Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 69:: Sự Bao Dung Của Trẫm, Trước Giờ Chỉ Dành Cho Y
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng cung Tây Võ, bên trong cung Phượng Nghi.
Ánh nến sáng rực, một phụ nữ mặc phượng bào, đang soi gương chăm chút cho đôi lông mày nhỏ dài của . Trên dung nhan xinh một nụ , nụ mang theo sự quỷ quyệt đến khó tả. Giờ , Yến Kinh Hồng chắc đang cố sức giải thích với Hoàng thượng rằng y chuyện đó nhỉ?
Yến Kinh Hồng, ngươi cho rằng ngươi thể đấu với ? Xét về độ yêu thương của Hoàng thượng, ngươi sánh bằng . Mưu kế, ngươi cũng sánh bằng! Sao ngươi thể nghĩ , với Mặc Họa hợp tác thất bại, thì chúng tiếp tục hợp tác chứ? Lần để ngươi tránh thoát, bản cung tin ngươi thoát !
“Nương nương, nãy Phùng Xuân cô cô mới đưa than vẽ lông mày tới, là hôm nay tổng cộng chỉ bốn hộp, cho nên cũng chỉ đưa qua đây hai hộp.” Tỳ nữ trong cung xong thì dâng cao đồ vật trong tay lên.
Hoàng thượng mặc dù đối xử với Hoàng hậu lạnh nhạt, chỉ đến ngày mùng một và mười lăm hàng tháng theo quy định của tổ tiên, nhưng từng khắt khe về chi phí cho Hoàng hậu, cho dù là sủng ái sủng phi nào đó thì cũng để cho địa vị đó vượt qua Hoàng hậu. Có đồ gì , Hoàng hậu cũng độc chiếm một phần.
“Ừm, để đấy !” Phượng Ức Tuyết hiển nhiên cũng hài lòng với Mộ Dung Thiên Thu về chuyện , bốn hộp, đưa tới đây hai hộp, đây cũng chính là giúp ả nhắc nhở mấy con tiện nhân an phận trong hậu cung là địa vị của Hoàng hậu là phép xâm phạm! Ả mở một hộp , lấy một cái, tô lên lông mày của ả, ả càng tô càng cảm thấy bản xinh gì sánh , nghĩ tới kết quả mà Yến Kinh Hồng khả năng nhận càng đắc ý nhiều. lúc ả đang đắc ý, tiếng đầy hốt hoảng của đám thái giám ở cổng truyền tới: “Nô tài tham kiến Hoàng thượng, Hoàng thượng vạn tuế!”
Phượng Ức Tuyết kinh ngạc, mặt hiện lên vẻ cổ quái, hôm nay mùng một, cũng mười lăm, Hoàng thượng tới đây?
Ả còn nghĩ rõ ràng, Mộ Dung Thiên Thu tiến đến, mặc một bộ long bào màu đen, ống tay và vạt áo thêu phi long, hiểu giờ phút hình ảnh rồng đầy uy nghiêm và ngang ngược Phượng Ức Tuyết cảm giác sợ hãi! Ả nhanh chóng quỳ xuống : “Thần tham kiến Hoàng thượng, khi đến Hoàng thượng để hạ nhân tới thông báo một tiếng?”
Không là đang thẩm tra, xử lý Yến Kinh Hồng ? Hay là Yến Kinh Hồng cho đau lòng, nên cuối cùng cũng hiểu là điểm của ?
Một bàn tay mạnh mẽ vươn , nâng mặt ả thẳng mặt , đó âm thanh lạnh lùng của vang lên chậm rãi: “Vậy, Hoàng hậu của trẫm , lúc ngươi cùng với Thừa tướng mưu đồ tạo phản thông báo cho trẫm một tiếng thế?”
“Cái gì?” Phượng Ức Tuyết kinh ngạc, mắt phượng cũng nhịn mà trợn lên thật to! Ả và Thừa tướng bí mật tạo phản, Hoàng thượng đang cái gì thế?
“Thừa tướng nhận tội, nhất là ngươi cũng nhận !” Mộ Dung Thiên Thu , buông mạnh cằm của ả , mạnh mẽ đến mức suýt chút nữa hất ả ngã đất!
Phượng Ức Tuyết nhanh chóng níu vạt áo bào của : “Hoàng thượng, thần , đây chắc chắn là do Thừa tướng vu oan cho thần !”
Mộ Dung Thiên Thu tâm trạng để ả gì, đôi con ngươi màu xanh lục óng ánh về phía hộp than vẽ lông mày bàn trang điểm cách đó xa. Hắn vươn hai ngón tay , cầm cây than lên: “Sáng sớm hôm nay trẫm còn lệnh cho hạ nhân đem hai hộp tới đây, là để bày tỏ sự coi trọng của trẫm đối với vị Hoàng hậu sủng ái, thế mà đến đêm Hoàng hậu của trẫm cũng tham gia chuyện tạo phản , trẫm cảm thấy đau khổ, thất vọng!”
Nói xong kẹp cây than ở đầu ngón tay, xoay tròn vài vòng, ngoài đoán đang suy nghĩ gì.
Phượng Ức Tuyết điệu bộ của , trong lòng cảm thấy vô cùng sợ hãi, điệu bộ của ả từng thấy nhiều năm ! Lúc , khi Mộ Dung Thiên Thu vẫn còn là Hoàng tử, còn ả là Hoàng t.ử phi, mỗi khi bộc lộ vẻ mặt , chính là lúc g.i.ế.c ! “Hoàng thượng, thần tuyệt đối những chuyện như thế, thần …”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Ả cố gắng biện hộ, còn Mộ Dung Thiên Thu chợt cúi đầu xuống, mặt lộ vẻ dịu dàng từng , thể cao quý của chậm rãi xuống, bất chợt vươn tay tự tô lông mày cho Phượng Ức Tuyết, âm thanh lạnh lùng như tiếng chuông chiêu hồn xuống Địa Ngục vang lên bên tai ả: “Hoàng hậu của trẫm, chính vì gương mặt của ngươi, cũng chính vì bình thường lúc nào ngươi cũng vẻ cả thiên hạ ngươi là yêu trẫm nhất đó, mới khiến cho trẫm tuy thích ngươi nhưng vẫn còn chút tình nghĩa. Dù thì lúc trẫm còn Hoàng tử, ngươi vẫn một mực rời bỏ, hầu hạ bên trẫm, nhưng hôm nay, trẫm mới , điều thể tin tưởng nhất bầu trời chính là vẻ bề ngoài, nhất là nhan sắc của đàn bà. Ngươi xem, tại ẩn gương mặt xinh là nhiều suy nghĩ bẩn thỉu như thế? Thậm chí cả trẫm ngươi cũng hại, ngươi trẫm c.h.ế.t để Nữ hoàng đúng , hả?
Nói đến đây, động tác tay của bỗng nhanh thêm mấy , vạch mạnh một cái…
“Á!!!” Phượng Ức Tuyết hét t.h.ả.m một tiếng, cảm giác chất lỏng đang chảy từ giữa lông mày của ả xuống, tay ả run run sờ lên thấy một mảng đỏ tươi, khiến cho ả hốt hoảng, giữa lông mày còn truyền đến cảm giác đau rát.
Còn Mộ Dung Thiên Thu ném cây than đáng giá ngàn vàng xuống, hừ lạnh một tiếng lên.
Đây là đầu tiên tỏ dịu đàng với ả, cũng là đầu tiên dùng bàn tay cao quý để vẽ lông mày cho ả. mục đích của là để hủy gương mặt ả! Hủy khuôn mặt khiến ả tự hào nhất!
Lòng của ả bỗng nhiên nguội lạnh. Bởi vì ả rõ ràng, cho dù là ả cãi , cho dù đàn ông vô tình mặt ả tin ả tham gia và chuyện mưu phản thì chỉ vì khuôn mặt hủy của ả thi cũng sẽ ả nhiều thêm một !
“Hoàng thượng, thần chỉ một câu, đời yêu ngài nhất chỉ thần ! Có lẽ khi yêu thần ích kỷ, nhưng khắp hậu cung , nếu chỉ vì ‘yêu’ mới ở bên cạnh ngài, thì cũng chỉ một là thần mà thôi. Cho dù ngài tin thì điều mãi mãi cũng sẽ đổi, về những chuyện khác, nếu Hoàng thượng cảm thấy là thần , thì chính là thần cũng !” Ả che mặt , chán nản những lời , thực ả còn nữa, nhiều năm qua, ả quá mệt mỏi !
Thật là mệt mỏi! Từ khi là thiếu nữ, cha ả gả ả cho Ngũ Hoàng t.ử nhã nhặn dịu dàng, nhưng ả khăng khăng theo ý , bất chấp cả danh tiết của con gái, mặt dày quỳ giữa đại điện cầu xin Hoàng thượng cho phép cưới Nhị Hoàng t.ử lúc đó sủng ái! Khi , trong thiên hạ đều ả, phượng hoàng gả cho giao long!
Giao long là gì? Giao long chính là con rắn! Có ai Hoàng hậu Tây Võ các đời đều là Phượng gia. Thế nhưng do ả quá yêu, yêu dáng vẻ âm u, tàn khốc, quỷ quyệt tàn nhẫn của đàn ông ! Lúc đó cha ả cách nào, chỉ một đứa con gái như thế nên cũng dốc lực trợ giúp . Nhiều năm qua, ả theo bên cạnh , từng bước một leo tới độ cao , những đây coi thường , từng từng g.i.ế.c!
Đây mới là con rồng ẩn chân chính, leo một mạch tới ngôi vua! Còn ả cũng lên bảo tọa của Hoàng hậu, ả còn kịp vui sướng vì lúc quyết định sáng suốt thì vốn chỉ năm suất cơ , trong nháy mắt biến thành ba mươi sáu viện! Từng mỹ nhân lượt cung, ả tranh đấu giành giật, tay dính đầy m.á.u tươi, thời gian trôi qua, ả dần mất phương hướng! Càng nhiều đàn bà, ả càng độc chiếm sự sủng ái của vua, ả rõ là khả năng như thế nhưng ả vẫn điên cuồng đuổi theo!
Mãi cho đến khi Yến Kinh Hồng xuất hiện! Đó cũng là một đàn bà, thế mà đàn ông tình huống đối phương là phụ nữ, nhưng vẫn thể với nàng, cưng chiều nàng, xưng hô với nàng là “Trẫm… Yến khanh”, mật cũng mập mờ, ngữ điệu thì khác khi “Hoàng hậu của trẫm”! Tất cả chuyện đều khiến ả ghen tỵ, nổi điên! qua những năm ả chậm rãi hiểu rõ, ả bao nhiêu việc thì trong mắt cũng đều là phí công!
“Hoàng hậu, đây coi như là ngươi nhận tội?” Âm thanh lạnh lùng của Mộ Dung Thiên Thu từ đỉnh đầu ả truyền xuống.
Phượng Ức Tuyết ngẩng đầu , lạnh : “Chẳng Hoàng thượng chỉ hy vọng thần nhận tội ?” Máu đỏ tươi chảy dọc theo khuôn mặt nàng trông thật đáng sợ, nhưng một nét thê lương đầy mỹ cảm.
“Hoàng hậu thông minh!” Mộ Dung Thiên Thu cũng quanh co, mà thẳng thắn! là hy vọng đối phương nhận tội, bởi vì chuyện nhất định gánh tội cho bé con , mà nhiều hơn nữa chính là căn cơ của Phượng gia quả thật là vô cùng khổng lồ, lớn đến mức nếu diệt trừ thì sẽ thể yên mà ngủ yên , thể nghi ngờ rằng đây chính là cơ hội nhất!
Bỗng nhiên Phượng Ức Tuyết nở nụ , trong tiếng bao hàm sự tang thương và bất đắc dĩ: “Cho nên dù rằng thần gì thì Hoàng thượng cũng bỏ qua cơ hội để hủy diệt Phượng gia ?”
“!” Mộ Dung Thiên Thu cũng thẳng thắn, tiếp tục lạnh một tiếng : “Hoàng hậu, ngươi cũng oan , mấy cái tấu chương , trừ ngươi thì ai thể trộm ?”
Phượng Ức Tuyết lạnh một tiếng, ả bây giờ gì thì cũng phí công, bởi vì đối phương gán cho ả tội mưu phản! Cho nên dù nàng gì nữa thì đấy vẫn là tội mưu phản. Ả c.ắ.n răng uất hận : “Hoàng thượng, thần chỉ , nếu thần và Thừa tướng cùng mưu phản thì ngươi xử lý Thừa tướng như thế nào?”
“Yến khanh chẳng qua chỉ là cùng đùa với trẫm một chút thôi, khác với Hoàng hậu ngươi!” Mộ Dung Thiên Thu , giọng điệu cũng tự chủ mà mang theo một chút trào phúng, cứ như là đang chế giễu Phượng Ức Tuyết tự lượng sức,
Ha ha! Một là bắt tại chỗ tội mưu phản, là chuyện đùa, mà chính ả chỉ trộm mấy cái tấu chương, gán chặt cho tội mưu phản ư! “Mộ Dung Thiên Thu, lòng ngươi tàn ác như thế chứ! Phượng Ức Tuyết theo ngươi ròng rã mười năm, mà vẫn sánh với Yến Kinh Hồng ? Không ngờ ngươi vô tình như thế! Muốn tính mạng cả nhà , còn bỏ qua cho tiện nhân Yến Kinh Hồng !” Ả cực kỳ tức giận, quên luôn cả bộ dạng của bản !
Ả lời xong, ánh mắt Mộ Dung Thiên Thu liền lạnh xuống, nhưng mặt vẫn là một vẻ lạnh lùng và chế giễu, cúi xuống, lạnh lùng : “Hoàng hậu của trẫm, khi ngươi gả cho , ngươi nghĩ tới chuyện ‘Đế vương vốn vô tình nhất’ ?”
“ thế! là đế vương gia vô tình nhất, qua cầu rút ván, chim thì quên ná mà cá thì quên nơm, chim bay hết thì chặt luôn cung! Ha ha ha…” Phượng Ức Tuyết bỗng như phát điên, tại ả nghĩ tới đàn ông thể vô tình đến như thế chứ!
Bộ dạng của ả khiến cho Mộ Dung Thiên Thu ảnh hưởng chút nào, vẻ mặt hề biến đổi, để ý đến mà : “Hoàng hậu, ngươi sai ở chỗ là yêu trẫm, cũng sai ở chỗ là nên so sánh với Yến khanh. Bởi vì sự tha thứ bao dung của trẫm từ tới nay đều chỉ dành cho một là y thôi!”
“Như là Hoàng thượng ngày thật lòng yêu nàng ?” Vẻ mặt Phượng Ức Tuyết lúc hỏi câu là lạnh lùng, thậm chí còn mang theo một chút nhạo.
Mà Mộ Dung Thiên Thu im lặng thật lâu, thật lâu mới khẽ thở dài một : “Đế vương trái tim!” Muốn là một bậc đế vương thành công, thì trong tính mạng của thể chữ ‘yêu’ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-69-su-bao-dung-cua-tram-truoc-gio-chi-danh-cho-y.html.]
Đáp án cũng trong dự liệu của Phượng Ức Tuyết, nhưng cũng là ngoài ý liệu! Trong lòng ả bỗng nhiên cân bằng , ả chiếm tình cảm thật của , mà trong thiên hạ cũng ai thể chiếm , nếu như thế thì ả còn lòng cái gì nữa! Khóe môi ả cong lên, phát một nụ đầy ác ý: “Hoàng thượng, thế ngươi Yến Kinh Hồng là một phụ nữ , nàng lừa ngươi lâu như thế ?
“Ngươi cái gì?!” Sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu mất vẻ lạnh lẽo, xốc cổ áo ả lên, nâng lên mặt .
“Ta , Yến Kinh Hồng là phụ nữ!” Sao hả? Trong lòng cảm thấy khó chịu ? Nhất là khi ngày ngày đều cảnh bên cạnh Yến Kinh Hồng một đàn ông như !
Con ngươi óng ánh màu xanh lục của Mộ Dung Thiên Thu ả trừng trừng, vẻ như tin sự thật . “Ngươi chứng cứ ?”
“Không chứng cứ, nhưng nếu Hoàng thượng tin, bây giờ thể tới phủ Thừa tướng tự kiểm tra mà!” Tuy mặt Phượng Ức Tuyết còn dính đầy m.á.u tươi nhưng bây giờ ả , là đầy tự ngạo, tự ngạo khiến kinh ngạc, cũng tự ngạo đến mức … chán ghét!
Nếu Yến Kinh Hồng thật sự là đàn bà, thì Mộ Cẩn Thần , đến tám chín phần mười sẽ chính là Hoàng đế Nam Nhạc, mệnh danh là “Tài chấn tứ quốc, diễm kinh Cửu Châu” .
Nghĩ thế, một cảm giác tức giận, còn một cảm giác lừa gạt cộng tạo thành một cảm giác phức tạp khó nên lời, khiến ném mạnh Phượng Ức Tuyết xuống đất! Mà Phượng Ức Tuyết ném mạnh xuống đất thì chỉ bình tĩnh dùng tay che bụng .
“Người , Hoàng hậu mưu đồ tạo phản, truyền ý chỉ của trẫm, phế bỏ ngôi vị Hoàng hậu, cùng với Phượng gia ở Tây Võ, c.h.é.m đầu tịch thu bộ!” Giọng lạnh lẽo của buông những lời vô cùng vô tình.
“Hoàng thượng, ngươi thể g.i.ế.c !” Trên mặt Phượng Ức Tuyết mang theo vẻ chắc chắn.
Mộ Dung Thiên Thu lạnh lùng ả, chờ câu tiếp theo của ả.
“Hoàng thượng, thần t.h.a.i !” Hai tháng , Mộ Dung Thiên Thu qua đêm ở Ngọc Môn Quan sủng hạnh ả, vì mới hai tháng nên cũng thấy rõ ràng .
Có thai? Mộ Dung Thiên Thu ả thật lâu : “Truyền ngự y tới, nếu như , thì lăng trì xử tử. Nếu thật sự là , thì đày lãnh cung!”
Từ đến nay luôn cực kỳ cẩn thận, bình thường khi sủng hạnh xong phi tần đều sẽ đối phương uống hết canh tránh thai, vì cái gì cả, chỉ vì con thôi! Nghĩ chuyện tự tay g.i.ế.c phụ hoàng của , nghĩ từng c.h.ế.t tay ! Hắn cảm thấy con chỉ khiến đứa bé bước con đường của phụ hoàng năm xưa, cho nên . nếu vẫn con ngoài ý thì lẽ là ý trời, cũng ban thưởng một bát t.h.u.ố.c sảy thai, dù thì giang sơn cũng cần một thừa kế, đó cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi!
Nói xong, lập tức xoay bỏ . Bất luận , cũng bất luận sự trừng phạt đang chờ đợi Phượng Ức Tuyết là xử t.ử lãnh cung, thì cũng đều ảnh hưởng gì quá nhiều tới .
mà ngay khi bước chân khỏi cửa thì Phượng Ức Tuyết bỗng dốc cạn đáy lòng mà : “Hoàng thượng, cho dù là ngươi từng yêu , thậm chí từng để ý đến . Dù là từ khi bắt đầu, cũng đều chỉ vì Phượng gia, nhưng vẫn cho ngươi rằng hối hận! Cho dù là sai cũng dứt khoát hối hận!”
Sau khi xong, ả chán nản đất, chờ ngự y đến. Do ả năm đó tùy hứng, chọn một tên đàn ông quỷ quyệt khó lường như thế nên mới khiến ả rơi xuống tình cảnh như bây giờ! Còn khiến cho Phượng gia cũng liên lụy, nhưng ả hối hận. Dù cho thế nào, ả yêu mặt là sai. Cho dù cuối cùng là thua đến t.h.ả.m hại, cho dù cuối cùng gì cả, ả vẫn cảm thấy là sai!
“Đáng giá!” Ả phun hai chữ , cũng nhắm nghiền hai mắt cùng một lúc, nước mắt lóng lánh rơi xuống từ đôi hàng mi thật dài, hòa lẫn với m.á.u mặt ả, cực và cũng cực kỳ thê lương.
Mộ Dung Thiên Thu dừng một chút tiếp tục bước . Tựa như thấy những gì ả , nhưng tất cả đều thấy rõ ràng! Hắn đối xử như thế là quá mức tàn nhẫn đối với Phượng Ức Tuyết! … đế vương, vốn trái tim! Nếu trong tim chứa đựng thứ gì đó, thì đó hẳn là xã tắc giang sơn!
“Người ! Truyền thống lĩnh Cấm vệ quân tới!” Mộ Dung Thiên Thu xong thì nhanh chóng bước Dưỡng Tâm Điện
“Rõ!” Nội thị giám phất tay với tên thái giám lưng, tên thái giám hiểu ý, ngay lập tực truyền ý chỉ.
Trong điện Dưỡng Tâm, Mộ Dung Thiên Thu ngừng xoa trán của , thật sự nếu Yến Kinh Hồng đúng là phụ nữ thì nên như thế nào! Mộ Cẩn Thần thì chắc chắn g.i.ế.c, nhưng còn bé con ? Thả, là…?
Thống lĩnh Cấm vệ quân tới nơi liền quỳ xuống : “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần đến! Không Hoàng thượng gì cần phân phó?”
“Ngươi lập tức mang binh vây quanh phủ Thừa tướng cho trẫm, bắt Thừa tướng và Mộ Cẩn Thần tới đây cho trẫm!” Trong giọng của bất giác mang theo vẻ mệt mỏi, chán nản.
Thống lĩnh Cấm vệ quân gật đầu: “Rõ! Thần lập tức ngay!”
Sau đó là một thời gian dài chờ đợi. Trong lúc đó cung nhân đến cho là Phượng Ức Tuyết t.h.a.i thật, đưa lãnh cung. hầu như thấy gì, chỉ để ý phất phất tay, dặn cắt xen áo cơm của Phượng Ức Tuyết.
Sau đó vô cùng lo lắng đợi Yến Kinh Hồng đưa đến. Hắn kết quả nhưng cũng chút sợ kết quả! Chính lúc đang xoắn xuýt hậm hực thì thống lĩnh Cấm vệ quân chạy tới: “Khởi bẩm Hoàng thượng, Thừa tướng, Thừa tướng…”
“Thừa tướng ?” Một dự cảm bất an đột nhiên phát sinh trong lòng .
“Phủ Thừa tướng một ai! Chung quanh nhiều thi thể, vẻ như là ám vệ!” Thống lĩnh Cấm vệ quân cố gắng những lời .
Sắc mặt Mộ Dung Thiên Thu trong nháy mắt trở nên xanh xám! Thi thể giống như ám vệ? Như thế những t.h.i t.h.ể đó chính là mà phái tới chứ? Phủ Thừa tướng một ai, trong tầm mắt của mà trốn hết! Nghĩ , hung hăng đập mạnh tay long án, vẻ mặt tức giận ngập trời! Yến Kinh Hồng, trẫm dung túng, bao che, sủng ái nàng tới tận trời, mà nàng là ! Nàng lắm, lắm!
“Ngươi mang theo hai vạn cấm quân, theo trẫm truy nã Thừa tướng!” Nói xong liền hất tay áo lên, ngoài cung.
“Rõ! Thần tuân chỉ!”
…
Tây Võ…
Trên con đường rộng lớn, mấy cỗ xe ngựa đang với tốc độ cao khiến cho bụi đất bốc lên đầy trời…
Mà cách đó ngàn dặm, vương kỳ bay lên, đế vương cưỡi ngựa, truy kích với tốc độ cao nhất! Yến Kinh Hồng, … Tô Cẩm Bình, trẫm tuyệt đối thả nàng ! Tuyệt đối !
Quyển 3