Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 68:: Một Bước Sai, Từng Bước Thành Tường

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mặc dù trong lòng đến trăm gì, nhưng vẫn dám biểu hiện , chỉ

trấn an nàng: “Yên tâm, nếu nàng nguyện ý cho, thì ai thể miễn cưỡng nàng .” Lần này1cuối cùng Nam Cung Cẩm mới vẻ yên lòng, gật đầu hết sức hài lòng: “Vậy là , thực sinh con cũng , nếu như là con trai, chúng sẽ giáo dưỡng nó thật ưu tú, đó đợi8đến lúc nó cưới vợ, chúng thể đòi nhiều sính lễ: Hắc hắc hắc...”

Chờ chút! Cái gì , để con trai để nhiều sính lễ ? Hắn nhầm chứ? Không để con gái mới nhiều sính2lễ ? “Nàng chắc chắn chứ?”

“Ta chắc chắn! Nếu tiền giao cho , còn cưới con trai , đấy tuyệt đối chính là mơ! Ta khổ cực nuôi lớn một đứa bé, chẳng lẽ nên lãi một4ít tiền ?” Nam Cung Cẩm như chuyện đương nhiên. Đôi môi mỏng của khẽ rung động mấy cái, chút gì mà : “Xưa nay chỉ nhà gái mới đòi sính lễ ?” Nhà trai thì đòi sính lễ cái gì chứ?

“Ai nha, thật ngốc! Đẻ con gái, đây chính là gả nhà khác, nếu như chúng cứ trắng trợn dọa dẫm, cha chồng nó mà ý kiến thì bây giờ? Với , con gái là giống loài tôn quý nhất, thu quá nhiều sính lễ sẽ mang tiếng là chúng bán con gái! con trai thì khác, con trai thì mặt càng dày hơn, bán thì cứ bán thôi!” Nam Cung Cẩm xong, nhịn mà tự gật nhẹ đầu.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Lần đừng là Bách Lý Kinh Hồng, mà ngay cả Hiên Viên Dĩ Mạch đang lén ở góc tường cũng toát mồ hôi hột, bụng Nam Cung Cẩm với ánh mắt vô cùng đồng tình, ở trong lòng cũng đang yên lặng cầu nguyện, vốn là cô hy vọng sẽ một tiểu Hoàng t.ử đời, như thế thì Nam Nhạc sẽ thừa kế, nhưng thấy biểu hiện của Hoàng hậu nương nương, vẫn nên sinh một công chúa thì hơn! nhanh đó, Nam Cung Cẩm hủy diệt mộng tưởng của cô thứ hai, chỉ thấy nàng nhíu chặt lông mày, tiếp tục : “Không , sinh con gái mới thể nhiều sính lễ, như thế mới thể cho thấy sự tôn quý của con gái ! Ừm, đúng thế! Khửa khửa...”

Vừa đến chuyện , mặt nàng lộ nụ bỉ ổi!

Thể là trong nháy mắt, Hiên Viên Dĩ Mạch cũng hiểu rõ ràng, chủ nhân của , lão nhân gia ngài tiền cứ việc thẳng, cần tìm mấy lý do buồn ! Nghe thật sự là quái dị, bình thường chút nào!

Khóe miệng Bách Lý Kinh Hồng nhịn mà run rẩy, trong thiên hạ , thời điểm mang thai, còn thể cân nhắc xem kiếm bao nhiêu tiền, nàng tuyệt đối là duy nhất. Chuyện khiến chịu mà cảm thán ở trong lòng, đây là một đáng tin cậy đến cỡ nào.

Trên cổng thành, một bóng mặc đồ đen đón gió. Tóc đen bay múa nhẹ nhàng trong trung, áo bào cũng đong đưa theo gió, đôi mắt chăm chú bầu trời phương xa hề chớp mắt, lên mây bay bầu trời. Tâm cảnh hề lạnh nhạt, bình tĩnh như những đám mây đang trôi nổi bầu trời, ngược là càng nhiều hơn mấy phần sầu não.

Lạc Niệm Hi mới tới cổng, thấy bóng lưng cô tịch và thê lương của , ý mặt cũng thu , dừng bước chân, đó khuôn mặt xinh và tinh xảo cũng hiện một chút vẻ phức tạp, cô bước nhanh về phía mấy bước, bên cạnh , cùng lên những đám mây bầu trời.

Còn Lãnh T.ử Hàn, thất thần đến nỗi phát giác cạnh , cả phảng phất như là trống rỗng , tìm nét thần trí nào, chỉ là mờ mịt. Trong lòng Lạc Niệm Hi kinh ngạc, nghiêng đầu một bên khuôn mặt , chỉ thấy ánh mặt trời chiếu rọi khuôn mặt ưu mỹ, cho thấy đầy đủ nét của tạo hóa, sự thiên vị của trời cao, như là năm đó, chỉ một chút, khiến cho linh hồn của hút . hết những ngày tháng ngày ngô, do đó cũng còn cảm thấy rung động, chỉ thản nhiên: “Sư , đến , thực cũng giống như những đám mây đang bay bầu trời. Nếu như thể nắm trong tay, thì học cách quên , ít , cũng thể khiến cho lòng dễ chịu hơn một chút!”

xong câu , Lãnh T.ử Hàn bỗng ngơ ngác một chút, nghiêng đầu một cái, đó trong lòng suy nghĩ về lời của cô . Cuối cùng, gật đầu khẽ, cuồng ngạo và tùy tiện như lúc đầu: “Đến đây lúc nào thế?”

“Được một lúc , chẳng qua là, Giáo chủ Ma giáo khiến tên sợ mất mật, ngẩn thất thần tường thành. Hơn nữa còn hư hư thực thực đau khổ vì tình, nếu như truyền ngoài... Ha ha ha...” Tiếng cùng của Lạc Niệm Hi lộ rõ ràng, đó chính là nhạo!

Lãnh T.ử Hàn liếc cô một chút, một cách vô thưởng vô phạt: “Thế nếu để cho trong thiên hạ Lạc Thần thần bí , chính là sự của Lãnh T.ử Hàn , mà Lãnh T.ử Hàn vô cùng coi trọng với sự của , ngươi chuyện gì sẽ xảy ?”

Hắn xong, trong nháy mắt sắc mặt Lạc Niệm Hi cứng đờ! Không nổi, vốn uy h.i.ế.p , cuối cùng uy h.i.ế.p ngược , cảm giác chỉ khiến thoải mái, hơn nữa còn là vô cùng thoải mái! Nếu để cho trong giang hồ là sư , thể tất cả kẻ thù của Ma giáo đều nhắm hiệp khách độc hành như ! Cô nheo cặp mắt đào hoa thật lâu, bỗng nhiên một tiếng: “Ta còn đang thực sự hiểu nổi tại lúc thể coi trọng một đàn ông như thế !” Cô đúng là cảm thấy não tàn, năm đó nếu như cô theo đuổi thành công, ở bên đàn ông thế , thì cả đời cô đều đấu , thể là cả đời đều sẽ đè ép! Người đàn ông mà cả một bụng suy nghĩ xa, thì đúng là kính nhi viễn chi thì hơn, giống như là tên Bách Lý Kinh Hồng đen tối đến cực điểm !

Lãnh T.ử Hàn nhếch môi một tiếng vô cùng cuồng ngạo và tùy tiện: “Cho nên, vẫn là Uất Trì Thành tương đối thích hợp với hơn!” Đây là một lời thành thật, cô là dạng tính tình cuồng ngạo và bá đạo, nhất là còn thích chiếm thượng phong trong chuyện, vẫn nên tìm một đàn ông tương đối dễ bắt nạt, cuộc sống sẽ đơn giản hơn nhiều!

Lạc Niệm Hi câu của , thật sự sờ cằm suy tư một lúc, tên nhiều, dáng dấp cũng như một tên ngốc, vẻ như đúng như lời sư , là một tên lời! Trước đây cô còn nghĩ đến chuyện ! hiện nay thấy đúng, thế là liền trầm ngâm gật đầu: “Sư , ngươi lý! Chỉ là thì ? Thực với tính cách của ngươi, thích hợp với nhất trong thiên hạ , nên là Lạc Niệm Hi , nhưng ngươi thích. Mà thích sắp , ngươi định thế nào?” Lạc Niệm Hi chút ngượng ngùng bộ tịch.

Lãnh T.ử Hàn nhếch môi khẽ, lời Lạc Niệm Hi là sự thật, năm đó sư phụ cũng , hai bọn họ trong giang hồ, đều là bậc vương giả coi thường thiên hạ, cho nên cũng xứng đôi! Mà , từ xưa đến nay đều thưởng thức cô gái nào thể cùng đọ sức song hành với đàn ông, thật , khách quan mà , Tiểu Cẩm đôi khi mềm mại yếu ớt, tính tình Lạc Niệm Hi thì càng thích hợp với hơn, nhưng, hết tới khác, động tâm với Tiểu Cẩm, hơn nữa, còn căn bản là thu hồi .

Đây chính là tình cảm, phạm trù mà lý trí cách nào thể khống chế , bởi vì là chân tình, cho nên vượt khỏi phạm vi chế, chuyện phù hợp phù hợp, chỉ thích thích. “Không , lẽ một một , lẽ...”

“Có lẽ thế nào?” Lạc Niệm Hi nghiêng đầu , chờ đợi câu đó.

Lãnh T.ử Hàn dùng một chút, cuối cùng : “Có lẽ, giống như là Quân Lâm Uyên. C.h.ế.t , để giữ nó đến vĩnh hằng chăng?”

Giờ phút , phảng phất như cả đều ẩn giấu trong bóng tối vô tận, vẻ đê mê , như là một thanh đao, hung hăng lăng trì tâm trí . Thanh Long và Chu Tước lưng , đều khẽ nhíu

mày, trong lòng lập tức cảm thấy hậm hực, đây là Giáo chủ gần như vô địch khắp thiên hạ. Qua nhiều năm như , Giáo chủ trải qua trăm nghìn chiến dịch lớn nhỏ giang hồ, từng nhận tổn thương nào, mà cũng thời điểm yếu ớt thế . Cũng thứ thể khiến mềm yếu, thứ thể khiến thương.

, so với Giáo chủ thể , bọn càng thích hình tượng Giáo chủ cuồng ngạo, xuống chúng sinh hơn. Hắn như thế, quang mang vạn trượng, sẽ khổ sở vì tình. Cũng đau đớn như bây giờ, càng sẽ khiến cho bọn cũng khó chịu theo! Lạc Niệm Hi thấy lời , bỗng nhiên cảm thấy mùi chua chua, đến lưng , vòng tay qua ôm lấy eo : “Sư , cho dù thế nào, đều hy vọng ngươi nên nghĩ đến chữ c.h.ế.t , sư phụ ở đây, ngươi là nhân duy nhất của Lạc Niệm Hi!”

Mặc dù còn yêu, mặc dù mất phần tình cảm cuồng nhiệt năm đó, nhưng Lãnh T.ử Hàn, vẫn là nhân duy nhất của cô thế giới .

ít thể cận với Lãnh T.ử Hàn như thế, mà cảnh tượng , cho dù là hồi nhỏ hai bọn họ cùng học võ cũng từng . Lãnh T.ử Hàn cũng đấy cô , giọng cuồng ngạo và tùy tiện mang theo vẻ than tiếc: “Niệm Hi, cuối cùng sẽ một ngày, sẽ gặp ngươi thể nào bỏ qua trong cuộc đời ngươi, đấy cũng chính là nguyện ý trao hết tất cả, từ bỏ tất cả mà đến bảo vệ. Đến lúc đó, sẽ nhận , mới chân chính là nhân của ngươi, còn sự , chẳng qua cũng chỉ là sư mà thôi.”

Lạc Niệm Hi ở phía lưng , dễ dàng nhận sự ưu thương trong lời của . Cô tự lẩm bẩm: “Người cách nào bỏ qua , cũng chính là sẽ nguyện ý trao tất cả, từ bỏ tất cả để đến bảo vệ ? Sẽ như thế ?”

từng nghĩ sư chính là , khi trưởng thành mới nhận đó chỉ là cảm xúc lúc niên thiếu mà thôi, đời , thật sự như thế , thể khiến cách nào dứt bỏ ?

“Có. Ta từng gặp qua, chỉ là, vì một Tây Võ, bỏ lỡ. Từ đó, một bước sai, từng bước thành tường. Cuối cùng cả đời , cũng khả năng gặp thứ hai. Như , sống gì vui, c.h.ế.t sợ?” Cho tới bây giờ, vẫn luôn tùy ý giang hồ, tiêu sái buông thả giữa thiên địa, ngờ rằng, còn thể ngày coi nhẹ sinh tử, khám phá hồng trần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-68-mot-buoc-sai-tung-buoc-thanh-tuong.html.]

Nghĩ thế, khỏi : “Phá, năm đó, các ngươi sai, bản tôn cũng sai !”

Phá ở góc tối cũng nhanh chóng , cúi đầu chờ câu của . “Nếu như lúc , bản tôn với các ngươi, để các ngươi đến Thiếu Lâm Tự quy y cửa phật. Các ngươi cũng sẽ sát thủ, đương nhiên các ngươi cũng sẽ cho Thiếu Lâm một mồi lửa. Như thể hiện nay cũng một nơi , ha ha... Có lẽ đây là báo ứng của , tạo quá nhiều sát nghiệt, cuối cùng, đến ông trời cũng nối!” Khiến cho đau nhức, đau đến c.h.ế.t lặng, nhưng c.h.ế.t cách nào tránh thoát. Nói xong, nhịn mà nở nụ tự giễu.

giọng của , chỉ khiến cho bọn họ cảm thấy cánh mũi chua chua! Bọn nhớ rõ ràng, năm đó Giáo chủ khinh bỉ cỡ nào đám Thiếu Lâm Tự , : “Làm đàn ông , cái gì con lừa trọc, bọn thật sự nghĩ thể phổ độ chúng sinh chứ?” hiện nay, lời .

Còn Lãnh T.ử Hàn thì về phương xa thật lâu, vẻ như cũng nhớ lúc tùy ý phóng túng phê phán hòa thượng, nhẹ nhàng thở dài một , đó một : “Phật, lẽ thể phổ độ chúng sinh, nhưng, đôi khi, thể phổ độ chính .”

Hai gò má Lạc Niệm Hi dán chặt mái tóc đen như mực của , thấy lời , cô nghiến răng nghiến lợi : “Sư , cảnh cáo ngươi, nếu ngươi thật sự cái gì con lừa trọc, bà sẽ cường bạo ngươi! Đến lúc đó, mặc kệ ngươi thích thích, cũng sẽ quấn lấy bắt chịu trách nhiệm cả đời!”

tương lai sẽ như sư , là gặp một như , khiến cho sư chỉ là sư mà thôi. ít nhất bây giờ, trong lòng cô xác định trăm phần trăm, cô chỉ duy nhất một nhân chính là vị sư , cô cho phép nghĩ quẩn, sẽ nguyện ý nỗ lực bất cứ giá nào để ngăn trở !

Nghe cô thế, Lãnh T.ử Hàn , vươn đôi tay thon dài , gỡ tay cô đang ôm chặt : “Yên tâm. Ta sẽ !”

Hắn sẽ , vì chỉ cần còn Lãnh T.ử Hàn một ngày, Bách Lý Kinh Hồng sẽ , đời còn một đàn ông kém nửa phần, cũng đang mơ ước đàn bà của , từ đó sẽ dám buông thả nửa phần.

Bởi vì, một ngày còn Lãnh T.ử Hàn, còn cây sáo trúc đen hiệu lệnh. Khi nàng gặp nạn, dù là chân trời góc bế, cũng thể trợ giúp nàng một chút sức lực.

Bởi vì, còn Lãnh T.ử Hàn một ngày, nếu như ngày, đàn ông thất bại liên lụy đến nàng, nàng cũng sẽ vĩnh viễn khổ sở đến nỗi nơi nương tựa. Hắn , còn sống, sống ở mắt bọn họ, còn nhiều giá trị. Nếu như thế, thể xuất gia ? Cho dù là tiếp tục đau khổ, thì ? “Không thật chứ?” Trong lúc bất tri bất giác, hai hốc mắt Lạc Niệm Hi cũng đỏ lên, đây đại khái là qua nhiều năm như mà hai sư bọn họ mới một tâm sự, tới bây giờ cô cũng vô cùng cường đại của còn thời điểm yếu ớt như thế .

Lãnh T.ử Hàn nghiêng đầu , mặt mang ý : “Lãnh T.ử Hàn, bao giờ láo!” “Phì... Sư , biểu hiện của ngươi, thêm mấy câu , tưởng một tiểu sư phụ chắp tay n.g.ự.c với : Thí chủ, xuất gia dối! Ha ha ha...” Lạc Niệm Hi yên lòng, bắt đầu trêu chọc . Lãnh T.ử Hàn thế, cũng tức giận. Chỉ trả lời nhàn nhạt một câu: “Có lẽ thế”

Có lẽ, thật sự khám phá hồng trần, cũng khó . “Ầm!” một tiếng vang lên lưng bọn họ, là tiếng một cái khay rơi xuống đất. Hai đầu , thì thấy một khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, thể nghi ngờ chính là Quân T.ử Mạch, mà chân nàng, là bánh ngọt rơi tung tóe, hiển nhiên thấy hai bọn họ mật thể nàng đả kích tâm lý.

Lãnh T.ử Hàn nhíu mày, Quân T.ử Mạch hiện nay là ở kinh thành , ở chỗ ?

Còn Lạc Niệm Hi thì ý Lãnh T.ử Hàn một chút, ánh mắt cô như rằng, sư , vận đào hoa của đến !

Khi Quân T.ử Mạch thấy mặt Lạc Niệm Hi, cũng vô cùng kinh hãi! Nàng liền tại chỗ mà như thế, đàn ông áo đen phóng khoáng đường hoàng, cô gái áo đỏ xinh tùy ý, mà dung mạo hai phảng phất đều như thượng thiên tỉ mỉ điêu khắc mà thành, nàng cứ từ xa như thế, bọn họ như là ông trời tác hợp, còn thì như một con vịt xí, vọng tưởng xứng đối với hàng ưng.

Cho dù từng là Công chúa cao quý thì ? Giờ phút , nàng hiểu rõ ràng cái gì gọi là tự ti, thật sự rõ ràng tự ti, một cảm giác như thực chất trong lòng nàng là xứng với . lồng n.g.ự.c nàng như lửa nóng thiêu đốt, tình cảm nàng đau như c.h.ế.t lặng , mà nàng cảm thấy sâu sắc rằng thể tự đè xuống . Cuối cùng, sự giày vò , nàng c.ắ.n môi , rời ...

Thấy nàng như thế, Lãnh T.ử Hàn bỗng nhiên hiểu chuyện gì. Khó trách cô nhóc cứ xuất hiện mặt , bộ dạng hổ và e sợ, lướt qua mấy cái bánh ngọt đất, để ý nữa mà tiếp tục đầu bầu trời phương xa. Lạc Niệm Hi đắn mà trêu chọc: “Sư vĩ đại của , con gái nhà mà thương tâm đến ruột gan đứt từng khúc! Ngươi đuổi theo một chút ?”

“Ngươi cảm thấy cần thiết ?” Hắn trả lời mà hỏi ngược .

Lạc Niệm Hi khẽ giật , lập tức : “Ngươi thật vô tình!” Giống như là vô tình với đó, tàn nhẫn cự tuyệt đối với phụ nữ, chúng khả năng tiến tới, mà là coi thường triệt để. Mà sư của cô , hầu như là từ tới nay bao giờ để ý tới cảm giác của bên ngoài.

Lãnh T.ử Hàn thế, cũng giận dữ, chỉ chỉ mặt trời cạnh những đám mây phương xa : “Ngươi sai ! Con đều cảm xúc, như là mây , trong mắt nó nó chỉ thể thấy vầng mặt trời mà nó theo đuổi, thế nên, cho dù là gió vẫn luôn thổi qua nó, nỗ lực trả giá nhiều hơn nữa, nó cũng nhận một chút xíu tình cảm nào hồi báo. Nếu là như thế thì ngay từ lúc bắt đầu, cũng cần cho đối phương bất cứ hy vọng gì!”

Thực , Quân T.ử Mạch là gió của , còn là gió của Tiểu Cẩm?

Lạc Niệm Hi thế, trong chốc lát như là hiểu chuyện gì, , cũng gì nữa. hai đang đắm chìm trong suy nghĩ của bản đểu chú ý tới cách đó xa, còn một đôi mắt đang bọn họ chằm chằm. Mà chủ nhân của đôi mắt một khuôn mặt trẻ con đời, giờ đang thối giống như tảng đá trong hầm cầu, vô cùng khinh bỉ : “Không hổ! Tổn thương thuần phong mỹ tục!”

Sau đó, đầu mười phần cao ngạo, hai bại hoại tập tục xã hội nữa! Nhìn nhiều đơn giản là tổn thương ánh mắt của , độc hại tâm linh của !

mấy từ , tránh thoát hai nội lực thâm hậu , lông mày nhíu , Lạc Niệm Hi còn phát tiếng nghiến răng nhỏ...

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...