Nương Nương Hôm Nay Đã Bị Thất Sủng Chưa - Chương 61:: Thừa Tướng Bị Bệnh Hiểm Nghèo
Cập nhật lúc: 2025-11-30 05:20:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi trò khôi hài kết thúc, mặt Nam Cung Cẩm cũng nóng lên, vội vàng từ biệt Mộ Dung Thiên Thu: “Khởi bẩm Hoàng thượng, thần khỏe lắm, xin ngài cho thần về !”
“Trẫm đưa khanh về!” Mộ Dung Thiên Thu đáp theo thói quen, chợt nhớ Đạm Đài Minh Nguyệt vẫn đang còn ở đây nên mặt thoáng vẻ lúng túng.
Đạm Đài Minh Nguyệt : “Bản vương cũng thấy mệt , để ngày khác du ngoạn cũng !”
“Cái gì thế! Ta mới tới thì các ngươi nữa, chẳng là bắt nạt ?” Hách Liên Đình Vũ đang vui sướng tới để du ngoạn cảnh hồ thì thấy “tin dữ” , nên nét mặt trở nên khó coi.
Mộ Dung Thiên Thu một tiếng: “Ha ha… Thôi, các vị ái khanh giải tán , để Mạc Bắc Vương dẫn Đình Vũ Công chúa du ngoạn!”
Đạm Đài Minh Nguyệt lập tức cảm thấy đau đầu, nhưng cũng tiện gì đành cố vài tiếng, vô thức Nam Cung Cẩm một cái thôi.
…
Mộ Dung Thiên Thu đưa Nam Cung Cẩm về phủ Thừa tướng, đường cả hai đều lặng lẽ, im lặng lời nào.
Mãi khi về tới phủ Thừa tướng, Mộ Dung Thiên Thu mới kìm nữa mà với Nam Cung Cẩm: “Yến khanh…”
“Hoàng thượng, gì cần dặn dò ạ?” Nam Cung Cẩm kính cẩn cúi đầu xuống.
Mộ Dung Thiên Thu vẻ cung kính của nàng, im lặng một lúc gì. Hắn thở dài : “Không gì, ngươi !”
“Vâng!” Nam Cung Cẩm đáp lời , ngay cả một nụ cũng tiếc rẻ mà thèm cho .
Còn Mộ Dung Thiên Thu thì vén rèm cửa xe ngựa lên, nàng từng bước phủ Thừa tướng, câu hỏi mà chần chừ mãi hỏi , dần dần, cũng tìm câu trả lời cho bản . Yến khanh, xem chúng thật sự thể như nữa. Càng thể quãng thời gian cần phân biệt kẻ mà đùa với nữa !
Hắn chán nản thở dài một tiếng lạnh lùng : “Trở về!”
“Rõ!”...
...
Nam Cung Cẩm về đến nơi, việc đầu tiên chính là tranh thủ thời gian phòng của nàng để quần áo của Đạm Đài Minh Nguyệt , miễn cho ai ghen tuông! Sau khi quần áo xong, nàng còn đắc ý là phát hiện!
mới đầu thấy nét mặt trầm xuống của nào đó thì sự đắc ý tiêu tan ngay lập tức. “Híc, chuyện , , chuyện đó…”
“Hừ.” Hắn hừ lạnh một tiếng, cũng thật sự tức giận, vẻ như chuyện xảy như thế nào. “Nàng thế để chuẩn cho chuyện sáng sớm mai?”
“!” Hôm nay đúng là cơ hội trời ban, vốn dĩ nàng chỉ tám phần chắc chắn sẽ khiến cho Mộ Dung Thiên Thu trả Tiểu Kinh Lan, nhưng bây giờ thì nàng tự tin trăm phần trăm! “Lấy vật về ?”
“Lấy về .” Hắn thản nhiên trả lời.
Nam Cung Cẩm gật đầu: “Chuẩn , đêm nay đưa thứ cho Đạm Đài Minh Nguyệt!”
“Ừm.”
…
“Minh Nguyệt ca ca, còn đó gì thế?” Hách Liên Đình Vũ vui vẻ hỏi, nhưng đầu thì phát hiện cô hỏi nên lập tức cảm thấy khó chịu.
Đạm Đài Minh Nguyệt lấy tinh thần, cũng sửng sốt một chút, chính cũng còn đó gì. Nghe thấy cô nhóc ríu rít hỏi một lúc mà thì hề hứng thú nên chút bất đắc dĩ ngoài trời : “Đã muộn như thế , trở về nghỉ ngơi ?”
Nói chuyện với trẻ con chính là chuyện đau khổ nhất trong cuộc đời!
Hách Liên Đình Vũ thấy thế thì chút tức giận, đầu tiên là ngây khi cô chuyện, giờ còn đuổi khéo! Cô trợn mắt , giậm chân một cái hừ lạnh một tiếng và bỏ !
Đạm Đài Minh Nguyệt dở dở tại chỗ! Sao xui xẻo đến mức cưới một một cô nhóc ngây thơ như con gái Vương hậu thế cơ chứ!
Giữa lúc đang đau khổ, tai khẽ nhúc nhích, xem là khách đến, mặt cũng hiện một nụ .
Một lúc , cửa đẩy , quả nhiên là hai .
Sau khi Nam Cung Cẩm ném phong thư trong tay cho , đó thẳng vấn đề: “Đồ ngươi cần đây, câu trả lời của ?”
Đạm Đài Minh Nguyệt bắt lấy phong thư , kẹp ở đầu ngón tay lật qua lật , đó khẽ : “Làm đây là đồ thật giả?”
Câu dứt, hình Nam Cung Cẩm khẽ động, lao tới nhanh như chớp, Đạm Đài Minh Nguyệt nheo mắt , cảm giác sự nguy hiểm ập tới, nhưng tốc độ của nàng quá nhanh khiến cho thể tránh kịp! Hắn đang di chuyển sang vị trí khác thì cổ áo nàng túm lấy. Trong lòng chỉ còn cảm thán: “Thân thủ nhanh quá!”
“Bớt nhảm ! Mau tin ông cần cho ông, đừng khiêu chiến với sự nhẫn nại của ông!” Trong mắt nàng hiện lên sát khí!
Đạm Đài Minh Nguyệt một tiếng, nhẹ nhàng vươn tay đ.á.n.h , một luồng nội lực đ.á.n.h tới tay Nam Cung Cẩm, Nam Cung Cẩm cũng liều mạng, thấy tay cũng nhanh chóng thu tay . Nàng lạnh lùng : “Ngươi nên nếu như bây giờ đ.á.n.h với hai chúng thì ngươi chắc chắn phần thắng! Kể cả là ngươi gọi thêm đến thì kết quả cũng là cùng c.h.ế.t mà thôi vì bản đồ đang ở trong tay ngươi!”
Giọng điệu Nam Cung Cẩm lạnh lẽo và vô cùng chắc chắn, thế nên cho Đạm Đài Minh Nguyệt cũng cảm thấy tin rằng đây chính là đồ thật! Hắn mở phong thư chăm chú xem xét thật lâu, từ bố cục cho đến niên đại của giấy vẽ đều thể phát hiện vấn đề gì! chính sự hảo khiến cho Đạm Đài Minh Nguyệt chút nghi ngờ trong lòng.
Hắn nghiêng đầu hai một chút, giọng phong lưu hoa lệ của vang lên: “Cứ đưa cho trẫm đơn giản như thế , thật sự khiến trẫm thể nghi ngờ!”
“Thứ nhất, tính mạng của bà đây đáng giá! Thứ hai, con của Mộ Dung Thiên Thu đưa hoàng cung, chuyện ngươi cũng , Mộ Dung Thiên Thu cũng cái gì đáng giá để mang mạng mà cống hiến! Tóm là bản đồ ở đây , ngươi tin tự mà kiểm tra, nhưng hôm nay chắc chắn nhận câu trả lời về ý nghĩa của dấu ấn màu đỏ !” Nam Cung Cẩm biểu hiện lạnh lùng, nét mặt càng lạnh lẽo.
Đạm Đài Minh Nguyệt điệu bộ nàng giống như là đang giả vờ, lời cũng hợp tình hợp lý nên cũng tin tưởng lời nàng . Dừng một chút, : “Rất đơn giản, đấy là dấu ấn gì, mà là một loại giống như thủ cung sa , nó gọi là uyên ương kiếp, ngươi kỹ một chút sẽ thấy cái dấu đó giống với hình dáng chim uyên ương!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nuong-nuong-hom-nay-da-bi-that-sung-chua-zmgv/chuong-61-thua-tuong-bi-benh-hiem-ngheo.html.]
“Thì ?” Lời sai, khi Nam Cung Cẩm tìm kiếm biện pháp giải trừ nó cũng thấy hình dạng thứ , nhưng nàng nghĩ rằng đấy là hình “con vịt”.
“Đã là chim uyên ương, thì đương nhiên một cặp, cho nên…”
Nói đến đây, Bách Lý Kinh Hồng bỗng đưa tay kéo cánh tay Nam Cung Cẩm ngoài. Nam Cung Cẩm ngớ , hiểu rõ hành động của : “Này, gì thế?”
Đạm Đài Minh Nguyệt ở phía hai lộ một nụ nhạt, cố thật to: “Nếu như trẫm đoán sai thì một cái dấu uyên ương kiếp khác là ở Nam Cung Duệ!”
Câu , hình Bách Lý Kinh Hồng cứng một chút nhưng vẫn gì, kéo Nam Cung Cẩm ngoài!
Còn Nam Cung Cẩm thì sửng sốt, Đạm Đài Minh Nguyệt phận của nàng?
…
“Đồ nhi, hãy coi chừng, bản đồ chắc là thật!” Một ông cụ râu trắng bước , mặc dù chuyện liên quan gì mấy đến chuyện định nhưng ông vẫn đồ lừa gạt.
Đạm Đài Minh Nguyệt : “ cách kết cấu, bố cục đúng là tinh vi đến nỗi một kẽ hở! Nên, đây hẳn đồ giả, cảm tạ sư phụ cho phận chân thật của những , cùng với cái gọi là uyên ương kiếp . mà đường đường là Hoàng đế Nam Nhạc mà ngày nào cũng nhơn nhơn ở ngay mí mắt Hoàng đế Tây Võ thì ngẫm cũng là kích thích!”
“Chính bởi vì là Hoàng đế Nam Nhạc nên con mới càng cẩn thận! Minh Nguyệt, nếu con một nửa sự điềm tĩnh của sư con thì vi sư cũng đỡ lo lắng.” Người sư mà sư phụ đang nhắc tới đó, chính là Mặc Quan Hoa.
Đạm Đài Minh Nguyệt một tiếng: “Sự phụ, sư hơn đồ nhi sáu tuổi, điềm tĩnh hơn cũng là bình thường mà? Nếu ngài rỗi rãi việc gì thì kiếm sư nương , đừng ở đây phiền cả ngày!”
“Vớ vẩn! Ta cao tuổi thế , kiếm sư nương cái gì nữa!” Một câu mắng cho vẻ tiên phong đạo cốt bay sạch! khi thấy nụ mặt tên tiểu đồ nhi thì ông ngay chơi xỏ liền mắng: “Cái thứ khi sư diệt tổ!”
“Ha ha ha... Thôi, đồ nhi nghỉ ngơi đây, lão nhân gia ngài cứ tự nhiên nhé!” Hắn xong thì phía trong các.
…
“Này, kích động thế gì? Đạm Đài Minh Nguyệt vẫn xong mà!” Uyên ương kiếp là cái gì, một dấu khác ở Duệ ca ca, thế nghĩa là ? Chẳng lẽ là…
Bách Lý Kinh Hồng thế chợt nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng. Hắn lạnh lùng trả lời: “Uyên ương kiếp là một loại cấm chế trong truyền thuyết. Cách giải quyết là cả hai dấu ấn cơ thể động phòng với . Nếu thì khi lớn tuổi hơn đến ba mươi tuổi cả hai đều sẽ c.h.ế.t.”
Hắn tưởng chuyện chỉ là truyền thuyết, ngờ thật sự tồn tại!
Động phòng?!
Nàng và Duệ ca ca á…? Chuyện khỏi quá buồn ?!
“Còn biện pháp khác ?” Nếu như , nàng cảm thấy thà c.h.ế.t cho xong.
Hít một thật sâu, gian nan: “Không .” Bởi vì cách giải quyết duy nhất chính là cách .
Nam Cung Cẩm chợt nhớ tới tên thầy bói bên cạnh Thượng Quan Cẩn Duệ, Hách Liên Tháp Đặc, là Đại vu sư, cũng là thảo nguyên Mạc Bắc, Đạm Đài Minh Nguyệt chuyện thì khả năng cũng ! “Có lẽ còn cách khác, ngày mai chúng hỏi tên Đại vu sư bên cạnh Duệ ca ca xem thế nào?”
Trực giác nàng mách bảo rằng thần bí thể biện pháp.
Bách Lý Kinh Hồng gật đầu, ý kiến gì. Trong lòng bắt đầu tính toán xem cuối cùng nên giải quyết chuyện như thế nào…
…
Sáng sớm hôm , Nam Cung Cẩm và Bách Lý Kinh Hồng đều nặng nề tâm sự. Đầu tiên chờ trong cung tới để giải quyết cho xong chuyện Quân Kinh Lan.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Chờ đến buổi trưa, quả nhiên là trong cung tới, rằng Yến Kinh Lan bệnh, thái y khám và nghi ngờ bệnh đậu mùa!
Vì thế Thừa tướng đại nhân vốn cảm lạnh liền lập tức ngất lịm ! Đồng thời, bệnh tình của y vô cùng nghiêm trọng, liệt giường mất hết ý thức, cứ mở miệng là gọi tên đứa con trai yêu quý của .
Mộ Dung Thiên Thu cũng đến thăm, còn đưa theo cả thái y, nhưng lúc đó, bệnh tình của Thừa tướng đại nhân định, thấy Hoàng thượng là đến nát gan nát phổi, rằng Yến gia chỉ một đứa con trai độc nhất, mong Hoàng thượng trả con , chờ nó khỏi bệnh thì đưa hoàng cung, còn nếu như biện pháp cứu chữa thì để nàng tiễn nó một đoạn đường.
Mộ Dung Thiên Thu nghĩ y bệnh liệt giường thế , cũng là bởi vì đối phó với tiểu t.ử , nên mới bày trò cải tạo phủ Thừa tướng, còn khiến nàng ám sát cuối cùng là bệnh đến nông nỗi . Còn thêm cả Yến Kinh Lan cũng bệnh, các thái y cũng cách nào cứu chữa! Mặc dù cảm thấy hôm qua mới đưa cung hôm nay bệnh là chuyện kỳ lạ, nhưng thấy Yến Kinh Hồng như thế cũng đành lòng nên lệnh trả đứa bé .
Thừa tướng đại nhân vô cùng cảm kích đưa tiễn Hoàng thượng, là vì cố gắng tiễn Hoàng thượng nên khi đến cổng còn suýt nữa ngất xỉu, bệnh tình vẻ nguy kịch, khiến cho nghi ngờ trong lòng Mộ Dung Thiên Thu tiêu tan ít.
Cuối cùng thì cũng đưa Tiểu Kinh Lan trở về, khi đám cung nhân trở cung với Hoàng thượng là Thừa tướng đại nhân khi thấy tình trạng bệnh của đứa bé thì ngay lập tức ngất xỉu!
Cho nên Mộ Dung Thiên Thu còn hoài nghi gì nữa.
Sau đó truyền lệnh cho Thừa tướng cách lý phủ Thừa tướng để phòng ngừa bệnh đậu mùa lây lan, việc Thừa tướng bệnh vẫn cố gắng chăm sóc đứa con bảo bối của khiến cho dân chúng khen ngợi dứt…
Quyển 3