Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 66: Xuân Dược
Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:11:04
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng cục diện của ván cờ thế nào. Tài đ.á.n.h cờ của hai ngang , chỉ e là ba ngày ba đêm cũng đ.á.n.h xong, vì thế, , cũng lên tiếng giữ , chỉ lạnh lùng : “Vậy ngày mai chúng sẽ chơi tiếp chứ?”
Quân Lâm Uyên đến chơi cờ với , chẳng qua chỉ là thử, mà , cũng đang thử xem đối phương giá trị để hợp tác .
“Cũng !” Quân Lâm Uyên từ chối. Từ cách đ.á.n.h cờ cũng thể sự tài năng và cách đối nhân xử thế của một . Hắn đến đ.á.n.h cờ với Hoàng Phủ Hoài Hàn, là vì thử xem đối phương rốt cuộc bản lĩnh tới . phân biệt cao thấp, một vài nước, bắt đầu xuất hiện ý phân thắng bại trong đầu.
“Mời!” Hoàng Phủ Hoài Hàn dứt lời, Tiểu Lâm t.ử tự giác sang bên cạnh, chuẩn đưa ngoài.
Chờ Quân Lâm Uyên xa, Tiểu Lâm t.ử mới Ngự thư phòng. Hoàng Phủ Hoài Hàn đang cầm ngự bút phê duyệt tấu chương, thèm liếc mắt gã một cái. Không khí khiến Tiểu Lâm t.ử cảm thấy vô cùng kỳ quái, cũng vô cùng bất an. Gã lúng túng mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn, nghĩ xuôi nghĩ ngược, Hoàng thượng cơ trí như , thể thấu sự kỳ quái trong chuyện chứ? Ngay ánh mắt lúc nãy cũng để cho gã hiểu, ngài hết chuyện... do dự một lúc lâu, gã cũng dám chủ động lên tiếng.
Một lúc , Hoàng Phủ Hoài Hàn bỗng ngẩng đầu, quét mắt gã, lạnh: “Ngươi gì với trẫm ?”
Giọng lạnh lẽo đến cực điểm khiến chân Tiểu Lâm t.ử mềm nhũn, cuống quít quỳ xuống, lau mồ hôi trán, : “Hoàng thượng, nô tài bẩm báo, mà là nô tài dám ạ!”
Hắn đặt cây bút tay xuống, như như liếc gã: “Sao hả? Lời của Dạ vương và Dật vương là mệnh lệnh, còn lời của trẫm, là gió thoảng bên tai ?”
“Hoàng thượng, nô tài đáng c.h.ế.t, nô tài tuyệt nhiên dám ý nghĩ đó ạ! Chỉ là... chỉ là...” Gã “chỉ là” mãi mà gì. Chẳng lẽ rằng vì sợ đắc tội hai vị Vương gia, chuốc phiền phức , nên mới cam lòng phối hợp với họ để khi quân phạm thượng ? Nói câu , chắc chắn chỉ đường c.h.ế.t!
“Chỉ là cái gì?” Đương nhiên sự khó xử của gã, nhưng cũng thể bỏ qua chuyện gã cố tình trái với thánh dụ. Tuy rằng vốn cũng trừng trị cô nàng . trừng phạt nàng là một chuyện, đám hạ nhân để lời tai , thi hành hình phạt là chuyện khác. Hai chuyện thể đ.á.n.h đồng với .
“Hoàng thượng, nô tài, nô tài còn gì để . Xin ngài trị tội!”
“Tiểu Lâm tử, ngươi theo trẫm cũng nhiều năm nhỉ?” Giọng vẻ xa xôi, như đang cảm thán.
Tiểu Lâm t.ử , sợ tới mức suýt ngất xỉu: “Hoàng thượng, nô tài tội, nhưng nếu vì chuyện mà mất mạng, thì chắc chắn nô tài sẽ . Chỉ là, nô tài cảm thấy, ngài cũng thực sự trừng phạt Tô Cẩm Bình , nên Dạ vương điện hạ và Dật vương điện hạ , nô tài mới cả gan chuyện !”
Nói xong, mồ hôi trán gã càng dày thêm. Gã đang đ.á.n.h cược một phen. Đi theo Hoàng thượng bao nhiêu năm nay, đương nhiên thể nhận một chút tâm tình của Hoàng thượng. Có những tâm trạng, suy nghĩ, chắc chính Hoàng thượng phát hiện , nhưng kẻ nô tài như gã thấy . Chỉ là, bậc đế vương, mấy ai thích tâm trạng, suy nghĩ của khác phán đoán. Nếu gã cược thắng, Hoàng thượng sẽ vì sự chân thành của gã mà tha tội cho gã. Nếu thua, chỉ một con đường c.h.ế.t!
Quả nhiên, khi gã xong, trong mắt Hoàng Phủ Hoài Hàn thoáng hiện lên tia sáng lạnh, cũng phát sát khí, ánh mắt lạnh băng khóa chặt gã, một lúc lâu cũng gì.
Cho đến khi Tiểu Lâm t.ử sợ đến mức run lẩy bẩy , mới lạnh lùng : “Đứng lên , tối nay trẫm nghỉ ngơi, ngươi lui xuống lĩnh ba mươi trượng. Đám thị vệ hành hình, c.h.é.m đầu thị chúng hết!”
Hắn cho hiểu rằng, mệnh lệnh của Hoàng Phủ Hoài Hàn để cho bất cứ kẻ nào cũng xen ! Cũng đồng thời cảnh cáo hai tên nhóc thối tha , còn dám khiêu khích với quyền lực của hoàng đế, cũng sẽ dạy dỗ hai tên đó cho trò!!!
“Vâng! Tạ ơn Hoàng thượng tha mạng!” Tiểu Lâm t.ử lau mồ hôi trán, dậy thở phào một . Cuối cùng cũng giữ cái mạng nhỏ . Tuy ba mươi trượng ít, nhưng gã cũng quen mấy tên thị vệ , lẽ... họ cũng sẽ hạ thủ quá nặng tay, so với mất đầu thì vẫn còn hơn nhiều.
Hoàng Phủ Hoài Hàn cầm bút lên, khoanh tròn vài chỗ tấu chương. Bỗng nhiên, bàn tay mạnh mẽ siết chặt chiếc bút trong tay, ngẩng đầu quét mắt Tiểu Lâm tử: “Vừa ngươi , ngươi cảm thấy trẫm động thủ với nàng?”
Toàn Tiểu Lâm t.ử cứng đờ, vì đột ngột hỏi như , nhưng vẫn kiên quyết đáp: “Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng là nô tài nghĩ như .”
Hắn dừng , bật , lạnh lùng hỏi: “Tiểu Lâm tử, ngươi cũng cảm thấy trẫm quá khoan dung với nha đầu ?” Dù nàng giá trị với , thì cũng thể nào dễ dàng tha thứ cho một liên tục khiêu chiến với quyền uy của như thế ! Đối với Tô Cẩm Bình, đúng là quá khoan dung .
Tiểu Lâm t.ử lén sắc mặt , gượng : “Tâm tư của Hoàng thượng đặt ở thiên hạ, lòng rộng rãi uyên thâm, tha cho một cung nữ nhỏ bé vài cũng là chuyện gì lớn.”
“Ngươi bắt đầu học cách mấy lời như thế từ bao giờ ?” Hắn giữ Tiểu Lâm t.ử hầu hạ bên cạnh, chỉ vì gã phụng dưỡng từ nhỏ, mà còn một nguyên nhân khác, đó là gã hiếm khi với những lời tâng bốc nịnh bợ vô giá trị mà vô cùng mê hoặc như những cung nhân khác. Vì thế, dù đối phương một vài chuyện xử lý , nhưng nếu quá ảnh hưởng đến đại cục, hoặc phạm cung quy, thì cũng đều mắt nhắm mắt mở mà bỏ qua cho. Chỉ là, từng nghĩ tới một ngày gã cũng bắt đầu với những lời thế .
Tiểu Lâm t.ử , ngay lúc đối phương vui lắm, gượng : “Hoàng thượng, e là nô tài cũng nha đầu Tô Cẩm Bình ảnh hưởng !” Nha đầu đó mở miệng là tràng giang đại hải các lời nịnh bợ, gã theo nhiều tự nhiên cũng nhiễm theo.
“Hừ.” Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng chỉ hừ lạnh thêm gì.
Tiểu Lâm t.ử đang chờ đáp án của , nghĩ một chút, cuối cùng hàm súc: “Hoàng thượng, quả thật là ngài đối với cung nữ tên Tô Cẩm Bình đặc biệt hơn một chút. Thậm chí, còn đặc biệt hơn so với Mai chủ nhân năm đó...” Câu cùng, gã lấy hết can đảm để .
Vừa dứt lời, mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn xuất hiện vẻ tàn nhẫn, trong đầu bỗng xuất hiện đề nghị kỳ quái của Quân Lâm Uyên, thu cô nàng hậu cung ? Sự hoảng hốt trong nháy mắt khiến Tiểu Lâm t.ử lo lắng, hỏi: “Bệ hạ? Bệ hạ?”
Hắn hồi tỉnh, lạnh lùng mắng Tiểu Lâm tử: “Còn dám bậy nữa, trẫm sẽ rút lưỡi ngươi!” Cô nàng đó, thể so sánh với Hinh nhi chứ?!
“Hoàng thượng tha tội, nô tài nhiều chuyện!” Tiểu Lâm t.ử cúi đầu, tỏ vẻ kinh sợ, nhưng trong lòng thầm thở dài. là ngoài cuộc sáng tỏ, trong cuộc u mê. Nếu là khác, e sớm xử t.ử đến trăm ngàn , nên gã tuyệt đối dám lên tiếng gì với Hoàng thượng nữa.
Vị đế vương lạnh lùng cúi đầu tiếp tục xử lý việc nước. Trong đôi mắt tím đậm thoáng vẻ hoang mang, lòng vốn tĩnh lặng như nước hồ, bây giờ cũng xuất hiện những vòng gợn sóng, thứ gì đó giống như đang phá mặt hồ chui , từ từ tĩnh lặng ...
----bamholyland.com----
“Quận chúa, tin !” Thiên Mặc vui sướng tiến tới bẩm báo.
Mộ Dung Song giường, thể động đậy, cũng chẳng thể , lửa giận ngập đầu chỗ nào để phát tiết, đột nhiên cô báo một câu như , ả bực tới mức đầu óc mơ hồ, quát to: “Tốt cái gì mà ? Ngươi thấy bản quận chúa thương, cố tình đến hạ nhục ?”
Nghe ả , Thiên Mặc sững , sợ hãi mềm cả chân, vội quỳ xuống: “Quận chúa, nô tỳ nghĩ thế . Nô tỳ chân thành với mà!”
Lúc cơn giận dữ của Mộ Dung Song mới tan một chút, cũng mặt thể nào phản bội , cũng sẽ suy nghĩ gian dối gì với , liền gật đầu: “Đứng dậy !”
Thiên Mặc dậy, lẳng lặng sang bên cạnh, nhưng dám lộ vẻ vui mừng nữa, chỉ sợ chọc giận ả thêm.
“Nói , chuyện gì?” Thấy cô dám mở miệng, ả liền chủ động hỏi.
“Vừa nô tỳ thám thính, hình như Tô Cẩm Bình chọc giận Hoàng thượng và Đông Lăng hoàng, hạ lệnh đ.á.n.h ba mươi trượng, kêu t.h.ả.m thiết, cách xa cũng thấy rõ ràng. Cuối cùng còn khiến Tiểu Lâm t.ử công công hầu hạ bên cạnh Đông Lăng hoàng về cầu xin hộ, là nàng thương nặng, xin Đông Lăng hoàng cho nàng nghỉ hai ngày!” Cô thể xác định mười phần mười rằng quận chúa thấy tin sẽ cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Quả nhiên, khuôn mặt tuyệt sắc của Mộ Dung Song hiện lên vẻ vui sướng, mắt ánh lên như ánh trăng, : “Chắc chắn là biểu ca tay giúp . Quả nhiên là biểu ca tính toán .”
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
“ thế ạ. Lần bệ hạ trút giận cho !” Thiên Mặc hùa theo. Nhớ đến chuyện đêm qua bệ hạ đ.á.n.h quận chúa, Thiên Mặc kìm , : “Quận chúa, xem tình hình thì bệ hạ vẫn quan tâm đến biểu là ngài. Đêm qua chẳng qua vì quá giận dữ thôi, ngàn vạn đừng oán hận bệ hạ.”
Không là cô trung thành với Quân Lâm Uyên hơn, mà dù cũng là hoàng đế, tiểu thư nên đắc tội ngài , cũng nên khúc mắc trong lòng thì hơn.
Mộ Dung Song khẽ : “Đương nhiên là điều đó. Trước đây biểu ca luôn quan tâm chăm sóc , gặp chuyện thể giúp mà giúp con tiện nhân chứ!”
Ả dứt lời, Quân Lâm Uyên bằng thường phục màu ánh trăng bước , cổ tay áo thêu hoa văn rồng, nho nhã cao quý.
“Hoàng thượng!” Đám hạ nhân đồng loạt hành lễ.
Hắn thèm liếc mắt họ một cái, với Mộ Dung Song: “Chân hơn ?” Tuy tỏ vẻ quan tâm, nhưng trong ánh mắt khó giấu sự tàn nhẫn. Tự dẫn ả đến Đông Lăng , kết quả là ả cà nhắc về, đương nhiên cũng mất mặt, thứ đàn bà vô dụng!
Nhìn vẻ tàn nhẫn trong mát , Mộ Dung Song kiêng dè, cúi đầu: “Khá hơn ạ!” Tuy khá hơn, nhưng cũng là chỉ lừa gạt . Sáng nay ả tìm Vinh phi để hợp tác, đương nhiên cũng động chạm tới vết thương, điều, ả dám .
Hắn hừ lạnh, khóe môi nhếch lên đầy giễu cợt: “Chân thương thì đừng chạy loạn bên ngoài. Đã nghĩ ý gì ho, thì ngoan ngoãn mà chờ, đừng ngoài bêu nữa! Ngươi cần thể diện, nhưng trẫm cần!”
Những lời thẳng cho ả , hôm nay ả những gì. Hơn nữa, diệu kế mà ả nghĩ để xử lý Tô Cẩm Bình, trong mắt hề chút giá trị nào cả, thậm chí còn là một kế pháp khiến mất thể diện, hổ!
“Biểu ca, thể động thủ, chẳng lẽ thể tìm lý do để xử phạt nàng ? Nếu cách dùng , gì còn cách nào khác nữa? Tuy kế sách vụng về một chút, chừng thành công thì Hoàng Phủ Hoài Hàn là . Mộ Dương tin rằng, dù là do , cũng sẽ vạch trần. Hắn kẻ ngốc, thể vì một cung nữ nhỏ bé mà mất thể diện của , phá bỏ mối quan hệ giữa hai nước ?” Mộ Dung Song lên tiếng phản bác.
Ả dứt lời, một ánh mắt âm u liền b.ắ.n về phía ả: “Vậy ngươi trẫm thử, trừ Hoàng Phủ Hoài Hàn , còn bao nhiêu thấu kế sách của ngươi? Đông Lăng bao nhiêu là kẻ ngốc? Dù , nhưng trong lòng họ đều hiểu rõ. Đến lúc đó, Mộ Dung Song ngươi trong lòng mấy đó sẽ biến thành cái dạng gì? Ngươi thật sự vì một cung nữ đó, mà cần đến thanh danh của chính ?”
Câu cuối cùng của Quân Lâm Uyên kết thúc, mặt Mộ Dung Song trắng bệch . Quả thật, kế sách ả thường xuyên dùng ở phủ Quốc công Nam Nhạc, chỉ hữu hiệu, mà đều kiêng dè phận của ả, nên dám gì, càng dám truyền ngoài. ở Đông Lăng thì khác, bên ngoài tỏ thái độ gì, nhưng trong lòng Vinh phi , chừng coi Mộ Dung Song ả là một kẻ tàn độc, nếu chuyện truyền ngoài, ... Vừa nghĩ thế, ả cảm thấy lạnh như băng!
“Ta để ngươi mượn đao g.i.ế.c , mà ngươi cũng đường cho gọn gàng một chút. Tự tới chỗ của Vinh phi, ngươi sợ ngoài ngươi cấu kết với ả ?” Ngón tay trắng nõn thon dài cầm tách bàn lên, tức giận chỉ ném thẳng tách về phía ả.
“ mà... chuyện , chuyện ...” Mộ Dung Song luống cuống. Quả thật, nếu chuyện truyền ngoài, dù chứng cứ, cũng sẽ nghi ngờ Vinh phi, cuối cùng liên lụy đến chính ả. ả tự thì đây? Để hạ nhân chỉ e sẽ xảy sơ suất gì đó. Hơn nữa, e là Vinh phi cũng sẽ cảm thấy tôn trọng ả, chỉ phái một thị tỳ đến chuyện: “Biểu ca, bây giờ?”
“Bây giờ ngươi còn hỏi trẫm ?” Hắn lạnh lùng nàng, nốt ruồi son ở mi tâm như tỏa một luồng khí hắc ám.
“Biểu ca...” Mộ Dung Song gọi một tiếng dám gì nữa.
Hắn bước vài bước đến ghế chủ vị ở cách đó xa, xuống: “Đêm qua, ngươi và Vinh phi, Nguyệt phi, Mộng phi của hậu cung Hoàng Phủ Hoài Hàn, gặp như quen từ lâu, nên hôm nay tới bái phỏng.” Dứt lời, nhấp một ngụm , chờ ả kịp hiểu .
Mộ Dung Song , mặt lộ vẻ vui mừng: “Vâng! Chiều nay Mộ Dương sẽ đến thăm Nguyệt phi và Mộng phi!” Đi cả ba chỗ, cũng là nhiễu loạn sự phán đoán của khác, ai nghi ngờ ả nữa.
“Bây giờ ngay ! Còn nữa, đừng dùng cái đầu óc ngu si của ngươi để phán đoán Hoàng Phủ Hoài Hàn. Người như , hề đơn giản như ngươi nghĩ . Hắn thể nhượng bộ, nhưng chỉ một hai, thể nhịn tới ba . Hơn nữa, nếu để phản kích , thì khí thế sẽ vô cùng hung hãn, khiến trở tay kịp.” Vừa chơi cờ, thể thấy bản chất của . Hoàng Phủ Hoài Hàn là đơn giản, cũng chấp nhận để cho khác khiêu chiến với uy quyền của . Vì thế, khi Mộ Dung Song chắc như đinh đóng cột rằng Hoàng Phủ Hoài Hàn sẽ vì một cung nữ mà mất thể diện của ả, thì hề tin tưởng chút nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-66-xuan-duoc.html.]
“Mộ Dương hiểu !” Mộ Dung Song c.ắ.n môi lên tiếng. Lúc , ả mới thực sự vui vẻ phục tùng biểu ca nhà : “Biểu ca, hôm nay đ.á.n.h tiện tỳ , là chủ ý của đúng ?” Vẻ vui mừng lộ rõ mặt ả.
“Hừ!” Hắn hừ lạnh một tiếng, đặt mạnh tách lên mặt bàn, gương mặt xinh xuất hiện vẻ lạnh lùng tàn nhẫn: “Vốn là đ.á.n.h nàng, ai đổi thành hai miếng đệm. Cô nàng đó quả thật thông minh, còn kêu t.h.ả.m thiết bộ tịch. Tiếc là trẫm và Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng kẻ ngốc!”
“Hả? Vậy khác nào đ.á.n.h ?” Mộ Dung Song kích động bất giác dùng giọng điệu chất vấn.
Ả dứt lời, Quân Lâm Uyên liền lạnh lùng liếc mắt sang, khiến ả sợ đến trắng mặt, dám lên tiếng nữa. Đợi một lúc lâu cũng thấy Biểu ca nhà gì về chuyện , ả nhịn , hỏi: “Biểu ca, nàng đánh, vạch trần ả?”
“Thân phận của trẫm là gì? Hoàng Phủ Hoài Hàn lên tiếng, trẫm tiện gì? Chỉ là chuyện một cái khăn tay, thể cho rằng trẫm nhịn vì bàn tán, nên mới dạy dỗ nàng một chút. nếu đến lúc hành hình, trẫm còn toạc , chẳng là chuyện sẽ biến thành vua nước khác cố tình gây khó dễ cho cung nữ nước . Hơn nữa, cũng thẳng là Hoàng Phủ Hoài Hàn trị nước nghiêm, bằng mặt bằng lòng, chẳng khác nào mất thể diện của Hoàng Phủ Hoài Hàn. Mộ Dương, cho đến hôm nay, ngươi thực sự nghĩ rằng với khả năng của ngươi, thể lên ngôi vị Hoàng hậu Nam Nhạc ?” Thông minh thừa, nhưng nhẫn nhịn và thấu thời thế thì chẳng . Nếu là đương gia chủ mẫu của một thế gia, lưng còn nhà đẻ chỗ dựa, thì cũng vấn đề gì, nhưng là hoàng hậu, thì còn kém xa!!!
Lúc , Mộ Dung Song cũng thực sự hiểu vẫn còn quá kém. Ngày xưa ả còn nghĩ rằng là cô gái thông minh hiểu nhất thiên hạ. ngờ chính ả nghĩ những đạo lý đơn giản như . Ả hổ cúi đầu : “Mộ Dương tạ ơn Biểu ca dạy bảo!”
...
Tô Cẩm Bình ôm mông, mặt nhăn mày nhó về phía cung Cảnh Nhân. Đám cung nhân ven đường dáng vẻ thô tục của nàng, cũng kìm liền cúi đầu trộm. Ở trong hoàng cung, đ.á.n.h cũng chẳng gì đáng ngạc nhiên, nhưng đ.á.n.h còn ôm m.ô.n.g giữa đường mà chê . Có điều, cô nàng nào đó hề tỏ phật ý, hiện giờ nếu nàng giả vờ cho giống một chút, để đám cung nhân thấy truyền tin thất thiệt đến tai tên cáo già Hoàng Phủ Hoài Hàn , sẽ ngay nàng đánh, nàng vẫn phân biệt bên nặng bên nhẹ rõ ràng!
Từ xa, Nguyệt phi dẫn theo đám cung tỳ về phía Ngự hoa viên, đột nhiên thấy dáng cô nàng nào đó ôm m.ô.n.g ! Thị tỳ Nguyệt phi liền che miệng khẽ: “Nương nương, đó là ruột của Hoàng quý phi ? Nghe hôm nay nàng đ.á.n.h mông, chúng cần hỏi thăm một chút ?”
Trong đôi mắt to của Nguyệt phi thoáng xuất hiện vẻ khinh bỉ: “Đánh m.ô.n.g ? Ngươi thấy ai đ.á.n.h m.ô.n.g còn thể ôm mông, bước chân hề lảo đảo bước về phòng ? Nhìn kỹ , quần nàng còn chẳng chút vết m.á.u nào, trừ khi đầu bản cung lừa đá thì mới tin nàng thật sự đánh! Còn Tô Cẩm Thu ? Bây giờ cần lấy lòng ả nữa !”
Tô Niệm Hoa thất thế triều, còn Tô Cẩm Thu giữ vị trí Hoàng quý phi , đến chuyện lên ngôi vị Hoàng hậu . Cô ả đó, hiện giờ đang nghĩ xem nên lợi dụng kế sách của Tô Cẩm Bình để vãn hồi một ván ? Tiếc là lá gan ả quá nhỏ, hiện giờ cũng dám hành động gì.
“Nương nương, Hoàng quý phi dùng kế sách đó để giành ân sủng của Hoàng đế, ngài lo lắng? Tuy mạo hiểm, nhưng nếu thành công...”
“Ngươi thì cái gì! Bây giờ trong cung đang rối loạn, bản cung ngu ngốc lấy tính mạng mà mạo hiểm, cuối cùng đẩy chính đầu sóng ngọn gió! Ngươi nhớ Nam Cung Trữ Hinh, Mai phi năm xưa ? Trừ việc thị tẩm , thì Hoàng thượng chỉ hận thể đặt cả thiên hạ mặt nàng, cuối cùng thì ? Còn biếm lãnh cung?” Ở trong hậu cung, cố gắng giữ mới là đạo lý cao nhất, nôn nóng mặt, chỉ khiến trở thành đầu tiên c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng!
“Nương nương thật cơ trí!”
...
Quay về cung Cảnh Nhân, Thiển Ức lo lắng chờ ở cửa từ lâu: “Tiểu thư, chứ?”
“Ôi ôi ôi, chứ, m.ô.n.g nở hoa cả đây !” Cô nàng nào đó nhăn nhó mặt, tỏ vô cùng đau đớn, trong mắt giấu diếm nụ .
“Cái gì? Để em xem nào!” Nói xong, Thiển Ức xông tới định kéo quần của nàng.
Tô Cẩm Bình dở dở : “Có cũng thể ở đây chứ?!” Xung quanh còn bao nhiêu thị vệ qua , nàng hào phóng đến thế .
Lúc Thiển Ức mới giật , đỏ mặt kéo nàng phòng trong. Ai ngờ, nhà, Tô Cẩm Bình đóng sầm cửa , vội vàng tìm bạc của .
“Tiểu thư, gì ?” Không là m.ô.n.g đau ? Sao phòng khỏe như vâm thế ?
“Thiển Ức, hiểu một cách triệt để, hoàng cung thật sự an chút nào. Hôm nay, suýt nữa đ.á.n.h thật . Nơi quá nguy hiểm, chúng mau dọn dẹp hành trang một chút, trốn thôi! Ra khỏi hoàng cung, gì thì , chúng cũng thể mở một lầu xanh, kiếm nhiều tiền bạc, nhân tiện lập một tổ chức tình báo, đó bán tin tức. Đến thời điểm trọng yếu, tiểu thư nhà em sẽ tự tay bồi dưỡng một tổ chức sát thủ, nhận tiền g.i.ế.c . Một khi tuyến đường hoạt động , thì chúng sẽ phát tài! Em phát tài là thế nào ? Tức là nhiều tiền bạc, nhiều đến mức tiêu còn hết !” Tưởng tượng viễn cảnh tươi khi xuất cung, Tô Cẩm Bình cảm thấy hạnh phúc như bay lên trời!
Thiển Ức như sét đánh, ngây như phỗng nàng! Mở lầu xanh? Bán tin tức? Nhận tiền g.i.ế.c ? Có tiểu thư kích thích gì ? “Tiểu thư, đừng đùa nữa. Người là một cô nương, mở lầu xanh gì chứ?”
“Chẳng lẽ giả trai ?” Nàng đáp mà đầu , đó bắt đầu kiểm kê tài sản của . Một trăm lượng, hai trăm lượng, ba trăm lượng... đếm xong, tổng cộng là chín trăm tám mươi mốt lượng bạc! “ , còn chôn tiền gốc cây nữa!”
Nói xong, nàng bật dậy chạy cửa. Vừa tới cửa, nàng dừng , đầu lo lắng Thiển Ức, chợt nhớ , liền ôm hết chỗ bạc đang để giường lòng, chạy cửa tiếp. Khóe miệng Thiển Ức run rẩy, tại chỗ nàng: “Tiểu thư, ... ...” tin cả cô nữa, nghi ngờ cô sẽ lấy bạc của tiểu thư ?
Cô nàng nào đó chạy tới cửa thậm chí còn chẳng hổ, chỉ tùy tiện đầu, cô với vẻ mặt thật lòng: “Thiển Ức, em ? Hai chúng tình cảm bền chặt liên quan đến cả tính mạng. Vì em, thể cần đến mạng sống của . Ta giao tính mạng của cho em, chỗ bạc để giữ !” Nói xong nàng chạy điên cuồng cửa.
Cô thị tỳ nào đó ngẩn trong phòng, cách giải thích kiểu gì ? Vừa còn tưởng tiểu thư vô cùng chân thành với cô, thật qua , vẫn chỉ là sợ trộm bạc của tiểu thư mà thôi!
Tô Cẩm Bình đào bạc gốc cây, về phòng, hì hì với Thiển Ức: “Vừa quên mất, chúng tổng cộng một nghìn trăm bảy mươi mốt lượng bạc. Tuy nhiều lắm, nhưng cũng coi như là một khoản ban đầu. Chuẩn , hai ngày nữa chúng sẽ trốn ngoài.”
Vốn định tối nay luôn, nhưng nàng nghĩ tới Lê viên một chuyến, xem trốn theo nàng . Tuy đưa cùng vô cùng phiền phức, nhưng nàng thiếu ơn huệ của , dù thế nào cũng trả .
Không chờ Thiển Ức đáp lời, ở cửa âm thanh truyền tới. Hai đầu, thấy Vinh phi cùng một đám hạ nhân đang bước , tư thế ung dung, cao quý. Tô Cẩm Bình là ngay ả đến kiếm chuyện, gượng , xoay hành lễ: “Tham kiến Vinh phi nương nương!” Dù nàng cũng sắp rời khỏi nơi quỷ quái , nhịn các ả một chút cũng !
“Mau dậy ! Bản cung , hôm nay Hoàng thượng đ.á.n.h ngươi. Bản cung thật sự yên lòng, nên mới tới thăm ngươi một chút!” Vinh phi dịu dàng, nhưng nụ tới tận đáy mắt.
Không yên lòng vì nàng c.h.ế.t ? Không chuyện gì ân cần t.ử tế, phường trộm cắp thì cũng là gian thương, huống chi đây vốn là kẻ địch của nàng: “Đa tạ nương nương quan tâm, nô tỳ !” Cho nên ngươi cút đấy!
Vinh phi vẻ thấy ý khác trong lời của nàng, tiếp: “Trong cung tuy rằng thủ vệ nghiêm ngặt, nhưng cung Cảnh Nhân cũng khá hẻo lánh, ngươi và nha đầu ở đây vẻ an lắm! Hôm nay bản cung đến để tặng cho ngươi hai hộ vệ, canh chừng cửa phòng giúp các ngươi, chuyện gì cũng tiện xử lý!” Vừa dứt lời, hai thị vệ liền tiếc đến, dáng vẻ cũng thật thà, chất phác.
Tô Cẩm Bình thầm lạnh, nhất định ả Vinh phi ý đồ khác, nhưng cụ thể thế nào thì nàng đoán . Không là phái hai đến giám sát nàng đấy chứ? “Nương nương quá lo lắng , nô tỳ ở trong cung vô cùng an , cần thị vệ, hơn nữa, nô tỳ cũng chỉ là một cung nữ nhỏ bé, thật sự dám nhận!”
“Lòng của bản cung mà ngươi cũng từ chối ?” Giọng Vinh phi lập tức lạnh .
“Vậy, đa tạ ý của nương nương!” Hừ, giám sát thì cứ giám sát , với bản lĩnh của hai đó thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến hành động của nàng .
“Ừ, bản cung hồi cung. Hai các ngươi canh chừng ở đây. Hoàng thượng hỏi, cứ là vì việc hôm qua hiểu lầm Tô Cẩm Bình, nên bản cung vô cùng áy náy, mới phái các ngươi tới canh cửa bảo vệ các nàng. Hiểu ?” Vinh phi với hai .
“Hiểu ạ!” Hai thị vệ lên tiếng, một trái một ở cửa phòng.
Sau đó, ánh mắt chăm chú của Tô Cẩm Bình, Vinh phi nghênh ngang bước như một con chim công sặc sỡ...
Nhìn hai cửa, Tô Cẩm Bình lạnh, đóng sầm cửa . Thiển Ức khó hiểu ngoài hỏi: “Tiểu thư, Vinh phi gì ?”
“Dù ả gì chăng nữa, thì cũng là ý đồ !” Nàng bước nhanh đến bên giường, xuống, hai tay gác đầu, đỉnh màn. Hôm nay nàng cứ cảm thấy bất an, chẳng lẽ là vì hai ở ngoài cửa ?
...
Đêm xuống, Tô Cẩm Bình giường , hai mắt sáng như vẫn chằm chằm lên đỉnh màn, tối nay nàng cứ cảm thấy sắp chuyện xảy . Thiển Ức đang ngủ ở Thiên điện.
Trong tẩm cung của Vinh phi, cô ả mặc áo gấm khẽ nhếch môi tàn dộc. Đêm nay sẽ là ngày c.h.ế.t của cô nàng ! Ý của Mộ Dung Song vốn ả trì hoãn vài ngày, tránh cho thấy manh mối. chiều nay phụ truyền lời đến, tiểu một trăm trượng đ.á.n.h cho hấp hối, tuy vẫn giữ mạng, nhưng hai chân coi như tàn phế ! Con trai trưởng của phủ Vĩnh Yên hầu nhà ả, một tiện tỳ ức h.i.ế.p đến mức , ả tức giận cho ? Vì thế, ả thể chờ nổi dù chỉ một ngày. Ả Tô Cẩm Bình trả giá đắt ngay lập tức!
Gần giờ tý, hai bên ngoài đều hành động gì, giống như đến bảo vệ cho nàng thật . Dần dần, Tô Cẩm Bình cũng thấy buồn ngủ, mí mắt bắt đầu chạm .
Một lúc lâu , hai ngoài cửa nghiêng đầu ngóng động tĩnh trong phòng. Hai đều chút nội công, xác định trong phòng ngủ, liền rút trong n.g.ự.c áo xuân d.ư.ợ.c mà Vinh phi đưa cho, liếc chậm rãi bước tới cửa sổ, gã mở lớp giấy mỏng , nhẹ nhàng thổi d.ư.ợ.c phòng.
Tay thị vệ nhíu mày, nhỏ giọng hỏi: “Ngươi thổi hết như , lát nữa trong phòng đều mùi dược, chúng bước cũng sẽ trúng xuân d.ư.ợ.c ?”
“Dù cũng phài chuyện mà? Chúng trúng xuân d.ư.ợ.c thì ảnh hưởng gì !” Trên khuôn mặt trung hậu của thị vệ xuất hiện nụ bất an. Thật , gã cũng chuyện nham hiểm như , nhưng Vinh phi nương nương giữ nhà của gã, gã thể cách nào khác .
Người nghĩ một chút, thấy cũng đúng nên phản bác gì nữa.
Đợt một lát, cảm thấy lẽ d.ư.ợ.c bắt đầu tác dụng, hai liền rón rén bước . Vừa trong phòng, một mùi thơm kỳ quái xộc mũi khiến cả hai đều cảm thấy khô nóng, thú tính cũng bừng bừng lên. Bọn họ chỉ phòng trong giây lát phản ứng mạnh như , Tô Cẩm Bình ở trong phòng lâu như thế, là khô nóng đến chịu nổi ?
Hai gã dựa ánh trăng chiếu qua cửa sổ, vội vàng tìm đến bên giường.
Cô gái giường, nhắm chặt hai mắt, ngủ say, giống như cảm giác gì...
Quyển 1