Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 64:: Giải Ấn Ký!
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:21:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Duệ ca ca!” Nam Cung Cẩm sợ hãi kêu lên một tiếng, đỡ lấy thể đang ngã xuống của , chạm , nàng sờ thấy một mảng m.á.u ướt đẫm, trường bào màu xanh lam của ướt đẫm m.á.u tươi nên biến thành màu xanh đậm.
Hách Liên Tháp Đặc lập tức tiến lên đỡ một bên Thượng Quan Cẩn Duệ, chút vui quát Nam Cung Cẩm: “Bỏ tay !”
Nam Cung Cẩm giơ tay lên, mới là ấn vết thương của , nghĩ tới cảm giác mà tay nàng mới sờ thấy, trong lòng nàng cảm thấy hãi hùng, khiếp vía.
Bách Lý Kinh Hồng chậm rãi tiến lên, mặt chút cảm xúc nâng Thượng Quan Cẩn Duệ lên, đó đưa phòng. Nam Cung Cẩm mơ hồ đoán điều gì, liền tranh thủ thời gian sai chuẩn vải và nước nóng, cùng với các loại t.h.u.ố.c cầm máu, t.h.u.ố.c giảm đau, đó theo .
Trong lòng Hách Liên Tháp Đặc vô cùng bất mãn với Nam Cung Cẩm, cũng càng ngàn vạn bất mãn với Thiếu chủ ngu xuẩn nhà ! Đáng khi Thiếu chủ giải quyết xong chuyện đấy, chấp nhận để trị liệu cho thì cũng nặng đến nông nỗi , thế mà cứ cố gắng chịu đựng, lấy thể mà diễn trò, là sợ Công chúa áy náy. Nói trắng chính là ngu mới đúng! Theo Hách Liên Tháp Đặc, nếu nỗ lực, cố gắng để điều gì thì nên lập tức cho đối phương mới đúng, thì !
Thật đúng là! Trong lúc oán thầm trong lòng, cũng chuẩn xong những thứ cần thiết.
Mà Nam Cung Cẩm là truyền nhân duy nhất của thần y, đương nhiên là e dè dùng kéo cắt bỏ quần áo Thượng Quan Cẩn Duệ! Khi thấy vết thương , dù cho là nàng g.i.ế.c qua vô , cũng khỏi run lên một cái, bộ cánh tay giờ là một mảnh m.á.u thịt be bét! Hắn chính là cứ thế mà mạnh mẽ đem chỗ thịt khoét , khi khoét thì dấu ấn đỏ tất nhiên là còn nữa, dấu ấn đỏ nàng cũng sẽ biến mất! Đây chính là biện pháp nghĩ tới, khẳng định sẽ m.á.u ch.ó mà hi sinh tính mệnh, nhưng như bây giờ xem thì gì khác biệt cơ chứ?
Nam Cung Cẩm c.ắ.n môi , nhíu chặt lông mày, cẩn thận tỉ mỉ xử lý vết thương cho , ở bên cạnh thì hạ nhân đưa tới khăn mặt, nàng cũng là tự lau. Mà Thượng Quan Cẩn Duệ nhắm mắt, khuôn mặt phong thần tuấn lãng thể tìm thấy chút hồng hào nào, đây là triệu chứng của mất quá nhiều máu.
Khoét thịt tất nhiên sẽ thương tổn tới ít mạch máu, nàng thật sự rõ thế nào mà ! Nàng lấy châm bạc , đ.â.m mấy đại huyệt của để bảo vệ nhịp tim, đó mắt cũng cũng dám nháy một cái để tra t.h.u.ố.c lên vết thương của , thấy m.á.u cuối cùng cũng chảy nữa, nàng thở dài một , đó liền bắt đầu băng bó tỉ mỉ.
Một lúc lâu , nàng mới xử lý xong vết thương, mà giường và chăn thấm ướt một mảng lớn máu, màu đỏ tươi chói mắt khiến cho mở mắt , mà chậu nước nhóm hạ nhân bê thì trong đó cũng bộ là huyết thủy! Nhìn cực kì kinh khủng. Nam Cung Cẩm nhanh chân đến bên cạnh bàn, kê t.h.u.ố.c bổ máu, t.h.u.ố.c giảm đau giao cho hạ nhân lấy thuốc.
Ngay lập tức hạ nhân tới, ga giường cùng quần áo, còn Nam Cung Cẩm thì vẫn luôn giơ cánh tay của lên, để tránh khác động , mất một lúc lâu, ga giường và quần áo mới xong.
Sau đó, nàng cách đó xa lẳng lặng chăm chú. Từ đến nay, Nam Cung Cẩm từng thấy Thượng Quan Cẩn Duệ như thế , đây nàng luôn luôn trông thấy một cách trầm , nhưng trong nụ đó ẩn chứa mũi d.a.o lạnh lẽo. Hắn luôn luôn xuân phong đắc ý, cho nên trông thấy , cũng hầu như sẽ cảm thấy như gió xuân ấm áp. Hiện nay, cứ ở giường như thế, hầu như tìm thấy chút sức sống nào. Hắn như thế trông xa lạ. cũng thuộc, sự thuộc khiến cho nghĩ đến mà rơi lệ.
Nam Cung Cẩm ở đầu giường Thượng Quan Cẩn Duệ, còn Bách Lý Kinh Hồng ở lưng Nam Cung Cẩm.
Đôi mắt như ánh trăng say lòng nàng, trong lòng ngổn ngang cảm xúc. Hắn tính tình của nàng, chỉ cần bên ngoài đối nàng một chút, nàng ắt sẽ m.ó.c t.i.m móc phổi cho đối phương, xem đối phương như một nhà. Mà Thượng Quan Cẩn Duệ hy sinh lớn như thế , trong lòng của nàng chắc chắn vô cùng cảm động. Bây giờ, chỉ đang hận dấu ấn tại ở , trời cao cũng cho cơ hội khoét thịt để bảo vệ nàng,
“May mà đến kịp!” Nam Cung Cẩm thầm cảm thấy may mắn, may mắn nàng tới kịp, nếu cánh tay của mà giao cho khác xử lý, chừng cánh tay sẽ phế mất!
mà bởi vì ban nãy nàng quá tập trung, tiêu hao ít tinh lực, nên bước của nàng cũng lảo đảo một chút. Sau đó nàng ngửi mùi tuyết liên xông mũi, ngã trong một cái lồng n.g.ự.c lạnh buốt.
“Vẫn khỏe chứ?” Âm thanh thản nhiên vang lên, thể là câu sự quan tâm nhiều hơn thế nào nhưng cho cảm thấy ấm áp.
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Vẫn !”
Nàng thở dài nặng nề nghĩ, nàng nên xem như đây là hạnh phúc . Nàng một trưởng lúc nào cũng nỗ lực vô điều kiện vì nàng, sẵn sàng chiều theo ý nàng; dạng như Lãnh T.ử Hàn vì nàng mà chấp nhận đem tất cả sự bất nhân bất nghĩa đều gánh đó... Rồi thì như tri kỷ Quân Lâm Uyên tiếc tính mạng vì nàng đồ vật. Còn mỗi khi nàng cảm thấy mệt mỏi, thì nhất định thể tựa bả vai. , hình như kinh nghiệm trắc trở mà nàng gặp đó, nhiều hơn một nửa ở đây đấy!
Nhìn đang giường, Nam Cung Cẩm nở nụ đắng chát : “Ta luôn cảm thấy là bất hạnh, ngắn ngủi hơn hai mươi năm, trải qua muôn vàn thử thách, tranh đấu qua , quả nhiên là vận mệnh nhiều đạc. Có vẻ như chỉ ước đơn giản là sống sót, cũng thật khó khăn, khó như lên trời . đôi khi, cũng cảm thấy may mắn, thật sự là may mắn, bất kể gặp chuyện gì, hoặc là gây chuyện gì, cũng các ở bên cạnh . Ta cho rằng, các mới là tài sản quí giá nhất trong cả đời của , vô cùng quý giá!”
Từ tới giờ thì trong lòng của nàng, tiền luôn luôn là quan trọng nhất, thậm chí nàng còn nhiều tiền như thế để gì, chỉ là cảm thấy quan trọng, thích, tiền trong tay càng nhiều, trong lòng càng an tâm. Cho nên dù thường xuyên nhiều tiền, nhưng đều nỡ dùng, lẽ nàng chính là thần giữ của trong truyền thuyết . Tóm chính là đối với tiền nàng một loại khát khao rõ ràng vì . tới hôm nay, cuối cùng nàng thể hiểu rằng nhiều thứ quý giá và đáng trân trọng hơn so với tiền nhiều, dù là ngàn vàng cũng đổi !
Ngàn vàng thể đổi lấy tính mạng con , thể đổi lấy vô kẻ việc cho ngươi. để đổi vì ngươi mà tiếc một cách thật lòng? Không đổi !
Bách Lý Kinh Hồng thế, chỉ im lặng ôm chặt eo nàng, để cho hai tới gần hơn một chút, gần hơn một chút.
“Huynh xem, như sinh , cuối cùng là may mắn, là bất hạnh?” Nam Cung Cẩm hỏi, giọng điệu một chút ưu thương nhè nhẹ, suy nghĩ cũng càng bay xa. Có lẽ là may mắn vì nếu nàng chỉ là một bình thường, sống một cuộc sống bình thường, thì khả năng gặp nhiều như thế, cũng khả năng nhiều tấm chân tình mà dùng ngàn vàng cũng đổi như .
“Sinh mệnh, vốn là một sự công bằng.” Hắn trả lời vấn đề của nàng bằng một câu ngắn gọn. Nếu là cả đời thuận buồm xuôi gió, thì gì cái gì hoạn nạn để mà gặp chân tình? Nếu gặp chân tình, thì tất nhiên là bên trong quá trình đó sẽ trải qua nhiều cực khổ. Có thể coi như đây là vì để đạt một cái gì đó nên trả giá cao, cho nên, đây coi như là một sự cân bằng.
“ , một sự công bằng! Một giao dịch công bằng với vận mệnh, nếu là thông minh, nhất định sẽ trao đổi đồng giá.” Thật nàng còn , những trao đổi, dù cho là đồng giá, nhưng miễn là trong lòng nàng cảm thấy giá trị, thì đó chính là giá trị!
Nói xong, phiến mây đen trong lòng Nam Cung Cẩm cũng chầm chậm tan , chỉ là trông thấy Thượng Quan Cẩn Duệ thì nàng vẫm cảm thấy còn chút lo lắng. Thân thể của , nếu là buổi tối mà xảy chuyện gì, thì coi như là , nhưng nếu là phát sốt, thì vấn đề sẽ nghiêm trọng.
“Có ở phủ Thừa tướng đang chờ chúng trở về.” Bách Lý Kinh Hồng nhắc nhở, cũng là nhắc nhở nàng cần trở về ngay, mà là thể xem nhẹ vấn đề .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-64-giai-an-ky.html.]
Nam Cung Cẩm cũng phản ứng , phân phó ngoài cửa: “Phái một phủ Thừa tướng truyền lời, đại ca của bản quan bệnh, tối nay bản quan ở chỗ chăm sóc !”
“Rõ!” Thị tỳ lên tiếng, đó ngoài tìm .
…
Đảo mắt một cái thì sắc trời tối đen, hai đang ở đầu giường trông coi.
“Buồn ngủ, thì ngủ một lúc , trông cho.” Thật trong lòng của đúng là cảm thấy chút buồn , cùng phụ nữ của chăm sóc, canh chừng đàn ông khác. Loại cảm giác tự nhiên là khiến cực kỳ thoải mái, nhưng hiện tại thì thể gì khác, ai bảo bọn nợ ân tình .
Nghĩ đến đây, khỏi chút oán niệm, nếu để cho cấm chế là ai giở trò quỷ, Bách Lý Kinh Hồng mà lột da đó thì .
Hắn đang nghĩ như , thì một lão già khọm khẹm nào đó đang cưỡi ngựa ở ngôi thành cổ nào đó cũng đồng thời chịu mà hắt xì một cái! Nhìn chung quanh một vòng : “Ai đang định gài bẫy lão nhân gia đó?”
Nói xong thì vươn tay nhắm mắt bấm ngón tay tính toán. Không bao lâu , ông từ đầu đến cuối câu chuyện, nhịn mà nuốt một chút nước bọt, vốn ông cho là hạ cấm chế thể để cho bọn nhóc con đau đầu một đoạn thời gian, ngờ rằng Nam Cung Duệ là loại khẩu Phật tâm xà, chuyện đều lưu đường lui, tiểu t.ử đó vốn tiến lùi như , nhưng hề lưu một tý đường lui nào, trực tiếp tay khoét một miếng thịt của xuống!
Ôi, trẻ tuổi, chính là nhiệt huyết dâng trào như thế đây, giờ thì nhỉ? Nằm giường sống c.h.ế.t thế kìa. Tên tiểu t.ử Bách Lý Kinh Hồng còn định tay với ông , còn định lột da ông ?! Ông nghĩ mà cảm thấy phát lạnh, tranh thủ thời gian vươn tay, bấm ngón tay tính xem tương lai lột da , nhưng khi tính toán mấy bỗng nhiên khổ sở nhớ một vấn đề...
... thầy bói tính vận mệnh của chính !
Thế là, ông cụ già tóc trắng xoá nào đó khỏi ngẩng đầu lên đầy bi thương trăng sáng trung, buồn bã kêu rên: “Sư phụ, tại ngài c.h.ế.t sớm như chứ, bây giờ tìm xem bói cho !”
“Vậy thì để đồ nhi đoán một quẻ cho ngài!” Một âm thanh vô sỉ từ phía vang lên, để cho khóe miệng lão già nào đó tuy già mà đắn co quắp nghiêm trọng, âm thanh phong lưu hoa lệ tiếp tục truyền tới: “Đồ nhi tính sắp tới sư phụ đại kiếp! Nếu như tại lúc nửa đêm sư phụ phát tiếng sói tru, chắc chắn sẽ Thiên Lôi đ.á.n.h trúng, hẳn c.h.ế.t nghi ngờ!”
“Tiểu t.ử thúi! Ngươi sống nữa !” Hai tên đồ của , đại đồ Mặc Quan Hoa, cảm thấy hứng thú đối với việc xem trời, nhưng là hứng thú với đoán mệnh. Hắn luôn là nhiều chuyện nếu mà tính toán cũng , thì sống còn ý nghĩa gì. Còn nhị đồ Đạm Đài Minh Nguyệt, học bộ tài dùng binh, kế sách trị quốc của ông , đó đạp ông một cước, là đoán mệnh căn bản chính là bốc phét, giả thần giả quỷ!
Thương cho ông lớn tuổi nhưng tuyệt chiêu khiến ông kiêu ngạo nhất, rơi kết quả là kế tục! Tiểu t.ử hỗn láo còn đoán mệnh cho , thật là nên g.i.ế.c mới !
“Ha ha... Không đồ nhi sống, là sư phụ sống đấy chứ, mà quên cả mệnh căn t.ử của !” Hắn xong thì ném tới một túi rượu.
Lão già ánh mắt lập tức sáng lên, bắt lấy, mở nắp bình uống một ngụm tràn đầy hạnh phúc! Sau đó mở miệng khen ngợi: “Coi như thằng nhóc nhà con còn chút lương tâm!”
“Sư phụ, lão nhân gia ngài nên cẩn thận, bây giờ là nửa đêm canh ba, cướp tiền là chuyện nhỏ, cướp sắc mới là chuyện lớn! Đồ nhi về !” Đạm Đài Minh Nguyệt vì mà luôn cảm thấy chọc cho sư phụ của tức giận đến giơ tay nhấc chân là một việc khiến đặc biệt cảm giác thành công, cho nên thường mệt. Có lẽ là bởi vì chính khi còn bé lão già họm hẹm trừng trị nhiều chăng!
“Cút! Cút! Cút! Cút ngay lập tức cho , thấy con chuyện là bực !” Ông cụ già giận đến xanh mét cả mặt !
khi thấy đối phương lời cưỡi ngựa rời , chợt nhớ tới cái gì, lão bỗng hô lên: “Minh Nguyệt, nhất là con nên rời khỏi Tây Võ sớm một chút, lúc , nhất đừng để của Mộ Dung Thiên Thu phát hiện!”
Đạm Đài Minh Nguyệt ngừng , cảm thấy chút đau đầu, đương nhiên thời điểm nên Mộ Dung Thiên Thu phát hiện mới , miễn cho đối phương phái binh lục soát khi đường, khiến cho bản đồ lục soát . để phát hiện, quả thực là một chuyện dễ dàng gì!
“Nể tình thằng nhóc nhà con ngoan ngoãn lời, mang rượu ngon tới cho vi sư, vi sư sẽ mách cho con một chút. Đưa tới phủ Yến Kinh Hồng hơn ngàn lượng vàng, bảo đảm con sẽ lên đường bình an! Ha ha... Giá!” Dứt lời, ông cụ hung hăng quất mạnh một roi, thúc ngựa .
Sau khi , khóe môi Đạm Đài Minh Nguyệt hiện một nụ quỷ dị, hổ là sư phụ, thấy đưa rượu tới, ngay là chỉ điểm một vài điều. Chỉ là, chuyện cũng quan hệ tới Yến Kinh Hồng ? Thật đúng là thú vị...
Nhìn trăng sáng trời một chút, bỗng nhiên chút hối hận, sớm như thế thì cũng nên học xem bói một chút, bắt lão già đáng c.h.ế.t , nhất định học, nhưng mà nghĩ, mà học cái xem bói , chắc lão già đáng c.h.ế.t sẽ vui vẻ đây?
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Quyển 3