Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 66:: Mặc Họa Gặp Nạn

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

N

ghe hạ nhân bẩm báo, Mặc Họa cả ngày trời về, Nam Cung Cẩm chợt cảm thấy chuyện gì đó bất thường. Mặc Họa cũng chẳng là gì của nàng, thế nên nàng cũng chẳng quản. Nàng uể oải về phòng, thu dọn một chút đồ đạc quan trọng, gấp gọn bản đồ bố binh, nhét trong lòng , nhân tiện kiểm kê tiền bạc gần đây của .

Sau khi kiểm kê, nàng tự đắc, cuộc sống thật hạnh phúc, về chuyện vơ vét của cải gầm trời , Nam Cung Cẩm nàng tự nhận thứ hai thì còn nào dám nhận thứ nhất chứ, nàng quả thật là quá thiên phú trong việc kiếm tiền! Nàng càng nghĩ càng dương dương tự đắc.

Nàng tới hậu viện thảnh thơi, Thượng Quan Nhược Tịch và Quân T.ử Mạch mới ngủ dậy, Tiểu Kinh Lan thì còn đang ngủ thổi bong bóng, trông đáng yêu. Trông thấy Thượng Quan Nhược Tịch nàng liền : “Hai tranh thủ thu dọn một chút , mấy ngày nữa chúng . Không ở Tây Võ nữa, chuyện lớn !”

Mộ Dung Thiên Thu còn khoan dung với nàng nên nàng cũng còn lý do gì để ở Tây Võ cả. Vì thế rời sớm mới là con đường đúng đắn.

“Cô yên tâm , chuyện là sắp nên chúng thu dọn xong xuôi . Đồ đạc xếp gọn ở đằng , chỉ chờ cô một tiếng là xong, nhưng chúng nhiều như thế , còn cả trẻ con, thể chứ?” Thượng Quan Nhược Tịch chút lo lắng .

vấn đề thì Nam Cung Cẩm cũng cần quan tâm, nàng nào đó sắp xếp xong xuôi kế hoạch rời khỏi Tây Võ , nếu chuyện nàng cũng quan tâm thì còn cần để gì? Hắn cũng sẽ còn mặt mũi nào để suốt ngày quấn lấy nàng mà đòi rời khỏi đây nữa. “Chuyện cần lo, tất cả !”

“Tết Nguyên Đán cũng sắp tới , chúng sẽ đón Tết ở đây ở Nam Nhạc! cũng chuẩn thật mới !” Quân T.ử Mạch chen , Tết Nguyên Đán là ngày lễ náo nhiệt nhất trong năm, năm ngoái ít , chỉ ba các nàng nên chút vắng vẻ. Năm nay đông thế sẽ vui lắm đây!

“Tết Nguyên Đán” thời cổ đại giống ở thời hiện đại, thời hiện đại thì dịp ngày đầu tiên của năm theo lịch dương. Còn ở thời cổ đại thì là ngày mùng một tháng giêng âm lịch, chính là tết âm lịch ở hiện đại. Nhắc tới chuyện , Nam Cung Cẩm cũng hào hứng: “Ừm, chuẩn cho thật , thật cẩn thận, năm nay thật là sôi nổi, vui vẻ mới !”

Nếu như nàng đoán sai, Tết năm nay sẽ đón ở Nam Nhạc. Dù thì nơi đó mới là địa bàn của , cũng là nơi trở về của nàng.

Nam Cung Cẩm xong câu , Quân T.ử Mạch gật nhẹ đầu tiếp tục về phía ngoài cửa sổ, vẻ như trong lòng nhiều tâm sự.

“Sao thế T.ử Mạch? Tiểu Công chúa của chúng đang khổ sở vì tình ?” Bên trong giọng điệu của Nam Cung Cẩm mang theo vẻ trêu chọc.

Ngay lập tức gương mặt xinh của Quân T.ử Mạch đỏ bừng lên, đôi lông mày nhíu , giậm chân bất mãn với Nam Cung Cẩm : “Tỷ bậy bạ cái gì đấy, khổ sở vì tình lúc nào, chỉ đang nghĩ tới một chuyện mà thôi!”

“Ừm, chỉ đang nghĩ tới chuyện Mộ Dung Thiên Liệt đang ở , Mộ Dung Thiên Thu truy lùng khắp thiên hạ để bắt , ! Có thể còn đang suy nghĩ xem liệu và những trong hoàng thất cùng mưu đồ bí mật tạo phản , nếu thật như thế thì quá là nguy hiểm! Ta đúng ?” Tiểu nha đầu bao nhiêu tâm tư đều hiện rõ ràng mặt, khiến cho cũng khó.

Mỗi câu mỗi chữ nàng hỏi khiến cho Quân T.ử Mạch choáng váng! “Tỷ, tỷ là con giun trong bụng ?

“Phi! Muội nên là tri kỷ của , cái gì mà con giun trong bụng, thật sự là buồn nôn c.h.ế.t!” Nam Cung Cẩm chút ghét bỏ , đó ngay lúc đối phương đang dở dở nàng tiếp tục : “Nói xem, hai phát triển tới mức độ nào ? Để xem thể giúp ?”

Phát triển đến mức độ nào ? Nhắc đến chuyện , tâm trạng của Quân T.ử Mạch liền chút buồn bã! “Không chút phát triển nào, hôm đó cứu , một câu nào, đưa cho những cung nữ xoay rời . Ta chỉ thấy một bên mặt của cảm thấy… cảm thấy…”

Càng , khuôn mặt nhỏ của nàng càng đỏ lên. Một cô nương thì nên chuyện về một đàn ông như , nhưng vẻ như do nàng theo Nam Cung Cẩm lâu nên để ý đến chuyện . khi đến đây, nàng vẫn ngại ngùng!

“Đã cảm thấy dáng dấp đàn ông thật sự là quá ! Gương mặt thể là quá mỹ, khiến cảm thấy vui vẻ thoải mái, tim đập rộn ràng, mặt đỏ tới tận mang tai. Thậm chí là lưng của như một bức tranh từ trời rơi xuống, càng càng thấy hùng vĩ như cung điện của các vị thần trời, khiến cho cảm mến, trong lòng cũng sinh sự sùng bái vô tận, đúng ?” Nàng thế nào thì Nam Cung Cẩm liền giúp nàng.

Lần Quân T.ử Mạch càng sửng sốt hơn, ngay cả đỏ mặt cũng quên luôn! Tại thể đoán rõ ràng tâm tư của nàng như thế? Như thế còn lợi hại hơn cả xem bói. Trông thấy ánh mắt trêu chọc của đối phương khi chờ câu tiếp theo của nàng thì nàng liền đỏ mặt cúi đầu xuống và : “ , tỷ tỷ quá thông minh! Lúc đó cảm thấy thật quá tuấn, tim đập nhanh vô cùng, chính cũng diễn tả cảm giác đấy như thế nào, tỷ giúp diễn tả bộ . mà ngày hôm , khỏi phủ, tới cửa vương phủ ngóng nửa ngày, cuối cùng cũng trông thấy .”

Trong khi , nàng cũng bất chợt sinh một chút buồn bã, giọng điệu cũng trùng xuống mấy phần: “Muội với tới để cảm tạ, chỉ mà chẳng hề để ý, nhận của tỷ nên mới giúp một . Nếu như cảm tạ thì cần cảm tạ mà cứ về cảm tạ tỷ là !”

Nàng còn tiếp là khi trông thấy , các đường nét như đao khắc khuôn mặt thật sự là đến hút hồn! Còn khí chất cuồng ngạo và giọng tà tứ, khiến cho cảm thấy chút xa nhưng điều càng khiến cho tín phục nhiều hơn chính là khí chất vương giả ! Lúc đó nàng cũng chỉ đỏ mặt, mất tự nhiên mà cúi đầu xuống giày thêu, dám ngẩng đầu lên để liếc một cái, nhưng mà mặc dù như thế nàng cũng thể khống chế trái tim đang đập mạnh của nàng. Trong khi đó ánh mắt nàng như thể là đang một qua đường, điều khiến cho nàng hậm hực trong lòng.

Nam Cung Cẩm nàng xong, khẽ nhíu mày một cái, quan sát tiểu nha đầu từ xuống một lúc đó lạnh lùng trêu chọc: “Cho nên gần đây trong lòng cũng ít đố kỵ với đúng ?”

Câu , lập tức khiến Quân T.ử Mạch giật thót , trong mắt còn mang theo chút bối rối và áy náy, nàng vội vàng giải thích: “Tỷ tỷ, quả thực chút đố kỵ, nhưng chỉ là khó chịu trong lòng một chút thôi, tuyệt đối là ý đồ gì xa! Tỷ tỷ tin tưởng !”

“Đương nhiên là ý đồ gì xa, bởi vì còn đến thế, trong lòng hẳn còn đang cảm thấy kỳ quái vì hiểu đố kỵ đúng ?” Ý mặt Nam Cung Cẩm thu liễm , nàng khẽ thở dài một , đào hoa quá cũng là chuyện , lúc nào cũng thể chuốc lấy sự hiểu lầm, đố kỵ và trả thù.

Đây cũng chính là vấn đề Quân T.ử Mạch hỏi, nàng hổ đỏ mặt gật nhẹ đầu. Sau đó liền thấy giọng Nam Cung Cẩm truyền tới: “Bởi vì với tính tình của , nếu chút đố kỵ nào thì khi Mộ Dung Thiên Liệt như thế chắc chắn sẽ nhảy nhót hí hửng về tìm để lời cảm tạ, nhưng hôm đấy trở về tìm , như là trong lòng khúc mắc đối với !”

Nam Cung Cẩm cảm thấy chút may mắn, may mắn vì hôm nay nàng nhàn rỗi chuyện gì nên chuyện với hai . Nếu , cứ để mặc cho chuyện phát triển tiếp thì chút khúc mắc trong lòng Quân T.ử Mạch sớm muộn cũng sẽ ngày biến chất, sự ghen ghét là thứ dễ khiến tính cách con vặn vẹo nhất, càng là đơn thuần, khi dạng tình cảm như thế thì đến lúc thể chịu nổi nữa sẽ càng thể khống chế bản , cuối cùng sẽ gây chuyện gì đó thể vãn hồi .

Mà Thượng Quan Nhược Tịch các nàng chuyện thì cảm thấy thể tưởng tượng . Nam Cung Cẩm chỉ nhờ mấy chi tiết đó thôi mà thể đoán Quân T.ử Mạch đố kỵ ? Đây là những thận trọng mà còn hiểu thấu lòng đến nhường nào. Ở bên cạnh một như thế nàng nên cảm thấy kính trọng là sợ hãi.

“Xin tỷ tỷ, lúc quả thực đố kỵ một chút! chủ yếu vẫn là vì tự ti, tỷ đấy, lúc ở Bắc Minh, là Công chúa cao quý, tỷ gặp xui xẻo, còn thể ỷ sự sủng ái của hoàng mà giúp tỷ một chút. về đến Tây Võ, giống như tỷ lúc , phận địa vị gì, trở thành một bình thường. Trong suốt một năm , và Hoàng tẩu đều cùng theo dõi chặng đường của tỷ, trong cả quá trình bao nhiêu gian nan, vất vả, mà mỗi một vấp ngã, tỷ đều chọn cách lấy hết dũng khí một nữa lên bước tiếp. Chẳng những tỷ đ.á.n.h bại, mà càng áp chế thì càng bùng nổ mạnh, cho nên hiểu rõ ràng rằng thể so sánh với giống như tỷ. Mà Liệt Vương gia trúng tỷ thì thể để ý tới nữa! Cho nên… Muội cũng từng nghĩ sẽ đối phó tỷ là như thế nào.”

Quân T.ử Mạch thành khẩn, đúng là nàng tự ti. Nếu như còn ở Bắc Minh, nếu như vị Hoàng sủng ái nàng đến coi trời bằng vung vẫn còn sống, thì nàng vẫn là một Công chúa vô cùng tôn quý, chắc chắn sẽ cảm thấy xứng với ai, nhưng hiện nay nàng phận, địa vị tài hoa gì cả, như một chút sự cứng cỏi của Cẩm tỷ tỷ nàng cũng . Người như nàng thì lấy cái gì để xứng với như thế.

Nam Cung Cẩm , liền thở dài một vươn tay xoa đầu nàng : “Đừng nghĩ như thế, nên hiểu rằng, hai yêu thì chỉ phù hợp phù hợp chứ xứng xứng. Mà nhớ kỹ, bởi vì của Quân Lâm Uyên cho nên cả thiên hạ ai là xứng cả!”

Dưới góc của Nam Cung Cẩm thì của thực sự vô cùng vinh quang! Cho nên, một ai mà Quân T.ử Mạch xứng cả.

Lời kiên định và kiên quyết, khiến cho Quân T.ử Mạch nhịn mà hỏi vấn đề vướng mắc thật lâu trong lòng nàng: “Thế, tỷ tỷ, tỷ đối xử với chúng như thế là vì Hoàng ?”

“Đương nhiên!” Nam Cung Cẩm trả lời chút e dè, tuy lúc đây ở Bắc Minh Quân T.ử Mạch giúp nàng một , nhưng với tính cách của nàng, cho dù là nhớ kỹ ân tình đấy, thì cơ hội sẽ trả cho . Chắc chắn sẽ dùng cả tính mạng để hỗ trợ như bây giờ! Điều vốn là sự thật, nên khi Quân T.ử Mạch hỏi, nàng cũng thật luôn.

Quân T.ử Mạch mỉm , tự giễu: “Quả nhiên là như thế!”

“Nếu như Quân Lâm Uyên, sẽ coi là bạn, nhưng vì nên coi . Rõ ràng ?” Nam Cung Cẩm vì một vấn đề như thế mà phá vỡ mối quan hệ của hai . thực còn một chuyện nàng , đó là Quân T.ử Mạch quả thật giống Bách Lý Dung. Lúc vì nàng sơ sẩy nên Bách Lý Dung mới gặp chuyện ngoài ý , cho nên bây giờ nàng bảo vệ mới nảy sinh cảm xúc bảo vệ Quân T.ử Mạch.

Nghe Nam Cung Cẩm thế, Quân T.ử Mạch mới cảm thấy thoải mái, gật nhẹ đầu, nhưng vẫn lo đối phương hiểu lầm nàng nên tiếp tục giải thích: “Tỷ tỷ, hôm chỉ vui một lúc, đó cũng suy nghĩ nhiều. Mà những ngày cũng còn gặp nữa. Từ nay về , sẽ nghĩ lung tung nữa!”

Từ khi hoàng qua đời, ai đối xử với nàng như Nam Cung Cẩm, nàng thể ơn mà còn đố kỵ chứ?

“Ừm, thực cũng gì đáng để đố kỵ! Nếu thích Bách Lý Kinh Hồng thì sẽ đố kỵ , đố kỵ thật nhiều , nhất là đố kỵ tới c.h.ế.t luôn . là Mộ Dung Thiên Liệt thì cần thiết, bởi vì với khả năng yêu , một chút khả năng cũng . Cho nên nếu thời gian đố kỵ thì thà rằng nghĩ xem nên thế nào để giành trái tim , chừng chuyện sẽ xong luôn đấy!” Lời của Nam Cung Cẩm chân thật và thẳng thắn.

Nghe thấy thế, Quân T.ử Mạch hổ buồn bực nhỏ giọng : “Biết rõ đó là thương của tỷ tỷ , thích chứ! Nếu ý đồ như thế thì nên kéo ngoài mà g.i.ế.c mới đúng, tỷ tỷ đừng lung tung!”

Câu khiến cho Nam Cung Cẩm vui vẻ, rõ là tiểu nha đầu coi nàng là ngoài, nên của nàng thì sẽ nghĩ đến nữa. Điều cũng khiến cho hai thoải mái vì chuyện của Lãnh T.ử Hàn đó, giờ cũng bớt đôi chút.

“Ừm, ngờ là tiểu Công chúa ngây thơ của chúng thể nhận thức như thế, thật đáng mừng!” Bản chất ngả ngớn của Nam Cung Cẩm bộc phát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-66-mac-hoa-gap-nan.html.]

“Tỷ tỷ!” Quân T.ử Mạch buồn bực hổ thôi, kêu lên một tiếng hờn dỗi thật lớn đ.á.n.h thức cả Tiểu Kinh Lan dậy!

Trẻ con đ.á.n.h thức thì đương nhiên sẽ ngoạc miệng ầm lên, tiếng oa oa nỉ non khiến cho thật đau lòng, Thượng Quan Nhược Tịch và Nam Cung Cẩm vội vàng dỗ dành, cũng khỏi Quân T.ử Mạch đầy oán trách: “Nha đầu , hôm nay lỗ mãng như thế!”

Quân T.ử Mạch cũng đuối lý nên đành ngậm miệng , dám gì.

Tiểu Kinh Lan một lúc, sụt sịt mũi mấy cái, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt, Thượng Quan Nhược Tịch nhẹ nhàng vỗ về, dỗ dành thằng bé! Cuối cùng, nó mở to đôi mắt long lanh như nước hồ, khuôn mặt nhỏ nhắn cau các nàng một lúc, tỏ vẻ phê bình, bất mãn, đó bàn chân nhỏ của nó đạp một cái, lật sang một bên, nhắm mắt ngủ tiếp!

Cảnh tượng đấy khiến cho Nam Cung Cẩm dở dở , nhỏ giọng mắng: “Thằng ranh con!”, cầm theo cây quạt ngoài. Có điều, gì thì , thằng bé đáng yêu như , nàng thực sự cũng cảm thấy con!

“Tướng gia, Tướng gia, xong , Công chúa Mặc Họa xảy chuyện !” Hạ nhân vội vàng chạy bẩm báo với Nam Cung Cẩm.

Theo phản xạ, Nam Cung Cẩm một câu: “Cô xảy chuyện thì liên quan tới ”. là chuyện liên quan đến nàng, nhất là đây cô còn cùng Phượng Ức Tuyết bắt T.ử Mạch nữa, chuyện khiến nàng tức giận, cho nên nàng quan tâm đến chuyện của cô . dù gì thì hiện giờ cô cũng đang là phu nhân của nàng, nếu câu thì sẽ nghĩ nàng vô tình vô nghĩa, bất lợi cho hình tượng vĩ đại, minh thần võ của nàng, cho nên nàng mới !

Nàng giả vờ hỏi: “Đã xảy chuyện gì?”

“Vừa một chạy tới cửa phủ, hình như chính là thị tỳ của Công chúa Mặc Họa, nhưng chỉ còn thoi thóp. Cô đường trở về Mặc gia, Công chúa Mặc Họa gặp phục kích của mấy trưởng lão Mặc gia, bây giờ khống chế !” Tên hạ nhân bẩm báo chuyện trong lòng cũng đang run sợ và ngừng cảm thán, lá gan mấy Mặc gia cũng thật lớn, chẳng lẽ là Công chúa, còn là vợ của Tướng gia ?

Muốn bắt là bắt như , bọn họ sợ binh mã Tây Võ tiêu diệt ?

Nghe nghiêm trọng như thế nhưng trong lòng Nam Cung Cẩm thờ ơ! Đây là việc nhà của Mặc gia, quan hệ gì với nàng. Ồ! , Mặc gia! Nếu như nhân cơ hội khiến cho Mặc Họa thiếu nàng một ân tình thì về nàng thể sử dụng Mặc gia ? Nghĩ như thế khiến cho ánh mắt Nam Cung Cẩm càng ngày càng sáng lên.

Nếu như thể nhờ chuyện mà đả động Mặc gia, dù chỉ là bộ phận phụ trách cơ quan, đường ngầm thôi, cũng thể trợ giúp cho Nam Nhạc nhiều ! Nghĩ xong, nàng vội : “Đưa thị tỳ tới chỗ bản quan!”

“Rõ!” Hạ nhân đáp lời cùng vài đỡ thị tỳ tới đây, cô đúng là chỉ còn thoi thóp thôi. Vừa thấy Nam Cung Cẩm, cô liền lóc, kể lể: “Tướng gia, Tướng gia, ngài nhất định mau chóng cứu Công chúa mới !”

“Ừm. tiên ngươi cho , bọn họ đang ở nơi nào!” Tổng bộ của Mặc gia cho đến giờ cũng ai là ở , cô , Nam Cung Cẩm thực sự nó ở .

“Trong rừng cách thành Tây ba trăm dặm!” Thị tỳ cố gắng một hôn mê bất tỉnh.

Ánh mắt Nam Cung Cẩm loé lên một cái lệnh cho đám hạ nhân mời đại phu đến khám bệnh cho cô . Nàng thu cây quạt tay trở về phòng. Còn Bách Lý Kinh Hồng thì đang ở bàn nhàn nhã thưởng .

“Sao thế, hôm nay xử lý chính sự ?” Nàng hiếm khi trông thấy lúc nhàn nhã như thế .

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

Hắn ngước mắt lên, đôi mắt màu bạc mang theo một chút ý rõ ràng, giọng lạnh lùng vang lên: “Sao , việc gì ?” Nghe tiếng bước chân của nàng là chắc chắn việc gì .

“Ừm!” Nam Cung Cẩm đáp lời, đem chuyện liên quan đến Mặc Họa .

Nàng xong, Bách Lý Kinh Hồng cũng im lặng. Ngón tay như ngọc nhẹ nhàng mân mê chiếc chén, thật lâu gì.

Nam Cung Cẩm : “Chàng cũng cảm thấy khả năng bẫy ở đây ?” Chỗ cách thành Tây ba trăm dặm là gần với chỗ đóng quân của cấm quân, nàng mà tới đó, thể sẽ viện cớ rằng nàng ý đồ mưu phản. Chính vì thế nên nàng mới hỏi ý kiến của .

Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, tỏ vẻ đồng ý với nàng.

Nam Cung Cẩm do dự trong chốc lát cực kỳ kiên định : “Không hang hổ, bắt hổ con! Bất kể là bẫy , cũng sẽ thử một !”

“Ừm!” Hắn nhẹ nhàng đáp, cũng can thiệp quyết định của nàng, tiếp tục : “Nếu như đến đêm nàng vẫn về, sẽ tìm nàng.”

Nếu như thật sự bẫy, bọn họ lưu một để tiếp ứng sẽ sáng suốt hơn nhiều so với việc cùng . Nếu như bẫy, Mặc Họa dẫn dụ nàng tới, hẳn là vì khiến nàng đối đầu với cấm quân, mục đích là để nàng Mộ Dung Thiên Thu xử lý, chắc chắn cô sẽ tự tay. Tính toán như , nên nếu đến đêm mà nàng về, Bách Lý Kinh Hồng cũng sẽ kịp thời cứu viện. Mà Nam Cung Cẩm nghĩ mãi là Mặc Họa lý do gì để hại nàng, và nàng rõ ràng với như thế .

Nghe xong, Nam Cung Cẩm hiển nhiên cũng hài lòng với quyết định của Bách Lý Kinh Hồng: “Chàng thích nhất điểm gì của ?”

“Ừm?” Hắn ngẩng đầu, vẻ mặt đổi nhưng ở đáy mắt mang theo nghi hoặc, rõ ràng là câu hỏi của nàng khơi lên sự hào hứng.

Nam Cung Cẩm một tiếng: “Đó chính là cho dù gì, cho dù là nguy hiểm, cho dù là tán thành thì cũng ngăn cản , chỉ cố gắng phối hợp để . Mà con của , từ đến nay cũng thích khác can thiệp chuyện , cho dù là đối phương vì cho , cũng thích!”

Do đó đây chính là điểm xứng đôi nhất của hai bọn họ. Xưa nay nàng chỉ thích tùy ý mà theo ý , vô cùng tùy hứng. Mà tính tình của thì lạnh nhạt, cũng thích áp đặt suy nghĩ của để can thiệp hành động của nàng. Cho nên bọn họ ít mâu thuẫn.

“Nàng một ?” Đã tâng bốc như thế , dường như ý của nàng cũng là nàng một , cũng tiện can thiệp gì nữa.

Nam Cung Cẩm gật đầu: “Tất nhiên là một , nhiều sẽ dễ phát hiện, Mặc gia cũng kẻ ngu! Nếu cùng mấy hiểu về cơ quan thì sẽ chỉ trở thành gánh nặng cho !”

Hắn cũng lời của nàng lý, nhưng vẫn chút yên lòng: “Hay là để Hủy cùng?” Giọng điệu là thái độ thương lượng, quyền quyết định vẫn ở tay nàng.

“Thôi thôi! Đừng vướng víu, mà chính tên Hủy , chỉ sợ thấy cùng thì khó chịu ! Thôi, đây!” Nam Cung Cẩm xong, cũng đợi gì, rời . Dù cũng còn Thần Binh Bất T.ử cùng, nàng sợ gì chứ!

Sau khi vài bước, tiếng của mới truyền tới: “Cẩn thận một chút!” Chỉ là mấy chữ thản nhiên nhưng khiến cho nàng cảm thấy thư thái vô cùng.

“Yên tâm ! Sẽ để thủ tiết vì , ha ha…” Nam Cung Cẩm lớn , để ai đó sa sầm mặt tại chỗ.

Thủ tiết ư? Cách dùng cho đàn ông ? Hả?

 

 

 

 

Quyển 3

 

Loading...