Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 6:+2: Hồng Mỹ Nhân Kiêu Ngạo Toàn Tập! (2)
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:18:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong phủ Thừa tướng, một , tự dọn cho một băng ghế nhỏ trong đại sảnh, yên lặng đó, mặt biểu tình, đáy mắt thần sắc thập phần ai oán, phảng phất cứ như tức phụ bỏ rơi, chỉ còn thiếu nước lượm cây vẽ hình xoắn ốc đất.
Phong và Tu đầu rớt xuống một giọt mồ hôi to đùng, trạng thái khôi hài của Bệ hạ nhà thật buồn nhưng là . Hoàng thượng của ơi, Ngài rốt cuộc là cái gì ? Ở đây diễn oán phụ... .. oán phu ? Thật nếu , trong đại sảnh cả đống ghế bành, hết sức nhàn nhã mà, tại Bệ hạ cao quý thanh lãnh nhà họ chọn cái băng ghế nhỏ xíu giữa sảnh như , đáy mắt như thanh huy hàm chứa nghiêm trọng nỗi sầu ai oán và lên án, cả buổi chiều ở chỗ .
Bộ dáng mỹ nam t.ử hết sức tội nghiệp , đừng là bọn họ, ngay cả Quản gia cùng nha đầu của cả Tướng phủ đều nhịn mà đau lòng, đồng loạt âm thầm cầu nguyện: Tướng gia, Ngài về nhanh nhanh , mỹ nam t.ử buồn bã sắp c.h.ế.t đến nơi !
Dường như Nam Cung Cẩm lời nguyện cầu của họ, khi trời tối, tay cầm vài món đồ chơi mua đường cho Kinh Lan bước cửa. Vừa liền đưa mấy món nho nhỏ đó cho Hiên Viên Dĩ Mạch bảo nàng đem tới cho Mộ Thiên Thiên. Quay đầu , liền phát hiện nào đó giữa đại sảnh, liếc mắt thêm nữa, đầu lập tức xuất hiện một đống hắc tuyến! Con hàng đang cái gì cà?
Hiên Viên Dĩ Mạch nhịn khóe miệng run run, một năm gặp điện hạ mà sùng bái ngày đêm, hôm nay gặp , khiến cho thốt nên lời, hình thái là do chịu kích thích gì nhỉ?
Một giọt mồ hôi to tướng rơi xuống ót, đến mặt , cũng đồng thời ngẩng mặt nàng, trong mắt mang theo một tia mất mát cùng vô tận thê lương. Lại thêm một giọt mồ lạnh nữa rơi xuống đầu, nếu khác , còn tưởng bộ dáng của là do bội tình bạc nghĩa mà gây nha! “Chàng ?” Dĩ nhiên là lời đáp .
Hắn chậm rãi lên, một bộ dáng cao hoa thanh quý, trong đáy mắt ánh trăng say lòng hàm chứa sương mù, chỉ cần một tia cẩn thận liền hóa thành giọt nước tràn , thoạt thật đáng thương bao.
Bộ dáng tâm Nam Cung Cẩm tan nát, gì an ủi mới . Đám Phong và Tu bên cạnh hết sức thức thời mà cút , để gian cho hai bọn họ. Thật thấy thái độ đau lòng của Hoàng hậu, bọn họ liền hiểu, cơ bản Hoàng thượng nhà họ xử lý xong tấu chương truyền từ Nam Nhạc đến liền dọn băng ghế ở chỗ là gì, hóa là cả buổi chiều ôm cây đợi thỏ!
“Tốt , , đừng như mà, ngoài, nhất định sẽ về sớm!” Còn xong là trở về liền , gì đến nông nỗi chứ!
Sắc mặt vẫn đạm mạc như cũ, cả vẫn là một trạng thái ai oán.
Lại một cái hắc tuyến rơi xuống “Lần ngoài, nhất định sẽ mang theo!”
“Được!” Một câu nhanh vang lên, ánh mắt tuyệt hiện một tia giảo hoạt mà Nam Cung Cẩm kịp thấy. Nếu chủ động đòi theo, Cẩm nhi nhất định cho rằng tin nàng, cũng cho nàng gian tự do, nhưng xa nàng, một khắc cũng rời, hơn nữa trong phủ mà nghĩ đến cảnh nàng cùng một đám mỹ nam t.ử ăn uống chè chén trong lòng càng khó chịu, cho nên mới nghĩ hạ sách .
Thấy đáp nhanh , mặt cô nàng hiện lên một chút hồ nghi, nhưng nhanh, tia hồ nghi biểu hiện ai oán thậm chí càng diễn càng nhập tâm đến mức biến mất, chủ động ôm eo , cảm nhận mùi hương tuyết liên quen thuộc, cọ cọ trong n.g.ự.c “Được , đừng như , sai ! Lần nhất định sẽ mang theo mà!” Tại nàng một cảm giác là đang dỗ dành trẻ con nhỉ? Cảm giác hàng so với Quân Kinh Lan còn ngạo kiều hơn!
Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, kèm theo nhiều lời cam đoan của nàng khiến Bách Lý Kinh Hồng cảm thấy đây cả buổi cũng lãng phí. Cái gì cũng mà chỉ ôm lấy nàng, tiếng động biểu hiện sự ủy khuất của . Không gì lực sát thương hơn nhiều so với việc lải nhải chỉ trích khiến trong lòng cô nàng nào đó hết sức áy náy, thể vãn hồi, thầm mắng chính , cho dù ở hiện đại thì một đàn ông cũng thể chấp nhận việc một nữ nhân đơn độc ngoài chè chén với một đám hảo a? Huống chi bây giờ là cổ đại, thiệt là khi dễ quá mà!!!
“Tiểu Hồng Hồng yêu, đừng giận nữa ?” Ngước mắt , trong mắt tràn đầy ánh sáng hy vọng.
Hắn cúi đầu nhàn nhạt nàng, âm thanh trong trẻo lạnh lùng vang lên “Không giận”
Ai nha! Mẹ của ơi! Nói là giận nhưng bộ dáng ủy khuất là ? Không còn tưởng rằng Nam Cung Cẩm nàng gây chuyện gì tày đình với , trong lòng lau giọt chất lỏng mặt , vẫn là mô hôi nước mắt a? Aizzz…. Nếu giận dỗi thì còn thể giải thích một phen, xin tha thứ khoan dung một ít. Đằng tức giận, mà đích thực là tức giận thật, bất kể là mặt trong đáy mắt, thậm chí quanh đều nữa điểm tức giận nhưng là ủy khuất khiến khác nỡ thẳng! Cái nàng còn thể gì nữa?
Cách đó xa, Quản gia đang Tướng gia hết sức cường đại và bưu hãn nhà giờ phút đang rúc n.g.ự.c một nam nhân khác, nội tâm dâng lên bao nhiêu là cổ quái, nhưng khi đến nam nhân đáng thương như thế, bộ xương già của lão cảm thấy đành lòng, âm thầm oán trách: Tướng gia nha, thật sự là quá đáng, trong nhà mỹ nam t.ử trông ngóng mà còn tiêu sái ở bên ngoài đến giờ mới chịu trở về, đây là bộ dáng của một đàn ông nên thể hiện ?
Vào lúc , hạ nhân từ hậu viện đến thông báo “Quản gia, đồ ăn chuẩn xong, nên hỏi Tướng gia dùng bữa ?”
Quản gia gật gật đầu đại sảnh, Nam Cung Cẩm chút mất tự nhiên rời khỏi n.g.ự.c Bách Lý Kinh Hồng, nàng thể quên mất đây là đại sảnh, hai đàn ông diễn tự nhiên thế nhân như ?
“Tướng gia, bữa tối chuẩn xong, ngài dùng bây giờ ?” Nói xong còn liếc Bách Lý Kinh Hồng một cái, bổ sung “Vị công t.ử , đợi Ngài về nên từ trưa đến giờ vẫn ăn gì, chắc là đói !” Nói thật, thấy Tướng gia hôm nay quá phận nên mới nhịn mà .
Câu “Không cần, ăn ” lên tới miệng nàng cưỡng chế nuốt xuống. Nhìn bên cạnh một cái, đáp “Ta ăn , nhưng cần ăn”
“Không ăn” Ba chữ quạnh quẽ vang lên, mặt ai đó chút biểu tình.
Cô nàng minh bạch, hôm nay kiêu ngạo ! Ném cho Quản gia một ánh mắt, ý bảo nhanh dọn cơm lên, Quản gia hiểu ý vội vội vàng vàng chạy .
Không bao lâu đồ ăn cũng chuẩn xong. Người nào đó thần sắc vẫn đạm nhiên cách đó xa, hai bữa ăn vẫn chả tỏ vẻ gì là đói.
Nam Cung Cẩm lau mồ hôi trán, khuyên nhủ “Tiểu Hồng Hồng, chúng ăn một chút gì nhé!’
Hắn cúi đầu nàng, mặt nửa phần dị sắc, đáy mắt còn lấp lánh một tia ủy khuất, “Ta đói” Âm thanh vẫn thanh lãnh cao ngạo như cũ, nhưng giọng giống như một đứa trẻ đang dỗi.
Lại nữa ! Bây giờ nàng còn chiều chồng như nuôi con! Cầm lấy tay , đưa đến bàn, ấn xuống “Ăn!”
Hắn cũng lười , đầu nàng nữa, rõ ràng là đang cáu kỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-62-hong-my-nhan-kieu-ngao-toan-tap-2.html.]
Cô nàng thầm mắng trong lòng một hồi lâu, xem , bản đem một đại mỹ nhân cao ngạo thanh lãnh biến thành bộ dáng gì ? Tức giận đến mức ăn!
Bọn hạ nhân bên cạnh trong lòng cả trăm tư vị, công t.ử dường như quá kiêu ngạo!
Nam Cung Cẩm thấy dụ khị thành công liền dứt khoát lên, đến mặt gắp một đũa thức ăn đưa lên tận miệng “Ăn!”
Hắn nhàn nhạt quét mắt nàng, cả nửa ngày cũng thèm mở miệng, dường như thật sự là đói bụng, cũng thật sự ăn cơm.
Sắc mặt cô nàng bắt đầu khó coi, tuy chuyện là của nàng nhưng ăn là a! Ngữ khí vài phần ác liệt “Ta ăn cơm. Nếu ăn thì lăn ngoài cho bà, mắt thấy tâm phiền”
Nghe xong thực sự dậy tính ngoài. Mẹ nó! Cô nàng mắng thầm một tiếng, nhanh chóng kéo trở , liên tục xin “Cưng ơi, sai , cần giận dữ, cần giận dữ mà!”
Bọn hạ nhân thấy Tướng gia nhà họ nịnh nọt, còn phun cái câu “Cục cưng” mà buồn nôn, lông tơ đồng loạt dậy chào cờ, thật là tam quan phá sạch! Ông trời ơi, đây là hai nam nhân gì ???
Sau khi dàn xếp mỹ nhân kiêu ngạo xuống xong xuôi, cô nàng tươi , thập phần ôn nhu mở miệng “Cưng , ăn một miếng nào, ngoan…” Khóc ngất! Sống như đối với nàng bộ dễ dàng lắm !
Lần thì lời, ngoan ngoãn mở miệng, ưu nhã ngậm lấy thức ăn, nhẹ nhàng nhai nuốt. Ánh mắt nàng mang theo vô tận ai oán, cứ như thể hôm nay chịu sự ủy khuất vô bờ!
Cô nàng đến mức ái náy chịu . Nàng ném ở nhà còn bản thì ngoài rong chơi cả ngày, trở về thấy ăn cơm thì rống giận một phen, còn là ??? Nàng quả thật là mà! Hắn ăn xong, nàng gắp một đũa thức ăn khác đưa đến bên môi, dụ dỗ “Ăn thêm miếng nữa nhé!”
Hắn vẫn lời ngoan ngoãn ăn, ngữ điệu ôn nhu của Nam Cung Cẩm dường như nhớ đến những ủy khuất nãy, trong mắt là một mảnh mờ mịt, giống như cẩn thận liền bật , bộ dáng cho cô nàng hám trai nào đó con tim đau thắt, aizzz… thật trụy tim luôn mà!!!
Yên lặng đút cho ăn xong, còn hầu hạ lau miệng, môi lảm nhảm mãi câu “An tâm, sẽ bao giờ bỏ ở nhà một nữa!” Haizz… nam nhân ngạo kiều khó hầu hạ thật!
Tình hình rớt mắt Hủy đang nấp ở chỗ tối khiến y cung kính khen ngợi Bệ hạ nhà hết lời. Xem , thu thập Hoàng hậu nương nương đến mức dễ bảo đến , ngoài việc đãi ngộ cao cấp còn đạt mục đích bản nữa nhé, Hoàng hậu cam đoan sẽ bao giờ ném Hoàng thượng ở nhà mà ngoài gặp mỹ nam khác!
“Vậy, thưởng hoa yến ngày mai cũng ” Ai đó nhàn nhạt . Nghe giọng điệu của Mộ Dung Thiên Thu là thưởng hoa yến cũng thứ gì .
Ặc… động tác cô nàng dừng một thoáng. Thưởng hoa yến là tiệc mà các đại thần đem vợ con đến, ? Hơn nữa màu mắt độc đáo của tuy Mộ Dung Thiên Thu nhận nhưng chắc là những khác cũng nhận !
Thấy nàng lộ vẻ do dự, trong nháy mắt biến thành kiêu ngạo, âm thanh trong trẻo lạnh lùng thốt lên “Không thì thôi!”
“…” Khóe miệng giật giật “Ta mang theo!”
……
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Hôm , Yến Kinh Hồng triều thỉnh Hoàng thượng đem Uyển Thành đang tuyết tai tặng cho Bình Nguyên Hầu đất phong. Kế khiến những thông minh đều mắng to nàng gian trá, tính kế Bình Nguyên Hầu! Mà rõ ràng Mộ Dung Thiên Thu cũng là thông minh, tay đó giờ luôn là cái gai trong lòng , đem củ khoai lang nóng bỏng ném cho Bình Nguyên Hầu, khi đại quân thiết kỵ của Đại Mạc tới y thể thủ nha. Nếu bảo vệ, liền trị tội, tước binh quyền của y. Còn nếu dám tạo phản thì càng , trực tiếp tay diệt trừ luôn!
Biện pháp quả thật quá . Uyển Thành thường xuyên xảy tuyết tai, trấn thủ miễn phí, mặt khác miếng đất cho dù phong cho Bình Nguyên Hầu thì cũng vẫn là của Tây Võ mà, cho nên vị Hoàng đế nào đó hết sức vui vẻ vung bút lên: Chuẩn tấu!
Vừa lúc hôm nay Lại bộ thượng thư Mị Văn Dạ bất hạnh té ngựa gãy chân khi thiết triều, tiện xa, nên đành hết sức ái náy phái Lại bộ thị lang Đoạn Thừa Dạ tuyên chỉ. Thế là chuyện khiến cho Mộ Dung Thiên Thu, Yến Kinh Hồng, bọn Mị Văn Dạ đều cảm thấy mỹ mãn, cao hứng khép như thế đó!
Đến nỗi Bình Nguyên Hầu và Đoạn Thừa Dạ khổ sở ở nơi xa cũng chỉ cho Nam Cung Cẩm ở nhà cảm thán một câu, quả nhiên là vui sướng nhất khi thiết kế cho khác gặp họa!
Thiệp thưởng hoa yến cũng đến phủ, Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng chuẩn xuất phát…
Quyển 3