Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 62: Bản Quận Chúa, Quả Thật Là Bị Gió Thổi Bay

Cập nhật lúc: 2025-11-29 10:11:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộc Nguyệt Kỳ che miệng . Kế của Tô Cẩm Bình, vốn là vô cùng vụng về, nhưng hiện giờ, nàng thốt lời , cũng là biến một hạ sách thành thượng sách! Dù Mộ Dung Song cam lòng tới , bây giờ cũng chỉ thể chấp nhận những lời , cứng rắn rằng gió thổi bay. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là cú ngã của ả, khiến ả c.h.ế.t!

Nàng dứt lời, ánh mắt như rắn độc của Quân Lâm Uyên liền quét sang phía Tô Cẩm Bình, đôi môi mỏng cong lên một nụ âm hiểm, lộ rõ sát ý khiến kinh hãi: “Ngươi gì?” Trực giác cho , chuyện chắc chắn liên quan tới Tô Cẩm Bình!

Cô nàng nào đó , hề sợ hãi, ngược còn cất cao giọng hơn vài phần: “Hoàng thượng Bắc Minh, nô tỳ quận chúa gió thổi bay!”

Lúc , Thiên Mặc đỡ Mộ Dung Song lên, vội vàng chạy xuống xem thương thế của ả thế nào. Nhớ đến dáng vẻ rơi cầu thang cực kỳ khôi hài , đều nhưng dám, nhịn đến khổ sở còn cố vẻ vô cùng quan tâm, sự tra tấn thật khó mà thành lời.

Một lát , khuôn mặt xinh của ả vặn vẹo, đau đến trợn mắt nhe răng nhưng thành lời.

Cả Tô Cẩm Bình và Tưởng Bảo Nhi đều thấy trong mắt một suy nghĩ: Quá đáng tiếc, thành công đẩy ả ngã c.h.ế.t luôn. Mạng lớn thật!

“Lưu Viện Phán, mau đến khám cho quận chúa!” Giọng lạnh băng của Hoàng Phủ Hoài Hàn vang lên, vẻ lo lắng, nhưng đôi mắt tím đậm quét về phía Tô Cẩm Bình. Việc tuyệt đối thể liên quan đến cô nàng c.h.ế.t tiệt . Mộ Dung Song ngã c.h.ế.t thì , nếu c.h.ế.t , sẽ thành một phiền phức nhỏ với .

“Vâng!” Lưu Viện Phán chính là thái y đầu trong thái y viện, lĩnh mệnh liền vội vàng chạy tới xem xét. Xung quanh đều yên tĩnh một tiếng động, chờ kết quả của ông. Sau một lúc lâu, ông đưa tay lau mồ hôi lạnh trán, : “Hoàng thượng, quận chúa gì đáng ngại, chỉ gãy xương đùi, e rằng sẽ tĩnh dưỡng ba tháng. Thần sẽ kê một chút dược, để quận chúa bớt đau đớn. Cố gắng tĩnh dưỡng , hạn chế cử động, sẽ lành nhanh thôi.”

“Ừ, !” Nói xong, nghiêm mặt, với những ở phía : “Vừa xảy chuyện gì? Đứng cũng vững nữa ?”

Mọi lúc đều phủi sạch liên quan, tất cả đồng loạt chỉ tay về phía Tưởng Bảo Nhi: “Khởi bẩm Hoàng thượng, thiên kim Tưởng gia xô chúng thần!”

Tưởng Bảo Nhi vội vàng quỳ xuống: “Hoàng thượng, thần nữ vững, nên mới loạn đội hình. chúng thần va chạm cũng động tới quận chúa Mộ Dương, xin Hoàng thượng thứ tội!”

Quả thật, đụng vài , nhưng ai ngã. Hôm nay là Trung thu chứ lễ bái gì, nên chuyện cũng là chuyện lớn. Có điều, tuy Hoàng Phủ Hoài Hàn tham dự âm mưu của hai , cũng cũng thừa , việc ‘ vững’ và việc Mộ Dung Song ngã xuống cầu thang chắc chắn liên quan với . Chỉ là, cũng cần thiết chỉ gì, khẽ gật đầu: “Đứng lên , nếu còn , trẫm nhất định sẽ nương tay!” Nếu vì nghĩ nàng là con gái của Tưởng Chấn Hổ, thì chỉ với việc mất lễ nghi , cũng đủ để kéo xuống đ.á.n.h hai mươi trượng !

“Tạ ơn Hoàng thượng, thần nữ cẩn tuân lời dạy bảo của Hoàng thượng!” Nàng lên, thở phào một , thầm cảm thán, Tô Cẩm Bình quả là bản lĩnh, ngay cả thái độ của Hoàng thượng đối với cũng tính toán thỏa cả!

Hỏi xong Tưởng Bảo Nhi, lạnh lùng Tô Cẩm Bình: “Vừa ngươi quận chúa gió thổi bay là ?” Giọng của đầy vẻ tức giận, nhưng ai thực sự giận dữ cho khác xem.

Mặt Tô Cẩm Bình tỏ vẻ mơ hồ, hiểu: “Khởi bẩm Hoàng thượng, vì chỉ quận chúa và cung nữ của nàng , ngài nghĩ mà xem, quận chúa thể vô duyên vô cớ ngã cầu thang như thế ? Chẳng lẽ là thị tỳ bên cạnh nàng đẩy nàng xuống ? Vì thế, cũng chỉ thể là gió thổi bay thôi!”

Mặt Thiên Mặc trắng bệch , kêu to lên với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Ta , nô tỳ , nô tỳ thể đẩy quận chúa xuống !”

“Hoàng thượng, ngài cũng thấy đấy, cô đẩy quận chúa xuống . Còn cả các vị đại nhân, phu nhân, tiểu thư, ai thấy ai đẩy quận chúa xuống ?” Tô Cẩm Bình hì hì họ, , tất cả đều mải hoảng hốt, ai mà thời gian rỗi về phía chứ!

Có điều, Vinh phi lạnh, : “Sao bản cung thấy, chính ngươi đẩy quận chúa xuống nhỉ?” Thật , ả hề thấy gì cả, nhưng cơ hội giúp xả hận, tội gì !

“Hả? Nói , là tiện tỳ coi trời bằng vung ?” Khuôn mặt diễm lệ của Quân Lâm Uyên thoáng nở nụ lạnh, nốt ruồi son mi tâm cũng càng trở nên chói mắt hơn, , trong đầu bất giác cùng xuất hiện một từ --- rắn rết!

“Nương nương, ngài đúng . Vừa tất cả đều thấy lưng ngài, xin hỏi, thế nào để lướt qua ngài, đẩy quận chúa xuống chứ? Dù đẩy, thì đẩy thể là ? Hay là vì chuyện của Liễu công tử, nên ngài giận cá c.h.é.m thớt đổ vấy cho , mới những lời đó?” Ở đại điện, nàng cô ả thích của Liễu Xương Ngạn, cho nên, nàng sớm đề phòng ả sẽ xuất chiêu , vì thế mới tránh lưng ả.

Mọi đều cùng nhớ , đúng là thế thật, lúc khi cung nữ ‘quận chúa gió thổi bay’, nàng lưng Vinh phi. Vì thế, ánh mắt nghi hoặc đều đổ dồn về phía Vinh phi, dù họ nghĩ chuyện e rằng đơn giản như bên ngoài, nhưng hiện giờ dựa những manh mối họ thấy, thì ai cũng nghĩ rằng Vinh phi vu oan giá họa cho Tô Cẩm Bình!

Mặt Vinh phi trắng bệch , nghiến răng : “Ngươi cũng thể đẩy quận chúa xong chạy về lưng mà?”

“Nghe cách nương nương , cũng chỉ là phỏng đoán mà thôi, tận mắt thấy, e là nô tỳ thể nhận tội !” Cô nàng nào đó vẻ cung kính, ngoan ngoan ngoãn ngoãn mặt ả.

“Ngươi!” Vinh phi cũng ngờ, chỉ là giọng điệu khác thường một chút cũng khiến nàng vặn vẹo để thoát tội , khiến ả vô cùng giận dữ!

“Thượng Quan ái khanh, khanh thấy thế nào?” Hoàng Phủ Hoài Hàn đẩy vấn đề cho Thượng Quan Cẩn Duệ.

Lẽ , việc xử án, nếu giao cho phủ doãn Kinh Triệu thì cũng giao cho Hình Bộ điều tra, nhưng Hoàng Phủ Hoài Hàn đẩy cho Thượng Quan Cẩn Duệ, là vì, khi Thượng Quan Cẩn Duệ thành tả tướng, danh xử án như thần. Vì thế, hiện giờ để xử lý vụ , thể biểu hiện Hoàng Phủ Hoài Hàn coi trọng vụ việc thế nào, cũng sẽ ý kiến phản đối gì.

Thượng Quan Cẩn Duệ khẽ , giọng dịu dàng ấm áp vang lên: “Hoàng thượng, vi thần nghĩ, lời của Vinh phi nương nương, quả thật đủ để chứng.”

Lời rõ ràng là thiên vị Tô Cẩm Bình, nhưng Vinh phi bất giác ngoảnh đầu như chột . Vì vốn ả đang dối, mà Thượng Quan Cẩn Duệ xử án chính là đại diện cho uy quyền của Đông Lăng. Hắn lời khiến đều về phía ả. Ả lúng túng, ho khan một tiếng, hổ : “Vậy, lẽ là bản cung nhầm !”

Nghe ả , cũng tiện thêm gì, đành thu mắt , nhưng trong lòng họ đang nghĩ gì, thì cũng chỉ họ mới .

“Ta cũng thấy!” Lời là do Mục T.ử Lăng . Lúc phía đẩy tới đẩy lui, nàng cảm thấy , thoáng qua cũng tận mắt thấy Tô Cẩm Bình động thủ động cước!

Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi

“Quận chúa T.ử Lăng cũng thấy ?” Tô Cẩm Thu cao hứng hỏi. Vừa ả vô duyên vô cớ đ.á.n.h một bạt tai, thể tức giận, vì , thấy Tô Cẩm Bình gặp xui xẻo, đương nhiên ả thể nén cảm giác vui sướng trong lòng.

Ánh mắt sắc lạnh của Tô Cẩm Bình quét về phía Tô Cẩm Thu, đến mức Tô Cẩm Thu hậm hực ngậm miệng , mới ung dung Mục T.ử Lăng, : “Quận chúa T.ử Lăng thấy gì?”

Mục T.ử Lăng tiến lên vài bước, với Hoàng Phủ Hoài Hàn: “Hoàng thượng, T.ử Lăng thực sự thấy, ngay lúc Tưởng tiểu thư bất cẩn ngã đội hình rối loạn, Tô Cẩm Bình chạy tới phía , đạp một cước khiến quận chúa Mộ Dương ngã xuống cầu thang, đó mới trốn lưng Vinh phi! Đây là tận mắt thần nữ thấy, nếu nửa câu sai, cứ để thiên lôi giáng sét đ.á.n.h c.h.ế.t thần nữ !”

Người cổ đại đều xem trọng lời thề, vì thế, ai nghi ngờ lời của Mục T.ử Lăng.

Thượng Quan Cẩn Duệ khẽ : “Lời của lúc quá rối rắm, cũng phân biệt rõ thị phi, trái. Chi bằng, để quận chúa Mộ Dương cho chúng , rốt cuộc xảy chuyện gì ?”

Mọi đều hướng ánh mắt về phía Mộ Dung Song. Lúc , Mộ Dung Song đau đến toát mồ hôi lạnh, khó khăn lắm mới cảm thấy đỡ hơn một chút, thấy ánh mắt của hướng về phía ả, thấy vẻ giễu cợt trong mắt Tô Cẩm Bình, ả thoáng trầm mặc, nhưng trong mắt tỏ rõ sự đấu tranh. Sau đó, ả trừng mắt hung hăng Mục T.ử Lăng, dường như thế nào.

Thật , Tô Cẩm Bình còn cảm ơn Mục T.ử Lăng, khi nàng điều , cũng chẳng khác nào ép Mộ Dung Song đến đường cùng, bây giờ, ả nhất định sẽ là tự ngã xuống!

Thấy ả tiện , Tô Cẩm Bình khẽ : “Hoàng thượng, nô tỳ cũng mà, đêm nay gió to, dáng của quận chúa Mộ Dương mỏng manh như cành liễu trong gió như , chỉ cần vững vàng một chút, là thể dễ dàng gió thổi bay . quận chúa T.ử Lăng còn linh tinh rằng là do nô tỳ đẩy ngã, ôi, thật đúng là...”

Mộ Dung Song nghiến chặt răng, chỉ lao tới mà xé rách khuôn mặt giả nhân giả nghĩa của Tô Cẩm Bình! ả vẫn cố nhịn lửa giận đáy lòng xuống, gượng : “ , bản quận chúa thực sự gió thổi bay!”

dứt lời, đều thoáng há hốc mồm, thầm nghĩ: Mộ Dung Song điên chứ? Bị gió thổi bay ? Ả thực sự nghĩ là lá liễu ? Đây đúng là câu chuyện buồn nhất thế gian! Nghĩ nhưng đều tiện gì, chỉ Mục T.ử Lăng là ngẩn ả, đầu Mộ Dung Song bệnh ? Có chỉ hung thủ hại ả giúp ả, mà ả còn ơn, còn mấy lời buồn như thế, thật sự là khiến thể tưởng tượng nổi!

Hoàng Phủ Hoài Hàn xong, khóe miệng co rút, : “Nếu quận chúa Mộ Dương ... gió thổi bay, quận chúa T.ử Lăng cũng đừng thêm nữa!”

, việc cũng chỉ thể cho qua như thôi.

“Dù thế nào, quận chúa thương, trẫm cũng trách nhiệm. Mọi trong thái y viện trị liệu thật cho quận chúa, chút sơ sảy nào, ?” Hắn lạnh giọng với trong thái y viện.

Nhóm các vị thái y cung kính đáp: “Cẩn tuân thánh dụ, chúng thần đương nhiên sẽ hết khả năng của , để quận chúa sớm khang phục!”

“Vậy tạ ơn Hoài Hàn !” Quân Lâm Uyên , đang vui đang giận.

“Lâm Uyên , mời!” Nói xong, tự dẫn đường.

“Mời!”...

Sau đó, Mộ Dung Song đám Thiên Mặc đỡ dậy, nghiêng ngả lảo đảo theo Hoàng Phủ Hoài Hàn. Chúng đại thần cũng lượt xuất cung, Mục T.ử Lăng đằng khẽ c.ắ.n môi , hung hăng trừng mắt lườm Tô Cẩm Bình một cái! Thật nàng phép thuật yêu ma quỷ quái gì mà khiến Mộ Dung Song lời hoang đường như ! Nàng chuyển mắt chỗ khác, bắt gặp ánh mắt màu hổ phách của Hoàng Phủ Dật đang chăm chú, thậm chí trong mắt còn hàm chứa vẻ giễu cợt, nhưng chờ nàng kịp phản ứng, xoay bước .

Mặt Mục T.ử Lăng xám trắng, chỉ hận thể tự xé rách miệng , chuyện liên quan gì tới nàng chứ? Cũng nàng đạp xuống cầu thang? Lắm điều nhiều chuyện cái gì, để Dật vương điện hạ càng khinh thường hơn chứ?! Nàng nghiến chặt răng, hậm hực dậm chân, che mặt bước !

Tô Cẩm Bình thong dong bước về phía cung của . Nàng đang cực kỳ buồn ngủ, chỉ nhanh một chút, nhưng thấy tiếng bước chân đuổi theo phía , nên đành bước chậm , chờ phía đuổi kịp.

Chỉ một lát , mặc y phục đỏ rực xuất hiện bên cạnh nàng, trong đôi mắt màu tím nhạt đầu tiên xuất hiện vẻ nghi hoặc, nhỏ giọng hỏi: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng đoán là Mộ Dung Song sẽ ... sẽ gió thổi bay?” Những lời thật sự quá hoang đường, suốt hai mươi mấy năm cuộc đời của , đây là đầu tiên chuyện khiến lý giải nổi!

Trên mặt cô nàng nào đó thoáng hiện lên nụ u ám, đầu gương mặt xinh của : “Không đơn giản ? Huynh nghĩ mà xem, nếu ả gió thổi bay, dù mất mặt một chút, nhưng thể chứng tỏ rằng hình ả mỏng manh. Còn nếu khác đẩy xuống, còn ngã chổng cả bốn vó, thì cực kỳ mất thể diện. Trong tình huống bao nhiêu chứng kiến, mà ả còn đẩy xuống cầu tháng, tất cả sẽ nghi hoặc cái mỹ danh thiên hạ song xu của ả là thật chỉ là hư danh. Có điều, cũng khả năng ả bất chấp, để mặc đời dị nghị về trí tuệ của ả, cũng kiên quyết tìm thủ phạm đẩy ả xuống để báo thù. mà, nếu ả thật sự đẩy xuống, thì thế nào nhỉ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-62-ban-quan-chua-qua-that-la-bi-gio-thoi-bay.html.]

Hoàng Phủ Dạ ngẩn , đường đường là một quận chúa, mặt bao nhiêu đạp một cước lăn lông lốc xuống cầu thang, dù truyền tới cũng khiến đến rụng răng, nếu là trượt chân thổi thì còn mất mặt đến thế! Nói cách khác, nếu ả thật sự như lời của Mục T.ử Lăng, thì đời ả vĩnh viễn sẽ sống trong sự nhạo báng của đời! Bên nào nặng bên nào nhẹ, chắc chắn ả cũng phân biệt rõ ràng.

“Ha ha ha... Tiểu Cẩm Cẩm, chiêu của nàng độc thật đấy! Có điều, từng câu từng chữ ả đều đẩy nàng chỗ c.h.ế.t, chỉ một cái xương đùi là quá nhẹ cho ả ?” Đôi mắt màu tím nhạt thoáng hiện lên vẻ khát máu.

“Vì thế, nên chỉ đạp ả một cước thôi. Còn sống thì xem mạng ả đến ! Nếu ngã c.h.ế.t, thì coi như mạng ả lớn, còn ngã c.h.ế.t, thì coi như ả gieo gió gặt bão!” Nói xong, nàng thong thả vặn vẹo thắt lưng.

“Nếu ả ngã c.h.ế.t, sẽ ai chứng minh là ả “ gió thổi bay”, hơn nữa, Mục T.ử Lăng chứng, Tiểu Cẩm Cẩm, như thì nàng sẽ gặp khó khăn !” Sau khi những điều , Hoàng Phủ Dạ bỗng giật , ngoắt đầu sang nàng như thấy ma quỷ: “Nàng...”

Thấy rốt cuộc cũng nhận , nàng cong môi , cực kỳ đáng yêu, linh động: “Nếu ả ngã c.h.ế.t, thì Bắc Minh hoàng sẽ là đầu tiên gỡ tội!”

Bắc Minh hoàng thật cũng chẳng mấy coi trọng vị quận chúa . Trong ánh mắt của thường lộ vẻ khinh thường và nhạo báng. Hắn cũng giống Hoàng Phủ Hoài Hàn, coi lợi ích hoàng gia là cao nhất, vì thế, nếu Mộ Dung Song c.h.ế.t thật, thì điều nghĩ đầu tiên chắc chắn sẽ là thế nào để lợi dụng cái c.h.ế.t của biểu , giành cho nhiều lợi ích hơn. Nếu như Mục T.ử Lăng chứng, tố cáo Tô Cẩm Bình, Hoàng Phủ Hoài Hàn đương nhiên thể hạ chỉ c.h.é.m nàng là xong chuyện, đó tạ một hồi, chuyện coi như giải quyết. dùng mạng của một quận chúa đổi lấy mạng một cung nữ, Bắc Minh hoàng cũng ngốc như ! Vì thế, nhất định sẽ gỡ tội cho nàng, đó to chuyện lên, quấy đục nước sống, để đạt càng nhiều lợi ích càng !

Hoàng Phủ Dạ hít sâu một , cảm thán: “Tiểu Cẩm Cẩm, nàng là con gái thật đáng tiếc!” Nếu là đàn ông, với mưu trí cỡ chắc chắn sẽ trở thành một nhà quân sư đại tài!

“Con gái, thì ?” Nàng đầu , gương mặt tỏ rõ khí chất cao ngạo, thiên hạ.

Hắn ngẩn , bình tĩnh nàng. Thời hắc , từ khuôn mặt của nàng, thấy sự tự tin, còn một thứ hào quang tên là “kiêu ngạo” tỏa từ mi tâm của nàng! Một lúc lâu , khẽ , rốt cuộc cũng hiểu vì thích nàng. Không chỉ vì nàng thú vị, mà từ nàng tỏa sự kiên cường khó mà bất cứ một cô gái nào cũng . Cũng chính sự tự tin , kiêu ngạo , thu hút , khiến cam tâm tình nguyện trầm luân thật sâu!

Hắn khẽ lắc cây quạt vàng tay, vô cùng tao nhã, phong lưu: “Không cả, là bản vương lỡ lời!”

Tô Cẩm Bình cũng lằng nhằng nhiều. Nàng , Hoàng Phủ Dạ thể một câu lỡ lời là hiếm lắm . Nếu đổi là Hoàng Phủ Hoài Hàn, chắc chắn sẽ nàng như một điên một lúc lâu, khéo còn tìm một chuyên dạy dỗ lễ nghi phong kiến để đào tạo nàng nữa!

...

Điện Đằng Long.

Mộ Dung Song mặt giàn rụa nước mắt băng ghế, Biểu ca nhà , vô cùng oán hận : “Biểu ca, nhất định báo thù cho . Hôm nay rõ ràng là ả Tô Cẩm Bình đẩy xuống, nhưng thể để mất thể diện, đành gió thổi bay. Cục tức nuốt trôi ! Biểu ca, từ nhỏ tình cảm của , nếu chịu giúp , cũng chỉ đành chấp nhận ức h.i.ế.p thôi!”

Nói xong, ả lau hai mắt đẫm lệ. Hôm nay ả chịu đả kích quá lớn! Đầu tiên là Bách Lý Kinh Hồng từ hôn mặt , đó vu oan cho là hãm hại khác, đến Viên thị, chuyện Tô Cẩm Thu, biểu ca vì giữ hòa khí mà tát cho ả một cái, cuối cùng còn chẳng hiểu đạp xuống cầu thang, gãy xương đùi, , ả còn thể nén giận xuống, dối giúp hung thủ! Tất cả chuyện xảy hôm nay khiến ả tức đến mức trào máu!

“Câm miệng!” Lúc Quân Lâm Uyên đang rửa tay. Hắn bệnh thích sạch sẽ trầm trọng, thích nào chạm . Mỗi sủng hạnh hậu phi xong, lúc nào cũng ngâm vài canh giờ. Lúc nãy tát Mộ Dung Song một cái, đến tận bây giờ vẫn cảm thấy vô cùng ghê tởm, mà đồ vô dụng đó bây giờ còn lóc ầm ĩ ngừng!

Mộ Dung Song thấy hành vi của , trong mắt thoáng hiện lên vẻ khinh thường. Rõ ràng là một kẻ bẩn thỉu nhất thiên hạ, mà còn vẻ chịu nổi một hạt bụi! những lời , đ.á.n.h c.h.ế.t ả cũng dám , vì ả tin chắc rằng, nếu ả thật sự chọc giận Biểu ca của ả, nhất định ả sẽ c.h.ế.t vô cùng khó coi! Nghe thấy “câm miệng”, ả cũng chịu : “Biểu ca, con tiện nhân chỉ nhục , mà còn đang đ.á.n.h thể diện của nữa! Ả nể mặt , tức là nể mặt Bắc Minh, cũng là nể mặt !”

“Ngươi thì thể diện gì?” Hắn ngoắt đầu, ánh mắt u ám quét qua mặt ả, khiến ả kinh hãi, nhưng vẫn cố tỏ kiên cường, nén đau, lê cái chân trọng thương , cà nhắc bước tới mặt Quân Lâm Uyên, lau nước mắt, nhưng từng dòng lệ vẫn như những hạt trân châu thi chảy xuống: “Biểu ca, Mộ Dương hôm nay mất hết mặt mũi, Mộ Dương cũng chẳng còn mặt mũi nào mà tiếp tục sống nữa. Ta sẽ tự sát ngay bây giờ, chỉ mong Biểu ca thể báo thù giúp thôi!”

Nói xong, ả lao về phía cây cột ngay bên cạnh, định đ.â.m đầu đó. hai bóng đen nhanh chóng xuất hiện, giữ lấy thể ả. Hai chính là ám vệ của nước Bắc Minh! Họ lẳng lặng giữ chặt Mộ Dung Song, ném giữa điện thoáng biến mất, giống như từng xuất hiện!

Thời khắc nay, biểu cảm của Quân Lâm Uyên dù dùng từ phong ba bão táp thì cũng đủ để miêu tả. Ngón tay thon dài đang ngâm trong nước nảy lên những sọc gân xanh, còn kịp lau tay, bước nhanh vài bước tới, tát mạnh một cái mặt Mộ Dung Song!

“Bốp!” một tiếng, khóe môi Mộ Dung Song ứa máu! Lúc tát cả một cái mặt , vẻ nặng tay, nhưng thực tế mấy đau đớn. cái tát hiện giờ, xuống tay cực kỳ tàn độc! Một luồng sát khí khát m.á.u ngập tràn trong đại điện, Mộ Dung Song mềm nhũn hai chân, quỳ sụp xuống đất.

Trên mặt ả và bàn tay Quân Lâm Uyên vẫn còn vương bọt nước, chợt lóe sáng ánh nến trong điện. Thiên Mặc bên cạnh cũng sợ đến dám câu gì. Hoàng thượng Bắc Minh thoạt vẻ là hoàng đế dịu dàng nhã nhặn nhất bốn nước, luôn mặc một bộ thường phục màu trăng non, môi luôn nở nụ hiền ấm áp, nhưng ai cũng , đằng dung nhan câu hồn đoạt phách , cất giấu một tâm địa độc ác rắn rết đến nhường nào! Chỉ cần chọc giận , sẽ cho trải nghiệm hàng vạn kiểu c.h.ế.t khác , vẫn khi định đoạt sinh t.ử của khác, mà đôi khi, ngươi thậm chí còn hiểu nổi vì giận dữ. Lần tiểu thư thật quá mạo hiểm, Hoàng thượng tức giận mới là lạ!

“Mộ Dung Song, ngươi thật sự c.h.ế.t ?” Giọng của bỗng dịu dàng , trái ngược với vẻ thô bạo , ấm áp nhẹ nhàng như chuyện với thương, nhưng lời , khiến kinh hãi.

Toàn Mộ Dung Song cứng đờ, đương nhiên ả hiểu những lời ý nghĩa gì! Tức là Quân Lâm Uyên động sát khí với ả! Vừa , ả chỉ liều c.h.ế.t thử một phen, vì ả Quân Lâm Uyên sẽ để cho ả c.h.ế.t. Ả cũng Quân Lâm Uyên nhất định sẽ nhận ý đồ của ả, nhưng cái ả , chính là Quân Lâm Uyên sẽ nể tình mà giúp ả báo thù. hiện giờ, xem chuyện đều ngược !

“Biểu ca, biểu ca...” Nói xong, hai mắt ả đẫm lệ, rơi xuống như trân châu “Biểu ca, thật sự là cách nào khác. Ả tiện tỳ quá đáng với như , biểu ca, giúp Song nhi , biểu ca...”

Nói xong, ả túm ống quần , gào lên . Từ nhỏ đến giờ, ả lớn lên trong ánh hào quang, từng chịu uất ức gì. Hôm nay Tô Cẩm Bình ép tới đường cùng. Nếu là đối mặt với khác, ả còn thể khẽ c.ắ.n môi tâm lực chuẩn phản kích. đối phương hiện giờ là Tô Cẩm Bình, hôm nay ả nắm nhược điểm của nàng, mà còn chiếm chút lợi thế nào, ngược , khiến rơi cảnh ! Đây là đầu tiên trong đời ả cảm thấy sợ hãi một phận và địa vị đều bằng . , là sự sợ hãi, từ trong tiềm thức ả cảm thấy thể đ.á.n.h bại nàng. Cảm giác thất bại và phẫn hận khiến ả nhờ ai, vì , chỉ thể dựa Biểu ca, cầu xin Biểu ca mặt giúp ả.

Nhìn dáng vẻ lóc t.h.ả.m thiết như hoa lê mưa của ả , cuối cùng cũng kích động một chút lòng trắc ẩn của Quân Lâm Uyên, nhưng còn nhiều hơn thế, là sát khí của chính bản đối với Tô Cẩm Bình! Chỉ là một cung nữ bé nhỏ, mà dám hạ thư khiêu chiến với , dù Mộ Dung Song đây van xin giúp đỡ, thì cũng tuyệt đối tha cho nàng! Khi gặp, cảm thấy cô gái đó vô cùng thú vị, thích hợp đồ chơi của . Còn hiện giờ, xuất hiện một cảm giác chinh phục mãnh liệt, khiến cô nàng miệng lưỡi sắc bén quỳ gối chân , cúi đầu thần phục , đó sẽ tung một đao băm vằm cô nàng đó thành trăm nghìn mảnh!

“Biết sai ở ?” Giọng vẫn ấm áp pha chút nghiêm nghị. Nếu Mộ Dung Song vẫn còn chút trí tuệ, thì còn chẳng thèm liếc mắt đến một cô ả như thế, chứ đừng đến chuyện đưa ả tới Đông Lăng!

Mộ Dung Song ngẩn , hiểu vì hỏi như . ả cũng phản ứng nhanh, vội đáp: “Là do Mộ Dương vụng về, nhận gian kế của cô ả , còn nàng bày mưu tính kế.”

“Ngươi lớn nhất của ngươi là gì ?” Giọng u ám từ đỉnh đầu truyền tới.

“Là gì?” Ả ngẩng đầu hỏi theo phản xạ, thấy vẻ thất vọng và khinh thường trong mắt , ả khẽ c.ắ.n môi, cúi đầu .

“Cái sai lớn nhất của ngươi, là hiểu rõ sự khác biệt giữa khác!” Câu của khó nén giận dữ, đôi mắt phượng hẹp dài như bùng lên những ngọn lửa nhỏ, dường như đốt cô nàng mặt thành tro bụi!

“Nếu ngươi còn một chút đầu óc, va chạm trực tiếp với nàng như . Thân phận của nàng là gì? Thân phận của ngươi là gì? Lúc nàng cãi , thể cần để ý đến thể diện, nông cạn thiếu hiểu . ngươi, là quận chúa một nước, cao quý như , ngươi thể thừa nhận thiếu hiểu ? Ngay cả một cước đạp ngươi xuống, nàng cũng tính toán ngươi sẽ vì lo lắng cho phận của , mà đá. Ngươi đấu đá với nàng mặt , rõ ràng là lấy ngọc quý mà đập đá tảng, vỡ là ai, còn cần trẫm cho ngươi ? Đã ngươi còn tiếp tục để ý đến phận, chơi cái trò dọa dẫm nhảy lầu tự sát, đ.á.n.h với . Trong đầu ngươi rốt cuộc chứa những gì hả? E rằng cái danh thiên hạ song xu mụ mị đầu óc ngươi !” Đây là đầu tiên Quân Lâm Uyên nhiều như , chỉ nghĩ, cô ả mặt ngu ngốc như , nếu những lời , thể chịu nổi!

Mộ Dung Song ngẩn quỳ đất, nhưng cũng kịp hiểu . , đúng là ả quá hồ đồ mới chuyện ngu ngốc như ! Tô Cẩm Bình mở miệng thể , , cần để tâm tới thể diện, đúng với câu “Vô sỉ là vô địch”. thể như thế. Hơn nữa, hôm nay ả còn kích động đủ chuyện sai lầm. Chỉ là, ả bao giờ thể tưởng tượng nổi, lấy cái c.h.ế.t để ép buộc, mà Bách Lý Kinh Hồng cũng hề đầu ! Nhớ đến chuyện , ả cảm thấy vô cùng đau đớn: “Cảm ơn biểu ca dạy bảo, Mộ Dương hiểu !”

Trong mắt ả xuất hiện vẻ vững vàng kiên nghị hơn, còn chút suy sụp nào như . Ả đấu nàng, chẳng qua vì nàng quá vô sỉ mà thôi, nhưng ngoài mặt nàng thể vô sỉ, còn ngầm thì ?!

“Đồ vô dụng!” Hắn tức giận phun mấy chữ , thấy ả nữa. Cũng thể trách giận dữ với ả , nếu vì ả, thì hôm nay cũng sẽ lý do gì để thiếu Hoàng Phủ Hoài Hàn một ơn huệ. Trong yến hội, Hoàng Phủ Hoài Hàn chỉ thuận miệng , ai cũng chỉ là đùa một chút, nhưng nếu một ngày, đòi ơn huệ , thì dù thế nào cũng thể từ chối . Sau đó ả còn điên rồ đủ thứ chuyện ngu ngốc đến cùng cực, về tẩm điện còn dám dùng cái c.h.ế.t ép . là ngu đến gì sánh nổi nữa!

“Biểu ca, Mộ Dương .” Mặt ả đầy vẻ cung kính, trong lòng cũng thực sự Biểu ca thuyết phục. Đây là đầu tiên ả chân chính nhận đàn ông . Hắn chỉ thông minh hơn ả gấp trăm . Bảo đây phụ thường tán thưởng tài cao trí rộng, tính toán như thần, “Biểu ca, Mộ Dương thế nào . Muội lui .”

Nói xong, ả dùng mắt hiệu cho Thiên Mặc, Thiên Mặc vội vàng bước tới đỡ ả dậy, đó dìu ả từng bước từng bước ngoài. Chưa mấy bước, chợt giọng của Quân Lâm Uyên truyền tới từ lưng: “Đứng ! Ngươi định thế nào?” Cô ả ngu ngốc , dáng vẻ tức tối đến khó nhịn như , chỉ e sẽ những chuyện ngu xuẩn nữa thôi.

Mộ Dung Song dừng bước, đầu Biểu ca nhà , nở nụ khát máu: “Tìm vài tên ám vệ g.i.ế.c nàng là . Ta cũng tin ả bản lĩnh tới tận trời. Ta ngầm động thủ, nàng thể chạy ?”

“Ngươi nghĩ Hoàng Phủ Hoài Hàn mù ? Để mặc cho ám vệ của ngươi bậy trong hoàng cung của ?” Ánh mắt âm u b.ắ.n về phía ả như đang một kẻ ngu ngốc.

Từ khi bọn họ bước trong cung điện , trong phạm vi năm trăm thước ám vệ vây kín. Chọn ở ngoài năm trăm thước, cũng nghĩa là Hoàng Phủ Hoài Hàn đang với , ám vệ của những gì diễn trong đại điện , cho nên, đang giám sát . cũng là cảnh cáo , ở đây là địa bàn Đông Lăng của , dù là hoàng đế, cũng thể lộng hành gì thì địa bàn của . Đó chính là d.ụ.c vọng khống chế của đàn ông!

Mộ Dung Song kinh hãi, bối rối: “Vậy ? Cũng thể buông tha cho nàng .”

Quân Lâm Uyên lạnh, trong nụ ẩn giấu sát khí dày đặc: “Tha cho nàng ? Ngươi , thì trẫm cũng !” Lần đầu tiên trong đời, một cô gái dám khiêu chiến uy quyền của , nếu băm vằm nàng thành trăm nghìn mảnh, thì dùng cái gì để phát tiết mối hận trong lòng đây?

“Vậy...”

“Cứ chờ .” Giọng thản nhiên vang lên, khiến lòng lạnh . Có những thủ đoạn thèm dùng tới, nhưng để khác dùng, thì cũng để bụng.

Mộ Dung Song nhanh chóng hiểu ý gì, khẽ : “Biểu ca, Mộ Dương hiểu !” Tô Cẩm Bình, ngày tàn của ngươi sắp tới !

 

 

 

 

Quyển 1

 

Loading...