Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 65: Hai Vị Hoàng Thượng, Các Ngài Ị “Thiên Phân” Mà! (Cứt Trời)
Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:11:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhìn khuôn mặt âm u của vị hoàng đế nào đó, còn cả khuôn mặt như như của Quân Lâm Uyên, Tô Cẩm Bình cảm giác lông tóc đều dựng cả. Hạ Đông Mai thì sợ đến mức trắng bệch mặt mũi! Hai vẫn còn đang giữ tư thế nhàn hạ dựa lan can, tội càng nặng thêm, càng cố gắng gỡ tội --- tội tăng thêm một bậc nữa!
Cô nàng nào đó thầm nguyền rủa họ đến cả trăm ngàn trong bụng. là... sung sướng trong ngự thư phòng thì , đột nhiên chạy đây cái gì?! Chân dài! Chỉ là, mấy lời chỉ thể nhủ thầm trong lòng thôi. Nếu để họ thấy, e rằng kết cục sẽ vô cùng “ đẽ”!
“Hoàng thượng yêu, lão nhân gia ngài đây thế ?”
Cô nàng nào đó mặt đầy vẻ nịnh bợ phóng tới mặt . Mọi đều trợn tròn mắt nàng, cô nàng ... biến sắc gì mà nhanh ?! Còn... khụ khụ... Hoàng thượng yêu nữa á?! Mặt Quân Lâm Uyên cũng thoáng ngẩn , cô nàng thế? Sợ quá hóa điên ?
“Nếu trẫm , ngươi còn định sắp xếp trẫm thế nào nữa hả?” Rõ ràng là Hoàng Phủ Hoài Hàn quá quen với cách xưng hô và hành vi lưu manh của cô nàng , nghiêm mặt giận dữ nạt.
Cô nàng nào đó bày vẻ mặt “chỉ là hiểu lầm thôi” : “Hoàng thượng, nô tỳ nào dám sắp xếp gì cho ngài. Thật sự là như thế, tin ngài hỏi cô !” Nàng chỉ Hạ Đông Mai, khiến cô sợ đến trắng bệch mặt mũi, suýt nữa thì ngất xỉu!
Hành động của Tô Cẩm Bình, thật chỉ tạm thời đ.á.n.h lạc hướng sự chú ý của Hoàng Phủ Hoài Hàn, để kiếm thời gian tìm đối sách mà thôi.
“À?” Trên khuôn mặt lạnh lùng thoáng lộ vẻ hứng thú sang Hạ Đông Mai, trong ánh mắt màu tím đậm lóe lên tia sáng lạnh, như đông lạnh Hạ Đông Mai thành băng!
Hạ Đông Mai ấp úng nên đáp thế nào, màu môi và sắc mặt đều trắng như vôi, trán còn lấm tấm mồ hôi, vô cùng thê thảm. Ánh mắt đáng thương liếc Tô Cẩm Bình một cái, đến khi sang Hoàng Phủ Hoài Hàn, sự lạnh lùng của khiến chân cô run lên, quỳ sụp xuống, dám gì.
“Ha ha...” một giọng dịu dàng lạnh lẽo vang lên: “Hoài Hàn , xem , ý của cung nữ là tai của cả hai và đều vấn đề, cho nên mới lầm!” Đôi môi mỏng cong lên, mắt phượng liếc khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Tô Cẩm Bình đầy vẻ tàn độc, tuy , nhưng cả khuôn mặt hề chút ý nào!
Tô Cẩm Bình cũng thuận thế tìm cách gỡ tội: “Lời của hoàng thượng Bắc Minh lý, nô tỳ từng xem qua một quyển sách, trong sách là, nào nhiều ráy tai thì khả năng sẽ . Nói , ngài và hoàng thượng của chúng đều cần lấy ráy tai !” là quyển sách , ở trong một cuốn tiểu thuyết ẩm ương mà nàng từng khi xuyên , nữ chính xuyên trong truyện đó từng như , Vương gia tức điên nhưng cũng gì nàng cả. Vậy chắc nàng cũng sẽ nhỉ?
Có điều, cuộc đời bao giờ như tiểu thuyết! Nàng dứt lời, Quân Lâm Uyên thể giấu nụ , khuôn mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn càng âm u hơn! Không khí xung quanh như lắng đọng, thị vệ canh cửa sợ đến mức run rẩy hai chân, đồng loạt cúi đầu xuống, ngay cả liếc mắt một cái cũng dám!
“Tô Cẩm Bình! Ngươi to gan thật!” Hắn hét to một tiếng, lửa giận như bùng lên. Không khó , hiện giờ Hoàng Phủ Hoài Hàn thật sự tức giận, hơn nữa, còn cực kỳ tức giận!
“Hoàng thượng bớt giận!” Tô Cẩm Bình thầm rơi lệ trong lòng, trời cao đất dày ơi, vì xuyên , như chẳng chuyện gì, mà nàng thì tính mạng đang an biến thành nguy hiểm thế ? Vô lý! Cô nàng nào đó giả vờ giả vịt lau nước mắt tưởng tượng, đó ngẩng đầu rưng rưng Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng ~.”
Nàng kéo dài giọng nũng nịu khiến ít nổi da gà.
“Vừa nô tỳ chỉ đùa chút chút cho vui thôi mà. Ngài xem, ngài minh thần võ, tuấn lãng phi phàm như thế! Hoàng thượng Bắc Minh tuấn, phóng khoáng, phong lưu là , thể mấy thứ như ráy tai nọ chứ. Ngay cả cứt ch.ó các ngài cũng mà! A , ... nhầm , các ngài còn cả cứt !” Tô Cẩm Bình bất chấp tất cả, kiên quyết hết, hai tay chắp lưng, khiến cho như thấy bóng dáng của “Talking Tomcat” ở trong nàng, cũng đóng vai một cô gái đáng yêu, đáng thương vô cùng hảo.
Có điều, trong mắt của Hoàng Phủ Hoài Hàn, cô nàng là đáng yêu đáng thương, mà là đáng ghét, đáng hận mới đúng! Nói qua , nàng khiến quên luôn cả chuyện cô nàng c.h.ế.t tiệt phê phán cả và Quân Lâm Uyên, chỉ lôi ngay cô nàng xuống mà bấc đèn cho xong! Cứt ch.ó ? Nàng thật sự chán sống ?
“Hừ, mà trẫm , mà minh thần võ, tuấn lãng phi phàm thì cần ngoài cơ đấy!” Còn cả cứt ? Như thế mà cô nàng ghê tởm cũng , đúng là thô tục đến cùng cực!!!
Cô nàng nào đó thấy , trong lòng thầm c.h.ử.i Hoàng Phủ Hoài Hàn tiểu nhân, đó ép toét miệng : “Hoàng thượng, nô tỳ chỉ là cá ngài cứt , chứ các ngài cần ngoài chứ!” Thế nào là thưởng thức, tức là mặt mà hổ trong truyền thuyết đấy! những lời nàng chỉ thể trong lòng, thể to .
“Hai câu gì khác ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn đen mặt, cô nàng đang tỏ cung kính, thật sự rõ, rốt cuộc là nhầm lẫn thế nào. Lão già c.h.ế.t tiệt Tô Niệm Hoa đúng là bản lĩnh, đẩy cô nàng cung, đúng là chẳng cần cài gián điệp gì hết cũng thể khiến tức c.h.ế.t !
Sắc mặt của Quân Lâm Uyên cạnh cũng khó nắm bắt, nhưng đôi mắt phượng hẹp dài lộ rõ vẻ chán ghét, thể hiện rõ chút hứng thú nào đối với chủ đề ghê tởm !
“Đương nhiên là khác . Hai vị Hoàng thượng, các ngài là chân long thiên tử! Mà rồng, dù vô cùng cao quý, nhưng nô tỳ vẫn nghĩ rằng, cứt rồng cũng thể khái quát sự quý giá của thứ mà các ngài thải . Vì thế, trải qua thời gian dài suy nghĩ và phân tích tỉ mỉ của nô tỳ, thì “chân long thiên tử” rồng, mà chính là con trời (thiên tử). Nên là, thứ hai vị ị , là cứt trời mới đúng!” Hôm nay nàng mới , thì “thiên sứ” cũng thể giải thích như !
(*) Từ cứt trời: 天屎 cách giống như từ thiên sứ: 天使 (cùng là tian shi) nên bạn í mới chơi chữ ở câu cuối .
Nói xong, cô nàng nào đó còn tỏ vô cùng đắc ý, mà xung quanh thì đều trợn tròn cả hai mắt, thể tin nổi nàng. Hoàng Phủ Hoài Hàn cảm thấy đầu như xuất hiện cảm giác mơ hồ, choáng váng. Cô nàng c.h.ế.t tiệt , đúng là vịt c.h.ế.t cũng nàng thành sống!
“Hoài Hàn , ván cờ , nên kết thúc thế nào?” Thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn dường như quên mất lời Tô Cẩm Bình lúc , Quân Lâm Uyên liền cạnh nhắc nhở. Vừa là nhắc nhở, cũng để đ.á.n.h lảng sang chuyện khác, vì thật sự thể hứng thú với đề tài .
Hắn dứt lời, khuôn mặt lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn cũng thoáng xuất hiện vẻ hổ, sâu sắc nhận thức thảo luận với một cung nữ về một vấn đề ghê tởm đến thế nào. Không chút nào, cảm giác tức giận trong lòng biến thành một câu chất vấn: “Tô Cẩm Bình, hình như trẫm thấy ngươi vẻ thành kiến với trẫm?”
Câu giờ từ nãy tới giờ, đương nhiên Tô Cẩm Bình kế sách đối phó, nàng vẻ khiếp đảm, ngẩng đầu, mặt như to mấy chữ “ cực kỳ sợ hãi”, run giọng : “Hoàng thượng, xin ngài tuyệt đối tin tưởng, nô tỳ hề chút thành kiến nào với ngài hết ạ!” Ta đối với ngươi, dùng từ “cực kỳ thành kiến” chứ chỉ là “ chút thành kiến” .
“Lúc nãy, thật nô tỳ và cô vẫn chuyện xong!” Nói xong, nàng đưa tay chỉ về phía Hạ Đông Mai.
Hạ Đông Mai suýt nữa thì ngất xỉu, ban nãy nhiều như đủ c.h.ế.t , bây giờ nàng còn dám là xong nữa, rốt cuộc nàng sống thế?
“Xem , thành kiến của tiểu cung nữ đối với chúng còn chỉ như . Hoài Hàn , thấy ?” Quân Lâm Uyên lên tiếng đúng lúc, kích động sự tức giận của Hoàng Phủ Hoài Hàn.
Tô Cẩm Bình âm thầm nghiến răng nghiến lợi, tên Bắc Minh hoàng c.h.ế.t tiệt , thích xen việc khác, chắc chắn c.h.ế.t cũng t.ử tế!!! là cục “cứt trời” mà!!! Không chờ Hoàng Phủ Hoài Hàn lên tiếng, Tô Cẩm Bình : “Hoàng thượng Bắc Minh sai , nô tỳ thành kiến gì với hai ngài, mà là quận chúa Mộ Dương thành kiến với hai ngài mới đúng. Vì thế, nô tỳ mới là ban nãy xong. Câu cuối cùng chính là, đây cũng ý của nô tỳ, trong lòng nô tỳ, cả hai ngài đều là rồng giữa loài , là nhân tài kiệt xuất nhất, vĩ đại nhất thiên hạ!”
“Quận chúa Mộ Dương ?” Hoàng Phủ Hoài Hàn nhướng đôi mày rậm, ngờ nàng lôi cả Mộ Dung Song đây, xem thù oán của hai cũng nhỏ chút nào.
Quân Lâm Uyên lạnh: “Không ngươi thế nào mà suy nghĩ của Mộ Dương nhỉ? Sao trẫm ?”
“Đêm qua nô tỳ thấy trong mơ mà!” Cô nàng nào đó bắt đầu bịa chuyện.
Nghe nàng , khóe môi đều co rút, thấy trong mơ á? Vậy mà nàng cũng nghĩ ! Có điều, nàng như , thì dù thế nào cũng dễ dàng phản bác nàng. Chân Quân Lâm Uyên trượt , suýt thì vững. Trong đời , đầu tiên nghẹn họng, á khẩu trả lời !
Hoàng Phủ Hoài Hàn quen với giọng điệu của cô nàng , nên vẻ trấn định hơn một chút, hít sâu vài , ép cho tỉnh táo , nghiến răng hỏi: “Không ngươi còn , trẫm và Bắc Minh hoàng đều xứng đôi với ngươi ? Những lời chắc hẳn liên quan gì tới quận chúa Mộ Dương chứ?”
“Ngài cũng mà, nô tỳ lớn tuổi . Người lớn tuổi mà, chắc chắn suy nghĩ sẽ hỗn loạn, thể tránh , chuyện cũng gãy gọn, rõ nghĩa. Ý nô tỳ là, đêm qua, trong giấc mơ của nô tỳ, đúng là quận chúa Mộ Dương một câu rằng, hai các ngài chẳng ai xứng đáng với nàng hết!” Cô nàng nào đó giải thích gãy gọn, đúng lý hợp tình.
Khóe miệng vị hoàng đế nào đó co rúm , suy nghĩ của nàng hỗn loạn bao giờ chứ? Hắn thấy nàng suy nghĩ rõ ràng nữa là khác: “Lười biếng trốn việc, cũng là tội lớn! Người ...”
“Hoàng thượng, sân quét sạch mà, nô tỳ chỉ nghỉ ngơi một chút thôi, chuyện gì lớn chứ?” Tô Cẩm Bình lên tiếng phản bác.
lúc , Quân Lâm Uyên nhận một chiếc khăn trắng như tuyết từ hạ nhân phía đưa lên, nhẹ nhàng lau tay, đó, mặt , thản nhiên thả chiếc khăn xuống đất, đôi môi mỏng nhếch lên, nốt ruồi son đỏ chót: “Quét sạch ? Còn chiếc khăn rơi đất kìa?”
Đây rõ ràng là cố tình gây khó khăn, cố tình tìm cách xử lý nàng! Nếu là khác, thì xử lý còn xem tâm trạng của Hoàng Phủ Hoài Hàn thế nào. đây là hoàng đế nước láng giềng, nếu cho chút thể diện , cũng tức là thành ý hợp tác!
Lúc , Tô Cẩm Bình chỉ hận thể giơ cái chổi trong tay lên, quét một cái c.h.é.m nát cả chiếc khăn lẫn tên Bắc Minh hoàng !
Ánh mắt màu tím đậm của vị Hoàng đế nào đó chợt lóe lên tia sáng lạnh, cong khóe môi : “Người , lôi hai tiện tỳ xuống, đ.á.n.h ba mươi trượng!”
“Hoàng thượng! Đánh ba mươi trượng thì hai chúng trọng thương mất, như càng sức mà quét sân. Không ai quét tước cửa ngự thư phòng của ngài, nếu cẩn thận, ngài mà ngã lăn xuống thì bây giờ?” Đừng đùa chứ, kéo xuống đ.á.n.h ba mươi trượng thì m.ô.n.g nàng cũng nứt toác mất chứ còn ?
Nàng còn đỡ, , Hoàng Phủ Hoài Hàn nhớ đêm qua cô nàng c.h.ế.t tiệt cũng một câu khi bắt nàng quét cầu thang: “Hoàng thượng, ngài sợ trượt chân ngã c.h.ế.t ?” Lúc nàng mất hết cả thể diện, giờ thì thù cũ nợ mới tính cả thể luôn !
Nghĩ , lạnh : “Ngươi yên tâm, khi đ.á.n.h xong, trẫm phê chuẩn cho các ngươi nghỉ ngơi hai ngày. Cửa ngự thư phòng đương nhiên sẽ khác quét dọn! Đây cũng là phá lệ khai ân với các ngươi . Người , kéo các nàng xuống!”
Thật đúng, đây là phá lệ khai ân. Đám cung nhân bình thường mà phạm sai lầm, phạt là phạt, thương thế nặng bao nhiêu, thì sống c.h.ế.t gì cũng vẫn việc, bao giờ chuyện nghỉ dưỡng thương hai ngày. Hoàng Phủ Hoài Hàn cho phép hai nàng nghỉ, đây là ân điển từng !
Hạ Đông Mai quỳ đất lặng lẽ thở phào một . Đối với cô mà , gặp chuyện lớn thế , thể giữ mạng là lắm , ba mươi trượng cũng chuyện lớn. Ngay đó, một đội cấm vệ quân xông tới bắt . Tô Cẩm Bình hung hăng trừng mắt Quân Lâm Uyên. Nếu vì tên rắn độc , thì nàng đ.á.n.h ba mươi trượng! Hiện giờ, nàng chỉ lao ngay tới mà đ.â.m cho một d.a.o chí mạng!
Hắn chỉ đó, nhạt nàng, trong đôi mắt phượng hẹp dài ngập tràn vẻ hài lòng, mang theo sự trêu tức, mỉa mai, như đang nhạo nàng tự lượng sức. Đầu Tô Cẩm Bình chợt lóe lên, ngay khi đám thị vệ túm cánh tay nàng, nàng liền trợn trắng mắt, “ngất xỉu” luôn...
Thị vệ do dự Hoàng Phủ Hoài Hàn, dường như đang chờ xem quyết định xử lý thế nào. Bọn họ hầu hạ trong cung bao nhiêu năm, chỉ mới gặp ngất xỉu vì sắp c.h.é.m đầu, đầu tiên thấy nhất xỉu vì sắp đ.á.n.h vài trượng: “Hoàng thượng, việc ...”
Nội lực của Hoàng Phủ Hoài Hàn và Quân Lâm Uyên thâm hậu, đương nhiên thể tiếng hô hấp đều đều, vững vàng của nàng, là ngất xỉu thật. Khóe miệng hai co rúm. Quân Lâm Uyên bắt đầu dùng ánh mắt nghiền ngẫm để con gái , nhanh mồm nhanh miệng, thường khiến c.h.ế.t vì tức tối, gặp nguy hiểm cũng sợ hãi. Đối diện với hai vị hoàng đế, tuy luôn miệng nịnh nọt, nhưng thể bình tĩnh mặt biến sắc, hề e dè, trong mắt còn lộ vẻ châm chọc, phẫn nộ, oán hận. Cũng là nguời lá gan to nhất thiên hạ, ai thể so . Bây giờ nàng ngất là giả ngất, thật sự tò mò hiểu nàng là thế nào. Có điều... dù nàng thế nào cũng quan trọng, quan trọng là nàng đắc tội . Phải c.h.ế.t!
Khi “ngất xỉu”, Tô Cẩm Bình cũng vểnh tai lên chờ phán quyết cuối cùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn, dù cũng chỉ giả vờ ngất xỉu, thắng thì sẽ đánh, thua thì cũng chẳng tổn thất gì. Có điều, dường như hôm nay Hoàng Phủ Hoài Hàn quyết tâm dạy dỗ nàng, thấy nàng hành động như , mặt cũng chút đổi sắc, lạnh lùng : “Kéo xuống!”
Không hề tác động bởi việc “ngất xỉu” của nàng!
Vì thế, cô nàng nào đó đang “ngất xỉu” , lập tức bừng tỉnh, hung dữ lườm hai một cái, dáng vẻ hùng hùng hổ hổ thị vệ kéo ! Cho đến khi nàng kéo xa , ít các thị vệ ở cửa ngự thư phòng vẫn đờ đẫn theo bóng nàng. Cung nữ , thật... kinh !!! Gan nàng cũng to đến mức khiến sinh cảm giác sùng bái như ngửa mặt núi cao !!!
Hoàng Phủ Hoài Hàn hừ lạnh một tiếng với Quân Lâm Uyên: “Lâm Uyên , mời!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-65-hai-vi-hoang-thuong-cac-ngai-i-thien-phan-ma-cut-troi.html.]
“Mời!” Khóe môi nhếch lên lộ lúm đồng tiền vẻ thỏa mãn, cùng bước ngự thư phòng với Hoàng Phủ Hoài Hàn, tiếp tục ván cờ còn ngã ngũ ka.
Tô Cẩm Bình và Hạ Đông Mai mặt nhăn mày nhó kéo tới nơi hành hình. Chưa mấy bước, vẻ mặt tức giận của Tô Cẩm Bình dần bình tĩnh , thậm chí còn lộ vẻ đoán . Hạ Đông Mai kỳ quái, hỏi: “Tô Cẩm Bình, chúng sắp đ.á.n.h , cô vẻ sợ hãi gì thế?”
“Ha ha, chuyện cô . Một mỹ nữ như , lúc gặp nguy hiểm chắc chắn sẽ xuất hiện một mỹ nam đến hùng cứu mỹ nhân. Cô cứ chờ mà xem, chờ đến lúc sắp đánh, ở tình thế chỉ mành treo chuông, chắc chắn sẽ tới cứu . Hơn nữa, chắc chắn dáng vẻ đó vô cùng tuấn!” Mặt cô nàng nào đó đầy vẻ chắc chắn.
Hạ Đông Mai ngây như ngỗng, đám thị vệ đang áp tải hai nàng cũng đột nhiên xuất hiện cảm giác sờ thử trán Tô Cẩm Bình, xem đầu óc cô nàng bệnh , mà đến chuyện đó cũng dám nghĩ? Mỹ nam đến hùng cứu mỹ nhân ? Nghĩ quá nhỉ? Hoàng thượng hạ chỉ phạt trượng, mỹ nam t.ử nào dám đến hùng chứ?
Mấy lời của Tô Cẩm Bình, vẻ lưu manh, nhưng thật , nàng cảm nhận khí tức của hai ở cách đó xa. Có vẻ như xem trò vui lâu lắm . Nàng , là để ép bọn họ xuất hiện giúp nàng, nàng đang cố tình lộ cho họ : Ta các đang ở đây, nếu xuất hiện hùng cứu mỹ nhân, thì cũng đừng xuất hiện mặt nữa!
Hai băng ghế dài kéo , thị vệ Tô Cẩm Bình, thầm nghĩ, đúng là c.h.ế.t cũng hết tội, thần kinh, đầu óc vấn đề. khi sang Hạ Đông Mai, mặt y đầy vẻ thông cảm và thương hại, một cô nương như thế mà cô nàng hại! Còn hùng cứu mỹ nhân nữa chứ, mà cứu cái quỷ .
Đặt hai bọn họ lên băng ghế, giơ trượng cao lên, sắp đ.á.n.h Tô Cẩm Bình đến nơi mà hai trong chỗ tối vẫn ý định giúp! Cô nàng nào đó nhướng mày, ngay khi tấm gỗ sắp chạm , nàng liền to tiếng hét lên: “Hoàng Phủ Dạ, Hoàng Phủ Dật, nếu hai lăn đây thì đừng bao giờ lăn nữa!!!”
Tiếng hét khiến tay thị vệ run lên, suýt nữa đ.á.n.h trượt! Đang định oán trách cô nàng mơ mộng hão huyền, bỗng hai bóng chợt lóe lên, một đỏ một trắng xuất hiện mắt họ, một cầm cây quạt chuôi vàng, một cầm quạt thủy mặc. Một xinh , một tuấn lãng, một áo đỏ khuynh thành, một áo trắng xuất trần. Chính là Hoàng Phủ Dạ và Hoàng Phủ Dật.
Đám thị vệ vội quỳ xuống hành lễ: “Bái kiến Dạ vương điện hạ, Dật vương điện hạ!”
Hạ Đông Mai thì họ như thấy quỷ, chứ? Thật sự mỹ nam tới cứu mỹ nhân ? Là Dạ vương điện hạ và Dật vương điện hạ ? Không cô hoa mắt đấy chứ? Hay là mơ? Nghĩ , cô đưa tay lên dụi mắt, nhưng quả thật vẫn thấy hai !
“Sư phụ, nàng chúng ở đây?” Trên khuôn mặt phong trần tuấn lãng của Hoàng Phủ Dật thoáng xuất hiện vẻ hoang mang, trong suy nghĩ của , Tô Cẩm Bình tài năng ngâm thơ đối từ, cũng hiểu về âm nhạc, năng lực sáng tác, nhưng rõ ràng võ công, hơn nữa, nội lực, họ ở đây?
Tuy Hoàng Phủ Dạ sớm thủ của nàng tầm thường, nhưng cũng ngờ nàng nhạy bén đến thế. Trong đôi mắt tím nhạt thoáng xuất hiện vẻ nghiền ngẫm chợt biến mất, nhưng vẫn rơi mắt Tô Cẩm Bình.
“Đó là vì tin phúc lớn mạng lớn, gặp nguy hiểm nhất định sẽ cứu giúp, chỉ cầu may thôi, nghĩ là hai các chắc sẽ một ở đây, nên mới gọi bừa . Đâu ngờ cả hai đều ở đây chứ!” Tô Cẩm Bình đáp, điều, khó mà phân biệt thật giả trong lời của nàng.
Sắc mặt Hoàng Phủ Dạ đổi, là tin tin, nhưng Hoàng Phủ Dật là đơn thuần, hoặc lẽ là vì cho tới bây giờ, cũng hề nghĩ thế gian một con gái thông hiểu âm luật, khả năng ngâm thơ đối từ, còn võ công cao cường như . Ngay cả Mộc Nguyệt Kỳ văn võ song , nhưng trong võ thuật cũng thể nhạy bén đến mức . Vì thế, liền tin ngay lời của Tô Cẩm Bình đến bảy tám phần: “Sư phụ, vận may của nàng tệ !”
Nói xong, con ngươi màu hổ phách của nàng chằm chằm, trong đáy mắt còn như xuất hiện ánh lửa nóng rực. Mặc dù, ở phương diện “ thù tất báo”, Hoàng Phủ Dật xuống tay cực kỳ tàn độc, nhưng so với những khác trong hoàng thất, thì là đơn thuần. Vì thế, sự kiện Tô Cẩm Bình thổ lộ với trong tiệc Trung thu đêm qua, để một dấu ấn sâu sắc trong trái tim trong sáng, thuần khiết của . Trong lòng , cô gái mặt là Vương phi tương lai của , chỉ còn thiếu mỗi cái gật đầu của Hoàng mà thôi. Hắn cũng tin rằng, chỉ cần kiên trì, hoàng nhất định sẽ đồng ý.
Ánh mắt của đương nhiên cũng lọt khỏi mắt Tô Cẩm Bình và Hoàng Phủ Dạ. Người thì thầm khổ trong lòng, ngờ chỉ tùy tiện vài câu gây phiền phức lớn như . Hoàng Phủ Dật tệ, mà nàng cũng gây tổn thương gì thêm cho trái tim yếu ớt mỏng manh của . Có điều, nếu bây giờ lên tiếng giải thích, sẽ chỉ cả hai hổ thêm!
Tuy Hoàng Phủ Dạ hâm mộ nhưng cũng thầm thở dài. Rốt cuộc cũng thể thoải mái phóng khoáng như Dật. Có điều, liệu Dật thể ôm mỹ nhân về nhà ? Hắn thầm nghĩ, thầm lắc đầu, thể nào!
lúc , Tiểu Lâm t.ử trừ trong ngự thư phòng , cầm phất trần tay, thấy Hoàng Phủ Dật và Hoàng Phủ Dạ từ xa, cũng hiểu ngay vì mãi mà thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của hai . Vì Bắc Minh hoàng ám chỉ, Hoàng thượng đành phái gã tới đây giám sát hành hình. Đến mặt hai , phất phất trần, xoay hành lễ: “Nô tài tham kiến Dạ vương điện hạ, Dật vương điện hạ.”
“Đứng lên !” Hoàng Phủ Dạ chuyện tùy tiện, hề giống những khác, khi chuyện với Tiểu Lâm t.ử thường vẻ nể nang.
Tiểu Lâm t.ử cũng địa vị của đối phương trong lòng Hoàng thượng quan trọng gấp trăm nghìn , nên cũng dám ý kiến gì, ngẩng đầu : “Hai hạ nhân phạm , Hoàng thượng hạ lệnh phạt trượng, nhưng mãi thấy tiếng hành hình, mới phái nô tài tới xem, liệu đám hạ nhân ăn gan hùm mật gấu lơ là nhiệm vụ . Không ngờ gặp hai vị Vương gia!”
“Chỉ là chuyện nhỏ thôi, hoàng quan trọng hóa vấn đề thế gì!” Trong giọng của Hoàng Phủ Dật đầy vẻ đồng ý.
Nụ mặt Tiểu Lâm t.ử cứng : “Dật vương điện hạ, hai nô tỳ mắt như mù phạm lớn, chỉ bàn tán về Hoàng thượng, còn dám lôi cả Bắc Minh hoàng nữa. Hoàng thượng rộng lượng bỏ qua, nhưng tội bỏ bê nhiệm vụ cũng là tội, thể thoát . Ba mươi trượng cũng chỉ là phạt nhẹ thôi. Xin hai vị Vương gia đừng khó nô tài!”
Hoàng Phủ Dạ lập tức hiểu vấn đề, phe phẩy cây quạt tay, xiêm y đỏ bay bay trong gió, quyến rũ, tà mị đến vô cùng. Hắn ghé tai Tiểu Lâm tử, : “E rằng ý của Hoàng thượng, mà là ý của vị Bắc Minh hoàng mới đúng!” Tiểu Cẩm Cẩm vẫn còn tác dụng với hoàng , hiện giờ hoàng sẽ gì khiến cho mối quan hệ của hai mới đúng. Như , chỉ một đáp án thôi.
Tiểu Lâm t.ử ngẩn , cũng khẽ , đáp: “Dạ vương điện hạ đừng đùa nô tài nữa. Tâm tư của chủ nhân, nô tài .” Ở trong hoàng cung, việc quan trọng nhất là giữ mồm giữ miệng, đương nhiên gã sẽ học theo Tô Cẩm Bình, một chút là linh tinh, tùy tiện đùa giỡn với cái đầu nhỏ gắn cổ .
“Chi bằng, Tiểu Lâm t.ử công công bán cho bản vương một ân huệ , kiếm hai miếng đệm tới đ.á.n.h cũng mà, hả?” Dật vương là vị vương gia nhận hết vinh sủng từ nhỏ, từng hỏi đến ân huệ của ai bao giờ. Hôm nay vì Tô Cẩm Bình những lời , khiến Tiểu Lâm t.ử cũng nghĩ ngợi.
Hoàng Phủ Dạ lên tiếng đúng lúc: “Nếu xảy chuyện gì, bản vương và hoàng sẽ tự gánh chịu, tuyệt đối sẽ liên lụy ngươi!”
Một là vương gia quyền cao chức trọng, một là mà Hoàng thượng sủng ái nhất, dù gã bản lĩnh tới , cũng suy nghĩ đến thể diện của hai đó, mặt bắt đầu xuất hiện sự do dự.
Đám thị vệ xung quanh sang , hai cung nữ bản lĩnh thế nào mà thể khiến hai vị vương gia cùng giúp đỡ. Tô Cẩm Bình thì vẫn vẻ thản nhiên quan tâm, nếu cả hai tên ở đây mà nàng vẫn đánh, thì chỉ thể rằng, hai tên vô dụng đến mức vượt khỏi cảnh giới thông thường. Không , đ.á.n.h hai tên một trận là xong. Dù , cả hai còn dùng , nàng đ.á.n.h chắc cũng chẳng gây sóng gió gì !
Thấy Tiểu Lâm t.ử vẫn còn do dự, Hoàng Phủ Dạ châm thêm lửa: “Tiểu Lâm t.ử công công, nếu quyết định, e là Hoàng sẽ sốt ruột vì chờ đợi đấy!”
Hắn dứt lời, Tiểu Lâm t.ử hai bọn họ, nghiến răng một cái, : “Được, hôm nay chúng liều một phen. Các ngươi, lấy hai miếng đệm tới đây, đ.á.n.h cho to tiếng . Chuyện hôm nay cho ai truyền ngoài hết.”
Đám thị vệ nuốt nước miếng theo phản xạ, ngoan ngoãn lời, để Tô Cẩm Bình và Hạ Đông Mai dậy.
Cứ mỗi hai miếng đệm đánh, Tô Cẩm Bình to giọng kêu “a” một tiếng t.h.ả.m thiết. Hạ Đông Mai nghi hoặc nàng, hiểu nàng đang cái quỷ gì. Nàng vội : “Mau lên, kêu cùng , để Hoàng thượng chúng đang đánh, vô cùng đau đớn!”
Hạ Đông Mai cũng hiểu ngay, vì thế, hai cùng kêu t.h.ả.m thiết một cách trôi chảy ở bên cạnh hai băng ghế đang đ.á.n.h bồm bộp. Kêu đến mức Hoàng Phủ Dạ và Hoàng Phủ Dật bên cạnh mà dở dở , Tiểu Lâm t.ử âm thầm lau mồ hồi, câu gì.
Nét mặt của hai đang chơi cờ trong ngự thư phòng cũng kỳ quái. Tiếng đ.á.n.h và tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng giống như bình thường, nhưng vẫn vẻ gì đó khác lạ, điều, tuy hai đều cảm thấy , nhưng cũng ai gì, chỉ cúi đầu đặt cờ, vẻ chuyện gì .
Đánh đệm xong, Tô Cẩm Bình ôm m.ô.n.g , mặt tỏ vẻ đau đớn chịu nổi, nhăn nhó tới mặt Tiểu Lâm tử: “Tiểu Lâm t.ử công công, ngài chắc chắn với Hoàng thượng, nô tỳ đ.á.n.h đến mức chỉ còn chút tàn, để Hoàng thượng phê chuẩn cho nghỉ ngơi vài ngày mới đấy!”
Khóe miệng Tiểu Lâm t.ử run mạnh, mấy trượng cái nào đ.á.n.h nàng, mà còn đòi gã cầu xin cho vài ngày nghỉ. Cô nàng đúng là bao nhiêu là đủ mà!
Hoàng Phủ Dạ và Hoàng Phủ Dật bên cạnh nhịn liền bật : “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng thật là...”
“Sư phụ...” Hoàng Phủ Dật gọi một tiếng lời nào nữa.
“Đừng gọi là sư phụ, cứ gọi là Tiểu Cẩm ! Bây giờ chúng là bạn bè, dù cũng dạy gì cả, dám nhận cái danh sư phụ!” Tô Cẩm Bình thoát khỏi hố lửa, tâm trạng cực kỳ .
Nghe nàng , Hoàng Phủ Dật khựng , trong đôi mắt màu hổ phách thoáng vẻ mừng rỡ: “Tiểu Cẩm!” Ánh mắt nàng càng nóng bỏng hơn.
Vì thế, Tô Cẩm Bình cũng ngay, phạm một sai lầm lớn hơn nữa. Nàng nuốt nước miếng, tiện thêm gì. Để tránh nhiều càng sai nhiều, nàng liếc Hạ Đông Mai : “Đi thôi! Chúng về nghỉ!”
Lúc Hạ Đông Mai mới hết ngẩn : “À ừ!” Hôm nay quá kinh khủng, vì Tô Cẩm Bình mà suýt nữa đánh, cuối cùng hóa nguy thành an, còn nghỉ hai ngày cần việc. Quá !
“Chúng đây!” Nàng phất tay với hai .
“Ừ, , cẩn thận hơn một chút!” Hoàng Phủ Dật lên tiếng nhắc nhở, nào bọn họ cũng thể đến đúng lúc.
Tô Cẩm Bình xa mới đáp một tiếng “ ”, lọt tai .
...
“Hoàng thượng, Dạ vương điện hạ và Dật vương điện hạ cầu kiến, nô tài ngài và Bắc Minh hoàng đang chơi cờ, nên hai ngài về .” Tiểu Lâm t.ử bẩm báo, vì chuyện mà dám mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn.
Hoàng Phủ Hoài Hàn hừ một tiếng, thừa hai tên nhóc thối đặc biệt cung là để gặp mà. Như sự khác thường khi cô nàng phạt cũng câu trả lời . Hai tên nhóc thối đó, đúng là vô pháp vô thiên! Cả Tiểu Lâm t.ử nữa. Nghĩ , liếc mắt lạnh lùng gã, khiến gã kinh hãi vội vàng cúi đầu, toát mồ hôi lạnh!
“Hoài Hàn , ván cờ nếu phân thắng bại, e sẽ đại chiến ba ngày đêm mất. Trẫm cũng quấy rầy nữa!” Quân Lâm Uyên thả quân cờ trong tay xuống, chuẩn rời . Xem , đ.á.n.h giá khả năng tấn công và phòng ngự của Tô Cẩm Bình. Chỉ là con gái của một thị , mà thể cả Hoàng Phủ Dạ và Hoàng Phủ Dật giúp đỡ, khó khăn càng nhiều thì trò chơi... cũng sẽ càng thú vị hơn!
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 1