Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 64:: Nếu Có Thể Quay Lại Hai Năm Trước...

Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:23:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AOfcKq4r4

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nam Cung Cẩm lớn rời , Hoàng Phủ Dạ vẻ mặt bỉ ổi của nàng, trong lúc nhất thời cũng

gì. Sau khi hai giục ngựa hồi lâu, cuối cùng cũng chậm : “Tiểu Dạ Dạ, thực đến tìm đúng ?”1Nam Cung Cẩm trúng tim đen.

Hoàng Phủ Dạ giật , nàng thông minh, nhưng , chuyện , thật sự thể thừa nhận! Trầm ngâm hồi lâu, mạnh miệng: “Là tới tìm nàng chứ, tới tìm nàng, thì bản vương đến đây gì?!” Hiện nay8hắn cũng chỉ thể c.ắ.n chặt lý do mà thôi! Thấy kiên định như thế, Nam Cung Cẩm cũng thêm gì nữa. Chỉ nghiêng đầu khuôn mặt còn xinh hơn con gái ba phần của , nàng chút thâm trầm: “Tiếu Dạ Dạ,2hôm nay lộ tẩy quá nghiêm trọng, đừng , ngay cả Đạm Đài Minh Nguyệt nhất định cũng nhận , mặc dù thừa nhận, nhưng ngu xuẩn mưu mô lừa gạt thông minh như là hành động vô cùng4không lý trí!”

Cái gì gọi là ngu xuẩn mưu mô lừa gạt thông minh như nàng? Sao như thể chứ? Khi bình thường chuyện, khi coi với đối phương như , đều sẽ tiên là khen ngợi khác, mới tới , để bày tỏ sự khiêm tốn và tôn kính đối với đối phương, nàng thì ngược , tiên khác sai, đó cũng sai! dùng từ ngu xuẩn để diễn tả khác, dùng từ thông minh để về , khiến cho sự so sánh sự chênh lệch rõ ràng! Có phần như là , hạ thấp khác để nâng cao chính lên !

Mặc dù Hoàng Phủ Dạ sớm quen thuộc nàng, nhưng giờ phút , vẫn nhịn mà hung hăng quắp khóe miệng mấy cái! “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng thông minh. chuyện thật sự thể cho nàng !”

“Do liên quan tới bí mật hoàng thất ?” Như thế rõ, Đông Lăng còn một âm mưu lớn, vẫn đang ẩn mà phát .

Hoàng Phủ Dạ khẽ, mị hoặc khiến : “Không ! Chỉ liên quan tới mà thôi!” Giờ phút , nét mặt thành thật, đương nhiên đang láo.

Nghe , Nam Cung Cẩm hiểu, chuyện hẳn là nàng và Đạm Đài Minh Nguyệt đoán sai, Hoàng Phủ Dạ chính là Đạm Đài Minh Nhật, Vương song sinh mất tích của Đạm Đài Minh Nguyệt. chịu thừa nhận, mà chỉ là liên quan tới , chuyện hẳn là điều gì khổ tâm trong lòng hån!

“Đạm Đài Minh Nguyệt là coi trọng tình nghĩa, cho nên mới thả bình yên rời !” Hiện nay liên minh giữa Mạc Bắc và Đông Lăng đổ vỡ, như thế Mạc Bắc hiện nay đúng là cơ hội bắt sống Hoàng Phủ Dạ, điều kiện với Đông Lăng, bởi vì Hoàng Phủ Dạ đến mà trình quốc thư, đến dò xét, điều tra quân tình vẫn còn đủ. Còn Nam Cung Cẩm như thế, là sợ Hoàng Phủ Dạ lo lắng Đạm Đài Minh Nguyệt sẽ vì vấn đề vương vị mà chĩa mũi giáo , cho nên mới dám thừa nhận. Nếu thật sự chuyện là như thế thì cách của nàng thể sẽ hiệu quả thuyết phục lớn.

Hoàng Phủ Dạ lắc đầu, để ý lắm mà : “Tiểu Cẩm Cẩm, chuyện nàng đừng để ý, Đạm Đài Minh Nguyệt là thế nào, hiểu rõ, ngược , nàng là Hoàng hậu Nam Nhạc sẽ bắt bản vương chứ? Ha ha ha...”

Dứt lời, bật to đầy sảng khoái! Nam Cung Cảm thấy như thế, cũng nhắc tiếp đến chuyện Đạm Đài Minh Nguyệt, nàng : “Nghe kiểu của , thực sự bắt , dạy dỗ cho một trận! Ta còn nhớ rõ, lúc mới cung, đầu tiên thấy chính là , nhưng hại, khiến đoạt nhà xí với hoàng của !” Nói đến chuyện cũ năm xưa, Nam Cung Cẩm khỏi bật to. Nhớ chuyện hai năm , thấy giống như là một giấc mơ , hiện giờ nàng chỉ cần nhớ đến năm đó Hoàng Phủ Hoài Hàn nhiều nàng khiến cho tức giận đến xanh mặt, là nàng cảm thấy vô cùng thú vị.

ngờ rằng, cung nữ lúc bản vương thể tùy ý trêu đùa, giờ trở thành cô gái cả đại lục hâm mộ! Gây lũ lụt Lâm Truy, trị ôn dịch, chinh phục Mạc Bắc, chế tạo s.ú.n.g máy và t.h.u.ố.c nổ. Thậm chí nhiều còn phận Thừa tướng Tây Võ Yến Kinh Hồng của nàng. Nếu như tình hình bây giờ, bản vương tuyệt đối sẽ khuyên hoàng giữ mạng sống của nàng!” Lời chính là lời thật lòng của Hoàng Phủ Dạ. Nếu như ngày nàng trở nên mạnh mẽ thế , mà sự mạnh mẽ dùng để đối địch với Đông Lăng, thật sự hối hận, lúc nhân dịp cánh chim của nàng còn kịp lớn, nhân dịp bản yêu nàng, mà để cho hoàng trừ bỏ nàng.

Nam Cung Cấm cũng mấy bận tâm : “Cho nên điều cũng rõ, tuyệt đối đừng nên quá cuồng vọng tự đại, bởi vì vĩnh viễn tiểu nhân vật mà bây giờ thể ức hiếp, liệu sẽ ngày nào đó đột nhiên vùng lên mạnh mẽ, hung hăng c.ắ.n một phát, xé rách m.á.u thịt ! Sau đó tùy ý chế giễu mắt trùng ?”

“Ha ha ha... Nàng đang mắng bản vương mắt trong đó !” Hoàng Phủ Dạ thoải mái tùy ý, nhưng đáy mắt ý chút nào. Trong đôi mắt tà mị biểu hiện nên lời, hẳn là cay đắng, nhưng thật sự hối hận, lúc ngăn cản hoàng g.i.ế.c nàng, cho nên bây giờ mới thua mất luôn cả trái tim , thực sự một trái tim. Hiện nay, bảo g.i.ế.c nàng, cũng hạ thủ !

Nam Cung Cẩm trả lời câu hỏi của , thực nàng mắng chính là Hoàng Phủ Hoài Hàn mắt trọng, nhưng nghĩ tới tên Hoàng Phủ Dạ hại lúc , nàng cũng lời gì, bởi vì góc của nàng thì gặp Hoàng Phủ Hoài Hàn chính là việc xui xẻo nhất đời nàng, nếu tên Hoàng Phủ Dạ nhàn rỗi việc gì nên giở trò hố nàng một phen, thì lẽ nàng sẽ dính oan gia như thế!

Thấy nàng lời nào, ánh mắt Hoàng Phủ Dạ trông về phía xa, giống như chút suy nghĩ. Sau hồi lâu, khẽ ngẩng đầu lên, như là ánh nắng chói chang giữa trưa khiến cho mắt rơi lệ, một hồi lâu, giọng tà mị của chậm rãi vang lên: “, đúng là mắt trọng, nếu như thể thời điểm hai năm ...”

Nếu thể trở thời điểm hai năm , nàng vẫn là một tài nhân đáng chú ý, khi nàng nghẹn họng một câu lúc mới gặp, sẽ khiến nàng gặp hoàng , mà đòi hoàng ban cho cô gái thú vị về, thì tình hình hiện nay sẽ như thế .

Nếu thể hai năm , tại cửa ngự thư phòng, chính cưới nàng, nàng hỏi , là vợ cả vợ bé. Hắn mà nguyện ý để nàng vợ cả thì cũng sẽ bỏ lỡ mất nàng như bây giờ.

Nếu như thể hai năm , dù tất cả, thì ít cũng thể để cho hoàng g.i.ế.c nàng lúc sa lưới tình. Cũng rơi tình trạng như hiện nay, , chịu đủ sự giày vò khổ sở, nhưng nỡ g.i.ế.c nàng. Thậm chí là sự giày vò , ngay cả mong ước cũng dám mong ước, vì xứng.

So với tình yêu của Bách Lý Kinh Hồng, tình yêu mà thể cho là quá ít, đúng là xứng. Thấy ở một bên im lặng, giống như là chút đau thương, Nam Cung Cẩm cố gắng trêu chọc: “Được , đừng ở đấy mà thương nhớ chuyện xưa, nếu thể hai năm , đêm đó tuyệt đối sẽ ngoài tản bộ! Kể cả buồn vệ sinh, chắc chắn sẽ luôn quần cho xong, cũng sẽ tranh đoạt nhà xí với tên hoàng phong độ của !”.

“Phốc, ha ha ha... Nàng lúc nào cũng để ý mồm miệng như thế, kiêng kỵ gì cả!” Một cô gái,

cố mà rõ ràng như thế, thật khiến lau mắt mà ! chẳng đây cũng chính là nét đặc biệt của nàng ? Thực , điều Nam Cung Cẩm thực sự , là nếu hai năm , khi nàng thành nhiệm vụ ở Tây Ban Nha, nhất định nhớ bảo thanh toán tiền taxi. Như thể sẽ gặp bi kịch khi xe buýt, càng sẽ xoát vé thêm một tại chiếc xe bình thường, gì đặc sắc , nên mới mất thêm sáu đồng, mỗi nhớ tới tiền , lòng nàng đau nhức thôi! Nếu như nàng xoát hai , tám phần là sẽ xuyên qua, mà nếu xuyên qua, sẽ gặp nhiều và nhiều chuyện khổ sở thế , đúng, vì xuyên qua đây mà nàng còn tổn thất mất thẻ ngân hàng, trong đó còn tiền tiết kiệm lớn! A! Lỗ lớn ! Quá khó chấp nhận mà!

Mỗi nhớ tới Bách Lý Kinh Hồng, nàng sẽ cảm thấy như sinh mệnh của gì đáng giá, thể sẵn sàng vì mà dễ dàng từ bỏ. mỗi nhớ đến tiền, nàng sẽ cảm thấy vì Bách Lý Kinh Hồng mà như thật... Khụ khụ... Suy nghĩ sẽ tổn thương tình cảm vợ chồng, vẫn đừng nữa thì hơn!

“Mặc dù thô tục một chút, nhưng tính cách bà đây chính là như thế, giọng điệu chuyện cũng là như thế, chắc chắn sẽ vì tỏ vẻ thục nữ mà chuyện văn minh, thế cũng thể rõ tính cách của !” Nam Cung Cẩm , vô cùng kiêu ngạo mà ưỡn n.g.ự.c , lộ vẻ vô cùng khí tiết! Có thể khắp thiên hạ , chuyện thô tục để biểu đạt phẩm đức cao thượng của , cũng chỉ một Nam Cung Cấm mà thôi!

Hoàng Phủ Dạ thế, lắc đầu , từ chối cho ý kiến, phe phẩy nổi cây quạt mạ vàng trong tay nữa, thu bên hông. chợt nhớ tới một chuyện khác: “Tiểu Cẩm Cẩm, chuyện nước sông, là do nàng ?” Lần hoàng để điều tra chuyện , tra thời điểm dòng sông vấn đề đại khái ba tháng , mà lúc đó, cũng chính là lúc Nam Cung Cấm và hoàng khai chiến

Lâm Truy!

Quan trọng nhất chính là, cảm thấy biện pháp hung ác đến vặn vẹo , trong thiên hạ cũng chỉ nàng thể nghĩ !

thế, nhất định hoàng của sẽ vô cùng cảm tạ ! Từ bây giờ Đông Lăng của sẽ lũ lụt, nhất định sẽ vì thế mà hết sức cảm động, thậm chí thành kính mà cúng bái vĩ đại như chứ!” Nam Cung Cẩm dõng dạc.

Còn khóe môi Hoàng Phủ Dạ thì hung hăng co quắp mấy , đúng thế, Đông Lăng bọn ngay cả nước cũng , thể lũ lụt chứ? “Tiểu Cẩm Cẩm, dù thế nào, nàng cũng nên cân nhắc vì thương sinh thiên hạ!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-64-neu-co-the-quay-lai-hai-nam-truoc.html.]

Hoàng Phủ Dạ, rõ ràng, vẫn thiên vị Đông Lăng. Nam Cung Cẩm lạnh một tiếng: “Lời nên giữ cho hoàng của , nếu khai chiến , thì tình trạng như bây giờ, đến nước , nhân từ với quân địch, chính là tàn nhẫn với chính !” “Tiểu Cẩm Cẩm, trong lòng nàng cũng nên rõ ràng, nếu dòng sông triệt để chặt đứt, Đông Lăng tất nhiên sẽ bỏ qua!” Như thế cũng sẽ kích thích cừu hận và ý chí chiến đấu của Đông Lăng, cuối cùng chắc chắn sẽ trở nên đ.á.n.h hạ Nam Nhạc, tìm ngọn nguồn sinh mạng của , tuyệt đối sẽ bỏ qua! Thêm đó, ép đến đường cùng, sẽ khiến cho chiến tranh càng thêm ác liệt. Nếu đến mức đó, chính là bộ Đông Lăng sẽ đồng tâm hiệp lực, đối với Nam Nhạc cũng tuyệt đối là dấu hiệu lành gì!

thế, chờ đến khi Đông Lăng đều mài đao xoàn xoạt, tràn ngập cừu hận đ.á.n.h hạ Nam Nhạc, Nam Nhạc chúng chợt biểu thị thật sự đành lòng nghìn vạn bá tánh Đông Lăng, vì hai nước giao chiến mà chịu khổ, sẽ nguyện ý trả nguồn nước cho các ! Sẽ khiến cho hoàng của phái mở đường sông trở về, vì động thổ trong cảnh nội Nam Nhạc, cho nên cũng thể phái quá nhiều đến. Như thế, ngươi xem bách tính Đông Lăng sẽ cảm động Nam Nhạc chúng đến rơi nước mắt ? Còn ai tiến đ.á.n.h Nam Nhạc nữa? Đến lúc đó, nếu tiến đ.á.n.h Nam Nhạc, sẽ biểu hiện chính Đông Lăng các bất nhân bất nghĩa, thậm chí là vong ân phụ nghĩa! Hơn nữa, mở đường sông cần thời gian, thời gian mấy tháng , Đông Lăng sẽ thể tay với Nam Nhạc, thiếu Đông Lăng nhúng tay , tình hình Nam Nhạc lắm , chờ khi tình hình thiên hạ bình , cho dù chúng tiến đ.á.n.h Đông Lăng, thì vì binh sĩ Đông Lăng nhận ân tình của Nam Nhạc, cũng sẽ thể cho chút thể diện nào, cho nên đến cuối cùng, lợi nhiều nhất là Nam Nhạc ?” Nam Cung Cẩm cũng keo kiệt, thẳng ý định của , , từ đầu đến cuối đều cho Hoàng Phủ Dạ!

Sau khi trở về cho hoàng của , Hoàng Phủ Hoài Hàn dù dự định của , cũng sẽ chỉ thể tức giận đến nôn m.á.u mà thể gì! Trừ phi mặt dạn mày dày tìm Tây Võ và Mạc Bắc xin nước! Như , trong bộ đế vương thiên hạ, t.h.ả.m nhất chính là Hoàng Phủ Hoài Hàn, nhưng duy nhất xâm chiếm thổ địa Nam Nhạc, chẳng cũng chính là Hoàng Phủ Hoài Hàn ?

Hoàng Phủ Dạ hiển nhiên cũng những lời của nàng khiến cho khiếp sợ! Cặp mắt tà mị và đào hoa nheo , ánh mắt Nam Cung Cẩm như là một thứ gì đó quỷ mị, hiểu nổi tại một cô gái tầm mắt khoáng đạt như thế, cùng với mưu lược sâu xa thế , mà giống một cô gái bình thường nữa, đây căn bản chính là một chính trị gia, nhà quân sự, càng là một đầy âm mưu! “Tự dưng đầy thâm tình thể gì?” Nam Cung Cẩm bất thình lình cho một câu.

Sắc mặt Hoàng Phủ Dạ trong nháy mắt cứng ngắc một chút, hung hăng ho khan vài tiếng mới điều chỉnh tâm trạng! Quay đầu về đám mây nơi chân trời phía , tỏ vẻ lơ đãng : “Tiểu Cẩm Cẩm, hiện nay chỉ hai chúng , nếu bản vương bắt nàng ...”

“Nói chừng khi đ.á.n.h bắt đấy!” Nam Cung Cẩm tiếp lời , nàng hiểu ý Hoàng Phủ Dạ , đơn giản chính là bắt nàng để uy h.i.ế.p Bách Lý Kinh Hồng. Thực cũng là để cho nàng rằng trong lòng Hoàng Phủ Dạ , giang sơn của hoàng cũng mãi mãi nặng như phân lượng của nàng .

Đây chính là đàn ông trong Hoàng Phủ gia! Hoàng Phủ Hoài Hàn như thế, Hoàng Phủ Dạ cũng là như thế, mà cuộc đời Hoàng Phủ Dật cũng điều khiển, giờ phút , nàng bỗng nhiên chút tò mò, để vương Đông Lăng đời giáo dưỡng những đứa trẻ thế nào, hầu như bộ sinh hoạt đều trong quỹ đạo hoàng gia, ai ngoại lệ, cũng ai nhảy ngoài. Kiểu cha thế , ở thời hiện đại, vô cùng thích hợp nuôi dạy con cái thành học sinh xuất sắc trong trường học, suy nghĩ của Nam Cung Cẩm cứ thế mà bay xa giới hạn.

“Ha ha...” Hoàng Phủ Dạ phun từ mũi một tiếng , một câu nồng đậm ý : “ thế, thủ của nàng, bản vương cũng !” Vốn Đạm Đài Minh Nguyệt phái hộ tống, nhưng Nam Cung Cấm chuyện với , cho nên kiên trì cùng, cuối cùng thì hai bọn họ mới du đãng thảo nguyên. Hai giao chiến, ai thắng ai thua, còn .

“Cho nên nếu nhân đến phát chán, thể nghĩ tới mấy chuyện mang tính xây dựng, nên nghĩ mấy chuyện ý nghĩa !” Nam Cung Cẩm trêu ghẹo.

Hoàng Phủ Dạ thở phào một thật dài nhẹ nhõm, tiếp tục nàng , trong giọng mang theo ý : “Thực , chuyện đ.á.n.h nàng, đúng thật khiến cho bản vương cảm thấy thoải mái hơn nhiều!” Không như thế, thì hiện nay đối mặt với sự lựa chọn gian nan, là bắt nàng về, giải trừ nguy hiểm cho Đông Lăng, vẫn để nàng tùy ý bình yên trở về Nam Nhạc.

Nam Cung Cẩm khẽ, trả lời tiếp, nàng phát hiện những đàn ông thích mấy câu khiến cho khó trả lời. Sau khi im lặng hồi lâu, bỗng nhiên nàng ngẩng đầu lên bầu trời, đến chuyện khác: “Hoàng Phủ Dạ, mãi mãi nhớ kỹ khi ở Đông Lăng, ba bốn lượt cầu xin cho . Ta càng nhớ kỹ, lúc vì giúp báo thù mà còn tính kế cả ruột thịt của . Cũng vĩnh viễn sẽ quên tình nghĩa ngân phiếu chín mươi mốt nghìn lượng của , còn cả mấy câu của nữa. Cho nên - bạn của , với , sớm vượt qua giới hạn sống và c.h.ế.t, từng , nếu một ngày gặp nạn, dù là núi đao biển lửa, cũng chối từ. Lời , mặc kệ qua bao nhiêu năm nữa, đều vẫn ý nghĩa như lúc ban đầu. Mặc dù bây giờ, lập trường của khác , nhưng nếu một ngày, kiểm của chỉ , mà giữa chúng , nhất định một c.h.ế.t, hy vọng, thanh kiếm sẽ xuyên qua lồng n.g.ự.c !”

Tình nghĩa thế , bản ý nghĩa của nó là quý giá nhất! Trên đời , nàng nợ ân tình Quân Lâm Uyên nhiều nhất, mà nhận ân tình của Hoàng Phủ Dạ cũng ít.

Hoàng Phủ Dạ ngơ ngác một chút, cũng ngờ luôn luôn tim phổi như nàng, thể nhớ kỹ những chuyện , nên cũng chút cảm hoài. Như là về thời điểm năm đó, về đêm hôm đó, với nàng. “Tiểu Cẩm Cẩm, cho nàng hạnh phúc, để cho nàng . Chỉ là, nàng nhớ kỹ, nếu một ngày, nàng đầu chốn cũ xưa, vẫn còn ở nơi .”

Lúc đó, tâm trạng của là như thế nào? Vốn cho là thời gian thể hòa tan hết thảy, hòa tan phần tình cảm và chấp niệm nên , nhưng đến cuối cùng, phát hiện nó như một cây gai , thời gian càng dài, thì cắm càng sâu. Không từng tới thanh lâu mua say, đó, cũng trở ít , nhưng mỗi đều là một đêm phong lưu phát hiện sự trống rỗng trong tâm trí càng lớn hơn.

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Tiểu Cẩm Cẩm, câu của nàng, cũng uổng công lúc đầu vì nàng mà nhiều thưởng thức ánh mắt như g.i.ế.c của hoàng !” Hắn từng quên chính lúc vì cầu tình cho nàng, mà hoàng nhiều bằng ánh mắt lạnh lùng, còn lão tam đến nay vẫn khúc mắc với , dáng vẻ thì luôn lãnh đạm.

“Trong loạn thể, một phần giao tình thế , cũng dễ dàng gì, nhất là đối lập. Ta sẽ trân trọng!” Nam Cung Cẩm gật đầu khẽ. Hoàng Phủ Dạ gật nhẹ đầu, cuối cùng cũng thật lòng : “ thế! Tiểu Cẩm Cẩm, nàng là hoàng của , cũng thích...” “Biết, qua . Chẳng qua thích thích, chuyện đều liên quan đến , bởi vì cái thích của rẻ mạt tới mức vì giang sơn xã tắc của , thể dễ dàng xuống tay g.i.ế.c c.h.ế.t . Cái thích của một như thế, đúng là cũng dám!” Nam Cung Cẩm lạnh lùng , như Hoàng Phủ Hoài Hàn, chắc chắn cả đời cũng tình cảm thật sự! Người yêu, cách nào m.ó.c t.i.m móc phối để đối xử, mà yêu , thì ngoại trừ vinh hoa phú quý bên ngoài , thì cho cái gì khác. Hoàng Phủ Dạ khẽ, cảm thấy cũng chột một chút, với cách đó của nàng, thì cái thích của cũng rẻ mạt đến thế ? “Biết thì thôi, còn đang nghĩ, gì năm đó nàng cũng là phi t.ử của , thế nào cũng nên đối với chút ý tứ gì đó. Không ngờ...”

Nam Cung Cẩm âm dương quái khí hừ lạnh một tiếng: “ suy nghĩ một chút, nhưng là năm đó nghĩ c.h.ế.t, hiện nay suy nghĩ vẫn là như thế!”

“Phốc...” Hoàng Phủ Dạ phun , nếu hoàng của lời , chắc chắc hẳn c.h.ế.t cũng sẽ tức c.h.ế.t!

Ngay khi đang chuyện, hai tới biên giới Mạc Bắc. Tiếp tục tới phía , sẽ đến nơi Nam Nhạc tiếp ứng nàng. Hai đều dừng ngựa , Hoàng Phủ Dạ thoáng qua thảo nguyên mênh m.ô.n.g khẽ: “Ta thật sự hy vọng, con đường , thể dài hơn một chút!” Thế nhưng mà, kể cả con đường dài hơn, chung quy cũng điểm cuối cùng. Bởi vì nơi nàng trở về:

“Cuộc sống vốn là như thế, trong biển mênh mông, sẽ sóng vai cùng đường với mãi cho đến tận cùng thế giới, mà cũng sẽ nửa đường tách . Không cần đau buồn vì điều , vì ít , các từng đồng hành cùng , giống như là băng, mặc dù bi tráng, nhưng cũng vĩnh hằng. Như với , mặc dù thể phu thê, nhưng tình nghĩa cả đời cũng quên . Thêm nữa, linh hồn bất tử, tình cảm bất diệt!”

, linh hồn bất tử, tình cảm bất diệt! Nếu cơ hội, đến thảo nguyên Mạc Bắc cùng một đoạn đường ?” Thực trong lúc bất tri bất giác, bọn họ cưỡi ngựa hơn nửa ngày, bởi vì thảo nguyên Tây Cách Nhĩ cách biên cảnh Mạc Bắc cũng xa. lộ trình nửa ngày , như chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Nam Cung Cấm đầu thoáng qua, bộ thảo nguyên, đều là từng mảng cỏ xanh. Gió thảo nguyên cho thần thanh khí sảng, cũng đúng là địa điểm nên : “Được! Có rảnh đến đây một chút! Vậy hôm nay, xin từ biệt!” “Xin từ biệt!” Hoàng Phủ Dạ , cặp mắt tà mị và đào hoa lưu luyến thật lâu khuôn mặt của nàng. Cuối cùng, , giơ roi giục ngựa mà . Vạt áo đỏ tươi, trong gian núi sông , chỉ như một hình ảnh nhỏ bé, giơ roi chỉ hướng Đông, nơi đó là nơi trở về.

, Hoàng Phủ Dạ , đây là cuối cùng trong đời thể thoải mái và vui vẻ đám chuyện với Nam Cung Cẩm như thế. Ngày hôm nay như ngắn ngủi, nhưng như cả một chặng đường dài, cũng là điểm cuối cùng hai bọn họ thể chung. Kỉ niệm hôm nay trở thành ký ức tươi nhất cả cuộc đời , cũng trở thành hồi ức duy nhất còn sót . Còn ước hẹn một nữa dạo ở Mạc Bắc, cũng trở thành giấc mộng Nam Kha...

 

 

 

 

Quyển 4

 

Loading...