc, Hoàng Phủ Hoài Hàn thầm hừ lạnh một tiếng, một lúc lâu cũng gì.

...

“Tiểu thư, Dạ vương tới thăm !” Thiển Ức ở cửa đen mặt thông báo. Dạ vương điện hạ là tới thăm xem vết thương của tiểu thư thế nào, nhưng tiểu thư căn bản đánh, thương mà thăm. Cô chợt phát hiện , càng ngày càng thể hiểu nối mấy quyền cao chức trọng .

Giọng cô nàng nào đó yếu ớt vang lên: “Cho !”

“Ôi chà, Tiểu Cẩm Cẩm, nàng đúng là bệnh thật nhỉ?” Hoàng Phủ Dạ bước nhanh vài bước , mặt đầy vẻ trêu tức, điều, nụ khuôn mặt xinh , thấy khuôn mặt tái nhợt của giường, liền tắt hẳn.

Hắn nhanh chân bước tới, nghĩ gì liền kéo khăn mặt trán nàng , bàn tay ấm áp chạm nhẹ trán nàng, đó nhướng mày, thu tay : “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng thế ...” Nhiệt độ cơ thể bình thường, còn đắp khăn mặt gì?

“Ôi!” Tô Cẩm Bình đưa tay , mạnh mẽ giật chiếc khăn tay , đặt lên trán , mặt như đưa đám, lắc đầu: “Ta xong , đời của còn hy vọng gì nữa !” Nàng hứa sẽ chịu trách nhiệm với tên , tức là nếu tên phản bội thì nàng sẽ thể vứt bỏ . Tuy dáng vẻ của tuấn tú, nàng cũng thích khí chất tỏa từ , tuy rằng hình của cũng... khụ khụ, gì. đó, cực kỳ thú vị!!! Trong một khoảnh khắc, nàng thậm chí còn nghĩ rằng, thà chiếm đoạt Hoàng Phủ Dạ còn hơn là chiếm đoạt , bởi vì...

Vị vương gia nào đó nhếch môi, đang nghĩ nàng định ầm ĩ chuyện gì đây? Hắn phất vạt áo, ghé bên giường nàng, tay chống cằm, ánh mắt hoa đào lẳng lơ nàng hỏi: “Nói xem nào, chuyện gì đây?” Không là vì chuyện tối qua chứ? Không bọn họ xảy chuyện gì ? Đáy mắt đột nhiên tối sầm xuống, dù là xảy chuyện gì, nhưng đối với một cô nương, thì coi như thanh danh hủy hoại , một con gái bình thường tuyệt đối sẽ suy nghĩ gả cho khác nữa, ép gả nàng cho khác, chẳng khác nào ép nàng chỗ c.h.ế.t!

Quả nhiên...

“Đêm qua một chuyện bằng cầm thú! Ôi ôi, đừng tới nữa, đừng tới nữa! Tiểu Dạ Dạ, còn nghĩ, giá như đêm qua là thì bao!” HIện giờ nàng cũng dám nghĩ kỹ càng xem đêm qua đầu lừa đá tìm cái như thần tiên thoát tục vướng chút khói lửa nhân gian !

Đôi môi mỏng cong lên, trong đôi mắt màu tím nhạt như hiện lên vẻ vui sướng: “Lời của nàng nghĩa là ?”

“Vì cái như trong sạch, gì với cũng cần chịu trách nhiệm chứ!” Tô Cẩm Bình thật lòng câu .

Vì thế, khuôn mặt tràn ngập vui sướng của vị Vương gia nào đó, chỉ trong chớp mắt liền đen thui như cứt trâu, xám ngắt, đó lặng lẽ chuyển thành màu xanh: “Tiểu Cẩm Cẩm, bản vương phát hiện , chỉ cần thêm với nàng vài câu thôi, sớm muộn gì cũng ngày nàng chọc tức c.h.ế.t!”

“Tiểu Dạ Dạ, là cao thủ hái hoa ?” Nàng thèm để ý đến sự tức giận của , đầu sáng, mắt sáng rực .

Tim nhảy dựng lên, nàng hỏi chuyện gì, nhưng khiến chột , dám mắt nàng. Lúc lang thang qua các bụi hoa nhưng tình cảm gì, bây giờ mới cảm thấy, quá khứ của cũng là một bức tường chắn nhỏ giữa hai : “Sao... ?” Năm đó, ngay cả khi phụ hoàng gọi tới để nhắc nhở vì chuyện , cũng hề chột như hôm nay, chuyện mà cũng lắp bắp nữa.

Người giường bật lên như cá chép, sang : “Vậy dạy xem thế nào mới gọi là đối xử tối với ?”

“Nàng định gì?” Trong lòng xuất hiện một dự cảm mãnh liệt, nàng đối xử với ai?

Đôi mắt phượng lấp lánh nước, vẻ đáng thương : “Huynh cứ cho !” Nàng thề sẽ đối xử với , nhưng từng yêu đương bao giờ thì nàng thế nào chứ?

Khóe miệng run rẩy, đây là đầu tiên thấy dáng vẻ của nàng: “Nàng cái gì, thì cho nàng cái đó.” Dù cũng thường cư xử như đối với phụ nữ, chỉ cần quá quắt, vượt quá giới hạn của , thì sẽ cho cái đó.

, Tô Cẩm Bình nghiêng đầu suy nghĩ về cái tên kiêu ngạo , cuối cùng rút kết luận --- hình như sẽ yêu cầu gì cả: “Vậy nếu gì cả thì ?”

“Vậy tức là điều nàng chính là bản thôi!” Vị vương gia quần lụa áo là nào đó mặt đầy vẻ phong lưu, tự đắc, phe phẩy cây quạt của .

Cô nàng nào đó khó khăn nuốt nước miếng, nghi hoặc đối phương, Bách Lý Kinh Hồng chắc hẳn cái suy nghĩ buồn nôn như thế nhỉ?

“Thôi thôi, cái tên củ cải lăng nhăng nhà , cũng sẽ chẳng đưa chủ ý ho gì mà!” Nàng xuống giường, thở dài cảm thán.

Cơ mặt Hoàng Phủ Dạ run lên, rõ ràng là nàng hỏi , thế mà , biến thành nàng chế nhạo. Nhớ tới mục đích chính mà tới đây hôm nay, vội : “Tiểu Cẩm Cẩm, đêm qua...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-69-trinh-tiet-tri-gia-mot-luong-bac.html.]

Vừa thấy hai chữ , mặt Tô Cẩm Bình trở nên vô cùng ngượng ngùng: “Huynh ?” Biết chiếm đoạt ?

“Ừ!” Biết nàng chiếm đoạt , nhưng danh tiết vẫn hủy.

“Đó là chuyện ngoài ý mà!” Chong chong lên đỉnh màn, nàng cảm thấy thần kinh của vô cùng suy yếu, đối mặt với thế nào.

“Ta , nàng định thế nào bây giờ?” Đây mới là điều quan tâm nhất, nếu là con gái bình thường, chắc chắn chỉ thể chấp nhận phận, nhưng câu hỏi của ... là mong chờ nàng sẽ giống với con gái bình thường khác.

“Hu hu hu, còn thế nào nữa? Gặp như , đời của xem như hủy còn !” Nàng hầu như thể tương lai ảm đạm của --- nàng thấy, nàng và cái tên kiêu ngạo, quái gở, bướng bỉnh đối mặt , chẳng ai lời nào, lâu, lâu ... vẫn chẳng lời nào! Oa oa oa, lệ chan chứa...

Có điều, nàng là một thanh niên nghiêm túc trách nhiệm, trái tim, thể ăn xong đầu thèm chịu trách nhiệm chứ?

Đôi mắt tím nhạt thoáng xuất hiện vẻ mất mác, đôi môi mỏng quyến rũ hé mở, chậm rãi khép , cuối cùng, giọng mang vẻ phong lưu đùa cợt vang lên: “Thật , cũng đến nỗi thế. Nếu là bản vương, bản vương sẽ bận tâm!”

Ý là --- chuyện đêm qua là chuyện ngoài ý , vì thế, dù xảy , nhưng nếu là Hoàng Phủ Dạ thì vẫn tình nguyện nàng!

Có điều, suy nghĩ của Tô Cẩm Bình và suy nghĩ của rõ ràng cùng một đường thẳng. Nàng lườm đầy khinh bỉ: “Đương nhiên là bận tâm . Một con phẩm hạnh như , nếu gì gì đó, chừng còn cảm thấy sung sướng, vui vẻ chứ!” Bách Lý Kinh Hồng thì khác, đó tám tuổi đưa con tin, tính cách lãnh đạm lạnh lùng xa cách, trăm phần trăm vẫn còn là “xử”, nàng cưỡng bức thể bận tâm chứ!

Sắc mặt Hoàng Phủ Dạ lập tức biến đổi, vô cùng khó coi. Hắn dậy, hít một , : “Nàng quyết định, thì bản vương cũng can thiệp nữa!” Nói xong, chờ Tô Cẩm Bình đáp lời, nhanh chân bước khỏi phòng.

Một đoạn đối thoại ông gà bà vịt cứ như mà kết thúc!

Tô Cẩm Bình kỳ quái theo bóng lưng , vì cái lông gì mà nàng cảm thấy hôm khác khác nhỉ? Mà, cưỡng bức chịu trách nhiệm là chuyện hiển nhiên ? Nàng rằng, Hoàng Phủ Dạ căn bản hề là nàng hiểu lầm giữa nàng và Bách Lý Kinh Hồng xảy chuyện , còn nghĩ rằng nàng vì danh tiết của nên còn sự lựa chọn nào khác.

Nhìn thấy Hoàng Phủ Dạ xa, Thiển Ức mới rón rén bước phòng: “Tiểu thư, em thấy sắc mặt Dạ vương điện hạ vẻ !” Không chỉ là , mà là cực kỳ khó coi mới đúng!

“Hắn thần kinh!” Cũng chỉ một cách giải thích như thôi!

Khóe miệng cô nhếch lên, khúm khúm núm núm mặt nàng: “Tiểu thư, thể cho em , cô gia của em là ai ?” Nói xong, cô vội cúi đầu, dám nàng, là Hoàng thượng chứ? Ôi trời ơi!

“Cô gia cái gì chứ, còn thành mà!!!” Nàng hét ầm lên, nghĩ tới cái ngày thực sự cho một danh phận, nàng cảm thấy bức bối!

Tiếng quát khiến Thiển Ức hoảng sợ vội lùi về vài bước: “Tiểu... tiểu thư, kích động thế?” Vị cô gia của nhà cô càng giận hơn mới đúng chứ, tự dưng đang yên đang lành con gái cưỡng bức!

“Thôi nào, Cẩm Bình , cáu giận thế?” Một giọng nữ trong trẻo vang lên, trong giọng còn như ý .

Ngay đó, một cô gái mặc xiêm y màu tím xuất hiện ở trong phòng, chính là Mộc Nguyệt Kỳ! Nàng cũng chuyện hôm qua, điều, chỉ một mà hai, nàng phạt trượng, cuối cùng ngăn hộ, bây giờ đang “dưỡng thương”. Nàng cũng chuyện Vinh phi hãm hại nàng thành, còn gậy ông đập lưng ông một trận, điều, chuyện đó thì nàng nữa.

“Mộc cô nương?” Nàng khẽ nhướng đôi lông mày thanh tú, Mộc Nguyệt Kỳ và nàng cũng nhiều giao tình gì, nhưng về lễ tiết, nàng vẫn kéo khăn mặt trán xuống, định dậy chào, nhưng Mộc Nguyệt Kỳ ngăn : “Không cần khách khí, chỉ là, đánh, nên tướng gia mới xin Hoàng thượng cho phép tới thăm thôi!”

Thần t.ử mà truyền thì thể hậu cung, vì thế nên nàng mới thẳng .

“Thiển Ức, em ngoài !” Ấn tượng của nàng dành cho Mộc Nguyệt Kỳ cũng quá tệ, vì thế nàng quyết định thẳng thắn chuyện với nàng .

Thiển Ức hai khẽ gật đầu, lui ngoài. T.ử Diên Mộc Nguyệt Kỳ chờ nàng cũng tự động theo. Cánh cửa nhẹ nhàng khép .

Tô Cẩm Bình dậy, con gái mặt : “Nói , cô tới tìm mục đích gì? Hay nên , ngay từ đầu cô tiếp cận với mục đích gì? Ta cư xử giả tạo với cô, vì quá mệt mỏi, hơn nữa, ác ý!”

Mộc Nguyệt Kỳ ngẩn , thật sự ngờ đời một cô gái thẳng thắn đến như thế. suy cho cùng, tính cách của nàng cũng khác nàng là mấy, nàng cũng lập tức cảm thấy cảm tình với Tô Cẩm Bình, mỉm : “Nếu nàng thẳng thắn như , thì cũng quanh co lòng vòng nhiều. Ta và nàng quen , cũng cần giúp nàng, nhưng tướng gia...”

Nói tới đây, nàng khổ, thầm thở dài một , tiếp chủ đề nữa. Nàng chuyển hướng câu chuyện, đôi mắt xinh vướng chút bụi trần bình tĩnh mắt nàng: “Nàng cũng cần quan tâm chúng như , nàng chỉ cần , chúng cho nàng là . Những điều cũng đều là ý của tướng gia, liên quan gì tới . Tướng gia nhờ tới cho nàng , cái tên Quân Lâm Uyên , tính cách cực kỳ thô bạo quỷ dị, nếu nàng ương ngạnh cố tình đối đầu với , sẽ biện pháp và thủ đoạn để đáp trả, cũng từ một thủ đoạn xa nào để ép nàng đến đường cùng. nếu nàng cứ an phận chịu thua, quỳ xuống khuất phục chân , lẽ sẽ mất cảm giác hứng thú ngay, nàng cũng bớt một kẻ thù!”

Dù là Thượng Quan Cẩn Duệ, Mộc Nguyệt Kỳ đám Hoàng Phủ Dạ thì đều cho rằng, Tô Cẩm Bình đắc tội Quân Lâm Uyên là hành vi sáng suốt. Thủ đoạn của đàn ông đó quá âm hiểm, độc ác, chỉ cần cẩn thận sẽ tan xương nát thịt ngay!

“Cô đặc biệt tới đây là để nhắc điều ?” Tô Cẩm Bình nàng , nhoẻn miệng , một nụ thực sự phát từ sự chân thành. Quân Lâm Uyên là thế nào, nàng cũng nhận , mà Mộc Nguyệt Kỳ mang tin tức đến, chính là cho nàng thấy --- Thượng Quan Cẩn Duệ thực sự giúp nàng! Có điều, mục đích của cái tên nham hiểm đó là gì?

!” Mộc Nguyệt Kỳ khẽ gật đầu, những thông tin mà Thượng Quan Cẩn Duệ thu thập về Quân Lâm Uyên cho thấy, Quân Lâm Uyên là một hề chút hứng thú nào đối với những kẻ cúi đầu lời , ngược , d.ụ.c vọng chinh phục cực kỳ lớn đối với những kẻ đối nghịch với .

“Ta hiểu ý cô . Có điều, dù gây chuyện với , thì cũng là Biểu ca của Mộ Dung Song, sớm muộn gì cũng trả thù để trút giận cho biểu nhà .” Không nàng nghĩ tới vấn đề , nhưng ngay từ đầu, nàng cũng chủ động đắc tội , mà là vô tình đụng , hơn nữa, mở miệng lấy mạng nàng. Nếu nàng lùi bước thì bây giờ là một t.h.i t.h.ể !

Mộc Nguyệt Kỳ thầm hít sâu một : “Nàng cũng sai, nhưng mà...”

“Có điều, hiểu rõ, Mộ Dung Song và Quân Lâm Uyên cũng là đồng đội. Đắc tội Mộ Dung Song cũng đủ để khiến Quân Lâm Uyên quyết tâm g.i.ế.c . Còn nữa, Mộ Dung Song đủ để gây sức ép cho , nhưng Quân Lâm Uyên quyền lực ngập trời. Nếu cố tình vứt bỏ thể diện quân vương, lấy mạng , thì Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng sẽ giữ , đúng ?” Tô Cẩm Bình vô cùng thản nhiên.

“Xem tướng gia quá lo lắng . Nếu nàng thấu tất cả như , cũng chẳng cần nhắc nhở nữa.” Lần nàng thực sự tán thưởng cô gái mặt, lẽ mưu trí của nàng còn hơn hẳn một bậc. Mà cô ả Mộ Dung Song cùng nổi danh với nàng , thật cũng ngốc, chỉ là vì sống an nhàn sung sướng lâu quá , từng thất bại, đối nghịch, nên Mộc Nguyệt Kỳ cũng chẳng để ả mắt. Chỉ là, cô gái mặt nàng đây... Nếu suy cho cùng, thì hai vẫn là tình địch, nhưng nàng cảm giác hùng gặp hùng với nàng là ...

“Ha ha, dù cũng cảm ơn cô. Con sống tinh thần chứ.” Nếu nàng thực sự quý trọng tính mạng của , nàng cũng sẽ liều lĩnh đối đầu với Quân Lâm Uyên. Có điều, càng sống ở cổ đại lâu ngày, nàng càng cảm thấy cuộc sống của chẳng mục tiêu gì hết. Ở hiện đại, ít nhất nàng cũng thể rằng, tuy cuộc sống giá trị gì, nhưng chỉ cần còn sống, mỗi tiết thanh minh, nàng còn thể đốt một nén hương cho bố nuôi, còn chút vướng bận. ở cổ đại, chẳng ai quan tâm đến nàng, cũng ai khiến nàng thực sự bận tâm, dù sống c.h.ế.t khác gì ? Vậy thì, để nàng lấy cái mạng nhỏ nàng của tranh đoạt một phen, ai thắng ai bại, còn !

Mộc Nguyệt Kỳ liền khẽ , dậy: “Nàng thật sự đặc biệt, từng thấy cô gái nào như nàng!” Nếu để ý đến tính mạng của , thì mỗi gặp nguy hiểm, nàng khéo léo bao biện hóa nguy thành an. nếu là để ý, thì nàng thường xuyên tự đẩy đầu tên mũi giáo!

“Nếu thể tiếp tục sống, thì ngày nào ngày đó. Nếu thật sự thể sống nổi, cũng sẽ kéo những cho sống yên cùng xuống địa ngục. Hơn nữa, với tài trí của Quân Lâm Uyên, dù hiện giờ chịu thua, cũng kịp, đúng ?” Tô Cẩm Bình lộ thái độ thản nhiên, tự tại.

“Cũng đúng, nếu , phiền nàng nữa. Có điều, đối đầu với Quân Lâm Uyên, nàng nắm chắc mấy phần thắng chứ? Ta vẫn báo một chút tin tức cho tướng gia .” Dù cũng lo lắng cho nàng.

Tô Cẩm Bình đầu, tươi rạng rỡ, khuôn mặt xinh đầy vẻ ngạo nghễ, tự tin: “Nếu còn giữ thể diện của một vị hoàng đế, thì sẽ , ngược , còn thể cho chịu ít thiệt thòi. mà, nếu cần đến uy nghiêm của hoàng đế nữa, thì cô cũng đấy, vô sỉ là vô địch. Ta sẽ phần thắng nào hết. Có điều, là một hoàng đế, thể vì một cung nữ mà bỏ cả thể diện của chứ? Cô nghĩ ?”

Nghe nàng , Mộc Nguyệt Kỳ khẽ trả lời. Xem cả nàng và tướng gia đều đ.á.n.h giá thấp nàng . Nàng khẽ gật đầu chào, .

Nhìn theo bóng của nàng , Tô Cẩm Bình khẽ nheo đôi mắt phượng, bỗng nhớ tới ngày đó nàng và Bách Lý Kinh Hồng giáo huấn Hách Liên Dung Nhược, đó đột nhiên xuất hiện một thích khách gánh tội , chẳng lẽ là của Thượng Quan Cẩn Duệ? mà, rốt cuộc vì bọn họ như ?

...

T.ử Diên theo Mộc Nguyệt Kỳ ngoài cung, tức giận, bất bình : “Mộc cô nương, Tướng gia thật quá đáng, bắt tới nhắc nhở Tô Cẩm Bình !” Chẳng lẽ tướng gia Mộc cô nương thích ngài ?

“Cũng mở lời, mà chủ động đề nghị.” Người đằng đầu, lẳng lặng đáp.

“Cái gì cơ? Người điên ? Nhắc nhở nàng cũng , nhưng còn với nàng đây là ý của tướng gia chứ? Đây là đang giúp tướng gia với... ?” T.ử Diên thực sự hiểu nổi nàng . Trước hễ cô gái nào quyến rũ tướng gia, Mộc cô nương luôn hạ thủ nương tay, đằng bây giờ tuyệt đối là một cô gái hiền lành, lương thiện. đối với Tô Cẩm Bình khác như ?

Đôi mắt trong trẻo như nhuộm vẻ giễu cợt, : “Chỉ cần là những gì quan tâm, sẽ giúp bảo vệ!”

“Mộc cô nương!” Mũi T.ử Diên cay xè, gì mới . Mộc cô nương đối xử với Tướng gia như , ngài thấy chứ? Trong đầu ngài vì chỉ cô nàng tầm thường ?!!! “Một ngày nào đó, nhất định Tướng gia sẽ nhận thấy sự của !”

“Hy vọng là !” Nhận thấy nhận thấy thì liên quan gì , chẳng chuyện gì thắng hai từ “tình nguyện” trong lòng nàng . Nàng tình nguyện như , chỉ cần vui vẻ là .

...

“Tiểu thư, thế? Đi thăm Tam hoàng t.ử Nam Nhạc ạ?” Thiển Ức cũng lờ mờ đoán tiểu thư đoạt mất sự trong sạch là ai. Có điều, nhớ tới phản ứng của Tô Cẩm Bình lúc , cô cũng dám thẳng câu mà cô đang nghĩ. Cô vốn hỏi là --- thăm cô gia ?

Trời dần tối, vẻ sẽ ai đến “thăm bệnh” nữa, Tô Cẩm Bình liền dậy, chuẩn xuất phát. Đâu ngờ, tới cửa, câu hỏi , khí phách hiên ngang hùng dũng của nàng thoáng tan thành mây khói, mặt buồn rười rượi đầu Thiển Ức: “Thật ... dám , hu hu hu...”

Nàng thầm hạ quyết tâm trong lòng cả nửa ngày, cũng đối mặt với như thế nào. Còn nữa, đến bây giờ nàng cũng nghĩ , đối xử với thế nào mới gọi là đối xử ?!

“Khụ khụ, tiểu thư. Người cứ yên tâm mà , cô gia, , Tam hoàng t.ử Nam Nhạc sớm muộn gì cũng tha thứ cho mà!” Thiển Ức nhỏ giọng .

Yên tâm mà ? Sao giống như nàng tìm c.h.ế.t thế? mà... hình như ... “Vậy... đây!” Nói xong, thầm cổ động vài nữa, mới lao cửa!

Chỉ một thoáng , nàng đột ngột về, ôm cửa lớn rên rẩm: “Ta thật sự dám !!!” Vừa nghĩ đến chuyện đối mặt với cái tên mặt lạnh , nghĩ đến chuyện , nàng hổ c.h.ế.t di !

Gáy Thiển Ức chợt xuất hiện vài sọc đen to tướng, bước tới kéo tay tiểu thư nhà xuống: “Tiểu thư, trốn tránh chẳng giải quyết việc gì cả!”

“Thiển Ức, đột nhiên tình nguyện rơi hai lượng bạc còn hơn!!!” Thật cái chuyện vô cùng khó tin , cũng đáng giá hai lượng bạc...

Khóe miệng vị thị tỳ nào đó run lên, cuối cùng là sự trong sạch của cũng chỉ trị giá một hai lượng bạc thôi ?!!!

“Thôi , chứ gì!!!” Nàng nghiến chặt răng, chạy về phía Lê viên, nhưng bước chân cực kỳ nặng nề, giống như sắp chịu c.h.ế.t !

Thiển Ức ở cửa, theo bóng tiểu thư nhà --- lão nhân gia , tự cầu phúc !!!

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...