Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 67:: Có Tin Vui? Tin Vui Là Gì?

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trên đường , Bách Lý Kinh Hồng và Nam Cung Cẩm đều biểu hiện vô cùng lạnh lùng, các quốc gia khác đều bọn họ hôm nay từ Mạc Bắc trở về, đó chuẩn kế hoạch phục kích tỉ mỉ như

thế, nhưng ai là chủ mưu? Cho dù là Hoàng Phủ Hoài Hàn, Mộ Dung Thiên Thu là Quân Hạo Thiên hiện nay cũng đều tay, thì mục tiêu chủ yếu vẫn là Bách Lý Kinh Hồng mới đúng, nhắm Nam Cung Cấm.1Nhưng thể mục tiêu của những ban nãy chính là !

Lạc Niệm Hi thấy bộ đội ngũ đều mười phần tĩnh lặng, còn sắc mặt Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng cũng chút lạnh lùng, thế nên cô hỏi: “Có các ngươi đang suy nghĩ chuyện là ai ?”

!” Nam Cung Cẩm trả lời, đối với của Lãnh T.ử Hàn, nàng vẫn hảo cảm.

Lạc Niệm Hi giơ một ngón tay liếc mắt : “Chuyện còn không8phải đơn giản , để cho sư hỗ trợ kiểm tra, mấy trăm môn phái lớn nhỏ giang hồ, võ công của môn phái nào sư chứng kiến. Bắt lấy bọn luyện tay một chút là kiểm tra xong !”

là ý kiến !” Nam Cung Cẩm gật đầu, sang với Lạc Niệm Hi: “ tìm Lãnh T.ử Hàn gì?”

“Hắn lừa gạt tình cảm của !” Lạc Niệm Hi giận dữ ! Sắc mặt Nam Cung Cẩm cứng đờ, trong nháy mắt2cảm thấy dám tin. Ánh mắt Bách Lý Kinh Hồng sáng lên, lập tức trong lòng cảm thấy mừng thầm.

Thấy sắc mặt Nam Cung Cẩm cứng ngắc, Lạc Niệm Hi mới cảm thấy sai, khi ho khan vài tiếng mới : “Nói sai , cũng tính là lừa gạt . bà đây ý với nhiều năm như , nguyện ý đáp ứng! Hiện giờ thích nữa, nhưng cũng tìm đòi bồi thường tình cảm tổn thất nhiều năm4như mới !”

Nam Cung Cẩm dám : “Vậy ngươi hy vọng bồi thường như thế nào?”

“Dùng tài sản của , hoặc là thể của !” Lạc Niệm Hi trả lời dứt khoát.

“Phốc...” Nam Cung Cầm cố nhịn , đầu vùi đầu trong n.g.ự.c Bách Lý Kinh Hồng, bả vai rung lên từng đợt, khẩu vị của cô gái , ở thời cổ đại, đúng là chút vượt mức quy định! Bách Lý Kinh Hồng cũng nên gì, nhưng mười phần mong đợi Lãnh T.ử Hàn dùng thể để bồi thường cho cô gái .

Binh sĩ Nam Nhạc đường , chỉ cảm thấy mặt đỏ tới mang tới khi những lời cô gái , cô gái khỏi cũng quá hào phóng . Còn Uất Trì Thành đang tức giận Lạc Niệm Hi cũng khách sáo mà nhỏ giọng thóa mạ một câu: “Không hổ!”

Giọng lớn, nhưng Lạc Niệm Hi thấy rõ ràng, đầu nhanh, trong mắt ngọn lửa hừng hực đang nhảy nhót, hiển nhiên là tương đối tức giận. Cô lạnh một tiếng, ngay lúc nửa đêm vẻ mười phần quỷ quyệt và kinh dị: “Tiểu tử, tối ngày mai chờ đó cho !”

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Sau đó, cô đầu , về phía !

Uất Trì Thành hiểu tại mà che lấy đũng quần như một phản xạ điều kiện! Lệ rơi đầy mặt và thương tâm gần c.h.ế.t, còn cả hối tiếc kịp, thật sự hối hận tại nhiều lời như thế, tối mai vẫn nên ngủ, nếu cô gái thật sự tìm đến cường bạo , thì thật đáng sợ! Thế là, một đoàn , Bách Lý Kinh Hồng chờ mong, Nam Cung Cẩm trộm, Uất Trì Thành kinh sợ, Lạc Niệm Hi thì mài d.a.o xoèn xoẹt về thành gán...

“Choang!” một tiếng, tiếng đồ sứ rơi xuống đất vang lên!

Ngay đó, một đống đồ sứ đập xuống đất! Tất cả như ve sầu mùa đông, một bên cô gái gần như điên cuồng ! Cô mặc một hoa phục bằng gấm, mặt như hoa sen mới hé nở, hình thon dài mỹ hảo, nhưng điểm mỹ duy nhất là chân cô chút tiện.

“Nương nương, ngài đừng nóng giận, Hoàng thượng cố gắng hết sức !” Một cung nữ thật sự nhịn nữa mà lên an ủi.

“Bốp!” Một cái tát, hung hăng tát lên mặt cô , khiến cho cung nữ đ.á.n.h bay xa, thái dương còn đập cái ghế cách đó xa, trong chốc lát m.á.u chảy lênh láng, nhưng cô cũng dám kêu đau, vội vàng dậy, dập đầu với cô gái mặc hoa phục : “Nương nương, nô tỳ sai, nô tỳ đáng c.h.ế.t!”.

Cô gái mặc hoa phục nhanh chân đến mặt nô tỳ, hung hăng bóp cằm : “Bản cũng cho ngươi , điều bản cũng chỉ là tận lực, bản cũng Nam Cung Cẩm c.h.ế.t!”

“Hoàng thượng cát tường!” Người hầu ngoài cổng quỳ xuống hành lễ.

Còn cô gái mặc áo gấm cũng thu bàn tay đang bóp cằm cung nữ, nghiêng đầu Quân Hạo Thiên đang chậm rãi bước , nhào tới , mặt đầy nước mắt nước mũi : “Hoàng thượng, thất bại! Vậy mà thất bại! Thù của thần bao giờ mới thể báo đây!” Mặc dù tiện, nhưng khi di chuyển, dáng dấp vẫn yểu điệu. Quân Hạo Thiên thở dài một , ôm cô lòng : “Ái phi, thực chúng nên đối nghịch với Nam Nhạc, hiện nay bộ triều thần triều đình đều đang phản đối, nhất là hao tốn bốn mươi vạn đại quân. Nếu còn tiếp tục như thế, chỉ sợ bộ quốc gia Bắc Minh còn là Bắc Minh nữa . Với đêm qua phái ám sát, cũng thành công...”.

“Ta mặc kệ! Ta mặc kệ! Ngươi ngươi yêu , chân của cũng vì tiện nhân mới thành thế , lúc cứu Bách Lý Kinh Hồng, cô sai đẩy từ tuyết sơn xuống, hại thể nào thẳng , nếu cô c.h.ế.t, cả đời đều sẽ cam lòng!” Hóa là cô gái , rơi từ núi cao xuống - Mai Lương Hinh.

Quân Hạo Thiên trầm mặc trong chốc lát, chỉ là nhu nhược, chứ ngu ngốc. Hắn cũng hiểu vì mà cô gái yếu ớt, dịu dàng lúc , cô gái với bao mơ ước, cũng là khiến tìm sự tự tôn của bậc đế vương và đàn ông khi chịu bao ánh mắt khinh bỉ, coi thường đó, giờ trở nên bén nhọn như thế, nghĩ, lẽ do chân của cô thế , nên mới cam lòng. Trong lòng cũng thầm lý giải cho cô .

Thấy thật lâu lời nào, Mai Lương Hinh ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ m.ô.n.g lung: “Hoàng thượng, ngay cả mối thù ngài cũng nguyện ý báo thù giúp thần , ngài xứng đáng với tấm chân tình của thần dành cho ngài!”

Một tấm chân tình ? Quân Hạo Thiên cúi đầu , ánh mắt mang theo vẻ lạnh lùng và chế giễu, ý đồ tìm trong mắt cô sự khác thường. chỉ thấy một mảnh nước mắt m.ô.n.g lung, thấy gì khác, bỗng cảm thấy thất bại, tuy rõ cô gái trong lòng là hạng gì, cũng rõ đây chẳng qua là biểu hiện giả dối của cô mà thôi, nhưng trong lúc bất tri bất giác trong lòng thật sự động chân tình. “Hoàng thượng, yêu ngươi! Ngươi sẽ báo thù cho chứ?” Mai Lương Hinh bỗng nhiên ôm eo .

xong, trong nháy mắt, ánh mắt Quân Hạo Thiên chăm chú hơn. Sau đó, một cách cứng rắn: “Được! Trẫm giúp báo thù, cho dù buông tha Bắc Minh, trẫm cũng giúp báo thù!” Mặc dù , cô chỉ đang lừa gạt .

Còn Mai Lương Hinh giờ phút nở một nụ trào phúng! Tên đàn ông ngu ngốc cho rằng thật sự yêu ? Thật sự là trò , cô thích, là đàn ông thanh quý như đóa tuyết liên , nhưng chỉ với vài câu dỗ ngon dỗ ngọt thể khiến đem hết lực trợ giúp báo thù, vụ ăn đúng là lời! Nam Cung Cấm, thứ Mai Lương Hinh , ngươi cũng đừng hòng đạt ! Ta thể hạnh phúc, chúng cùng xuống địa ngục !

Quân Hạo Thiên cũng nhạy cảm thấy nụ trào phúng của cô , nhưng rời ánh mắt chỗ khác nhanh, đó buông cô : “Trẫm còn xử lý chính vụ, trẫm ngoài !” Sau đó, khỏi phòng như chạy trốn...

Mai Lương Hinh theo bóng lưng : “Hoàng thượng, ngài trở về sớm một chút!”

Quân Hạo Thiên tới cửa thì dừng chân , gật đầu, ôn nhu: “Được, trẫm sẽ về sớm một chút!”

Đám Nam Cung Cẩm tới thành gán, mà ở phía xa xa, Lãnh T.ử Hàn đang cổng thành, như là đang đợi bọn họ, nhưng, khi ánh mắt thật hình bóng đỏ tươi lưng ngựa, trong nháy mắt bỗng cảm thấy một trận đau đầu! cũng xoay chạy giống như những đàn ông khác, mà chỉ im tại chỗ chờ bọn họ tới.

Lạc Niệm Hi trong phút chốc thấy Lãnh T.ử Hàn thì như bay lên tường thành, mà Uất Trì Thành lưng cô bỗng nhiên mỉa: “Cứ như là từng thấy đàn ông bao giờ !”

Lạc Niệm Hi bay lên nửa đường, bỗng nhiên đầu, đầy âm trầm, vẻ vô cùng khủng bố! Uất Trì Thành lập tức ngậm miệng! Mấy lên thành lầu, Lãnh T.ử Hàn quan tâm đầu tiên tự nhiên là Nam Cung Cẩm: “Không chứ?” Ba chữ, ngắn gọn!

“Không việc gì!” Nam Cung Cẩm cũng lắc đầu, nhưng ánh mắt lơ đãng mà Lạc Niệm Hi một chút, ý cho Lãnh T.ử Hàn rằng, vẻ như là sắp gặp chuyện mới đúng!

Lạc Niệm Hi cũng khách sáo, đến mặt : “Sư , ngươi trốn tránh đủ ?” “Trốn?” Lãnh T.ử Hàn nhíu mày, thật đúng là trốn là cái gì!

“Được, coi như ngươi trốn, truy cầu nhiều năm như , bỏ nhiều tình cảm và tinh lực như thế, đền bù như thế nào? Là dùng tài sản thể: Tự lựa chọn ! Ta đề nghị dùng cái , vì hiện nay thích ngươi, cho nên hứng thú quá lớn đối với thế , nhưng gần đây thiếu tiền một chút!” Lạc Niệm Hi nghênh ngang mà . Đôi mắt Lãnh T.ử Hàn hồi lâu, xác định cô đùa, đó giọng cuồng ngạo và tùy tiện mới để ý lắm mà vang lên: “Không vấn đề, bao nhiêu cứ tìm Phá mà lấy!” Lạc Niệm Hi gật đầu hài lòng, đó xoay vỗ vai Nam Cung Cẩm một cái: “Để cảm tạ ngươi dẫn tìm sư , tiền bồi thường , quyết định chia đôi với ngươi!” “A?” Bánh từ trời rơi xuống ? Mặt Nam Cung Cấm dại !

“Không đủ ? Vậy ngươi sáu bốn!” Lạc Niệm Hi tiếp tục , thấy Nam Cung Cẩm vẫn đờ đẫn: “Vậy ngươi tám hai !”

“Ách, chờ một chút! Ta đang nghĩ là, đang thiếu tiền ?” Thiếu tiền còn chia cho nhiều như , nàng nhầm chứ?

Lạc Niệm Hi vung tay hề để ý: “ thiếu, nhưng nếu quá nhiều, hành tẩu giang hồ nhiều cũng tiện!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-67-co-tin-vui-tin-vui-la-gi.html.]

Thanh Long tiến lên một bước, đề nghị thành khẩn: “Lạc cô nương, ngươi thể lấy ít một chút!” “Lấy ít thì thể thể hiện hết sự tôn quý của tình cảm bạn cô nương?” Lạc Niệm Hi giống như thằng ngốc.

Khóe miệng Thanh Long co rút, thêm gì nữa. Thế là Nam Cung Cẩm vui vẻ tiếp nhận một cái bánh từ trời rơi xuống! Nàng càng nghĩ thì miệng càng ngoác thật to, cuối cùng cảm thấy hô hấp khó khăn, mắt trợn trắng lên, hôn mê bất tỉnh! Trước khi ngất xỉu, trong đầu nàng còn lóe lên một câu , nó, đây là cao hứng đến té xỉu ?

Nàng ngất , tự nhiên khiến xung quanh giật kêu lên! Bách Lý Kinh Hồng vội vàng đưa tay tới, mới tránh cho nàng ngã đất, đó to: “Truyền ngày!” Có sự bối rối bao giờ xuất hiện trong giọng của , vội vàng bế Nam Cung Cẩm trong phòng.

Không lâu , ngày đưa tới.

Hắn vội vàng tiến lên, còn Hiên Viên Dĩ Mạch cũng vội vàng đặt một tấm khăn lụa lên cổ tay Nam Cung cẩm để bắt mạch. Ngự y bắt mạch nhắm mắt nhíu mày suy tư, lộ vẻ vô cùng chăm chú và thâm trầm, hồi lâu , ngẩng đầu, mặt mang theo ý , xoay với Bách Lý Kinh Hồng: “Chúc mừng Hoàng thượng, Hoàng hậu nương nương tin vui! Thai nhi mới hơn một tháng, còn bất , chăm sóc cho cẩn thận mới !”

Hắn xong, Bách Lý Kinh Hồng lập tức bối rối.

Hiên Viên Dĩ Mạch và đều lộ vẻ vui mừng, thời gian bọn họ còn đang suy nghĩ vì lâu như , bụng của Hoàng hậu nương nương động tĩnh gì, còn kỳ quái một phen, ngờ là hôm nay, đứa nhỏ đến ! Tiểu chủ nhân của bọn họ sắp đến ! Từng đều hớn hở mặt.

Duy chỉ cha là Bách Lý Kinh Hồng còn đang ngơ ngác tại chỗ. Trong đầu đang quá tải, hồi lầu về mới hỏi: “Tin vui là cái gì?”

Khóe miệng tất cả đều giật một cái! Im lặng , thầm nghĩ Hoàng thượng đây là cao hứng đến choáng váng , ngự y vô cùng trách nhiệm mà tiến lên phía : “Khởi bẩm Hoàng thượng, tin vui tức là tin vui ạ! Không, , tin vui ý là Hoàng hậu nương nương bầu!”

“Có bầu là ?” Hắn hỏi tiếp.

Lần chỉ ở đây choáng váng, mà ngay cả Lạc Niệm Hi cửa Lãnh T.ử Hàn đang đầy trầm tư và thương cảm , cũng gì, tên Bách Lý Kinh Hồng đầu óc vấn đề ?

Sửng sốt hồi lâu, ai gì thêm, nhưng chính kịp hiểu . Hắn tự nhủ: “A, hóa bầu là mang thai.” Ngay đó, như là sét đánh, Nam Cung Cẩm giường. Bắt đầu tự lẩm bẩm: “Tại thể m.a.n.g t.h.a.i chứ!”

Lần , tất cả cuối cùng cũng chịu nổi nữa! Tên tuyệt đối là cao hứng đến mơ hồ thần trí , mấy câu hỏi mất hình tượng như thế mà cũng , bọn họ nên nhanh chóng ngoài , thì hôm nay hình tượng Hoàng thượng cao lớn và mỹ của bọn nhất định sẽ những câu của hủy hết! Tất cả đều , trong phòng chỉ còn hai bọn họ. Bách Lý Kinh Hồng bên giường Nam Cung Cấm trọn vẹn nửa canh giờ, cuối cùng cũng tiêu hóa hết thảy chuyện. Hóa sắp cha ?

Cũng chờ mong con đến thế nào, mà là trong chốc lát, cảm giác trở thành cha , khiến cho cả như bít chặt. Có con, sự ràng buộc giữa và nàng, đó là sự kết tinh, niềm hạnh phúc khiến cảm thấy chân thực.

Nhất là, năm đó khi ở Đông Lăng, cũng bao giờ nghĩ một ngày niềm hạnh phúc lớn thế . Đến mức mà tay của vô tình nắm lấy tay nàng, còn chút run rẩy.

Đợi đến khi Nam Cung Cẩm tỉnh , chỉ cảm thấy tay bóp chặt, ngẩng đầu im lặng : “Chàng cái gì ? Bóp tay đau quá!” “Biết tại nàng té xỉu ?” Giọng đều đều của vang lên, cho dù là cao hứng vô cùng, cho dù là tình thầm nghĩa nặng, giọng vẫn là ngữ điệu trong trẻo đều đều .

Nam Cung Cẩm gãi gãi đầu một chút, cố gắng nhớ một chút, đó : “Nhớ , hình như là bởi vì chuyện tiền bạc, vui quá nên té xỉu!” Nàng cảm thấy toát mồ hôi hột, đột nhiên cảm giác ý tứ gì cả, đến tiền cao hứng đến té xỉu!”

“...” Xem nàng cũng nhận thức sâu sắc đối với tính tham tiền của bản . “Không . Là bởi vì nàng thai!”

“A, hóa thai!” Nam Cung Cẩm để ý lắm mà , một giây , nàng bỗng nhiên bật lên khỏi giường như lò xo, đầu , trợn to đôi mắt, lớn tiếng : “Chàng cái gì?” “Ta , nàng thai.” Hắn lặp một nữa. Nam Cung Cẩm nuốt một ngụm nước bọt, bỗng nhiên cảm thấy là lạ, xuống bụng một chút, mặt phí như cái bánh bao: “Xong đời! Sắp , còn chuẩn kỹ càng!”

“Không cần nàng chuẩn , sinh để cho hạ nhân chăm sóc cũng .” Hắn đúng là hoan nghênh đứa bé , nhưng nghĩa là thích để cho đứa bé đến phá hỏng sinh hoạt của vợ chồng bọn họ.

Nam Cung Cẩm bỗng như như kẻ thù, vô cùng lo lắng: “Chàng nhẹ nhàng quá! Chẳng lẽ sinh con đau ? Nghe nhiều khi sinh con sẽ c.h.ế.t!” Không nàng sẽ nhờ thế mà chuyến xe cuối về thời hiện đại chứ? Nàng cứ thế mà suy nghĩ miên man!

Thời cổ đại, khoa học kỹ thuật phát triển, đúng là nhiều phụ nữ c.h.ế.t vì khó sinh. Vừa nhắc đến chuyện , Bách Lý Kinh Hồng cũng giật nảy , lên : “Nếu thì chúng từ bỏ ?” “Ách, việc gì, lẽ phúc lớn mạng lớn, việc gì!” Nam Cung Cẩm thâm trầm. Thái độ của nàng mười phần chăm chú! Hiên Viên Dĩ Mạch và Lạc Niệm Hi lén ở cửa phòng, khóe miệng run rẩy, hai đang gì thế! Người t.h.a.i đàn ông sẽ vô cùng vui vẻ, còn đàn bà thì mặt đầy ngọt ngào và thẹn thùng ? Hai cái gì ? Một thì giả vờ ngớ ngẩn, một thi lo là sẽ c.h.ế.t.

“Nàng chắc chứ?” Bách Lý Kinh Hồng hiển nhiên nàng hù dọa.

Thực chuyện Nam Cung Cẩm cũng hiểu nhiều lắm, thể thì lúc ở Đông Lăng, cũng sẽ tên lừa, cho rằng mang thai, thấy kinh nguyệt còn tưởng sinh non nữa. Thế là nàng lo lắng nắm tay Bách Lý Kinh Hồng : “Thực cũng rõ ràng, sẽ c.h.ế.t thật chứ?”

Lần , Hiên Viên Dĩ Mạch ngoài cổng tự tát mặt , để cam đoan là cơ bắp mặt đơ vì xúc động mà quá cứng ngắc và run rẩy! Lạc Niệm Hi cũng cảm thấy hối hận vì nhàm chán mà ở chỗ lén, lén đôi vợ chồng ngốc chuyện còn bằng trêu chọc tên Uất Trì Thành - động một chút đỏ mặt, còn thích quơ tay múa chân một cách ngu ngốc với hành động của !

Nghĩ thế nên cô phủi tay, thú vị rời . “Có lẽ chuyện gì , năm đó mẫu phi của còn sống.” Bách Lý Kinh Hồng nhớ mẫu phi của .

Còn Nam Cung Cấm nghĩ đến là cô nhi, , cho nên thể nào khảo chứng. chợt nhớ tới Tiểu Kinh Lan, thế là mười phần ngạc nhiên : “Thượng Quan Nhược Tịch cũng còn sống!” Cho nên sinh con thời cổ đại, cũng sẽ dễ c.h.ế.t như thế!

Thế là trong nháy mắt hai cao hứng bừng bừng! Chỉ thiếu chút nữa là ôm rống lên...

Bỗng nhiên, Bách Lý Kinh Hồng cuối cùng cũng phản ứng, đây là do bỗng nhiên sắp cha mà cao hứng đến thần trí thanh tỉnh... Hiện nay cũng coi như là tìm chút lý trí, : “Thực nhiều sinh con cũng c.h.ế.t, ví dụ như phu nhân Tề Quốc Công. Sinh mấy con nhưng vẫn sống !” Khụ khụ, Nam Cung Cẩm cũng bản chút lo lắng thái quá! Hít sâu mấy mới : “ thế, Thượng Quan Nhược Tịch c.h.ế.t, c.h.ế.t !” Phì phì... Vì trong nháy mắt khi xong câu cảm giác như là mong chờ Thượng Quan Nhược Tịch c.h.ế.t ?

“Chớ nghĩ loạn, ngự y là nàng nghỉ ngơi cho .” Hắn , cũng vô cùng hổ vì hành vi của .

Nam Cung Cẩm duỗi cái lưng mệt mỏi, thình lình nhớ tới một chuyện vô cùng buồn bực và bối rối, nàng ngẩng đầu : “Chờ một chút, chúng đứa bé , tiền của chia cho nó ?”

Lần Nam Cung Cẩm vui vẻ gì!

Khóe miệng Bách Lý Kinh Hồng co quắp một chút, chuyện cũng cần lo lắng ? Chẳng qua là cũng kỳ quái vì nàng yêu thích tiền tài. Trầm ngâm một lát, đầy cân nhắc: “Chuyện , do chính nàng quyết định.”

“Nam Nhạc điều luật nào quy định nhất định chia tiền cho con cái ?” Nam Cung Cẩm vô cùng lo lắng. Khóe miệng co quắp mấy : “Hình như, .” “Nhà thì ? Ngân phiếu thì ? Cửa hàng thì ? Đều cần chia ?” Nàng trợn to đôi mắt . “. ” Đến mức độ ?

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...