Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 64: Thật Ra, Bọn Họ Chẳng Ai Xứng Với Ta!

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:11:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng sớm, khi Tô Cẩm Bình rời giường, việc đầu tiên là kéo Thiển Ức tới bên cạnh: “Người ngày hôm qua, quan hệ thế nào với ?” Xem , Thiển Ức vẻ quen thuộc với , như , cũng quen với chủ nhân cũ của cơ thể ?

Thiển Ức nàng hỏi , mặt liền nghiêm túc hẳn: “Tiểu thư, hôm qua chính là Lãnh công tử, Lãnh T.ử Hàn. Nô tỳ tin rằng hôm qua ngài tuyệt đối là cố ý , chắc chắn vì ngài nhận nên mới ! Từ nửa năm , Lãnh công t.ử luôn ở bên , mỗi tối đều tới thăm . sợ lão gia trách mắng, nên dám theo ngài , càng dám để ngài tới cầu hôn. Một buổi tối cách đây một thời gian, Lãnh công t.ử đột nhiên tới nữa, chỉ phái gửi thư rằng việc gấp, Tây Võ một tháng. Ngài , thì lão gia ép cung. Có lẽ là ngài cũng về.”

Nói xong, Thiển Ức cũng thổn thức, tiểu thư quên Lãnh công t.ử là quên thật, nhưng hình như Lãnh công t.ử vẫn thích tiểu thư.

“Ta .” Thì là tình nhân cũ, đúng là oan nghiệt! Sao Tô Cẩm Bình dây như thế chứ? Dọa y như Ác quỷ ! Nàng phắt dậy, mặc quần áo, đó cầm chổi cửa.

“Tiểu thư, ?” Thiển Ức ngơ ngác trong phòng, tiểu thư tin tức quan trọng như thế mà chỉ mấy chữ: “Ta ” là ? Nói xong hình như còn chẳng bận lòng chút nào, dậy, mặc quần áo, luôn là ?

Giọng thản nhiên của Tô Cẩm Bình truyền tới từ xa: “Quét rác!”

----bamholyland.com----

“Vinh phi nương nương, quận chúa Mộ Dương cầu kiến!” Cung Triêu Hà, một ả thị tỳ mặt phụ nữ mặc cung trang, .

Người phụ nữ đang vẽ lông mày gương thấy , giật , nhíu mày, ả và Mộ Dung Song dường như qua gì thì ? Ả đặt bút xuống, dậy : “Mau mời nàng !”

“Vâng!” Thị tỳ đầu ngoài.

Không bao lâu , Mộ Dung Song bước phòng, vẫn dung nhan tuyệt thế khuynh thành , nhưng dù thế nào, Vinh phi cũng thể thấy vẻ xinh rạng rỡ ngày hôm qua. Dù dung mạo tới , thì mất thể diện như , Mộ Dung Song coi như cũng hủy hoại một nửa!

“Sao quận chúa Mộ Dương tới đây? Nếu đến cũng nên báo cung nhân tới thông báo một tiếng, để bản cung ngoài đón tiếp chứ. Nào, đây, mời !” Vinh phi nở nụ rạng rỡ, vài câu khách sáo.

Mộ Dung Song cũng chỉ khẽ : “Là Mộ Dương phiền mới đúng chứ. Mong là Vinh phi nương nương chê trách mời mà tới.”

Hôm nay ả mới phong thái đoan trang của một thiên kim cần . Vinh phi thầm cảm thán, nhưng ngoài mặt vẫn lộ cảm xúc gì: “Quận chúa thế nào chứ. Cô thể bước tới cung Triêu Hà nhỏ bé của , chính là vinh dự của kẻ hèn ! Nơi của bản cung lâu khách tới chơi, mời quận chúa !”

Lúc , Mộ Dung Song mới để thị tỳ đỡ xuống. , cẩn thận đụng cái chân thương khiến ả đau đến trợn mắt, nỗi oán hận Tô Cẩm Bình như phá ruột mà ! Trong mắt ả đầy vẻ oán hận, chỉ băm vằm Tô Cẩm Bình hàng trăm nghìn mảnh. Sau khi xuống, rốt cuộc ả cũng nhịn nữa, gương mặt quá xinh của Vinh phi, chậm rãi : “Vinh phi nương nương, thể cho đám hạ nhân lui xuống ?”

Vinh Phi khẽ , với thị tỳ của : “Các ngươi lui ngoài hết cho bản cung!”

“Vâng!” Đám cung nhân cùng hành lễ lui ngoài cùng với thị tỳ của Mộ Dung Song.

“Không quận chúa gì với bản cung?” Vinh phi cũng là nôn nóng, cho hạ nhân lui vội vàng cất lời hỏi, kết quả là nhận ngay ánh mắt châm biếm của Mộ Dung Song. Ả ho khẽ một tiếng, cố giấu vẻ nôn nóng của , trong lòng cũng bất mãn với mặt.

Mộ Dung Song khẽ , : “Nương nương đừng hiểu lầm, Mộ Dương ý gì . Hôm nay Mộ Dương tới đây, chẳng qua là vì cùng đối phó với kẻ thù chung của chúng .”

“Kẻ thù chung?” Vinh phi bật : “Tô Cẩm Bình ư?” Hôm qua cô nàng đó hại tiểu đánh, Đại mất một mối hôn sự , nếu là ả hành c.h.ế.t cô nàng đó, thì là dối.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Còn thể là ai nữa? Có điều, Mộ Dương dù cũng Đông Lăng, xuống tay tiện, nên mới mặt dày tới nhờ nương nương hỗ trợ.” Chỉ cần nghĩ đến kết cục của Tô Cẩm Bình , môi ả bất giác cong lên.

“Bản cung cũng gạt quận chúa. Tiện tỳ đó, xử lý nàng là chuyện sớm muộn thôi. Có điều, lưng nàng còn Tô Cẩm Thu, dù phận của Tô Cẩm Thu cũng cao hơn , hiện nay tuy Thục phi nắm quyền hậu cung, nhưng địa vị cao nhất trong cung vẫn là Hoàng quý phi. Đều là những tranh đấu chốn hậu cung nhiều năm, mưu hại ả ngay mắt ả, e rằng đơn giản ! Có đều, nếu tùy tiện tìm một lý do nào đó để buộc tội nàng, cũng thể.” Nói xong, Vinh phi cầm tách lên, lặng lẽ quan sát sắc mặt Mộ Dung Song.

Trong mắt Mộ Dung Song thoáng hiện lên vẻ khinh bỉ, nhướng mày ả: “Vinh phi, xin thứ cho Mộ Dương thẳng, với khả năng bao biện của tiện tỳ , cô dám chắc là cô thể buộc tội nàng ?”

dứt lời, nụ mặt Vinh phi liền cứng . Quả thật là Tô Cẩm Bình sống cũng thành c.h.ế.t . Muốn tìm một lý do vu tội cho nàng, quả thật khó. Tuy ả thể trực tiếp động thủ, nhưng nếu truyền ngoài cũng sẽ tổn hại thanh danh của ả. Nếu là thời điểm khác thì cũng vấn đề gì, nhưng hiện giờ Hách Liên Dung Nhược đang xảy chuyện, các phi t.ử trong hậu cung đều chằm chằm ngôi vị hoàng hậu . Tuy ả hận Tô Cẩm Bình đến thấu xương, nhưng hiện giờ cũng khựng . Nếu vì một tiện tỳ mà để mất cơ hội cạnh tranh chiếc ghế hoàng hậu , chẳng là mất nhiều hơn ?

Dường như Mộ Dung Song suy nghĩ trong đầu ả , ả khẽ , lấy một chiếc lọ sứ : “Nương nương đây là gì ?”

Đôi lông mày thanh tú của Vinh phi nhíu , vẻ hiểu rõ ý ả: “Xin quận chúa thẳng.”

“Vậy Mộ Dương cũng thẳng thắn luôn, đây là Thiên Đoạn Tuyết của Mộng Thành!”

“Thiên Đoạn Tuyết” của Mộng Thành cực kỳ nổi tiếng, vì nguyên nhân gì khác, mà vì chính nó là thủ lĩnh của tất cả các loại xuân dược. Thiên Đoạn Tuyết , cũng chỉ ở Mộng Thành mới , thậm chí còn một luật bất thành văn, là Thiên Đoạn Tuyết phép bán cho ngoài. Vì thế, Thiên đoạn tuyết đó vẫn luôn là thiên đoạn tuyết của Mộng Thành.

“Sao quận chúa thứ đó?” Năm đó, ả cũng tốn ít tiền bạc để tìm mua thứ , thậm chí còn vì nó là ít g.i.ế.c , cuối cùng cũng đành về tay trắng. Người Mộng Thành, thực sự cứng đầu!

Mộ Dung Song mỉm , : “Vì Mộ Dương thứ quan trọng. Quan trọng là... thứ ích đối với chúng !” Đương nhiên ả , nhưng trong thiên hạ chẳng gì mà Biểu ca . Biểu ca cho ả tự xử lý chuyện , cần gì cứ hỏi hầu của .

“Quận chúa Mộ Dương dám chắc rằng bản cung sẽ đồng ý mạo hiểm chứ? Cô nên , ở hậu cung mà dùng xuân d.ư.ợ.c là tội c.h.ế.t!” Vinh phi thoáng chốc trở nên vô cùng cứng rắn, vì ả hiểu rõ, đang mặt ả thù hận Tô Cẩm Bình hơn ả nhiều, mượn tay ả giải quyết việc , thể chút ích lợi chứ?

Nhìn gương mặt chẳng lấy gì xuất chúng mặt, Mộ Dung Song rốt cuộc cũng , lộ vẻ khinh bỉ: “Xuân d.ư.ợ.c trong thiên hạ nhiều như , vì dùng thiên đoạn tuyết? Nương nương còn hiểu ?”

Toàn Vinh phi cứng đờ, mặt cũng lộ vẻ vui mừng. thế, Mộng Thành thuộc lãnh địa của Đông Lăng, cũng là đất phong của cha Thục phi, đến lúc đó, nếu tra là do tác dụng của xuân d.ư.ợ.c cũng , còn nếu điều tra , thì c.h.ế.t chính là Thục phi, cũng là gạt bỏ chướng ngại vật lớn nhất của ả con đường bước lên ngôi vị Hoàng hậu. Nghĩ , ả : “Phải cảm tạ quận chúa lo lắng chu vì Bản cung !”

“Vinh phi định lúc nào động thủ?” Thấy vẻ mặt mừng rỡ của ả, Mộ Dung Song thầm lạnh, một cô ả thế lên ngôi vị Hoàng hậu, thì đúng là trời đổ mưa máu! Hoàng Phủ Hoài Hàn thật cũng giỏi giang, phụ nữ trong hậu cung của hầu như chẳng đầu óc gì, nhưng hết lòng yêu , cũng thể phòng ngừa trong hậu cung ai đó đ.â.m lưng một đao!

Vinh phi vô cùng nôn nóng : “Không là càng sớm càng ? Vậy luôn hôm nay !”

là ả ngu xuẩn: “Không Vinh phi định hạ thủ thế nào? Trong cung Cảnh Nhân hề một đàn ông nào cả, dùng xuân d.ư.ợ.c hiệu quả ?” Ả nheo mắt, nhếch môi châm chọc.

Nhìn vẻ châm biếm môi ả, Vinh phi vô cùng căm tức, rõ ràng ả đang nhờ , xin hỗ trợ động thủ, nhưng một nữa lộ vẻ mặt ! Muốn nhục ả ?! Nghĩ , giọng điệu của ả cũng hề khách khí nữa: “Bản cung tự tính toán riêng, mời quận chúa về!”

Hai kẻ kiêu ngạo hợp tác với , cuối cùng cũng tới tiếng chung, đó mắt cũng là chuyện bình thường. Mộ Dung Song để tâm, chỉ chậm rãi dậy: “Nếu Vinh phi tính toán riêng, Mộ Dương cũng nhiều nữa, điều, Mộ Dương cũng nhắc nương nương một chút. Đừng hành động quá nhanh. Ai cũng và cô từng thù với nàng, nếu rõ ràng quá... Hoàng đế của quý quốc cũng tên ngốc!”

Thời điểm Mộ Dung Song nhắc đến Hoàng Phủ Hoài Hàn, Vinh phi run lên, vẻ kiêng dè.

Nhìn dáng vẻ của ả là đủ ả sẽ hành động lỗ mãng, Mộ Dung Song mới thấy yên tâm hơn: “Được , bản quận chúa cáo từ, hy vọng chúng hợp tác vui vẻ!”

“Mời!” Vinh phi chỉ ước gì thể sớm đẩy cô nàng mắt cao hơn đầu về. Từ bé đến giờ, đây là đầu tiên ả nhận nhiều ánh mắt khinh bỉ đến . Mộ Dung Song , thực sự là khiến phát ghét!

Mộ Dung Song về phía cửa gọi lớn: “Thiên Mặc!”, Thiên Mặc vội vàng chạy , đỡ ả . Nhìn dáng vẻ khập khiễng bước thấp bước cao của ả, khóe môi Vinh phi thoáng lộ nụ sung sướng khi khác gặp họa. Tự cho rằng giỏi, kết quả là cũng khác đạp một cước lăn lông lốc xuống cầu thang mà dám thừa nhận ? Bị gió thổi ? Câu đó mà ả cũng cho !!!

Chờ Mộ Dung Song xa, thị tỳ tâm phúc của Vinh phi liền hỏi: “Nương nương, quận chúa Mộ Dương gì với ngài ?”

“Không gì, chỉ là thương lượng để xử lý một ả tiện tỳ thôi.” Ả vẻ chuyện gì lớn.

Thị tỳ do dự, : “Nương nương, hiện giờ đang là thời điểm quan trọng. Nô tỳ nghĩ ngài nên tạm thời nhịn một chút thì hơn. Các vị nương nương trong hậu cung đều đang nhăm nhe ngôi vị hoàng hậu. Ngài ngàn vạn đừng để khác bắt nhược điểm gì.”

“Yên tâm, chuyện bản cung biện pháp hảo!” Nói xong, ả nắm chặt chiếc lọ sứ trong tay, Thiên đoạn tuyết, dù là ăn là ngửi thấy, d.ư.ợ.c hiệu cũng nhanh chóng khống chế ý thức của đối phương, Tô Cẩm Bình thể thoát .

Thị tỳ thấy mặt ả đầy vẻ chắc chắn, liền gì nữa.

...

Vào thời khắc , Tô Cẩm Bình vẫn giống như bình thường, lười biếng lan can, lôi kéo cả Hạ Đông Mai tới buôn chuyện. Hạ Đông Mai cũng vinh hạnh nhóm các cung nhân khác lén phong thành cung nữ lá gan to thứ hai của hoàng cung! Cô theo Tô Cẩm Bình bấy lâu nay, cũng hiểu một điều, cung nữ cung, chỉ c.h.ế.t già chứ thể . Nếu tìm cho chút niềm vui, chi bằng c.h.ế.t luôn cho xong, sống như ý nghĩa gì chứ!

, hai càng chuyện càng hăng hái, mà Hồng Phong cô cô phụ trách việc của ngự thư phòng dường như vô cùng khoan dung với Tô Cẩm Bình, sáng sớm sai các cung nhân khác quét sạch sẽ giúp nàng.

“Tiểu Cẩm, cô , vị quận chúa Bắc Minh hôm qua tới, ngã từ cầu thang xuống, còn mặt dày gió thổi bay nữa chứ! c.h.ế.t chúng luôn , tối hôm qua, mấy cùng viện , mà chúng suốt cả đêm ngủ!” Vừa nhắc đến cô thấy bụng đau quặn lên, tối qua nhiều quá đấy mà!

Tô Cẩm Bình khẽ , chuyện do chính nàng , thể chứ? Sau đó, nàng nhún vai, vẻ hiểu Mộ Dung Song, : “Đương nhiên ả chỉ thể gió thổi bay , thể ở mặt đông như rằng ả bất cẩn đạp váy, nên trượt chân ngã tốc hết cả váy lên chứ?”

“Ha ha... nếu để ả quận chúa thấy lời cô, khéo ả tức đến hộc m.á.u mất! Tiểu Cẩm, cô độc mồm độc miệng quá!” Hạ Đông Mai che miệng khanh khách.

Nàng nghĩ, cô ả đó cũng tức hộc m.á.u từ lâu : “Được , đừng chuyện nữa, gần đây trong cung chuyện mới mẻ ho gì khác ? Ta cứ cảm thấy khí trong cung mấy hôm nay bình thường.” Giống như một kho t.h.u.ố.c nổ lớn, ai cũng ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c súng, nhưng ai chạm đến kíp nổ, nàng cũng thấy kíp nổ ở . Kỳ lạ thật!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-64-that-ra-bon-ho-chang-ai-xung-voi-ta.html.]

“Hôm nay cô mới cảm thấy khí bình thường ? Chân của Hoàng hậu nương nương bây giờ xem như phế . Cô nghĩ mà xem, Đông Lăng chúng thể một hoàng hậu cũng hiền hậu nết na chứ? Vì thế, nhóm các nương nương đều đang xoa tay xoa chân, xem hoa sẽ rơi nhà nào!” Gan Hạ Đông Mai cũng to lên nhiều, lời mà cũng dám .

“À, thì là thế.” Thật nàng quên mất chuyện . Bỗng nhiên, Tô Cẩm Bình thoáng thất thần, , hôm nay nàng cứ cảm thấy tâm trạng yên, giống như sắp xảy chuyện gì đó. Giác quan thứ sáu của nàng từ đến giờ vẫn chính xác.

“Ôi ôi, Hoàng thượng tới!” Đang lúc nàng hoang mang, giọng hoảng hốt của Hạ Đông Mai vang lên.

Hai vội vàng nhảy xuống đất, cầm chổi giả vờ giả vịt quét tước. Hoàng Phủ Hoài Hàn thấy hai lan can trốn việc từ xa, nhưng tới gần, cả hai bắt đầu giả vờ quét tước, khóe môi lạnh như băng của co rút đến kiềm chế , nhưng vẫn vẻ chuyện gì, thẳng về phía Ngự thư phòng.

Quân Lâm Uyên bên cạnh khẽ : “Hoài Hàn , cung nữ trong cung vẻ tùy tiện!” Hai còn cách Ngự thư phòng năm trăm thước, nhưng vì nội công thâm hậu, đương nhiên thị lực cũng . Cô nàng , to gan. Hôm nay tới tìm Hoàng Phủ Hoài Hàn để chơi cờ, ngờ chứng kiến chuyện .

Những lời của khiến mặt Hoàng Phủ Hoài Hàn biến sắc, nếu bình thường thì , nhưng hôm nay Quân Lâm Uyên ở đây, để Hoàng đế nước khác thấy ngay cả vài hạ nhân ở hậu cung cũng quản lý , đúng là vô cùng mất thể diện! Khuôn mặt của càng lạnh lùng với, với tính cách , dù c.h.é.m c.h.ế.t hai cũng thể trút hết cơn giận !

Có điều, bây giờ Tô Cẩm Bình còn c.h.ế.t , ít nhất là khi Bách Lý Kinh Hồng c.h.ế.t, nàng vẫn sống! Hắn ... nhếch khóe môi với Quân Lâm Uyên, vẻ : “Quân Lâm Uyên, đêm qua cũng chứng kiến cung nữ , mồm mép chuyện giảo hoạt, trẫm tới, bắt quả tang các nàng lười nhác trốn việc, mà còn nàng trời biển để thoát tội. Ở trong cung tĩnh lặng êm ả nhiều năm, thêm cô nàng , cũng thú vị.”

Quân Lâm Uyên khẽ một tiếng, nốt ruồi son ở giữa mi tâm càng đỏ rực hơn, vẻ lơ đãng : “Nếu thật sự húng thú, Hoài Hàn thu nàng hậu cung?” Nếu tin tức của khong nhầm, thì quan hệ giữa cô nàng và Bách Lý Kinh Hồng, Hoàng Phủ Dạ tồi, nhưng quan hệ giữa nàng và Hoàng Phủ Hoài Hàn vô cùng gay gắt! Nếu đẩy nàng hậu cung của Hoàng Phủ Hoài Hàn... tin rằng cô nàng sẽ vô cùng thích thú với lễ vật lớn của !!!

Câu hỏi khiến Hoàng Phủ Hoài Hàn ngẩn , , tim bỗng đập như sấm, nhưng mặt vẫn tỏ vẻ gì: “Nhét nàng hậu cung ? Trước đây khi nàng còn tài nhân, to gan lớn mật tranh ngự dũng của trẫm. Trẫm đúng là thể nào tiêu hóa nổi nàng!”

Đương nhiên chuyện Quân Lâm Uyên cũng đến, thấy Hoàng Phủ Hoài Hàn nghiến răng nghiến lợi , chỉ khẽ , gì. Vì , Hoàng Phủ Hoài Hàn chút động tâm với đề nghị của . Sáng sớm nay, hạ nhân Mộ Dung Song lấy Thiên đoạn tuyết của , nghĩ qua là cô ả ngu xuẩn định dùng thủ đoạn vớ vẩn gì. Biện pháp , tuy thể đẩy đối phương con đường c.h.ế.t, nhưng cực kỳ dễ dàng là ai động thủ! Còn bằng xa gần, mượn đao g.i.ế.c ... Nếu Hoàng Phủ Hoài Hàn thật sự nạp nàng phi, cảm xúc mặt cô nàng sẽ phấn khích thế nào.

Đi mấy bước, gần đến cửa Ngự thư phòng, Tô Cẩm Bình cũng cảm nhận ngay ánh mắt mấy thiện cảm đang chằm chằm về phía . Nàng lẳng lặng ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt như như của Quân Lâm Uyên, đôi mắt hẹp dài như lóe những tia sáng nham hiểm, giống như ngọn lửa le lói giữa đêm đen, khiến khác run sợ. Nốt ruồi son đỏ chót ở mi tâm, khóe môi khẽ cong lên một nụ khẩy như như khiến Tô Cẩm Bình thoáng rùng , cảm giác bất an ngày càng nặng nề thêm.

ngay đó, đầu , cùng bước ngự thư phòng với Hoàng Phủ Hoài Hàn mang sắc mặt cực .

Tô Cẩm Bình theo bóng họ, ngẫm nghĩ, hiểu Bắc Minh hoàng đang tính toán gì? Còn nghĩ , Hạ Đông Mai huých khuỷu tay nàng, mặt đầy vẻ thiếu nữ hoài xuân hỏi: “Cô cũng cảm thấy Bắc Minh hoàng tuấn tú đúng ? Không giống Hoàng thượng và vương gia của chúng , dung mạo ngài vô cùng xinh , nhất là nốt ruồi son ở mi tâm , chỉ mỹ nhân mới đấy nhé! Vừa khí phách của hoàng đế, khí chất nho nhã của quý công tử, thoáng còn thấy vẻ dịu dàng như Thượng Quan đại nhân nữa chứ! Trên đời đàn ông hấp dẫn đến nhỉ!!! Cô thấy thế ?”

Khóe miệng Tô Cẩm Bình co rút mạnh, đầu sang, gì, chỉ lẳng lặng . Cái gã đàn ông rõ ràng là một tên mỹ nam rắn rết, con nhóc thể dùng hai từ “nho nhã” với “dịu dàng” mà tả về chứ? Bị thần kinh ? Lại còn hấp dẫn, nếu sống nữa thì cứ để hấp dẫn !

Người , mỗi đều sở thích riêng. Quân Lâm Uyên là mẫu hình đàn ông lý tưởng của Hạ Đông Mai, nên cô vô cùng kích động, giọng cũng quá lớn, khiến cả hai trong Ngự thư phòng đều rõ từ đầu tới cuối. Khóe miệng của hai đàn ông tôn quý nhất thiên hạ khẽ co , bàn tay cầm cờ ngọc đều khựng , xem , chỉ Tô Cẩm Bình bình thường, mà qua với nàng cũng bình thường chút nào. Con gái bây giờ thoải mái ? Đứng cửa ngự thư phòng mà to tiếng nhận xét về hoàng đế nước khác, còn dùng ngữ điệu hoài xuân để thể hiện cảm xúc trong lòng nữa chứ!

Hoàng Phủ Hoài Hàn hổ vì trong hậu cung của một cung nữ “hoạt bát” như , đang định lên tiếng gọi kéo cô xuống trách phạt, thấy cô hỏi Tô Cẩm Bình: “Cô thấy thế ?” kết quả là ma xui quỷ khiến thế nào mà cả hai đàn ông đều nhúc nhích, cầm chắc quân cờ trong tay, vận nội lực, vểnh tai chờ câu trả lời của Tô Cẩm Bình.

Tô Cẩm Bình chán ngán Hạ Đông Mai: “Sáng nay cô rửa mặt ?”

“Hả? Sao thế? Rửa mà! Trên mặt dính bẩn ?” Nói xong, cô còn đưa tay lên mặt xoa xoa, nàng đột nhiên hỏi chuyện .

“Dính bẩn thì , nhưng dử mắt thì ít , che mờ cả mắt cô , mờ đến mức như một miếng vải đen bịt mắt đúng ? Cho nên cô mới cảm thấy Bắc Minh hoàng hấp dẫn chứ. Xem , dử mắt của cô lưu cữu nhiều ngày nhiều tháng , cho nên mới ảnh hưởng nghiêm trọng đến thị lực và phán đoán của cô !” Giọng Tô Cẩm Bình cũng to, tuy nàng thiện cảm với Bắc Minh hoàng, nhưng nếu thể tránh thì nàng vẫn cố gắng hết sức để đắc tội thì hơn, tránh cho tức tối đến mụ mị đầu óc. Có điều, mà nàng , hiện giờ hai đang dùng nội lực lén nàng chuyện chứ?

Vì thế, những lời , cả hai đàn ông đều sót một chữ nào. Đôi mắt màu tím đậm của Hoàng Phủ Hoài Hàn lạnh , buồn , nhưng dám thành tiếng. Đặt quân cờ đen xuống bàn cờ, ngước lên Quân Lâm Uyên, khuôn mặt diễm lệ của , nốt ruồi son càng thêm đỏ thắm, khóe môi còn lộ một lúm đồng tiền khiến khác kinh sợ.

“Lâm Uyên , cô nhóc đó thật sự chừng mực gì cả. Để trẫm cho dạy dỗ nàng một chút!” Nếu là khác, dù tru di cửu tộc cũng hết tội!

Nghe , Quân Lâm Uyên khẽ , đặt quân cờ trắng trong tay xuống, giọng dịu dàng mang theo vẻ tàn độc vang lên: “Không cần, nếu xử lý, xem trẫm thật phong độ!” Tô Cẩm Bình , mối thù , càng ngày càng lớn! Nếu băm vằm ngươi thành trăm nghìn mảnh, thì thật uổng công trẫm quân vương!

Khóe môi Hoàng Phủ Hoài Hàn cong lên, đang định tán thưởng Quân Lâm Uyên rộng lượng, vị tha, bỗng thấy giọng giận dữ của Hạ Đông Mai vang lên: “Cô linh tinh cái gì thế? Ta thích mẫu đàn ông như , chuyện dử mắt che mờ chứ! Cô thích mẫu như hoàng thượng Bắc Minh, thật , cô thích Hoàng thượng của chúng ?”

Câu cuối cùng, cô dùng giọng điệu đầy vẻ đùa cợt, dáng vẻ tò mò nhiều chuyện.

Quân Lâm Uyên thấy , khẽ một tiếng, đặt một quân cờ xuống: “Hoài Hàn , xem cung nữ trong cung của chỉ thích bàn tán về hoàng đế nước khác, mà ngay cả cũng may mắn thoát !”

“Là của trẫm bình thường quá dung túng cho các nàng!” Nói xong, vẻ để tâm, một nước cờ.

Hai lẳng lặng so tài, cũng lẳng lặng vểnh tai lên động tĩnh ngoài cửa. Tiểu Lâm t.ử bên cạnh cũng toát mồ hôi lạnh vì hai nha đầu “hoạt bát” . Hai cái , quá to gan mà!!!

“Thích Hoàng thượng á? Cô điên đấy ? Hở một chút là hạ lệnh kéo xuống. Ta mà thích là sợ mạng dài quá ? Cô giống đoản thọ hả?” Tô Cẩm Bình lườm cô một cái, giọng đầy vẻ khinh thường.

Quân Lâm Uyên thấy , lẳng lặng đặt một quân cờ xuống, vây lấy quân đen, đôi mắt hẹp dài cố giấu nét . Không , trong một khoảnh khắc, cảm thấy đồng cảm với Hoàng Phủ Hoài Hàn, lẽ là vì đồng cảnh ngộ chăng!

Đôi mắt tím nhạt của Hoàng Phủ Hoài Hàn thoáng hiện lên chút sát khí, nhưng ngoài mặt vẫn lộ cảm xúc gì, đặt một quân cờ xuống, cũng là nhường một bước. Vừa Quân Lâm Uyên bàn tán, còn ngại, bây giờ nếu vì bản bàn tán mà tức giận động thủ, chẳng là tự độ lượng ?

Đoản thọ á? Hạ Đông Mai ngẩn nàng một lúc lâu, : “Hoàng thượng cũng là một đàn ông trai mà. Nếu cảm giác lạnh lùng , với dung nhan như điêu khắc thế, thể là tuấn tú vô song trong thiên hạ. Vậy mà cô còn thích ? Chẳng lẽ cô thích Dạ vương? , Dạ vương là nhất mỹ nam của Đông Lăng, cô thích ngài cũng chẳng gì là lạ!” Hạ Đông Mai phân tích rõ ràng.

Thị vệ cửa Ngự thư phòng trợn mắt hai . Con gái Đông Lăng bọn họ trở nên phóng khoáng như thế từ bao giờ thế? Bao nhiêu đàn ông ở đây, mà hai dám gác chổi một bên, lan can, to tiếng thích ai với thích ai, hơn nữa, mấy chuyện đó mà còn chẳng mảy may đỏ mặt chút nào, coi như bọn họ tồn tại. Trong lòng họ cùng cảm thán, hai thật sự là “ câu nệ tiểu tiết” một chút xíu nào hết!!!

Hạ Đông Mai hỏi tới hỏi lui, khơi dậy sự hào hứng của Tô Cẩm Bình, nàng thật lòng: “Tiểu Dạ Dạ , đúng là . Đối xử với cũng , đúng là em bạn bè , nghĩa khí. Đặc biệt là nếu so với cái vị Hoàng thượng thưởng thức, nhỏ nhen của chúng , thì thật sự vĩ đại, vô cùng xuất sắc!”

Nghe nàng , Hạ Đông Mai sợ đến trắng bệch mặt mũi, đều tai vách mạch rừng, ở đây nhiều như , tường cũng quá kín, mà nàng dám phê phán Hoàng thượng. Nàng sống nữa ?

Trong ngự thư phòng, gân xanh ở thái dương của Hoàng Phủ Hoài Hàn nảy lên bần bật, đôi mắt tím như càng sâu thêm, hạ một nước cờ. Bước , là chiêu sát thủ!

Quân Lâm Uyên đối diện chỉ lặng lẽ , một nước hóa giải tình thế: “Hoài Hàn , nước cờ , thú vị!”

Hoàng Phủ Hoài Hàn đặt một quân cờ xuống, ép dần từng bước một, gì.

Hạ Đông Mai quanh một lượt, trừng to mắt, lo lắng đám ở cửa ngự thư phòng một lúc lâu, xác định ai tố cáo, mới yên tâm vỗ vỗ n.g.ự.c : “Lần cô đừng linh tinh ở đây, để Hoàng thượng thấy thì ?! Ha ha, quả nhiên là cô thích Dạ vương, , lúc Dạ vương tới đây kéo cô , nhận . Tuy phận hai phù hợp cho lắm, nhưng nếu Dạ vương điện hạ thật lòng...”

“Được , cô đừng đoán mò nữa, và Tiểu Dạ Dạ là bạn bè. Bạn bè , cô hiểu ? Hơn nữa, tuy con tồi, nhưng bao nhiêu phụ nữ nhuốm bẩn . Loại đàn ông mà, đáng tin!” Nàng ngáp dài một cái cực kỳ bất nhã.

Trong ngự thư phòng, thấy chủ đề câu chuyện rốt cuộc cũng còn liên quan gì đến nữa, cảm xúc mặt hai mới nhạt , hạ cờ cũng trầm hơn nhiều.

Hạ Đông Mai ngẩn . Cái gì... nhiễm bẩn? Không đáng tin á? “Cô thích Hoàng thượng, Dạ vương chỉ là bạn, ... còn Dật vương điện hạ?” Hai mắt cô nhóc sáng bừng lên, quên mất nhỉ, Tô Cẩm Bình cư xử tùy tiện, quy củ, chẳng cũng hợp với Dật vương điện hạ quản lý đó ?!

Tô Cẩm Bình ngáp dài một cái chán nản: “Đừng đoán mò nữa, thiết. Chỉ giơ một bàn tay cũng điểm hết gặp mặt . Thích cái quỷ . Hơn nữa, tên đó thật sự nhát gan, hoàng lên tiếng, ngoan ngoãn theo , cá tính.”

Thấy Hạ Đông Mai như gì đó, chờ cô hỏi, Tô Cẩm Bình tư luôn: “Ta đang đoán đến Thượng Quan Cẩn Duệ chứ gì? Cái tên đó , suốt ngày như con sói già, là kẻ nham hiểm, năng thâm thúy sâu xa, chừng bán còn đếm tiền hộ ! Đừng đùa!”

“Hoài Hàn , xem cung nữ của cũng hiểu ái tướng của nhỉ!” Ai cũng Thượng Quan Cẩn Duệ của Đông Lăng là thần t.ử mà Hoàng Phủ Hoài Hàn tương đối xem trọng, nếu , để một thanh niên chỉ nhược quán tả tướng quyền thế nhất thiên hạ. Người trong thiên hạ đều thanh danh của Thượng Quan Cẩn Duệ, xưng tụng là “Tướng Duệ nhất thiên hạ.”

Khóe môi lạnh lùng của Hoàng Phủ Hoài Hàn trễ xuống, một nước cờ: “Miêu tả chính xác!” Hắn ngờ, cô nàng còn chút bản lĩnh .

“Cô xoi mói quá đấy!” Hạ Đông Mai còn gì, liếc nàng, đột ngột trợn trừng mắt: “Đợi , cô thích Tam hoàng t.ử Nam Nhạc đấy chứ?”

Khóe miệng nàng co rút: “Đùa cái quái gì thế? Cái tên đó mà, chuyện với , đến nửa ngày cũng thấy phun câu nào. Đùa với một chút là trở mặt ngay. Ai mà gả cho , thì nửa đời nhất định sẽ c.h.ế.t vì buồn chán!”

lúc , cửa Ngự thư phòng bỗng mở , một giọng lạnh lùng vang lên: “Ý ngươi là, ai ngươi cũng thấy chướng mắt ?” Các mỹ nam xuất sắc nhất thiên hạ cơ bản đều cô nàng phủ nhận hết!

thế, thật , trong đám bọn họ chẳng ai xứng với hết!” Cô nàng nào đó còn kịp phản ứng, tủm tỉm trả lời ngay.Vừa xong, nàng đột nhiên cảm nhận khí vẻ gì đó bất thường, khó khăn nuốt nước miếng, đầu ..

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...